Results 1 to 10 of 914
Thread: Tết Ất Mùi
Threaded View
-
01-21-2015, 09:40 AM #28Nhà Ngói
- Join Date
- May 2013
- Posts
- 96
Thoạt đầu LĐ cũng nghĩ như KL, nhưng câu đối này có vẽ (nói như người Tây phương) "apple to apple":
Vịnh Nghi:
Xuânvề Mai nở cho nhiều lộc,
Tếtđến Đào tươi điểm phúc tài.
Để nhận xét cho zui thôi nhé.
Bổng dâng LĐ lại nghĩ đến đại ca Triển và xin tặng đại ca ""Đền ơn không có lễ vật"
Thuở xưa, có hai người bạn cùng nhau đi du ngoạn. Trên đường đi họ gặp một người kéo xe, trong xe chất đầy hàng hóa. Lúc đi vào đường núi gập ghềnh, người kéo xe ra sức kéo cũng không cách gì xe lăn bánh được. Bỗng nhiên, anh ta dừng lại, lễ phép nói với hai người bạn:
- Thưa hai anh! Hoan hỉ giúp dùm tôi đẩy xe qua đoạn đường này nhé! Nhất định tôi cảm tạ hai anh.
Hai người hỏi:
- Anh cảm tạ chúng tôi bằng vật gì?
Anh ta đáp:
- Tôi cảm tạ hai anh không có món quà.
Hai người dường như chưa hiểu hỏi lại:
- Vì sao anh lại đi vào con đường hẹp, gập ghềnh như thế?
Anh ta đáp:
- Đường đời sẽ chẳng bao giờ bằng phẳng mãi mãi, bất cứ người nào sống trong cuộc đời đều phải gặp những con đường khó đi. Có con đường chật hẹp nhiều nguy hiểm rình rập. Có con đường cực nhọc phải băng rừng vượt núi. Cũng có con đường thủy nhiều sóng to gió lớn. Chúng ta phải đi thận trọng từng bước. Nếu lúc đó, chúng ta gặp được bạn bè, hay thiện tri thức đẩy dùm thì sự giúp đỡ này chẳng phải rất lớn hay sao? Có người chỉ biết đi trên con đường hiện tượng nhân sinh nên con đường này không bao giờ được bằng phẳng. Nếu như mọi người biết đi trên con đường thanh tịnh tâm linh thì tất cả cảnh giới đều bằng phẳng.
- Nếu chúng ta không đi con đường hiện tượng thì đi đường nào?
- Chúng ta phải đi con đường tâm linh.
- Con đường tâm linh bắt đầu đi từ nơi đâu?
- Ngay trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta thường tu sửa mình, để thể nghiệm tâm linh của mình.
Trong lúc, họ vừa nói chuyện, vừa đẩy xe ra khỏi con đường gập ghềnh, đi đến con đường bằng phẳng. Hai người bạn nói:
- Chúng tôi đã đẩy xe cho anh ra khỏi con đường gập ghềnh, anh trả công cho chúng tôi vật gì?
Người kéo xe nói:
- Món quà tôi báo đáp cho hai anh hay nhất là không có thật.
- Quà không có thật là như thế nào?
- Quà không có thật nhưng dùng mãi không hết.
Một người bạn nói:
- Cảm ơn anh!
Người bạn còn lại hỏi:
- Rõ ràng hắn không chịu đưa vật gì trả công cho chúng ta. Vì sao anh còn cảm ơn hắn?
- Tôi sẽ giải thích cho anh hiểu sau. Chúng ta đi nhé!
Hai người vừa đi, người bạn vừa giải thích: “Vừa rồi người kéo xe nói: ‘báo đáp không có vật’ ý nói: Ngay trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta nên giúp đỡ người khác và thường tu tập sửa đổi để thể nghiệm chân tâm của mình, không nên để nghiệp thức lôi kéo mà thường khởi tham, sân, si; tạo nghiệp so đo tính toán; hoặc tạo các ác nghiệp, làm cho đời tương lai chịu nhiều đau khổ. Chúng ta tu tập tâm linh thanh tịnh, sẽ được an lạc, hạnh phúc vô cùng. Đây không phải là món quà rất quí hay sao? Ý anh ta vốn là như thế”.
(st online)Last edited by Lơ Đãng; 01-21-2015 at 01:07 PM.






Reply With Quote