Results 751 to 760 of 914
Thread: Tết Ất Mùi
-
02-17-2015, 09:39 PM #751- Thục Uyên! Thục Uyên!...Tiếng gọi ngạc nhiên chen lẫn ngỡ ngàng làm Thục Uyên ngơ ngác nhìn
* 18.02.2015 - Bài 29:
quanh. Wallee cũng rộn ràng chạy loay hoay dưới chân nàng như tìm kiếm. Đứng trong đoàn người hối hả vừa từ Caltrain Station túa ra để đếnsở làm vào sáng sớm mùa đông của San Francisco, Thục Uyên nghe âmthanh của tên mình thật xa lạ với chính nàng. Ai mà biết mình giữa thànhphố chưa quen vào buổi sáng tinh sương này ? Ý nghĩ đến nhanh trong đầu nàng, rồi tưởng mình đang mơ, Thục Uyên chăm chú nhìn vào đèn đường. Khi thấy dấu hiệu "đi" sáng lên trên cột đèn giao thông, Thục Uyêncúi xuống, lắc nhẹ chiếc dây trong tay, nối liền với cái vòng trên cổ của Wallee, nói:
- Wallee, ngoan nào, đi ...Thục Uyên chưa dứt lời, thì nghe một giọng nói thật ấm ngay sau lưng:- Phải Thục Uyên không ?Nàng hốt hoảng xoay nhanh người lại để bắt gặp một khuôn mặt đàn ông đang đối diện với mình. Người đàn ông nhìn nàng rồi đưa một tay ra như muốn choàng qua vai Thục Uyên. Nàng mừng rỡ reo lên:
- Ô! Anh Hoàng! Anh Hoàng hả ?
Người đàn ông xiết nhẹ vai nàng, gật đầu, rồi dồn dập hỏi nhanh:
- Sao Thục Uyên lại ở đây ? Qua đây lâu chưa ? Ở với ai ở đây ? Sáng sớm còn lạnh như vậy mà đi đâu đây ? ...
Vừa hỏi Hoàng vừa kéo nàng đi nhanh theo đoàn người băng qua đườngtrong khi Wallee ngoan ngoãn chạy theo.
Vẫn nắm tay Thục Uyên khi đã đứng nép vào gần thân cây cherry bên gócđường, để nhường lối cho khách bộ hành, Hoàng nhìn xuống chú chó nhỏlẩn quẩn dưới chân nàng, hỏi tiếp:
- Thục Uyên có chú chó đẹp quá!
- Thanks, nhưng Wallee là của Quang.
Hoàng ngạc nhiên:
- Cháu Quang ở San Francisco à ?
- Vâng, cháu ở đây từ lúc ra trường.
- Gần đây không ?
- Dạ 2 blocks.
Nhìn Thục Uyên, Hoàng tiếp lời:
- Thục Uyên chưa trả lời mấy câu hỏi của anh.
- Anh hỏi nhiều và nhanh quá, lại phải băng qua đường
...Hoàng cười:
- OK! OK! Xin lỗi! Tại bất ngờ quá!Thục Uyên hỏi lại:
- Anh đi đâu mà lại thấy và nhận ra Uyên ?
- Đi làm. Vừa xuống train, đang đi vội để đến văn phòng thì chợt thấy có dáng ai quen quen. Tưởng là một cô Tàu nào, nhưng khi thấy gió làm baynón của cái áo, rồi tóc dài bị gió thổi, anh ngờ ngợ là Uyên. Bèn gọi thử thì thấy "cô Tàu" nhìn quanh nên biết là Thục Uyên. Còn Uyên đi đâu vớiWallee sớm vậy ?
Thục Uyên cười bẽn lẽn:
- Sáng nào Uyên cũng dắt Wallee đi một vòng...
- Ủa bao lâu rồi? Sao hôm nay anh mới thấy ? Anh vẫn đi con đường nàytừ mấy năm nay rồi mà.
Thục Uyên lắc đầu:
- Cũng mới đây thôi, nhưng mọi lần thì đi về hướng đường số 5. Sáng nayQuang text khi vừa đến sở, nói đừng đi hướng đó vì có tai nạn bắn nhau gìđó, nên Uyên đi ngược lại hướng đường số 3...
Hoàng reo lên:
- Ô! Hên quá, nhờ vậy anh mới gặp được Uyên. Thục Uyên nhìn vội xuống chiếc đồng hồ trên tay mình, hỏi:
- Anh nói chuyện có trễ giờ làm không? Văn phòng gần đây không?
Hoàng đáp nhanh:
- Cách đây 10 blocks. Sáng nay anh có một buổi họp quan trọng rất sớm nên bây giờ phải xin Uyên địa chỉ của cháu Quang, và số phone của Uyên, khi họp xong, anh sẽ gọi và đến nhà cháu Quang, gặp Uyên nhé.
Ghi số phone và địa chỉ xong, Hoàng đưa tay ra nắm lấy bàn tay Thục Uyên bóp nhẹ, nói:
- OK, anh phải chạy, lát nữa anh gọi.
Nhìn theo Hoàng nhập vào đám đông trên đại lộ Brannan, đi về hướng Downtown, Thục Uyên vẫn không tin được những gì vừa xảy ra. Nàngchậm rãi cúi xuống bế Wallee lên, vỗ nhẹ vào đầu nó, rồi quay người lại, đi
về hướng nhà Quang.
*
Suốt buổi họp, tâm trí Hoàng bị chi phối vì cuộc gặp gỡ tình cờ với Thục Uyên. Hơn mười năm trời không gặp mà nàng không hề thay đổi và chàngthì vẫn xúc động dạt dào khi gặp lại. Hình ảnh Thục Uyên những ngày còn là sinh viên của trường UT hiện ra như những thước phim quay chậmtrong đầu Hoàng. Cô sinh viên nhỏ nhắn, tóc dài nhưng luôn cột cao, làm cho khuôn mặt càng thêm thanh tú, đã khiến chàng giáo sư rung động mỗi lần cô hỏi bài. Dù ái mộ nàng đến đâu thì Hoàng cũng không thể bày tỏcảm tình của mình vì chàng đã có gia đình. Suốt 4 năm học tại Austin,Thục Uyên vẫn một mình chăm chỉ học, không tham dự những cuộc vuicủa bạn cùng lứa. Có nhiều lần, Hoàng đã cố gợi chuyện để tìm hiểu vềnàng, nhưng Thục Uyên khá kín đáo nên Hoàng không biết nhiều về cô.Chỉ có một lần, vì không hiểu nhiều chữ Anh ngữ, cô mới tâm sự là chỉ mớiđến Mỹ vài năm trước đó. Và rồi do một tình cờ, chàng đã biết được làtrên đường vượt biển tìm tự do, tàu của Thục Uyên đã gặp hải tặc. Học xong, Thục Uyên có việc làm ở Houston rồi lập gia đình. Hoàng vẫn theodõi cuộc sống của nàng và biết nàng không hạnh phúc với chồng dù họ cómột con trai. Rồi họ chia tay cách đây ba năm, trước khi Quang học xong.
Những giòng tư tưởng chạy lung tung trong đầu Hoàng cho đến khi xongbuổi họp, chàng vội ra ngoài để gọi cho Thục Uyên. Cuối cùng thì hẹnđược với nàng tại nhà hàng Freshroll, ngay trên đường số 4, chỉ cách nhàQuang vài blocks đường.
*
Thục Uyên nghiêng bên phải, nhìn qua trái trước tấm gương, rồi thêm chútphấn hồng, tí môi son, tí bút chì trên đường viền mắt, trên hàng lông mày...cho tới khi bằng lòng với những gì nàng thấy, mới bước ra khỏi phòng tắm.Nàng tự hỏi tại sao mình lại "điệu" đến thế. Lâu lắm rồi nàng không dùngtới những hộp mỹ phẩm này, nhất là từ lúc dọn đến San Francisco vì nàngchẳng đi đâu ngoài việc dắt Wallee ngày hai lần ra đường và đi mua thựcphẩm cho mẹ con nàng. Thục Uyên không có người quen biết nào ở đây, ngoài Quang. Nàng quyết định về hưu ở tuổi 50 để theo con qua thành phố Cựu Kim Sơn sống.
Thục Uyên nghe mình tự hỏi, là đi gặp và ăn trưa với một người quen ngày xưa thì tại sao phải rộn ràng, cuống quít như vậy. Nàng mỉm cười khi nghĩ tới người giảng sư của đại học Austin năm nào đã chiếm nhiều cảm tìnhcủa nàng thuở ấy nhưng chưa hề có một hẹn hò giữa hai người. Cuộchành trình kinh hoàng trên biển cả để tìm tự do, đã mang lại tâm trạng sợhãi cho nàng khi gặp những người khác phái. Nàng nhớ lại những ngày đến trường trong cô đơn ở thủ phủ Austin của tiểu bang Texas đã làm nàng suýt bỏ học mấy lần, nhưng rồi nàng cũng qua được những lúc buồnchán để quyết chí học hành. Với sự giúp đỡ không ít của người giáo sư tốtbụng tên Hoàng, cuối cùng thì nàng cũng học xong. Thục Uyên biết Hoàngcó gia đình và tình cảm giữa hai người cũng rất chừng mực, tuy nhiên,những lần ngồi nghe Hoàng kiên nhẫn giảng bài cho mình, Thục Uyên không khỏi xúc động.
Với mảnh bằng cử nhân của UT- Austin, Thục Uyên có việc làm ở Houston. Tại đây nàng gặp và kết hôn với một đồng nghiệp. Dù ThụcUyên đã không dấu diếm chồng về tai họa khủng khiếp nàng gặp trên biển cả, nhưng cuộc hôn nhân cũng bị ảnh hưởng nặng nề vì chuyện đó. Có lẽnhững cơn ác mộng thỉnh thoảng đến với nàng ban đêm đã làm phiền lòngngười phối ngẫu. Nhưng làm sao nàng có thể bảo lòng đừng nhớ đếnnhững tai họa kinh hoàng đó! Rồi cuối cùng họ phải chia tay khi Quang vẫncòn chưa học xong cử nhân...
*
Từ ngã tư đường Howard, Thục Uyên đã thấy Hoàng đứng chờ trước tiệm Freshroll, không dưng tim nàng đập nhanh hơn bình thường. Hơi bối rối,nàng chợt mỉm cười một mình. "Lạ thật! Sao mình giống người say vậy nè?", Thục Uyên lẩm bẩm, rồi đi nhanh hơn.
Đón nàng với nụ cười thật tươi, Hoàng ân cần hỏi:
- Đi bộ mệt không ?
Thục Uyên lắc đầu:
- Không đâu, ngày nào Uyên cũng đi vài miles mà.
- Thục Uyên có thường ăn ở đây không ?
- Không thường lắm ạ. Còn anh thì sao ?
Hoàng cười:- Mỗi tuần vài lần thôi.
- Vậy là anh ăn hết các món ở Freshroll rồi hả ?
Hoàng nheo mắt:
- Còn phải hỏi!Rồi tinh nghịch nói tiếp:
- Thục Uyên có muốn hỏi món nào ngon không ?
- Không cần hỏi đâu. Nhờ anh order giùm luôn.
Hoàng cười lớn:
- Ấy! Không nên! Không nên! Dù tôi vẫn nhớ Uyên thích món gỏi cuốn.
Thục Uyên ngạc nhiên:
- Trí nhớ của anh hay thiệt! Được đi ăn với anh có 2 lần ở Austin mà anh vẫn nhớ Uyên thích gỏi cuốn.
- Nhớ chứ, vì từ đó đến giờ tôi cũng thích món này luôn.
Mở mắt lớn nhìn Hoàng, Uyên hỏi:
- Thật vậy hả ?
Hoàng trêu:
- Không thật! Hơi nói dối đấy.
Thục Uyên cười theo:
- Anh vẫn không thay đổi gì cả sau bao nhiêu năm ...
Hoàng vờ nghiêm mặt:
- Làm sao thay đổi được khi mình không muốn thay đổi.
Đánh nhẹ vào tay Hoàng, Uyên nói:
- Thiệt tình! Nghiêm chỉnh đi ông thầy.
- OK, nghiêm chỉnh đây. Thục Uyên muốn ăn gì ?
- Tiệm Freshroll thì có lẽ ăn spring roll là hợp lý, phải không ạ.
*
Ăn trưa xong, Hoàng rủ Thục Uyên ra công viên ngay sau lưng tiệm. Ngồidưới bóng của một cây cổ thụ, hai người nhắc đến những ngày ở Austin.Rồi Hoàng cho biết là hiện đang ở tận San Jose, mỗi sáng đón train vào
San Francisco làm việc, chiều lại đi train về. Chàng còn nói là chỉ làm thêmvài năm nữa thì về hưu. Thục Uyên thắc mắc:
- Gia đình anh thì sao ?
- Bây giờ anh ở một mình.
- Ủa! Sao vậy ?
- Tụi anh đang ly thân.
- Oh! Sorry, anh Hoàng.
- Không sao đâu, Thục Uyên!
- Em có thể hỏi tại sao không ?
Nhìn Thục Uyên, Hoàng ngần ngại, nói chậm :
- Có quá nhiều khác biệt giữa hai người.
- Sorry!
...Hoàng để tay lên vai Uyên, rồi lắc đầu:
- Chịu đựng nhau lâu quá và nhiều quá cũng không tốt, đâu Uyên.
- Vâng...
Thấy Hoàng im lặng hơi lâu, Thục Uyên nhắc:
- Anh cần trở lại sở chưa ?
- Không cần đâu. Anh đã nói với bà thư ký là anh nghỉ luôn chiều nay.
- Vậy sao ?
- Gặp lại Uyên anh mừng quá. Có nhiều chuyện cần nói với Uyên.
- Vâng.
Hoàng ngập ngừng:
- Có lẽ Uyên cũng biết cảm tình anh dành cho Uyên từ dạo còn ở Austin ?
Uyên lắc đầu:
- Em không hiểu rõ lắm đâu.
- Anh tưởng Uyên biết.
- Sao hồi đó anh không nói ?
- Anh thì có gia đình. Uyên thì luôn luôn khép kín. Rồi Uyên lập gia đình, anh tôn trọng Uyên nên phải giữ tình cảm trong lòng...
Thục Uyên nhìn Hoàng, chậm rãi nói:
- Có lẽ cứ để yên như vậy mà tốt đó, anh Hoàng.
Hoàng lắc đầu:
- Tới lúc mình cần phải sống cho chính mình Uyên ạ.
*
Tiễn Hoàng ở trạm xe lửa để về nhà chiều đó, Thục Uyên hứa sẽ gặp lại Hoàng cuối tuần tới ở San Jose để cùng lên tu Viện Kim Sơn đón Tết. Câunói của Hoàng làm Thục Uyên suy nghĩ mấy ngày liền. Muốn lắm chứ, có một người bên cạnh trong tuổi xế chiều. Thèm lắm chứ, một vòng tay ômkhi trời trở lạnh. Nhưng những cơn ác mộng lại đến với nàng trong đêmvắng. Nỗi sợ hãi kinh hoàng khi thức dậy sau những cơn mơ hãi hùng làm nàng ngần ngại khi suy nghĩ về câu nói của Hoàng. Thục Uyên biết mìnhsẽ không thể sống hạnh phúc bên một người đàn ông nào cả, cũng như sẽ không mang lại hạnh phúc cho ai.
Ba năm nay, nàng đã thấy yên ổn hơn khi chia tay với chồng. Những cơn ác mộng thưa dần với thời gian. Nhưng gặp lại Hoàng rồi nghe lời đề nghịcủa chàng lại làm nàng nhớ lại những chuyện hãi hùng trên đại dươngcách đây đã 30 năm. Những chuyện mà nàng đã cố gắng không nghĩ tới, những chuyện mà nàng không dám nhớ tới. Nước mắt lăn dài trên má, Thục Uyên biết cuối cuộc đời nàng sẽ chỉ là một người cô độc, lẻ loi màthôi. Nàng không muốn thêm một người nào nữa phải chịu chung những khổ đau của nàng. Mùa Xuân đã thật sự từ giã nàng trên chuyến vượt biểntìm tự do năm xưa. Dưới chân nàng Wallee đang nằm ngủ ngon lành.Thân nhiệt của nó như đang sưởi ấm đôi chân lạnh ngắt của Thục Uyên.Có lẽ chỉ có Wallee là bạn đồng hành với nàng trong cuộc đời còn lại mà thôi.
Hiền Vy - Xuân Ất Mùi 2015

Puck Futin
-
02-17-2015, 09:41 PM #752
* 18.02.2015 - Bài 30:

Anh cho em mùa xuân
nụ hoa vàng mới nở,
chiều đông nào nhung nhớ
Đường lao xao lá đầy
chân bước mòn vỉa phố
mắt buồn vin ngọn cây
Anh cho em mùa xuân
mùa xuân này tất cả
lộc non vừa trẩy lá
Lời thơ thương cõi đời
bầy chim lùa vạt nắng
trong khói chiều chơi vơi
Đất mẹ đầy cỏ lúa
đồng xanh xa mấy mùa
Ngoài đê diều căng gió
thoảng câu hò đôi lứa
Trong xóm vang chuông chùa
trăng sáng soi liếp dừa
Con sông dài mấy nhánh
cát trắng bờ quê xưa
Anh cho em mùa xuân
trẻ nô đùa khắp trời
Niềm yêu đời phơi phới
Bàn tay thơm sữa ngọt
giải đất hiền chim hót
mái nhà xinh kề nhau
Anh cho em mùa xuân
đường hoa vào phố nhỏ
nhạc chan hòa đây đó
Tình yêu non nước này
bài thơ còn xao xuyến
rung nắng vàng ban mai
Anh cho em mùa xuân
Nhạc thơ tràn muôn lối
(download)

Puck Futin
-
02-17-2015, 09:42 PM #753
* 18.02.2015 - Bài 31:

Nếu anh về bên em
Những năm sầu thương sẽ không còn
Một mùa xuân lá hoa kết tình
Một mùa thu nắng mây ghép hình.
Nếu anh về bên em
Bến sông ngày xưa sẽ êm đềm
Ðể chiều mưa gió muôn phím đàn
Ðể mùa trăng lướt đôi cánh mềm
Ngày nào xa cách đã qua rồi
Tình thương giữ yên trong vòng tay
Sẽ nối tiếp mãi những đêm dài
Hồn ta đắm say
Lời thơ tha thiết sẽ dâng tràn
Ðời ta sống vui trong tình thương
Ðến lúc mái tóc đã đốm sương
Còn như… mới quen
Nếu anh về bên em
Cánh hoa vườn xuân sẽ không tàn
Đời ta lưu luyến như bóng hình
Thời gian nâng giấc đôi lứa mình.
Nếu anh về bên em
Nếu anh về bên em…
(download)

Puck Futin
-
02-17-2015, 09:44 PM #754
* 18.02.2015 - Bài 32:

Mưa rừng ơi! Mưa rừng!
Hạt mưa nhớ ai mưa triền miên
Phải chăng mưa buồn vì tình đời,
Mưa sầu vì lòng người
Duyên kiếp không lâu.
Mưa từ đâu mưa về ?
Làm muôn lá hoa rơi tả tơi
Tiếng mưa gió lạnh lùa ngoài mành
Lá vàng rơi lìa cành
Gợi ta nỗi niềm riêng
Ôi! ta mong ước xa xôi,
nhưng đêm mãi cô đơn gửi tâm tư về đâu?
Mưa thương ai? Mưa nhớ ai?
Mưa rơi như nức nở mưa rơi trong lòng tôi.
Mưa rừng ơi! Mưa rừng
Tìm đâu hỡi ơi bóng người xưa
Mỗi khi mưa rừng về muộn màng,
Bóng chiều vàng dần tàn
Lòng thương nhớ nào nguôi.
(download)

Puck Futin
-
02-17-2015, 09:45 PM #755
* 18.02.2015 - Bài 33:

Bà Rằng bà Rí, ới rằng bà đi
ới đi là đâu
bà đi khắp chốn
nối dây tơ hồng
cái duyên ông chồng
làm khổ cái đời tôi
ấy bà Rí ơi...
bà Rằng...bà Rí ơi!!!!
Chồng gì mà chồng bé
bé tẹo tèo teo
chân đi thì cong queo
lúc đi phải cõng
lúc khóc phải bồng
cái duyên ông chồng
làm khổ cái đời tôi
ấy bà Rí ơi
bà Rằng bà Rí ơi...
Chồng gì mà chồng ngáy
ngáy ò ó o
đêm thì nằm co
làm ăn lười biếng
chẳng lo học hành
cái duyên ông chồng
làm khổ cái đời tôi
ấy bà Rí ơi
bà Rằng bà Rí ơi
(download)

Puck Futin
-
02-17-2015, 09:51 PM #756
* 18.02.2015 - Bài 34:

Này mẹ có nghe xôn xao lá đâm chồi
Này mẹ có nghe chim đua hót trên đồi
Này mẹ thấy chăng ngoài sân kia
Đàn bướm đang nhởn nhơ đùa vui
Này mẹ thấy chăng cây mai trước sân nhà
Nụ vàng ấp yêu bay trong gió la đà
Này mẹ thấy chăng trời bao la
Đàn én đang nhởn nhơ dập dìu
Mẹ hay chăng mùa Xuân vui đã sang
Mẹ hay chăng khổ đau xưa đã chìm
Mẹ thấy chăng phố vui chân người về
Mẹ thấy chăng thôn xóm rực đèn treo
Nụ cười bỗng tươi trên môi đã khô cằn
Mẹ mừng thấy con xa xôi đã quay về
Mẹ mừng mái tranh từ bao năm quạnh vắng
Đã có thêm người thân
Rộn ràng tiếng ca cô con gái bên nhà
Hồng hồng nét môi khi thấy bóng trai về
Dập dìu áo hoa từ thôn trên làng dưới
Đi rước Xuân về nhà
(download)
PS: Bài hát này tuy mẹ tôi nghe không còn hiểu được nữa, nhưng tôi vẫn muốn hát bài này dù phải lên tông và nhạc vẫn bị hư và tấm ảnh không gần gũi với bài hát. Nhưng ở tận đáy lòng mẹ tôi, chắc lúc nào tôi cũng nhỏ bé như vậy dù tóc tôi đã hai màu. Cuối tuần này đi thăm mẹ tôi cũng sẽ mở cho bà nghe. Ai muốn hát riêng tặng cha mẹ không mang vào diễn đàn, muốn nhờ tôi ráp thì cũng liên lạc cho tôi biết, tôi sẽ giúp các bạn thực hiện.
Puck Futin
-
02-17-2015, 09:56 PM #757
* 18.02.2015 - Bài 36:

Bài 1:
Mừng đón Chúa Xuân về khắp nơi.
Ngàn tiếng ca vang bốn phương trời.
Ngàn hoa hé môi tươi cười, đàn chim líu lo yêu đời.
Cùng mừng Xuân mới.
Làn gió mơn man vờn cánh hoa.
Đàn bướm bay trong nắng chan hoà.
Bầy em bé đang vui đùa bên thôn nữ đang mơ màng.
Đời như nở hoa.
Chúng ta mừng Xuân mới.
Đến cho lòng phơi phới.
Trong nắng Xuân ta đắm say câu ước nguyện.
Xin Chúa Xuân đem thắm tươi cho ngàn nơi.
Trời thắm reo muôn ngàn ý thơ.
Rừng núi say trong khúc giao mùa.
Tình Xuân ngát trên môi cười, đàn Xuân nắn câu yêu đời.
Xuân ngát niềm vui
Bài 2:
Mùa xuân sang ngàn nơi ngát niềm tin yêu đời.
Bầy chim non lượn bay hót lời ca vang trời
Đàn bé hé môi cười ngọt ngào tình thương áo xanh, vàng.
Chào đón Chúa xuân huy hoàng
Thành đô, những miền quê ước mùa xuân thanh bình
Người nông phu mừng xuân nhấp cạn ly thâm tình
Người chiến sỹ xa vời thì mừng mùa xuân thắng lợi nhiều
Để đón Chúa xuân yêu kiều.
Thấm thiết biết mấy mùa xuân ấm êm bên nhau.
Bao nhiêu ưu tư giận hờn xóa tan thương đau.
Tiếng hát quyến luyến làm ngây ngất trong tim ta.
Mừng xuân xưa đi qua, cùng đón lấy gió mới
Tình nhân ước mùa xuân “chúc người yêu đẹp hoài”
Người thương gia mừng xuân “chúc đầu năm phát tài”
Hạnh phúc khắp muôn nhà cùng hòa lời ca chúc xuân này
Đẹp ý non sông an hòa.
Chúng ta mừng Xuân mới.
Đến cho lòng phơi phới.
Trong nắng Xuân ta đắm say câu ước nguyện.
Xin Chúa Xuân mang thắm tươi cho ngàn nơi.
Tình nhân ước mùa xuân chúc người yêu đẹp hoài
Người thương gia mừng xuân chúc đầu năm phát tài
Hạnh phúc khắp muôn nhà cùng hòa lời ca chúc xuân này
Đẹp ý non sông an hòa.
Tình nhân ước mùa xuân chúc người yêu đẹp hoài
Người thương gia mừng xuân chúc đầu năm phát tài
Hạnh phúc khắp muôn nhà cùng hòa lời ca chúc xuân này
Đẹp ý non sông an hòa.
Đẹp ý … non … sông … an … hòa
(download)
PS: Bài này tôi cũng đặc biệt cám ơn chị Ngô Đồng đã vui vẻ nhận lời hát bài này chung với tôi vì giai điệu rộn ràng quá trẻ trung.

Puck Futin
-
02-17-2015, 10:00 PM #758
* 18.02.2015 - Bài 37:

--- vì không có lời kịch nên không thể dán lên được - Xin mọi người thông cảm và thưởng thức.
(download)
PS: Anh Diệp, hình của anh đưa qua anh Sáu Đồng
tôi không thể nào mang theo bộ tóc được dù đã vận
hết 12 thành công lực. Do nguồn mờ quá. Khi lấy
design chỉ có thể lấy cái mặt nguyên thủy. Còn bộ tóc
của anh tôi phải mượn đỡ của nhà bác học nổi tiếng
Albert Einstein. Và lúc đó thời gian gấp rút tôi cũng
không làm trọn vẹn hết 100% được vẫn còn sai sót.
Thông cảm giùm ha.
Last edited by Triển; 02-17-2015 at 10:14 PM.

Puck Futin
-
02-17-2015, 10:02 PM #759
---Hello bà con,
Bắt đầu chiều nay đến phần chương trình mở rộng.
Hiện chỉ có một người đưa bài thêm. Chiều nay tôi sẽ
cập nhật Radio trên server và dán thêm vào đây nha.

Puck Futin
-
02-17-2015, 11:39 PM #760Biệt Thự
- Join Date
- Jan 2015
- Posts
- 1,397




Reply With Quote

, bó hoa cúc là điểm nhấn thật đẹp , và hàng lu mờ mờ phía sau ...Một bức ảnh cổ điển , có thể chưa thật vừa ý về kỹ thuật , nhưng lại rất ...lung linh 