Results 1,031 to 1,040 of 1057
Thread: Quán nước chè xanh
-
11-03-2025, 04:30 AM #1031Biệt Thự
- Join Date
- Jan 2015
- Posts
- 1,397
Thuỳ Linh mến thương ,
Hình như cuộc đời không sóng gió thì không được hay sao á TL , miền Trung cứ oằn mình trong mưa bão. Và cơn bão số 13 lại đang đến . Xót xa ... thấy phận người quá bèo bọt TL ơi .
Thấy bạn còn sức khoẻ và niềm hăng say du lịch St vui lây, theo chân bạn , đọc và hiểu thêm nhiều điều đã từng được biết chút chút qua sách vở
Màu đỏ là màu tràn đầy năng lượng đó TL .
“phong trào Red Shoe Movement và đặt tên Red Shoe Tuesday, là ngày phụ nữ mang giày đỏ đi làm và đàn ông mang cà vạt đỏ như một dấu hiệu ủng hộ sự phát triển khả năng lãnh đạo, thành công trong sự nghiệp và bình đẳng giới của phụ nữ.” Rất hay ha TL
St không nghĩ đôi giày đỏ trong cổ tích là “biểu tượng của sự phù phiếm và cám dỗ.” , mà St nhớ về câu chuyện đó như nhớ vềsự ngây thơ. ham thích những gì đẹp đẽ của trẻ thơ, dù đôi khi phải đánh đổi. Sau khi đánh đổi thì mới dần trưởng thành. TL chắc chắn không phải trẻ thơ, nên điều này hợp với bạn nè “Giày đỏ là tuyên ngôn về sự độc lập của phụ nữ. ”
Có một đoạn trong phim St xem lâu rồi , cô chị tặng cô em đôi giày và bảo “ khi em mang đôi giày vừa chân và vừa ý, em có thể đi rất xa, đến bất cứ nơi nào em muốn “
Nên bạn cứ thoải mái mang giày đỏ , diện đồ đỏ khi thích nha , bạn phiêu lưu rong ruổi giỏi vậy thì chắc chắn là luôn chọn đúng giày rồi
. St tin là bạn luôn vui và hài lòng với lựa chọn của mình.
St thương chúc bạn và phố luôn được an vui , được trò chuyện , du lịch , vui chơi, hát ca trong an lành nhé .
-
11-03-2025, 04:35 AM #1032Biệt Thự
- Join Date
- Jan 2015
- Posts
- 1,397
Trời , mây, cùng sóng …
Gió, nắng , và hàng dương xao xác
Cánh diều ơi chấp chới về đâu ?
Chân trời xa, cất những nguyện cầu
Hoàng hôn xuống , biển sâu biển cạn
Một lữ hành , trời , mây cùng sóng
Để nỗi niềm ngút tận xoáy sâu
Tà dương thả gió lướt ngang đầu
Ngổn ngang hải mộng, gọi tên nhau ...
-
11-03-2025, 06:51 AM #1033
Tiếng Sông Hương của Phạm Đình Chương:
Chị nghe và hát khi thấy hình ảnh lũ lụt tại quê nhà - và đọc bài em viếtHạnh Phúc mỗi sáng thức dậy - Hơi thở đầy vào ra!
-
11-25-2025, 12:38 AM #1034Biệt Thự
- Join Date
- Jan 2015
- Posts
- 1,397
-
11-25-2025, 12:54 AM #1035Biệt Thự
- Join Date
- Jan 2015
- Posts
- 1,397
Những nỗi đau kể sao cho hết ...

******
miền Trung,
miền Trung đất hẹp mà dài, một bên núi Trường Sơn chắn, một bên là biển Đông, đất chỗ mặn thì mặn quá, cát quá, gió quá, còn chỗ ngọt thì lại cằn quá, dốc quá, nắng quá, sống kiểu gì cũng khó.
miền trung thì năm nào cũng bão, chục cơn, năm nào cũng lũ lụt trôi nhà trôi cửa, năm nào cũng nắng nóng muốn đổ ghèn, năm nào cũng tai ương. Trời gió bão liên miên đến nỗi tới cái giọng nói nó biến dị thanh âm, mỗi vùng mỗi khác. Chưa kể là đất nước chiến chinh bao nhiêu năm thì bấy nhiêu năm miền trung bom rơi đạn nổ nhiều nhứt, người chết nhiều hơn người sống...
người miền trung đi đâu cũng thường dễ nhận ra bởi những ấn tượng đầu tiên của những người sống vùng thiên tai: nói to, ăn mặn, tiết kiệm, ưa cãi... làm chín cắc muốn kiếm một xu, ăn rau cả gốc ăn cá cả xương... cái gì cũng cột, cái gì cũng néo, cái gì cũng quàng vô với nhau để mà xài cho chắc, cho bền.
nhưng mà người miền trung chịu thương chịu khó thì không ai bằng, người miền trung thương nhau thì không ai thương bằng, đi đâu cũng sẽ thương về miền trung, làm một đồng mốt thì để dành một đồng, ăn con cá thì biết muối con tôm, ăn miếng dưa biết muối miếng cà để lúc mưa bão lũ lụt còn có cái chia nhau mà sống tiếp.
thương miền trung, cầu cho cơn lũ lụt qua nhanh, mọi người bình an.
(một người miền Trung - Đàm Hà Phú)
Cầu mong bình an sớm đến với bà con miền Trung, đừng thiên tai nữa.
*****
THUYỀN BƠI TRÊN MÁI NHÀ...
Tao đã từng thấy thuyền
bơi trên mái nhà.
“Thôi đi mày, đừng nói bậy!”
Năm 2025, miền Trung quê tao đấy,
tàu thuyền lượn lờ
trên những mái tôn.
***
Đêm, bọn tao ngủ trên nóc nhà.
Mẹ buộc dây neo từng đứa,
neo như neo thuyền
nếu nước ngập cuốn đi
chết vẫn còn giữ xác
***
Nước dâng
Chỉ cần ngang đọt xoài
là cái nóc nhà
nơi trú ngụ cuối cùng
biến mất
***
Mẹ tao quỳ chắp tay van vái
“Xin ông Trời thương xót ngừng mưa
chúng con cắn rơm, cắn cỏ, vái lạy Người.”
***
Ba tao không vái trời.
Ông chổng mông vái mấy ngài thủy điện:
“Đừng xả nước.
Xin đừng xả nước.
Làng tôi trôi hết ra biển rồi.”
***
Anh tao không vái trời.
Không vái mấy ông thủy điện.
Giữa tiếng gió gào
anh chửi vào khoảng tối:
Mả tổ! Lũ phá rừng.
Mả tổ! Lũ chặn sông bán điện…”
***
Điên, mọi thứ như điên
Nước đã chạm đến mông
Tao nhìn qua vách trời dông bão
tìm một bóng thuyền
bơi trên mái những ngôi nhà...
11/2025.
(Đặng Chương Ngạn)
*****
Thường dân!
Đông thì chật, ít thì thưa
Chẳng bao giờ thấy dư thừa thường dân
Quanh năm chân đất đầu trần
Tác tao sau những vũ vần bão giông.
Khi là cây mác cây chông
Khi thành biển cả, khi không là gì.
Thấp cao đâu có làm chi
Cỏ ngàn năm vẫn xanh rì cỏ thôi.
Ăn của đất, uống của trời
Dốc lòng cởi dạ cho người mình tin
Ồn ào mà vẫn lặng im,
Mặc ai mua bán nổi chìm thiệt hơn.
Chỉ mong ấm áo no cơm
Chắt chiu dành dụm thảo thơm ngọt lành
Hòa vào trời đất mà xanh,
Vô tư mấy kiếp mới thành thường dân.
(Nguyễn Long)
Đâu cũng xả lũ , ruộng vườn sắp đến mùa thu hoạch tanh bành, nhà cửa chìm lút trong nước , núi đồi sạt lở , tan hoang .Thiên tai và nhân tai kết hơp !!!
Đau đớn, xót thương , uất nghẹn
và bất lực …như đã từng trải qua thời covid
Cuối cùng cũng chỉ biết rơi những “giọt nước mắt thương dân , dân mình phận long đong …“
*****
Phú Yên sáng nay lạnh (rét) thấu xương. Gió thổi như điên. Anh em tôi là dân có tập thể lực và thuộc loại sức khoẻ trâu bò nhưng đến hôm nay cũng bắt đầu thấy mệt. Tôi và Kiên Giang ra biển 10 phút thì gió và mưa nó quất rát mặt phải chạy ngược trở vô. Rét (lạnh) thấu xương…
Thương anh em các team cứu hộ và vận chuyển. Họ đã dầm nước liên tục nhiều ngày, tay chân lở loét.
Những ngày này ở dọc đường lớn là vận chuyển miễn phí, ăn uống miễn phí. Nhưng trong những chỗ xe chưa đi được, bà con lạnh run người. Mọi thứ vẫn thiếu. Thiếu điện thiếu nước thiếu gạo thiếu dép thiếu tất cả mọi thứ…
Một anh thanh niên được “chia” cái quần tây (quần vải) thì vô bụi thay ngay vì trên người không còn cái gì khô… Anh mặc cái quần mới rộng thùng thình, lấy dây túm lại vì tuột…
Bà con đang rất lạnh.
Tút này tôi viết lộn xộn chỉ để thông báo vậy, không có thời gian (và cũng không có điều kiện - sóng gió, mưa nắng liên tục, rồi 3G 4G đứt nhiều hơn có…). Cả một vùng là mùi tử khí, xác trâu bò gà vịt đang trôi nổi khắp nơi, dòi bọ lúc nhúc… Chỉ mới mấy ngày mà chúng tôi thấy đã mệt. Chúng tôi mệt một thì anh em cứu hộ mệt gấp 10, và bà con mệt gấp trăm ngàn lần.
Chúng tôi/ chúng ta mệt chúng ta có thể buông tay và nghỉ. Nhưng bà con mà buông tay thì sẽ chết.
Bà con đừng buông tay.
Mọi người cũng sẽ không buông tay.
Hãy nắm tay nhau đi qua khó khăn này.
(Trương Châu Hữu Danh)
*****
Nước đã rút , cuộc chạy đua của dân cứu đói , cứu rét cho dân , và tiếp theo là an ủi nhau , dọn dẹp, gầy dựng lại từ đống đổ nát , ngập bùn .
Một cái tết buồn và thiếu thốn đã thấy trước mắt , trong khi các tủ lạnh vẫn chỉ ngồi nghĩ cách hút “khô dòng máu châu thân “ của tầng lớp cùng khổ
-
11-28-2025, 11:50 AM #1036
Ôi giọt nước mắt trong tim
Chào Sông Thương

Ghé vào đọc của ST và lắng nghe Giọt Nước Mắt Cho Quê Hương, bài nhạc Trịnh rất lâu X mới có dịp nghe lại, tiếng hát Bảo Yến chuyên chở như những mũi kim đâm nhói tim. Những giọt nước mắt cho quê hương giấu nơi tim mỗi ngày hình thành nỗi đau không lời. Cảm ơn Thương.
Mấy ngày trước cô em chồng về thăm gia đình viết trong tin nhắn:
'Vn giờ chìm trong biển nước, Đà Lạt cũng ngập, Nha Trang , Cần Thơ, Cà Mau , Huế, Quảng Ngãi, Quy Nhơn, Khánh hòa, Hội An, ngập everywhere
'
Đôi tay mình nhỏ bé thật. Dò hỏi, ở Phú Yên, em có biết hay quen nhóm thiện nguyện tin cậy được e ck trực tiếp đến giúp c, em trả lời may quá nhóm bạn em đang sắp sửa đi vào đó.
Bài viết này, ngạc nhiên là của Johnny Trí Nguyễn, một tài tử điện ảnh lên tiếng nói nhân văn một cách can đảm. XIn phép chia sẻ bạn nhé.
THỜ Ơ
Johnny Trí Nguyễn
Từ khi tôi trở về nước tới nay đã hơn 20 năm.
Không năm nào tôi không nghe bà con kêu gọi cứu trợ miền Trung.
Năm nào cũng Iũ.
Năm nào cũng ngập.
Năm nào cũng cảnh nhà cửa cuốn trôi, người dân mất mát, và cả nước lại gom tiền gom mì gói để gửi ra.
Nhưng năm nay... thật sự quá kinh khủng.
Hàng trăm người chết và mất tích, hàng trăm nghìn căn nhà bị ngập, và hàng triệu gia súc gia cầm trôi theo dòng nước, những tài sản mà bà con chắt chiu cả năm, chỉ trong vài giờ đã mất sạch.
Và cũng tới lúc chúng ta cần nói thẳng với nhau một điều:
Nếu một chuyện cứ lặp lại hoài, mà mình vẫn tiếp tục xử lý y như cũ... thì đó không phải là lòng tốt nữa, mà là sự thờ ơ tập thể.
Cứu trợ là cần.
Nhưng cứu trợ không giải quyết được gốc rễ.
Miền Trung không cần thêm thùng mì.
Miền Trung cần thay đổi cách chúng ta đối xử với vùng đất này.
Những năm qua, tôi quan sát và tìm hiểu, thấy có bốn thứ thay đổi lớn. Những điều dưới đây nhiều chuyên gia đã chia sẽ rồi, nhưng thêm một giọng nói, thêm một người hưởng ứng, là thêm một cơ hội để mọi thứ được nhìn lại.
Rừng mất.
Miền Trung - Tây Nguyên mất khoảng 25.000 ha rừng tự nhiên mỗi năm. Rừng bị thay bằng rừng kinh tế rễ nông. Nước không giữ lại được, mưa xuống là tràn thẳng xuống hạ du.
Thủy điện nhỏ dày đặc.
Hàng trăm thủy điện nhỏ với hồ chứa quá bé, không có khả năng cắt lũ. Mưa lớn một cái là hồ đầy ngay.
Không xả thì vỡ đập. Xả thì hạ lưu, vốn đã ngập vì mưa, càng ngập nặng hơn.
Quy hoạch thờ ơ.
Nhiều khu dân cư xây ngay trên vùng trũng cổ, nơi tổ tiên xưa chưa bao giờ dám dựng nhà. Sông bị bóp lại, kênh bị lấp, đồi bị xẻ, và bê tông hóa làm nước không còn đường thoát.
Địa khí miền Trung vốn mong manh.
Dải đất hẹp, dựa núi, đối biển. Lại là vùng đất Champa xưa, nơi mang ký ức hàng nghìn năm chiến tranh, mất mát, biến động. Khi phá rừng, đổi dòng chảy... vùng đất này phản ứng mạnh như bị kích vào vết thương chưa được chữa lành. Đó là quy luật tự nhiên cộng hưởng với lịch sử.
Vì vậy, mỗi năm trời mưa thì miền Trung không chỉ chịu thiên nhiên...mà còn chịu mọi tích lũy thờ ơ của chúng ta.
Xin được nói thẳng:
Cứu trợ là tình thương.
Nhưng giải pháp mới là trí tuệ.
Nền văn hóa trưởng thành không để nỗi đau lặp lại suốt nửa thế kỷ mà vẫn xử lý bằng đúng một công thức cũ. Chúng ta dư sức chấm dứt cảnh "mỗi năm cứu miền Trung" với những biện pháp như: khôi phục rừng tự nhiên, xem xét lại thủy điện nhỏ thiếu dung tích phòng lũ, quy hoạch lại khu dân cư theo luồng nước như Nhật và Hàn đã làm.
Thương lắm bà con đã luôn dang tay mỗi khi miền Trung hoạn nạn.
Nhưng đã đến lúc chúng ta dang tay theo cách có nghị lực hơn, để lần sau không còn phải dang tay cứu trợ nữa.
Miền Trung xứng đáng được nâng niu bằng khoa học và trí tuệ.
Không chỉ bằng sự thương xót và những thùng mì gói năm này qua năm khác.Last edited by tà áo xanh; 11-28-2025 at 06:04 PM. Reason: Typo tên Johnny
Biển dâu sực tỉnh giang hà
Còn sơ nguyên mộng sau tà áo xanh
― Bùi Giáng -
-
12-03-2025, 03:10 AM #1037Biệt Thự
- Join Date
- Jan 2015
- Posts
- 1,397
Xanh mến thương,
Cảm ơn Xanh đã ghé qua chia sẻ những suy nghĩ trăn trở của người Việt thương nhau.
Buồn lắm Xanh , mẹ thiên nhiên đã dạy bài học về phá rừng , về ăn xổi quên kẻ trồng cây , nhưng người gánh vẫn là dân nghèo khốn khó, càng khốn khó hơn khi họ phải gánh
chịu thêm nhân tai . Còn tay mình quả thật quá bé nhỏ
Bài của Johnny Trí Nguyễn đúng đến não lòng , sự thật đau đớn không thể chối cãi . Nhưng ,vấn đề vẫn ở chỗ người biết thì không có quyền sửa đổi , lên tiếng, thậm chí bị chèn ép , bịt miệng
và người có quyền thì chỉ biết mưu cầu cho bản thân cùng lợi ích nhóm .
“Quan - Trí” và “quan - Tâm “vậy , dân biết sống sao đây ???
Chỉ mong là “cùng tất biến, biến tất thông “
Luôn tươi vui hanh phúc Xanh nhé
-
12-04-2025, 01:17 PM #1038
Tiếng em bé, cả người già, ôi sao lòng nghe xót xa..

Xanh ghé vào ngồi lắng nghe với O Thương!
Qua nay Xanh nghe tin Lâm Đồng xả lũ, hiện giờ miền Phố Núi Cao đang ngập...
Gửi vài hình ảnh thay thế ngàn lời...



Mong Sông Thương và người thân bình an luôn! Thương.Last edited by tà áo xanh; 12-05-2025 at 04:12 AM. Reason: Typo
Biển dâu sực tỉnh giang hà
Còn sơ nguyên mộng sau tà áo xanh
― Bùi Giáng -
-
12-22-2025, 11:52 PM #1039Biệt Thự
- Join Date
- Jan 2015
- Posts
- 1,397
Xanh mến thương,
Cảm ơn Xanh đã ghé vào lắng nghe với St
Rồi ai cũng phải đứng lên, tự thu xếp cuộc sống ngổn ngang của mình giữa muôn và khó khăn Xanh nhỉ .
Ngắm Xanh vui tươi giữa bạn bè và gia đình , St thấy được vui lây . Mừng bạn có cuộc sống bình an bên gia đình , bạn bè
À, St cũng thích giọng và cách trình bày của Thuỳ Dung từ lâu rồi đó Xanh . Cùng nghe TD hát nha bạn .
Một mùa Giáng Sinh an lành và năm mới tràn đầy hy vọng đến với gia đình Xanh và ace trong phố nhé
-
12-23-2025, 12:02 AM #1040Biệt Thự
- Join Date
- Jan 2015
- Posts
- 1,397
Lách cỏ vườn xưa …
Buổi chiều , trời rất nhẹ , gió lãng đãng mang không khí của năm sắp hết …
Bạn gọi hỏi đang làm gì , tôi kể , dọn tủ sách , ngắm những kỷ niệm cũ qua từng chiếc lá, tấm thiệp , từng món quà bé bé, từng trang sách có và không có lời đề tặng …
Bạn cười , bỏ đó đi , 2 tiếng nữa tui tới chở đi chơi . Biết tính bạn, tôi răm rắp làm theo .
Ngồi sau xe bạn , ngắm phố phường , những cây thông, dải kim tuyến , quả châu lấp lánh ngoài sảnh những cao ốc , siêu thị . Vậy mà lại sắp hết một năm , một năm với rất nhiều nỗi buồn từ ngoại cảnh đến trong lòng .
Bạn tấp vào một rạp chiếu phim , gửi xe, nhanh nhẹn kéo tôi đến quầy mua vé , bước ra dúi cho tôi gói bắp rang rồi lôi tuột tôi vào rạp .
Đã bao lâu rồi tôi không đi xem phim trong rạp nhỉ ?
Hàn huyên một lúc , màn ảnh hiện tên phim trong những gam màu rất trầm
-Quán Kỳ Nam - tên gợi nhớ một loại cây quý nhờ hương và giá trị hơn cả trầm.
Bạn nghiêng qua thì thầm “ tui biết chắc bạn sẽ thích phim này nên chẳng cần hỏi trước” . Tôi khẽ cười , chăm chú vào màn hình …
Rồi trong hơn tiếng rưỡi, tôi chìm đắm vào một thế giới vừa gần gũi , vừa xa xôi , vừa cũ kỹ , vừa bình dị , nhưng lại tràn đầy những khoảnh khắc đẹp đẽ , nhẹ nhàng thanh lịch mà u buồn . Chỉ đôi khi, tôi bật cười khẽ .
***
Theo bước chân của chàng dịch giả trẻ, đang cố gắng dịch lại tác phẩm Hoàng Tử Bé ,với sự trân trọng và cẩn trọng trong từng con chữ, vì nhà xuất bản muốn anh phải dịch sao cho tác phẩm không bị chìm nghỉm khi đặt cạnh bản dịch trứ danh của phù thuỷ ngôn từ Bùi Giáng .
Anh sống trong căn phòng nhỏ ở một khu chung cư cũ kỹ , giữa những người cũ và mới của cả hai bên thắng cuộc và thua cuộc. Có khi anh ngồi họp tổ dân phố với những nội dung ngô nghê , có khi ngồi ngắm họ tụ lại bên chiếc ti vi đen trắng, có khi ngồi chân cầu thang với ly cà phê cóc lắng nghe nhịp sống đầy sắc màu của khu chung cư , có khi chậm rãi chơi cờ và nghe nhạc xưa , được bật bằng đĩa than , cùng ông hàng xóm tao nhã trí thức từng giàu có nay ở sát vách . Anh dần quen với cô chủ quán cơm , một phụ nữ trí thức nhẹ nhàng, kín đáo , giỏi tiếng Pháp , nấu ăn ngon , cô tên Kỳ Nam ( cũng là tên quán) . Cô chủ goá chồng , chồng cô là sĩ quan chế độ cũ . Có nhiều lúc anh ghé vào căn bếp cũ kỹ toả hương thơm tinh tế của những món ăn Việt, để giúp cô khi cô bị tai nạn phải băng bó bàn tay , để lặng lẽ ngắm cô nấu ăn với sự điềm đạm và chuyên tâm như một nghệ sĩ đang chăm chút những tác phẩm của mình . Hoặc có khi anh chặn cô lại ở cầu thang nhờ chỉ vài chữ khó dịch …Cứ thế mà giữa họ dần hình thành một mối giao cảm không lời .
Phim là câu chuyện chậm rãi, kể về những con người thuộc nhiều tầng lớp , trong bối cảnh của Saigon thập nhiên tám mươi , trong loay hoay dung hoà , chịu đựng hoặc chấp nhận những giao thoa cũ mới , lồng vào một câu chuyện tình, thơ mộng và đầy trăn trở, như chuyện của Hoàng Tử Bé và đoá hồng đẹp nền nã , khoan thai , u buồn , kín đáo mà thanh lịch .
Phim đã thổi những cảm xúc thầm lặng ấy vào lòng khán giả qua những câu chuyện cuộc sống được đan xen khéo léo , để nét đẹp của hiện thực khắc nghiệt đến tàn nhẫn , của thơ, nhạc , văn chương , nỗi đau, hạnh phúc hoà quyện một cách tinh tế , dù tràn ngập những khắc khoải .
Những khuôn ảnh thật đẹp , gợi nhớ biết bao khung cảnh của Sài Gòn xưa , những ấm áp tình người , sự hào sảng của miền đất lành . Và nhất là - một tình yêu không cần nhiều lời, vẫn thấm đẫm những rung động ngọt ngào đến mãi về sau .
Đẹp, buồn ,tinh tế, nhẹ nhàng,thanh tao mà đậm đà , ý vị , và lung linh hoài niệm, là những gì đọng lại trong tôi đến tận lúc này . Phim không có cao trào, chỉ chậm rãi trong từng khuôn hình , từng vạt nắng, từng áng sáng hắt qua khe cửa, từ tốn trong từng lời thoại. Xem phim mà thấy như mình đang nhâm nhi ly rượu vang được ủ lâu năm, từ tốn thưởng thức từng chút một hương vị chát, chua , ngọt …đến say lòng . Nhưng chắc phim khó hợp thị hiếu của những người trẻ vội vã và thực dụng . Nó khiến tôi nhớ đến đoạn dịch bất hủ trong tác phẩm ấy : “ Để nhìn thấu suốt những điều cốt lõi, không thể dùng đôi mắt, mà phải bằng con tim”
Hết phim, hai đứa ngồi im một lúc lâu mới dắt nhau về , ghé quán cà phê gần nhà thờ Đức Bà, tôi nhâm nhi tách trà, ngắm ngôi giáo đường mới trùng tu xong , giờ lộng lẫy trong đèn giăng mắc , và những mái đầu ngước lên đầy kính ngưỡng .
Mọi năm, giờ này chúng tôi thường tụ về tổ chức sinh nhật cho mẹ …
Tôi nhớ hoài cảnh họ đi dạo giữa đêm xôn xao chợ hoa và tình cờ gặp thần tượng Bùi Giáng chống gậy đeo bị, lang thang ngơ ngác, bị xô đẩy như một hành khất giữa chợ đời.
Họ cùng hiểu , ra khỏi cõi mộng văn chương , chẳng ai tránh được thực tại khắc nghiệt.
Họ cùng hiểu , cuộc đời mà , những gì đẹp đẽ vẫn còn đó , giữa muôn điều nghiệt ngã.
Tôi cũng hiểu , cuộc sống không vì nỗi đau ngấu lòng của bất cứ ai trong chúng ta , mà nó trở nên hiền lành dịu dàng hơn . Nhưng mỗi chúng ta , bằng cách nào đó , vẫn phải sống tiếp, và sống tử tế , nhờ tin vào những điều tốt lành vẫn đang còn đâu đó, lấp lánh như sao trời .
Lại âm thầm nhớ về “ mùa Noel đó…” Nhận ra , thật lạ lùng , tình yêu trong thơ nhạc cứ càng buồn thì càng hay .
***
Một năm nữa lại sắp trở thành quá khứ .
Sẽ lại có một khởi đầu mới khi tờ lịch cuối cùng của năm rơi xuống .
Chắc ai cũng giống như tôi , đã qua một năm với đủ mọi cung bậc cảm xúc. Có những vui mừng hạnh phúc, có những đớn đau chôn kín, có những buồn bã chơi vơi, tiếc nuối ngậm ngùi. Nhưng dẫu thế nào, tất cả đều là những phần không thể thiếu trong hành trình đời người, để cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống , trọn vẹn , và để biết “cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy… “.
Hết năm rồi, những nỗi buồn cũ hãy để lại sau lưng bạn nhé . Mong chỉ cất lại những điều đẹp đẽ, để mỗi lần nhớ đến , ta lặng lẽ mỉm cười , hoặc khẽ rơi nước mắt - trong sự an yên.
Đến giờ này , tôi, bạn và người thân còn mạnh khoẻ , đã là sự mãn nguyện .
Mong rằng tất cả chúng ta, nếu có những giận hờn hay hiểu lầm , sẽ được khép lại cùng năm cũ.
Mong cho bạn, cho tôi, cho tất cả chúng ta một mùa Giáng sinh an lành , ấm áp sum vầy.
Similar Threads
-
Trước chống mỹ cứu nước giờ lạy mỹ cứu nước
By ngocdam66 in forum Nhân VănReplies: 4Last Post: 05-16-2014, 06:45 PM -
Hà Thanh, đoá Hương Ca xanh ngát- Trịnh Thanh Thủy
By hat cam in forum Lượm Lặt Khắp NơiReplies: 0Last Post: 01-03-2014, 10:34 PM -
Màu xanh noel
By Tuấn Nguyễn in forum Âm NhạcReplies: 6Last Post: 12-15-2013, 06:15 AM -
Trà xanh
By Triển in forum Sức Khoẻ/Sắc ĐẹpReplies: 46Last Post: 09-27-2013, 12:17 PM




Reply With Quote