Register
Page 201 of 208 FirstFirst ... 101151191199200201202203 ... LastLast
Results 2,001 to 2,010 of 2077

Thread: Bấm

  1. #2001

    Về đây khi mái tóc đã bạc phơ, khi thấy thiên thư của Cát Vân đã đến 200 trang, và nghe "recital" bài thơ của Hương Trầm.
    Chẳng hiểu vì sao hiền huynh chỉ thích sống nhờ dưới mái hiên; có lẽ vì thói quen rời vùng kinh tế mới trở về Saigon kiếm
    được mái hiên thì như trở về Soriento êm ấm. Hiền huynh muốn gởi một bài ngắn, lại muốn đổi ý, thay thế bằng
    một bài viết cũ về 30.4 cho gần với nội dung bài Bóng Tối và Vành Khăn Trắng. Lại muốn giữ ý cũ. Thật vậy tâm bất tại, như
    khỉ nhảy chỗ nầy chỗ kia.
    Thôi, thì dung hòa: in vào đây bài Trừu Tượng và gởi cái link về bài thương tiếc. Không quen software mới nên chỉ có chữ
    mà thôi.

    trừu tượng
    tôn thất tuệ

    Bỗng nhiên tôi muốn viết, vẽ một chút gì trừu tượng;
    một luồng tư tưởng xanh lục chạy qua một buổi chiều xanh lục
    một nguồn ý lực vàng rực tụ thành một hào quang
    quanh đầu con dê rừng vừa bị bắn chết, diệt nguồn lương thực
    của dân du mục bám sát sa mạc như cây xương rồng trên cát.
    Chưa đủ trừu tượng gạt đời bằng một vệt đen rất lớn
    với “xú tít” rõ ràng minh bạch “hai võ sĩ da đen đấu sức trong đêm ba mươi”
    hay “hai cột nhà cháy đang chui qua đường hầm xe lửa dưới đèo Hải Vân".

    Đặt hai bàn tay trên hai vai nàng như đặt trên hai trang sách mở ra,
    chiếc áo nhung mướt, trơn tru không có chỗ lồi lõm như những trang sách Braille
    (để đọc mù bằng những ngón tay).
    Trừu tượng là ở chỗ đó nhưng phải đọc, biết làm sao bây giờ.
    Đôi ba chương đầu có một luồng tư tưởng màu xanh biển trên một biển lớn màu xanh biển,
    có những thủy thủ đưa tay vờn những con hải âu lõi đời;
    có những đống vỏ chai thật dày, sẵn sàng làm bì thư cho hy vọng, tuyệt vọng, hên xui may rủi.
    Màu xanh biển mang tính chất vô định của những phong thư tròn quay như đòn chả.
    Nàng mượn của tôi màu xanh lục chạy qua những buổi chiều xanh lục,
    chạy qua những cánh rừng màu xanh lục.
    Nàng mượn là cố gieo một chút nợ tình,
    chứ màu xanh lục của nàng còn thắm hơn màu xanh lục của tôi.

    Ấy là lúc nàng yêu tôi; màu xanh lục đậm thêm, đậm thêm.

    Cuốn sách dày, coi bộ nằm trong không gian nhiều chiều;
    không biết có ai làm thầy dạy cho thế nào là không gian và
    thời gian xà nẹo, xà nẹo như cái bánh thèo lèo
    cúng đưa ông Táo về trời. Nếu không,
    tôi sẽ tự làm thầy mà nói cuốn sách rất trừu tượng.

    Tôi ham hố nhảy qua chỗ khác. Đúng rồi, tâm chúng sinh nhảy như khỉ
    như vượn; cứ tưởng chỗ mới nhiều trừu tượng. Đúng vậy,
    chỗ đó là một bức tranh. Trúng tủ! Cướp của, giết người, phách tấu.

    Ben (Walter Benjamin) quen thích nhiều thứ sử quan;
    đầu tiên là sử quan Do Thái với Adams, Eva, Abraham.
    Rồi đến sử quan duy vật; Ben cũng như một sinh viên sĩ quan Thủ Đức;
    nắng nóng và cây Garand nặng nên “đường trường xa,
    con chó hóa ra con mèo”, lao động đã đẻ ra tư tưởng.
    Hình như Ben không muốn dùng hai chữ “sử quan” thần thánh
    cho chủ trương Aryan siêu việt. Thứ sử quan thực tế nầy
    với việc giết kẻ tàn tật, yếu đuối và cả giống Do Thái làm Ben lạnh cóng;
    muốn trở về vương quốc của vua David;
    không như tổ tiên xưa bị La Mã cấm, Ben được phép về cố quận
    nhưng Đức đã chiếm Pháp, đóng cửa biên giới. Tự tử.

    Lè kè cái vốn lịch sử, Ben cho kẻ khác cũng thuộc về lịch sử.
    Ben gọi nhân vật thiên thần trong tranh Paul Klee
    là thiên thần của lịch sử; đôi cánh bị bão trời đánh dang ra,
    không khép trở lại được; thiên thần không làm gì được
    tuy muốn đánh thức kẻ đã chết, chắp vá những rách nát.
    Cơn bão đẩy thiên thần về tương lai. Đó là cơn bão của sự tiến bộ.

    Nhưng chính cơn bão đánh tôi đi lạc, ra xa cái vùng màu xanh lục
    trong một buổi chiều xanh lục. Tôi đã chôn xác Ben
    trong một buổi chiều đậm đặc như acide sulfurique đậm đặc.
    Tôi thấy con dê sống lại nhưng không có hào quang vàng rực.
    E chừng không phải là con dê cũ mà là một hậu thân;
    những cây xương rồng ít tươi thắm, biết đâu vì cơn bão tiến bộ của Klee, của Ben?!

    Thiên thần của hai kẻ tài hoa nầy là một thiên thần giống đực.

    Tôi trở về hai trang sách “vai” trên đôi vai,
    đọc tiếp thiên thư trường hải, chữ của trời trên biển dài
    có màu xanh lục trong những chiều xanh lục.
    Tôi nhớ thương Ben trong buổi chiều đậm đặc, Ben cố mang theo
    một cánh gãy của thiên thần mà Klee đã chia cho.
    Tất cả đều hiện thực, không có gì trừu tượng.
    Tôi trở về hai trang sách “vai” trên đôi vai
    với chiếc áo nhung mịn của nàng. May quá,
    không ai dạy cho cái bài xà nẹo không gian và thời gian, cái continuum temps-espace.
    Nhờ không biết cái đó mà biết rằng thiên thư trường hải trên vai nàng
    là chân nguyên, là cái uyên nguyên huyền diệu.
    Và thực tế hơn gần gũi hơn, những gì nàng dành cho tôi
    – những hình thái biểu lộ uyên nguyên ấy – đều không có gì trừu tượng. Tôi đã sai lầm
    khi dành buổi chiều quý giá để tìm những cái trừu tượng.-

    Một chiều đầu thu 2014, chưa có màu sắc

    **************

    Walter Benjamin là một nhà văn học Đức gốc Do Thái. Ngoài văn chương gốc nơi sinh, ông viết rất nhiều về văn học Pháp.
    Sau khi bị Đức thâu quyền công dân, WB chạy qua Pháp và cũng bị bắt lui bắt tới. Một ngày trước khi Đức vào Paris
    (13.6.1940) WB cùng em gái chạy trốn thoát qua ngả Tây Ban Nha nhưng biên giới đã đóng cửa. Tin chắc sẽ bị giải giao
    cho Đức để chết, WB tự tử bằng thuốc ngủ. Bi đát, ngay hôm sau đoàn người được phép qua biên giới đến Mỹ.
    Ông đã làm chủ một thời gian bức tranh Angelus Novus của Paul Klee. Về tác phẩm nầy ông viết chung trong một tuyển tập
    triết học vào những ngày cuối của cuộc đời
    (bài nầy đã đang trên trang nhà trừu tượng)
    thương tiếc không nguôi
    Last edited by tonthattue; 05-08-2015 at 04:49 AM. Reason: typo mistake

  2. #2002
    NhonhaKG
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    1,685
    Quote Originally Posted by mờ mờ View Post
    Chú chim đỏ nhìn thiệt là hiền ngoan ha chị Thụy Khanh.

    Tặng Vân và các bạn đóa sao nhái trong vườn...



    Cám ơn Mờ, phần nền và cách focus vào nhụy làm bông hoa đẹp lung linh .
    V có vài việc lo lo nên vằng một lúc.. Hôm kia ôm máy ra thì đã gần tàn xuân. Bên Mờ giờ này chắc cũng lạnh rồi phải không?
    Cát Vân

  3. #2003
    NhonhaKG
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    1,685
    Quote Originally Posted by tonthattue View Post
    Về đây khi mái tóc đã bạc phơ, khi thấy thiên thư của Cát Vân đã đến 200 trang, và nghe "recital" bài thơ của Hương Trầm.
    Chẳng hiểu vì sao hiền huynh chỉ thích sống nhờ dưới mái hiên; có lẽ vì thói quen rời vùng kinh tế mới trở về Saigon kiếm
    được mái hiên thì như trở về Soriento êm ấm. Hiền huynh muốn gởi một bài ngắn, lại muốn đổi ý, thay thế bằng
    một bài viết cũ về 30.4 cho gần với nội dung bài Bóng Tối và Vành Khăn Trắng. Lại muốn giữ ý cũ. Thật vậy tâm bất tại, như
    khỉ nhảy chỗ nầy chỗ kia.
    Thôi, thì dung hòa: in vào đây bài Trừu Tượng và gởi cái link về bài thương tiếc. Không quen software mới nên chỉ có chữ
    mà thôi.

    trừu tượng
    tôn thất tuệ

    Bỗng nhiên tôi muốn viết, vẽ một chút gì trừu tượng;
    một luồng tư tưởng xanh lục chạy qua một buổi chiều xanh lục
    một nguồn ý lực vàng rực tụ thành một hào quang
    quanh đầu con dê rừng vừa bị bắn chết, diệt nguồn lương thực
    của dân du mục bám sát sa mạc như cây xương rồng trên cát.
    Chưa đủ trừu tượng gạt đời bằng một vệt đen rất lớn
    với “xú tít” rõ ràng minh bạch “hai võ sĩ da đen đấu sức trong đêm ba mươi”
    hay “hai cột nhà cháy đang chui qua đường hầm xe lửa dưới đèo Hải Vân".

    Đặt hai bàn tay trên hai vai nàng như đặt trên hai trang sách mở ra,
    chiếc áo nhung mướt, trơn tru không có chỗ lồi lõm như những trang sách Braille
    (để đọc mù bằng những ngón tay).
    Trừu tượng là ở chỗ đó nhưng phải đọc, biết làm sao bây giờ.
    Đôi ba chương đầu có một luồng tư tưởng màu xanh biển trên một biển lớn màu xanh biển,
    có những thủy thủ đưa tay vờn những con hải âu lõi đời;
    có những đống vỏ chai thật dày, sẵn sàng làm bì thư cho hy vọng, tuyệt vọng, hên xui may rủi.
    Màu xanh biển mang tính chất vô định của những phong thư tròn quay như đòn chả.
    Nàng mượn của tôi màu xanh lục chạy qua những buổi chiều xanh lục,
    chạy qua những cánh rừng màu xanh lục.
    Nàng mượn là cố gieo một chút nợ tình,
    chứ màu xanh lục của nàng còn thắm hơn màu xanh lục của tôi.

    Ấy là lúc nàng yêu tôi; màu xanh lục đậm thêm, đậm thêm.

    Cuốn sách dày, coi bộ nằm trong không gian nhiều chiều;
    không biết có ai làm thầy dạy cho thế nào là không gian và
    thời gian xà nẹo, xà nẹo như cái bánh thèo lèo
    cúng đưa ông Táo về trời. Nếu không,
    tôi sẽ tự làm thầy mà nói cuốn sách rất trừu tượng.

    Tôi ham hố nhảy qua chỗ khác. Đúng rồi, tâm chúng sinh nhảy như khỉ
    như vượn; cứ tưởng chỗ mới nhiều trừu tượng. Đúng vậy,
    chỗ đó là một bức tranh. Trúng tủ! Cướp của, giết người, phách tấu.

    Ben (Walter Benjamin) quen thích nhiều thứ sử quan;
    đầu tiên là sử quan Do Thái với Adams, Eva, Abraham.
    Rồi đến sử quan duy vật; Ben cũng như một sinh viên sĩ quan Thủ Đức;
    nắng nóng và cây Garand nặng nên “đường trường xa,
    con chó hóa ra con mèo”, lao động đã đẻ ra tư tưởng.
    Hình như Ben không muốn dùng hai chữ “sử quan” thần thánh
    cho chủ trương Aryan siêu việt. Thứ sử quan thực tế nầy
    với việc giết kẻ tàn tật, yếu đuối và cả giống Do Thái làm Ben lạnh cóng;
    muốn trở về vương quốc của vua David;
    không như tổ tiên xưa bị La Mã cấm, Ben được phép về cố quận
    nhưng Đức đã chiếm Pháp, đóng cửa biên giới. Tự tử.

    Lè kè cái vốn lịch sử, Ben cho kẻ khác cũng thuộc về lịch sử.
    Ben gọi nhân vật thiên thần trong tranh Paul Klee
    là thiên thần của lịch sử; đôi cánh bị bão trời đánh dang ra,
    không khép trở lại được; thiên thần không làm gì được
    tuy muốn đánh thức kẻ đã chết, chắp vá những rách nát.
    Cơn bão đẩy thiên thần về tương lai. Đó là cơn bão của sự tiến bộ.

    Nhưng chính cơn bão đánh tôi đi lạc, ra xa cái vùng màu xanh lục
    trong một buổi chiều xanh lục. Tôi đã chôn xác Ben
    trong một buổi chiều đậm đặc như acide sulfurique đậm đặc.
    Tôi thấy con dê sống lại nhưng không có hào quang vàng rực.
    E chừng không phải là con dê cũ mà là một hậu thân;
    những cây xương rồng ít tươi thắm, biết đâu vì cơn bão tiến bộ của Klee, của Ben?!

    Thiên thần của hai kẻ tài hoa nầy là một thiên thần giống đực.

    Tôi trở về hai trang sách “vai” trên đôi vai,
    đọc tiếp thiên thư trường hải, chữ của trời trên biển dài
    có màu xanh lục trong những chiều xanh lục.
    Tôi nhớ thương Ben trong buổi chiều đậm đặc, Ben cố mang theo
    một cánh gãy của thiên thần mà Klee đã chia cho.
    Tất cả đều hiện thực, không có gì trừu tượng.
    Tôi trở về hai trang sách “vai” trên đôi vai
    với chiếc áo nhung mịn của nàng. May quá,
    không ai dạy cho cái bài xà nẹo không gian và thời gian, cái continuum temps-espace.
    Nhờ không biết cái đó mà biết rằng thiên thư trường hải trên vai nàng
    là chân nguyên, là cái uyên nguyên huyền diệu.
    Và thực tế hơn gần gũi hơn, những gì nàng dành cho tôi
    – những hình thái biểu lộ uyên nguyên ấy – đều không có gì trừu tượng. Tôi đã sai lầm
    khi dành buổi chiều quý giá để tìm những cái trừu tượng.-

    Một chiều đầu thu 2014, chưa có màu sắc

    **************

    Walter Benjamin là một nhà văn học Đức gốc Do Thái. Ngoài văn chương gốc nơi sinh, ông viết rất nhiều về văn học Pháp.
    Sau khi bị Đức thâu quyền công dân, WB chạy qua Pháp và cũng bị bắt lui bắt tới. Một ngày trước khi Đức vào Paris
    (13.6.1940) WB cùng em gái chạy trốn thoát qua ngả Tây Ban Nha nhưng biên giới đã đóng cửa. Tin chắc sẽ bị giải giao
    cho Đức để chết, WB tự tử bằng thuốc ngủ. Bi đát, ngay hôm sau đoàn người được phép qua biên giới đến Mỹ.
    Ông đã làm chủ một thời gian bức tranh Angelus Novus của Paul Klee. Về tác phẩm nầy ông viết chung trong một tuyển tập
    triết học vào những ngày cuối của cuộc đời
    (bài nầy đã đang trên trang nhà trừu tượng)
    thương tiếc không nguôi
    Kính chào anh Tuệ

    Mừng vì anh vẫn khỏe và vẫn viết nhiều, hôm bữa em được Trầm cho cái link trang nhà của anh và em đã vào đọc. Cám ơn anh đã về ngang và đã đề thơ ở mái hiên, mái hiên nhà có thêm bóng người càng thêm ấm áp .

    Bên này chỗ CV ở vẫn còn đầy màu xanh của mùa xuân, và những bông hoa vẫn nở. Anh Tuệ còn nuôi gà tre không?

    V chúc anh luôn khỏe, vui và hạnh phúc.

    Còn Trầm, chắc lại bị gậy giang hồ rồi <3
    Cát Vân

  4. #2004
    NhonhaKG
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    1,685
    Chia với Mờ, chị Thụy Khanh, anh Tuệ, anh Hân, Bo và các bạn ghé Bấm những bông hoa xuân của xứ Cà:






    Cát Vân

  5. #2005
    Biệt Thự
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    2,103
    Last edited by Ngoc Han; 05-23-2015 at 12:27 AM.

  6. #2006
    NhonhaKG
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    1,685

    Anh Hân,
    V đã nghe bài hát


    Cát Vân

  7. #2007
    NhonhaKG
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    1,685





    Cát Vân

  8. #2008
    Biệt Thự
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    2,103
    Cát Vân
    Nghe được? Vì không nghe nên anh xoá bỏ, định bỏ vào bài do chính tác giả hát mà không được nên

  9. #2009
    NhonhaKG
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    1,685
    dạ, có nghe được mà anh H. Phải bài này không?

    Cát Vân

  10. #2010
    NhonhaKG
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    1,685






    Last edited by catvan; 05-29-2015 at 01:03 PM.
    Cát Vân

 

 

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 06:53 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2026 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh