Register
Page 32 of 159 FirstFirst ... 2230313233344282132 ... LastLast
Results 311 to 320 of 1583
  1. #311
    NhonhaKG
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    1,685
    Chào cả nhà..
    Thấy Mướp nữa nè...
    và Kim, phải Kim ở trên núi không hở Kim??
    và chào cây si thả..thả...rễ trong vườn khuya..)

    Linh ơi
    Cho chị coi mấy đọt sen đi, nó bự tới đâu rồi..
    Cát Vân

  2. #312
    CatVan phẻ không?
    Linh ơi, muop tính cắt như vầy chắc được ha, mèn ơi cái Youtu của TL cho coi, cái cô đó cắt cây nho còn có vài cọng =)), giàn nho của Linh cứng cát quá , của muop còn mong manh lắm

  3. #313
    nguoiquangcao234
    Guest
    Vui lòng không dùng diễn đàn để quảng cáo thương vụ !
    Last edited by ThienAnMod; 02-20-2012 at 08:42 AM. Reason: Quảng Cáo

  4. #314
    Biệt Thự mờ mờ's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    1,418
    Thùy Linh yêu, mm vào báo cho TL biết mí cây bắp của mm đã có cờ rồi, đang hồi hộp chờ xem trổ hoa...

    mm thấy chú sâu này lấp ló trong bụi cây chanh nên chớp hình cho TL xem nè.



    mm.

  5. #315
    LXD
    Guest
    Mờ Mờ
    Có lẽ MM chụp bằng ống macro nên con sâu tròn quay như con đuôn . Sau vườn MM có trồng sen cạn không , nếu có thì thử chụp xem , đẹp vô cùng .

    o0o

    Có ai biết Thuỳ Linh đi đâu mấy hôm nay không ?

  6. #316
    Biệt Thự Thùy Linh's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    7,466
    Chào cả nhà, một ngày vui và 1 đêm an bình

    LXD à, TL đây nè

    Mấy hôm nay muốn phát tửng khg làm sao ngồi vô viết gì nổi hic

    Cám ơn LXD chia sẻ "kỷ niệm" xưa, LXD nói về con gái bắc và con gái nam huh !
    TL hong bít dùng chữ tui, khi TL bắt đầu đi học thì đã ở thành phố, hồi nhỏ trong lớp hay chơi chung con nít lối xóm thì xưng tao mầy với bạn thân, khg thân thì kêu tên, xưng tên hihihi

    Có phải người bắc hay mời ...đãi bôi khg ? người nam mời là mời ngắn gọn, thật tình, nếu nói khg ăn thì .......đói, khg uống là ......khát á .=))

    Cậu TL hồi xưa ra bắc về nói như thế này ...
    Khi cậu hỏi 1 cô gái bắc :
    - Mấy giờ rồi cô ?
    - Dạ, 12 giờ zdồi anh ạ !
    còn hỏi cô gái nam :
    - 12 gòi !
    Còn con gái nam khen nam nhân ...nhìn nhìn và nói:
    - chặt thùng vô coi bảnh quá há, nhìn cái li bén đứt tay luôn
    con gái bắc nói bâng quơ mà nói to cho người họ khen nghe:
    - ôi ........người đâu mà bảnh bao thế !
    v...v...
    LXD có thể thêm .....hihi

  7. #317
    Biệt Thự Thùy Linh's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    7,466
    cả nhà khỏe hong .

    Cả cưng
    , mai em đem hình sen vô
    Anh Hàn Sinh khỏe hong .

    Zung ơi, bí ra ...răng ? hihihi


    Quote Originally Posted by Mướp Hương View Post
    CatVan phẻ không?
    Linh ơi, muop tính cắt như vầy chắc được ha, mèn ơi cái Youtu của TL cho coi, cái cô đó cắt cây nho còn có vài cọng =)), giàn nho của Linh cứng cát quá , của muop còn mong manh lắm

    Mướp ơi Mướp a``````````````

    Mướp cho Linh cái hình khg có vạch đỏ, hay hình nào rõ rõ hơn cho Linh " tỉa" bằng hình dùm Mướp cũng được .

    Tỉa theo Mướp thì cái thân, dáng sau này hong đẹp .
    Từ dưới lên có nhánh nào phải đản sát hết, rồi lên mới cho xòe tay như cái áo Kimono Nhật Bản á Mướp, hay như chữ Tê .
    Chừa 4 nhánh mà 1 tuổi mạnh nhất á .
    Mướp thấy cô đó đản như vậy chừa đúng 4 nhánh (mỗi nhánh chừng hơn nửa mét, trong nửa mét này có nhiều mắc sẽ ra chồi ra chùm á, rồi năm sau nữa lại tỉa cái nhánh mới cho ngắn thôi)
    chừa nhiều chỉ nuôi lá, chật chội, khg có sức nuôi trái (giống hoa hồng khg tỉa thì hoa nhỏ, lá, rosehips tùm lùm khg mạnh, đẹp).

    Mướp tỉa theo phim vậy là đúng với sultana mà năm thứ 2 đó , năm này tạo dáng, năm thứ ba mới là tỉa như nho "trưởng" thành, mới có nhiều chùm.

    Mỗi lần Linh tỉa thì 1 đống nhánh phải cắt bỏ á, năm nào cũng tỉa cắt đi những nhánh nho dài 5-6 thước là thường, nó ra mạnh lắm .
    dọn sạch òi hong thấy nữa ...

    Last edited by Thùy Linh; 02-22-2012 at 07:15 AM.

  8. #318
    Biệt Thự Thùy Linh's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    7,466
    Quote Originally Posted by TiNi View Post
    Chào chị Thùy Linh
    Hôm nay tình cờ lạc vào đây .... Wow biết chị ko cần khen mà cũng ráng phải khen Chị thiệt là tài giỏi và xinh nữa, quá hâm mộ bàn tay làm vườn của chị .
    Chào TiNi, oh TiNi ở Canada là cùng quốv gia với chị Cát, Ngọc Hân, ... TL rất vui khi đón TiNi "lạc" vào đây, trong vườn có hoa lá chi Tini đem vào cho cả nhà coi với nhen

    TL mới đọc xong email 1 người bạn gửi, về chuyện 1 người khiếm thị mới thấy khâm phục ......
    Xin mời cả nhà đọc câu truyện anh Đinh Văn Lại .....
    ________


    Anh Đinh Văn Lại mù cả hai mắt ...


    Những bước chân của người đàn ông mù loà bước như chao trên mặt đất. Đột nhiên, anh rẽ ngoặt, dò dẫm một chút rồi tự tin bước thêm hai bước nữa, đưa tay vào cánh cửa xe khách, giật mạnh cánh cửa. Anh tra chìa khoá vào ổ, nổ máy. Đoạn, anh giật luôn nắp máy xe, ghé tai nghe tiếng máy, gật gật đầu rồi gọi:
    ” Cháu ạ. Lên đường thôi”.
    Người cháu ngồi vào vị trí tài xế, yên tâm vì chú của mình đã khẳng định máy nổ tốt. Hai chú cháu lên đường. Chiếc xe khách cũ 17 chỗ ngồi bắt đầu lăn bánh trên con đường núi cao chon von, bắt đầu cho chuyến xe khách như thường ngày: Lâm Hoá- Tân ấp.


    Gãy mắt tuổi 17

    Đinh Văn Lại gọi đôi mắt mù loà của mình là gãy.
    ” Tui bị gãy mắt lúc 17 tuổi. Hôm đó, tui ở trong đội thuỷ lợi của xã. Tui nhận viêc nổ mìn phá đá để bà con đào kênh mương. Nhưng hôm đó không may. Mìn nổ trên tay. Ba ngón tay cụt. Đôi mắt từ đó mù loà. Cực ơi là cực. Anh biết không. Ngày nớ, hai người anh trai của tui mới hy sinh. Mạ tui đang khóc hết nước mắt, thì tui lại bị mù loà, rứa thì còn chi để nói nữa. Tui ra viện, lò mò về nhà, đi bên trái vấp cột nhà bên trái, đi bên phải vấp cột nhà bên phải.

    Tui ôm lấy mạ tui, khóc rồi nói, e con chết. Mạ tui nói, hai anh trai con hy sinh rồi, con chết nữa thì mạ sống mần chi. Nhưng sống chi khổ rứa mà sống được. Bây chừ khi mô trước mắt tui cũng đêm tối. Cảnh gia đình đã nghèo khổ, mạ tui cũng đã già yếu, tui mù loà, lại sống ở vùng quê xe tít trên non cao này, anh tính, người mắt sáng còn đói nhăn ra nữa huống hồ cảnh ngộ tui như ri.

    Thỉnh thoảng mạ tui thở dài
    ” Tuổi mười 17 bẻ gãy sừng trâu, rứa mà con gãy mắt”.
    Nhưng gãy mắt, mù loà thì tui vẫn là tuổi 17. Tui khoẻ mạnh. Ngủ khoẻ, ăn khoẻ, cái chi trong người cũng khoẻ, chỉ có đôi mắt mù.Khoẻ rứa không lẽ để mạ tui nuôi báo cô. Mà lấy chi để nuôi?
    Tui ngồi ngoài sân nhiều ngày liền rồi quyết định đi buôn. Mạ tui hét lên: thằng ni điên, mù loà lại còn đi buôn. Tui tính rồi. Tui không điên. Tui goi thằng cháu 12 tuổi đến. Tui mượn bà con ít vốn liếng, rồi hai chú cháu lên đường. Tui cần đến chợ mô, thằng cháu dắt tay đến chợ đó. Đi bộ cả ngày. Chợ này mua cá khô, kim chỉ, giấy bút, bột canh, mắm ruốc, sang bán cho chợ xa hơn, lấy công làm lãi. Không ai hiểu được chuyện buôn bán của tui. Nhưng tui đã quyết rồi.
    Đã buôn thì phải có lãi. Công việc quen dần. Tui quen với công việc, quen với việc cầm những đồng tiền, quen với cả nhu cầu thị trường. Hàng năm trời hai chú cháu như hai kẻ hành khất, gồng gánh, mang vác hàng hoá, len lỏi vô đến tận từng nhà người ta bán. Ai mua chi cũng bán, mua một cái kim cũng bán, mua một tờ giấy cũng bán, một điếu thuốc lẻ cũng bán, bán hết. Buôn một lúc rồi có kinh nghiệm, rồi có vốn, rồi quen. Rứa mà sau mấy năm, tui đã tích cóp được chút vốn…Rứa là bắt đầu tự sống được…Rứa là tui không còn lo sợ chi đến đôi mắt gãy nữa…




    Anh Lại lắp ráp xe đạp thoăn thoắt

    Trung tâm sản xuất xe đạp…lắp ráp

    “Tui phát hiện ra rằng, bà con mấy xã vùng núi của tui rất cần có cái xe đạp đi lại, nhưng giá xe đạp trên thị trường còn rất cao. Trên ni, bà con nghèo, kiếm được ngàn bạc cháy cả lưng áo, nên ai bán chi rẻ vài đồng là mua, đắt lên một đồng thôi mua. Tui tính. Nếu mua phụ tùng xe đạp về, lắp ráp thành xe đạp, bán, rẻ hơn giá xe đạp nguyên gàn, chắc là bà con mua.

    Rứa thì mần thôi. Tui mua khung xe, mua đầy đủ phụ tùng rồi bắt đầu thực tập việc lắp ráp xe. Ui chao nói rứa mà khó cực kỳ.
    Mắt sáng mà người ta còn chưa lắp được, mình mù, e không mần nỗi.
    Tui lắp chiếc thứ nhất. Thằng chàu đi thử. Được nửa vòng quanh làng nó về bảo, chú ơi, xe đạp chú lắp cứ bị rơi ra một số thứ, không biết là thứ chi. Tui cay đắng cười. Lắp ngu thì một số thứ phụ từng nó rơi ra chớ gì nữa.
    Tui mần lại. Mần đi mần lại. Mần cả đêm cả ngày. Rồi cuỗi cùng tui cũng xuất xưởng được chiếc đầu tiên. Bán rẻ. Có người mua ngay. Tui rút kinh nghiệm, họp với thằng cháu một buổi rút kinh nghiệm, lắp tiếp. Lắp đến đâu tui bán đến đó, bán chạy như tôm tươi, bán có tháng được cả trăm chiếc. ở vùng quê tui nơi khỉ ho cò gáy này, có ai lắp ráp xe đạp đâu, mà lại rẻ, rứa là bán chạy, rứa là lãi, lãi lắm, mỗi tháng kiếm bạc triệu như chơi.

    Người ta đến đặt hàng mần không kịp. Họ đến, vừa ngó tui lắp xe như ngó tiết mục làm xiếc. Họ khen tui mù loà mà giỏi. Được khen lại mần ra được tiền, cái mũi tui khi mô cũng phổng lên, sướng. Tui làm lại nhà cho mạ, lại còn bán gạo, cá mắm, hàng xén trong nhà phục vụ cho cả xã. Mần ăn phát đạt lắm.
    Có hôm tui uống rượu say, tui ca cải lương, tui cười nói, tui ba hoa: Ai ở xã ni nhiều tiền bằng thằng mù tui? Ai? Không ai cả.
    Mạ tui vui lắm, tự hào về con trai của mình nhưng cả ngày nhắc: Cưới vợ đi con ạ. Tui nói, con mù loà, ma nó lấy. Mạ tui im lặng”.




    Chị Duyên giờ đã lớn tuổi vẫn còn lưu nhiều nét xinh xắn

    Cưới vợ

    Vợ chồng anh Lại ngồi trước mặt tôi, tủm tỉm cười, rủ rỉ kể chuyện họ đã thành vợ chồng như thế nào. Chị Duyên vợ anh Lại rất đẹp. Thế là anh Lại không những cưới được vợ mà con cưới được vợ đẹp.
    Chị Duyên kể:
    ” Mới đầu anh Lại lân la đến chơi, em sợ. Con gái như em, được coi là đẹp nhất xã, ai đời lại có con trai mù loà đến cưa kéo thì ngượng chết. Bọn thanh niên mắt sáng không biết răng vì nể anh Lại, sợ anh Lại hay thương anh Lại mà khi biết anh Lại đến tán tỉnh em, các anh ấy lùi xa hết, anh Lại tha hồ tán ngày tán đêm. Anh Lại cười:
    ” Tui có biết o Duyên đẹp xấu như răng. Lần đầu tiên đến nhà o Duyên tui dắt thằng cháu theo để nó quan sát hộ xem o Duyên như răng. Ra về tui hỏi cháu tui: O Duyên như răng?
    Thằng cháu nói đẹp. Tui cáu, tao không cần đẹp, tao cần o Duyên như răng, có ngực to không? Cháu tôi gật đầu nói ngực to. Có mạnh khoẻ không? Có. Mông có nở không? Có. Mũi có cao không? Cao. Mắt có sáng không? Sáng. Chân có dài không? Dài. Mạ tui cáu: Mi hỏi chọn vợ như chọn trâu giống. Chớ răng nữa. Xã ni ai mà không phục tài tui chọn trâu bò giống. Chọn trâu bò giống được, chọn vợ được.
    Nghe cháu tui tả rứa là yên tâm. Tui lân la đến nhà o Duyên. Lân la nói chuyện, o Duyên thuận cho nói chuyện. Lân la cầm tay, o Duyên thuận cho cầm tay. Một hôm, tui liều kéo o Duyên lại, hôn vào má, vào mắt, vào môi, o Duyên cũng cho. Rứa là ưng nhau. Nhưng đến khi nhà tui mang thủ lợn, cau trầu đến xin cưới thì nhà o Duyên cương quyết từ chối, lấy ai thì lấy chứ không thể lấy cái thằng mù. Anh tính như rứa cực không?”.
    Chị Duyên mỉm cười:
    ” Hôm nớ nhìn anh Lại dữ tợn lắm. Anh ấy thuyết mãi nhưng gia đình em không cho cưới. Rứa là anh nớ lấy cái dao ra, dí vào cổ và hét:
    ” Duyên. Nếu nhà em không cho anh cưới em thì em lại đây mà coi anh đâm chết anh đây nì. Một . Hai. Ba."
    Khiếp quá. Em chạy đến giật con dao ra. Gia đình em sợ quá, cuối cùng cho cưới. Sau khi thành vợ chồng, em hỏi anh ấy, có thật là nếu gia đình không cho anh cưới em, anh đâm dao vào cổ chết à? Anh Lại phồng má lên cãi:
    ” Chết răng được. Không cưới được o ni thì cưới o khác chớ, răng mà chết? Tức không? Điêu không?”. Hai vợ chồng cười to trước mặt tôi. Cả thằng con trai 10 tuổi của họ cũng tít mắt cười khi nghe chuyện của bố mẹ.

    Anh Lại và con trai trước nhà




    Hơn cả triệu phú

    Tích cóp được vốn liếng, anh Lại quyết định mua xe khách.
    Anh Lại lý luận:” Nhu cầu đi lại của bà con tuyến đường từ xã tui lên ga Tân ấp rất lớn nhưng không có xe. Đoạn đường chỉ vài ba chục cây số đường rừng thôi nhưng nếu không có xe khách thì việc đi lại, giao thương hàng hoá cực lắm.
    Tui bảo vợ tui đưa cái bồ gạo đựng
    tiền ra, đổ cả bồ tiền ra giữa nhà đếm, được gần trăm triệu, số tiền tui làm ăn được nhờ buôn bán, nhờ lắp ráp xe. Tui gọi đứa cháu đến, đưa tiền cho nó đi học lái xe. Sau 6 tháng học, nó về, tui và nó đi mua xe. Tìm kiếm mãi rồi cũng mua được một chiếc xe cứu thương cũ, lắp thêm ghế, chở khách được.
    Bây chừ, vào mỗi buổi sáng, cháu tui lái, tui phụ xe, thu tiền. Răng lại không thu tiền được. Tui đố ai đưa nhầm tiền cho tui. Tiền to, tiền nhỏ, tui cầm, vuốt một cái biết ngay.
    Chạy xe khách kiếm tiền hay lắm. Tui lại mò mẫm xem máy xe. Có chi khó. Lắp xe đạp còn được thì coi máy ô tô cũng được. Tui mò mẫm cả mấy ngày, rồi hỏi thêm cháu, tự nghe tiếng máy, tự sửa chữa những thứ vụn vặt, tập vá lốp, lắp lốp, làm mãi thì quen. Chạy xe buổi sáng, buổi chiều tui lắp ráp xe đạp. Cứ rứa, tháng mô tui cũng kiếm được bạc triệu. Trong nhà tui còn bán gạo, bán hàng tạp hoá phục vụ cả xã.Trong xã có việc chi cần tui giúp đỡ kinh phí tui giúp liền. Bà con ai túng thiếu cũng chạy đến tui. Có người nói:” Ngượng thiệt. Ai người sáng lại đến nhờ vã người mù”. Nhưng quan trọng chi chuyện nó. Mình làm ra được tiền, bà con khó khăn phải giúp thôi. Họ nói tui là triệu phú. Đáng chi chuyện đó. Trong nhà tui khi mô cũng có năm ba chục triệu. Trên này mà nói đến tiền triệu như ở thành phố nói đến tiền tỷ. Rứa mà tui giàu lên được. Vui lắm.
    E cũng nhờ trời giúp nữa.
    Trời cướp đi mắt tui thì trời cho tui lại mắt khác, cũng rứa thôi. Bà con nói, mắt tui là mắt trời, có mắt trời tui mới mần được nhiều việc, trở thành giàu có. Trời đất chi
    . Nghiến răng lại mà mần, đừng thối chí là được thôi, phải không anh?”


    Đó là những câu chuyện kể của người thanh niên mù Đinh Văn Lại, xã Lâm Hoá, huyện Tuyên Hoá, tỉnh Quảng Bình. Để lên được nơi này nghe anh kể những câu chuyện thần kỳ ấy, tôi phải vượt gần hai trăm cây số đường rừng. Và khi trở về, nhiều lần tôi đưa tay lên đôi mắt sáng của mình và thấy ngượng, mắt sáng như thế mà tôi sống thêm đời nữa e cũng không làm được nhiều tiền như anh Lại. …



    Trưởng thôn Khoai Lang đang hỏi chuyện anh Lại
    Last edited by Thùy Linh; 02-22-2012 at 07:14 AM.

  9. #319
    LXD
    Guest
    Thuỳ Linh

    Một người viết đủ thứ như Thuỳ Linh mà ngưng viết vì phát tửng là chuyện lạ nhá .

    Phải nói cho đúng kẻo mấy cô gái bắc lại trách móc , là người con gái bắc sống ở đồng bằng bắc bộ thực sự tiêu biểu cho phụ nữ Việt . Nếu thi hoa hậu có hai cô gái cùng nhan sắc như nhau , thì phần thắng luôn về phía cô gái bắc , vì con gái bắc ăn nói duyên dáng , ý nhị hơn .

    Còn chuyện đải bôi hay nói ngọt mà gọt đến tận xương là thế hệ của mấy cụ kia , bây giờ L không còn thấy ở những người trẻ nữa , nhưng khéo nói và duyên dáng thì luôn vẫn là mấy cô gái bắc . Yêu cũng vậy , con gái bắc yêu ngọt lìm lịm , mình đâm đầu vào chết hồi nào không hay !

    Mấy người bạn của L không thích con gái nam , cứ chê đủ thứ , nhưng L thích vì ở gần con gái nam chỉ ồn tai thôi chứ không mệt óc .. hi hi .. tại vì con gái nam nói hơi bị nhiều , không biết có ai nghĩ như mình không đây ?

    Sau nầy L còn thích nghe cải lương , nghe đến ghiền luôn nhưng hát thì thua , vì phát âm không chuẫn kiểu nam bộ ! Không ngờ phải không ?

  10. #320
    TL ơi
    Mấy hôm trước nghe tin không vui của Air Australia, hv đoán là TL bận rộn lắm phải không.
    hv cũng khá nhiều việc nên ít viết.
    Có tấm hình mới bấm được trong sân sau nhà hv đây TL


    .

 

 

Similar Threads

  1. Vườn thơ
    By Minh Tâm in forum Thơ
    Replies: 64
    Last Post: 03-28-2012, 12:36 AM
  2. MÙA THU Trong Tình Ca Việt
    By ngocdam66 in forum Phê Bình Văn Học Nghệ Thuật
    Replies: 3
    Last Post: 10-06-2011, 01:44 PM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 09:52 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2026 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh