Results 421 to 430 of 626
Thread: Vẫn mến yêu cuộc sống
-
09-03-2013, 01:10 PM #421Như Gió, hôm bữa kia bỗng nghe bài "gió ơi gió đừng hôn lên má, lên tóc em..." làm nhớ đến Như Gió vì cái chữ...gió. nói vào đây hú...gió chơi or just a hello mà cứ bận yêu ...quái yêu đương và hôm nay tung tăng dạo phố lại thấy (dường như) Như Gió đã về.

còn chẻ thì...cất trong hộp black box.Ở góc tối hù đằng kia, có hai người đang nói lời chia tay nhau. Liệu mỗi người có tự hỏi rằng người kia có che giấu cơn sóng ngầm nào chăng ở phía dưới vẻ mặt bình thản như mặt nước sông Hương? Rồi ngày tháng sẽ qua đi, họ sẽ lên net viết hồi ký về một thời ta yêu, hay sẽ mãi cất giấu những mảnh vỡ trong một chiếc rương khóa chặt?
khi già thì mở ra vừa cười vừa ngậm ngùi...cho một thời...
lên net viết...hồi ký để hồn... hoang còn đâu đó neo về.
và nếu điều kiện cho phép hay xin được...phép thì...in ra cuốn... "My Life"!
chít...chắc tui bị cho ăn...cua bấy quá. *dzọt*Last edited by visabelle; 09-03-2013 at 01:52 PM.
"nhưng tôi biết rõ rằng tôi chỉ là một loài chim nhỏ hót chơi trên đầu những ngọn...mía lau."
-
09-04-2013, 10:07 AM #422
Trời quận Cam mấy bữa nay nóng quá toàn 35oC hông hà, cần có cô Gió thổi cho nó mát.
Cãi Lộn, Cãi Lại, Cãi Lộn Nữa.
-
09-05-2013, 08:41 AM #423
Em cảm ơn anh Đậu, Visa, bác Hiệp vẫn còn ủng hộ cái quán lụp xụp này. Để thể hiện lòng biết ơn, em xin lần lượt mời trà từng người theo thứ tự ai đến trước thì em mời trước.
Về chuyện giấu, em trộm nghĩ, sắc đẹp dễ giấu lắm chứ anh Đậu! Mấy cái chị được gọi là kiều nữ, mỹ nhân, người đẹp, chân dài, giai nhân, vân vân… ấy, thử khi nào không trang điểm hoặc trang điểm không khéo léo kỹ càng như mọi khi xem, em tin rằng các chị sẽ giấu sắc đẹp được ngay.
Còn tiền thì đúng là khó giấu. Em thấy có anh kia, đem về bao nhiêu tiền đều bị vợ trấn lột hết, túng quá, anh nghĩ ra kế leo lên trần nhà và nhét tiền lên cái khe trên ấy. Nhưng cũng bị bà vợ phát hiện nốt.
Nghe chuyện thời trẻ cất hộp, về già mới viết hồi ký, như Visa nói, chợt nghĩ ra thêm một cách, là người ta vẫn có thể viết hồi ký từ khi còn trẻ, nhưng cất hồi ký vào rương, đợi đến già mới xem lại, gọt giũa lại, xin giấy phép ở Ủy ban Quản lý Chữ như anh Ốc đã xin, để may ra được phép ấn hành.
Nhân được gặp bác Hiệp nơi này, em tặng bác chút không khí se lạnh của gió mùa đông bắc, mong nó phần nào làm dịu cái nóng quận Cam. Đây là bài “Nỗi nhớ mùa đông” của nhạc sĩ Phú Quang, em chỉ xin dán lời bài hát, không dán nhạc, vì em không chắc giọng hát của ca sĩ nào có thể lọt tai được tất cả những vị khách đang ghé quán này. (Bản thân em cũng chả thích nghe ca sĩ nào cả, chỉ thích đọc lời ca khúc thôi.)
Dường như ai đi ngang cửa
Gió mùa đông bắc se lòng
Chút lá thu vàng đã rụng
Chiều nay cũng bỏ ta đi
Nằm nghe xôn xao tiếng đời
Mà ngỡ ai đó nói cười
Bỗng nhớ cánh buồm xưa ấy
Giờ đây cũng bỏ ta đi
Làm sao về được mùa đông
Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa đông
Để nghe chuông chiều xa vắng
Thôi đành ru lòng mình vậy
Vờ như mùa đông đã vềdựa cây cong
-
09-05-2013, 09:06 AM #424cất nỗi hong đó esp. đàn ông?:-"Nghe chuyện thời trẻ cất hộp, về già mới viết hồi ký, như Visa nói, chợt nghĩ ra thêm một cách, là người ta vẫn có thể viết hồi ký từ khi còn trẻ, nhưng cất hồi ký vào rương, đợi đến già mới xem lại, gọt giũa lại, xin giấy phép ở Ủy ban Quản lý Chữ như anh Ốc đã xin, để may ra được phép ấn hành.
1. khi cưới vợ, đốt hết.
không thì...
2. khi move nhà và người vợ discovered ra cái rương, kiu...không recycle thì...đốt đốt hết.
không thì...
3. trừ phi mướn chỗ gửi vàng...gửi chữ...như dactrung.com này cho...chắc ăn.?.
morning Như Gió! *café*"nhưng tôi biết rõ rằng tôi chỉ là một loài chim nhỏ hót chơi trên đầu những ngọn...mía lau."
-
09-05-2013, 10:28 AM #425
Em xin phép được làm sáng tỏ một nội dung trong trích đoạn ở trên. Em đọc đến 3 chữ in đậm thì có tâm trạng hoài nghi chả biết chị Gió định nói kháy là em đã già, hoặc là chị ấy ước tính sai về mức độ lão hoá của em. Em thì chỉ mới chớm vào thu, tức là vào quãng mùa khai giảng niên học thôi chưa đến ngày Hiến quà các nhà giáo, hoặc là thi học kỳ một, đấy mới là tuổi già, là mùa đông của tâm hồn, là nỗi tàn tạ của dung nhan...
Để tránh sự ngộ nhận không có lợi, em xin mạo muội đính chính chỗ ấy thành ra "đợi đến sắp già."
-
09-05-2013, 07:07 PM #426Nhà Ngói
- Join Date
- Sep 2011
- Posts
- 123
Còn tình yêu, giấu được chứ! (by Lòng Như Gió)
Gió về … làm một góc phố bỗng xôn xao J
Mình phải thọ giáo Gió mục giấu tình yêu này mới được. T mà yêu ai thì cứ lồ lộ trên gương mặt, chả làm sao mà giấu, chán chưa ?
-
09-06-2013, 09:09 PM #427
Trân ơi, tình yêu, cũng như sắc đẹp, là cái mà thông thường thì người ta chả nên giấu. Giấu không được thì thôi, thì cứ để nó lộ ra, cũng hay.
Cũng xin thú nhận với các anh chị điều này. Có một điều em không thể và cũng không muốn giấu, như sau: Văn của các nhà văn thứ thiệt của các thời đại – như Nguyễn Tuân, Nguyễn Ngọc Ngạn, Nguyễn Ngọc Tư, vân vân… - em chưa bao giờ cất vào rương để nghiền ngẫm gì cả. Nhưng văn của anh Ốc, dù đôi khi chính tả chưa hoàn hảo (cũng có khi do đánh máy nhầm), dù đã được cất trong Đặc Trưng, em vẫn e ngại nó có thể bị lớp bụi thời gian phủ lấp. Nên em bèn nhón lấy một ít, đem cất vào rương, để thỉnh thoảng săm soi lại, thấy nó vẫn nguyên vẹn mùi vị thơm ngon như miếng bánh egg tart nóng giòn. Ví dụ những câu sau đây:
Thời gian qua như nước trôi về biển, cuộc đời trông lại cứ như giòng Turia đã cạn ở Valencia phơi quá khứ ở giữa lòng sông gập ghềnh khô, nhấp nhô buồn. Những mảnh vỡ nom tựa dấu hỏi nằm rải rác trong đống điêu tàn vụn đổ của ngày xưa, những chiếc bóng nghi hoặc vẫn quanh quẩn bên mấy khúc ngoặt của sự lựa chọn... Tôi không nhìn dưới màu kính của nuối tiếc nhưng cũng có một ít ưu tư, tự hỏi vì sao ở giữa những điều muốn nói và sự diễn tả là cả một vực sâu im lìm, lặng lẽ, vì sao ở giữa ý nghĩ và lời nói cứ là những giây phút quyến luyến ân cần vô tận, rồi thôi.
(Trích Hồi Ký Ưu Tư, Ốc)
Nên, tuy nghi ngờ liệu anh Ốc có còn nặn ra được thêm nhiều lời văn bay bổng như thế nữa không, em (và hình như Visa nữa) cũng trông mong anh Ốc xin được giấy phép ở Ủy ban Quản lý Chữ, để ấn hành các kiểu hồi ký.
À, cũng xin nói thêm, em quý người già lắm đấy anh Ốc. Ghi nhận lời góp ý của anh Ốc, em xin sửa lại nội dung này cho đầy đủ hơn:
Theo em, tuổi già tuy có là thời tàn tạ của dung nhan, nhưng nó lại là vùng phù sa của tâm hồn, là biển sâu của ký ức, là núi cao của vốn sống, là cánh đồng của đủ loại củ quả chua cay ngọt bùi…dựa cây cong
-
09-07-2013, 06:52 AM #428
Em đoán, người ta gọi "tuổi sắp già" là tuổi sồn sồn? Có phải không cơ?
Đỗ thành Đậu
-
09-08-2013, 01:39 PM #429Nhà Ngói
- Join Date
- Sep 2011
- Posts
- 123
-
09-09-2013, 10:22 AM #430
Em chả phải là đứa thích nghe phỉnh nhá, nhưng mà đọc những nhời vàng ngọc của chị Gió làm em cũng thấy lòng như gió, các cụ ngày xưa thì bảo là "mở cờ trong bụng" ấy. Em đã ra chợ tậu ngay một cái rương để cất vào, thỉnh thoảng cũng mở ra hít hà lại cho thoả thích.
Được sự động viên trong tinh thần từ bi hỉ xả của các chị Gió và Vi xa, em sẽ cố viết thêm dù phải viết chui không có giấy phép. (I'm a rebel like that.)
Similar Threads
-
Xôn xao cuộc sống
By maihoa_hoang in forum Tùy BútReplies: 17Last Post: 10-19-2011, 04:00 AM



Reply With Quote

