Results 571 to 580 of 626
Thread: Vẫn mến yêu cuộc sống
-
08-09-2014, 01:28 PM #571
Em không biết câu "nghĩ khác đi" có phải là dịch từ tiếng Anh cái khẩu hiệu của anh Gióp "Think differently" - và nếu thế thì người ta dịch sai mất rồi. "Nghĩ khác đi" chỉ có nghĩa là thay đổi hẳn cách suy nghĩ (to rethink, to change one's mind); trong khi "think differently" muốn khuyên người ta suy nghĩ theo nhiều cách khác nhau, tức là không cần thay đổi, chỉ cần suy nghĩ rộng hơn, theo nhiều hướng khác nhau. Sự thêm vào khác hẳn sự hoán chuyển. And is better than Or.
Trong đời sống thì cái loại người "nghĩ khác đi" đầy nhan nhản. Bụng dạ nghĩ một đàng nhưng đầu óc khuyên "nghĩ khác đi" và thế là mồm nói khác hẳn ruột gan. Cứ để ý những người xấu tính thì lại chuyên môn nói điều tử tế, nhân đức. Cho nên khi xét đoán người ta thì mình rất cần "nhìn khác đi" (see differently) - gặp ai có giọng điệu đạo đức, mô phạm, hay ngọt ngào, đon đả... thì càng nên "nghe khác đi." They don't sugarcoat something already sweet, do they? (Well, except donuts, and maybe cupcakes.)
-
08-09-2014, 08:00 PM #572
Chính vì muốn tận hưởng những giây phút như thế, mà mình mới muốn dỏng tai nghe trực giác đấy, Visa!
Giờ em quay sang giả nhời anh Ốc. Em không biết câu “nghĩ khác đi” người ta dịch từ câu gì, và chưa bao giờ có ý định google để tìm hiểu xem người ta dịch nó từ câu nào của tác giả nào. Em hiểu câu tiếng Việt “nghĩ khác đi” theo cách của em: “nghĩ khác” bao gồm cả nghĩ trái ngược lại cái đã có và nghĩ thêm ra cái khác cộng vào cái đã có.
Và với cái thói hoài nghi đáng ghét của mình, em cũng rất ham nhìn khác đi và nghe khác đi. Chẳng hạn, em lên facebook mà thấy bạn nào ghi status rằng “Sống trên đời sống cần có một tấm lòng”, em lại nổi da gà. Các bạn ấy thường câu được nhiều like của nhiều người, trừ em.dựa cây cong
-
08-12-2014, 08:47 AM #573
Đôi khi em nghĩ Facebook nên thêm chiếc ai con với một ngón tay khác. Like or Yike?
-
08-12-2014, 11:15 AM #574
câu đó nên viết lại là, "sống trên đời cần có một tấm...visa hay mastercard"
để làm gì?
để em...cà anh ạ.
btw, visa cũng hơi bị dị ứng với những ai hay thốt ra câu "life is too short" mà hay complain cái này cái kia.
then live it!
why so serious and complain this and that?Last edited by visabelle; 08-12-2014 at 11:24 AM.
"nhưng tôi biết rõ rằng tôi chỉ là một loài chim nhỏ hót chơi trên đầu những ngọn...mía lau."
-
08-12-2014, 11:27 AM #575
Còn em thì rất chán câu "nghệ thuật phi biên giới" nhưng lại khoái câu "tiền bạc phi chính trị".:-"
Đỗ thành Đậu
-
08-16-2014, 08:51 AM #576
Em trộm nghĩ, nói về những lời phát ngôn khiến mình chán hoặc dị ứng thì có lẽ kể mãi không hết. Như anh Ốc có nói khi bàn về “cổ tích ha ha”, do kinh nghiệm sống của mỗi người khác nhau nên sự bất ngờ với người này đôi khi lại quá quen thuộc với người khác. Em bèn suy ra, khi kinh nghiệm sống càng nhiều, người ta càng dễ gặp phải những thứ nhàm chán. Nếu người ta không chăm chỉ “nghĩ khác”, có khi người ta còn thấy nhàm chán với chính cái suy nghĩ của mình.
Có thằng bé nọ được bố của nó mua cho một con rùa để nuôi, làm bạn. Nó thích thú, ngày ngày chơi với bạn rùa, cho rùa ăn. Đến một ngày, rùa cứ nằm yên, không động đậy, gọi mãi không dậy. Thằng bé lo lắng gọi bố nó. Ông bố sau một hồi khều con rùa đủ các kiểu, rùa vẫn không nhúc nhích, đành kết luận: rùa chết rồi. Thấy thằng bé buồn, bố nó an ủi, rồi nói hay mình làm đám tang để đưa tiễn nó đi con. Thằng bé rất hào hứng với ý tưởng làm đám tang. Nó chạy đi tìm cái hộp làm quan tài, sửa soạn hoa để sẽ rắc lên quan tài, rồi gọi cả nhà chuẩn bị dự tang lễ. Nó đi từng bước trang trọng, đến chỗ con rùa đã nằm chết, chuẩn bị nhấc thi thể rùa lên để “tẩm liệm”, nhưng nó kinh ngạc, không thấy xác con rùa đâu. Hai cha con nó đi tìm. Một lúc sau, mới phát hiện ra rùa còn sống, đã bò sang chỗ khác.
Thằng bé nói: “Bố, mình giết chết con rùa đi, để con còn làm đám tang cho nó chứ!”
Về câu chuyện trên, những người khác nhau, với vốn sống khác nhau, cách suy nghĩ khác nhau, thậm chí có khi cùng một người trong những lúc khác nhau với tâm trạng khác nhau… sẽ có những cảm nghĩ khác nhau về thằng bé, về con rùa, về ông bố, về bài học rút ra từ câu chuyện.
Nếu mình thử, lâu lâu nhớ đến câu chuyện ấy, suy nghĩ thêm ra một hoặc vài cách nghĩ khác với điều mình đã từng nghĩ để cảm nhận về câu chuyện, biết đâu đó cũng là một bài luyện tập “nghĩ khác”.dựa cây cong
-
08-16-2014, 09:16 AM #577
Chào em Gió.
Em cứ mà ngồi suy mãi thế nó vừa mệt người mà lại có khi sai lầm linh tinh lắm. Cứ sống cho nhiều và khôn ngoan tí thì sau này em sẽ thấy đời chẳng nhàm chán tẹo nào mà cũng chẳng cần phải cố gắng "nghĩ khác đi" như em nói.
Biết đâu lúc ấy em mới nhận ra em có thể vui với một thú vui thật là lâu dài, thưởng thức 1 bản nhạc mình thích vài trăm lần, đọc một đoạn văn mãi không chán hay nhìn một khuôn mặt mãi chẳng thấy nhàm mà chẳng cần phải cố nghĩ khác đi một cách gượng ép như thế để làm gì.Last edited by gun_ho; 08-16-2014 at 09:19 AM.
Giang Châu Tư Mã _ Bạn mượn khố của ĐVT.
-
08-16-2014, 09:30 PM #578
Bộ óc của mình có thể biết nghe mình nhắn nhủ đấy chị Gió. Thay vì ép mình luyện tập "nghĩ khác" thì có thể tự nhủ "nghĩ khác" (hay là điều gì đó mình muốn đạt được: bình tĩnh trước đám đông, nói nhỏ nhẹ, bớt nóng giận...). Trước khi đi ngủ tự nhủ một lần, sáng thức dậy tự nhủ một lần nữa, giờ ăn cơm trưa hay trên đường về nhà lại tranh thủ tự nhủ thêm vài bận. Em biết chỉ độ một tháng là có thể nhận thấy bộ óc nó nghe và thực hành răm rắp. Cái bí quyết này của người học võ, họ gọi là "thần lực" (không có nghĩa là thần thánh, nhưng là tinh thần). Kiếm sĩ Nhật họ gọi là "mushin" (vô tâm) nhưng cũng xuất phát từ cái nguyên tắc ấy.
Còn chuyện theo mãi một thú vui, nghe mãi một bản nhạc, đọc mãi một đoạn văn như anh gun_ho bảo thì em cũng đồng ý nhưng phải nói thêm là lâu lâu vẫn có thể nhận ra nhiều cái mới từ thú vui ấy, bản nhạc ấy, đoạn văn ấy. Ngày xưa tuần nào cũng phải mua đĩa nhạc mới về nghe, nhưng từ mười năm nay em chỉ nghe bài dương cầm số hai của anh Nga tên dài lốp cốp. Tiết kiệm được khối tiền.
Còn chuyện nhìn mãi một khuôn mặt thì em chịu, vì khuôn mặt của người ta thay đổi theo thời gian, nhất là khuôn mặt của phái mau già.Last edited by ốc; 08-16-2014 at 09:40 PM.
-
08-17-2014, 12:08 AM #579
Em chào anh Súng, anh Ốc.
Em lại trộm nghĩ, nghĩ chuyện đáng mệt thì mới mệt người; còn khi suy nghĩ và nghĩ ra chuyện hay ho, đó là một thú tiêu khiển.
Các cụ nhà ta bảo rằng:
Trai ba mươi tuổi đang xoan
Gái ba mươi tuổi đã toan phận già
Đó là kinh nghiệm của các cụ thời rất xa xưa, đến nay, chẳng còn đúng lắm. Thời nay, em thấy nhiều cô năm mươi, sáu mươi, sắc xuân còn phơi phới, trông người không thể đoán được tuổi, trong khi các ông chồng cùng lứa tuổi của các cô, nom một cái là thấy ngay dấu vết thời gian. Nên em trộm nghĩ, trong các trường hợp như thế, phái mau già là phe đàn ông.
Và cũng có khi, người ta nhìn mãi một khuôn mặt chẳng thấy chán, bởi vì hình ảnh trước mắt người nhìn đã dần trở nên mờ ảo theo thời gian. Như người ta thường nói, sự mờ ảo làm tăng nét đẹp. Có ông kia, một ngày nọ được mấy đứa con hiếu thảo dẫn đi đo mắt và sắm kính. Ông đeo cặp kính mới về nhà. Các con ông hỏi, bố đeo kính thấy thế nào. Ông đáp: “Tao thấy mẹ của tụi bay già quá!” Vậy em đoán, nếu ông ta được nhìn mãi một khuôn mặt như ông ta thấy khi không đeo kính, chắc ông ta không chán.dựa cây cong
-
08-17-2014, 12:30 PM #580
Similar Threads
-
Xôn xao cuộc sống
By maihoa_hoang in forum Tùy BútReplies: 17Last Post: 10-19-2011, 04:00 AM




Reply With Quote

