Register
Page 1 of 293 1231151101 ... LastLast
Results 1 to 10 of 2930
  1. #1
    Biệt Thự HXhuongkhuya's Avatar
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    5,299

    ___ Một Thoáng Đời ___



    Nước Sở có người họ Hòa, tìm được một viên ngọc quý ở trong núi , đem dâng vua Lệ Vương. Vua sai người xem thợ. Thợ ngọc nói: "Đây là đá,không phải ngọc." Vua giận người họ Hòa nói dối , sai người chặt chân trái .

    Khi vua Vũ Vương nối ngôi, người họ Hòa lại đem chính viên ngọc ấy dâng. Vua sai thợ ngọc xem, cũng nói: " Đá, không phải ngọc ". Vũ Vương cho là phạm thượng bèn truyền chặt nốt chân phải.

    Đến khi vua Văn Vương lên ngôi, người họ Hòa cầm viên ngọc, khóc ở chân núi Sở suốt ba ngày ba đêm, đến chảy máu mắt.

    Vua nghe tin sai người đến hỏi. Người họ Hòa thưa: "Tôi khóc không phải vì tiếc hai chân tôi bị chặt, chỉ tiếc là ngọc mà cho là đá, nói thật mà cho là nói dối." Văn Vương bèn cho người xem lại cho rõ kỹ, thì quả nhiên là ngọc thật. Từ đấy, đặt tên viên ngọc là "Ngọc Bích họ Hòa " (Đăng lại bài sưu tầm gửi qua email của người quen).




    ***





    Cafe Hoa Vàng Mấy Độ



    HX



    Mỗi lần có buổi nhóm sinh hoạt văn nghệ, khi pha cafe, tôi thích cho nhiều sữa, các anh bảo tôi không biết thưởng thức cafe. Một anh trong nhóm pha cafe phin ngon lắm, biết tôi thích ngọt, anh cho thêm 1 lượng sữa đặc vừa phải, khuấy đều, bỏ đá cục vô, cầm ly cafe trên tay nhâm nhi thích lắm. Ai bảo tôi không biết uống cafe là sai bét (cười to).

    Mỗi lần qua nhà anh sinh hoạt , anh lại pha riêng cho ly café, tôi vẫn nhắc anh nhớ thêm chút sữa bò, sợ anh quên thêm sữa thì tách cà phê của tôi sẽ đắng ngắt. Vì không thích vị đắng cafe nên hay bị cười nhạo, nhưng anh cũng chiều, pha cho ly cafe nhiều sữa hơn của các bạn khác.

    Có một dạo làm việc trong sở, tôi uống toàn cafe đen không đường sữa vào mỗi sáng thứ 3 hoặc thứ 6.Trước khi bước vào phòng họp, rót 1 ly cafe nóng, không đường, không sữa. Xong buổi họp, ly cafe đen của tôi cũng cạn sạch. Nghe loáng thoáng có người nhắc tên bảo rằng: " Cô ấy là người biết thưởng thức café đúng cách đấy". Tôi cười, không giải thích lý do tại sao chỉ uống cafe đen dù tôi sợ vị đắng.

    Có lần tôi mang việc về nhà làm, cũng không quên uống cà phê đen .Tôi hay đố bạn bè, không ai đoán trúng lý do gì tôi thường uống cà phê đen trong công việc. Khi bị hỏi ngược lại, tôi chỉ cười, chút bí hiểm:

    Bóng tối đen như ly cafe...
    Bóng tối đắng như ly cafe...
    Ta ( anh / em ) uống từng ngụm nhỏ bóng tối ...

    Nói mà cũng như hát, câu hát nào đó Vũ Khanh hát có giọt cà phê đắng, tôi không nhớ tựa bài hát là gì, bí hiểm quá nên chẳng ai hiểu. Vậy là tôi uống từng ngụm nhỏ bóng tối ấy ư? Đùa chút thế thôi cũng mang lại cho nhau nụ cười trên môi.

    Có lần tôi mang vào diễn đàn sinh hoạt khi xưa hỏi các anh chị bạn rằng người không biết thưởng thức café như tôi lại có thể nhấp từng ngụm cafe đắng ngắt thế là sao. Nào ai biết lý do gì tôi uống cafe đen. Nhớ không nhầm có một anh trong phố xưa bảo, chắc tại tôi sợ đau bụng nên không uống càfe có đường sữa
    .

    K
    hông ai hiểu lý do, duy chỉ một người hiểu, người đó chính là người từng bảo tôi, hãy tập uống những ly cafe không đường để biết đời còn nhiều thứ không đắng như café. Từ đó tôi tập dùng cafe đen trước khi bước vào phòng họp.

    Mỗi sáng thứ 3 cũng như thứ 6. Tuần nào cũng thế, nhóm chúng tôi bước ra khỏi department của mình, băng qua building bên kia. Headquaters chỉ cách có 2 blocks đường ngắn. Con đường có hai hàng cây xanh mướt, mùa Hè cây đơm đầy những chùm hoa nhỏ li ti toả hương thơm ngát, tôi gọi vui là Hoa Sữa Tây.

    Người ta bảo rằng: "một nước không thể có hai vương", cũng có câu "không được làm tôi hai chủ" , vậy mà chỗ tôi làm lại có tới hai "vương". Những buổi họp riêng giữa
    các nhân viên trong
    department với nhau, hay của những người "đứng mũi chịu sào" với Boss, những buổi chỉ có mình "one on one" với Boss, ly cà phê đen giúp tôi "đằm" hơn.

    Chuyện "hai vương chung một nước" dài lắm, viết bao nhiêu cho hết, dù biết viết ra sẽ xả hết stress. Có khi đứng trước tình thế "tiến thoái lưỡng nan", phải chọn một con đường khác để rẽ,
    (nh
    ư Lạng Tương Như ngày xưa), giữ sự im lặng, quay ngả khác hoặc chọn lối hẹp để đi.Tưởng như vậy là yếu thế, nhưng không, tôi bình an đi trong lối hẹp. Lối hẹp đó được rèn tập bằng những ly cafe đen không đường, mang lại sự yên ổn và an an toàn cho cả nhóm .

    Giữ sự yên lặng trong phòng họp, nhấp từng ngụm đắng, tập không đáp trả khi không cần thiết và thật bình thản. Bình thản không chỉ ngoài nét mặt mà thật bình thản ở trong lòng.Vẫn biết đâu đó có những cặp mắt soi mói, rình chờ, " minh thương dễ tránh, ám tiễn nan phòng" ( ? ), đâu đó người ta vẫn thích hạ bệ nhau, phóng ám tiễn vào nhau đấy thây.

    Sự nhẫn nại, bình thản không tự nhiên có mà nhờ sự rèn tập, tự kỷ luật. Cứ thế suốt buổi họp , tôi nhấp từng ngụm nhỏ rất đắng để tạ ơn đời còn nhiều thứ đắng hơn ly café đen.Tôi mu
    ốn thắng cái tôi của mình bằng những giọt đắng .

    Có lần anh bảo tôi có thể lên tiếng vì quyền lợi, nhưng phải nhớ khi ấy cũng là lúc tôi "rock the boat", nghe hãi quá (le lưỡi), thôi tôi chọn ly cafe đen mỗi tuần. Nhấp từng ngụm nhỏ giọt đắng, để biết đời còn nhiều thứ không đắng như cà phê đen (cười tâm đắc).Vậy mà chiến thắng bản thân mình, chiến thắng cái tôi to lắm của mình bằng những giọt cà phê đầu ngày. Cám ơn anh người đã chỉ cho tôi tìm vui trong giọt đắng .

    Hôm nọ, Boss muốn đãi thưởng cả nhóm bữa ăn trưa, thay vì thường order Pizza hoặc thức ăn ở nhà hàng Tàu, tôi đề nghị đãi ăn ở nhà hàng người Việt, mọi người đáp ứng lời đề nghị của tôi , chỉ riêng một "vương" muốn gạt bỏ đề nghị ấy, nhưng không thành.

    Trong quán ăn, tôi gọi ly cafe sữa đá thơm ngon tự thưởng cho mình. Thưởng thức từng ngụm thơm ngon trong ánh nhìn của nhiều người, vẫn giữ nét mặt bình thản, không chỉ bên ngoài, mà bình thản ngay cả trong lòng. Nhấp từng ngụm café hương vị truyền thống mà sao ly café sữa đá tôi thích không còn quyến rũ như xưa nữa, dù tôi vẫn thích thưởng cho mình một ly café sữa đá mỗi khi có dịp.

    Bỗng dưng tách cafe đen trong quán café "Hoa Vàng Mấy Độ", tôi tự đặt tên, (hình chụp ở trên) ngày ấy hiện ra trước mắt lại hấp dẫn kỳ lạ. Ở đó không gian nhẹ nhàng được trang trí bằng những tấm tranh sơn dầu của Monet. Chiếc cầu nhỏ bắc ngang con lạch có những bông hoa Súng dịu mát giữa cái nắng nóng gió cát bụi mù trong tháng Hạ.

    Ngoài trời nóng ran mà lòng tôi mát dịu, thanh bình đến lạ lùng. Bên ly cafe đen, nhấp từng ngụm nhỏ, tôi không còn thấy vị đắng nữa mà thưởng thức từng giọt cafe đen tuyền sóng sánh thật thơm.

    HX
    ( Café trên đường Văn Cao )


    Last edited by HXhuongkhuya; 09-07-2023 at 03:14 PM. Reason: remove ly cafe bị hư

    HXhuongkhuya cám ơn các anh chị
    , các bạn ghé thăm .




  2. #2




    Tặng "Một Thoáng Đời" của Hương tấm hình trong kỳ nghỉ hè của K nè.




    Mấy chục năm qua, đây là lần thứ hai K đến nơi này, và đây là tấm hình trọn vẹn đầu tiên.
    Lần trước máy chụp ảnh rất thô sơ, cần film và phải mang ra tiệm để họ in.
    Hồi hộp giở phong bì ra mới biết cả cuốn film đó bị lộ sáng.


    Cuối tuần ngọt ngào đến với Hương và các anh chị, các bạn.

  3. #3
    Biệt Thự cuocsi's Avatar
    Join Date
    Sep 2016
    Location
    Paris có gì lạ
    Posts
    1,806

    Chúc mừng HXhuongKhuya

    Chúc mừng HXhuongKhuya với trang mới mở,

    Cái tên chủ đề : " ___ Một Thoáng Đời ___

    " nghe lạ và nhiều ý.
    mong sẽ được đọc thêm nhiều bài mới, thật hay...

    Trích trong bài 1:

    '' ... Bóng tối đen như ly cafe...
    Bóng tối đắng như ly cafe...
    Ta ( anh / em ) uống từng ngụm nhỏ bóng tối ...

    Nói mà như hát câu hát của Vũ Khanh về bài hát có ly cà phế đắng mà tôi không nhớ tựa bài hát đó là gì . Bí hiểm quá chẳng ai hiểu lý do .
    Vậy ra là tôi uống từng ngụm nhỏ bóng tối ấy ư ? Đùa chút thế thôi cũng đủ cho nhau nụ cười hièn hoà trên môi . ... "


    Trong lúc chờ đợi, xin đem vô một cành hoa góp vui







    ( photo cuoc si 2017-06-21)




    Last edited by cuocsi; 06-23-2017 at 09:59 PM. Reason: lỗi chính tả và thêm chữ

  4. #4
    Biệt Thự HXhuongkhuya's Avatar
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    5,299

    HX cám ơn chị Thuỵ Khanh , anh Việt Hạo Nhiên , anh Cuốc , Kim , Thảo , các anh chị khác đã ghé qua đọc bài trong :




    ____ Một Thoáng Đời ____







    Cafe vườn - Bắc
    ( Hình của bạn chụp - café trong 209 LT)

    Last edited by HXhuongkhuya; 06-28-2017 at 05:46 AM. Reason: Chỉnh lại size hình nhỏ hơn

    HXhuongkhuya cám ơn các anh chị
    , các bạn ghé thăm .




  5. #5
    Biệt Thự HXhuongkhuya's Avatar
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    5,299


    @ Anh Hải Việt : Cám ơn anh Hải Việt đã có nhã ý tặng qùa cho ____Một Thoáng Đời___ Cám ơn anh luôn khích lệ .






    @ Kim : " Ngày ở nơi xa " có nhận nghe bài hát HX gửi cho Kim và bố của con bé trong ngày Từ Phụ không ? Cảnh Kim mang về đẹp lắm ! HX ngắm cảnh mà tưởng mình đang đứng ngay chỗ người cầm máy ảnh .
    Quote Originally Posted by kim View Post
    Anh Cuốc nghệ sĩ, khéo tay nên vườn nhà có nhiều góc nên thơ.


    @ Anh Cuốc : Dùng lời của Kim bên kia cám ơn anh Cuốc . Đã ngắm xem những mảnh thiên thạch rớt trong vườn anh Cuốc . Nhân anh Cuốc cùng từ " vẫn thạch " , HX phải tìm thầy giải thích mới hiểu . Anh Cuốc dùng nhiều từ lạ quá , ( nhưng hay ).HX sẽ mời thầy giải nghĩa tiếp nếu anh Cuốc dùng từ cổ .

    HXhuongkhuya cám ơn các anh chị
    , các bạn ghé thăm .




  6. #6
    Biệt Thự
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    2,130
    Last edited by Ngoc Han; 09-14-2017 at 09:33 AM.

  7. #7
    Cảm ơn Hương, K nhận được quà rồi.
    Daddy của bé con bận nhiều nên mẹ bé hông dám ca “ngày ở nơi xa” nữa.
    Tội chàng nếu lỡ bị sneeze non stop.


    Hình chụp bằng phone đó Hương (panorama).

  8. #8
    Biệt Thự cuocsi's Avatar
    Join Date
    Sep 2016
    Location
    Paris có gì lạ
    Posts
    1,806

    Cool

    Cho xin dán thêm tâ'm ảnh này như biểu tượng của một vườn hoa đang bắt đầu tươi nở.




    [IMG][/IMG]

  9. #9
    Biệt Thự HXhuongkhuya's Avatar
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    5,299




    Kim tránh " ngày ở nơi xa " còn H thì lại hay tìm thưởng cho mình ngày ở nơi xa , nhưng không xa lắm . NON ( chữ viết tắt của một kiểu cười vui ).

    Mời Kim , ACB trong ___Một Thoáng Đời ___ , ngắm chút yên bình của H nhé :





    Theo chân đôi bạn Vịt rời xa phố thị chút nha ...







    Rẽ vô đây ...




    Cẩn thận nha , coi chừng trượt chân xuống hồ .




    Đố ACB nhìn ra một thứ quen lắm nhưng mà lại rất lạ trong hình này . Hint ( của người ta )
    Không nhìn ra không sao , mình sẽ đi tiếp vì đây không phải quán Đố Ai ,





    Thương ghê chưa , gia đình nhà Rùa tắm nắng :

    " Ở hai đầu nỗi nhớ ... "









    Lần đầu tiên thấy Rùa lại thấy nhiều thư thế trong một ngày nắng nhẹ .





    ____

    Mùa Trăng Vỡ





    Khi xưa Kha hát bài Đàn Trăng, đến khúc có chữ "mùa trăng úa", Kha luôn đổi thành chữ "vỡ", mùa trăng vỡ? Vy bảo:

    -Là "úa", đâu phải "vỡ".

    Kha vẫn hát tỉnh và cố ý nhấn nhá, lập lại vài lần ở câu, "đêm mùa trăng vỡ, làm úa hồn ta...". Thật thì như Vy nói, "mùa trăng úa làm vỡ hồn ta", nhưng Kha thích hát chữ "úa" thành "vỡ", vì như thế thì Vy mới mở miệng và như thế Kha tâm đắc, nhẩn nha hát mãi câu ấy để nghe Vy nói.

    Có lần Kha kể Vy nghe Tỳ Bà Hành, nguyên của Bạch Cư Dị được NS Phạm Duy phổ nhạc. Cảnh một đêm trăng thanh yên ả... Giọng Kha êm êm như thuyết minh:

    - Năm đó... tháng đó ...ngày đó... người giữ chức Tư Mã ở...
    -Là giữ ngựa phải không? Vy hỏi.

    -Mùa thu năm sau (cũng là mùa thu nhé), đêm đó người tiễn khách ngay mé sông Bồn...

    -Sông Thu Bồn? Vy cắt ngang.

    - Chợt nghe phía mạn thuyền có tiếng đàn ai vọng lại... tiếng hát* vang lên...

    Kể tới đó, Kha ngưng, quay về phía Vy hỏi:

    -Không phải "Ngồi Tựa Mạn Thuyền" của tác giả XX đâu nhá. Shuỵt, yên lặng nghe.

    Rồi Kha kể tiếp, giọng ấm trầm, khe khẽ, man mác như ngọn gió thu:

    - Tiếng hát bay bổng trong đêm tịch liêu, bèn sai người hỏi mới hay đó là một ca nương tuổi đã xế chiều. Quê ở Trường An, xưa từng làm nghề ca hát, may mắn được sự chỉ dạy của hai vị tiền bối âm nhạc nên học thêm ngón đàn. Thấy vậy người bèn vời người, mang rượu đãi và xin nghe tiếng đàn.

    Nghe đàn, cảm xúc tràn dâng, ca nương nỉ non thuật lại cuôc đời ca hát của mình lúc xuân sắc cho tới khi theo chồng làm nghề lái buôn rày đây mai đó trên sóng nước trùng trùng. Đêm khuya thường ôm đàn gảy nỗi niềm riêng, tiếng vang trên sông có trăng soi bóng như ai oán ai than.

    Người trầm ngâm nghe tiếng đàn, sự cảm nhận bén nhạy run lên khi tiếng đàn lảnh lót, lúc như tiếng ngọc, lúc nghẹn bặt, đứt câu, khi như lên ghềnh xuống thác, như gió thổi mưa tuôn, lúc như khánh vỡ chuông ngân, khi như khói lửa chiến trường và lúc khoai thai dìu dặt tựa hồ tiếng sáo thiên thai, lúc quặn đau như xé lụa.

    Người bèn cho mài nghiên thảo bài thơ dài mà sau thành Tỳ Bà Khúc.

    Còn nữa...
    ________

    * Là tiếng đàn, nhưng lúc đó Kha cố ý kể lệch dữ kiện.

    Viết cho Vy và Kha.
    Còn nữa....


    Mùa Trăng Vỡ
    (tiếp theo)


    [Only registered and activated users can see links. ]



    Lan man một hồi, ngắm trời thương trăng, Kha ngâm 4 câu trong thơ Tỳ Bà của Bích Khê. Giọng Kha trầm rơi rơi như những giọt sương trong đêm :

    Trăng đan qua cành muôn tơ êm
    Mây nhung pha mầu thu trên trời
    Sương lam phơi mầu thu muôn nơị
    Vàng sao im im trên hoa gầy...

    Âm hưởng của Nguyệt Cầm từ Vy vọng lên tiếp nối ngân lên sau 4 câu thơ Kha ngâm. Kha say trong Nguyệt Cầm, trong tiếng nấc ở cuối câu, giọng hát Vy ngân run trên cung bậc cao vút, chất ngất cảm xúc như căng tràn rồi vỡ tan trong đêm trăng. Kha yêu Nguyệt Cầm là thế. Chàng từng ước sẽ có lần ngắm trăng cùng Vy trên đò trôi trên sông trăng lung linh tĩnh mịch. Chàng từng ngắm trăng với những giai nhân khác, mỗi ngườ đều có cảm nhận riêng về vẻ đẹp của trăng cùng cái chất lãng mạn, thú ngắm trăng đêm thu, nhưng chàng thấy như vẫn khuyết mất một mảng đẹp vô hình nào đó của trăng. Kha gần Vy, từ lúc Vy còn là một cô nhỏ, tới lúc lớn lên tuổi dậy thì, phơi phới tròn trăng. Tuổi 15, Kha mang đàn qua sân nhà Vy cùng với bạn thân là anh trai của nàng, xướng hoạ thi phú bàn luận về phật pháp , văn chương. Vy pha ấm trà thơm cho anh nàng mời khách, thường nghe lỏm lời bàn, nhiều khi buột miệng nói với vô, bị anh la rày, Kha thường ở đó mở lời binh vực để Vy được diễn ý trước mặt chàng cùng anh trai. Kha gật gù tâm đắc ngó dáng Vy nghiêng nghiêng dưới ánh trăng vừa nói vừa dùng tay vẽ trong khoảng lặng. Chàng thích thú những nét vẽ trừu tượng của Vy trong khoảng không, hình dung một bức tranh tuyệt tác, trong khi anh trai của Vy nhíu mặt, cau mày tỏ vẻ khó chịu với cô em. Nhìn bộ điệu khó khăn của bạn, Kha lắc đầu cười nói khẽ vào tai bạn:

    -Một Tô Tiểu Muội đấy ông ạ.

    Rồi đắc ý trong ý tưởng này.

    Có lần Kha ngồi tranh luận với anh nàng về phật pháp, cũng những danh nhân thời xưa. Kha đuối lý, án binh bất động, Vy bèn bước vô cuộc tranh luận thay Kha, cũng đuối lý sắp khóc. Kha rót nhỏ vô tai Vy về tích Tô Đông Pha đắc ý tự phụ cho là mình vừa hạ nhục một vị thiền sư. Về đến nhà bèn hả hê kể lại cho Tô Tiểu Muội , em gái mình nghe cách nào đã dạy cho vị thiền sư một bài học, ra vẻ đắc ý lắm. Tô Đông Pha hỏi vị thiền sư nhìn ông giống gì? Vị thiện sư điềm tĩnh bảo, Tô Đông Pha nhìn giống như một vị Phật, còn Tô Đông Pha lại bảo vị thiền sư nhìn giống như một đống phân. Tô Tiểu Muội nghe thế, nhíu mày bảo: Chính huynh mới là người thua đậm. Vị thiền sư vốn tâm phật nên nhìn huynh thành phật. Còn huynh... Nói đoạn Vy cười, ngó Kha ngầm ý bảo đừng vội tự phụ , đắc ý sớm quá.

    Một ngày nọ, nhân lúc Kha ngồi chăm chú đánh cờ tướng với anh trai, mâm cơm dọn trên bàn nguội rồi mà hai người còn tranh tài đấu trí qua bàn cờ . Vy tới gần như có ý nhắc, nhanh mắt với tay chộp ngay quân pháo, đưa quân cờ chồm qua quân ngưa và chớp ngay về quân xe cho anh mình, bị anh nàng chau mày khiển trách. Vy khựng lại, trong lúc anh nàng khiển trách: Chơi cờ mà nóng nảy sao được. Vy lui ra, nói lí nhí trong miệng, vẻ hờn dỗi:" Kiên nhẫn gì nổi, cơm canh nguội hết..." Kha ngó theo thương cảm.

    Hôm khác Kha lại sang chơi, anh trai không có nhà, Vy pha trà đãi khách, mắt nhìn chiếc hộp vuông trong tay Kha. Đọc được ánh mắt ấy, Kha bèn giải thích đó là cờ vua, Kha mang qua đấu trí với anh nàng. Chàng tỏ ý tiếc anh nàng không có nhà để đấu trí vài nước cờ vua. Vy cười hóm hỉnh:

    -Cần gì phải anh Tuấn, Vy cũng đấu với anh được vậy.
    -Vy biết chơi cờ vua?

    Vy dẩu môi:

    -Biết chớ sao không, cờ tướng còn biết nữa là.

    Và như thế ván cờ vua được bày ngay trong thư phòng. Rõ là Kha có ý nhường Vy, nhưng chàng không thể không thán phục những bước nhảy thẳng, xéo, ngang, dọc di chuyển nhanh như tuấn mã theo mô hình chữ L của quân cờ vừa uy hiếp đối phương, cướp quân và dồn vua vào nước bí. Vy biết lúc nào để thu phục hoàng hậu và thường tiến quân cướp hoàng hậu trước bằng vài đường đi mẹo qua những quân chốt làm lạc hướng đối phương. Hai ván liên tiép Kha thua, vì có ý nhường, ván thứ 3, Kha chặn đứng Vy từng bước tiến khá cam go và đánh bại Vy chỉ vài đường đi ngoạn mục và rành rẽ. Vy đứng lên như hẹn trong một cuộc đấu trí khác với Kha rồi ngỏ ý cuộc chơi có điều kiện. Nếu Vy thắng, sẽ nói ra điều Vy muốn. Kha cũng ra điều kiện, nếu Vy thua, phải có một buổi du hành trên sông đêm và ngắm trăng dưới đò cùng Kha, địa điểm nơi nào Kha sẽ cho biết, nếu Kha thua, Vy có quyền ra yêu sách, xong chừa mang của Kha, nghĩa là đừng đòi những thứ ngoài khả năng chàng. Vừa xếp cờ vua vào hộp, vừa nhấp một ngụm trà, Kha ngâm khẽ bài thơ của nữ sĩ Hồ Xuân Hương, Vy đỏ mặt, bỏ xuống nhà dưới.

    Chàng với thiếp bày cuộc chơi nhỏ
    Đối diện song song đấu ván cờ
    Hẹn rằng ai thắng cuộc chơi
    Đò trăng hoặc chốn biển khơi là quà

    Kha hứng khẩu ngâm lớn bốn câu thơ, chế từ bài thơ gốc Đánh Cờ, Vy nghe tiếng ấy bèn trở lại thư phòng. Biển khơi là nơi Vy muốn tới từ lâu, nhưng anh trai nàng không bao giờ cho nàng tới biển, cũng cấm luôn hai chữ biển khơi. Biển khơi đã cướp đi ngươi vợ hứa của anh nàng, vì thế người ôm mãi nỗi đau và oán hận biển cả. Có lần Vy bắt gặp anh mình thức đêm tự làm phần hoà âm cho bài hát mang nỗi đau của người. Bài hát được Philip Huy diễn tả mang tâm trạng của anh trai, người không vừa ý đã phối khí lại và hát trên nền hoà âm ấy, như tiếng lòng tan nát của người. Từ đó Vy không còn nhắc tới biển cả . Ước muốn của nàng được một lần chân trần trên bãi cát là thứ xa xỉ phẩm không được phép nhắc đến. Bốn câu thơ ngẫu hứng Kha ngâm khiến Vy quay lại, nét mặt rạng ngời như mọt sự thỏa thuận chấp nhận.

    Ván cờ vua được bày trong thư phòng. Kha nhất quyết trong lòng sẽ thắng để có chuyến đò trăng, Vy quyết tâm để được tản bộ trên cát biển. Cả hai cùng đề phòng từng bước tiến vì thế ván cờ ở thế bí , thúc thủ . Kha muốn nhường Vy 1 bước để thoả nguyện vọng của nàng, dẫn Vy tới một bãi biển thật đẹp làm quà cho nàng, nhưng chàng cũng rất cần một chuyến đò trăng để hoàn thành mảng khuyết trong tác phẩm của chàng. Ván cờ vua kéo dài cả giờ đồng hồ, cả hai cùng mệt trí. Cuối cùng, Vy thua , tỏ vẻ tiếc bữa dạo biển chân trần> Kha kẻ chiến thắng với chuyến đò trăng đầy hứa hẹn lại mang cảm giác xốn xang cho sự thua mất của Vy.

    Chiều hôm đó Kha đánh xe đón Vy sớm, chàng có ý đưa tạo niềm vui bất ngờ cho Vy bằng cách đưa Vy ngang qua vùng biển. Hoàng hôn buông ráng chiều tím thẫm, đủ để Vy chạy đùa với sóng biển của một ngày rằm cho tới khi ngả bóng hoàng hôn hứa hẹn một đêm trang sáng tỏ. Trăng sẽ lung linh huyễn hoặc và đẹp hơn khi có Vy trên đò, Kha thầm nhủ thế. Họ thuê một chiếc đò có mui, rộng khoang và cho người chèo chầm chậm xuôi giòng sông Thơm. Gió từ cửa biển thổi vô làm tóc Vy tung bay trong gió. Trời chưa hẳn tối mà trăng đã huyễn hoặc đẹp mơ hồ...

    Còn nữa...


    Chào mừng bạn đã đến HOÀI NIỆM MỘT THỜI...Chúc



    Mùa Trăng Vỡ









    Ván cờ vua được bày ngay trong thư phòng. Kha nhất quyết trong lòng sẽ thắng để có chuyến đò trăng, Vy quyết tâm để được tản bộ trên cát biển. Cả hai cùng thủ thế đề phòng bước tiến của nhau vì thế ván cờ ở thế bí , thúc thủ. Trong thâm tâm Kha cũng muốn nhường Vy 1 bước để thoả mãn nguyện vọng của nàng, dẫn Vy tới một bãi biển thật đẹp làm quà, nhưng chàng cũng rất cần một chuyến đò trăng để hoàn thành mảng khuyết trong tác phẩm của chàng. Ván cớ vua kéo dài tới cả giờ đồng hồ, cả hai cùng mệt trí. Cuối cùng, Vy thua, tỏ vẻ tiếc bữa dạo biển chân trần. Kha kẻ chiến thắng lại xốn xang trong sự thua mất của Vy. Biển cả đã cướp đi người vợ hứa của anh trai, khiến anh nàng hận ghét biển và tuyệt nhiên không cho phép nhắc đến biển cả. Vy không dám khơi lại nỗi đau của anh nên ước muốn nhỏ nhoi của Vy không được đáp ứng, nàng không bào giờ hỏi xin hoặc nhắc đến, dù chỉ là một chữ trong bài hát "biển nhớ".















    Chiều hôm đó Kha đánh xe đón Vy sớm, chàng cố ý tạo niềm vui bất ngờ bằng cách đưa nàng ngang qua bãi biển trước buổi đò trăng. Chiều chậm rơi, ráng chiều tím hồng lan tỏa, Vy chân trần hồn nhiên chạy đùa quấn quýt với sóng biển bên chàng . Trời chiều còn chút nắng nhạt yếu ớt cuối ngày nhường bóng cho hoàng hôn, hứa hẹn một đêm trăng sáng tỏ. Trăng sẽ lung linh huyễn hoặc và đẹp hơn khi có Vy ngắm cùng, Kha biết chắc bởi những đồng cảm chỉ có Vy mới chia sẻ cùng chàng như tri kỷ tri âm. Họ thuê một chiếc đò cho người chèo chầm chậm, thả xuôi giòng sông.







    Đò trôi trên sông trăng, đúng như lòng Kha mong muốn. Đêm yên tịch nghe rõ tiếng chèo khua, tiếng nước vỗ mạn thuyền, tiếng xào xạc của lau lách, tiếng tẻ rẽ chèo khua. Họ ngắm trăng đàm thơ, từ bài thơ bất hủ của Tô Đông Pha qua những bài thơ đẹp ca ngợi trăng của Lý Bạch thời Đường. Kha chậm rãi kể Vy nghe buổi Tô Thức cùng bạn tri âm thả thuyền ngắm trăng trên sông Xích Bích, đã ngẫu hứng một bài thơ dài mà sau này thành kiệt tác của văn học Trung Hoa. Bài thơ có câu:

    Thung thăng thuyền quế chèo lan
    Theo vừng trăng tỏ vượt làn nước trong
    Nhớ ai canh cánh ên lòng
    Nhớ người quân tử ngóng trông lên trời

    Tiếp lời Kha, Vy ngẫu hứng ngâm họa 4 câu:

    Lan chèo lướt nhẹ đưa thuyền quế...
    Rẽ ánh trăng vàng giải nước trong...
    Ngóng ai lòng luống thẹn lòng...
    Phải người tri kỷ vắng xa chưa về...

    Cứ mỗi câu bỏ lửng, Vy ngước nhìn trăng tròn vạnh vạch trên đầu. Kha loay hoay tát nước trong khoang thuyền như không để ý. Vy giỡn đùa khoát nước văng tung toé , rồi cứ thế nghiêng mình khỏa tay khuấy nước khiến trăng vỡ tan dưới đáy sông.

    Đò ngang qua khu nhiều lau sậy đen đặc, huyển bí. Người lái đò kể khu vực này có bà chúa linh thiêng thường hay hiện ra, bắt những ai có giọng hát tốt để phục dịch bà. Bà chúa đã thích ai rồi thì người đó sẽ chỉ có nước chờ mang chôn. Đêm buông dần, sương khuya rơi lẫn với cánh gió mang theo hơi lạnh. Những giọt tung toé bám ưót mình khiến Vy run lạnh toàn thân. Người lái đò kể về bà Chúa càng làm Vy ớn lạnh, ốc ác nổi cùng mình.

    Vốn có giọng hát hay lại không mê tín dị đoan, không tin vào thần thánh, muốn trêu Vy một phen, Kha hỏi Vy thích bài nào, Kha sẽ hát trên đò trăng cho Vy nghe. Đó cũng là lời hứa của Kha trước khi có chuyến đêm thu thả đò ngắm trăng. Vy run rẩy ra dấu không cần nữa. Thấy điệu bộ lo sợ, Kha càng muốn trêu Vy, chàng cười vang:

    - Thích Dạ Cổ Hoài Lang, anh chiều.

    Vy khoát tay run rẩy:

    - Thô... thôi...

    Kha hỏi dồn:

    - Hay Chiều Về Trên Sông?

    -Th...ôi... không cần...,

    Kha vẫn cố tình trêu nàng, miệng cười vang, tay chỉ mé bụi lau sậy đen kịt, thách đố bà chúa mau bắt chàng đi, rồi hắng giọng lấy hơi cất tiếng hát... Bỗng dưng thuyền chòng chành chao lắc mạnh như âm binh thuỷ quái quyấy phá sắp lật úp thuyền. Người lái đò và Kha, cả hai cùng hoảng hốt... Ngay sau đó chàng bất ngờ nhận ra chiếc hôn đầu do Vy quýnh quáng đứng dậy đặt ngay trên môi chàng... Người lái đò thở phào nhẹ nhõm. Kha thoát nạn bằng chiếc hôn dán chặt trên môi, lấy hết sức chèo nhanh khỏi vùng cấm tử địa, lòng không ngớt khâm phục ứng xử nhanh của Vy, bằng không mạng chàng lọt vào tay bà chúa. Cả ba mau chóng rời vùng tử điạ đầy âm khí ghê rợn...






    Còn nữa...







    Mùa Trăng Vỡ








    Mùa trăng đó qua đi, Kha lui về góc riêng, chàng không còn qua lại ngắm trăng đàm đạo với anh nàng. Thư phòng vắng lạnh, trăng vẫn huyễn hoặc xuyên qua ô cửa . Ván cờ vua còn nguyên vị trí cũ trong thư phòng, những quân cờ nằm nghiêng ngả Vy thua Kha ngày nào.


    Đò trăng trong Kha chỉ còn những mảnh trăng vỡ trong chén ngọc Kha chưa thoả nguyện đêm ngắm trăng cùng Vy bởi sự việc bà chúa vùng cấm địa, sau đó lại rớt vào bẫy của Lam khiến Vy trầm lặng, xa lánh. Lam vốn mê tài Kha, mê vẻ lịch lãm của chàng và chất nghệ sĩ trong chàng, Lam luôn tạo điều kiện dễ dãi cho Kha. Khi đẩy cửa ghé nhà hỏi han, chăm sóc lúc Kha đang miệt mài tranh vẽ, lúc giới thiệu những người mẫu khỏa thân. Mối quan hệ tưởng như chỉ ở mức độ quan hệ xã giao và dừng tại đó. Cho tới một hôm. Lam gọi điện thoại cho Kha, giọng hoảng hốt, khiến Kha gấp rút chạy xe tới nhà Lam. Tới nơi, Kha biết mình bị lừa, Lam đã bầy sẵn cuộc chơi với nến đèn hương phấn và ván cờ người rất hữu ý của Lam. Chàng chỉ việc cầm cọ thì nét thanh xuân của Lam được lưu lại như bao cô gái khác đang theo phong trào tranh vẽ nghệ thuật thời hiện đại. Khước từ ván cờ người hữu tình mời gọi, ngán ngẩm nhận ra sự trơ trẽn của Lam, sự nông cạn của nàng về cảm quan nghệ thuật. Nghệ thuật phải do chất xúc tác tự nhiên, nguồn cảm xúc nhạy cảm trong tâm hồn nghệ sĩ trào dâng, thoát ra, cây cọ mới có thể chạy trơn tru trên giá vẽ, dù bất kỳ nghệ thuật tranh vẽ gì, thiên nhiên, cỏ hoa hay con người. Miễn cưỡng bên giá vẽ, cảm xúc Kha gẫy gọn, khô khốc. Vừa cầm cây cọ phết vài nét vẽ đường cong nơi mạng sườn, Kha buông cọ:

    - Xin lỗi Lam... ,

    Đoạn trực chỉ về hướng đồi trăng, nơi có căn nhà xinh xắn của anh em Vy. Đầu óc chàng chưa xóa được những phiền toái từ Lam. Trong nhà Lam, nhiều tranh nghệ thuật được treo bày, Lam đã chi trả số tiền không nhỏ cho những họa sĩ tên tuổi họa hình, vậy mà nàng vẫn muốn có một bức tranh do chính Kha vẽ. Trước đó Lam đã cố tình cho Vy coi những bức tranh vẽ khoả thân treo nhà Lam, nàng bảo do Kha vẽ và đã ký tên người khác để không ai biết đó là những tác phẩm Kha ưu ái tặng Lam...







    Phần Vy, nàng không còn gặp Kha sau lần cứu chàng khỏi tay bà chúa nọ và sau lần ngắm tranh chàng vẽ Lam. Nụ hôn "cứu mạng" trên sông trăng không là điều nằm trong dự tính của Vy, mà do tình thế căng thẳng bởi câu chuyện bà chuá mê hát, Vy đã trao chàng như một bản năng bảo vệ tự nhiên. Vy không thích người đàn ông như Lam kể, Vy xa lánh Kha. Còn Kha, sau khi bị anh nàng biết lén đưa Vy dạo biển, đã làm gẫy dổ tình bạn chí cốt bao năm với anh nàng. Kể tử đó, Kha lui về phía sau như một sự tạ lỗi cùng bạn. Vy cũng lánh xa Kha luôn kể từ Mùa Trăng Vỡ trên sông. Kha quy ẩn , chuyên tâm vào nghệ thuật vẽ và trở thành một họa sĩ nổi danh. Trước đó Lam bước vào cuộc sống Kha như một nhịp cầu môi giới lúc đầu cho Kha, sau Lam muốn đi xa hơn bằng những đẩy đưa mời gọi. Lam kể Kha nghe những đêm dài thèm khát một tình yêu, có đêm mơ thấy Kha chung gối... Nàng thổ lộ hết với chàng và khen chàng khí khái đàn ông, là mẫu người nàng muốn. Kha đánh trống lảng, tìm cách đưa Lam về thực tại khi nhận thấy nàng sống trong ảo tưởng quá lâu và quanh nàng còn biết bao chàng khác Lam cũng đã có những cuộc vui.

    Trên đường tới nhà Vy, tai nạn xảy ra bất chợt khiến xe Kha bị lật và lăn nhanh xuống dốc, nhờ không cài dây an toàn, chàng văng ra ngoài bất tỉnh được xe cứu thương đưa chàng vào cấp cứu. Cảnh sát gọi tới báo tin từ tấm danh thiếp của anh trai Vy trong bóp của Kha. Hai anh em tức tốc chạy tới nhà thương. Tới nơi thấy Lam cũng đã được cảnh sát gọi cho biết và chờ sẵn bên ngoài khóc sưng mắt.

    Bao ngày qua Kha vẫn hôn mê... nhiều ngày không tỉnh, mặc cho Lam khóc lóc. Vy lặng lẽ đứng nhìn quặn thắt niềm đau... Phải chăng phần số Kha chỉ có ngần ấy thôi? Ngước nhìn trăng, Vy khóc... những giọt nóng lăn dài từ khoé mắt trào ra. Giọng Kha văng vẳng trong đầu:

    "
    ...
    -Anh rất hãnh diện quen biết Vy.
    -Anh vui lắm khi nghĩ rằng chúng ta sẽ là một thực thể tuyệt vời trong một biển đời giới hạn!

    -Trước chúng ta không có ai và sau ta cũng sẽ chẳng một ai có một sự cảm thông, cao vời, tuyệt diệu như chúng ta đã có với nhau, mặc dù cách xa về tuổi tác, Nhân Sinh Quan, xã hội...

    -Làm sao nói hết được, ngôn từ nào đủ để cho tôi diễn tả cái cảm nhận này, mong em hiểu cho. Đây là một lời khen ngợi chân thành hay là một lời tỏ tình đáng yêu ? Hay là cả hai !!! ...."

    Nước mắt giàn giụa, Vy khẽ goi tên Kha... Nhưng vô vọng, Kha không còn nghe tiếng Vy hay Lam nữa. Tối hôm đó nàng tới tư thất của Kha tìm lại món đồ nào mong có thể đánh thức được Kha. Trong lúc tìm tòi, nàng thấy một giá vẽ cất ngay ngắn tại một góc sạch sẽ trong phòng làm việc của Kha. Lật từng trang vẽ nghệ thuật, Vy thấy có những tấm tranh người mẫu đã hoàn tất, có những tấm còn vẽ dở dang, trong đó có những tấm tranh vẽ Lam, chưa hoàn chỉnh tấm nào. Bất ngờ tìm thấy 1 tấm vẽ Vy với hàng chữ lả lướt như rồng bay:

    Hồng nhan em tri kỷ
    Anh đổi cả cuộc đời...

    Chưa từng làm người mẫu cho Kha, sao Kha lại có thể vẽ Vy một cách hoàn chỉnh như thế được?







    Bạn đọc thân mến, Mùa Trăng Vỡ sẽ kết thúc ở đây với phần kết mở. Các bạn viết phần kết cho Mùa Trăng Vỡ hôm nay nhé.
    HT Nov. 30.14
    ____

    Sau khi đăng Mùa Trăng Vỡ, người thân của HT cũng là độc giả thầm lặng của những buồn vui trang riêng thắc mắc muốn biết tình trạng của Kha. Xin thưa, HT để đoạn kết "open" cho bạn (đọc) tự viết cho mình một " happy ending" hoặc một chuyện tình với "ending" bi đát. Nếu kết thúc câu chuyện bằng sự hôn mê không bao giờ tỉnh lại của Kha thì đó cũng là chuyện rất có thể như thế. HT vốn thích những câu chuyện có hậu nên sẽ viết một kết thúc có hậu. Chắc chắn phần kết thúc Mùa Trăng Vỡ sẽ mang lại niềm vui bất ngờ cho mọi người, không chỉ cho người thân của Kha, cho Vy mà còn cả Lam nữa. Chúc các bạn đọc vui và hãy tin rằng nhân vật chính, Kha của huyền thoại Mùa Trăng Vỡ , là ngườ đàn ông hạnh phúc nhất trên thế gian này, thế nên Kha không thể hôn mê rồi bước vào cõi khác, mà một ngày đẹp trời, : " ...tưởng người chết đi, nhưng không anh trở về..." với những tình tiết bất ngờ khác ở đoạn kết. Nói nhỏ nhé, những nhân vật trong Mùa Trăng Vỡ này có thật ngoài đời, HT chỉ viết dựa theo chuyện tình ấy, thay đổi tên vài chi tiết.







    Mùa Trăng Vỡ





    Khi xưa Kha hát bài Đàn Trăng, đến khúc có chữ "mùa trăng úa", Kha luôn đổi thành chữ "vỡ", mùa trăng vỡ? Vy bảo:

    -Là "úa", đâu phải "vỡ".

    Kha vẫn hát tỉnh và cố ý nhấn nhá, lập lại vài lần ở câu, "đêm mùa trăng vỡ, làm úa hồn ta...". Thật thì như Vy nói, "mùa trăng úa làm vỡ hồn ta", nhưng Kha thích hát chữ "úa" thành "vỡ", vì như thế thì Vy mới mở miệng và như thế Kha tâm đắc, nhẩn nha hát mãi câu ấy để nghe Vy nói.

    Có lần Kha kể Vy nghe Tỳ Bà Hành, nguyên của Bạch Cư Dị được NS Phạm Duy phổ nhạc. Cảnh một đêm trăng thanh yên ả... Giọng Kha êm êm như thuyết minh:

    - Năm đó... tháng đó ...ngày đó... người giữ chức Tư Mã ở...
    -Là giữ ngựa phải không? Vy hỏi.

    -Mùa thu năm sau (cũng là mùa thu nhé), đêm đó người tiễn khách ngay mé sông Bồn...

    -Sông Thu Bồn? Vy cắt ngang.

    - Chợt nghe phía mạn thuyền có tiếng đàn ai vọng lại... tiếng hát* vang lên...

    Kể tới đó, Kha ngưng, quay về phía Vy hỏi:

    -Không phải "Ngồi Tựa Mạn Thuyền" của tác giả XX đâu nhá. Shuỵt, yên lặng nghe.

    Rồi Kha kể tiếp, giọng ấm trầm, khe khẽ, man mác như ngọn gió thu:

    - Tiếng hát bay bổng trong đêm tịch liêu, bèn sai người hỏi mới hay đó là một ca nương tuổi đã xế chiều. Quê ở Trường An, xưa từng làm nghề ca hát, may mắn được sự chỉ dạy của hai vị tiền bối âm nhạc nên học thêm ngón đàn. Thấy vậy người bèn vời người, mang rượu đãi và xin nghe tiếng đàn.

    Nghe đàn, cảm xúc tràn dâng, ca nương nỉ non thuật lại cuôc đời ca hát của mình lúc xuân sắc cho tới khi theo chồng làm nghề lái buôn rày đây mai đó trên sóng nước trùng trùng. Đêm khuya thường ôm đàn gảy nỗi niềm riêng, tiếng vang trên sông có trăng soi bóng như ai oán ai than.

    Người trầm ngâm nghe tiếng đàn, sự cảm nhận bén nhạy run lên khi tiếng đàn lảnh lót, lúc như tiếng ngọc, lúc nghẹn bặt, đứt câu, khi như lên ghềnh xuống thác, như gió thổi mưa tuôn, lúc như khánh vỡ chuông ngân, khi như khói lửa chiến trường và lúc khoai thai dìu dặt tựa hồ tiếng sáo thiên thai, lúc quặn đau như xé lụa.

    Người bèn cho mài nghiên thảo bài thơ dài mà sau thành Tỳ Bà Khúc.

    Còn nữa...
    ________

    * Là tiếng đàn, nhưng lúc đó Kha cố ý kể lệch dữ kiện.

    Viết cho Vy và Kha.
    Còn nữa....



    Mùa Trăng Vỡ
    (tiếp theo)


    [Only registered and activated users can see links. ]



    Lan man một hồi, ngắm trời thương trăng, Kha ngâm 4 câu trong thơ Tỳ Bà của Bích Khê. Giọng Kha trầm rơi rơi như những giọt sương trong đêm :

    Trăng đan qua cành muôn tơ êm
    Mây nhung pha mầu thu trên trời
    Sương lam phơi mầu thu muôn nơị
    Vàng sao im im trên hoa gầy...

    Âm hưởng của Nguyệt Cầm từ Vy vọng lên tiếp nối ngân lên sau 4 câu thơ Kha ngâm. Kha say trong Nguyệt Cầm, trong tiếng nấc ở cuối câu, giọng hát Vy ngân run trên cung bậc cao vút, chất ngất cảm xúc như căng tràn rồi vỡ tan trong đêm trăng. Kha yêu Nguyệt Cầm là thế. Chàng từng ước sẽ có lần ngắm trăng cùng Vy trên đò trôi trên sông trăng lung linh tĩnh mịch. Chàng từng ngắm trăng với những giai nhân khác, mỗi ngườ đều có cảm nhận riêng về vẻ đẹp của trăng cùng cái chất lãng mạn, thú ngắm trăng đêm thu, nhưng chàng thấy như vẫn khuyết mất một mảng đẹp vô hình nào đó của trăng. Kha gần Vy, từ lúc Vy còn là một cô nhỏ, tới lúc lớn lên tuổi dậy thì, phơi phới tròn trăng. Tuổi 15, Kha mang đàn qua sân nhà Vy cùng với bạn thân là anh trai của nàng, xướng hoạ thi phú bàn luận về phật pháp , văn chương. Vy pha ấm trà thơm cho anh nàng mời khách, thường nghe lỏm lời bàn, nhiều khi buột miệng nói với vô, bị anh la rày, Kha thường ở đó mở lời binh vực để Vy được diễn ý trước mặt chàng cùng anh trai. Kha gật gù tâm đắc ngó dáng Vy nghiêng nghiêng dưới ánh trăng vừa nói vừa dùng tay vẽ trong khoảng lặng. Chàng thích thú những nét vẽ trừu tượng của Vy trong khoảng không, hình dung một bức tranh tuyệt tác, trong khi anh trai của Vy nhíu mặt, cau mày tỏ vẻ khó chịu với cô em. Nhìn bộ điệu khó khăn của bạn, Kha lắc đầu cười nói khẽ vào tai bạn:

    -Một Tô Tiểu Muội đấy ông ạ.

    Rồi đắc ý trong ý tưởng này.

    Có lần Kha ngồi tranh luận với anh nàng về phật pháp, cũng những danh nhân thời xưa. Kha đuối lý, án binh bất động, Vy bèn bước vô cuộc tranh luận thay Kha, cũng đuối lý sắp khóc. Kha rót nhỏ vô tai Vy về tích Tô Đông Pha đắc ý tự phụ cho là mình vừa hạ nhục một vị thiền sư. Về đến nhà bèn hả hê kể lại cho Tô Tiểu Muội , em gái mình nghe cách nào đã dạy cho vị thiền sư một bài học, ra vẻ đắc ý lắm. Tô Đông Pha hỏi vị thiền sư nhìn ông giống gì? Vị thiện sư điềm tĩnh bảo, Tô Đông Pha nhìn giống như một vị Phật, còn Tô Đông Pha lại bảo vị thiền sư nhìn giống như một đống phân. Tô Tiểu Muội nghe thế, nhíu mày bảo: Chính huynh mới là người thua đậm. Vị thiền sư vốn tâm phật nên nhìn huynh thành phật. Còn huynh... Nói đoạn Vy cười, ngó Kha ngầm ý bảo đừng vội tự phụ , đắc ý sớm quá.

    Một ngày nọ, nhân lúc Kha ngồi chăm chú đánh cờ tướng với anh trai, mâm cơm dọn trên bàn nguội rồi mà hai người còn tranh tài đấu trí qua bàn cờ . Vy tới gần như có ý nhắc, nhanh mắt với tay chộp ngay quân pháo, đưa quân cờ chồm qua quân ngưa và chớp ngay về quân xe cho anh mình, bị anh nàng chau mày khiển trách. Vy khựng lại, trong lúc anh nàng khiển trách: Chơi cờ mà nóng nảy sao được. Vy lui ra, nói lí nhí trong miệng, vẻ hờn dỗi:" Kiên nhẫn gì nổi, cơm canh nguội hết..." Kha ngó theo thương cảm.

    Hôm khác Kha lại sang chơi, anh trai không có nhà, Vy pha trà đãi khách, mắt nhìn chiếc hộp vuông trong tay Kha. Đọc được ánh mắt ấy, Kha bèn giải thích đó là cờ vua, Kha mang qua đấu trí với anh nàng. Chàng tỏ ý tiếc anh nàng không có nhà để đấu trí vài nước cờ vua. Vy cười hóm hỉnh:

    -Cần gì phải anh Tuấn, Vy cũng đấu với anh được vậy.
    -Vy biết chơi cờ vua?

    Vy dẩu môi:

    -Biết chớ sao không, cờ tướng còn biết nữa là.

    Và như thế ván cờ vua được bày ngay trong thư phòng. Rõ là Kha có ý nhường Vy, nhưng chàng không thể không thán phục những bước nhảy thẳng, xéo, ngang, dọc di chuyển nhanh như tuấn mã theo mô hình chữ L của quân cờ vừa uy hiếp đối phương, cướp quân và dồn vua vào nước bí. Vy biết lúc nào để thu phục hoàng hậu và thường tiến quân cướp hoàng hậu trước bằng vài đường đi mẹo qua những quân chốt làm lạc hướng đối phương. Hai ván liên tiép Kha thua, vì có ý nhường, ván thứ 3, Kha chặn đứng Vy từng bước tiến khá cam go và đánh bại Vy chỉ vài đường đi ngoạn mục và rành rẽ. Vy đứng lên như hẹn trong một cuộc đấu trí khác với Kha rồi ngỏ ý cuộc chơi có điều kiện. Nếu Vy thắng, sẽ nói ra điều Vy muốn. Kha cũng ra điều kiện, nếu Vy thua, phải có một buổi du hành trên sông đêm và ngắm trăng dưới đò cùng Kha, địa điểm nơi nào Kha sẽ cho biết, nếu Kha thua, Vy có quyền ra yêu sách, xong chừa mang của Kha, nghĩa là đừng đòi những thứ ngoài khả năng chàng. Vừa xếp cờ vua vào hộp, vừa nhấp một ngụm trà, Kha ngâm khẽ bài thơ của nữ sĩ Hồ Xuân Hương, Vy đỏ mặt, bỏ xuống nhà dưới.

    Chàng với thiếp bày cuộc chơi nhỏ
    Đối diện song song đấu ván cờ
    Hẹn rằng ai thắng cuộc chơi
    Đò trăng hoặc chốn biển khơi là quà

    Kha hứng khẩu ngâm lớn bốn câu thơ, chế từ bài thơ gốc Đánh Cờ, Vy nghe tiếng ấy bèn trở lại thư phòng. Biển khơi là nơi Vy muốn tới từ lâu, nhưng anh trai nàng không bao giờ cho nàng tới biển, cũng cấm luôn hai chữ biển khơi. Biển khơi đã cướp đi ngươi vợ hứa của anh nàng, vì thế người ôm mãi nỗi đau và oán hận biển cả. Có lần Vy bắt gặp anh mình thức đêm tự làm phần hoà âm cho bài hát mang nỗi đau của người. Bài hát được Philip Huy diễn tả mang tâm trạng của anh trai, người không vừa ý đã phối khí lại và hát trên nền hoà âm ấy, như tiếng lòng tan nát của người. Từ đó Vy không còn nhắc tới biển cả . Ước muốn của nàng được một lần chân trần trên bãi cát là thứ xa xỉ phẩm không được phép nhắc đến. Bốn câu thơ ngẫu hứng Kha ngâm khiến Vy quay lại, nét mặt rạng ngời như mọt sự thỏa thuận chấp nhận.

    Ván cờ vua được bày trong thư phòng. Kha nhất quyết trong lòng sẽ thắng để có chuyến đò trăng, Vy quyết tâm để được tản bộ trên cát biển. Cả hai cùng đề phòng từng bước tiến vì thế ván cờ ở thế bí , thúc thủ . Kha muốn nhường Vy 1 bước để thoả nguyện vọng của nàng, dẫn Vy tới một bãi biển thật đẹp làm quà cho nàng, nhưng chàng cũng rất cần một chuyến đò trăng để hoàn thành mảng khuyết trong tác phẩm của chàng. Ván cờ vua kéo dài cả giờ đồng hồ, cả hai cùng mệt trí. Cuối cùng, Vy thua , tỏ vẻ tiếc bữa dạo biển chân trần> Kha kẻ chiến thắng với chuyến đò trăng đầy hứa hẹn lại mang cảm giác xốn xang cho sự thua mất của Vy.

    Chiều hôm đó Kha đánh xe đón Vy sớm, chàng có ý đưa tạo niềm vui bất ngờ cho Vy bằng cách đưa Vy ngang qua vùng biển. Hoàng hôn buông ráng chiều tím thẫm, đủ để Vy chạy đùa với sóng biển của một ngày rằm cho tới khi ngả bóng hoàng hôn hứa hẹn một đêm trang sáng tỏ. Trăng sẽ lung linh huyễn hoặc và đẹp hơn khi có Vy trên đò, Kha thầm nhủ thế. Họ thuê một chiếc đò có mui, rộng khoang và cho người chèo chầm chậm xuôi giòng sông Thơm. Gió từ cửa biển thổi vô làm tóc Vy tung bay trong gió. Trời chưa hẳn tối mà trăng đã huyễn hoặc đẹp mơ hồ...

    Còn nữa...


    Chào mừng bạn đã đến HOÀI NIỆM MỘT THỜI...Chúc



    Mùa Trăng Vỡ









    Ván cờ vua được bày ngay trong thư phòng. Kha nhất quyết trong lòng sẽ thắng để có chuyến đò trăng, Vy quyết tâm để được tản bộ trên cát biển. Cả hai cùng thủ thế đề phòng bước tiến của nhau vì thế ván cờ ở thế bí , thúc thủ. Trong thâm tâm Kha cũng muốn nhường Vy 1 bước để thoả mãn nguyện vọng của nàng, dẫn Vy tới một bãi biển thật đẹp làm quà, nhưng chàng cũng rất cần một chuyến đò trăng để hoàn thành mảng khuyết trong tác phẩm của chàng. Ván cớ vua kéo dài tới cả giờ đồng hồ, cả hai cùng mệt trí. Cuối cùng, Vy thua, tỏ vẻ tiếc bữa dạo biển chân trần. Kha kẻ chiến thắng lại xốn xang trong sự thua mất của Vy. Biển cả đã cướp đi người vợ hứa của anh trai, khiến anh nàng hận ghét biển và tuyệt nhiên không cho phép nhắc đến biển cả. Vy không dám khơi lại nỗi đau của anh nên ước muốn nhỏ nhoi của Vy không được đáp ứng, nàng không bào giờ hỏi xin hoặc nhắc đến, dù chỉ là một chữ trong bài hát "biển nhớ".















    Chiều hôm đó Kha đánh xe đón Vy sớm, chàng cố ý tạo niềm vui bất ngờ bằng cách đưa nàng ngang qua bãi biển trước buổi đò trăng. Chiều chậm rơi, ráng chiều tím hồng lan tỏa, Vy chân trần hồn nhiên chạy đùa quấn quýt với sóng biển bên chàng . Trời chiều còn chút nắng nhạt yếu ớt cuối ngày nhường bóng cho hoàng hôn, hứa hẹn một đêm trăng sáng tỏ. Trăng sẽ lung linh huyễn hoặc và đẹp hơn khi có Vy ngắm cùng, Kha biết chắc bởi những đồng cảm chỉ có Vy mới chia sẻ cùng chàng như tri kỷ tri âm. Họ thuê một chiếc đò cho người chèo chầm chậm, thả xuôi giòng sông.







    Đò trôi trên sông trăng, đúng như lòng Kha mong muốn. Đêm yên tịch nghe rõ tiếng chèo khua, tiếng nước vỗ mạn thuyền, tiếng xào xạc của lau lách, tiếng tẻ rẽ chèo khua. Họ ngắm trăng đàm thơ, từ bài thơ bất hủ của Tô Đông Pha qua những bài thơ đẹp ca ngợi trăng của Lý Bạch thời Đường. Kha chậm rãi kể Vy nghe buổi Tô Thức cùng bạn tri âm thả thuyền ngắm trăng trên sông Xích Bích, đã ngẫu hứng một bài thơ dài mà sau này thành kiệt tác của văn học Trung Hoa. Bài thơ có câu:

    Thung thăng thuyền quế chèo lan
    Theo vừng trăng tỏ vượt làn nước trong
    Nhớ ai canh cánh ên lòng
    Nhớ người quân tử ngóng trông lên trời

    Tiếp lời Kha, Vy ngẫu hứng ngâm họa 4 câu:

    Lan chèo lướt nhẹ đưa thuyền quế...
    Rẽ ánh trăng vàng giải nước trong...
    Ngóng ai lòng luống thẹn lòng...
    Phải người tri kỷ vắng xa chưa về...

    Cứ mỗi câu bỏ lửng, Vy ngước nhìn trăng tròn vạnh vạch trên đầu. Kha loay hoay tát nước trong khoang thuyền như không để ý. Vy giỡn đùa khoát nước văng tung toé , rồi cứ thế nghiêng mình khỏa tay khuấy nước khiến trăng vỡ tan dưới đáy sông.

    Đò ngang qua khu nhiều lau sậy đen đặc, huyển bí. Người lái đò kể khu vực này có bà chúa linh thiêng thường hay hiện ra, bắt những ai có giọng hát tốt để phục dịch bà. Bà chúa đã thích ai rồi thì người đó sẽ chỉ có nước chờ mang chôn. Đêm buông dần, sương khuya rơi lẫn với cánh gió mang theo hơi lạnh. Những giọt tung toé bám ưót mình khiến Vy run lạnh toàn thân. Người lái đò kể về bà Chúa càng làm Vy ớn lạnh, ốc ác nổi cùng mình.

    Vốn có giọng hát hay lại không mê tín dị đoan, không tin vào thần thánh, muốn trêu Vy một phen, Kha hỏi Vy thích bài nào, Kha sẽ hát trên đò trăng cho Vy nghe. Đó cũng là lời hứa của Kha trước khi có chuyến đêm thu thả đò ngắm trăng. Vy run rẩy ra dấu không cần nữa. Thấy điệu bộ lo sợ, Kha càng muốn trêu Vy, chàng cười vang:

    - Thích Dạ Cổ Hoài Lang, anh chiều.

    Vy khoát tay run rẩy:

    - Thô... thôi...

    Kha hỏi dồn:

    - Hay Chiều Về Trên Sông?

    -Th...ôi... không cần...,

    Kha vẫn cố tình trêu nàng, miệng cười vang, tay chỉ mé bụi lau sậy đen kịt, thách đố bà chúa mau bắt chàng đi, rồi hắng giọng lấy hơi cất tiếng hát... Bỗng dưng thuyền chòng chành chao lắc mạnh như âm binh thuỷ quái quyấy phá sắp lật úp thuyền. Người lái đò và Kha, cả hai cùng hoảng hốt... Ngay sau đó chàng bất ngờ nhận ra chiếc hôn đầu do Vy quýnh quáng đứng dậy đặt ngay trên môi chàng... Người lái đò thở phào nhẹ nhõm. Kha thoát nạn bằng chiếc hôn dán chặt trên môi, lấy hết sức chèo nhanh khỏi vùng cấm tử địa, lòng không ngớt khâm phục ứng xử nhanh của Vy, bằng không mạng chàng lọt vào tay bà chúa. Cả ba mau chóng rời vùng tử điạ đầy âm khí ghê rợn...






    Còn nữa...






    Mùa Trăng Vỡ










    Mùa trăng đó qua đi, Kha lui về góc riêng, chàng không còn qua lại ngắm trăng đàm đạo với anh nàng. Thư phòng vắng lạnh, trăng vẫn huyễn hoặc xuyên qua ô cửa . Ván cờ vua còn nguyên vị trí cũ trong thư phòng, những quân cờ nằm nghiêng ngả Vy thua Kha ngày nào.





    Đò trăng trong Kha chỉ còn những mảnh trăng vỡ trong chén ngọc Kha chưa thoả nguyện đêm ngắm trăng cùng Vy bởi sự việc bà chúa vùng cấm địa, sau đó lại rớt vào bẫy của Lam khiến Vy trầm lặng, xa lánh. Lam vốn mê tài Kha, mê vẻ lịch lãm của chàng và chất nghệ sĩ trong chàng, Lam luôn tạo điều kiện dễ dãi cho Kha. Khi đẩy cửa ghé nhà hỏi han, chăm sóc lúc Kha đang miệt mài tranh vẽ, lúc giới thiệu những người mẫu khỏa thân. Mối quan hệ tưởng như chỉ ở mức độ quan hệ xã giao và dừng tại đó. Cho tới một hôm. Lam gọi điện thoại cho Kha, giọng hoảng hốt, khiến Kha gấp rút chạy xe tới nhà Lam. Tới nơi, Kha biết mình bị lừa, Lam đã bầy sẵn cuộc chơi với nến đèn hương phấn và ván cờ người rất hữu ý của Lam. Chàng chỉ việc cầm cọ thì nét thanh xuân của Lam được lưu lại như bao cô gái khác đang theo phong trào tranh vẽ nghệ thuật thời hiện đại. Khước từ ván cờ người hữu tình mời gọi, ngán ngẩm nhận ra sự trơ trẽn của Lam, sự nông cạn của nàng về cảm quan nghệ thuật. Nghệ thuật phải do chất xúc tác tự nhiên, nguồn cảm xúc nhạy cảm trong tâm hồn nghệ sĩ trào dâng, thoát ra, cây cọ mới có thể chạy trơn tru trên giá vẽ, dù bất kỳ nghệ thuật tranh vẽ gì, thiên nhiên, cỏ hoa hay con người. Miễn cưỡng bên giá vẽ, cảm xúc Kha gẫy gọn, khô khốc. Vừa cầm cây cọ phết vài nét vẽ đường cong nơi mạng sườn, Kha buông cọ:

    - Xin lỗi Lam... ,

    Đoạn trực chỉ về hướng đồi trăng, nơi có căn nhà xinh xắn của anh em Vy. Đầu óc chàng chưa xóa được những phiền toái từ Lam. Trong nhà Lam, nhiều tranh nghệ thuật được treo bày, Lam đã chi trả số tiền không nhỏ cho những họa sĩ tên tuổi họa hình, vậy mà nàng vẫn muốn có một bức tranh do chính Kha vẽ. Trước đó Lam đã cố tình cho Vy coi những bức tranh vẽ khoả thân treo nhà Lam, nàng bảo do Kha vẽ và đã ký tên người khác để không ai biết đó là những tác phẩm Kha ưu ái tặng Lam...








    Phần Vy, nàng không còn gặp Kha sau lần cứu chàng khỏi tay bà chúa nọ và sau lần ngắm tranh chàng vẽ Lam. Nụ hôn "cứu mạng" trên sông trăng không là điều nằm trong dự tính của Vy, mà do tình thế căng thẳng bởi câu chuyện bà chuá mê hát, Vy đã trao chàng như một bản năng bảo vệ tự nhiên. Vy không thích người đàn ông như Lam kể, Vy xa lánh Kha. Còn Kha, sau khi bị anh nàng biết lén đưa Vy dạo biển, đã làm gẫy dổ tình bạn chí cốt bao năm với anh nàng. Kể tử đó, Kha lui về phía sau như một sự tạ lỗi cùng bạn. Vy cũng lánh xa Kha luôn kể từ Mùa Trăng Vỡ trên sông. Kha quy ẩn , chuyên tâm vào nghệ thuật vẽ và trở thành một họa sĩ nổi danh. Trước đó Lam bước vào cuộc sống Kha như một nhịp cầu môi giới lúc đầu cho Kha, sau Lam muốn đi xa hơn bằng những đẩy đưa mời gọi. Lam kể Kha nghe những đêm dài thèm khát một tình yêu, có đêm mơ thấy Kha chung gối... Nàng thổ lộ hết với chàng và khen chàng khí khái đàn ông, là mẫu người nàng muốn. Kha đánh trống lảng, tìm cách đưa Lam về thực tại khi nhận thấy nàng sống trong ảo tưởng quá lâu và quanh nàng còn biết bao chàng khác Lam cũng đã có những cuộc vui.

    Trên đường tới nhà Vy, tai nạn xảy ra bất chợt khiến xe Kha bị lật và lăn nhanh xuống dốc, nhờ không cài dây an toàn, chàng văng ra ngoài bất tỉnh được xe cứu thương đưa chàng vào cấp cứu. Cảnh sát gọi tới báo tin từ tấm danh thiếp của anh trai Vy trong bóp của Kha. Hai anh em tức tốc chạy tới nhà thương. Tới nơi thấy Lam cũng đã được cảnh sát gọi cho biết và chờ sẵn bên ngoài khóc sưng mắt.

    Bao ngày qua Kha vẫn hôn mê... nhiều ngày không tỉnh, mặc cho Lam khóc lóc. Vy lặng lẽ đứng nhìn quặn thắt niềm đau... Phải chăng phần số Kha chỉ có ngần ấy thôi? Ngước nhìn trăng, Vy khóc... những giọt nóng lăn dài từ khoé mắt trào ra. Giọng Kha văng vẳng trong đầu:

    "
    ...
    -Anh rất hãnh diện quen biết Vy.
    -Anh vui lắm khi nghĩ rằng chúng ta sẽ là một thực thể tuyệt vời trong một biển đời giới hạn!

    -Trước chúng ta không có ai và sau ta cũng sẽ chẳng một ai có một sự cảm thông, cao vời, tuyệt diệu như chúng ta đã có với nhau, mặc dù cách xa về tuổi tác, Nhân Sinh Quan, xã hội...

    -Làm sao nói hết được, ngôn từ nào đủ để cho tôi diễn tả cái cảm nhận này, mong em hiểu cho. Đây là một lời khen ngợi chân thành hay là một lời tỏ tình đáng yêu ? Hay là cả hai !!! ...."

    Nước mắt giàn giụa, Vy khẽ goi tên Kha... Nhưng vô vọng, Kha không còn nghe tiếng Vy hay Lam nữa. Tối hôm đó nàng tới tư thất của Kha tìm lại món đồ nào mong có thể đánh thức được Kha. Trong lúc tìm tòi, nàng thấy một giá vẽ cất ngay ngắn tại một góc sạch sẽ trong phòng làm việc của Kha. Lật từng trang vẽ nghệ thuật, Vy thấy có những tấm tranh người mẫu đã hoàn tất, có những tấm còn vẽ dở dang, trong đó có những tấm tranh vẽ Lam, chưa hoàn chỉnh tấm nào. Bất ngờ tìm thấy 1 tấm vẽ Vy với hàng chữ lả lướt như rồng bay:

    Hồng nhan em tri kỷ
    Anh đổi cả cuộc đời...

    Chưa từng làm người mẫu cho Kha, sao Kha lại có thể vẽ Vy một cách hoàn chỉnh như thế được?












    Bạn đọc thân mến, Mùa Trăng Vỡ sẽ kết thúc ở đây với phần kết mở. Các bạn viết phần kết cho Mùa Trăng Vỡ hôm nay nhé.
    HT Nov. 30.14
    ____

    Sau khi đăng Mùa Trăng Vỡ, người thân của HT cũng là độc giả thầm lặng của những buồn vui trang riêng đã thắc mắc muốn biết tình trạng của Kha. Xin thưa, HT để đoạn kết "open" cho bạn (đọc) tự viết cho mình một " happy ending" hoặc một chuyện tình với "ending" bi đát. Nếu kết thúc câu chuyện bằng sự hôn mê không bao giờ tỉnh lại của Kha thì đó cũng là chuyện rất có thể như thế. HT vốn thích những câu chuyện có hậu nên sẽ viết một kết thúc có hậu. Chắc chắn phần kết thúc Mùa Trăng Vỡ sẽ mang lại niềm vui bất ngờ cho mọi người, không chỉ cho người thân của Kha, cho Vy mà còn cả Lam nữa. Chúc các bạn đọc vui và hãy tin rằng nhân vật chính, Kha của huyền thoại Mùa Trăng Vỡ , là ngườ đàn ông hạnh phúc nhất trên thế gian này, thế nên Kha không thể hôn mê rồi bước vào cõi khác, mà một ngày đẹp trời, : " ...tưởng người chết đi, nhưng không anh trở về..." với những tình tiết bất ngờ khác ở đoạn kết. Nói nhỏ nhé, những nhân vật trong Mùa Trăng Vỡ này có thật ngoài đời, HT chỉ mượn vai và thay đổi vài chi tiết.
    Last edited by HXhuongkhuya; 11-12-2024 at 03:38 PM. Reason: Tạm cất tuỳ bút viết bên diễn đàn cũ

    HXhuongkhuya cám ơn các anh chị
    , các bạn ghé thăm .




  10. #10
    Biệt Thự HXhuongkhuya's Avatar
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    5,299

    HXhuongkhuya cám ơn các anh chị , các bạn ghé đọc và coi hình cùng HX cùng các anh chị bạn trong không gian này .

    @ Anh Ngọc Hân mang vào ___ MTĐ___ một vườn hoa Uất Kim Hương nở rộ đẹp quá !

    @ Anh Cuốc mang vào góc vườn hoa sắp nở . Hoa này cũng thuộc họ nhà Cúc , Vẫn Yêu Hoa Trắng ( MM ) , có nhiều hoa này . Khi hoa nở , anh Cuốc chụp hình mang vô cho ACE cùng ngắm nhé .

    @ Cùng các anh chị bạn ( ACB ) : Xin các anh chị , các bạn tự nhiên ghé ___ Một Thoáng Đời ___ chia sẻ những tấm ảnh , bài viết , mẩu chuyển thoáng qua trong đời mà mình thích . HX chào đón và hoan nghênh các anh chị , các bạn .

    Xin lưu ý giùm HX , mỗi post xin post 1 hình thôi nha , trừ khi đó là một chia sẻ liền lạc như post trên của HX . Khi sang trang mới ( sau post thứ 10 ) , xin ACB mang một tấm ảnh của trang cũ , hoặc post một hình mới vô trang mới giùm HX .

    HX chân thành cảm ơn các bạn , các anh chị ghé thăm , đóng góp và chia sẻ .
    Chúc ACB một buổi tối an lành .





    Hình của bạn ( KT ) đáng lẽ chia sẻ vào đầu Xuân , nay HX mới mang vô .


    HXhuongkhuya cám ơn các anh chị
    , các bạn ghé thăm .




 

 

Similar Threads

  1. Thấp Thoáng Hương Xưa...
    By HXhuongkhuya in forum Không Gian Riêng
    Replies: 86
    Last Post: 04-16-2019, 03:12 AM
  2. Một Thoáng
    By Thoa in forum Tùy Bút
    Replies: 1307
    Last Post: 03-15-2016, 11:19 PM
  3. Thoáng theo ngày tháng ...
    By LXD in forum Chuyện Linh Tinh
    Replies: 4
    Last Post: 01-24-2016, 12:16 PM
  4. Thoáng theo ngày tháng ...
    By LXD in forum Chúc mừng/Phân ưu/Cảm tạ
    Replies: 2
    Last Post: 01-24-2016, 02:08 AM
  5. Thoáng nhớ xưa
    By đoa hong tim in forum Lượm Lặt Khắp Nơi
    Replies: 0
    Last Post: 12-15-2011, 10:02 AM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 05:55 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2026 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh