Register
Page 6 of 6 FirstFirst ... 456
Results 51 to 53 of 53
  1. #51
    Khi các cụ lái xe
    Song Thao

    Tôi ít khi chú ý tới tin tức về hoàng gia Anh nhưng chuyện này thì phải chú ý. Chuyện ông hoàng Philip, chồng của bà vua nước Anh, đụng xe vào ngày 17 tháng Giêng 2019 vừa qua. Ông lái chiếc Land Rover và hôn mạnh vào một chiếc xe khác. Chuyện chó cán xe, xe cán chó này cũng thường thôi, có chi phải chú ý. Nhưng nếu biết “chàng”năm ni đã 97 tuổi thì mới giật mình. Tới tuổi đó mà còn lái xe được kể là ngon.

    Tôi có ông chú, tuổi cũng xấp xỉ tuổi của ông hoàng, vậy mà vẫn phom phom trên xa lộ. Có lần tôi chạy xe sau ông, thấy nước lượn của ông còn khá nhanh nhẹn và đẹp mắt. Nhưng nay, sau một cú té cầu thang, ông đã tẩy chiếc Corolla của ông đi. Anh hùng đã thấm mệt. Ông hoàng Philip cũng vậy. Nhưng ai cản được ông ngựa phi đường xa? Chắc chỉ có nữ hoàng!

    Ngày 9 tháng Hai 2019 ông già gân đã chịu phép, trả lại bằng lái xe. Vậy là xong chuyện ông. Tới chuyện bà. Hồi tháng Bảy năm 2015, lúc đó bà đã 90 tuổi, bà lái chiếc Jaguar X, phóng lên thảm cỏ để tránh đụng vào hai cha con một người dân trên đường tới nhà thờ. Chuyện nghe cũng…rùng rợn. Dư luận Anh bị một phen hốt hoảng, bàn lui tán tới. Bây giờ chúng ta giả dụ là trong khuê phòng, ông mặc cả với vợ là tui trả lại bằng lái rồi thì bà cũng phải trả lại bằng lái cho có vợ có chồng, bà có chịu không? Dù bà có chịu cũng không thể thi hành được. Vì bà là công dân duy nhất của nước Anh lái xe mà không cần bằng lái! Bà được miễn!

    Chuyện các cụ lái xe là chuyện dài nhân dân tự vệ. Trong một status trên internet của Tâm Hữu vào tháng Chín 2019, có kể lại ba chuyện về các cụ lái xe. Gặp bà nhà văn TC, ông hỏi: “Chị vẫn lái xe bình thường chứ?”. Câu trả lời rất bình thường: “Dạ, được mà anh”. Nhưng câu thòng sau đó cho biết bà chỉ lái xe chạy tới được thôi, còn de xe thì bà chịu. “Vậy thì làm sao chị đậu xe?”. Bà nhà văn tỉnh bơ: “ Tới trường thì có chỗ đậu cho nhân viên, em chọn chỗ nào khi đi thì chạy tới là ra được. Còn mỗi lần ghé chợ em phải đậu xa, kiếm chỗ nào có thể đậu được cái xe xây mũi ra đường xe chạy thì em mới đậu. Và khi kẹt lắm thì em nhờ người khác de giùm!”.

    Chuyện thứ hai về ông bạn tôi, nhà văn Huy Phương. Ông Tâm Hữu kể lại: “Tôi hỏi anh: “Sao lúc này không thấy lái xe mà đi đâu cũng có tài xế vậy?”. Anh trả lời: “Tôi có nói trên đài rồi đó. Tuổi già đi Uber an toàn hơn, lại tiết kiệm được tiền bạc vì không phải đóng thuế lưu hành, không phải mua bảo hiểm, không tốn tiền đổ xăng và tiền sửa xe”. Tôi cười, trên tám chục rồi, tiết kiệm có đem theo được gì không, lại mất đi cái chủ động, cái thoải mái, chỉ trừ khi vì sức khỏe mà thôi. Mọi người đều cười”.

    Chuyện thứ ba ông Tâm Hữu kể: “Gặp một bà bạn ở trước chợ ABC, tôi hỏi: “Sao lúc này ít gặp? Ông nhà bây giờ thế nào, khỏe không?”. Trả lời: “Tôi buồn quá anh ơi, ông nhà tôi bây giờ không lái xe được nữa, mà như anh biết, từ ngày qua đây đến giờ, mỗi lần đi đâu tôi cũng nhờ ông nhà tôi chở đi cả!”. Tôi nghĩ, không thấy nói gì đến sức khỏe hay bệnh tình của ông chồng mà chỉ nghe kêu buồn vì mất đi một ông tài xế nuôi ăn nuôi ở trong nhà mà thôi!”.

    Trong cuộc sống ở bên này của chúng ta, chiếc xe như cặp giò. Không có chiếc xe đi lui đi tới, cuộc đời sao thấy thảm. Bà bạn của ông Tâm Hữu, chuyên lái tài xế, tiếc những cuốc xe do ông chồng lái hơn là để ý tới sức khỏe của người đầu gối tay ấp. Vậy mới biết cái xe quan trọng như thế nào. Hầu như với mỗi chúng ta, chiếc xe là thứ tối cần thiết, không có là ủ rũ liền một khi.

    Ông Luân Hoán sang định cư tại Montreal trước tôi vài tháng. Một bữa ông lái chiếc Corolla mới tinh màu đỏ tới nhà, mặt mũi hết sức phấn khởi, hỏi tôi đã mua xe chưa. Lúc đó, tôi cũng đã rinh về một chiếc rồi. Chiếc xe như đôi chân. Yên ổn xong là chúng tôi tậu xế liền. Không có coi như què. Chắc bữa đó niềm vui của ông Luân Hoán bị mẻ mất một miếng!

    Vậy mà khi thành cụ, người ta phải tự chặt chân mình, cũng…tâm tư lắm. Vậy nên ông hoàng Philip đã gần trăm tuổi mới chịu buông tay lái. Không lái xe coi như mất tự do! Đang nhung nhăng muốn đi đâu thì đi bỗng ngồi bó gối ở xó nhà, chịu chi thấu. Dĩ nhiên cũng có các phương tiện di chuyển khác nhưng không tung tăng theo ý muốn được. Một ông bạn tôi làm một cú so sánh đau lòng: “Các toa nghĩ coi, không được lái xe cũng đau khổ chẳng kém chi chuyện trên bảo dưới không nghe!”.

    Biết là đau khổ nhưng khi phải buông tay lái thì phải buông. Dĩ nhiên chuyện buông bao giờ cũng là chuyện nhức nhối. Kéo được ngày nào hay ngày đó. Khi nào thì…đứt giây? Các nhà chuyên môn đưa ra một số câu hỏi, tôi đau lòng liệt kê ra đây để quý vị…tham khảo. Khi lái xe, mình có hay bị các tài xế khác bóp còi mà mình không biết lý do không? Có thấy lúng túng khi nhìn thấy các xe đậu bên lề đường không? Có cảm thấy bối rối, khó chịu hay bất an khi lái xe không? Có hay bị tai nạn dù chỉ là những cú đụng nhẹ không? Có bao giờ đi trên những đoạn đường thân quen mà bị lạc không? Có giật mình vì xe khác hoặc người đi bộ bỗng dưng xuất hiện không? Có bị phân tâm khi lái xe không? Vợ con, bạn bè hay bác sĩ gia đình có cho biết họ lo ngại về cách lái xe của mình không? Có ngại lái xe hơn trước kia vì không cảm thấy tự tin không? Khi đổi chân từ bàn thắng qua bàn ga hoặc ngược lại có thấy trở ngại không? Có đôi khi thấy lẫn lộn giữa chân ga và chân thắng không? Có khó khăn khi giữ đúng làn xe đang chạy của mình không? Có bao giờ bị cảnh sát chặn lại vì cách lái xe của mình không?

    Nếu câu trả lời có, dù chỉ cho một câu hỏi trên thì phải nghĩ lại chuyện tiếp tục lái xe.

    Chuyện các cụ lái xe khốn khổ như vậy nhưng trên thực tế, nhung nhăng trên đường, con số các cụ sau tay lái ngày càng tăng. Theo thống kê ở Mỹ, năm 2016 có 42 triệu chiếc xe chạy trên đường do các cụ từ 65 tuổi trở lên lái. So với năm 1996, con số này tăng thêm 15 triệu cụ.

    Theo con số ước tính của National Highway Traffic Safety Adminnistration, Cơ quan An Toàn Xa Lộ, thì tới năm 2030, cứ 4 chiếc xe trên đường thì có 1 chiếc do các cụ lái. Nếu các cụ loạng quạng thì làm phiền các bệnh viện khá nhiều. Năm 2016, đã có 7,400 cụ trên 65 tuổi chết và 290 ngàn cụ bị thương phải điều trị trong các tai nạn giao thông.

    Con cháu thấy đứng tim khi để các cụ mang xe ra khỏi nhà, nhưng bảo các cụ rời tay lái là cả một vấn đề. Đành trông chờ vào nhà nước. Nhiều nước đã tìm các biện pháp để giới hạn các cụ lái xe.

    Như ở Anh. Từ lâu, công dân Anh tới tuổi 70 là lập tức bằng lái xe bị vô hiệu hóa. Muốn tiếp tục cầm lái, các cụ phải đi khám sức khỏe và thi lấy bằng lại. Bằng này chỉ thọ được 3 năm. Cứ mỗi ba năm phải đổi lại bằng lái. Chơi như thế là chơi ép các cụ nhưng nhiều cụ rất kiên cường, dù phải qua nhiều thử thách cũng vẫn cứ hiên ngang…chơi!

    Theo tổ chức lái xe Royal Automobile Club Foundation thì cụ via nhất có bằng lái xe tại Anh là một cụ bà 107 tuổi! Cụ dẫn đầu con số 191 cụ từ trăm tuổi trở lên có bằng lái xe. Có nhiều cụ lái xe có nghĩa là có nhiều tai nạn xe cộ. Một trong những tai nạn xảy ra ở Anh được báo chí đề cập tới như một vụ điển hình là vụ do bà Beryl Hughes, 84 tuổi, gây ra vào năm 2014. Bà này có tay lái loạng quạng lắm, đã bị phạt nhiều lần vì chạy quá tốc độ. Lần này bà lái chiếc Audi A3 đâm thẳng vào chiếc Honda Civic của ông Brian Bockmaster, 80 tuổi. Ông bị thương nặng và qua đời vào ngày hôm sau. Trong phiên xử, Thẩm phán Stephen Holt nói: “Đây là bi kịch không có người thắng kẻ thua. Nó là bằng chứng cho thấy người cao tuổi cần có trách nhiệm và nhận biết được khi nào việc lái xe của họ có thể gây nguy hiểm tới người khác. Mặt khác, những người trong gia đình và bạn bè cũng cần có trách nhiệm theo dõi khả năng lái xe của người thân, nhìn vào sự thực để biết, với thời gian, khả năng lái xe của họ không còn an toàn. Tuy nhiên, các người già bao giờ cũng muốn cầm tay lái, nhất là ở các khu vực nông thôn không có các phương tiện giao thông công cộng, là điều dễ hiểu”.

    Chuyện ông già bà cả muốn điều khiển xe là chuyện không riêng của một quốc gia nào. Nó tràn lan trên khắp mặt địa cầu. Nơi nào dân số bị lão hóa nhiều, như Nhật Bản chẳng hạn, vấn đề sẽ phức tạp hơn. Dân số Nhật ngày nay có 25% người trên 65 tuổi. Nghĩa là ra đường cứ thấy 4 người thì trong đó có một người già. Theo hãng tin Bloomberg thì trong một thập niên nữa, con số này sẽ tăng lên tới 38%. Năm 2018, số tai nạn do các tài xế trên 75 tuổi gây ra đã gấp đôi lớp tuổi dưới họ. Từ năm 2009, luật giao thông ở Nhật đã bắt buộc các tài xế trên 75 tuổi phải nộp giấy chứng nhận của bác sĩ về sức khỏe thể xác và tinh thần khi xin gia hạn bằng lái. Nhiều cụ đã ý thức được vấn đề nên tự nguyện ngưng lái xe.

    Đây là một quyết định khó khăn của mỗi cá nhân. Đang phom phom ôm tay lái, bỗng bị loại trừ ra khỏi hàng ngũ những kẻ có quyền trên chiếc xe, nhức nhối con tim lắm chứ. Cụ ông Yoshioka diễn tả: “Nó giống như người bị mất vợ vậy!”. Trước khi “mất vợ” cụ cũng đã làm bà vợ Kazuko sợ sốt vó! Trong một chuyến đi tới đền Shimane ở miền Tây Nhật Bản, có bà vợ ngồi trên xe, cụ đã quên gài thắng tay trên con đường dốc. Chiếc xe chạy lùi khiến bà vợ sợ muốn xỉu. Một lần khác, khi de xe từ nhà ra, cụ Yoshioka xơi tái chiếc xe đang đậu trước nhà. Biết được tài lái xe của mình đang suy sụp trầm trọng, cụ mới miễn cưỡng phải giã từ tay lái.

    Cụ Yoshioka là người biết điều. Nhiều cụ khác không chịu đầu hàng dễ dàng như vậy. Như cụ Noboru Moriwaki, 90 tuổi. Cụ nói với phóng viên báo New York Times là cụ nhất định không trả bằng lái vì nếu làm như vậy, cụ coi như “không còn tồn tại”! Cụ sống với vợ là cụ bà Yulkiko trên một ngọn đồi ở ngoại ô Kawamoto. Mỗi tuần vài lần cụ lái chiếc Corolla đời 2002 đi chợ, tới ngân hàng và thư viện. Mỗi tháng hai cụ còn phải tới bệnh viện để khám sức khỏe. Cụ nói: “Nếu không lái xe, làm sao tôi tính được cho cuộc sống của hai vợ chồng”.

    Thôi thì cứ để cho các cụ cầm tay lái nhưng người ta cũng khuyên các cụ vài điều dễ dàng thực hành như sau. Thứ nhất, giữ khoảng cách với xe chạy trước dài hơn. Thứ hai, khi cần thắng nên thắng trước, đừng để tới gần mới thắng gấp. Thứ ba, tránh không lái xe vào giờ cao điểm. Thứ tư, không lái xe vào vùng đang kẹt xe. Thứ năm, nếu phải lái trên xa lộ thì nên chạy xe vào làn bên phải, nơi xe chạy chậm hơn. Thứ sáu, chỉ nên lái xe trên những đoạn đường quen thuộc. Thứ bảy, tính đường chạy sao để tránh quẹo tay trái. Thứ tám, hạn chế lái xe ban đêm. Thứ chín, không lái xe nếu cảm thấy bị stress. Thứ mười, không nên ăn, nghe nhạc hay nghe phát thanh khi lái xe. Đó là mười điều răn các cụ nên nằm lòng khi cầm tay lái.

    Khi bắt buộc phải buông bỏ lái xe, các cụ phải trải qua một giai đoạn khó khăn về tinh thần cũng như cuộc sống thường nhật. Tinh thần bị sa sút vì đã phải bước tới một suy thoái mới, hụt thêm một mảnh đời sống. Nhiều cụ lâm vào cảnh hoảng loạn, bất đắc chí, thay đổi tính tình. Cuộc sống vẫn lừng lững diễn ra bên cạnh nhưng các cụ bị thêm một lần gạt ra khỏi cuộc sống đó. Tay lái như một minh chứng cho sự tham gia vào đời sống xã hội nay bỗng bị lỏng tay, hụt hẫng là cái chắc. Vượt qua được mất mát này chóng hay trễ là tùy theo sự vững vàng tinh thần của từng cụ. Có cụ coi chuyện này như pha, buồn năm phút rồi thôi. Có cụ ôm cục buồn ngày này qua ngày khác, rầu rĩ đêm ngày khiến sức khỏe sa sút, trí óc hết pin, chán nản buông xuôi có khi dẫn tới tử vong.

    Ngoài mất mát về tinh thần, cuộc sống cũng thêm phần khó khăn. Như cụt mất đôi chân. Ngại ra ngoài, ngại leo lên xe buýt, ngại nhờ con cháu đưa đi đây đi đó. Ngày ngày ngồi nhìn quanh bốn bức tường, đếm từng giờ trôi qua. Lúc này là lúc người thân trong gia đình cần đưa tay ra giúp các cụ vượt qua được những giây phút khó khăn. Chính phủ cũng cần có những biện pháp làm giảm sự mất mát này nơi các cụ. Tại nhiều nước, các cụ bỏ lái xe được dùng các phương tiện chuyên chở công cộng miễn phí, được cấp những thẻ giảm giá khi mua sắm hoặc được hưởng giá đặc biệt khi vào các cửa hàng ăn uống.

    Nhưng các biện pháp trên chỉ được coi là những biện pháp tiêu cực. Như vá lại chiếc áo rách. Các nhà sản xuất xe hơi có những biện pháp tích cực hơn: chế tạo những chiếc xe dành riêng cho các cụ. Như sắm cho các cụ một chiếc áo mới phù hợp hơn.

    Các hãng chế tạo xe quan niệm lái xe là một hoạt động thiết yếu trong cuộc sống thường nhật, cho phép các cụ duy trì sự linh hoạt và kết nối với xã hội. Làm sao chế tạo ra những chiếc xe có các thiết bị giúp các cụ an toàn hơn khi mang xe ra ngoài lộ là mục đích của họ. Từ hai chục năm qua, hãng xe Ford đã có những nghiên cứu để chế tạo ra một loại xe dành cho người già. Ông Jamie Forbes, phụ trách việc cải tiến của hãng đã chia sẻ: “Những kết quả của công trình nghiên cứu đã giúp chúng tôi cải tiến các sản phẩm với những đặc tính hữu ích dành cho người lái xe cao tuổi bao gồm: cửa xe lớn dễ đóng mở hơn; hệ thống màn hình với màu sắc và phông chữ rõ nét, dễ đọc; bộ gương được điều chỉnh để cải thiện tầm nhìn. Ngoài ra, với mục tiêu ngăn chặn tối đa và giảm thiểu hậu quả của những vụ va chạm, xe Ford còn được trang bị Thiết Bị Hỗ Trợ Tài Xế (DATs) sử dụng camera, bộ cảm biến và các thuật toán tiên tiến nhằm quét toàn bộ khu vực xung quanh xe và báo động những nguy hiểm sắp tới”. Những chiếc xe loại đặc biệt này còn có hệ thống thắng khẩn cấp kết hợp với hệ thống phát hiện người đi bộ hoặc có xe dừng lại đột ngột phía trước để tự động dừng xe lại. Nếu tài xế cán vào làn đường, không giữ xe chạy thẳng, hệ thống sẽ điều chỉnh tay lái cho xe chạy đúng vị trí. Một trong những nguyên nhân gây tai nạn là điểm mù. Thiết bị “Cảnh Báo Điểm Mù” (BLIS) sẽ làm cho điểm này hết mù mang lại an toàn cho tài xế và ngay cả các xe chạy chung quanh. Ông Jamie Forbes cho biết tiếp: “Chúng tôi tập trung vào việc giúp các khách hàng lớn tuổi kéo dài sự độc lập và tự chủ trên tay lái. Vì dân số mỗi ngày thêm nhiều người già nên ưu tiên hàng đầu của chúng tôi là tiếp tục phát triển những giải pháp hỗ trợ cho việc lái xe an toàn, tiện lợi và lâu dài hơn”.

    Vậy là các cụ đã có đồ chơi mới giúp kéo dài việc lái xe, bất chấp tuổi tác. Các cụ ông vui, các cụ bà cũng vui. Tôi có một thắc mắc: không biết khi chiếc xe dành cho giới già nua an toàn trên xa lộ như vậy ra đời, ông hoàng Philip có đổi ý đòi lại bằng lái xe không?

