Results 111 to 119 of 119
Thread: chăm sóc cha mẹ ở tuổi xế chiều
-
04-27-2025, 01:25 AM #111Nhà Lầu
- Join Date
- Aug 2017
- Posts
- 316
Đoản khúc cho Ba
Tuyết Anh
Khi nhiều phần đời trôi qua, người ta thường hay nhớ về những kỷ niệm thời thơ ấu, có khi chuyện mới thì hay quên nhưng chuyện xưa cũ thì nhớ rõ trong đầu, và trong tất cả những khắc khoải nhớ thương đó, kỷ niệm về người cha thân yêu của mình không bao giờ mờ phai trong tâm trí tôi.
Còn nhớ khi lần đầu tiên được Phiếu Ban Khen năm học lớp Tư, tôi hớn hở khoe ba ngay khi ba vừa đi làm về đến cửa. Ba xoa đầu con gái nhỏ và móc túi một tờ năm đồng màu xanh lá cây thưởng liền cho con. Má càm ràm, “Sao anh cho gì nhiều vậy?” “Kệ, thưởng cho con mừng mà.” Thế là trưa hôm đó, chị gái 8 tuổi dắt em trai 6 tuổi ra rạp Thanh Vân gần nhà, mua cái vé trẻ em năm đồng cho hai chị em. Cảm thấy mình đã lớn khi một mình dắt em đi coi xi cine, với tôi đó là niềm tự hào vô cùng.
Ba tôi là người lính Việt Nam Cộng Hòa, thời Đệ Nhất Cộng Hòa. Ngày hai buổi đi về, đồ treillis ủi hồ bén li, giày bốt-đờ-sô bóng lộn… Cuộc sống tưởng như bình yên muôn thuở, bỗng một ngày đảo chánh, mọi thứ đảo lộn. Chuyển sang thời Đệ Nhị Cộng Hòa. Từ một người lính phòng vệ Biệt Khu Thủ Đô, ba tôi chuyển ra SĐ10BB sau đổi thành SĐ18BB, gót giày sô dẫm nát Quân Khu III, nhiều tháng ba vắng nhà. Nhớ ba mà lúc đó cũng không hiểu sao ba đi làm xa nhà vậy.
Thời gian dần trôi, ba tôi dạn dày sương gió hành quân, áo treillis sờn cổ bạc màu, giày sô lấm lem đất đỏ Vùng III Chiến Thuật. Mỗi lần ba về, nhà vui như Tết, ba nấu ăn rất ngon, tự tay đi chợ mua cá về nấu canh chua, nấu bún nước lèo, món lươn um, món dồi lươn công phu, ba làm món nào cũng ngon tuyệt.
Còn nhớ đầu thập niên 70, tình hình chiến sự khốc liệt, lính ít được về phép, ba tôi về thăm nhà bằng sự vụ lệnh, ba lái xe Jeep có cần câu, bộ đồ trận và cây súng ngắn xệ ngang hông, nhìn oai phong làm sao! Tới giờ con gái đi học, thường khi thì đi xe Lam, hôm nay ba nói để ba chở con đến trường, lần đầu được vén áo dài ngồi trên xe Jeep không có cửa, bạn bè nhìn mình ngưỡng mộ, con vui và hãnh diện biết bao nhiêu!
Lần đó ba chở thẳng ra mấy kios đường Phạm Hồng Thái, chọn mua cho con gái chiếc áo mưa par-dessus hai mặt mà con gái hằng ao ước. Vậy đó! Tình cha có khi là những thứ nhỏ nhặt bất chợt rất đời thường như thế đó!
Ba tôi vui tính, thích hát ca, hay nói tiếu lâm vui nhưng khí phách rất hiên ngang, hệ thống quân giai không vi phạm nhưng nếu có vị cấp trên nào trịch thượng là sẵn sàng “đốp chát” ngay mà hình như đó cũng là khí phách của hầu hết lính tác chiến, bởi đã tác chiến rồi thì đâu còn sợ bị đổi đi đâu nữa. Mỗi lần về, ba hay kể chuyện hành quân, vừa kể vừa học bộ lăn bò núp chạy, bắn súng miệng đùng đùng như đang chiến đấu làm câu chuyện ba kể thật là hấp dẫn, biết cái “tật” ba vậy đó, má ngồi nhìn ba cười hoài thôi, Uống vô chút rượu là đỏ mặt tía tai, ca hát rân trời.
Có một lần trong đêm tôi nghe ba má nói chuyện, ba đem tập hồ sơ gì đó đưa cho má dặn dò, “Anh đã chuẩn bị đầy đủ các giấy tờ cần thiết, có gì em cứ mang cả xấp giấy này đưa cho họ làm cho mau được lãnh tiền,” nghe có tiếng má thút thít khóc. Sau này tôi mới hiểu đó là xấp giấy hồ sơ tướng mạo quân vụ của ba, ba sợ má ít học không rành nên ba chuẩn bị sẵn cho má để ba có bề gì thì má cầm đi làm hồ sơ lãnh tiền tử nuôi con.
Lính và vợ lính như thế đó! Tôi không cầm được nước mắt khi nhớ lại chuyện này bởi khi có gia đình tôi mới hiểu được tâm trạng của ba má lúc đó ra sao.
Rồi con vào Trung Học, ba đổi về chi khu Phong Điền, tiểu khu Phong Dinh.
Ba đi lính xa nhà, con gái thường viết thư thăm ba và kể lể chuyện nhà, ba thích lắm! Mỗi lần nhận thư ba thường mang thư của con gái ra khoe mấy ông bạn nhà dân là các chủ vườn cam ở Phong Điền.
Một lần năm 72, con gái xuống thăm ba, được ba dắt đến nhà mấy ông bạn của ba chơi, họ bắt gà nấu cháo đãi hai cha con, có một ông chủ vườn cam muốn kết sui gia với ba.
– Dạ con mới mười bảy tuổi mà bác ơi!
– Con gái ở đây mười bảy là có chồng được rồi con.
– Dạ nhưng mà con còn đi học.
– Về làm dâu bác cho học tiếp.
Hỏi ra mới biết con trai ổng mới mười sáu tuổi hà…
Ba với con gái ngồi cười quá trời!
Lần đó ổng hái cho cả hai giỏ cam đầy xách về làm quà.
Sợ kẹt bắc, ba lái xe Jeep đưa con gái về tới bên đây Bắc Mỹ Thuận rồi ba mới trở lại đơn vị.
Nhớ mãi cảm giác rưng rưng buồn thương khi nhìn theo xe ba khuất dần xa….
Rồi ba cũng theo má đi xa!
Ba kính yêu của con! Hôm nay con đổi lộ trình đi bộ hằng ngày, không đi đường dưới núi như mọi hôm mà ra đường cái, men theo lề đi xuống dốc núi rồi quay về lên dốc, đoạn đường này dài và lâu hơn, con thỏa sức miên man nhớ về ba. Con nhớ như in buổi sáng sớm ngày này năm xưa, Nhựt gọi về cho con, “Chị ơi! Vô lẹ lên, ba mệt lắm,” từ Hòa Hưng con phóng xe như bay qua BV Ung Bướu, hấp tấp chạy nhanh lên lầu 3, vô phòng con thấy nhiều áo trắng vây quanh ba, họ đang cố làm cho tim ba đập trở lại, con trào nước mắt nhìn ba gọi lớn “ba ơi,” ba cũng đang mở mắt nhận ra con, rồi ba lắc đầu, nhắm mắt, vĩnh viễn lìa trần….
Ba ơi! Năm đứa con mà chỉ có mình con chứng kiến phút giây này thôi, ba ơi! Khi con chạy ra hành lang gọi các em vào thì đôi mắt ba đã khép lại rồi.
Con nhớ ngày ba còn làm lính xa nhà, những buổi tối sau khi học bài xong, con nhớ ba và hay viết thư kể lể chuyện nhà, ba ít thời gian để hồi âm nhưng khi ba về phép ba nói, “con viết thư hay và cảm động lắm, ba đọc xong rồi mang khoe mấy bạn cùng đơn vị, ai cũng khen thư hay.” Con thích lời khen này lắm ba!
Vài năm sau 75 thì má qua đời khi ba mới 47 tuổi, ba một mình lặn lội mưu sinh, gà trống nuôi con, tự tay nấu ăn hằng ngày cho các em con. Lúc đó con đã có gia đình, bận bịu con thơ, không giúp gì cho ba được. Rồi ba lần lượt cưới vợ cho ba đứa em trai của con, nhà chật các em cần có tư riêng, không có chỗ kê giường cho ba, tối ba trải dưới đất ngủ, con xót xa, thì ba nói, “không sao đâu con, đời lính ngủ bụi ngủ bờ quen rồi.”
Ba ơi! Ba ơi! Khi con viết những dòng chữ này, tim con như nghẹn lại với nhiều kỷ niệm xưa. Ba thường hay hãnh diện về con, má sanh em bé non ngày, má sai con mang thức ăn lên cho ba, mười sáu tuổi con đã biết đường đi lên Long Khánh, rồi quá giang xe GMC vào chân núi Gia Ray thăm ba theo lời hướng dẫn của ba trong thư. Đó là lần đầu con đến đơn vị thăm ba. Tối đến hai cha con mình tòn teng trên hai võng, dưới nền hầm nước lõm bõm mắt cá chân, tiếng súng xa xa đì đùng làm con lo lắng, ba nói, “không sao có ba đây ngủ đi con,” con lần đầu trải nghiệm ngủ hầm của lính như thế đó! Sáng ba dắt con ra chợ Gia Ray ăn sáng rồi gởi xe nhà binh cho con ra Long Khánh đón xe về Saigon, gặp chú lính quen nào ba cũng khoe, “ Con gái tui đó!” Các chú trầm trồ “ôi con gái của thượng sĩ lớn quá, chắc từ nay phải gọi là Thượng Sĩ Tía mới phải,” lính trẻ vui tính quá ha!
Bây giờ nếu còn sống chắc ba cũng vui mừng khi thấy con gái mình đã được sống ở Mỹ, cho mở mày mở mặt với người ta, phải không ba? Ngày đó ba mất đi khi các con còn đói rách quá, không lo được cho ba tươm tất, giờ các con khá hơn đôi chút, các cháu nội cháu ngoại cũng đầy đủ hơn thì không còn cơ hội lo cho ba nữa, nơi đó chắc ba má cũng nhìn về các con các cháu mà mỉm cười hài lòng. Hôm nay ngày giỗ ba, lần đầu tiên con vắng mặt, con viết lên những dòng tâm tư này như thắp lên cho ba nén nhang lòng. Nơi xa thẳm đó ba hãy tiếp tục “hãnh diện về con gái của ba” nhé ba ơi…
Ở Việt Nam tôi không có ngày Father Day, nhưng những bài học thuộc lòng về công cha như núi Thái Sơn đã ăn sâu vào tâm hồn các bé thơ từ ngày tiểu học cho đến mãi về sau.
Đôi dòng ơn cha, xin chúc tất cả những người cha luôn hạnh phúc
Happy Father’s Day 2020
-
06-22-2025, 01:24 AM #112Nhà Lầu
- Join Date
- Aug 2017
- Posts
- 316
Bông Trắng Cho Cha, Bông Hồng Cho Mẹ
Trương Ngọc Bảo Xuân
Lễ Vu Lan năm nay tám chị em chúng tôi vẫn còn may phước để trân trọng gài cái bông hồng trên áo. Má tôi năm nay trên tám chục tuổi rồi mà má vẫn còn khoẻ mạnh, tiếng nói còn sang sảng, tinh thần còn minh mẫn tuy rằng đi đứng đã có phần chậm chạp.
Tại sao chỉ có ngày lễ Vu Lan cho Mẹ mà không có ngày lễ Vu Lan cho Cha?
Ba tôi chết đã lâu, băm mấy năm rồi. Mà lạ, sống trên đất Mỹ mà sao trong đầu tôi toàn thấy hình ảnh quê nhà, thỉnh thoảng tôi vẫn hình dung thấy ba đang ngồi trên chiếc xe Vespa cũ kỹ, bảng số có chữ NAN, tà tà từ ngoài đường Lục Tỉnh quẹo vô cư xá Phú lâm A rồi từ từ ngừng trước cửa.
Tôi vẫn còn thấy ba tôi cười cười dặn tôi ráng học cho đời đỡ khổ nghe con, dặn tôi làm chị phải coi chừng đám em nghe con, dặn tôi ra đời phải biết dùng chữ nhẫn nghe con, dặn tôi đừng có ngu làm kẻ lót đường cho người khôn bước lên nghe con, dặn tôi trước khi ngồi xuống ăn uống xung quanh phải dọn dẹp cho sạch sẽ nghe con, dặn tôi đừng có bước ra đường mà mặt mày xơ xác, quần áo bèo nhèo, đầu cổ chơm bơm giống như mới từ trên giường bước xuống nghe con...
Ôi! Ba dặn tôi đủ thứ...
Nghe con nghe con nghe con...
.... dạ, con nghe, Ba ơi con nghe...
Tôi nhớ những ngày Ba Má còn trẻ.
Má tôi vui vẻ, gương mặt hồng hào, tóc bới đầu kiểu như cô Ba xà bông (hình người mẫu trên cục xà bông thơm hiệu Cô Ba), đứng trước cái bếp chung cho cả năm gia đình ở trong một nhà, vừa cầm cái giá hớt bọt nồi canh bí đao nấu với tôm khô, vừa cầm cái sàng trở con cá chiên, vừa ngân nga trong miệng. Bản nhạc tôi thường nghe còn nhớ mang máng lời ca, in là... "bà Tư bán hàng có bốn người con. Thằng Hai đã lớn ba em hãy còn. Thằng Hai lên đường theo chí người trai. Thằng Ba đã lớn đi theo chiến trường... (tôi hổng nhớ thằng Tư thằng Năm thì làm cái gì")
Mỗi khi Má tôi ngân nga như vậy thì Ba tôi cười mím mím.
Rồi lần lượt hết đứa nầy tới đứa kia, đứa lấn đứa đẩy đứa nhường với nhau, ra đời tất cả tám đứa lũ khũ . Càng sanh con nhiều gia đình càng nghèo. Càng nghèo càng thương con. Con bầy. Má nói con bầy, tám đứa hổng đứa nào giống tánh đứa nào, mà đứa nào cũng dễ thương hết á. Tôi có em càng nhiều tôi càng thuộc lòng giọng Má ầu ơ:
- Ầu ơ... ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắc lẻo gập ghình khó đi
Khó đi khó đẩy về rẫy ăn còng
Về sông ăn cá về đồng ăn cua...
- Ầu ơ... gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu lời đắng cay...
- Ầu ơ... gió đưa bụi chuối sau hè
Anh mê vợ bé bỏ bè con thơ...
- Ầu ơ... công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con...
- Ầu ơ... mẹ già như chuối chín cây...
...
Ba tôi là một công chức, một cảnh sát chuyên môn ngành nhiếp ảnh, làm việc cho Phòng Giảo Nghiệm thuộc Tổng Nha Cảnh Sát Quốc Gia tại đường Võ Tánh, Sài Gòn.
Ba rất chìu con, thương con. Khi đứa nào đau ốm thì được uống sữa đặc có đừơng, ăn oatmeal đóng hộp nhập cảng nấu lên trộn với sữa cho có chất bổ, uống "li mô nát" cho tiêu chớ hổng có vụ ăn cháo với muối đâu. Bởi vậy đứa nào cũng khoái bị bịnh!
Hổng biết có học hay không và học hồi nào mà Ba biết chích thuốc, lại biết đủ thứ, chích gân chích thịt chích ngừa chích thuốc trụ sinh chích thuốc dầu....
Mỗi năm tới mùa nóng Ba bắt đám con nằm dài sắp lớp trên giường để Ba ra tay chích ngừa.
Tôi thích ngồi coi Ba tôi đổ nước vô cái đồ đựng bằng nhôm, để ống chích với cây kim vô nấu cho sôi sục sục bốc hơi gần hết mới lấy ra, cầm cục bông gòn thấm alcohol chùi chùi lên vai hay lên mông trước khi phóng cây kim vô. Mấy đứa nhỏ uốn éo. Sợ thấy bà. Mấy lần sau, Ba đổi cách, vã cái chách lên trước rồi cây kim vô sau, giựt mình một cái thì đã xong!
Ba tôi là một người có hoa tay. Cái gì Ba cũng lọ mọ sửa được. Từ cái đồng hồ cũ cho tới chiếc xe Vespa. Con đông, đứa nào đi học cũng cần có đồng hồ, Ba mua một lần ba bốn cái, cũ, hư, về mở ra sửa lại. Qua bàn tay khéo léo của Ba, cái nào cũng chạy cũng đúng giờ như đồng hồ mới chớ bộ!
Mỗi tháng ba thường hay bắt mấy đứa con thay phiên nhau leo lên ngồi trên yên xe cho chiếc xe trì xuống đặng ba thay cái gì gì đó trong bộ phận máy móc. Ba nói mấy vụ nầy mình làm được tội gì đem ra tiệm cho nó đập. Aaạa thì ra, lần đầu Ba đem ra tiệm cho người ta sửa Ba ngồi coi, coi rồi để ý biết cách, lần sau có hư y chang vậy thì tự mình mua đồ về nhà tự mình mò lần lần cũng sửa được, mấy chuyện lặt vặt.
Tụi nhỏ cũng như tôi, cho đó là một cực hình khổ ải bị Ba đày! Hễ đứa nào bị Ba kêu "lại đây tiếp Ba con" là ụt mặt xuống liền. Có khi cần thay bóng đèn hay sơn sửa gì đó trên cao, Ba leo lên thang bắt một đứa đứng vịn cầu thang cho đỡ rung rinh... Thay vì chạy ra đừơng chơi đánh chuyền chuyền bắn bi đá dế thì bị bắt làm phụ tá cho Ba, chán thấy mồ, hổng chù ụ sao được?
Ba tôi chết đã lâu. Bây giờ ước gì trái đất quay ngược lại một ngày, để được Ba bắt làm thợ vịn hay leo lên yên chiếc Vespa ngồi chầm dầm một đống! Và để thấy mặt Ba tỉnh bơ, cười mím chi nữa chớ...
Má tôi cực khổ lắm. Suốt cuộc đời. Từ nhỏ mất cha sớm vì năm đó cả làng bị chứng dịch tả, cứ một hơi là nghe có tiếng mõ đánh rầm lên, là có người chết. Má kể, hổng tin cũng phải tin, ông bà ngoại lớn nhỏ cách nhau sáu tuổi.
Ông Bà kỵ tuổi nhau, kỵ cho tới chết.
Ông ngoại chết năm Mẹo là năm tuổi của bà ngoại, sáu năm sau bà ngoại theo chân ông ngoại cũng mất luôn, ngay năm dậu, là tuổi của ông ngoại. Lạ vậy đó.
Má phải sống nhờ với gia đình cậu mợ.
Trước khi gặp Ba, Má với dì Tư có một vựa trầu tại chợ Cần Thơ. Khi bỏ hết công chuyện làm ăn theo Ba lên Sài Gòn thì Má ở nhà nuôi con. Thời gian đó Má cũng có vài năm hạnh phúc.
Năm Mậu Thân 1968, Ba tôi bị Việt Cộng bắn chết, bỏ Má với bầy con tám đứa.
Nửa đường gẫy gánh. Từ đó là khổ là cực là không còn gì nữa. Má đã ốm o gầy mòn, buôn từ cái áo bán từ cái quần con nít, đội nắng phơi sương hoà chung dòng nước mắt, ngoài chợ trời, trên lề đường, nuôi đàn con dại khờ.
Người ta có "Gánh Hàng Hoa" thì Má tôi có "Túm Áo Quần"
Và Má không còn cười nữa.
Cũng hết còn ngân nga trong miệng.
Cuối tháng tư năm 1975 Má đã can đảm dắt díu đám con của Ba chen lên lấn đại nhào vô chíêc xe bus ở toà đại sứ Mỹ, nằm dưới đất trong phi trường Tân Sơn Nhứt hai ngày hai đêm để rồi được lên chuyến bay sau cùng trước khi phi trường bị pháo kích, qua Mỹ làm dân tị nạn.
Qua Mỹ, Má tôi ngồi may trong hãng cũng cả chục năm. Rồi có cháu ngoại cháu nội, má ở nhà giữ cháu cho chị em tôi đi làm.
Hết cực với con tới vương đám cháu!
...
Hơn ba chục năm, má ở vậy nuôi đàn con khôn lớn.
Tiết Hạnh Khả Phong.
Cả cuộc đời Má, Phu Xướng Phụ Tùng, Phu Tử Tùng Tử.
....
Lễ Vu Lan năm nay tám chị em chúng tôi vẫn còn may phước để trân trọng gài cái bông hồng trên áo.
Tại sao chỉ có ngày lễ Vu Lan cho Mẹ mà không có ngày lễ Vu Lan cho Cha?
Vu Lan năm nay, 2006.
Một bông trắng dâng lên hương hồn Ba.
Một bông hồng dâng lên Má của tám chị em tôi.
-
08-24-2025, 02:38 AM #113Nhà Lầu
- Join Date
- Aug 2017
- Posts
- 316
CẢM NIỆM VU LAN
Thích Thiện Định
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Kính bạch Chư tôn thiền đức Tăng-ni.
Kính thưa toàn thể quí phật tử, thiện tín gần xa.
Kính thưa những bậc cha mẹ hiện diện trên nước Việt nam và Ngoại quốc.
Trung nguyên ngày hội vu lan
Bến giác chiều thu sóng đạo ngàn
Những ai là người mang ơn nặng
Đều vận lòng thành đón vu lan
Kính lạy cha mẹ, hai đấng sinh thành, bậc ân nhân vô thượng. Cứ mỗi độ thu về lá vàng rơi rụng, ngoài trời lất phất mưa bay, những cơn gió se lạnh thoảng qua làn da như gợi lên trong lòng người một nỗi buồn man mác, quạnh vắng đìu hiu. Tiếng chuông chùa trầm lắng ngân nga, vang vọng như thức tỉnh chúng con quay về với đời sống thực tại, để lắng nghe, để hiểu và để cảm nhận nguồn yêu thương cao cả, ấm áp mà hai đấng sinh thành đã ban cho.
Mẹ! người đã nâng niu, gìn giữ chúng con suốt chín tháng cưu mang, ba năm bú mớm. Người đã nằm chỗ ướt, nâng chúng con chỗ ấm khô. Người đã mang cho con hình hài và nhịp sống, trái tim, mạch máu, hơi thở, nụ cười. Mẹ là suối nguồn yêu thương bất tận, là sự sống, là tình yêu, là bùi, là ngọt, là thơm, là ngon, là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời. Cha Mẹ là tất cả những gì thiêng liêng và cao quý nhất của đời con. Những lời ru của mẹ từ thuở nằm nôi sẽ là lời muôn thuở theo dấu chân con trên vạn nẻo đường đời .
Mẹ là cả một trời thương,
Mẹ là cả một thiên đường trần gian.
Tiếng ru Mẹ ấm vô vàn,
Nuôi con trong tiếng tơ đàn văn chương.
Trong cuộc đời bể dâu tan hợp, kế mưu sinh lắm nỗi gian truân, thân hao gầy 1 nắng 2 sương, mẹ vất vả trăm đường vì con nhỏ. Những lúc bước chân con khụy xuống trước những cạm bẫy nghiệt ngã của cuộc đời, mẹ luôn có mặt bên con dắt dìu, an ủi động viên, chắp cho con đôi cánh của niềm tin và hy vọng để vươn lên trên cuộc sống. Với tình yêu thương, sự hy sinh vô bờ bến đó, chỉ những ai đã từng l àm cha mẹ mới có thể thấu hiểu 1 cách trọn vẹn nỗi đắng cay cơ cực, thống khổ đoạn trường của mẹ cha.
Mẹ ơi!
Mẹ cho con tất cả,
Hết quãng đời tuổi xanh.
Cả thương yêu dịu ngọt,
Rộng hơn biển trời thanh.
Mẹ là gió mát tinh anh,
Là cây tiên dịu, là cành thùy dương.
Mẹ là hoa, Mẹ là hương,
Mẹ là nguồn cội tình thương nhiệm mầu...
Mẹ đã ru cho con ngủ bằng tiếng hát dịu hiền êm ả:
Gió mùa thu Mẹ ru con ngủ,
Năm canh chầy Mẹ thức đủ năm canh.
Thế rồi, dòng thời gian cứ trôi chảy, con của cha mẹ ngày 1 lớn khôn, cũng chính là lúc chúng con dần dần xa cha mẹ. Lưng ba còng đi để đời con vươn lên trên sự sống, vai mẹ hao gầy khô cứng để đời con được ấm no.
Vai mẹ gầy nhấp nhô làm gối
Lưng đưa nôi và tim hát thành lời
Thương con, cha cực trăm chiều
Đầu đêm sương trắng chịu nhiều gian truân
Thức khuya dậy sớm tảo tần
Con thành trai tráng cho còng lưng cha
Tình thương của cha bao giờ cũng kín đáo cứng rắn và nghiêm khắc. Chính vì thế mà tâm hồn cha như 1 hoang đảo bơ vơ, trái tim cha phải se lại. Cha trở nên lạnh lùng nghiêm khắc trong ánh mắt nhìn con, sự cứng rắn trong những lời giáo dục. Nhưng cha sẵn sàng chấp nhận tất cả sự quay lưng, oán ghét, nỗi hằn học, căm phẫn nông cạn của những đứa con ngỗ nghịch bất hiếu. Nước mắt cha sẽ không chảy đâu, chỉ trào ra vì sung sướng khi thấy con mình vững mạnh thành đạt trên đường đời. Cha sẽ khóc thật nhiều khi những bước chân con lạc lối, lao vào cơn lốc xoáy của tệ nạn, tham đắm vào những danh lợi giả tạm bất lương. Sự hy sinh cao cả của cha, tình yêu thương vô bờ bến của mẹ, là sự hiến tặng rộng lớn mà không bao giờ cầu mong đáp trả. Tình thương vẫn tuôn trào như dòng suối bất tận vỗ về đời chúng con, cả đến khi cha mẹ đã sức cùng lực kiệt. Cha mẹ già hơn trăm tuổi còn thương con tám mươi, ân ái có đoạn chăng chỉ hơi thở cuối cùng. Tình nghĩa ấy, ân đức ấy bao la trời biển, lời lẽ nào nói cho hết, bút mực nào tả cho cùng.
Ôi !
Ngôn ngữ trần gian khờ dại quá,
Đựng sao đầy hai tiếng Mẹ cha !
Nghĩa mẹ ví như dòng suối dịu mát, ngọt ngào; Công cha cao lớn, bền chắc vĩnh cửu như núi Thái Sơn, lời ca dao ví von cũng là lời tự tình của người con đối với cha mẹ ngày xưa,ngày nay và mãi mãi cho đến ngàn sau:
Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ Mẹ kính Cha,
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.
Ngày nay chúng ta có được duyên lành gần gũi với Phật Pháp, gương hiếu hạnh của Ngài Mục Kiền Liên đã soi tỏ lời vàng của Chư Phật, con xin nguyện giữ mãi trong lòng," sinh ra thời không có Phật, thờ kính Cha Mẹ là thờ kính Phật vậy".
Công ơn cha mẹ tựa biển trời
Làm sao báo hiếu hởi người ơi ?
Nếu chưa báo hiếu đừng bất hiếu
Bất hiếu làm ta khổ muôn đời.
Dòng cảm niệm sẽ trôi theo thời gian, nhưng ý thức hiếu hạnh sẽ còn mãi mãi với lòng người, mai này con có lớn khôn, rời khỏi vòng tay của người mẹ hiền, thì mẹ mãi mãi vẫn là bóng cây che mát cho đời con. Sung sướng biết bao khi chúng ta xếp lại mối lo âu toan tính, để lại thú vui của cuộc đời, quay về bên mẹ, sống với mẹ để được nghe nói những lời yêu thương dịu ngọt, được bàn tay mẹ vỗ về, trìu mến, con sung sướng gục đầu vào lòng mẹ, để tìm lại hơi ấm của ngày xưa, để được thấy mình trở thành trẻ thơ bé bỏng bên mẹ.
Kính lạy cha mẹ! Giờ đây con muốn trở về bên người, để nhìn sâu vào mắt người, con sẽ nhìn thật lâu, thật kỹ, để trông thấy, để biết rằng cha mẹ đang sống và
Đây là tấm lòng của chúng con, đóa hoa hồng tươi thắm và món quà hiếu hạnh, chúng con thành kính dâng lên Cha Mẹ, bằng tất cả trái tim và bằng tất cả tấm lòng của chúng con nhân mùa Vu Lan Báo Hiếu.
Còn bên chúng ta, có những người con mất mẹ, cài đóa hoa hồng màu trắng tang thương, màu của cõi lòng quạnh quẻ, như một thi si thổn thức :
Người có biết vì sao tôi hay khóc
Nhiều nỗi buồn vào tháng bảy này không
Bởi vì tôi không có một đóa Hồng
Ngày lễ lớn được cài lên ngực áo
Tôi mơ ước có một bông hồng đỏ
Mà bấy lâu không có tự bao giờ
Xa mẹ rồi trăng nước cũng bơ vơ
Ai lấp được cảnh buồn khi mất mẹ
Xin thành thật chia sẻ nỗi buồn đau cùng với tất cả những người con đã mất mẹ, niềm đau của qúy vị là niềm đau thánh thiện, làm cho mình cất bước lên chân trời cao rộng để xứng đáng lòng tin yêu mà mẹ đã đặt ở nơi mình, như lời thơ đã nói :
Tôi không khóc khi áo tôi cài hoa trắng
Vì trong hoa tôi thấy mẹ tôi cười
Mùa vu lan, mùa báo hiếu, trong niềm cảm xúc lòng hiếu đạo vô biên của mọi người con Phật, chúng con xin chắp tay nguyện cầu cho những người con ngỗ nghịch đều biết đến ân sinh thành của cha mẹ, chuyển đổi tâm tính thành người con hiếu thảo.
Nam mô Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát
-
10-12-2025, 02:47 AM #114Nhà Lầu
- Join Date
- Aug 2017
- Posts
- 316
Bóng mây
Thích Thiện Thuận
https://www.youtube.com/watch?v=nbiGgOTdtpU
-
10-12-2025, 10:07 AM #115
Thầy chùa mà cũng có tài sản sao ta? Ông thầy chùa hơi cong cong này nghe đồn tới "thượng tọa", "đại đức", nghĩa là tì kheo, thụ hơn 250 giới.
Thế mà 10 giới đầu tiên của Sa di, không có tài sản, thì ông thầy này chưa giữ được, thì còn dạy ai nữa? Coi anh chàng bên dưới này trích ra một đoạn của thầy chùa Thích Thiện Thuận:
"AI" còn biết 10 giới nhập môn của Sa di, huống gì mấy ông thầy tự phong tràn đầy đạo đức này không lẽ không biết ta? ;-)

Last edited by 005; 10-12-2025 at 10:11 AM.
-
10-12-2025, 10:15 AM #116
-
11-23-2025, 12:54 AM #117Nhà Lầu
- Join Date
- Aug 2017
- Posts
- 316
!!!
Caregiving is rewarding but prone to stress, burnout
Gary Calligas
Our parents and grandparents are living longer, and more and more are often in need of family support from their children and grandchildren that requires taking care of them or paying the costs for such needed care. According to a recent study, 25% of Americans either consider themselves a caregiver to someone who is very aged, ill, or with special needs. Most caregivers feel that it is satisfying and rewarding, but do feel that it is stressful and often leads to serious burnout.
Many of these caregivers did not plan for the caring of an aging family member and did not foresee the high financial costs and extensive time involved with providing such support to their loved ones. As an adult child who has been through many years of caregiving for a parent, it truly is very time consuming and very expensive to care for an aging parent(s), especially as they get older, because they have more serious medical conditions, and become more dependent on others for their activities of daily living. The expense for the caregiver increases further when the financial assets, medical coverage and financial assistance of their loved one is exhausted or no longer available. According to a study, experienced caregivers spend an average of 26% of their monthly budget on care-giving costs, but does not include the time spent for care-giving, which could result in lost wages and lost benefits for the caregiver. Sadly, if you are a caregiver of a person with dementia, a uniquely devastating disease, then the caregiver’s out-of-pocket costs for dementia person averages 81% more than for a person without dementia.
If you are a primary caregiver to an aging loved one, to a younger child needing full-time grand-parenting, or for your own loving spouse, you are prone to stress and burnout. Caregivers have unrelenting and overwhelming responsibilities. There are stress conditions of a caregiver which could exist such as changes in family dynamics, household disruptions, financial problems, and of course, added workload at home, but with possible continued work at your employment. Sometimes you have little control over the situation or are just over your head on the type of care that is needed, which can add to depleting you both physically and emotionally over time, leading to more and more stress … then burnout. Some common signs of caregiver burnout include:
•You have much less energy that you once had and feel very tired and run down
•You tend to easily catch a cold or flu or your own health conditions worsens
•You have difficulty in sleeping, but even after sleeping, you feel exhausted
•You neglect your own needs, the needs of other family members, and your job performance
•You feel little satisfaction on the care provided to your loved one
•You have trouble concentrating and often neglect responsibilities
•When you have assistance, you cannot relax and constantly want to be involved
•You lose your patience with the person you are caring for and are more irritable
•You feel helpless and hopeless which may tend to you to drink, smoke, or eat more
Some suggestions to reduce stress and avoid caregiver burnout include:
•Seek situations that make you laugh like watching a funny movie or looking a funny family photos
•Look for ways to save energy and time on needed tasks. Consider ordering and having items delivered via online sources or do the grocery shopping at none peak hours of the day
•Eat nutritious meals along with those served to your loved one
•If your loved one has a daily exercise routine, exercise with him/her
•Seek support from local area caregiver support groups or visit online caregiver support group websites for valuable information to solve your troubles or concerns. Support groups offer the opportunity for you to share your problems and gain their advice on solving caregiving problems
•Make use of relaxation techniques, such as listening to music, mediating, or just closing your eyes and thinking of peaceful scenes
•Discover a new hobby or re-establish an old one to allow these creative pastimes to help fight the stressful situation of caregiving
•Ask for help with family members and friends to regularly or occasionally relieve you on some of the regular caregiving tasks and responsibilities. However, be willing to relinquish some control by such delegation to another rather than giving orders or constantly calling them to check on the care that they are providing.
•Seek professional caregivers when necessary. There are numerous home care providers, home health agencies who have well-trained and experience health care professional that can assist in providing care to your loved one for a few hours a day to all day. Often, there exists adult daycare centers, where your aging loved one can be taken to a facility for a few hours a day for needed care and supervision. These health care professionals can allow you to have respite to give you a break and to reduce stress and burnout.
Caregiver stress is typically chronic and long-term, so it may take many months or even years to lead to the significant burnout stage. Accordingly, studies have found that older caregivers who experience severe stress and have their own chronic health conditions have a 63% greater chance of dying prematurely than people of similar age. When you as a caregiver are at the burnout stage, it puts your own health at risk, and the ability to provide needed care is diminished. You need to take action immediately to reduce stress and avoid caregiver burnout as soon as possible.
-
01-18-2026, 12:05 AM #118Nhà Lầu
- Join Date
- Aug 2017
- Posts
- 316
Những Hồi Ức Mẹ
Nguyễn Mạnh Trinh
Có những bài thơ, đọc lại là cả một sự hồi tưởng, đối với riêng tôi. Hơn thế nữa, nó còn là một phần đời sống.
Một trong những bài thơ vừa kể, tôi viết năm 1972. Lúc đó, tôi ở Pleiku và quá giang chiếc trực thăng ghé về thăm nhà ở lại một đêm rồi sáng trở lại đơn vị trong cùng một chuyến bay. Khi về nhà, lúc ấy buổi xẫm tối, tôi vội vàng lấy xe để đi chơi thì bất ngờ có một hình ảnh làm tôi khựng lại. Hình ảnh của mẹ tôi ngồi trước bàn thờ Phật với tiếng kinh trầm và mùi hương ngát. Tôi biết mẹ tôi đang cầu nguyện cho đứa con ở xa. Lúc ấy, chiến tranh đang khốc liệt với nhiều chết chóc. Ở xóm tôi, đã có nhiều chiếc xe GMC chở về quan tài phủ cờ của những người lính tử trận là những đứa bạn thuở ấu thời của tôi. Và tự nhiên tôi dắt xe vào nhà, …
Góc hiên đôi mắt cuộn tròn
dong tay nắng cũng hoàng hôn bóng trời
mẹ ngồi chải tóc sợi rời
đậu vai áo một nụ cười thêu hoa
mây rơi rụng xuống mái nhà
màu lá biếc cũng nhạt nhòa cành vui
cổng gió cửa đóng ngùi ngùi
nghe sóng cuộn giữa ghềnh trôi óc thầm
mẹ ngồi bóng xế trăm năm
tay lần chuỗi tiếng kinh trầm trầm bay
khói sương ở đỉnh núi tây
nên xa xăm lắm tháng ngày mênh mông
đi về xuôi ngược bến sông
chiều như đang rụng xuống lòng phố quên
Mẹ ngồi như tạc nỗi niềm
Tóc phơ phất gọi tịnh yên trong hồn
Kinh đen con nước xuống ròng
Trơ gốc cọc để trống không mặt lầy
Đi về tôi vẫn loay hoay
Chợt nghe lạnh ngọn heo may cuối trời
Mẹ ngồi một thuở ấu thời.
Tôi nhớ lại lúc ấy trời mờ mờ tối. Tuy vội vàng vì có hẹn với cô bạn gái nhưng có điều gì giữ tôi lại. Không phải là tiếng kinh hay mùi nhang khói, cũng không phải là đôi mắt Phật Bà hiền từ trên bàn thờ. Mà, bởi vì cái vóc dáng của mẹ ngồi, trong không gian, thời gian vô cùng tĩnh lặng cầu nguyện cho mình. Thế mà, bỏ đi thì không đành lòng. Tối hôm ấy, tôi trằn trọc trong chỗ nằm của mình, với cảm giác bâng khuâng khó tả. …
Tôi nghĩ mình không phải là một đứa con ngoan ngoãn. Tôi có tuổi nhỏ ngỗ nghịch và ở trong xóm là đứa đầu têu cho những chuyện nghịch phá. Lớn lên, lại không cố gắng học đại học như anh tôi hoặc đứa em tôi mà lại đi lính. Trong khi mẹ tôi thì chủ trương dù nghèo thế nào chăng nữa các con bà cũng phải học cho đến khi không còn cố gắng được nữa dù bà là một người ít học. Năm Mậu Thân cha tôi mất, rồi nhà bị cháy, nhưng mẹ tôi vẫn cố gắng xây dựng lại với một nỗ lực vô biên.
Cuộc đời mẹ tôi, trải qua nhiều khó khăn nhiều lo toan khổ cực và với đàn con như một con gà mẹ luôn xòe cánh ra che chở và chống đỡ lại những nghiệt ngã của cuộc đời.
Mẹ hay kể lại những năm đói hay những cuộc chạy loạn trong cuộc đời mình. Bà vẫn nhớ những người đã cưu mang giúp đỡ đến nỗi mấy đứa con khi nghe một câu đầu đã tiếp theo ngay câu thứ hai, và bà cười nhưng vẫn tiếp tục cái câu chuyện đã quá quen thuộc ấy. Bà nhắc đến khi chạy loạn, ghé vào chùa của sư cô Khoa có cây khế đã thành thức ăn thanh đạm trong nhiều ngày cho cả gia đình hay những khi bố tôi phải vào rừng kiếm gỗ đẽo guốc để bán những lúc khó khăn. Thời gian lúc đó, với bà vẫn gần gũi quen thuộc như lúc hiện giờ, sáng sớm ra chợ mở cửa hàng buôn bán như một công việc đã kéo dài năm này qua tháng khác.
Tôi đi xa rồi lại về gần, khi làm việc ở phi trường Biên Hòa gần Sài Gòn nhưng bản tính lông bông nên ít khi ở nhà. Nhưng, bên cạnh tôi hình như lúc nào cũng có cái bóng của mẹ tôi, nương tựa thì không đúng hẳn nhưng vẫn là một điều gì giúp đỡ ân cần. Tôi tin chắc, khi có điều gì khó khăn, sẽ có sự chia sẻ của người thân yêu nhất của mình.
Năm 1975, những phi đoàn F5 dời về phi trường Tân Sơn Nhất lúc đầu tháng tư. Và tháng chót trong đời quân ngũ của tôi là thời gian ở đây. Tình hình lúc này nặng nề với bao nhiêu biến chuyển của đất nước. Trong đơn vị, câu chuyện hàng ngày vẫn bao quanh câu hỏi đi hay ở. Còn ở gia đình, cũng câu hỏi tương tự. Mẹ tôi vẫn một câu nói. Đứa nào đi được thì cứ đi, đừng có lo cho người khác, nhất là những đứa có thể có những phương tiện. Bà nói, mẹ đã có nhiều thời gian sống với bọn “họ“ rồi. Khổ sở lắm … Khi sửa soạn những túi xách để ra đi, bà cứ chép miệng. Qua Mỹ rồi, làm gì có trầu mà ăn! Những miếng trầu, là cái thú vui của bà cũng như xem và nghe các tuồng cải lương. Những miếng trầu, suốt mấy chục năm, đã thành một thói quen thân yêu không thể nào bỏ. Thế mà, vì nghĩ đến mấy đứa con, bà quên đi cái tập quán ấy, chấp nhận ra đi…
Rốt cuộc, gần như cả gia đình tôi di tản được năm 1975. Riêng tôi, còn nặng nợ nên kẹt lại, dù đã đi xuống phi trường Bình Thủy nhưng không thoát được phải trở về nhà. Cái giây phút phải leo vào nhà sao thê thảm. Cửa dưới bị niêm phong, nên phải leo lên lầu để vào nhà. Khi nhìn thấy vật dụng của những người thân trong nhà tôi thấy nghẹn ngào. Vật thì còn đây nhưng người thì đã đi xa. Tôi nhìn giường ngủ của mẹ, nhìn đôi dép nhung dưới sàn, nhìn ô trầu, nhìn cái áo vắt trên thành giường, tự nhiên tôi muốn òa khóc. Những lá trầu đã héo vàng, những miếng cau đã quăn queo, những vệt vôi têm đã khô bong ra, như biểu tỏ của nỗi niềm chia ly vĩnh viễn. Lúc đó tôi nghĩ chẳng bao giờ gặp lại được những người thân. Cái cảm giác tuyệt vọng làm tôi như muốn ngạt thở. Nhưng rồi vẫn phải nén cảm xúc và vẫn phải sống và thoát đi cái địa ngục đang dần hiện đến của số phần những người thua trận.
Đi tù rồi trở về Sài Gòn, chờ đợi những chuyến vượt biên, thỉnh thoảng tôi lại đi qua để nhìn vào căn nhà thời xưa của mình cũng như sạp bán vải trong chợ Bình Tiên của mẹ ngày xưa. Cảnh vật cũng thê lương ảm đạm như người lúc đó. Buôn bán khó khăn, phiên chợ mất đi cái náo nhiệt thời xưa và người mua kẻ bán tràn ùa ra lề đường với kiểu buôn bán tạm bợ chỉ biết ngày nay mà không thể mường tượng được sinh kế của ngày mai. Từ những người đàn bà buôn gánh bán bưng trên hè phố tôi lại nhớ đến mẹ tôi. Không biết bây giờ bà ra sao và đời sống thế nào? Sau này, khi nghe kể lại, khi tạm cư ở đảo Wake, mẹ tôi thường xuyên ra cầu tàu nhìn mông về phía biển và đợi một chuyến tàu ghé bến có đứa con của mình. Bà chờ đợi và chờ đợi…
Tôi vượt biển tới đảo Kuku rồi Galang năm 1980. Trong vài tháng chờ định cư, tôi đã sống những ngày tự do thật vui vẻ. Mấy đứa em gửi thư qua nói anh hãy xem thời gian hiện tại như là đi nghỉ hè, qua đây sẽ làm việc học hành đến không kịp thở.
Đến Mỹ, sau một thời gian ngắn tôi lao vào cuộc sống mới. Vừa học vừa làm, với cái tâm tư cố gắng bây giờ cho ngày mai. Mẹ tôi hàng ngày thúc đẩy. Ráng học cho có một cái nghề. Ở đây mà lông bông không nghề nghiệp không bằng cấp thì khổ lắm. Không phải với riêng tôi mà cả với mấy đứa cháu nội, cháu ngoại bà cũng khuyên nhủ như thế. Gia đình mình không có gia tài cha ông để lại, thì phải gắng học để có của cải cho riêng mình. Có lúc có mấy người bạn rủ tôi mở tiệm furniture, lúc ấy làm ăn rất dễ dàng mà vốn liếng chẳng bao nhiêu. Nhưng mẹ tôi cản, nói học phải là công việc chính để chừng nào xong sẽ tính sau.
Mỗi buổi sáng sớm mẹ tôi dậy sớm sửa soạn bữa ăn sáng cho tôi và mấy đứa cháu cũng như bới cơm mang đến trường. Trên bàn ăn là một dãy năm cạp lồng cơm để thứ tự và món ăn thay đổi ngon lành. Kết quả là bây giờ, mấy chú cháu, cậu cháu đều tốt nghiệp hậu đại học và đều có công ăn việc làm tốt. Và, như thế mẹ tôi hài lòng lắm.
Thời gian qua đi tôi lập gia đình và mẹ tôi già thêm và sức khỏe cũng dần giảm sút. Một điều không may là suốt trong hơn chục năm sau cùng mẹ tôi bị bệnh đau nhức hành hạ. Mà nguyên nhân thật vô duyên. Mẹ tôi bị bệnh mà người mình gọi là bệnh ”dời leo”. Nếu chữa trị đàng hoàng thì có lẽ không bị hậu quả như thế. Đằng này ông bác sĩ gia đình mà cũng là một nhà văn có viết lách, lại khám bệnh sai và cho là bị phản ứng thuốc. Ông ta còn có những chuyện mà tôi gọi là vô trách nhiệm, khi mẹ tôi phải vào bệnh viện ban đêm, gọi ông ta thì ông bịt mũi cho khác giọng và trả lời không có nhà. Với một người có quen biết mà cư xử như thế thì thật là hết ý kiến…
Nhưng cũng có những người giúp đỡ thật chân tình. Như bác sĩ Phạm Gia Cổn đã dùng phương pháp đặc biệt để chữa đau mà không tính đến tiền bạc và ông hẹn lúc sáng sớm ở một văn phòng của một người bạn bác sĩ khác. Lúc nào ông đến sớm trước hẹn và trước sự áy náy của tôi ông vỗ vai: “không phải vì tôi quen biết với cậu mà đối xử thế này mà với tất cả bệnh nhân tôi đều cư xử như thế…” Hay như bác sĩ Bích Liên, cũng thường xuyên ghé đến thăm nom khi mẹ tôi nằm trong bệnh viện. Hay bác Lê Mộng Ngọ, một trưởng hướng đạo và một nhà giáo dục và cũng là một bậc thầy về châm cứu đã chữa trị cho mẹ tôi cả năm với cả sự tận tâm và thân ái. Những ân tình ấy, riêng tôi và cả đại gia đình không thể nào quên.
Và rồi hôm nay, trong ký ức, lại hiện về những hình ảnh cũ, những xúc cảm xưa.
Tháng tám ở Cali năm nay trời cực nóng. Đất trời hình như cũng xao xuyến vì những nỗi niềm nào. Trong dòng nhân sinh trôi đi, chuyện hiện tại và tương lai hay hiện tại bị xóa nhòa trộn lẫn vào nhau trong vòng quay siêu tốc của đổi thay dời đổi. Nhưng, có một điều, tâm cảm con người không đổi và lúc nào cũng bàng bạc ẩn giấu những nỗi nhớ thương…
Tháng tám, trời nóng và khô. Một ngày chủ nhật, tôi đến chùa nghe kinh và đọc kinh. Có lẽ, ở đời sống này, tôi đã lờ mờ thấy những gì gọi là tạm bợ. Hình như, tôi có cảm giác rằng những ngày bây giờ chỉ là bắt đầu cho một chu kỳ dù rằng bây giờ tôi đã qua tuổi năm mươi để đến tuổi sáu mươi. Sinh lão bệnh tử, một vòng tròn kín, có phải? Và, có ai hiểu được lẽ thành trụ hoại không?
Hôm nay, có một cô bé hỏi tôi. Chú cài bông hồng mầu gì? Và tôi trả lời. Mầu trắng. Một cách phản xạ. Nhớ lại vành khăn trắng, mùi nhang khói, đôi mắt nhắm lại của mẹ ngày nào, tất cả làm tôi như hụt hẫng. Đọc những câu kinh, nhìn lên bàn thờ Phật, để trấn tĩnh lại. Đôi mắt Đức Phật, như có chút gì xẻ chia, như có chút gì an ủi. Mẹ tôi đã đi xa. Bây giờ, hết rồi, không còn nụ cười móm mém mắt cũng cười theo khi nhìn con cháu. Bây giờ hết rồi không còn những chuyện kể ngày xưa lúc ở phố Lạng Sơn hay ở làng Phù Lưu. Bây giờ, mẹ đang nằm trong lòng đất xứ người. Và biết đâu, ở cõi âm phần đó mẹ trở về lại quê hương, để ghé thăm ngôi nhà cũ, ngõ làng xưa. Biết đâu…
Tháng tám, trong tôi những cơn gió. Quỳ trước chánh điện, tôi quên đi cái nóng nực của thời tiết để theo cánh gió như cánh buồm của lời kinh dẫn dắt suy nghĩ của tôi đến một nơi chốn mà có lẽ đã xa vời mà sao gần gũi. Đời sống có lúc sao ngắn ngủi. Nhớ lại cả cuộc đời của mẹ, hình như không bao giờ nghĩ đến bản thân mình. Khi còn trẻ, vì chồng. Khi góa bụa, vì con. Những lúc ngặt nghèo, bao giờ cũng giang tay ra chịu hết nhọc nhằn cho con cho cháu. Sống ở xứ người cũng như khi sống ở quê nhà, nỗi vui của con cũng là nỗi vui của mẹ và cái đau xót của cháu con cũng là cái xót đau của bà…
Có một lúc nào như khi trong trại cải tạo nghe bài “Lòng mẹ“ tưởng không bao giờ gặp lại khi mẹ tôi đã di tản vào những ngày tháng tư năm 1975. Hay như bây giờ nghe bài “Bông hồng cài áo“ để thấy trong dạ thổn thức. Lúc ở nghĩa trang, nhìn những con chim sáo đen mổ những hạt cơm cúng, tự nhiên tưởng tượng đến những ngã đường nào mù mịt trong cõi âm phần. Ra đi hay trở về, hiện tại không xác định được. Nhưng chỉ mường tượng một điều cuộc sống sẽ còn dài chẳng phải ngày một ngày hai mà chấm dứt…
Có một bài thơ, đọc lại như một hơi thở dài, bâng khuâng…
Tháng tám những ngọn gió trở về.
Những ngọn gió từ thung lũng hoang sơ
Khi thành phố dòn những mái nhà khô cong rêu xám
Mưa đời ôi đánh thức tôi
Làm một bài thơ nhớ mẹ.
Tự hỏi mình
Có chuyến xe nào ra đi không về
Như chiếc xe tang mầu trắng hôm đó.
Cỏ có bao giờ rạp dưới gót giày
Khi nắng nhuộm vàng những cụm mây
Và nước mắt như dòng sông mùa hạn
Kiếm một góc khuất
Để khóc thỏa thuê
Sao cạn khô tuyến lệ
Có nỗi đau nào từ ngực trái
Đến tận đỉnh đầu như cơn buốt thịt da
Ta đứng vững hai chân
Sao nghe mặt đất rung lên từng chập
Không phải cơn địa chấn
Hãy hỏi ký ức ta ?
Hãy hỏi ký ức ta
Những ngày xưa đã cũ
Bước chân nào ghé qua
Phận đời ai tạm trú
Hãy hỏi trong lòng ta
Có bao giờ nhỏ lệ
Ta có biết tuổi già
Như mặt trời bóng xế.
Hãy hỏi góc hồn ta
Dấu những gì nuối tiếc
Hỏi ta, hỏi chính ta
Đến bao giờ vĩnh biệt
Viết về mẹ. Một đề tài với tôi đã ấp ủ từ bao nhiêu lâu, tưởng khi bắt đầu thì sẽ câu tiếp câu, chữ tiếp chữ ào ào dễ dàng. Thế mà, tôi vẫn ngồi loay hoay, đánh vật với chữ nghĩa. Có những nỗi đau, tôi không muốn ngồi nhai lại. Có những hối tiếc, tôi muốn quên đi. Tự hỏi mình có bao giờ làm cho mẹ buồn chưa thì câu trả lời một cách thành thực là rất nhiều. Đứa con ngỗ nghịch cứng đầu, chính tôi. Đứa con sau những trầm bổng cuộc đời mới hiểu được thế nào là tình thương người mẹ. Nhưng khi nhìn mẹ nằm thiêm thiếp ở giường bệnh của nhà thương, tôi thấy lo, thấy buồn mà bất lực không làm gì được. Đời sống cứ thế cuốn trôi đi, chuyện phải đến đã đến. Có sinh có tử thì phải có luân hồi, câu kinh ấy đã đọc bao lần mà vẫn ngậm ngùi…
Hôm nay ở chùa đông ngợp những người. Ngày xưa Đức Mục Kiền Liên trả hiếu cho mẹ thì bây giờ những người con tưởng nhớ đến mẹ cha. Những nụ hồng được gắn lên trên áo…
Tôi trở lại nghĩa trang
Con đường Bolsa ngoài kia náo nhiệt
Mà ở đây.
Trên bãi cỏ xanh
Những chú sáo đen vẫn ngơ ngác trên bia mộ.
Ở trong lòng đất
Hình như tiếng hát cất lên.
Không phải tiếng chú dế ngày xưa
Cũng chẳng phải tiếng dương cầm buổi tối Sài gòn
Có phải tiếng nhạc chiêu hồn trong đêm khuya bệnh viện.
Không phải không phải đâu !
Chỉ là âm thanh đồng vọng của những tháng ngày nào
Mẹ ngồi nhìn ra mặt đường
Bất động
Khi giọt nắng ban trưa rót vào ô cửa kính.
Hình như có bước chân
Rất nhẹ.
Như tiếng gió thì thầm.
Những cơn gió tháng tám. Thổi về từ tháng bảy âm lịch mưa dầm sùi sụt quê nhà. Có nỗi buồn nào như những chiếc lá khô rụng rơi theo chiều gió. Ở Cali, trời vẫn nóng. Không có ai mặc giùm mầu áo xanh để nhớ lại những cổng chùa gió bay lồng lộng quê nhà. Và mầu hoa hồng, dù đỏ hay trắng vẫn bát ngát tình thương và nhắc nhở đến từ nhịp đập trái tim của những người xa xứ.
Những cơn gió tháng tám. Ơi những cơn gió gửi vào trí nhớ tôi những giọt lệ. Những giọt lệ mà có lúc tôi đã gói kín vào cảm xúc. Làm sao trong cái nghẹn ngào riêng mình thấy mình như ấu thơ giữa những gian truân đã trải qua. Lạ lùng làm sao thấy mình quá đơn côi trên con đường sẽ phải đi đến và đi qua của cuộc đời….
-
03-08-2026, 01:51 AM #119Nhà Lầu
- Join Date
- Aug 2017
- Posts
- 316
Caring for parents as they approach life's end
Rabbi Irwin Wiener, D.D.
The 12th century philosopher Maimonides wrote: "If the mind of a person's mother or father becomes diminished or injured, the child should do whatever he can to respond to the demands of the affected parent until God exercises His mercy.
“Nevertheless, if the parent's situation grows even more difficult and the child can no longer bear the burden, the child may leave and assign others to give his parents the concern and rightful proper care."
Numerous times there are feelings of guilt as we see our parents fade as their cycle of life nears its end. Have we done enough? Have we said enough to really matter?
The pain of seeing a parent enter the darkness of diminished ability is more than we can bear. We feel powerless.
Then our minds start to wander and begin reflecting on childhood dreams and grown-up anticipations. We remember our first bicycle and how Dad taught us how to ride. We recall the first date, the first prom, the first of many things that were part of our growing up.
We fondly recollect Mom sitting with us reading to us and helping us take that first step into adulthood.
And then we look down at this frail person whose white hair reminds us of ageless encounters.
The skin shows the wear and tear of the times spent worrying about our success. The smile is now strained because the years seemed to have taken their toll and smiling is now a chore more than a joy.
What can we do? What should we do? We now have our own families who need our attention. We want to reach out and be there for the ones who gave us life and are now reaching that solemn moment in time.
Our minds wander and the torment is great because parents deserve all we can do because of all they did. And honoring our parents, Scripture teaches, is as though God is in our midst and we are honoring Him.
Then, perhaps we should remind ourselves of what Maimonides wrote centuries ago - that it is our responsibility to give dignity at the end, but we are also obligated to ensure that the care and concern may be shared with others so that proper vigilance will relieve our worry.
There are situations that require the utmost tenderness. There are hospice visits.
It is not enough to think that it is God’s hands. It is not enough to just offer consolation. Most questions center around why is this happening?
Perhaps we should concentrate on the real question - How?
How can we come together to relieve the burden, to lighten the load and to ease the pain?
So, no regrets, no guilt, just the understanding that we did the best we could, and we were not ashamed or embarrassed to accept a helping hand. And when the end finally arrives, we will mourn but we will have memories and those memories will guarantee eternal life.
For remembrance is one secret ingredient of immortality.
We can no longer caress or embrace because now it is God's turn as He brings them to his bosom and takes charge of their journey through eternity.
Similar Threads
-
Những buổi chiều còn mưa
By ndangson in forum ThơReplies: 419Last Post: 12-28-2016, 01:04 PM -
Lai rai chiều nay
By thuynh in forum Gia ChánhReplies: 438Last Post: 07-30-2013, 09:18 PM -
95 tuổi vẫn chăm chỉ chuyện phòng the
By ngocdam66 in forum Lượm Lặt Khắp NơiReplies: 5Last Post: 11-22-2011, 08:49 PM -
Bé 3 tuổi chăm mẹ chết mòn trên giường bệnh
By tử đằng in forum Quê Hương TôiReplies: 0Last Post: 10-12-2011, 07:59 AM



Reply With Quote
