Results 151 to 160 of 160
-
12-20-2024, 09:00 AM #151Biệt Thự
- Join Date
- Jul 2014
- Posts
- 3,174
-
12-21-2024, 06:52 AM #152
ui Trời !
thầy Đạo Trưởng optimiste quá nha, anh này khôn bá thở đó chứ làm gì được hai vợ hở thầy
ổng có một "phu nhân" là gia nhân, đầy tớ, của ổng (hiểu theo định nghĩa của chị Bắp)...chị Bắp ới ời, làm chứng nha
bà kia là mèo chứ làm gì được làm vợ???
kiểu này có nguy cơ... lắm mối tối nằm không ấy chứ
Kiến sụt sùi vì flu?, hong thấy trình diện mấy bữa nay...
anh Hội phó NH chắc...sơ vợ...hỏng dám có ý kiến ??
Phượng Tím bận last minute shopping hở ?


d ăn Noel xong, sẽ vào phá tiếp
-
01-08-2025, 03:51 PM #153



mời bà con nhích ghế lại, phá tiếp...
Lạc quan
Nửa đêm có tiếng đập cửa. Chủ tiệm cầm đồ mở hé cửa liền bị mấy họng súng đen sì dí vào đầu:
- Các ông cần gì ạ?
- Vàng
- Bao nhiêu?
- 100 kg
- 105 kg được không?
- Quá tốt
- Cục vàng yêu quý của anh, dậy đi, có người đến đón em đi này.
Cầu cứu
Một người hớt hải chạy đến đồn cảnh sát:
- Các anh hãy cứu tôi với, tôi vừa dùng cái chảo đập vào đầu vợ tôi.
- Vậy là anh đánh vợ, nhưng chị nhà có bị thương không?
- Không làm sao mới chết chứ. Và cô ấy đang trên đường đến đây.

Last edited by aovang; 01-08-2025 at 07:52 PM.
-
01-15-2025, 06:13 AM #154



TRỌN ĐƯỜNG TÌNH
Truyện ngắn Áo Vàng
Ông Lâm máng chiếc manteau lên móc áo, ngồi xuống bàn ăn, thở dồn, mệt mỏi.
Đứng chờ xe bus trước cửa nhà hơn 20 phút, không có chiếc nào đi ngang, ông bồn chồn, nghĩ chắc mình xem lộn giờ.
Nhà ở ngoại ô thường có những điều bất tiện như thế. Ngoài những giờ cao điểm như buổi sáng đi làm hay lúc tan sở, mỗi nửa tiếng mới có một chuyến xe bus đi ngang nhà ông.
Còn trong tháng chạp, hôm nay có một chút nắng và tuyết lất phất, nhưng trời vẫn lạnh lắm.
Mặc dầu đã cẩn thận mặc đủ áo quần ấm, ông vẫn thấy lạnh ớn cổ. Ông đành bỏ ý định xuống phố.
Sáng nay ông muốn đem ít trà sen lên cúng thầy trụ trì, và thăm bà Lâm luôn thể.
Bà Lâm mới mất có mấy tháng mà sao ông thấy mỗi ngày trôi qua thật dài lê thê.....
Từ hôm đám bà đến giờ, ông bận biu với chùa chiền, tuần 49, rồi tuần trăm ngày, ông đi về kinh kệ, quên cả giờ giấc.
Tro của bà thì đã gởi vô chùa. Con cái trở lại làm việc. Mấy đứa cháu nội đi học suốt ngày. Ông lủi thủi ở nhà một mình.
Con dâu lo nấu nướng thức ăn, để sẵn trong tủ lạnh. Buổi trưa ông chỉ việc lấy ra, hâm nóng rồi ăn.
Nhưng sao ông buồn quá, không muốn ăn. Hình như ông có sụt mất vài kílô.
Bà có đau yếu gì đâu, mới đầu năm nay còn qua Mỹ thăm vợ chồng đứa con gái, và ở chơi, nuôi cháu ngoại mới sanh.....
Vậy mà bà đã bỏ ông đi, bà ra đi nhanh quá.
Buổi chiều sau khi đi picnic với hội Tuổi Vàng về, bà phàn nàn với ông, sao thấy nhức đầu, chắc bị say nắng.
Thế rồi trong lúc ông đang ở trong nhà tắm, bà ra sửa soạn bữa cơm chiều. Chợt ông nghe một tiếng động lớn. Ông chạy ra,đã thấy bà nằm dài, sóng soãi bên chân bàn ăn. Lò nấu vẫn còn đỏ lửa. Lay bà dậy, nhưng bà đã hôn mê. Cũng may con cái đang ở trên lầu, ông réo chúng nó gọi xe cứu thương đưa bà vào cấp cứu... Nằm bệnh viện hai tuần thì bà ra đi vĩnh viễn.
Kể ra cuộc đời của hai ông bà cũng may mắn lắm rồi. Ông bà chỉ có hai đứa con, một trai, một gái. Qua đây, ông bà được ở chung nhà với gia đình con trai cho đến hôm nay.
Tội nghiệp bà, suốt một đời buôn bán tảo tần, lo cho chồng rồi đến nuôi con ăn học. Thật ra lúc còn ở quê nhà, với đồng lương khiêm nhường của chức thư ký toà án, gia đình ông làm sao sống sung túc được nếu không có gian hàng bán trái cây trong chợ Bến Thành của bà.
Thằng Tín học hành, đỗ đạt nên người. Con Hà thì thi xong trung học, ở nhà phụ mẹ bán buôn.
Nhớ lại những ngày suy sụp sau tháng tư đen, nhiều người quen của ông bà đổ xô tìm đường vượt biển, bà cũng khuyên ông nên kiếm mấy chủ ghe để đăng ký. Bà lễ mễ ôm ra một gói lớn và nặng nữa. Mở hộp ra, ông thấy vàng lá nhiều quá, hoa cả mắt. Dễ thời đến ba bốn chục lượng là ít. Giựt mình !
Cười cười, dí tay vào trán ông, bà nói :
- Em phải giấu mình để cất, phòng khi hoạn nạn; biết có tiền, mình xài phí lung tung, gái nó lại bu vào thì khổ mẹ con em.
Ông háy bà một cái,
- Mình ghen hơn cả Hoạn Thư, anh ớn mình hơn việt cộng đó, mình biết không ?
Bà hứ lại ông :
- Chỉ nói nhảm! Mình nè, em tính thế này có được không? Mình lo đường vượt biên với thằng Tín, em và con Hà ở lại buôn bán tiếp. Nếu sang đó ổn định rồi, mình tính chuyện đoàn tụ sau.
Ông suy nghĩ, rồi chậm rãi trả lời bà :
- Mình à, anh nghĩ, cho hai con đi trước; chúng nó trẻ, tương lai còn dài. Hai vợ chồng mình gần 50 rồi, tiếng tây tiếng u không biết rành rẽ, mà qua đó còn phải lao động thì chi bằng mình ở đây, ôm cái gian hàng bán trái cây này mà sinh sống, sẽ không đến nỗi nào đâu. Hơn nữa, xa mình, lỡ có mệnh hệ nào, anh sẽ ân hận lắm.
Bà gật gù đồng ý với chồng.
Thế rồi hai con định cư ở một xứ xa xôi mà bà chưa hề nghe đến tên. Cái vùng gì mà một năm tuyết phủ hết bốn tháng. Mấy người bạn cũ của bà đi được, nghe đâu đều tụ tập ở Hoa Kỳ. Cả mười năm sau, ông bà mới được đoàn tụ với con cái. Bây giờ không còn là gia đình bốn người nữa mà cả một tiểu đội.
Thằng Tín qua đến Quebec, ban ngày đi làm, học thêm ban đêm. Rồi cũng có được mảnh bằng chuyên viên điện toán. Hai vợ chồng nó làm cùng ngành. Đứa con dâu của ông bà thiệt là hiền lành và tốt bụng. Chiều ý chồng, nó rước hai ông bà về ở chung nhà.
Kể ra vợ chồng nó đi làm túi bụi, có ông bà nội ở nhà lo cơm nước và đón đưa các cháu đi học về cũng rất tiện. Vấn đề chủ yếu là mỗi người phải cố gắng để không làm phiền người khác, và cho đời sống chung được thoải mái. Cho đến ngày nay, ông bà rất vui với gia đình của con trai.
Con Hà thì khác hẳn, qua đây chân ướt chân ráo có mấy ngày, đã kiếm được một chân bán hàng trong tiệm chạp phô của một gia đình Hoa kiều từ Chợ Lớn, định cư trong phố Tàu. Mặc dù nhỏ hơn anh gần 5 tuổi, nhưng tánh tình dạn dĩ hơn anh nó nhiều. Nó nhanh tay lẹ mồm, nên đi đến đâu cũng được việc.
Lúc ông bà còn ở quê nhà, thư từ con cái gởi về, ồng bà chỉ biết lõm bõm chúng nó có công ăn việc làm vững chắc. Mỗi tháng, hai anh em đều đặn gửi tiền về, ông bà cứ vậy mà yên tâm, con mình thành công tại xứ người.
Rồi thằng anh lập gia đình trước. Vài năm sau, nghe con gái muốn lấy chồng, ông bà mừng lắm.
Nhận được thư và ảnh của thằng rể tương lai, bà Lâm lại buồn mất mấy ngày. Thằng Liêm, vừa đen, vừa xấu trai. Mặt mũi trông khắc khổ như người quá tứ tuần.
Bà Lâm còn ngờ rằng, con gái mình lấy chồng già nhưng sợ ba mẹ buồn nên nói bớt tuổi. Ông an ủi bà, nói miễn sao con cái hạnh phúc là tốt rồi.
Trời thương, hai vợ chồng nó hạp mạng hạp tuổi làm sao. Từ ngày lập gia đình, chúng nó phát lớn, làm ăn buôn bán gì cũng thành công. Coi bộ còn khá giả hơn vợ chồng thằng Cả. Mấy năm sau này, nó dọn nhà qua Cali chung hùn với người bà con bên chồng, mở siêu thị. Con Hà bận rộn hơn nhưng tiền vô như nước. Bởi vậy, hơn 30 tuổi rồi mà chưa chịu có con. Ông bà cứ khuyên rày khuyên mai mãi, nó mới chịu sanh cho chồng một đứa.
Cái số con nhỏ thiệt tốt. Được chồng cưng chồng quý còn hơn ngọc ngà châu báu. Chắc là nhờ nó học được cái tánh chìu chồng của bà Lâm. Ông nghĩ lẩn thẩn..... Ông lại nhớ bà quay quắt......
Rót ly nước lọc, ông trở lại bàn, ngồi xuống. Ông quan sát bức hình bà Lâm trên bàn thờ. Có phải lúc chụp hình, bà đang cười với ông đó không? Đâu có ! Ông nhớ rằng hình này bà chụp hôm đầy tháng đứa cháu ngoại, bà đang nhìn hai mẹ con nó đứng cúng Bà Mụ ...
Lần đầu du lịch thăm cháu ngoại, bà Lâm vui vô cùng. Bà bớt lo sợ hơn chuyến đi đoàn tụ.
Sau lần qua Cali về, bà còn bàn với ông sẽ làm một chuyến về Việt Nam thăm lại nhà cũ. Cũng gần 7 năm rồi còn gì. Ông bà đã trở thành công dân Gia Nã Đại, đi đến chân trời góc biển nào mà chẳng được.
Ông Lâm cũng muốn về thăm quê hương một chuyến. Nhưng tự mình, biết không đủ khả năng tài chánh. Nếu có đi, con cái phải đóng góp một phần, đó là điều ông do dự, không muốn làm phiền các con. Hơn nữa, tuổi tác đã cao, đi đường xa cũng sợ. Mới năm trước, người bạn già của ông về Việt Nam, ăn uống gì không biết mà đổ bệnh, rồi bỏ mạng bên đó. Con cái phải bay về, lo đám tang, tốn bộn tiền. Sao mà rắc rối.
.....
- Bà ơi, thôi thì bây giờ bà đã cỡi hạc về trời, mặc sức mà lướt mây lướt gió. Chắc bà đã về tới Việt Nam rồi chứ gì. Nhưng mình ơi, đi về Việt Nam mà không có tôi bên cạnh, mình có buồn không?
Ông nhìn lên tấm ảnh, chăm chú hơn, có phải bà đang mấp máy môi, muốn nói gì đó với ông ?
- Mình nói mình chờ tôi về cùng, phải không? Tôi nghe không rõ.
Ông Lâm đứng lên, lại gần bàn thờ. Ông thấy, hình như bà bước xuống, đưa tay ra và nắm lấy tay ông.
Rồi hai ông bà dìu nhau đến chiếc ghế dài trong phòng khách. Ông dịu dàng nói với bà:
- Nằm xuống bên tôi nghe mình. Lâu rồi không ôm mình, tôi nhớ lắm.
Quàng tay cho đầu bà ghé xuống vai ông.... Và nắm bàn tay bà để lên ngực mình, ông hít vào một hơi dài, rồi thở hắt ra,
Miệng ông mỉm cười mãn nguyện.
Ông thầm thì:
- Rốt cuộc, mình cũng chờ tôi đi cùng ...
Áo Vàng

*** gửi đến truyện ngắn này, xin khép lại topic "Sống một mình sướng hơn" hôm nay...
một năm qua phá phách, chọc ghẹo bạn bè cũng đủ rồi,
chân lý của hạnh phúc lứa đôi, mỗi ngày còn có ai bên cạnh cùng ngắm trời trăng mây nước,
đã là phước lành trong cuộc đời,
chúc ngày êm đềm đến bà con, Phố
av
-
07-03-2026, 07:35 PM #155

Hôn nhân luôn tặng bạn một đặc ân:
chỉ có ai có nó mới có thể ly dị được.
***
- Chết cho người phụ nữ mình yêu vẫn dễ hơn là phải sống chung với họ
chào Phố, và các bạn hiền,
tuần đầu tháng 7, lang thang trong phố Tiếu lâm, bắt gặp lại nhà xưa của mình, vui lắm luôn
còn cười được mỗi ngày cũng còn hạnh phúc
xin chia sẻ tiếp kho chuyện tiếu lâm của vàng
với mấy câu tuyên bố xanh rờn từ các đại nữ nhân của thế kỷ


-
07-04-2026, 05:18 PM #156

Nhất Vợ, Nhì Trời !
Vợ...
Khi còn là người yêu vợ là Thiên Thần
Còn em gái của vợ là... Thiên Nga
Những lá thư của vợ là Thiên Thư
Con đường xưa vợ đi là Thiên Đường
Dáng vợ lướt như là... Thiên Long Bát Bộ
Mùi thơm của vợ là Thiên Hương
Tướng đi của vợ là Thiên Tướng
Vợ có tài tề gia nội trợ là Tề Thiên Đại Thánh
Vợ trang điểm là Thiên Hình Vạn Trạng
Phòng ngủ của vợ là Thiên Cung
Nhà của vợ là Thiên Đình
Thành phố vợ ở là Thiên Đô
Chữ nghĩa của vợ là Thiên Văn
Suy nghĩ của vợ là Thiên Kiến
Lý lẽ của vợ là Thiên Lý
Ý vợ muốn là... Thiên Thạch
Vợ quyết mọi việc, gọi là Thiên Định
Lời vợ dặn là Thiên Lệnh
Vợ gọi thì chồng phải... Thiên Bẩm
Con của vợ là Thiên Tử
Ba mẹ anh chị em họ hàng bên vợ là Thiên Triều
Vợ quen chân đi chơi rông dài là Thiên Di
Vợ ngồi lê đôi mách, nói chuyện tào lao là Thiên Tào
Vợ nổi cơn thịnh nộ là Thiên Lôi
Tài mua sắm của vợ là Thiên Phú
Vợ chỉ biết mình là Thiên Vị
Có bồ nhí mà vợ biết được là Thiên Tai
Bị vợ đo hạ ván là Thiên Hạ
Có hai vợ là... Nhị Thiên Đường
Tiền lương, tiền túi, tiền cà phê cà pháo đều bị vợ tóm gọn là Thiên Thu
Hình bóng vợ nay đã đi vào dĩ vãng là Thiên Cổ...
Thoát nạn....

-
Yesterday, 11:32 AM #157
..
..
CHUYỆN VỢ CHỒNG...
chưa thoát nạn....
Hết Chịu Nổi
Chồng từ sở làm quay về thì thấy vợ đang sắp xếp va li.
Hỏi, "Em làm gì thế?"
"Tôi hết chịu đựng nổi rồi!" Người vợ gào lên: "Suốt ngày cứ cãi vã, cãi vã! Tôi rời khỏi nhà này thôi!
Chồng đứng ngẩn ra nhìn vợ.
Lát sau như vừa sực tỉnh cũng vội tóm lấy một chiếc va li "Đợi anh với!" , "Anh cũng hết chịu nổi, anh đi chung với em nhé...! "

-
Today, 07:15 AM #158

Thư từ hôn
Vợ cũ yêu-quý của anh,
Thư nầy gởi cho em để báo tin cho em rõ là anh sẽ rời xa em vĩnh-viễn. Anh đã là chồng tốt của em mấy năm qua và nay anh không còn luyến tiếc gì nữa cả.
Hai tuần qua anh đã sống như trong hỏa ngục, quá chán-chường! Lại thêm xếp của em vừa gọi điện-thoại báo tin cho anh biết em sẽ thôi việc ngay tức khắc và không luyến tiếc.
Độ rày anh thấy em không còn niềm nở với anh từ khi em gái em là Phương-Dung dọn về ở với chúng ta.
Tuần vừa qua, anh đã đi hớt-tóc kiểu em thích mà em chả quan tâm đến. Anh mặc cái quần thể-thao hàng ngoại giá đến 50 đô-la Mỹ em cũng chẳng thèm khen. Anh đã cố gắng nấu những món ăn em thích như bún bò Huế... mà em cũng chẳng màng...
Đi làm về, em ăn qua loa năm ba phút rồi chạy tuốt vào phòng nằm xem Paris By Night, rồi ngủ đến sáng chẳng màng nhắc đến chuyện ái-ân!... Chắc em không còn yêu anh nữa, hoặc đã ngoại tình với ai ?!
Nhưng thôi đủ rồi, dù sao đi nữa thì anh cũng dứt khoát ra đi với Phương Dung, thế thôi...
Chồng cũ của em,
T.B.: Anh và Phương-Dung sẽ đi xây tổ ấm mới nơi xứ Đảo Thần Tiên nào đó như Hạ-Uy-Di là điểm anh đã chọn. Đừng tìm anh vô ích cứ email về: ngoaitinh@tolomo.com
Vừa đặt chân vào Phòng Hotel ở Honolulu, anh chồng lấy cái laptop mở ngay ra để xem email. Quả có ngay lời phúc đáp của vợ cũ.
Thư rằng:
Đức lang-quân cũ yêu quý của em ơi,
Không gì lay chuyển tâm-tư em khi đọc thư từ-hôn của anh. Đúng sự thật anh là chồng tốt sau bao nhiêu năm chung sống. Em khóc trong sung-sướng đây.
Đi làm về em xem DVD để nguôi-ngoai tâm hồn nhưng được đâu.
Có chứ, em có để ý đến mái tóc của anh, sao mà nó giống kiểu tóc “garconière” xưa quá.
Ngày xưa Mẹ em thường bảo đừng để ý tỉ-mỉ đến ai làm gì. Em cũng thấy anh mặc chiếc quần thể-thao hàng ngoại đó chứ từ khi con Phương-Dung vay em 50 đô-la Mỹ trước ngày đó (chắc là nó mua tặng anh). Anh lại cứ nấu bún bò Huế là cái món mà con P. Dung thích và quên rằng Bác-Sĩ đã khuyên em kiêng ăn thịt heo hơn một năm qua rồi.
Em yên-lặng cố quên mọi sự vì em vẫn còn yêu anh tha-thiết. Em tin rồi mọi việc sẽ êm xuôi, nên em mua vé số cầu may.
Sáng nay em dò số và đã trúng Độc Đắc gần 10 triệu Mỹ Kim. Em đã đặt mua 2 vé phi-cơ đi Hawaii, sắp xếp làm Passport cho cả hai chúng ta để xuất cảnh và sẽ sống một đời thoải-mái hơn. Em đã vào gặp Ông Chủ Sở xin thôi việc ngay hôm nay.
Khi về đến nhà, nhận được thư anh mới biết anh đã cao bay xa chạy rồi!...
Em liền tìm ngay một luật sư danh-tiếng và ông ấy bảo với một bức thư từ hôn thế nầy anh sẽ không thừa-hưởng của em được xu nào cả. Ráng mà lo thân nghe anh. Bảo trọng...
Ký tên: Vợ cũ của anh
Vừa giàu sang lại được tự do...
TÁI BÚT: À, có một chuyện mà từ ngày con Phương Dung về ở với chúng ta, em quên, chưa kip nói cho anh biết,
Mẹ em sinh nó ra là một đứa bé trai dễ thương, đặt tên là Hùng Dũng, lớn lên nó đẹp trai lắm đấy! Sau khi đi Thái Lan đổi giống, nó đổi tên là Phương Dung, và dọn về ở với chúng ta đó. Mong rằng sẽ không có vấn đề gì xảy đến cho anh sau này.
***cất trong kho tiếu lâm từ 2013...

..
-
Today, 07:28 AM #159
Áo Vàng làm cho Áo Đỏ cười lăn 3 năm nay đến nay vẫn cười à nha - có nhiều câu chuyện như đùa mà có thật á nha - đến già mới biết phụ nữ sống một mình sướng hơn . . . có mình kia cũng lẩm cẩm giống mình . . .
Hạnh Phúc mỗi sáng thức dậy - Hơi thở đầy vào ra!
-
Today, 07:33 AM #160
Lấy Chồng Nha Má
"Má à!
Hồi khuya má ho hung đó nha má, tui nằm phòng bên mà lo cho má hết sức. Mùa này bông nở lung tung, chưa tính cỏ cũng đơm bông, làm cho con người bị dị ứng.
Trời chuyển Xuân mà gió còn lạnh cóng. Người ta lo hà rầm chuyện trái đất tả tơi vì con người phá tới lủng trời, rách đất, phần tui lo cho má một mình ên, chiếc bóng bên đèn.
Tui đọc thơ bà Hồ Xuân Hương, giọng đàn bà miền Bắc chì chiết trả treo, nói về phận đàn bà con gái mà tui buồn khan. Đó má coi:
Cả nể cho nên hóa dở dang,
Nỗi niềm có thấy hỡi chăng chàng?
Duyên Thiên chưa thấy nhô đầu dọc,
Phận liễu sao đành nẩy nét ngang
Cái nghĩa trăm năm chàng nhớ chửa?
Mảnh tình một khối thiếp xin mang.
Quản bao miệng thế lời chênh lệch,
Không có, nhưng mà có, mới ngoan.
Mới đầu tui đâu có hiểu hết, sau này tui hiểu từng câu, hiểu rồi tui thương má biết bao nhiêu mà kể. Má à! Năm nay tui đã hơn ba con trăng, nói trắng ra tui ngón nghém ba chục tuổi, hồi đó má tuổi này, đã có tui đi kế bên làm bạn phải không má.
Má im thinh không thèm nói gì cho tui nghe, má tưởng má dấu nổi tui sao? Bà ngoại với Dì Tư kể cho tui nghe ráo rồi má à. Hồi đó má “cả nể” ai, hồi đó má yêu ai, thương ai tui biết hết á, một nửa người đờn ông không thể nào tính là một được, cho nên má dở dang, cho nên má phải trốn hàng xóm bạn bè, lên Đà Lạt , ở tạm nhà dì Tư, cho tới ngày cái “nét ngang” má mang mất đi, để bụng má nhỏ lại, thành “phận liễu” buồn thiu một mình nuôi tui khôn lớn.
Ba cái chữ Hán này người ta viết ngoằn ngoèo thêm nét trên, bù nét dưới mà từ chữ Thiên là ông Trời cho thêm cái mũ nhô lên thành chữ Phu, cũng như chữ Liễu âm đọc lên thành cây liễu chỉ về phụ nữ, bù thêm nét ngang biến ra chữ Tử là con. Má thấy hông, từ thế kỷ xa xưa ‘tít tè lệ thủy’ đã có chuyện không chồng mà chửa, hà cớ gì Má mang trong lòng chuyện riêng của Má, rồi để son thắm phai màu chớ.
Dì Tư kể: “Má mày khờ như con đuông dị đó, con gái Long An mười tám tuổi đẹp như lá dừa non, đẹp như buồng cau mới, bị đờn ông Sài Gòn dụ dỗ. Ổng là ông chủ nhà, Má mày mướn một góc mần tiệm may chớ ai, thằng chả có khuôn mặt tài tử Alain Delon, bảnh bao thơm nức mùi thuốc xức tóc ‘bi ờ ăng tin’ – khiến Má mày thả lời bà ngoại trôi sông, ngàn vàng chìm lỉm, mất con heo làm đám, mất đám rước dâu xá lạy trước bàn thờ, mất đôi đèn khay rượu, mất luôn cái đám cưới rềnh rang. Giả trốn con vợ bà chằn, tò tí dí má mày, đờn ông mà con, ăn vụng xong chùi mép, đờn bà con gái thì chang bang cái bụng, một giờ dại trả giá suốt một đời.”
Thiệt nghen Má, tui nghe mà sùng trong bụng, thời này đờn bà có quyền tự do chọn lựa lấy chồng rồi có chửa, hay chửa rồi mới có chồng à nha, tui thấy Má mua báo People đọc hoài, người ta li dị bỏ nhau cái một, không chút luyến lưu. Má biểu với tui là tại Má mang tấm tình người phụ nữ Á Châu, chuyện đó cũng xưa lắm rồi Má ơi. Phụ nữ Nhật Bổn thời nay đã nấu chảy xích xiềng, không còn vô ra khép nép, mặt cúi gầm dòm đôi guốc dấu dưới tà áo kimono nữa rồi, cái câu “lấy vợ Nhật – ở nhà Tây – ăn đồ Tàu” đã lạc hậu hơn thế kỷ, thời này mà lấy vợ Nhật là chấp nhận chuyện cắm sừng, ở nhà Tây là chấp nhận chuyện bị nhà băng kéo, ăn đồ Tàu là chấp nhận truyền mỡ vào máu, thì Má chụp chi cái chuyện là phụ nữ Á Đông để mà vô ra vò võ, chiếc bóng mình ên.
Tưởng tiếc người Má yêu tui đâu có cản, mà người ta có nghĩ gì tới Má không chớ, nghĩa trăm năm đã chẳng, tình một khối Má mang vậy chưa đủ sao? Má đừng la tui con gái nhiều chuyện, môi mỏng thày lay ăn hớt chuyện người, nha Má, tui thương yêu Má tui mới nói phải trái cho Má nghe mà.
Đó má đọc đi, bài thơ kiêu ngạo của bà Hồ Xuân Hương thành câu hát vè “Không chồng mà chửa mới ngoan, có chồng mà chửa thế gian sự thường!” Hay từ câu hát vè này mà bả viết xuống thành thơ tui không biết, chuyện tui biết là tui không có ba, còn Má không có chồng. Cái dở dang của Má không có gì là lầm lỗi, để Má khóc thầm tới giờ còn khóc, khóc tiếc cho cái ngàn vàng mất vì “cả nể” hay Má khóc vì Má ho không có ai cạo gió, xức dầu.
Má à! Má hết là lá dừa non, nhưng còn mềm mại y như lá cây palm cây sago chứ đâu có cứng ngắt cây phong cây gõ, thiệt thòi ba mươi năm đủ rồi Má à. Má nghe tui đi, ngày mơi hai Má con mình đi ra quầy mỹ phẩm, không Lancôme Max-factor cũng Shiseido, người ta điểm phấn tô son lại cho Má, để Má ngạo với nhơn gian nửa nụ cười nha Má. Tui để ý thấy nhiều người bạn cũ của Má, người ta cũng lẻ bạn thiếu bày, xứ lạ ngộ cố tri sao Má không làm thân mà kiếm đường xa lánh họ vậy chớ.
Má coi đó, bây giờ tuổi thọ của con người dài ra tới cả trăm tuổi. Nhìn cảnh Má thui thủi vào ra, tui nghĩ tới chuyện yêu đương, ngặt nỗi người tui yêu cũng một con một mẹ, hai đứa tui thiệt không biết tính sao, hễ tui theo chồng bỏ Má tui không nỡ, mà ảnh theo tui bỏ má ảnh, cũng không đành. Nỗi niềm của người đàn bà soi đèn bóng lẻ kể ra buồn biết mấy Má ơi! Rồi Má thấy thiên tai rầm rập tới hông? Má không mau kiếm bạn, đến hồi tận thế biết nắm lấy tay ai đặng đi vào miền vĩnh cửu hả Má?
Má ơi! Nghe lời tui đi lấy chồng nghen Má, lấy cho có bạn hủ hỉ sớm hôm, lấy cho có người chung đèn chiều tà bóng xế, còn chuyện “nhô đầu dọc” – “nẩy nét ngang” giờ thành chuyện cổ tích cho rồi, ai còn đọc được chữ Hán nữa mà nói.
Ngô Đồng – bút hiệu dùng trên diễn đàn Đặc Trưng"Hạnh Phúc mỗi sáng thức dậy - Hơi thở đầy vào ra!
Similar Threads
-
Bài Ca Cuối Cùng = PAD viết cho những người mất "1/2 kia" của mình,,,
By phamanhdung in forum Âm NhạcReplies: 0Last Post: 07-05-2021, 08:15 AM -
Con người không sinh ra để sống ngoài không gian
By hienchanh tran in forum Lượm Lặt Khắp NơiReplies: 0Last Post: 02-16-2015, 03:57 PM -
Mönchengladbach, Đức quốc. Thư mời tham dự buổi sinh hoạt đặc biệt với đề tài "Sức khỏe và Gia đình"
By Lotus in forum Sức Khoẻ/Sắc ĐẹpReplies: 3Last Post: 05-20-2013, 01:18 AM -
- La viết tắt của "People's Republic Of China" (cộng hòa nhân dân Trung Hoa) Hoặc "Made In PRC" cũng
By ngocdam66 in forum Tiếu LâmReplies: 2Last Post: 03-05-2013, 07:44 AM -
Chấn động clip thầy giáo ở Thái Nguyên "tra tấn" nữ sinh | Báo Giáo dục Việt Nam
By ngocdam66 in forum Giáo DụcReplies: 0Last Post: 07-21-2012, 08:29 PM





Reply With Quote