  2. #52
    TÌM ĐƯỜNG VỀ HƯU
    THÁI-VINH

    Ngoại trừ vài bạn kiếm tiền dễ như công an đứng đường quơ gậy chận xe phạt nóng tại chỗ thì chưa được phép nghỉ hưu, đa phần đám bạn học cùng lớp với tôi ở Việt Nam đã được nhà nước cho về vườn theo đúng quy trình “Trai 60, gái 55” sung sướng hơn vài thằng bạn lạc lõng như tôi lỡ chạy theo Mỹ phải kéo cày cho tới 66 tuổi trong khi tuổi thọ trung bình của đàn ông Việt Nam theo Tổ chức Y tế Thế giới (WHO) là 70 tuổi. Trời ơi... vậy là sau khi về hưu, tôi chỉ được sống thêm có 4 năm quèn sao?

    Vì quỹ tiết kiệm thời gian ngắn dần khi bước qua 6 bó, tôi bắt đầu lo lắng tìm đường về hưu; tôi hỏi một anh bạn trước kia làm cùng hãng là người thích nổ:

    - Anh nghĩ bọn mình nên về hưu khi bước vào tuổi 62, hay đợi đúng tuổi 66?

    Anh giảng:

    - Tuy tiền hưu trí non ít hơn một phần tư, ví dụ như $1500 thay vì 2 ngàn đô, nhưng với $1500 mỗi tháng đó đem về Việt Nam tiêu gì hết?

    Tôi nghĩ anh ấy đã có sẵn kế hoạch rút lui về hưu ở một nước theo chủ nghĩa “Dân không cần lo, để Chính phủ lo” thì quá đẹp rồi; còn tôi thấy nước Mỹ rộng bao la, nhưng chưa biết về hưu sẽ đi đâu?

    Trong các vị sư huynh của tôi đang nhàn nhã nghỉ hưu quanh thung lũng Phượng Hoàng, có một vị đã mua đất chuẩn bị xây nhà nghỉ hưu bên tiểu bang Texas từ mười năm trước; nhưng đã hơn ba năm nghỉ hưu vẫn thấy anh xuất hiện u sầu ca bài “Niệm Khúc Cuối” khiến tôi lấy làm lạ:

    - Bộ còn chờ nhà ở Arizona lên giá mới chịu bán, hả anh?

    Anh có vẻ luyến tiếc:

    - Bọn nầy bán đất bên Texas vì gia đình con gái đã chuyển về đây cho ông bà tuổi già có việc làm chơi với cháu ngoại...

    Tôi phỏng vấn luôn:

    - Theo anh thấy về hưu có sướng như anh mong ước không?

    Anh ngập ngừng:

    - Thì cũng tùy mỗi người... Tôi nghĩ cũng đạt được 50 phần trăm điều mình muốn; ví dụ như không cần thức dậy sớm...

    Thấy mọi người trong đêm họp bạn đang chú ý lắng nghe, tôi vấn kế:

    - Xin anh cho nghe bí quyết sống hưu trí của anh?

    Anh làm ra vẻ bí mật:

    - Tôi ấy à? Tôi chẳng có bí quyết gì cả; chỉ học mót theo phương châm “Đêm bảy ngày ba, vào ra không kể”...

    Mọi người cười ồ làm bà xã của anh ngượng ngùng:

    - Hứ... già hết xí quách mà còn nổ!

    Anh cười khà khà:

    - Bà đừng nghĩ bậy. “Đêm bảy ngày ba, vào ra không kể” là bí kíp phòng the nha! “Đêm bảy ngày ba, vào ra không kể” là phương châm sống của tỷ phú Hoàng Kiều đã 72 tuổi mà còn đủ sức cặp bồ lệch pha với “nữ hoàng nội y” Ngọc-Trinh xinh đẹp ngây thơ kém hơn ông 45 tuổi; ông đã từng đăng tải bài thơ miêu tả về sức khỏe của bản thân:

    Sáu mươi là tuổi dậy thì
    Bảy mươi là tuổi mới đi vào đời
    Tám mươi là tuổi ăn chơi
    Chín mươi ngoảnh lại nhìn đời xem sao
    Trăm hai xin vẫy tay chào
    Ngồi sau nải chuối ngắm gà khỏa thân

    “Đêm bảy ngày ba, vào ra không kể” thật ra đó là nguyên tắc cơ bản sống lâu, sống khoẻ, và đầu óc minh mẫn được truyền tụng lâu nay trong dân gian và đã được đăng trên trang sức khoẻ của Website http://vietlist.us/SUB_Health/health12.shtml

    Đó là:

    1- Đêm ngủ ít nhất 7 tiếng đồng hồ
    2- Ngày ăn đủ 3 bữa
    3- “Ra vào không kể” nhắc nhở uống nước mỗi khi đứng lên hay đi ra đi vô để nạp đủ nước cho cơ thể.

    Tôi thường nghĩ về hưu đồng nghĩa với không làm gì cả, rất hợp với tính làm biếng của tôi, nên mỗi khi có dịp tham dự những buổi họp bạn ăn uống hay hát KaraOke, gặp ai hỏi “Dạo nầy còn làm ăn gì không?” thì tôi nói ngay “Dạ thưa, em về hưu rồi!”

    Nàng nghe miết bắt ghét cái tính nói dối của tôi:

    - Anh nên sửa sang nhà cửa và hồ bơi để bán nghỉ hưu!

    Nghĩ tới làm việc nhà đau lưng có hại cho sức khoẻ, tôi cười gượng gạo:

    - Việc gì phải vội; còn hơn mười mấy tháng nữa mà em?

    Cặp vợ chồng hàng xóm của chúng tôi đã bán nhà dọn đi tiểu bang Oregon nghỉ hưu tháng vừa qua làm tôi bồi hồi nghĩ đến ngày chúng tôi cũng sẽ phải xa bạn bè và tờ báo Bút Tre thân mến bấy lâu nay! Bây giờ là mùa thu thứ mười một trong sa mạc, tôi mới bắt đầu để ý đến ngôi nhà của chúng tôi ở đầu bờ hồ và quang cảnh quanh nhà trông thật đẹp và thơ mộng.

    Quần đảo Bất động sản Gilbert (The Islands Gilbert Real Estate) bao bọc bởi các đường Elliot, Cooper, Kent, và McQueen thì ai cũng biết là khu nhà mắc tiền nhất ở thành phố Gilbert vì nằm chung quanh hồ nước sâu rộng mênh mông mà mỗi nhà đều phải sắm ít nhất một chiếc du thuyền để chỉ tỏ chủ nhân thuộc hàng đại gia; nhưng ít ai biết Gilbert còn nhiều khu nhà xây bên hồ nước kín đáo xinh đẹp hiếm thấy ở các thành phố giàu hơn như Chandler, Tempe...

    “Nhà tôi bên chiếc cầu soi nước” là câu hát mở đầu bài “Bến Xuân” của Văn Cao. Nhà tôi cũng ở bên chiếc cầu soi nước, nhưng bên cầu còn có hoa phượng tím (Jacaranda mimosifolia). Hoa nở quanh năm từng chùm rất đẹp. Hoa rụng tím cả gốc. Mỗi ngày chúng tôi đều đi bộ quanh hồ và mỗi lần bước qua cầu là lòng tôi lại ngập ngừng như trong câu hát “Bến nước reo mừng hợp đàn trên khắp bến xuân...”

    Ở Việt Nam có hoa phượng tím không?

    Tôi chỉ nhớ hoa phượng đỏ và hoa phượng vàng mỗi độ hè về nở rực rỡ trên sân trường báo hiệu mùa chia tay. Hoa phượng tím khác hẳn so với hai loài hoa phượng kia. Hoa phượng tím hình chuông, mỏng manh như hoa giấy, dễ bị giập nát trong gió; hoa nở từng chùm, kín đáo, không nở bung rực rỡ lộ cả nhụy hoa và không có đài hoa. Trái phượng tím cứng mỏng và tròn dẹp. Khi trái chín, vỏ cong quẹo, rồi nở tách ra như hai vỏ sò. Hạt không ăn được. Mầu hoa phượng tím đẹp não nùng. Nhìn hoa phượng đỏ hay vàng, nhớ trường học và bạn bè; nhưng nhìn hoa phượng tím là nhớ tới người yêu; kẻ thất tình nên tránh xa hoa phượng tím.

    Sợ tôi nhìn hoa phượng tím lâu sinh bệnh trầm cảm, sẵn dịp hãng điện thoại T-Mobil cho coi Netflix miễn phí, nàng giới thiệu phim bộ “Samurai Gourmet” cho tôi học hỏi cuộc đời của Kasumi vừa mới nghỉ hưu không biết phải làm gì với sự tự do mới lạ của mình, anh đi dạo quanh khu phố và phát hiện ra một quán ăn địa phương mà anh chưa bao giờ đến và khám phá lại niềm đam mê của mình về thực phẩm và cuộc sống bằng cách liên tưởng tới hình ảnh của một kiếm sĩ ẩn tàng trong tâm hồn mình để tự thoải mái ăn những gì mình muốn, và ăn theo cách mình thích, ví dụ như ăn xúp phải húp sùm sụp mới đã khẩu! Phim quá hay; các bạn sắp nghỉ hưu nên coi!

    Nàng lại rủ tôi đi tập Zumba. Bản tính tôi ưa các loại thể thao mạnh như Football, Boxing, Hiking... vả lại, mỗi tuần tôi đã có hai buổi đánh quần vợt với các chị phờ phạt cả người rồi nên miễn cưỡng theo cho nàng vui lòng. Lần ấy sau 35 phút tập lăng ba vi bộ giật tới, giật lui liên tục, tôi lén bỏ cuộc ra ngoài xem các sinh hoạt khác trong cùng Gilbert Community Center tại địa chỉ:

    130 N. Oak St.
    Gilbert, AZ 85233

    Đây là lần đầu tiên chúng tôi được thấy tận mắt các sinh hoạt cộng đồng và giải trí lành mạnh dành cho trẻ em lẫn người cao tuổi được tổ chức hàng ngày rất chu đáo với giá biểu tượng trưng, ví dụ như ăn trưa do AZCEND (Feeding Family Needs) cung cấp với giá $2.50 cho người trên 60 tuổi, và $4.00 cho người dưới 60 tuổi. Chúng tôi vô cùng hài lòng bữa ăn trưa đầu tiên rất sạch sẽ, ngon miệng, và đầy đủ chất bổ dưỡng cần thiết tại Gilbert Community Center, nên từ đó quyết định mỗi ngày từ Thứ Hai đến Thứ Sáu chúng tôi đều ghé lại Gilbert Community Center ăn trưa. Đây cũng là nơi gặp gỡ bạn bè mới và chia sẻ kinh nghiệm cuộc sống. Trở thành hội viên thật dễ dàng và không có lệ phí; quan trọng nhất là nó mở ra cánh cửa cho nhiều hoạt động sống vui, sống khoẻ, và chống lão hoá. Để biết thêm chi tiết, xin gọi (480) 503-6061.

    AZCEND cũng cung cấp bữa ăn bổ dưỡng nóng được gửi đến tận nhà từ Thứ Hai đến Thứ Sáu từ 10 giờ sáng đến 2 giờ chiều. Để hội đủ điều kiện cho các chương trình, người tham gia phải gọi Đường Dây Trợ Giúp Cho Người Cao Tuổi (602) 264-4357.

    Ngoài các bữa ăn, AZCEND cung cấp một loạt các lớp, các hoạt động, các bài thuyết trình sức khoẻ, ngay cả dịch vụ ít người Á Đông muốn nghe như “xử lý” xác chết nên chôn hay đốt sau khi qua đời?

    Chỉ mới trải qua vài bữa ăn trưa, chúng tôi đã quen thuộc và yêu mến mọi người như cùng gia đình. Chúng tôi thật sự đã ghiền Gilbert Community Center!

    Tôi nghĩ tìm đường về hưu ở đâu chi nữa, phải không các bạn?

  3. #53
    https://thtbackup.files.wordpress.co...-bmt.jpg?w=679

    Viết từ nursing home…
    Trần Hoài Thư

    Trong nursing home mà Y. hiện nằm, có thêm hai người Việt Nam. Họ là đàn ông. Họ khoảng trên dưới 50. Một bị stroke. Và một bị ung thư ruột, mới mổ. Tôi đã tìm ra họ, khi đọc những tên họ dán ngoài cửa phòng.

    Nhìn họ, tôi nghĩ Y. là người rất may mắn. Bởi vì họ không có thân nhân đến thăm viếng hay chăm sóc. Còn Y. thì có tôi. Mỗi ngày ba lần, dều đặn. Đúng vào giờ ăn. Tôi giúp Y. nâng đầu giường lên cao, cho Y. ở vị thế ngồi trên giường, để cái bàn ăn ngay trước mặt, cắt thịt, cắt khoai tây từng lát, hay tháo mở những lọ nước juice có nắp… Y, có tay nhưng không thể tự làm lấy một mình.

    Tôi như một người nurse aid chuyên nghiệp. Hai năm rưỡi chăm sóc người bệnh, quá quen. Nhưng mà tôi không quen cái cảnh mà mỗi ngày tôi đến để chứng kiến. Buồn đến đau xót. Buồn đến muốn tự tử. Nhưng đôi khi thấy mình là người quá may mắn. Bởi vì tôi vẫn còn mạnh khỏe, vẫn yêu đời, vẫn làm việc như điên.

    Tôi đến môt nơi mà Y. giờ đây phải chịu đựng, mà tôi thì bất lực. Y. trút hết những phẫn nộ, những tủi thân, những bất hạnh xuống đầu tôi. Tôi nghe, như bị trăm ngàn đinh đóng vào óc. Phải. Nếu tôi như Y. thì cũng thế thôi. Làm sao mà có thể chịu đựng hình phạt nằm suốt ngày, tự vệ sinh lấy, mà xung quanh toàn là những bóng hình ảm đạm lướt qua, lướt lại….

    Tôi tự nhủ. Gắng quen. Gắng quen. Vì Y. quá bất hạnh.

    Tôi nghĩ đến hai người đồng hương ở đây. Họ cần người chăm sóc như tôi chăm sóc Y. Nhưng họ không có ai. Tay họ không thể cầm. Chân họ không thể bước. Họ được đẩy vào một khu riêng vào giờ ăn để người nurse aid đút họ ăn, cho họ uống nước. Nếu nurse aid tốt thì không nói làm gì, còn nurse aid bất nhân thì tội cho họ. Vì họ không biết ai để mà khiếu nại… ?

    Tôi không bệnh nhưng cả trí não tôi lại phủ cả máu bệnh họan.Những cặp mắt vô hồn. Những con người hay những bóng ma. Trời ơi trần gian ngoài kia bông hoa nở rực, xe cộ xuôi ngược, đèn xanh đèn đỏ liên tu, vậy mà ở đây sao mà quá buồn thảm.

    Y. thì cứ đòi về. Tôi thì im lặng. Cố giải thích thì cũng vô ích. Nếu tôi mà như Y. thì tôi cũng phải vậy. Không thể làm một tội đồ với cái quan tài chưa đậy nấp này.

    Tôi biết là tôi không còn can đảm và nghị lực nữa. Bằng chừng khi tôi về nhà, tôi đá đá giày đá kệ đá ngăn. Tôi vét những gì tôi thấy, không cần biết chúng là cái gì. Vét mà bỏ vào bị và mang ra thùng rác.

    Còn gì nữa để mà ôm mà giữ mà nhìn mà ngắm.

    May mà tôi còn có công việc để làm.

    Làm để tìm quên.

    Làm để chứng tỏ là chỉ có Trần Hoài Thư mới làm được.

    Như thời xưa, mang cặp kính dày 7 độ mà đi trinh sát, thám báo thám kich…

    Đó là tạp chí TQBT này.

    Layout đã hơn 100 trang. Những bài cần thiết cho chủ đề Hoàng Ngọc Hiến tôi đã có.

    Cám ơn Cornell.

    Họ đã cung cấp cho tôi những tài liệu tôi cần.

    Cám ơn người bạn gái mà tôi xem như em út.

    Đã mượn dùm tôi toàn bộ Thời Tập từ số 1 đến số cuối cùng

    Cám ơn anh NHQ. Nhờ anh mà tôi có toàn bộ Hiện Đại và Văn Nghệ không thiếu một số nào.

    Cám ơn ông bạn già PVN.

    Lần đầu tiên ông bạn đã đánh máy một bài văn 10 trang chỉ trong vòng hai ngày, dù chỉ đánh một ngón tay.

    Lý do: Vì bài quá hay.

    Vâng, kỳ này quá hay. Quá hay nên tôi cũng đánh máy miệt mài. Gõ loc cóc nhưng âm điệu như phát ra niềm vui. Vừa gỏ vừa thưởng thức.

    Tôi nói với PVN là số báo kỳ đến là số báo để đời. Tôi đã có đầy đủ Văn Nghệ, Hiện Đại và nay mai trọn bộ Thời Tập sẽ đến. Tha hồ mà đánh máy. Tha hồ mà đọc. Tha hồ mà viết.

    ***

    Tôi đã làm xong một số báo dày 280 trang, tự mình in lấy, cắt xén, layout, trình bày bìa, sưu tập bài vở, đọc và viết, giữa lúc ban ngày phải túc trực thường xuyên tại nursing home để chăm sóc người bạn đời. Tôi chỉ làm nó vào đêm hôm khuya khoắc, một mình trong căn nhà trống vắng lê thê. Xin đừng choàng vòng hoa cho tôi. Tôi đang khóc. Ôm mặt mà khóc. Khi phải bỏ vất không nương tay tất cả đồ đạc, giấy bút, hay những chồng thư khen ngợi THT của độc giả mà Y. đã ra công gìn giữ, mong một ngày Y sẽ lựa lọc và in thành sách. Tôi đã vất chúng vào thùng rác, không đắn đo, không thương tiếc. Bởi tối có giữ thì cũng chẳng ích lợi gì. Số phần chúng tôi xem như ở mạt lộ rồi. Còn gì nữa để mà gìn giữ cơ chứ ?

    Nhưng mà khi nhận ra những chiếc hoa tai của Y. văng ra trên sàn nhà. tôi không cầm được nước mắt. Tôi khóc như đứa con nít. Trời ơi, đọan kết chưa phải đến với tôi, sao lại trở thành bi kịch như thế này. Hở Trời ?

    Suốt cả tháng nay túc trực bên giường Y. tôi ngồi như một kẻ tội đồ. Nursing home là mợt địa ngục. Sáng chiều và tối nổi lên những tiếng la, tiếng thét, tiếng kêu, tiếng khóc… Hầu hết những người vào đây, là những người mà con cái hay người thân tìm cách tống, vì họ không thể chăm sóc. Họ nhờ nursing home thay họ chăm sóc dùm. Và hầu như những người vào đều đợi cửa mồ mở ra khi nào không biết. Đa số không còn sáng suốt. Có người cứ vài giây lại la. Tiếng la cứ tiếp tục ngày và đêm chăng ai buồn để ý. Có cụ thì suốt ngày ngồi trên xe lăn, nhìn ra cửa, không nói năng. Có cụ cứ la help help hoài…. Cả một dãy hành lang như vang lên những lời gọi hồn cho những kiếp đời sắp kết cuộc. Chỉ tội cho những người còn tỉnh trí. Như Y. Như tôi. Tôi vào đây vì Y. Và Y. vào đây vì tôi không còn cách gì khác.

    Vì vậy, giờ chỉ muốn tìm quên. Chỉ có TQBT mới giúp tôi quên. Quên. Quên hết.

 

 

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 08:26 AM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2026 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh