Register
Page 109 of 110 FirstFirst ... 95999107108109110 LastLast
Results 1,081 to 1,090 of 1092
  1. #1081
    Biệt Thự cuocsi's Avatar
    Join Date
    Sep 2016
    Location
    Paris có gì lạ
    Posts
    1,793
    Quote Originally Posted by Ngô Đồng View Post
    Tưởng Nhớ Anh


    Kon Tum,
    những ngày buồn Tháng Tư…


    Tôi là lính truyền tin thuộc Tiểu đoàn 34, Liên đoàn 6 BĐQ,
    TĐ 34 có nhiệm vụ bảo vệ Pháo binh Dù tại căn cứ này với 4 cây đại bác 106 ly. Căn cứ bị VC tấn công ban ngày bằng pháo và đại bác trực xạ, sau đó là quân bộ tấn công. Tuy là lính truyền tin nhưng cũng hăng máu nhào ra vòng đại phòng thủ để tiếp tay với đồng đội bằng vài phát M72 (hỏa tiển cầm tay) sau đó bị trúng đạn 75 ly của VC vào lưng cùng lúc với Thiếu tá Trân, ông Trân bị thương nhưng quyết định ở lại chỉ huy đơn vị tới mức cho đến khi được lịnh di tản đường bộ về Kon Tum, tôi thì được trực thăng cứu thương bốc về Bệnh viện 2 dã chiến Kon Tum trước khi được chuyển về Quân y viện Pleiku điều trị…

    Chuyện còn dài …
    Cuốc

  2. #1082
    Biệt Thự cuocsi's Avatar
    Join Date
    Sep 2016
    Location
    Paris có gì lạ
    Posts
    1,793



    Ride The Thunder - Cưỡi Ngọn Sấm

    Giờ ăn trưa đáng lẽ mình tản bộ ngắm cảnh , sẵn mang vào một ít hình Sen Đá vào kể chuyện hôm qua đã ra tay "cứu sống" vài cây Sen Đá nhỏ xíu ra sao. Hình như Sen Đá cũng là bà con với Artichoke thì phải, thấy trang Nói Với Lính ... hiện lên.

    Vào coi hình, không than vãn cái vụ coi hình trong đây cứ phải “nghẹo đầu nghẹo cổ" như anh Hoài Vọng nói. Nếu anh Cuốc cần, mình sẽ giúp xoay hình giùm, không đòi công cán gì đâu. Đó là 1 tấm hình rất đẹp trong vườn nhà anh Cuốc Sĩ. Nơi đó cỏ hoa, gỗ đá vô tri mà nhìn đâu cũng thấy như mọi thứ như có hồn, hồn của kẻ sĩ.


    "... Thụy vân = mây lành - Khổ thơ có nghĩa đen là khi đám mây lành đã dừng chân lại kết thân với Sen hồng thì khanh tướng công hầu chỉ là hư ảo bên tạo vật tự nhiên - nghĩa bóng là khi danh lợi đã không còn bận tâm thì kẻ sĩ như áng mây lành về vườn kết bạn cùng Sen hồng nở trong nắng vàng thoảng hương thu đồng nội ... " ( Hoàng Thu Diệp - Ao Sen Xưa )

    Chợt nhớ lần nọ anh Hải Việt mang vô clip vị tướng gốc Việt, Tướng Lương Xuân Việt, chưa có thời gian coi, mình làm dấu để dành coi sau đó, không bỏ lỡ cơ hội nghe Tướng Lương Xuân Việt nói chuyện bằng tiếng mẹ đẻ một cách thông thạo, giọng hát nam tính có chút âm sắc của Tuấn Ngọc. Coi xong, tính log out, ra ngoài tản bộ, thời tiết mùa này mát mẻ, hứa hẹn một ngày tản bộ thư thả trong nắng gió mênh mang ...

    Thế rồi không hiểu sao, mắt mình lại dán vào tiêu đề của một clip khác
    , Funeral Of Col John Ripley... Bỗng nhiên điều gì đó rung lên như tiếng chuông trong đầu, John Ripley… John Ripley... Đông Hà... Đông Hà...






    PS : Đoan cuối của YouTube trên có nhắc đến Ông và địa danh Đông Hà, bỗng nghe văng vẳng: “Quảng Trị , ngày ... tháng ...". Người ta phác hoạ lại hình ảnh ông tử thủ bên cầu Đông Hà, đúng là tang lễ của ông rồi... Lòng mình chùng xuống khi biết chắc đó là đám tang Trung Tá John Ripley, người bạn chiến đấu của Trung Tá Lê Bá Bình tại Đông Hà năm xưa ... Ride The Thunder, một cuốn phim rất đáng coi.

    ại Tá John Ripley đã Cưỡi Ngọn Sấm về miền Thiên Quốc, tang lễ đã được cử hành rất long trọng. Xin thành kính tiễn biệt ông dù khi biết tin thì đã trễ hơn 2 năm. Bài cảm bút của hôm nay xin tạm gửi trong nhà anh Cuốc.



    https://youtu.be/8OGHt6xUCRM?si=3WqXcuXG6_nFvtuJ


    Viết Cho Anh

    Anh vẫn đó trong khu vườn nho nhỏ
    Cỏ hoa thơm vươn hương sắc mặn mà
    Vắng bóng anh đã cả mấy mùa qua
    Buồn hay vui vẫn hào hoa ai biết

    Anh nằm đó làm người trai xứ Việt
    Từng xông pha những trận tuyến hào hùng
    Chẳng có ai chia sẻ phút tận chung
    Khi thời cuộc chiến trường đang khốc liệt

    Tiễn anh đi có ai ngờ ly biệt
    Lần này thôi là vĩnh viễn muôn thu
    Dẫu không ra chiến trận diệt quân thù
    Em nung náu quê hương mình dân chủ

    Nhớ đến anh hôm nay lòng tự nhủ
    Ngày xưa ơi sao còn những ngậm ngùi
    Chiến trường hay tình trường dẫu tiến lui
    Xin giữ mãi hình ảnh anh người lính (VNCH)
    ...

    HT (HK)
    Apr 24/14

    Cuốc đăng lại bài cảm bút này của HK nhân chị Ngô Đồng mang về clip tài liệu “ Nhớ Đến Anh” , qua lời kể của Trung tá TQLC Lê Bá Bình .
    Xin cám ơn các bạn !
    Last edited by cuocsi; 03-02-2026 at 07:25 PM.

  3. #1083
    Biệt Thự cuocsi's Avatar
    Join Date
    Sep 2016
    Location
    Paris có gì lạ
    Posts
    1,793











  4. #1084
    Biệt Thự cuocsi's Avatar
    Join Date
    Sep 2016
    Location
    Paris có gì lạ
    Posts
    1,793



    Côm Nhà Lính







    Lính nghèo chỉ có thế thôi nghen bòn ca bạn lính !
    Dạ Lan Hương vườn Cuốc !








  5. #1085
    Biệt Thự cuocsi's Avatar
    Join Date
    Sep 2016
    Location
    Paris có gì lạ
    Posts
    1,793



    https://youtu.be/iiAQD_unfug?si=0jR74-yVpJi8ONe

    Lính hát hôm nao …

    ____


    Tháng Tư oan nghiệt

    Làm tôi chợt nhớ Hiệp Hoà
    Nhớ con đường ruộng dẫn về mái tranh
    Trước sân có bụi tre xanh
    Hướng đông có giếng, hướng tây trâu, gà
    Mương
    đào lấy đất đắp ra
    Ngoài sau bụi chuối, vườn cà đụn rơm
    Hai con trâu nghé mắt gờm
    Bắt cày ruộng đất đúng là thân trâu
    Tới mùa gieo giống rải phân
    Nhổ mạ, cấy lúa, bà con xóm gần
    Mưa dầm ngập ruộng cắm cần
    Giăng câu bắt cá, rọi đèn, ếch, lươn
    Mùa gặt Má chẳng về vườn
    Nhớ thương giường bệnh, trông con, thở dài
    Anh Hai lo gắn máy cày
    Chế máy đập lúa vụ này tháng tư
    Anh Năm mệt mỏi không trừ
    Cũng phụ gặt lúa sớm trưa tới chiều
    Tháng Tư oan nghiêt thiếu điều
    Bỏ thân rừng thẳm tiêu diêu còn gì

    Cuoc si


  6. #1086
    Biệt Thự cuocsi's Avatar
    Join Date
    Sep 2016
    Location
    Paris có gì lạ
    Posts
    1,793

    Một emoji nhỏ… nhưng mang cả lịch sử của cộng đồng người Việt tị nạn.

    Văn phòng Nghị viên Biên Đoàn (San Jose District 7) đã khởi xướng vận động để Unicode Consortium tạo emoji Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, biểu tượng văn hóa của cộng đồng người Việt tự do khắp thế giới.
    Trong thời gian qua:


    • Thành phố San Jose đã thông qua nghị quyết ủng hộ sáng kiến này
    • Hồ sơ proposal chính thức đã được chuẩn bị hoàn tất
    • Tháng 4 tới đây sẽ được nộp lên Unicode Consortium


    Bước cuối cùng trước khi nộp hồ sơ là thu thập thêm chữ ký của cộng đồng để chứng minh mức độ ủng hộ rộng rãi của người Việt trên toàn thế giới. Xin mọi người dành 30 giây ký tên vào petition này:

    https://www.sjdistrict7.org/emoji (đã ký và shared)


    Mỗi chữ ký là một tiếng nói để thế giới ghi nhận di sản, lịch sử và bản sắc của cộng đồng người Việt tị nạn. Nếu bạn tin rằng biểu tượng của cộng đồng chúng ta xứng đáng được hiện diện trên bàn phím của hàng tỷ người dùng trên thế giới, xin hãy ký tên và chia sẻ bài viết này. ( Cuốc đã ký và chia sẻ )


    https://www.facebook.com/share/1AboK...ibextid=wwXIfr

  7. #1087
    Biệt Thự cuocsi's Avatar
    Join Date
    Sep 2016
    Location
    Paris có gì lạ
    Posts
    1,793





    Mỗi Độ Tháng Tư Về

    Tháng Tư
    Ra chợ mua bông
    Một bó cho chồng, một bó cho cha
    Đường bay gãy gánh sơn hà
    Áo người thiếu phụ viền tà đợi trông.

    Tháng Tư
    Gánh lúa ra đồng
    Một gánh thay chồng, một gánh nuôi con
    Chồng tôi trả nợ nước non
    Thay người nuôi một đàn con ngoan hiền.

    Tháng Tư
    Viếng lại Tây Nguyên
    Mồ xưa đất lạnh
    Tình duyên vẫn nồng
    Buôn Ma đêm ở với chồng
    Hai phương cách biệt nhưng lòng còn nhau.

    Tháng Tư
    Hoa bưởi hương cau
    Trầu duyên em ướp tình vào thiên thu.
    Cao Nguyên mây thấp sương mù
    Tháng Tư đượm nét ngục tù xót xa.

    Tháng Tư
    Tang phủ quê nhà
    Tháng Tư một mối sơn hà đau thương.

    Nguyên Thạch

    Tháng Tư Việt Nam
    -----------------
    (Fb Sơn Thái)


    Hình ảnh cuocsi chụp nhân ngày Giỗ Tổ Hùng Vương











  8. #1088
    Biệt Thự
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    2,110
    Quote Originally Posted by cuocsi View Post





    Mỗi Độ Tháng Tư Về

    Tháng Tư
    Ra chợ mua bông
    Một bó cho chồng, một bó cho cha
    Đường bay gãy gánh sơn hà
    Áo người thiếu phụ viền tà đợi trông.

    Tháng Tư
    Gánh lúa ra đồng
    Một gánh thay chồng, một gánh nuôi con
    Chồng tôi trả nợ nước non
    Thay người nuôi một đàn con ngoan hiền.

    Tháng Tư
    Viếng lại Tây Nguyên
    Mồ xưa đất lạnh
    Tình duyên vẫn nồng
    Buôn Ma đêm ở với chồng
    Hai phương cách biệt nhưng lòng còn nhau.

    Tháng Tư
    Hoa bưởi hương cau
    Trầu duyên em ướp tình vào thiên thu.
    Cao Nguyên mây thấp sương mù
    Tháng Tư đượm nét ngục tù xót xa.

    Tháng Tư
    Tang phủ quê nhà
    Tháng Tư một mối sơn hà đau thương.

    Nguyên Thạch

    Tháng Tư Việt Nam
    -----------------
    (Fb Sơn Thái)


    Hình ảnh cuocsi chụp nhân ngày Giỗ Tổ Hùng Vương










    KHÔNG QUÊN
    TRÊN
    CĂN CỨ HOẢ LỰC
    CHƯ-XANG*

    Bốn phía rừng vây quanh,
    Một đỉnh trời trơ trọi.
    Đường xe không đi tới,
    Tiếp tế bằng Trực Thăng.

    Một tiểu đoàn Địa phương,
    Số đông là lính Thượng.
    Dàn quân nằm ba hướng,
    Chừa một hướng Pháo binh.

    Đời lính đóng tiền đồn,
    Buồn như là Chấy cắn.
    Hết kiểm tra nòng súng
    Lại sửa đạn trong kho.

    Dưới núi giặc rình mò,
    Nhe nanh chồm xó tối.
    Phiên gác đêm ngồi đợi,
    Bá súng lạnh tì vai.

    Ngày tháng ở nơi đây,
    Tôi còn ghi kỷ niệm …
    Một bữa chiều loang tím
    Ánh sáng mờ hơi sương.

    Trên sóng điện truyền tin,
    Nhận được lời cầu cứu.
    Một quân nhân biệt động.
    Lạc lõng giữa rừng xanh.

    Đơn vị anh tan hàng,
    Chỉ huy anh đã chết.
    Anh mang máy chạy thoát,
    Nhưng không có bản đồ!

    Đói, lạnh … và bơ vơ
    Địch bao vây truy kích.
    Xin pháo binh trợ giúp,
    Bắn trái sáng lên trời.

    Để định vị được nơi,
    Xé rừng về thành phố.
    Khẩu đội tôi vội vã,
    Được lịnh khai hoả ngay.

    Pháo sáng bắn lên rồi,
    Anh than không thấy được!
    Tán lá dày che khuất
    Ngày cũng giống như đêm
    Xin bắn thêm phát nữa
    Dựa tiếng nổ mà tìm …

    Giữa rừng núi âm u,
    Tiếng rền vang bốn hướng.
    Không xác định phương nào,
    Nghe giọng anh nghèn nghẹn
    Cảm ơn tình chiến hữu
    Giờ chạy đại mà thôi!

    Tôi nhìn xuống chân đồi,
    Cánh rừng im phăng phắc.
    Ngoài sương đêm lạnh ngắt
    Chẳng gợn một âm hao.
    Anh sống chết thế nào
    Cuối cùng anh có thoát?

    Thà không biết thì thôi,
    Biết rồi không ngủ được.
    Cả đêm nằm thao thức,
    Mường tượng bóng hình anh.
    Lang thang chỉ một mình
    Giữa bốn bề tuyệt vọng.

    Đói không có cơm ăn,
    Khát không còn miếng nước.
    Núi trùng vây phía trước,
    Giặc truy sát sau lưng,
    Nghĩ mà thương đứt ruột.

    Ai nồi da xáo thịt,
    Ngồi hưởng lợi chiến tranh.
    Bắt chúng tôi phải chết
    Thân xác bón rừng xanh.

    -Donry Nguyễn.

    *(Căn Cứ Hoả Lực Chư Xang là một cao điểm khoảng 1400m trên mặt biển, nằm về phía Tây Bắc thị xã Pleiku.)

  9. #1089
    Biệt Thự cuocsi's Avatar
    Join Date
    Sep 2016
    Location
    Paris có gì lạ
    Posts
    1,793


    TƯỞNG NIỆM 30 THÁNG 4 – KÝ ỨC KHÔNG THỂ BỊ XÓA BỎ

    Có những biểu tượng không bao giờ trung lập.
    Có những hình ảnh đối với người này là lịch sử,
    nhưng đối với người khác là ký ức của mất mát, tù đày và lưu vong.

    Năm nay, chúng tôi tổ chức lễ Tưởng niệm 30 tháng 4 tại Công viên Montreau — một nơi mà ngay trong không gian ấy đang tồn tại tượng của Hồ Chí Minh.

    Và chúng tôi nói rõ: sự hiện diện của biểu tượng đó trong một không gian công cộng tại công viên Montreau là điều gây tổn thương sâu sắc cho một phần cộng đồng người Việt.

    Bởi vì đối với hàng triệu người, đó không phải là một hình ảnh “trung lập của lịch sử”, mà là biểu tượng gắn liền với:

    – sự sụp đổ của tự do,
    – các trại cải tạo,
    – những cuộc vượt biển trong tuyệt vọng,
    – và những cuộc đời bị cuốn trôi không bao giờ trở lại.

    Chúng tôi không chấp nhận việc những đau thương đó bị làm cho vô hình trong nước Pháp, nơi chúng tôi đang sống.

    Chính vì vậy, việc chúng tôi hiện diện tại đây hôm nay không phải là ngẫu nhiên.
    Đó là một hành động có ý nghĩa.
    Một sự khẳng định rằng ký ức của chúng tôi là có thật.
    Một lời nhắc rằng lịch sử không thể bị viết lại theo một chiều duy nhất.
    Và một lập trường rõ ràng không thể tôn vinh một biểu tượng mà không nhìn nhận những hậu quả mà nó đã gây ra.
    Chúng tôi không đến để gây hận thù.
    Nhưng chúng tôi cũng không im lặng.
    Bởi vì im lặng chính là cách nhanh nhất để ký ức bị xóa bỏ.
    Giữa không gian này, giữa những biểu tượng đang tồn tại, chúng tôi thắp lên những ngọn nến không phải để đối đầu, mà để khẳng định sự hiện diện của một sự thật khác. Một sự thật mà nhiều người muốn quên, nhưng chúng tôi có trách nhiệm phải gìn giữ.


    ������ Thứ Bảy 25/04 – từ 14h đến 16h
    ������ Parc Montreau – Montreuil
    Từ métro Mairie de Montreuil, lấy Bus số 122
    xuống trạm gần công viên "Parc Montreau"
    (thuận tiện nhất)

    Hãy đến tham dự, không chỉ để tưởng niệm mà còn để cùng nhau nói lên một điều rõ ràng:
    Chúng ta không quên.
    Chúng ta không im lặng.
    Và ký ức của chúng ta không thể bị xóa bỏ.

    Ban Tổ Chức xin kính mời.
    Ngọc Châu.


    TƯỞNG NIỆM 30 THÁNG 4 – KÝ ỨC KHÔNG THỂ BỊ XÓA BỎ


    Có những biểu tượng không bao giờ trung lập.
    Có những hình ảnh đối với người này là lịch sử,
    nhưng đối với người khác là ký ức của mất mát, tù đày và lưu vong.


    Năm nay, chúng tôi tổ chức lễ Tưởng niệm 30 tháng 4 tại Công viên Montreau — một nơi mà ngay trong không gian ấy đang tồn tại tượng của Hồ Chí Minh.


    Và chúng tôi nói rõ: sự hiện diện của biểu tượng đó trong một không gian công cộng tại công viên Montreau là điều gây tổn thương sâu sắc cho một phần cộng đồng người Việt.


    Bởi vì đối với hàng triệu người, đó không phải là một hình ảnh “trung lập của lịch sử”, mà là biểu tượng gắn liền với:
    – sự sụp đổ của tự do,
    – các trại cải tạo,
    – những cuộc vượt biển trong tuyệt vọng,
    – và những cuộc đời bị cuốn trôi không bao giờ trở lại.


    Chúng tôi không chấp nhận việc những đau thương đó bị làm cho vô hình trong nước Pháp, nơi chúng tôi đang sống.


    Chính vì vậy, việc chúng tôi hiện diện tại đây hôm nay không phải là ngẫu nhiên.
    Đó là một hành động có ý nghĩa.
    Một sự khẳng định rằng ký ức của chúng tôi là có thật.
    Một lời nhắc rằng lịch sử không thể bị viết lại theo một chiều duy nhất.
    Và một lập trường rõ ràng không thể tôn vinh một biểu tượng mà không nhìn nhận những hậu quả mà nó đã gây ra.
    Chúng tôi không đến để gây hận thù.
    Nhưng chúng tôi cũng không im lặng.
    Bởi vì im lặng chính là cách nhanh nhất để ký ức bị xóa bỏ.
    Giữa không gian này, giữa những biểu tượng đang tồn tại, chúng tôi thắp lên những ngọn nến không phải để đối đầu, mà để khẳng định sự hiện diện của một sự thật khác. Một sự thật mà nhiều người muốn quên, nhưng chúng tôi có trách nhiệm phải gìn giữ.


    ������ Thứ Bảy 25/04 – từ 14h đến 16h
    ������ Parc Montreau – Montreuil
    Từ métro Mairie de Montreuil, lấy Bus số 122
    xuống trạm gần công viên "Parc Montreau"
    (thuận tiện nhất)


    Hãy đến tham dự, không chỉ để tưởng niệm mà còn để cùng nhau nói lên một điều rõ ràng:
    Chúng ta không quên.
    Chúng ta không im lặng.
    Và ký ức của chúng ta không thể bị xóa bỏ.


    Ban Tổ Chức xin kính mời.
    Ngọc Châu.




    ========================================
    COMMÉMORATION DU 30 AVRIL – UNE MÉMOIRE INEFFAÇABLE


    Il existe des symboles qui ne sont jamais neutres.
    Il existe des images qui, pour certains, représentent l’histoire, mais pour d’autres, elles incarnent le souvenir de la perte, de l’emprisonnement et de l’exil.


    Cette année, nous organisons la commémoration du 30 avril au Parc Montreau — un lieu où se trouve, dans cet espace même, une statue d’Ho Chi Minh.


    Et nous affirmons clairement : la présence de ce symbole dans un espace public au parc Montreau cause une profonde blessure à une partie de la communauté vietnamienne.
    Car pour des millions de personnes, ce n’est pas une image « neutre de l’histoire », mais un symbole associé à :
    – l’effondrement de la liberté,
    – les camps de rééducation,
    – les traversées maritimes désespérées,
    – et des vies brisées qui ne reviendront jamais.


    Nous refusons que ces souffrances soient rendues invisibles en France, le pays où nous vivons.
    C’est pourquoi notre présence ici aujourd’hui n’est pas un hasard.
    C’est un acte porteur de sens.
    Une affirmation que notre mémoire est réelle.
    Un rappel que l’histoire ne peut être réécrite à sens unique.
    Et une position claire : on ne peut pas honorer un symbole sans reconnaître les conséquences qu’il a engendrées.


    Nous ne sommes pas ici pour semer la haine.
    Mais nous ne resterons pas silencieux.
    Car le silence est la manière la plus rapide d’effacer la mémoire.


    Dans cet espace, parmi les symboles présents, nous allumons des bougies non pas pour confronter, mais pour affirmer l’existence d’une autre vérité. Une vérité que beaucoup veulent oublier, mais que nous avons la responsabilité de préserver.


    ������ Samedi 25/04 – de 14h à 16h
    ������ Parc Montreau – Montreuil
    Depuis le métro Mairie de Montreuil, prendre le
    bus n°122 et descendre à l’arrêt près du parc
    « Parc Montreau » (le plus pratique).


    Venez participer, non seulement pour ccommémorer, mais aussi pour dire ensemble une chose claire :
    Nous n’oublions pas.
    Nous ne restons pas silencieux.
    Et notre mémoire ne peut être effacée.


    Le Comité d’Organisation vous invite chaleureusement,
    Ngọc Châu

    ========================================
    COMMÉMORATION DU 30 AVRIL – UNE MÉMOIRE INEFFAÇABLE

    Il existe des symboles qui ne sont jamais neutres.
    Il existe des images qui, pour certains, représentent l’histoire, mais pour d’autres, elles incarnent le souvenir de la perte, de l’emprisonnement et de l’exil.

    Cette année, nous organisons la commémoration du 30 avril au Parc Montreau — un lieu où se trouve, dans cet espace même, une statue d’Ho Chi Minh.

    Et nous affirmons clairement : la présence de ce symbole dans un espace public au parc Montreau cause une profonde blessure à une partie de la communauté vietnamienne.
    Car pour des millions de personnes, ce n’est pas une image « neutre de l’histoire », mais un symbole associé à :
    – l’effondrement de la liberté,
    – les camps de rééducation,
    – les traversées maritimes désespérées,
    – et des vies brisées qui ne reviendront jamais.

    Nous refusons que ces souffrances soient rendues invisibles en France, le pays où nous vivons.
    C’est pourquoi notre présence ici aujourd’hui n’est pas un hasard.
    C’est un acte porteur de sens.
    Une affirmation que notre mémoire est réelle.
    Un rappel que l’histoire ne peut être réécrite à sens unique.
    Et une position claire : on ne peut pas honorer un symbole sans reconnaître les conséquences qu’il a engendrées.

    Nous ne sommes pas ici pour semer la haine.
    Mais nous ne resterons pas silencieux.
    Car le silence est la manière la plus rapide d’effacer la mémoire.

    Dans cet espace, parmi les symboles présents, nous allumons des bougies non pas pour confronter, mais pour affirmer l’existence d’une autre vérité. Une vérité que beaucoup veulent oublier, mais que nous avons la responsabilité de préserver.

    ������ Samedi 25/04 – de 14h à 16h
    ������ Parc Montreau – Montreuil
    Depuis le métro Mairie de Montreuil, prendre le
    bus n°122 et descendre à l’arrêt près du parc
    « Parc Montreau » (le plus pratique).

    Venez participer, non seulement pour ccommémorer, mais aussi pour dire ensemble une chose claire :
    Nous n’oublions pas.
    Nous ne restons pas silencieux.
    Et notre mémoire ne peut être effacée.

    Le Comité d’Organisation vous invite chaleureusement,
    Ngọc Châu


  10. #1090
    Biệt Thự tà áo xanh's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Location
    Phố Mây
    Posts
    5,667



    THƠ CỦA NGƯỜI VIẾT VĂN LÀM LÍNH CHIẾN: TRẦN HOÀI THƯ


    Người viết: LUÂN HOÁN

    Ngòi bút Trần Hoài Thư thật rực rỡ trên những trang văn, điều này ai đọc sách cũng công nhận. Nhưng ít người biết những trang thơ của người lính Việt Nam Cộng Hòa này cũng lộng lẫy không kém, ở cả hai mặt phẩm chất và số lượng.
    Trần Hoài Thư khởi hành cuộc chơi cùng chúng tôi, những người trong lứa tuổi cuối thập nhiên 30, đầu thập niên 40 như Lê Vĩnh Thọ, Thành Tôn, Y Uyên, Đynh Hoàng Sa, Hà Nguyên Thạch, Cung Tích Biền, Trần Huiền Ân, Lữ Quỳnh, Hồ Minh Dũng, Cao Thoại Châu, Du Tử Lê, Đỗ Quý Toàn, Phạm Công Thiện, Trần Vấn Lệ, Sương Biên Thùy, Phổ Đức, Song Thao, Hoàng Bảo Việt, Kim Tuấn, Định Giang, Phạm Nhuận, Chu Trầm Nguyên Minh, Phan Nhự Thức, Hoàng Quy, Hà Thúc Sinh, Hoàng Lộc, Đynh Trầm Ca, Nguyễn Nho Sa Mạc, Nguyễn Nho Nhượn, Hoàng Thị Bích Ni, Luân Hoán, Lâm Chương, Lâm Hảo Dũng, Phương Tấn, Hoàng Đình Huy Quan, Huy Tưởng, Hạ Quốc Huy, Chu Vương Miện, Lam Hồ, Phan Duy Nhân, Huy Giang, Khắc Minh, Trần Phù Thế, Phạm Ngọc Lư, Hoài Khanh, Thiếu Khanh, Mường Mán, Võ Quê, Võ Chân Cửu, Vũ Hữu Định, Thái Luân, Thái Tú Hạp, Từ Thế Mộng, Từ Kế Tường, Đỗ Nghê, Phan Việt Thủy, Vương Thanh, Linh Phương, Hà Huyền Chi, Thế Uyên, Dương Kiền, Viên Linh, Trần Dạ Từ, Đỗ Quý Toàn, Phan Trước Viên, Trần Tuấn Kiệt… Đa số trong danh sách thiếu sót này, sống ngoài Thủ đô Sài Gòn, và ở trong giai đoạn đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh. Thật xin lỗi, tôi đã lẩm cẩm, dông dài cho phần liệt kê.


    “đôi khi nhắc lại danh xưng
    chưa quen vẫn nhớ như từng biết nhau
    gọi tên như gọi nỗi đau,
    niềm vui một thuở bạc đầu hôm nay – LH”

    Với riêng Trần Hoài Thư, anh có hồ sơ cá nhân như sau:
    Tên thật Trần Quí Sách, sinh ngày 16 tháng 12 năm 1942 tại Đà Lạt. Theo học Quốc Học Huế, đại học Sài Gòn, dạy trung học công lập Trần Cao Vân (Tam Kỳ) từ 1964-1966. 1967: Nhập ngũ khóa 24 Sĩ quan trừ bị Thủ Đức. Khoảng bốn năm làm trung đội trưởng, thuộc đại đội 405 thám kích của sư đoàn 22 Bộ Binh tại Bình Định. Làm phóng viên chiến trường tại vùng IV từ 1971 đến 4/1975. Ba lần bị thương. Sau 1975 có bốn năm lao động không lương trong trại tù của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Vượt biển thành công; định cư tại Hoa Kỳ từ năm 1980. Trở lại nhà trường, tốt nghiệp Cử nhân Điện toán và Cao Học Toán Ứng Dụng, làm việc cho công ty điện thoại AT&T và là Project Leader về ngành Tin học của công ty IBM. Lập gia đình cùng chị Nguyễn Thị Ngọc Yến, có một cậu con duy nhất, hiện hành nghề bác sĩ tại Hoa Kỳ. Trần Hoài Thư hiện đã nghỉ hưu. Anh tiếp tục viết, sưu tập, làm công việc in và phát hành sách từ A đến Z.

    Trần Hoài Thư bắt đầu viết từ năm 1966 trên các tạp chí: Bách Khoa, Văn, Bộ Binh, Ngàn Khơi, Vấn Đề, Khởi Hành, Ý Thức, Đời… Tại hải ngoại, bài góp cho: Nhân Văn, Hồn Việt, Dân Quyền, Độc Lập, Lửa Việt, Phụ Nữ Diễn Đàn, Sóng, Văn Học, Quê Mẹ, Đời Mới, Sóng Văn… Anh chủ trương tạp chí Thư Quán Bản Thảo, tự in, tự đóng, tự phát hành (hiện nay vẫn còn tiếp tục), cùng lúc thành lập nhà xuất bản Thư Ấn Quán đã in hàng trăm tác phẩm văn chương cũ của VNCH; gồm sách khảo cứu văn học và sáng tác của Vũ Hữu Định, Nguyễn Bắc Sơn, Linh Phương, Hoàng Hương Trang, Hoài Khanh, Hoàng Xuân Sơn, Khuất Đẩu, Phạm Văn Nhàn, Trần Phù Thế, Vũ Thất, Nguyễn Thị Thanh Sâm, Lâm Vị Thủy, Cao Vị Khanh, Lâm Anh, Lê Văn Trung, Nguyễn Lệ Uyên, Mang Viên Long, Nguyễn Nho Sa Mạc, Nguyễn Phúc Sông Hương (Thái Luân), Đặng Kim Côn, Hạc Thành Hoa, Phan Nhự Thức, Nguyễn Thanh Châu, Kiệt Tấn, Y Uyên, Từ Thế Mộng, Phạm Ngọc Lư, Đặng Tiến, Lê Văn Thiện, Lữ Quỳnh, Hoài Ziang Duy, Khoa Hữu, Lữ Kiều, Luân Hoán, Trần Hoài Thư…

    Sáng tác của Trần Hoài Thư in và phát hành gồm:
    Nỗi Bơ Vơ Của Bầy Ngựa Hoang (truyện, Ý Thức 1968), Những Vì Sao Vĩnh Biệt (truyện, Ý Thức 1970), Ngọn Cỏ Ngậm Ngùi (truyện, Ý Thức 1971), Một Nơi Nào Để Nhớ (truyện, Con Đuông 1974), Ra Biển Gọi Thầm (truyện, 1995), Ban Mê Thuột Ngày Đầu Ngày Cuối (truyện, 1997), Về Hướng Mặt Trời Lặn (truyện, 1998), Đại Đội Cũ Trang Sách Cũ (truyện), Thế Hệ Chiến Tranh (truyện), Đánh Giặc Ở Bình Định (truyện), Thơ Trần Hoài Thư (thơ, 1998), Mặc Niệm Chiến Tranh (tùy bút), Đêm Rừng Tràm (truyện), Hành Trình Của Một Cổ Trắng (truyện), Thủ Đức Gọi Ta Về (hồi ức), Qua Sông Mùa Mận Chín (thơ), Tháng Bảy Hành Quân Xa (thơ), Phố Xa (thơ), Ngày Vàng (thơ), Ô Cửa (thơ), Quán (thơ), Xa Xứ (thơ), Truyện Trần Hoài Thư (từ 6 tạp chí cũ), Truyện Từ Bách Khoa (TAQ, 2011), Truyện Từ Văn (TAQ, 2012), Truyện Từ Vấn Đề (TAQ, 2015), Vịn Vào Lục Bát (thơ). Ngoài ra anh còn sưu tập, chọn lọc cho ấn hành các tuyển tập nhiều trang như: Văn Học Miền Nam Thời Chiến, Thơ Miền Nam Trong Thời Chiến (tập 1 và 2), Thơ Tự Do Miền Nam, Một Thời Lục Bát Miền Nam, Thơ Tình Miền Nam, Văn Miền Nam (gồm I, II, III, IV).

    Trong 10 thi phẩm của Trần Hoài Thư, hình như tôi được anh tặng hơn một nửa, nhưng trước mặt, chỉ có: Thơ Trần Hoài Thư, Qua Sông Mùa Mận Chín, và Phố Xa. Đọc lướt lại mỗi tập, loáng thoáng thấy nhiều chủ đề quen thuộc: Tình Yêu, Quê Hương, Chiến Tranh, Cuộc Sống…

    Từng là bạn cùng quân trường, tôi tò mò muốn biết anh viết những gì, nghĩ ra sao về đời sống quân ngũ. Dung mạo những trận đánh của anh khác biệt những gì so với những lần sinh tử của tôi? Trong suốt một thời gian dài, chúng tôi đã góp máu, góp mạng sống, quyết tâm để triệt hạ, xóa bỏ chiến tranh. Nhưng cũng chính cuộc chiến này, đẻ ra và nuôi dưỡng nhiều nhân tài, không riêng trong lãnh vực quân sự. Bề dày văn học nghệ thuật, với không khí tự do tràn đầy, văn thơ, âm nhạc, hội họa, kịch nghệ, điện ảnh đều phát triển. Đặc biệt âm nhạc, đã xuất sắc đi thật sát với âm thanh súng đạn. Những ca khúc không hẳn từ ngành Tâm Lý Chiến, Chiến Tranh Chính Trị mà có. Chúng bộc phát từ những gian khổ, hào hùng thật sự ở chiến trường thấm về. Thi ca không tưng bừng như âm nhạc. Bước phát triển khiêm nhường hơn nhiều, nhưng vẫn có hai khuynh hướng rõ nét. Một, góp bài cho những tờ báo quân đội Chiến Sĩ Cộng Hòa, Tiền Tuyến… Hai, mang u uẩn từ những tổn thất đất và người mà thành hình những phản chiến, bi quan.

    Quân lực Việt Nam Cộng Hòa là thành phần chủ yếu trong chiến tranh Việt Nam. Chủ yếu ở đây không nằm trong chủ động gây chiến, khởi xướng cuộc tương tàn; không nằm trong tham vọng bành trướng lãnh thổ; không nằm trong chiến thuật tìm đất để đặt phòng tuyến ngăn chống chủ thuyết chính trị đối nghịch. Chủ yếu ở đây là trực tiếp chiến đấu hữu hiệu trên hầu hết các mặt trận, là tinh thần tự do, nhân bản. Những mưu toan coi nhẹ vai trò của Quân lực Việt Nam Cộng Hòa lâu nay, không thể xóa được những trang quân sử hiển nhiên. Chúng ta chưa có những tác phẩm văn học xứng tầm với cuộc chiến? Thế nào là xứng tầm? Thơ, nhạc Việt Nam Cộng Hòa còn đang hít thở ngoạn mục. Hãy lắng nghe, hãy tìm đọc những sáng tác trung thực không vì nhiệm vụ chính trị, phe đảng mà hư cấu ác ý. Cá nhân người lính Trần Hoài Thư qua văn, thơ, đã để lại nhiều nét trung thực về cuộc chiến ý thức hệ này.
    Hình ảnh thứ nhất, tôi lượm từ thơ Trần Hoài Thư, mời các bạn cùng đọc:

    “ta trở về, giáp mặt chiến tranh
    đồi cháy lửa mặt trời nhuộm đỏ
    thau rượu đế mừng ta thằng lính sữa
    dzô ông thầy! hữu sự có thằng em

    trung đội ta về, hai mươi mấy thằng con
    thằng trai miền Nam hề, sinh thời ly loạn
    đứa gốc người Kinh, đứa Nùng đứa Thượng
    đứa độc thân, đứa con vợ đề đùm
    đứa gốc nhảy dù, đứa tội đào binh
    đứa ăn chay trường, đứa thèm thịt chó
    ta ra trường, núi sông nghiêng ngửa
    tập chửi thề, gái, rượu, xung phong!

    hành trang ta lựu đạn dao găm
    tuổi trẻ ta già như quả đất
    thêm một trái tim ngự đầy Chúa Phật
    thêm một cõi lòng tràn ngập quê hương
    khi đánh nhau, thắng bại. lẽ thường
    chỉ mong đàn con bình an vô sự
    chỉ mong trở về gặp nhau đụng rượu
    lỡ chết rồi, hồn cũng thoát thành men

    ta cần gì giáp sắt che thân
    gánh gì đồ chiến tranh cho nặng
    trên đầu ta mũ rừng nhẹ hẫng
    trong túi ta một gói thuốc chuồn
    bắt tù binh mời điếu thuốc thơm
    để thấy miền Nam lính hiền ghê gớm

    mấy năm trời giày da bẹt gót
    ngày lãnh lương về chợ dưỡng quân
    cảm ơn những nàng má phấn môi son
    yêu ta vội vàng trước khi tiếp Mỹ
    con gái tiểu thư mơ toàn hoàng tử
    còn ai chia giùm con rận hành quân

    ta lính miền Nam hề, gốc Nho phong
    không chiến tranh cũng thành đốc tờ đốc tiếc
    thời thế đẩy đưa ta làm lính chiến
    mang nỗi buồn như rừng lá khai quang
    ta đứng giữa trời bốn phía rưng rưng
    em gái mười lăm đi làm đĩ Mỹ
    thằng nhỏ mười ba học đòi sát ngụy
    ma quỷ phương ngoài học xẻ Trường Sơn
    đất nước ta, cường quốc bán buôn
    hậu phương ăn chơi biểu tình đảo chánh
    lúc đồng đội ta sống lên chết xuống
    một đám ở nhà nhảy nhót thâu đêm
    lãnh chúa ta thì ăn trước ngồi trên
    hùng hổ lắm nhưng mặt hèn cũng lắm

    khóa của ta
    trên mấy trăm thằng tình nguyện
    đi Nhảy Dù, Thủy Bộ, Thám Báo “ác ôn”
    đứng đợi cả ngày để bốc lá thăm
    toàn thứ dữ mà vui như chợ Tết
    có đứa mang bằng kỹ sư về nước
    chọn Cọp Ba Đầu Rằn làm lính tiền phương

    ta lính miền Nam hề, vận nước ngửa nghiêng
    ta cũng lênh đênh cùng cơn mạt kiếp
    ta trèo lên cây hỏi rừng có biết
    Có một nơi nào hơn ở Việt Nam
    Có người lính nào bi tráng hơn lính miền Nam?”
    (Ta lính miền Nam – Thơ Trần Hoài Thư, 1998)


    Tôi tạm làm dịch giả, để chuyển văn bản chữ Việt qua chữ Việt, hay đúng hơn từ thơ sang văn, với chỉ mục đích lặp lại và nhấn mạnh ý của nhà thơ. Trần Hoài Thư viết theo cảm xúc tùy hứng, và hình như có hương rượu đưa đẩy câu chữ. Bài thơ cho thấy: xã hội miền Nam thời bây giờ, không khí chiến tranh, tạo nên nhiều tệ nạn ngay tại thủ đô, từ giới lãnh đạo đến quần chúng chung quanh. Đất nước như là cái chợ tiêu thụ vũ khí, chứa chấp những phần tử ăn chơi sa đọa. Đĩ điếm có mặt nhan nhản. Sự thả lỏng tự do, có phương hại đến việc điều hành quốc gia. Những cuộc biểu tình bị giật dây từ kẻ thù… Bối cảnh cuộc sống như vậy, phần lớn do âm mưu xâm lấn, được dàn dựng từ Bắc Việt. Chiến thuật gài người quấy phá, khủng bố bằng bom mìn, pháo kích thường trực, tạo bất ổn xã hội. Chúng ta không thể trách hết giới lãnh đạo, nhất là trong thời kỳ phải giải quyết những ngấm ngầm giành đất, bằng súng đạn của đội quân sinh Bắc tử Nam. Nhờ ý thức cao, thanh niên miền Nam, trong đó có Trần Hoài Thư, đến tuổi nghĩa vụ đã bình thản thi hành bổn phận của mình. Hơn thế nữa, những người du học có bằng cấp cũng trở về tham gia đầu quân. Thành phần chưa tới tuổi cũng tình nguyện rất cao. Nhờ thế, Việt Nam Cộng Hòa sớm có một quân đội hùng mạnh với khả năng tham chiến đáng ca ngợi. Tất cả, như nhà thơ nhìn nhận, đều nhờ vào trái tim, nhiều trái tim, luôn có Chúa Phật, luôn ấm tình người bên trong.
    Cũng qua bài thơ này, Trần Hoài Thư khoe, trung đội anh chỉ huy gồm nhiều sắc dân, nhiều độ tuổi, chênh lệch trình độ học vấn… nhưng giàu ân nghĩa, biết trọng người chỉ huy, biết thương đồng đội. Hình ảnh tiêu biểu một cuộc nhậu sau hành quân, với ngôn ngữ xưng hô, những chia sẻ, nằm trong thơ Trần Hoài Thư đều chân thật, cảm động. Trần Hoài Thư không làm thơ phản chiến. Anh cũng không ca tụng điều gì hư ảo. Viết để mô tả chuyện thật, người thật cùng chêm vào đó những suy tư lẫn cảm tình của một đàn anh, một “ông thầy”, đang cầm trong tay trọng trách. Trần Hoài Thư không tỏ thái độ lạc quan, nhưng sự tự hào làm người lính Quốc Gia là có thực, thể hiện ngay trong việc đặt tên cho bài thơ. Một ưu điểm nữa là bài thơ cho thấy sự tự do viết không cần phải lách của người lính Việt Nam Cộng Hòa. (Tôi vừa tự kiểm duyệt mấy câu so sánh, chợt nghĩ không cần thiết).

    Về kỹ thuật ở bài này, Trần Hoài Thư thật khéo tay, kể bằng ngòi bút như vẽ, linh động chuẩn mực với ngôn từ từng được lính tráng sử dụng một thời:

    “… ta ra trường, núi sông nghiêng ngửa
    tập chửi thề, gái, rượu, xung phong!
    hành trang ta lựu đạn dao găm
    tuổi trẻ ta già như quả đất
    thêm một trái tim ngự đầy Chúa Phật
    thêm một cõi lòng tràn ngập quê hương…”

    “… ta lính miền Nam hề, gốc Nho phong
    không chiến tranh cũng thành đốc tờ đốc tiếc
    thời thế đẩy đưa ta làm lính chiến
    mang nỗi buồn như rừng lá khai quang…”

    Trình diện đôi nét về chân dung người lính trận rồi, Trần Hoài Thư mang quân tham chiến như thế nào đây? Nhiệm vụ của Thám Kích, tôi chỉ hiểu lờ mờ, không dám ba hoa. Thôi thì theo thơ dò bước quân hành của nhà thơ vậy.

    “băng đồng, băng đồng, đêm hành quân
    người đi ngoi ngóp, nước mênh mông
    về đây Bình Định ma thiêng lãnh
    mỗi địa danh rờn rợn oan hồn…”

    À, như vậy, ông trung đội trưởng đang cùng đám con, về vùng đất võ nổi tiếng của Việt Nam. Với bốn chữ lặp lại ở dòng mở đề, những người trong nghề săn giặc như chúng tôi, hình dung ra ngay, nhớ lại một thời bùn đất cấp kỳ. Và tuyệt hảo thay, những hình ảnh một cuộc hành quân được nhắc nhở lại rất chính xác, nhịp nhàng từng động tác:

    “đêm âm binh về xứ khổ
    poncho phơ phất gió hồn oan
    trên vai cấp số hai lằn đạn
    không một vì sao để chỉ đường
    mưa lạnh thèm tu hơi rượu đế
    để quên tim nhảy nhịp lo âu
    giơ tay vuốt mặt lau tròng kính
    giờ G giờ G sao quá lâu…”

    “trên vai cấp số hai lằn đạn/ không một vì sao để chỉ đường”. Hình ảnh tôi đang sờ được, ngửi ra. Không thể nào không nhớ những lần trầm ngâm kiểm soát lại quân số, đạn dược, lương thực căn bản trước khi xuất phát. Vâng, nhà thơ còn đứng chờ ở điểm xuất phát. Thời điểm này là giai đoạn có nhiều khoảnh khắc để âu lo nhất. Nghĩ gần nghĩ xa, chen lẫn cảm giác buồn buồn, chỉ có trong những lúc này. Bởi khi bắt đầu đi, mọi quan tâm chuyển qua một góc lo toan khác: thận trọng, nghi ngại, phỏng đoán và chờ đợi. Kịp đến lúc có tiếng súng ngược chiều, sẽ tự nhiên phản xạ, bình tĩnh, quyết đoán và dứt khoát. Những diễn tiến này dần dần thành thói quen, được lặp lại trong nhiều cuộc hành quân.

    Thời khắc đi qua mọi diễn tiến tùy thuộc vào hoàn cảnh. Trần Hoài Thư kể tiếp những gì anh và binh sĩ đã gặp hôm đó: “cả tuần, đêm không ngủ”, “lương khô đã hết, chờ trực thăng”, cả tháng hành quân tại An Lão là “một tháng trời mưa thúi chiến trường”. Cái khổ từ tạo hóa gây ra chưa nhằm nhò gì, địch quân thừa mìn đạn Liên Xô, Trung Cộng, không bỏ lỡ cơ hội, và màn kịch quen thuộc lại trình diễn:

    “pháo chụp người gào khan cả họng
    máy sôi tắt nghẹn chờ phi tuần
    miểng thép đâm xiên thằng bạn gục
    hỏa châu vàng thoi thóp triền sơn”

    Một trung đội VNCH, thừa sức đẩy lui một đại đội Bắc Việt là chuyện thường. Lẽ đương nhiên cũng đôi lần ngoại lệ. Lần này, khi “địch vây xiết chặt bộ tiền phương”, Trần Hoài Thư phải cùng đám lính anh “mở đường máu về Bồng Sơn”. Ít khi có lộ trình rút an bình. Tiếng nổ vẫn tìm nhau. Nhà thơ kể tiếp diễn tiến khi anh đã qua sông “ta chiếm rừng dừa”. Lúc này anh cũng cho biết nhiệm vụ giữ đất “từ Quy Nhơn, Phù Cát, Phù Ly / ra Tam Quan qua rừng An Lão, từ Kỳ Sơn, Phước Lý, An Khê”. Anh ngậm ngùi tiễn đưa những “đứa con” vừa “đi phép dài hạn”. Từng danh xưng được gọi thầm trong tim, trong đầu: nào Vọng, nào Nga, Nai, Bình Lò Heo, Chấn, Hảo, Sơn, Tài Xóc Dĩa”.

    Tổn thất nhân mạng như vậy là quá cao. Tôi hình dung được những bè bạn binh sĩ cũ. Xót xa cho những tân binh vừa được bổ sung thường hay vắn số. Cơm nhà binh chưa ngấm đủ hương vị đã nhận mấy chữ hy sinh đền nợ nước. Bài thơ tôi tưởng phải lấy tên Hành Quân, nhưng Trần Hoài Thư nghiêng lòng về nhân ảnh đàn em, nên anh dùng tên Trung Đội. Dù chọn đề nào, bài thơ cũng hiện rõ một góc đời người cầm súng ngoài mặt trận. Bài thơ có những đoạn rất hay:

    nước nguồn đổ xuống ngày binh lửa
    những xác nào đã thúi hôm qua
    ai bạn ai thù sao quá thảm
    trên một dòng cuồn cuộn oan gia
    (Trung Đội)

    Tôi lật tới lật lui những trang thơ, bài nào của Trần Hoài Thư viết đều muốn khoe hết cùng quý bạn. Nào là Khi Tôi Đi Rồi, Người Em Kiên Lương, Qua Đập Hoàng Hôn, Bát Trăng, Em Lên Thăm Anh, Cây Đa Bên Cầu, Tháng Ba Đi Hành Quân, Đêm Tiếp Cứu Quân Ở Tuy Phước Bình Định, Nhảy Trực Thăng Ở Phước Lý, Đêm Đột Kích Ở Nho Lâm, Đồi Xưa, Chiều Về Bệnh Xá, Một Ngày Không Hành Quân, Mùa Giáng Sinh Trở Lại Núi Trầu, Trường Ở Bên Sông, Quán Gió Đồng Bằng, Con Đường Trăng, Trước Giờ Tiếp Viện, Về Với Núi, Chiếc Poncho Nhà Binh, Đêm Dịch Kiết, Tháng Chạp Rừng Tràm… Hình ảnh trong hình ảnh, người cầm súng nào từng ra mặt trận có thể quên. Địa danh được khoanh trên bản đồ là mục tiêu. Mục tiêu là nơi sẽ đến bắn phá và “thanh toán”. Đề mỗi bài thơ khó xa những tên gọi từng vùng đất quê hương là vậy.

    Thưa bạn, tôi vừa ăn gian. Trang viết của tôi dài thêm bởi những tên bài thơ, nằm trong mục lục tập thơ mang tên chung chung Thơ Trần Hoài Thư. Chẳng phải thần thánh gì, nhưng thú thật với thơ thuộc về lính chiến, nhiều khi chỉ đọc tên bài, tôi đã nắm được nội dung. Sự khác nhau thường ở chỗ tài hoa của người điều khiển chữ viết. Thơ của Trần Hoài Thư cần phải đọc, để học thêm ở anh nhiều điều bất ngờ thú vị.

    Và như đã nói, bài nào cũng đáng khoe, nên tôi không chần chờ, bắt tay ngay vào việc tương đối dễ dàng này. Trích đoạn mỗi bài những câu, những đoạn thấy cần. Phần suy ngẫm ở đặc quyền thưởng thức của các bạn.
    Ồ mà lạ, hình như Trần Hoài Thư sắp xếp thơ không thuận theo dòng sống của anh. Vào tập là bài chia tay khi vượt biên, một bài độc nhất. Tiếp theo là thơ về quân ngũ, sau đó anh quay trở lại chuyện bỏ xứ, rồi mở ra cuộc sống lưu vong, chất đầy kỷ niệm về nhiều vùng đất anh đã lưu dấu chân.

    May sự lộn xộn không nhiều. Đọc thơ đâu cần theo thứ tự nào. Dù chủ đề chen kẽ, thơ của Trần Hoài Thư cũng do ông Trần Quí Sách thở ra, chép lại. Vậy chúng ta trở lại lượm ngọc trong từng bài nhé. Xin nói trước, tôi vốn tham lam cái hay, nên có thể sẽ trích hơi nhiều:

    “… tôi ra đi thành thị sau lưng
    chào từ biệt, quê hương mình lần cuối
    tôi có thằng con chưa đầy bốn tuổi
    tôi có mẹ già tóc bạc tợ sương
    tôi có vợ tôi cay đắng đoạn trường
    đêm nay, đêm nay, trời ơi bỏ hết
    khi tôi đi rồi một là chết biển
    hai là bỏ xứ làm kẻ lưu vong
    khi tôi đi rồi hai bàn tay không
    giữa vùng mênh mông ngàn trùng bát ngát
    khi tôi đi rồi, chắc hồn khó thoát
    bởi quê hương cứ giữ chặt, không buông”
    (Khi Tôi Đi Rồi – trang 7)

    “em thị thành chăn vịt
    tôi sĩ quan đào trùn
    gặp em lòng muốn hỏi
    sao miệng đành lặng câm…

    tôi không nghe em nói
    tôi chỉ nghe trái tim
    để đêm nằm biệt giam
    tôi đau vì hạnh phúc”
    (Người Em Kiên Lương – trang 8)

    Bài ngũ ngôn trên viết trong giai đoạn ở tù sau 75. Nhiều bài khác của chủ đề này ở những trang sau. Tôi thích câu cuối.
    Qua trang 9 là mở vào đời lính của Trần Hoài Thư, với Qua Đập Hoàng Hôn. Hẳn ai cũng hiểu hoàng hôn ở đây không phải là danh từ riêng. Trong ánh nắng chiều, đoàn quân đầy đủ vũ khí, di chuyển không đụng trận, đẹp như một cuộc du ngoạn:

    “… lội sông, nước lớn dâng ngang ngực
    lính đội ba lô, đỡ súng trường
    trên khúc trường giang chiều sót lại
    mảnh mặt trời đỏ ối soi gương”
    (trang 9)

    “… em lên thăm anh áo màu hoa cúc
    mà hầm anh, lâu quá, không sửa sang
    em xem kìa, lựu đạn với dao găm
    không có cả một tấm hình để thêm tươi mát
    không có bức tranh, dù là tĩnh vật
    để ấm cuộc đời trong tuổi thanh niên…”
    (Em Lên Thăm Anh – trang 11)

    Một hơi thở tình yêu đằm thắm, những nhớ nhung sâu sắc đến từ những hình ảnh giản dị, gần như là cam nhận tự nhiên của người lính, nỗi buồn càng nhẹ càng bao la.

    “thị trấn nằm hai bờ quốc lộ
    vỉa hè loang lở đường mương con
    những quán bên đường nghèo trống gió
    những cô hàng buồn như tản cư…

    cây đa, ngàn rễ đâm lòng đất
    như tấm lòng người với Bồng Sơn
    đa bám làng, tôi đi bám đất
    đất và làng, thương quá quê hương”
    (Cây Đa Bên Cầu – trang 9)

    Thấy cả ngọn đồi những xác Bắc Nam
    Cô hàng ơi cho một ly không
    Tôi rót mời một người lính Bắc
    Hắn nằm banh thây dưới hầm bí mật
    Trên người vẫn còn sót lại bài thơ

    Trên đồi cao, mây vẫn xanh lơ
    Có con bướm vàng dịu dàng dưới nắng
    Tôi với hắn, đâu có gì thống hận
    Bài thơ nào cũng viết để yêu em

    Xin cô hàng thêm một chút từ tâm
    Tôi quen đập đầu mỗi khi say rượu
    Đừng sợ cô em, những thằng đánh giặc
    Nhảy Diều Hâu nhưng thật yếu mềm

    Em có đôi hàng lông mi thật đen
    Tôi bỗng nhớ người tôi yêu, quá đỗi
    Đôi mắt nàng cả một trời vô tội
    Sao lòng nàng lại tàn nhẫn vô tâm

    Khi tôi buồn tôi nói trăm năm
    Có nghĩa là tôi vẫn còn muốn sống
    Đừng nhắc cùng tôi người tôi yêu dấu
    Kẻo tôi lại sầu, mửa hết mật xanh”

    Có thể nói, tôi đọc khá nhiều thơ viết về cuộc chiến mà cá nhân tôi có trực tiếp tham dự. Tôi thật sung sướng đọc Nguyễn Bắc Sơn, Nguyễn Mạnh Trinh, Hoàng Lộc, Lê Vĩnh Thọ, Cao Thoại Châu… Chính tôi cũng làm thơ với chất liệu xương máu trộn trong mùi súng đạn; không chỉ có tập Viên Đạn Cho Người Yêu Dấu đầy bi quan, mà còn có một Ngao Du Cùng Vũ Khí lạc quan hơn. Ấy vậy mà tôi xin được chọn bài thơ “Một Ngày Không Hành Quân” của Trần Hoài Thư là bài thơ thấm nhất, đọc thú vị nhất. Một bài thơ với chiều dài vừa phải, nội dung đựng đủ tất cả, từ quan niệm cuộc chiến, sáng ý nghĩa chiến đấu, nhất là tình người của cả hai bên tham trận. Đọc được bài thơ hay, lòng lâng lâng, không mắc mớ chi phải lang thang thêm. Dù ý định tôi dạo chơi qua Phố Xa, Vịn Vào Lục Bát, Qua Sông Mùa Mận Chín…

    Luân Hoán




    Last edited by tà áo xanh; 04-25-2026 at 04:20 PM.
    Biển dâu sực tỉnh giang hà
    Còn sơ nguyên mộng sau tà áo xanh


    Bùi Giáng -

 

 

Similar Threads

  1. Lính bà
    By Triển in forum Tiếu Lâm
    Replies: 0
    Last Post: 04-03-2015, 04:08 AM
  2. Người Lính Già Bạn Tôi
    By Lưu Vĩnh Hạ in forum Thơ
    Replies: 1
    Last Post: 07-15-2013, 06:21 PM
  3. Thư Bộ đội cụ Hồ gửi Anh Lính Miền Nam
    By NgụyXưa in forum Lượm Lặt Khắp Nơi
    Replies: 0
    Last Post: 04-15-2013, 05:31 PM
  4. Nhạc Lính Cộng Hoà
    By ngocdam66 in forum Phê Bình Văn Học Nghệ Thuật
    Replies: 10
    Last Post: 07-13-2012, 09:00 PM
  5. Lính mới tò te
    By Hương-Trầm in forum Chuyện Linh Tinh
    Replies: 21
    Last Post: 02-16-2012, 05:45 PM

Tags for this Thread

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 11:10 AM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2026 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh