Register
Page 19 of 38 FirstFirst ... 9171819202129 ... LastLast
Results 181 to 190 of 373
  1. #181
    Biệt Thự
    Join Date
    Nov 2016
    Posts
    1,804
    "Đèn cầy...đèn cầy.....nghe ...Đèn điện.."? tôi trả lời điện đàm qua máy PRC 25 với cấp trên.


    - " Gà lên chuồng...toạ độ xy ..." ..hết!


    Chạng vạng tối, đưa gia đình đến điểm......hết!


    Tôi dò bản đồ. Xy trên là con đường lộ đất mù.


    Khoẻ rồi...


    có dịp ngủ yên,
    có dịp nhìn mặt người dân sau bao nhiêu tháng nhìn mặt đất và mặt núi. Ly cà phê với tô bún bò ấm lòng. Bao nhiêu tháng, gạo xấy trong bịch ny lon với muối hột rang đâm nhuyễn trộn tiêu muốn nổ đom đóm mắt.


    -Đàn em Cần Thơ??!
    Tôi hét lớn giữa triền đồi.
    - Có mặt!


    Người khinh binh tiếp nối vọng lại âm trả lời, như cả hai còn trong quân trường Thủ Đức. Nạt qua, nạt lại. Hun đúc lòng tự tin thời chiến.

  2. #182
    Biệt Thự
    Join Date
    Nov 2016
    Posts
    1,804




    Họ về lại Trung Nghĩa Đài,


    có hàng cờ cao


    chào kính.
    Last edited by Kiến Hôi; 03-09-2017 at 06:02 PM.
    Em cắn chỉ, vá cờ cho phẳng


    Anh vươn vai làm Thủ Quốc Quân Kỳ.

    Cắm ngọn cờ lên bia đá còn ghi
    Ơn Tổ Quốc, ơn sinh thành dưỡng dục



  3. #183
    Biệt Thự
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    4,669
    Quote Originally Posted by Kiến Hôi View Post
    "Đèn cầy...đèn cầy.....nghe ...Đèn điện.."? tôi trả lời điện đàm qua máy PRC 25 với cấp trên.


    .
    Đèn cầy vất vả như Dù mà lại quanh năm suốt tháng ở vùng giới tuyến...vùng hành quân mà đèn cầy phụ trách thì yên tâm , không lo bị đâm sau lưng.

  4. #184
    Biệt Thự
    Join Date
    Nov 2016
    Posts
    1,804
    Ban Mê Thuột - Ngày 10 tháng 3, một cuộc đời đã mất




    Em cắn chỉ, vá cờ cho phẳng


    Anh vươn vai làm Thủ Quốc Quân Kỳ.

    Cắm ngọn cờ lên bia đá còn ghi
    Ơn Tổ Quốc, ơn sinh thành dưỡng dục



  5. #185
    Biệt Thự
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    4,669
    Ngày nghe Ban Mê Thuật bị mất , đơn vị bàn tán sẽ lại lên đó để lấy lại ...để nhìn lại sơn nữ...để ngửi lại " mắm bò hóc "...để...để...và để cuối cùng lại đi Phan Rang
    Đúng là ...chuyện lính...tính chuyện của quan

  6. #186
    Biệt Thự
    Join Date
    Nov 2016
    Posts
    1,804
    -"Tàn Sát Công" Trung Sĩ Công là người Quảng Ngãi, phục vụ Sư Đoàn 2 suốt 10 năm từ cấp binh nhì lão làng lên tới Trung Sĩ là trung đội phó của tôi. Khuôn mặt anh đầy vẻ phong trần của người rừng. Uy nghi của khói súng và bụi cát tạt vung khi quả đại pháo chạm nổ làm sạch cả vùng đất cát cỏ cây. Suốt mười năm ôm vùi với chiến tranh ở vùng khắc nghiệt của non sông. Bao nhiêu mảnh vụn tạt vung ấy biến anh thành người của rừng cổ và núi Ấn, sông Trà. Những tràng Thượng liên 12 ly 8 của Bắc Việt có thể tạm ngưng trong khoảng khắc. Những quả pháo 130 ly do Trung Cộng cung cấp cho Bắc Việt có thể xói mòn nhiều phần đất mẹ, nhưng nét hùng anh bảo vệ quê cha của Tàn Sát Công và cố Trung Sĩ nhất Lang mãi rạng ngời.


    - Chạng vạng,Tôi và Chim Ưng Cần Thơ cùng 3 người lính đi dò đường tìm tổ cho gia đình ở toạ độ mới. Trời tối hẵn, tôi trở lại. Tàn Sát đưa gia đình xuống gặp tôi nửa đường. Mật khẩu là ...Tàn Sát Lang?- Sơn Tịnh. Lính trong đơn vị, ai cũng biết anh Lang hy sinh ở Sơn Tịnh.


    - Dạ...dạ ...Thần Ưng (thiếu uý) cẩn thận.


    - Anh cũng cẩn thận...
    Người lính,
    Dăn dò nhau bao nhiêu lần ...cẩn thận. Nhưng khi xung phong thì bao phủ bởi những lằn đạn xé gió, tiếng gào của trái lựu đạn nổ tung mảnh. Cẩn thận gồng chân cho thật cứng. Đạp trên đường mà phóng. Một tay đè nón sắt, tay kia xiết cò khẩu M16 khạc đạn chạy đua với tốc lực.
    Em cắn chỉ, vá cờ cho phẳng


    Anh vươn vai làm Thủ Quốc Quân Kỳ.

    Cắm ngọn cờ lên bia đá còn ghi
    Ơn Tổ Quốc, ơn sinh thành dưỡng dục



  7. #187
    Biệt Thự
    Join Date
    Nov 2016
    Posts
    1,804
    Vào mùa hè đỏ lửa năm 1972, một em bé 4 tháng tuổi nằm trên xác mẹ trên Đại Lộ Kinh Hoàng; emđang trườn người trên bụng mẹ tìm vú để bú nhưng mẹ đã chết từ bao giờ. Một người lính Quân Cụ chạy ngang, bồng em bé bỏ vào chiếc nón lá rồi chạy qua cầu Mỹ Chánh, trao lại cho một Thiếu úy Thủy Quân Lục Chiến đang hành quân.

    Bao năm trôi qua, em bé mồ côi mẹ nay trở thành Trung tá trong Quân Lực Hoa Kỳ còn người Thiếu úy TQLC sang Hoa Kỳ theo diện HO nay đang
    định cư tại tiểu bang New Mexico. Hai người vừa gặp nhau sau 41 năm bặt vô âm tín. Ngày Thứ Ba 2 tháng 4, 2013 vừa qua, nhân dịp sang California dự lễ cưới, người Thiếu úy TQLC này đã kể cho phóng viên Viễn Đông câu chuyện cảm động và ly kỳ ngay tại khách sạn nơi ông đang tạm cư ngụ.




























    Last edited by Kiến Hôi; 03-14-2017 at 06:05 PM.
    Em cắn chỉ, vá cờ cho phẳng


    Anh vươn vai làm Thủ Quốc Quân Kỳ.

    Cắm ngọn cờ lên bia đá còn ghi
    Ơn Tổ Quốc, ơn sinh thành dưỡng dục



  8. #188
    Biệt Thự
    Join Date
    Nov 2016
    Posts
    1,804
    [INDENT][FONT=&quot][FONT=&quot][FONT=HelveticaNeue][COLOR=#6E7D87][FONT=Verdana][FONT=Calibri]Người Thiếu úy TQLC tên là Trần Khắc Báo. Vào thời điểm 1972 ông còn độc thân và phục vụ tại Đại Đội Vận Tải Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến, được biệt phái sang Phòng 4 của Sư Đoàn làm sĩ quan phụ trách chuyển vận. Vào sáng 1 tháng 5 năm 1972, Thiếu úy Báo được lệnh cấp trên, cùng một số đồng đội mở cuộc hành quân để giúp di chuyển Tiểu Đoàn 7 TQLC ra khỏi vùng vừa bị thất thủ thuộc tỉnh Quảng Trị vì một số đông quân nhân bị thất lạc không tìm thấy vị chỉ huy của họ. Ngoài ra, ông cũng xin lệnh giúp di tản các Quân, Dân, Cán Chính khác đang tìm đường chạy về phía nam sông Mỹ Chánh là nơi quân đội VNCH còn đang trấn giữ; ông được cấp trên chấp thuận.

    Khi đơn vị ông đến cầu Mỹ Chánh (Quảng Trị) thì nơi đây là phòng tuyến cuối cùng của VNCH để ngăn chặn quân Bắc Việt tràn xuống phía Nam. Ông đã chỉ huy 20 quân xa GMC thực hiện cấp tốc cuộc di tản suốt ngày. Đến khoảng 4 hay 5 giờ chiều ông Trần Khắc Báo nhìn thấy thấp thoáng bên kia cầu còn một người đang ôm chiếc nón lá thất thểu đi qua với dáng điệu hết sức mỏi mệt. Ông định chạy qua giúp người này nhưng vị Thiếu tá Tiểu Đoàn Trưởng Tiểu Đoàn 5 TQLC đang trách nhiệm trấn giữ tại đó la lớn: “Trần Khắc Báo. Cây cầu tao đã gài mìn, có thể nổ và sẵn sàng phá hủy khi thấy chiến xa Việt Cộng xuất hiện, đừng chạy qua, mày sẽ bị bỏ lại bên đó không về lại được đâu nghe!”.

    Ông cố nài nỉ: “Đại Bàng chờ em một chút, cho em cứu người cuối cùng này.”

    Và ông chạy đến đưa người này qua cầu. Thấy người này đi không nổi, thất tha thất thểu mà tay còn cố ôm vòng chiếc nón lá, Thiếu úy Báo nói đùa: “Đi không nổi mà còn mang theo vàng bạc châu báu gì nữa đây cha nội?”

    Người ôm vòng chiếc nón lá nói: “Em là lính Quân Cụ thuộc Tiểu Khu Quảng Trị, trên đường chạy về đây em thấy cảnh tượng hết sức thương tâm này, mẹ nó đã chết từ bao giờ không biết và nó đang trườn mình trên bụng mẹ nó tìm vú để bú, em cầm lòng không được nên bế nó bỏ vào chiếc nón lá mang đến đây trao cho Thiếu úy, xin ông ráng cứu nó vì em kiệt sức rồi, không thể đi xa được nữa và cũng không có cách gì giúp em bé này.”

    Nói xong anh ta trao chiếc nón lá có em bé cho Thiếu úy Báo.

    Ngừng một chút, ông Báo nói với chúng tôi: “Mình là người lính VNCH, mình đã được huấn luyện và thuộc nằm lòng tinh thần ‘Tổ Quốc – Danh Dự – Trách Nhiệm’ nên lúc đó tôi nghĩ trách nhiệm của mình là lo cho dân nên tôi nhận đứa bé và nói với người lính Quân Cụ: ‘Thôi được rồi, để tôi lo cho nó, còn anh, anh cũng lo cho sức khỏe của anh, lên GMC đi để chúng tôi đưa anh về vùng an toàn.’”

    Sau đó, người sĩ quan TQLC ôm em bé leo lên chiếc xe Jeep chạy về Phong Điền, cách đó khoảng 20 cây số. Trên đường đi, ông Báo cảm thấy rất bối rối vì em bé khóc không thành tiếng vì đói, khát mà ông thì còn là một thanh niên trẻ (lúc đó mới 24 tuổi) chưa có kinh nghiệm gì nên ông hỏi người tài xế, bây giờ phải làm sao?

    Người tài xế tên Tài trả lời: “Ông thầy cho nó bú đi! Ông thầy không có sữa thì lấy bi đông nước chấm đầu ngón tay vào nước để vào miệng nó cho nó bú.”

    Ông Báo làm theo lời chỉ và em bé nín khóc rồi nằm im cho đến khi ông đưa em vào Phòng Xã Hội của Lữ Đoàn TQLC. Tại đây, gặp Thiếu tá Nhiều, Trưởng Phòng 4 TQLC, ông trao em bé cho Thiếu tá Nhiều và nói: “Thiếu tá, tôi có lượm một em bé ngoài mặt trận, xin giao cho Thiếu tá.”

    Ông này nhìn ông Báo cười và nói: “Mày đi đánh giặc mà còn con rơi con rớt tùm lum!”. Ông Báo thanh minh: “Không! Tôi lượm nó ngoài mặt trận; nó đang nằm trên xác mẹ nó.”

    Thiếu tá Nhiều bảo: “Thôi, đem em bé giao cho Phòng Xã Hội để họ làm thủ tục lo cho nó.” Sau đó, ông Báo đưa em bé cho một nữ quân nhân phụ trách xã hội. Cô này nói với ông: “Thiếu úy giao thì Thiếu úy phải có trách nhiệm, vì em bé này ở ngoài mặt trận thì Thiếu úy phải cho nó cái tên và tên họ Thiếu úy nữa để sau này nó biết cội nguồn của nó mà tìm.”

    Lúc đó, ông còn độc thân nhưng trong thâm tâm ông vốn nghĩ rằng sau này khi ông cưới vợ, nếu có con gái ông sẽ đặt tên là Bích, nếu con trai ông sẽ đặt tên là Bảo, nên sau khi nghe người nữ quân nhân nói, ông Báo đặt ngay cho em bé cái tên là Trần Thị Ngọc Bích.

    Sau đó ông trở về đơn vị và cuộc chiến ngày càng trở nên khốc liệt cho tới tháng 3/1975, đơn vị ông bị thất thủ cùng Lữ Đoàn 2 TQLC ở Huế và ông Báo bị bắt làm tù binh. Mãi đến năm 1981 ông được thả về. Tháng 9/1994 ông được sang định cư tại thành phố Albuqueque, tiểu bang New Mexico...

    EM BÉ MỒ CÔI GẶP MAY MẮN

  9. #189
    Biệt Thự
    Join Date
    Nov 2016
    Posts
    1,804
    Em bé Trần Thị Ngọc Bích được Phòng Xã Hội Sư Đoàn TQLC đem đến Cô Nhi Viện Thánh Tâm Đà Nẵng giao cho các Dì Phước chăm sóc. Số hồ sơ của em là 899.

    Một hôm có ông Trung sĩ Hoa Kỳ thuộc binh chủng Không Quân phục vụ tại phi trường Đà Nẵng tên là James Mitchell vô Cô Nhi Viện xin nhận một trong các em tại đây làm con nuôi. Em Trần Thị Ngọc Bích may mắn lọt vào mắt xanh của ông James Mitchell và trở thành thành viên của gia đình này từ đó đến nay.

    Sau khi rời khỏi binh chủng Không Quân, ông James Mitchell trở về Hoa Kỳ vào cuối năm 1972. Ông quyết định mang theo đứa con nuôi Trần Thị Ngọc Bích, lúc đó em mới được 6 tháng.

    Hai ông bà Mitchell đặt tên Mỹ cho em là Kimberly Mitchell. Em ở tại trang trại của gia đình tại Solon Springs, tiểu bang Wisconsin. Kimberly Mitchell lớn lên tại đây và được bố mẹ nuôi rất thương yêu, coi như con ruột. Em được đi học, tham gia thể thao và vào hội thanh niên. Lớn lên em vừa đi học vừa phụ giúp cha mẹ nuôi bò và làm phó mát. Cái tên Trần Thị Ngọc Bích đã bị quên lãng từ đó, và Kimberly Mitchell cho biết, mỗi khi nghe ai nói gì về Việt Nam, cô thường tự hỏi, Việt Nam là đâu nhỉ?

    Khi đã có trí khôn, Kimberly Mitchell nhận thấy mình không phải người Mỹ như bố mẹ, không phải con lai, không phải người Tàu. Cô không biết mình là người nước nào và cứ mang cái thắc mắc đó mãi mà không ai có thể trả lời cho cô.

    Một hôm, Kimberly Mitchell đánh bạo hỏi bố: “Con muốn biết con là người gì, nguồn gốc con ở đâu? Tại sao con lại là con bố mẹ?”

    Bố nuôi James giải thích cho cô: “Con là người Việt Nam, bố mẹ xin con từ trong viện mồ côi ở Đà Nẵng, Việt Nam. Nếu con muốn tìm nguồn cội của con, con có thể về Đà Nẵng, may ra tìm được tông tích của gia đình con.”

    Ngay từ khi Kimberly còn học lớp ba, bố nuôi em đã muốn sau này cho Kimberly gia nhập Không Quân nhân khi cô được chọn tham dự hội thảo về nghệ thuật lãnh đạo dành cho những học sinh xuất sắc. Nhưng rồi định mệnh xui khiến, cô lại theo Hải Quân. Trong thời gian theo học, Kimberly Mitchell phải bỏ học một năm vì bố nuôi qua đời năm 1991 trong một tai nạn tại trang trại của gia đình. Sau đó cô trở lại trường và tiếp tục học. Năm 1996 cô tốt nghiệp Cơ Khí Hàng Hải và phục vụ trong Hải Quân Hoa Kỳ và hiện nay mang cấp bậc Trung tá, Phó Giám Đốc Văn Phòng Trợ Giúp Quân Nhân và Thân Nhân tại Ngũ Giác Đài.

    Năm 2011, Kimberly Mitchell trở về cố hương với tư cách một nữ Trung tá Hải Quân, Quân Lực Hoa Kỳ, mong gặp lại người thân. Đến Viện Nuôi Trẻ Mồ Côi Thánh Tâm ở Đà Nẵng, cô may mắn gặp được Sơ Mary, người tiếp nhận cô năm 1972 từ một nữ quân nhân Phòng Xã Hội Sư Đoàn TQLC. Giây phút thật cảm động, nhưng Kimberly chỉ được Sơ Mary cho biết:

    Lúc người ta mang con tới đây, con mới có 4 tháng và họ đặt tên con là Trần Thị Ngọc Bích. Họ nói mẹ con đã chết trên Đại Lộ Kinh Hoàng, con được một người lính VNCH cứu đem đến đây giao cho Cô Nhi Viện rồi đi mất, vì lúc đó chiến tranh tàn khốc lắm.”

    Kimberly không biết gì hơn và cô quay trở lại Mỹ. Sau khi đã biết mình là người Việt Nam, thỉnh thoảng cô viết trên website về câu chuyện của mình.

    GẶP LẠI CỐ NHÂN

    Ông Trần Khắc Báo đưa cho chúng tôi xem một số hình ảnh, một số báo tiếng Việt và mấy tờ báo tiếng Anh đăng hình cuộc gặp gỡ giữa gia đình ông và cô Trần Thị Ngọc Bích, và nói:

    Sau khi ra tù Việt Cộng, tôi cũng cố tìm hiểu xem em bé Trần Thị Ngọc Bích nay ra sao, kể cả người lính Quân Cụ năm xưa, nhưng tất cả đều bặt vô âm tín. Một hôm tình cờ tôi đọc được một bài viết của tác giả Trúc Giang trên tờ Việt Báo Hải Ngoại số 66 phát hành tại New Jersey, tác giả kể lại câu chuyện đi Mỹ của một em bé trong cô nhi viện Đà Nẵng mang tên Trần Thị Ngọc Bích. Đọc xong tôi rất xúc động pha lẫn vui mừng, vì có thể 80, 90% cô Ngọc Bích đó là do mình cứu và đặt tên cho cô.”

















    Xin lỗi dán bài một cách ngập ngừng vì con chuột bị hư, và vì buồn ngủ quá!


    Nite!

















  10. #190
    nghìn dặm Mang Mộc's Avatar
    Join Date
    Mar 2017
    Location
    Freeway 5
    Posts
    3,843
    Ông Kiến bị hư chuột rồi.

 

 

Similar Threads

  1. Dằn mặt lính chê !
    By Triển in forum Quê Hương Tôi
    Replies: 295
    Last Post: 05-23-2015, 10:28 AM
  2. Binh biến 11 - 11 - 1960
    By hoài vọng in forum Quê Hương Tôi
    Replies: 3
    Last Post: 11-12-2014, 03:37 PM
  3. Replies: 6
    Last Post: 08-05-2014, 07:05 AM
  4. Replies: 0
    Last Post: 04-29-2014, 07:53 AM
  5. Cho thuê lính đây
    By Lotus in forum Quê Hương Tôi
    Replies: 2
    Last Post: 07-15-2012, 07:28 AM

Tags for this Thread

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 10:38 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2026 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh