men thời gian

Hãy mở cửa sổ nhìn ra khu vườn nhỏ
Rồi nhắm mắt chờ nghe bước của thu
Con dế nỉ non trong thảm cỏ đẫm bụi mưa
Đóa cúc vàng bỗng rụt rè bên hàng giậu thưa
Nở rất nhẹ , cùng nắng thu trải vuông lụa mới
Nhánh Hoàng lan giấu kín hương trong màu khói
Của mù sương dẫn lối - rất ngập ngừng …

Hồn nhiên nào nép trong chúm chụm ngón tay thon
Nhón từng hạt ngọc trời – hạt cốm non thơm
Chia nhau nhé chút hương mùa thơ dại
Hương nồng nàn của xa xăm thuở ấy
Pha nhàu áo xưa điểm sắc lá hao gầy
Từ người phu quét đường ngơ ngác trao tận tay
người -năn nỉ -xin- để - làm- bằng- chứng
Vời vợi lòng thế - nên chiều mù sương in bóng
Có vàng hoa chật vật giữ lại chút men say
Có màu cốm xanh quyện sắc lá- khoan thai
Buộc chặt nhé- sợi lạt mềm giữa chiều thu hanh nắng
Bởi hương cốm ấy - tựa -giấc- mơ -không- thật
Bay miên man nơi góc phố ngổn ngang

Chiếc lá vàng từng- là- bằng -chứng cũng -đã- vỡ- giòn
Chỉ còn lại thân xương gầy - hư hao- mỏng mảnh
Bầy sâm cầm cứ vậy mà thênh thang vỗ cánh …
Nên hoàng lan xưa chẳng giữ nổi thanh âm
Của tiếng guốc khoan thai chờ cánh lá rụng thầm
Phút tĩnh lặng vọng tiếng khua lóc cóc

Như tàn phai của chiều tan ra cùng nắng mât
Vờn tà áo bay lên – đón lá rơi - ngây ngất
Đường dài lắm - quay lưng rồi - chỉ còn thấp thoáng
Của vạn điều - đã từng trìu mến gọi là mơ
Của một điều đẹp đẽ- từng chắt -chiu- nối- những- vần- thơ
Đã lặng lẽ ra đi -
không trở lại bao giờ …