Register
Page 26 of 238 FirstFirst ... 1624252627283676126 ... LastLast
Results 251 to 260 of 2379
  1. #251
    ( Ngô Thị Lú tự Lú-Xì ) ntđl's Avatar
    Join Date
    Nov 2011
    Posts
    1,620
    *

    Dà...
    Hương Vị Cuộc Đời là phim vô thưởng vô phạt, hổng sốt dẻo sôi nổi chi dzáo chọi.
    Phim là hỗn hợp của Hy Lạp-Thổ Nhĩ Kỳ, có lẽ nhắm mục đích hòa giải hòa hợp hai dân tộc đã lâu đời hiềm khích. Những nhơn vật trẻ của phim - bánh tí Fanis, Saime và Mustapha - được coi là con dân "tiến bộ" của đất nước hai bên.

    HVCĐ kể chuyện đám di dân hy lạp sống lâu đời, hầu như đã mất gốc, trên đất Thổ.
    Thấy vậy mà thiệt ra hổng vậy. Quê hương cũ có lẽ luôn luôn là chốn để trở về, và trở về theo kiểu... rụng lá - lá rụng về cội !
    Nhơn vật chánh - nói theo bác đảng, sợi chỉ đỏ xuyên suốt từ đầu đến cuối phim - hổng phải là thằng cu Hy Fanis cùng mối tình thơ ngây với gái Thổ Saime, nhưng là cụ Vasilis, ông ngoại của nó, một nhà hiền triết thứ thiệt. Cụ Vasilis đứng trong tiệm thong thả cân đo gia vị nấu ăn kèm theo những lời khuyên hữu ích đượm màu sắc triết lý cuộc đời.

    Trước những biến cố chánh trị giữa hai phần đất đối nghịch : quê hương hy và đất dung thân Thổ (tạm dung... thân), cụ Vasilis luôn tìm cách tự trấn an, rằng... "giao tình thiếu xung đột y chang tiệc cưới tẻ nhạt vì thiếu nhạc". Xung hoài và xung lâu nhưng rồi đâu cũng sẽ vào đấy cả.
    Nhưng rồi.... đâu đã không thể vào đấy, và Thổ đã quyết định trục xuất các di dân Hy tuy sống lâu đời mà nhứt định hổng thèm nhập tịch Thổ.

    Gia đình bè bạn cụ Vasilis - ngay cả những trự đã có quốc tịch Thổ - đáp xe lửa hồi hương ráo hết. Cụ Vasilis chọn ở lại, rồi lâu lâu từ Thổ, cụ chụp quang tuyến cái cần cổ có vết thương và gởi ra ngoài hỏi ý kiến thiên hạ.
    Đất Hy là chốn trở về, đất Thổ là nơi sanh sống.
    Bao lâu cụ Vasilis còn sống thì cụ cứ ở lại đất Thổ tạm dung, sẽ chỉ trở về Hy để gởi nắm xương tàn.

    Lúc rời Thổ, Fanis y hình mới 7-8 tuổi, chừng về lại Thổ thì nó đã gần 40 có lẽ.
    Trong từng ấy năm, cụ Vasalis vẫn buôn bán trong tiệm, mãi cho tới khi hết xí oách thì tiệm mới dẹp. Suốt thời gian này, hai ông cháu chỉ liên lạc với nhau bằng điện thoại. Cụ Vasilis hứa sẽ qua Hy thăm thằng cháu ngoại, nhưng dzồi cách nào đó, chuyến đi luôn luôn bị hủy vào giờ chót.
    Chuyện trục trặc trắc trở này được ông con rể Iakovidis, tía Fanis, giải thích như là... thiệt lòng cụ hổng muốn bỏ Thổ mà đi.
    Tại sao dzậy cà ? Thưa tại vì... đi rồi lỡ hổng về lại được, bề chi ở lâu cũng sanh tình quyến luyến.

    *

    Rồi cái đám hy hồi hương nớ ra sao ?
    Quê hương cũ có lẽ chỉ đẹp trong tâm tưởng. Ông Iakovidis vỡ mộng, rưng rưng ngấn lệ kể với vợ con, ... Istanbul mới thiệt sự là thành phố, có đâu như cái đất Hy trước kia cứ ngỡ là đẹp này. Rồi ông tiết lộ lời khuyên của đám nhơn viên sở di trú : Cải đạo Chánh Thống theo đạo Hồi để được ở lại Thổ.

    Dà... tại Thổ đám di dân nớ là người Hy, chừng dzìa Hy chúng bỗng trở thành người Thổ.
    Rồi lại có màn ngôn ngữ sanh hoạt thích ứng môi trường, chưa kể là phải học tập lòng ái quốc - cái quốc gia cứ nhứt định coi mình là.. di dân -
    Có thể cụ Vasilis thông thái nhìn thấy trước vấn đề nên đã chọn ở lại chăng, vì... thà rằng làm di dân trên đất nước người còn hơn là làm di dân trên chính quê hương mình ? Cụ ở miết lại Thổ và quyết định chỉ về Hy để... rụng lá.
    Nhưng... chiếc lá ấy đã hổng về cội kịp mất dzồi, vừa ra tới phi trường nó đã bị ngón gió lớn cuốn phăng vào bịnh viện rồi ra luôn nghĩa địa.

    Fanis trở lại Thổ, chỉ còn kịp nắm tay ông ngoại đã hôn mê, đưa đám ông, và mở lại ngăn kéo kỷ niệm cũ.
    Fanis lần về tiệm trong khu phố khi này đã hoang phế tiêu điều, leo lên kho hàng trên căn gác xép, mần màn hoài niệm.
    Mối tình thơ ngây với Saime là gia liệu quá khứ, đã dậy hương trở lại vì được thổi tung lên.
    Quá khứ nên bỏ lại sau lưng cho đỡ bận lòng, cho dù là những kỷ niệm đẹp, thảng hoặc lâu lâu cứ nhớ lợi để đời lên hương chút xíu, chớ còn cõng nó miết trên lưng, trước sau chi có ngày xương sống cũng... cụp !

    *

    Triết lý của cụ Vasilis có lẽ chỉ là triết lý vụn, hổng cao xa chi dzáo, nhưng ngó chừng thấm thía hữu sự dzô cùng, nhứt là khi nó liên quan tới đám gia vị trong bếp. Một đứa mù tịt nấu nướng như tui, nghe triết lý nớ bỗng sáng trí hẳn ra.
    .....
    Tiêu có vị cay, tỉ như mặt trời chiếu sáng khắp nơi, tiêu đi với món ăn nào cũng hạp.
    Vị của quế vừa ngọt vừa chua, như gái đẹp Venus dấm dẳng.
    Nghệ có vị rất nồng, y chang... sao hỏa, nồng tới nỗi ăn nó người ta sẽ thu mình vào vỏ ốc ưu tư. Nên rồi thịt viên nên trộn vị quế, nếu như muốn có trao đổi qua lợi, vì quế trái vị, tuy trái đó nhưng trái đúng lúc sẽ làm người ta mở lòng ra.
    Muối có vị mặn, tăng hương vị thức ăn. Cuộc đời cần có muối để đậm đà thêm - thành ra thường khi trên bàn ăn nào cũng có lọ tiêu lọ muối cho ta thong thả xịt theo khẩu vị, chớ hổng thấy hũ đường hũ dấm bao giờ hén -
    .....

    Nhưng... cái thông thái của cụ Vasilis hổng dừng lợi ở đám hương vị. Cụ khuyên thằng bánh tí khi nó còn nhỏ vầy nè : Khi phải nói, hãy nói về những cái hổng thấy, vì bao giờ chúng cũng hào hứng hấp dẫn hơn những cái thấy được - và thấy rõ.
    Hổng biết nghe vậy mà bánh tí có hiểu hông nữa nha, nhưng tới tuổi teen thì nó nghe gái khuyên tiếp - một cô gái đượm mùi quế, nghĩa là rất... venus - chớ nên nói với đờn bà là ánh sao tưởng đang tỏa sáng trên trời kia thiệt ra chỉ là dư âm của một thiên hà đã tắt. Nghe nói dzậy nàng ghét lắm cà (rồi... mất đào như chơi).

    *

    Đám sao rực rỡ trên bầu trời là sao sáng hay sao xẹt thì tui hổng biết mà cũng lơ đi hổng thèm biết. Chỉ rõ một điều là ánh sáng của chúng bao giờ cũng rất được việc vì đầy ắp chất thơ.

    Có công tử kia bàn đêm rủ người yêu ra ngó trời đặng cùng đếm sao chung. Đếm một hồi chắc là thấm mệt (vì mỏi cổ), cậu mới ngó vào mắt nàng mần màn entre-acte, cái dzồi... hallelujah... bỗng thấy tinh tú cả bầu trời rớt hết trong trỏng
    .

    Sau màn đếm sao nớ, sự việc diễn tiến thế nào tui cũng tò mò quá xá mà hổng nghe công tử kể tiếp....
    Uổng quá xá uổng !
    Last edited by ntđl; 05-15-2012 at 05:21 AM.
    Make the long story... short !

  2. #252
    Nhà Ngói
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    123
    Cô Ngô mến. T thấy Fanis từ đầu phim đến cuối phim nên cứ ngỡ chàng là nhân vật chính, cô ạ. Đoạn cuối, những giọt nước mắt của Saime và câu hỏi ray rứt của nàng làm T liên tưởng đến những câu thơ của rêu:

    em đã chờ anh trong lặng im
    sao anh không biết để đi tìm
    ngày mai có lẽ mùa thu chết
    giọt nước mắt nào rớt trong tim
    (từ diễn đàn etetet.net)

    *

    "Dà... tại Thổ đám di dân nớ là người Hy, chừng dzìa Hy chúng bỗng trở thành người Thổ.
    Rồi lại có màn ngôn ngữ sanh hoạt thích ứng môi trường, chưa kể là phải học tập lòng ái quốc - cái quốc gia cứ nhứt định coi mình là.. di dân -
    Có thể cụ Vasilis thông thái nhìn thấy trước vấn đề nên đã chọn ở lại chăng, vì... thà rằng làm di dân trên đất nước người còn hơn là làm di dân trên chính quê hương mình ? Cụ ở miết lại Thổ và quyết định chỉ về Hy để... rụng lá..."

    T thích điểm bình luận này của cô, mà khi coi phim T không nhận ra được. Rồi, tự nhiên nghĩ lẩn thẩn, có khi nào người Việt tha hương cũng có ý nghĩ giống cụ Vasilis ...

    Xin cám ơn cô nhiều lắm.

  3. #253
    ( Ngô Thị Lú tự Lú-Xì ) ntđl's Avatar
    Join Date
    Nov 2011
    Posts
    1,620

    Der Tunnel




    Bữa nay bổn rạp hân hạnh trình chiếu phim Der Tunnel của Đức.
    Thể nào các công dân đức gốc dziệc trong phố cũng đã coi dzồi, và thể nào họ cũng chạy vào phụ đề giúp vui mần màn khởi sắc - phố lóng rày y hình... âm thạnh dương suy, mà đám âm thạnh nớ coi mòi đang rối rít với nhau trong quán Kim Sợi thì phải.

    Trước khi khởi sự, bổn rạp xin có màn prelude như sau :
    Der Tunnel nghĩa là Đường Hầm.
    Phim dựa theo một chuyện có thiệt, về đường hầm đào dưới lòng đất xuyên ngang bức tường ô nhục Bá Linh (Berlin).

    Nguyên là... đệ nhị thế chiến, sau khi Nazi Đức đầu hàng, đất nước Đức bị quân đội đồng minh Anh Pháp Nga và Huê Kỳ tạm thời chiếm đóng.
    Thành phố Bá linh thuộc vùng nga, và nga xô đã là xứ cộng sản từ October 1910. Do Bá Linh khi ấy là thủ đô của Đức nên cùng với toàn nước Đức, thành phố Bá Linh cũng bị chia đôi, đông và tây.

    Sau chiến tranh súng đạn tức chiến tranh... nóng, cuộc chiến vẫn tiếp diễn nhưng thay đổi sắc màu, kêu bằng chiến tranh lạnh, giữa hai khối : khối cộng sản đông âu do nga đứng đầu và khối tư bản tây âu do mỹ lãnh đạo. Cả hai bên cùng tìm cách bành trướng vùng ảnh hưởng.

    Tại Bá Linh, phần đất thuộc Tây Đức nằm gọn lỏn trong vùng Đông Đức. Có một lúc, nga xô dở quẻ "cấm vận", cốt để đám đồng minh thối chỉ, nhả tây bá lnh ra cho bớt nhức đầu. Nhưng Huê Kỳ đâu dễ gì chịu thua, Mỹ mần màn không vận, tiếp tế liên tục cho tây bá linh trong chín tháng dài, Nga xô đành phải chịu phép sau đó.
    Việc cấm đoán "giao lưu" thoạt tiên chưa có (vì chưa cần phải có), dân chúng tại đống và tây bá linh chỉ việc trình giấy tờ ở những trạm gác và thong thả qua lại.

    Nhưng rồi... cộng sản đồng nghĩa với độc tài và vi phạm nhân quyền, trong đó quyền tự do đứng đầu sổ. Chọn cách bỏ phiếu bằng chân, dân chúng đông đức kéo tới bá linh mần màn đào thoát trốn khỏi thiên đường. Đông đức mất cái vèo gần ba triệu dân, tình trạng kinh tế xã hội đã sụy sụp, nay lại thất thoát nhơn sự, đất nước thiếu điều... chỏng gọng.

    Để ngăn ngửa, khối cộng sản đông âu thoạt tiên cấm dân đông bá linh đức sang tây bá linh dạo chơi, sau gia tăng canh gác kiểm soát nghiêm ngặt các đồn canh biên giới (checkpoint). Vậy mà vẫn hổng xuể, dân cứ lũ lượt tìm cách trốn đi...
    Oct 1961, bức tường bá linh được dựng lên.

    Bức tường Bá Linh có độ cao và độ chắc tăng dần với thời gian, vì dân đông đức vẫn tìm cách vượt qua nó. Tường dài tổng cộng 156 cây số, quây gọn vùng tây bá linh và hơn 2 triệu dân sanh sống trong đó..
    Đông đức đã cần tới 30 ngàn lính để canh gác. Sau này còn dùng rất nhiều biện pháp an ninh, tối đa nhưng vẫn không đủ hữu hiệu, như là chó săn, mìn, giây kẽm gai gài điện và cả đại liên tự động, cốt để ngăn ngừa chuyện... vượt tường.

    Thập niên 80, sau 70 năm xây dựng xã hội chủ nghĩa, ... chế độ công sản sụp đổ ngay từ cái nôi cách mạng tháng mười, kéo theo sự sụp đổ hoàn toàn khối cộng sản đông âu. Bức tường ô nhục bá Linh cúng sập gọn ghẽ vào năm 1989.
    October 1st 1990, tây đức và đông đức thống nhứt.

    Der Tunnel là chuyện của Harry Melchior. Harry là vô địch bơi lội quốc gia, đã từng vào tù cộng sản 4 năm (y hình vì tham gia một phong trào đòi hỏi nhân quyền chi đó).
    Khi bức tường Bá Linh được khởi công xây dựng thì ... như tất cà con dân đông đức, Harry và bạn bè đã nuôi ý định trốn khỏi thiên đường và trốn bằng mọi giá.
    Sau khi đào thoát thành công, Harry cùng bằng hữu mới tìm cách mang ra các thân nhân còn kẹt lại Đông đức. Họ góp tiền góp sức mướn một căn nhà ở gần biên giới, rồi từ đó đào một đường hầm dưới lòng đất, băng ngang tường sang phần đất bên kia làm ngõ trốn.

    Phim hỉ đầy nộ ái ố suspense, trong đó có nhiều mối tình - và có phản bội - tình chị em, phụ tử, đôi lứa, vợ chồng, ... Cũng có luôn một anh mỹ trẻ tật nguyền gốc ý, quê quán tuốt Wisconsin, sang đức xăn tay áo mần việc thiện, hổng biết vì lòng yêu tha nhơn hay lòng mạo hiểm nữa lận !

    Rated B.
    Autoplay với phụ đề anh ngữ.

    Der Tunnel có thể nặng kí hổng chừng với người tị nạn việt.
    Không rõ rồi... đám tị nạn Đức sau khi đào thoát thành công có mua vé máy bay về thăm quê như một số tị nạn việt hay không, tui tò mò quá xá ! Ai ở Đức mần ơn chỉ dạy dùm.

    http://www.youtube.com/watch?v=rVqznQXqp6I&feature=results_video&playnext =1&list=PLDB912DBB0E379C8C



    TB.
    A Trân vẫn thường ha.
    Ờ... cái chanel đó đã mở lại rồi, nhưng phim upload chưa nhiều lắm A Trân ôi.
    Hổm nay tui lu bu vừa may vừa đan. Áo may gần xong rồi, và cũng đan được một bộ khăn nón găng tay với đám len vụn mua 25 xu ở yard sale kể trên kia kìa.
    Cứ đi yard sale cái nhớ hảo bằng hữu Nguyên-Nhơn. Cách đây mấy năm, mua cái chậu cắm bông màu lam ngọc, kỳ kèo giá cả làm ông Nguyên-Nhơn cười quá xá. Bữa qua tui ôm về cái bình bông cũng màu lam ngọc 50 xu, tính để chứa đám bút chì tô màu của trẻ con. Chúng tô đâu bỏ đó, đang đi cái đạp trúng, lắm khi mém té.
    Last edited by ntđl; 05-21-2012 at 05:16 AM.
    Make the long story... short !

  4. #254
    Nhà Ngói
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    123
    Cô Ngô ơi. Tối hôm qua T thức khuya, xem trọn phim Der Tunnel.





    Xem xong cảnh Heiner và Fritzi sinh ly tử biệt, bao nhiêu buồn bã, khổ sở, lo lắng của T trôi tuốt luốt ra biển...

    Hình như, vì con, Carola vừa phản bội vừa hy sinh. Giọt nước mắt của người đàn bà bên kia vỹ tuyến thảm não quá, phải không ạ.


    t.b.
    T lật đật vào lại channel đó. Dạ, mới có vài phim được upload thôi. Đặc biệt, phim Trái Tim Đông Đá đã "có mặt". T đoán, vị giáo sư này rất yêu thích phim TTĐĐ, cô nhỉ.

  5. #255
    ( Ngô Thị Lú tự Lú-Xì ) ntđl's Avatar
    Join Date
    Nov 2011
    Posts
    1,620

    The Life Of Others






    Bữa nay bổn rạp lại xin chiếu tiếp một phim đức khác - german film festival - The Life Of Others.

    The Life Of Others là phim dài đầu tay của Florian Henckel Von Donnersmarck (cao dễ sợ luôn, 6"8 lận), năm 2006 vừa trình làng đã dậy tiếng vang, The Life Of Others thành công lớn trong lảnh vực nghệ thuật lẫn doanh thu, bợ dzìa cho đức một Oscar điện ảnh thể loại phim ngoại quốc xuất sắc và hơn 100 triệu tiền lời.

    Florian Henckel Von Donnersmarck dàn dựng viết truyện và đạo diễn. Ông là người tây đức, tía má cả hai dòng dõi qúi tộc, Đức (cha) và Áo (mẹ)
    Khi Berlin Wall xụp đổ Florian Henckel Von Donnersmarck mới vừa xấp xỉ 15-16, có thể do tía má gốc gác từ đông đức di cư sang, nên ông hiểu biết tường tận về chế độ công sản.
    Chuyện của The Life Of Others xoay quanh đám văn nhơn nghệ sĩ sống trong chế độ phi nhân dưới sự hướng dẫn điều hảnh chỉ đạo của đảng, với hệ thống công an mật vụ Stasi chặt chẽ.

    Ngoài đám nhơn viên chánh thức hơn 100 ngàn người. Số điềm chỉ viên làm việc cho Stasi ước lượng tới hơn nửa triệu (5% dân số), mục đích để theo dõi và khám phá kịp thời các thế lực phản động chống đối chế độ.
    Hồ sơ của Stasi một phần đã bị chúng hủy hoại khi Berlin Wall xụp đổ. Sau khi Đức thống nhứt, chánh quyền Đức đã mở archives (văn khố ?) cho người dân vào đọc hồ sơ (nếu có) của chính mình cùng các tin tức tố cáo thường khi do chính thân nhân bạn bè cung cấp.

    Phim hay, nhạc đề khá, diễn biến tình tiết chặt chẽ.
    Nguyên tác tiếng đức, phụ đề anh ngữ.
    Rated : A (nghĩa là rất nên coi)
    Autoplay

    (Phim chia 14 tập, tập 5 tuy bị thiếu nhưng không quan trọng, nó chỉ kể lể thêm về tánh tình của nhơn vật chánh, đại uý công an Wiesler)


    http://www.youtube.com/watch?v=ZaGQvhQvjIo&feature=channel&list=UL
    Last edited by ntđl; 05-24-2012 at 10:59 AM.
    Make the long story... short !

  6. #256
    ( Ngô Thị Lú tự Lú-Xì ) ntđl's Avatar
    Join Date
    Nov 2011
    Posts
    1,620

    Comunism film festival.

    Hồi hôm dán bài cực khổ quá xá, bị máy cứ frozen hoài, rồi hổng hiều cách nào đó, bài viết lên trang tới hai lần lận. Tui phải xóa bớt để đó, bữa nay tính viết cái khác thay vào nhưng thiệt là hổng rảnh rang... lắm.

    Dà, để dán tiếp một phim chống cộng khác, mần màn đại hội điện ảnh chống cộng luôn hén - Thì tính làm cái festival này vào tháng tư đen nhưng sợ chủ phố mất công vất vả vác chổi rượt -

    Teng teng teng tèng... phim sau đây có tựa là The Little Chinese Seamstress. Phim pháp, phỏng theo truyện Balzac et La petite tailleuse chinoise của một nhà văn pháp gốc hoa.

    Truyện viết bằng pháp ngữ, theo thể loại auto-biographie, tác phẩm vừa trình làng đã gây tiếng vang, tới nỗi được dùng để giảng dạy trong bộ môn văn chương tại một số trường trung học trên đất pháp.

    Cô bé trong truyện thiệt ra hổng phải là thợ may, ông cô (ngoại hay nội hổng rõ) mới làm nghề này. Ông đi lòng vòng trong xóm làng tuốt miền núi, vác theo cái máy may rồi cắt may theo đơn đặt hàng. Cháu gái ông, một cô bé xinh đẹp, y chang con công trong đám dân quê thô kệch nghèo nàn.

    Hồi Mao chủ tịch tuyên bố 'trí thức còn thua cả cục phân' rồi phát động phong trào cách mạng văn hóa thì... sâu bọ lên làm người và người hóa thành sâu bọ.
    Sanh viên được đưa đi 'thực tế' tại nông thn để biết lao động là vinh quang. Hai trong số đám sanh viên về tuốt miền thượng du ấy kết bạn cùng nhau, rồi (y hình) cả hai cùng để ý tới cô bé cháu ông thợ may ấy. Họ dạy cô tập đọc tập viết, dạy cô văn hóa phú lang sa, trong đó có Balzac (thế mới có tiếng vang ở trời tây chớ). Giải trí trong làng thì hổng có chi, tới nỗi do có tài kể chuyện, họ được cho ra thị xã coi xi nê rồi về thuật lại cho dân làng nghe giúp vui.

    Tình bạn, tình yêu, tình dục (cả xác thịt lẫn cao thượng) lồng trong khung cảnh núi rừng bát ngát, cùng cái chủ trương vô nhơn của chủ nghĩa cộng sản và cái xuẩn ngốc tới buồn cười của đám đảng viên ít học (vì hồng cần hơn chuyên) tại thôn quê.

    Phim coi được. Hình ảnh khá. Nhạc dở - đoạn thả đèn xuống nước để tưởng niệm những người chết, lạ đẹp và nên thơ -
    Rated : B
    Autoplay
    http://www.youtube.com/watch?v=6fE4m...2E148BD19A7BD6
    Last edited by ntđl; 05-26-2012 at 02:31 PM.
    Make the long story... short !

  7. #257
    ( Ngô Thị Lú tự Lú-Xì ) ntđl's Avatar
    Join Date
    Nov 2011
    Posts
    1,620

    Queen Extravaganza

    Chúa nhựt này, world tour queen etravaganza sẽ tới hát ở thành phố hàng xóm.
    Dà... tui có vé rồi, nhưng tui hổng kỳ vọng gì dzáo đặng khỏi thất vọng.

    Sau đây là DVD nguyên con show hat tui coi cách đây 31 năm, tìm ra trong youtube, dài một tiếng rưỡi, sống động dzô cùng...
    Chời hỡi chời... mới đó mà đã 31 năm.

    Mời bà con thong thả thưởng thức (nhờ để quality ở 1080 coi cho sướng mắt hén)
    A Trân A Trân... Queen nè ATrân ơi...


    Make the long story... short !

  8. #258
    Biệt Thự
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    4,669
    Quote Originally Posted by ntđl View Post
    Chời hỡi chời... mới đó mà đã 31 năm.
    .....mà tưởng như mới 3 năm , đúng dzậyy không Mm ? Lóng rày có người về , người đi nên tui lai rai hơi nhiều nên không đọc được bài của Mm ...

  9. #259
    ( Ngô Thị Lú tự Lú-Xì ) ntđl's Avatar
    Join Date
    Nov 2011
    Posts
    1,620

    Swan Lake

    Bác Hoài Dzọng ới ời... ra nghe tâm sự loài cua biển nè bác.
    Hà... vậy là bác im re vì mắc nhậu hén. Lóng rày BS bác ngon lành nên bác nhậu thong thả hén. Kỳ dzồi bác có gặp chị TK hông dzậy, và cám ơn chỉ nhiều tiếng.
    Lần trước thinh không lơ đãng thành phạm luật phố. Thì lấy cái tựa giựt gân anti-comunism chớ chi nữa. Bữa nay ngó lợi hết hồn, vì phố hổng cho bàn chánh trị, nên lát nữa tui phải xoá nó đi.

    Tui dán 3 phim về chủ nghĩa dịch vật, bác có coi rồi chưa ?
    Hổng rõ giữa CS đông âu và á châu, đám nào tệ hơn. Coi phim the little chinese seamstress thấy màn cải tạo lao động của đám sanh viên con ngụy ngó thảm não thấy thương hết sức. Có điều con nít chúng ham vui nên thích ứng cũng dễ. Coi cái này tưởng tượng ra màn cải tạo nguỵ quân ngụy quyền của CS việt nam. Đọc hồi ký của họ thấy y chang. Rồi tui suy nghĩ... chóng quên và ham vui ngó bộ cũng là việc thường tình nên có, bất kể tuổi tác, vậy cho đời sống bớt nhọc nhằn hơn.

    À... Nói nào ngay, tui cũng có ý chờ bác (cả bác HVn nữa - ú hu bác HVn).
    Lóng rày tui paranoid chút đỉnh. Thấy ai im hơi lặng tiếng là y phép lo ra, hổng biết họ ho hen sổ mũi táo bón chi không, hay là... họ đang giận hờn - chi đó, với ai đó, về một cái gì đó - rồi hy vọng hổng phãi là mình đã vô ý sơ suất.

    Còn nợ bác một câu hỏi, bữa nay nhớ nên trả lời luôn : Tất cả các chuyến đi xa và đi mình ên đều là đi ngó kiếng ráo nạo. Chưa ra khỏi nhà tui đã lôi kiếng xăm soi, thành để bớt stress, thường khi tui hay chú ý vào một cái chi đó nếu có thể được, xong viêc là dzìa ngay tấp lự

    Chừ thì tui đan nha (cám ơn mấy chị mấy cô trong quán kim sợi hết biết) Có điều đan ngày đan đêm kép tui la làng bác ơi - chỉ có những người được hưởng thành quả thắng lợi của tui là hân hoan thôi - kép tui biết tui đang mê man nên chả cũng chịu khó mua len mua kim dùm, nhưng đồ chả mua vừa mắc vừa xấu, mắt thẩm
    mỹ của chả lé xẹ, màu sắc chọn lộn tùng phèo. Nay tui khám phá ra một hobby lợi hại : đi yard sale tìm len dư, vừa rẻ vừa đẹp.

    Bye bác, tới giờ lễ rồi hổng thôi trễ chúa phạt.

    Mời Angie & bà con nghe Tchaikovski.
    Bellissimo


    Last edited by ntđl; 05-28-2012 at 06:10 AM.
    Make the long story... short !

  10. #260
    Nhà Ngói
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    123
    Cô Ngô ơi. T thích cảnh cuối của phim The Life Of Others với khuôn mặt rạng rỡ của đại úy công an Wiesler. Khi Georg biết HGW XX/7 là ai, chàng cứ sững sờ nhìn theo người đàn ông cô độc bên kia con đường. Rồi Georg lặng lẽ ra về, suốt hai năm trời gò lưng viết the sonata of good man để dedicated to HGW XX/7 in gratitude.

    Giá mà đừng có thảm kịch của Christa thì phim đỡ buồn hơn.

    T cũng thích chi tiết mà Georg kể: Lenin không dám nghe nhạc Appassionata của Beethoven, nếu không, ông không thể tiếp tục sự nghiệp cách mạng tháng Mười vĩ đại được.

    Xin cám ơn cô đã giới thiệu phim.

    *
    hồi ký một người mất ngày tháng của nhã ca có kể về đời sống của văn nghệ sĩ miền Nam trong chế độ CS. T tìm được bài viết của nguyễn xuân nghĩa về hồi ký ấy.


    ĐỌC NHÃ CA HỒI KÝ
    nguyễn xuân nghĩa

    Thói thường - dường như thói thường của Tây phương -người ta thường tránh nói về cái tuổi của một phụ nữ mình quý mến. Riêng ở trường hợp Nhã Ca, người viết khó noi theo cái thói thường đó. Tập Hồi Ký vừa xuất bản đầu năm nay là tác phẩm thứ 41, hoàn tất vào năm bà mừng sinh nhật 50 của mình.... Con số 41 tác phẩm, gồm cả thơ, truyện ngắn và tiểu thuyết, là một con số đồ sộ, nếu người ta nhớ là Nhã Ca đã bị mười bốn năm treo bút trong mười bốn năm treo niêu, trốn tù và chạy ăn cùng chạy loạn trên đường phố Sài Gòn, trên con đường từng mang tên Tự Do.

    Với bốn mươi tác phẩm đã ra mắt của bà, người viết không còn có thể giới thiệu Nhã Ca với độc giả, một việc mà nhà thơ Nguyên Sa đã so sánh là “đẩy ra một cánh cửa đã mở lớn.” Ở đây, người viết chỉ trình bày một vài cảm xúc riêng của mình, khi đọc Hồi Ký Nhã Ca.

    Vào chương một, ở hàng đầu tiên là hình ảnh của khóm cúc vàng trước thềm nhà bị bánh xe nghiến nát. Cuộc tổng truy lùng văn nghệ sĩ tự do tại Sài Gòn - chiến dịch “thanh toán bọn văn nghệ sĩ phản động” theo ngôn ngữ Việt cộng - đã khởi sự vào ngày mùng 3 tháng Tư năm 1976. Nhã Ca cùng chồng là Trần Dạ Từ lập tức được chiếu cố. Hình ảnh đầu tiên của bà khi bị còng đi là khóm cúc vàng bị bánh xe cán nát giữa trưa. Mười mấy năm sau, Nhã Ca vẫn còn nhớ, và nhắc lại hai lần. Người đọc có thể không nhớ hết tên những đứa conthơ dại của bà, Sớm Mai, Phương Đông, Hoà Bình, Vành Khuyên, Sông Văn hay Hưng Chấn... nhưng không thể không nhớ khung cảnh bụi mù của buổi trưa kinh hoàng đó. Và cảm giác nhờn nhờn đến lợm giọng khi bàn tay xương xẩu tỉ mỉ của chị công an sờ nắn khám xét nhà văn nữ của chúng ta.... Không phải tay người. Mềm. Nhám. Vuốt. Quấn. Xiết. Cào vào da đầu. Một con rắn. Không phải, vẫn chỉ là bàn tay người: vì bàn tay biết hươi ngay cái kẹp ba lá của tù nhân, bỏ gọn vào túi.

    Con rắn không biết ăn cắp. Khác với công an nhà nước ta ở chỗ đó, và chỉ chỗ đó thôi. Đọc Hồi Ký Nhã Ca, người ta đi vào một gian hàng triển lãm của quỷ. Không. Một gian hàng vẫn còn quá nhỏ, một khu, một vùng, một cõi âm dưới ánh mặt trời mới đúng. Trong đó, con người chỉ là chất liệu cho phương án xây dựng một xã hội đảo ngược. Qua gian hàng triển lãm này, người đọc không chỉ gặp những khuôn mặt đã làm nên văn học miền Nam trong hơn hai chục năm, mà còn thấy số phận điêu linh của hàng trăm hàng ngàn người “vô can” khác. “Vô can” là những người dân bình thường, không thuộc diện văn nghệ sĩ hay trí thức bị Việt cộng tróc nã và đàn áp theo chánh sách. Thành thử, trong cảnh đổi đời này, chẳng ai là vô can. Là người thì người nào cũng có tội, được minh danh hẳn hoi và nhốt vào tù kỹ lưỡng, hay lang thang ở bên ngoài, trong cái nhà tù lớn là quê hương mình như Nhã Ca gọi khi được thả ra.

    Vô can thế nào, lũ con thơ dại của Nhã Ca. Đứa lớn, mới mười ba, cái tuổi của một bài hát dễ thương. Đứa nhỏ đang chập chững tập đi. Vừa bập bẹ tiếng “Ba” đã học nói tiếng “Tù”. Vô can thế nào được, nên cha mẹ vừa bị bắt, chúng liền bị đuổi khỏi nhà. Vô can thế nào, đứa con của Chu Vị Thủy và Đằng Giao, cháu ngoại của nhà văn Chu Tử. Mới sơ sinh còn đỏ hỏn, Cu Red đã vào tù cùng me.. Vô can thế nào, linh mục Trần Hữu Thanh, lãnh đạo phong trào chống tham nhũng trong Nam ít tháng trước, nay cũng lãnh còng, chân bị tê liệt. Vô can thế nào, Hòa thượng Thích Trí Thủ, như cây bồ đề trong Chùa Già Lam, mười năm sau rồi cũng bị chiếu cố, và viên tịch trong hoàn cảnh rất mờ ám, mà có lẽ cũng rất lô gích, theo cái lô gích của Ma vương....

    Nhưng, viết về thời kỳ hoàng kim của “Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” - thời mạt vận của dân tộc - thì hầu như tác phẩm văn chương nào, trong mười lăm năm vừa qua, từ truyện ngắn đến tiểu thuyết, tùy bút hay hồi ký trong và ngoài tù... cũng đều có đầy ắp những chứng liệu cho một bản án về tội ác của chế độ cộng sản tại nước ta đối với đồng bào và nhân loại. Vì vậy, người viết sẽ không nói nhiều về những cảnh lầm than khốn khổ của gia đình tác giả: một chục người chui rúc về căn phố nhỏ trên đường Tự Do và bị trận “đánh tư sản mại bản” cuốn phăng xuống tỉnh, trong khi bản thân Nhã Ca thì lang thang chạy trốn trong thành phố, và chẳng còn ai thăm nuôi Trần Dạ Từ ở trên rừng. Người viết cũng không nói nhiều về chánh sách quái ác của chế độ đối với các văn nghệ sĩ. Hay cảnh điêu linh của người dân, chánh sách trả thù đê tiện của Việt cộng đối với con em của “Ngụy”. Hay cảnh vượt biên chục lần của cô bé Sớm Mai, ngồi tù cả năm trời, chuyện Phương Đông vượt biên đường bộ qua tới Căm-pu-chia. Hay tư cách đạo tặc của những kẻ trương bảng giải phóng đi cướp nhà hôi của giữa ban ngày....

    Không nói tới, vì biết là mỗi độc giả sẽ suy nghiệm và đối chiếu với những cảnh đã thấy, những chuyện đã nghe, để tin chắc rằng địa ngục có thật. Không nói tới, nhưng biết là từng trang sách của Nhã Ca sẽ còn làm người đọc chưng hửng và phẫn nô.. Người ta khó tin là trên quê hương mình, người với người lại đối xử như vậy.

    Nhưng, Hồi Ký Nhã Ca không là một bản án của chế độ cộng sản. Tác phẩm thứ 41 của bà cũng không chỉ là cái mặt trái sô gai của cái gấm hoa giả trá cộng sản. Người viết không nghĩ là Nhã Ca đã cầm bút trong mục tiêu thanh toán nợ nần với những người đã gieo bao tai họa cho quê hương và bản thân hay gia đình, hay bạn hữu của bà.

    Bà viết trước hết cho các bạn còn ở lại. Mỗi lần vào thăm tù thăm chồng, Nhã Ca đều được Trần Dạ Từ nhắc nhở: “Bình tĩnh. Tin tưởng. Thở cho đều”. Gặp nhau là họ hỏi han về tình hình bạn hữu. Ra tù trước, Nhã Ca là người chứa chấp Mai Thảo khi ông còn lẩn trốn tại Sài Gòn. Theo lời khuyên của Từ. Bà cũng là người giúp Mai Thảo tìm đường dây vượt biển, trong khi chính mình bị một bạn cũ cự tuyệt không dám chứa lúc bị đuổi khỏi nhà đi kinh tế mới. Trong Hồi Ký Nhã Ca, bạn hữu của Từ và Nhã chiếm một vị trí đặc biệt. Nhờ vậy mà chúng ta có biết nhiều về cảnh địa ngục thì sẽ biết nhiều hơn về những người đã tạo nên không khí sinh hoạt văn học của miền Nam trước 1975. Và nhất là sau đó. Những chân dung của Nguyễn Gia Trí - khẳng khiu như một thiền sư - của Doãn Quốc Sỹ ­gầy gò mà tươi tỉnh, nhanh nhẹn - của Nguyễn Khánh Giư - to lớn dềnh dàng, mắt muốn lồi khỏi kính, với chòm râu khiêu khích -Nguyễn Sỹ Tế - chững chạc áo sơ mi trắng ngay giữa rừng - được Nhã Ca ghi khắc căn kẽ. Y như qua khe cửa nhà tù, mặt trời lấp lánh như sợi chỉ.

    Chúng ta sẽ bật cười về thái độ sống thật đáng yêu của Nguyễn Đức Sơn, Nguyễn Trung. Chúng ta không quên được tiếng cười sảng khoái của Hoàng Anh Tuấn, tà áo dài lạc lõng của Nguyễn Thị Hoàng, ngày bà cố tình trang điểm thật đẹp, đạp xe đi chào Từ và Nhã trước khi họ ra đi.

    Chúng ta gặp Trần Lê Nguyễn bán đồ cổ ngoài chợ trời, Minh Đăng Khánh bị liệt trong tù, được thả, lê xe lăn đi thăm bạn bè, miệng cười móm mém. Tú Kếu, Nguyễn Thụy Long trốn chui trốn lủi ngoài đường ngoài chơ.. Người đọc sẽ nhớ Thảo Trường, đóng vai “tướng cướp Mây Tào” chặn đường chào hỏi Nhã Ca khi chỉ là anh tù khổ sai xách rựa đi đốn tre trên rừng, cũng như hình ảnh còm cõi của Trần Việt Sơn, những buổi trưa nắng lội bộ đi chia quà của các bạn gửi về cho bằng hữu. Ông nói câu than thở, nhưng vẫn với nụ cười bình dị, trung hậu. Nụ cười ấm áp của Trần Việt Sơn, Nhã Ca không quên được, và người đọc cũng không thể được quên. Ông đã mất.

    Như thầy Trí Thủ, như Nguyễn Mạnh Côn, như Hồ Hữu Tường,như Minh Đăng Khánh, như Hoàng Vĩnh Lộc, như Nguyễn Hoạt....

    Người viết thú thật đã thấy mình ứa nước mắt khi đọc đoạn hồi ký Nhã Ca về nhà văn Hiếu Chân Nguyễn Hoạt. Ông bị tù tháng Năm, năm 1985, cùng khoảng thời gian với Hòa thượng Trí Thủ. Và chết tại Chí Hòa. Theo lời dặn, con rể ông đã hỏa táng thi thể và bưng cốt tro đi chào một vài người bạn thân quý của ông, trước khi rải xuống sông Sài Gòn. Bạn bè khi đó có còn ai, người đã đi trước, kẻ còn ở tù. Chỉ còn Nhã Ca lang thang trong thành phố. Có ai tưởng tưởng ra một đám táng như vậy không? Sau phút bàng hoàng, bà thất thểu chạy ra bờ sông nắng chói chang. Phải nhìn thấy dòng nước.

    Khi cả nước gặp nạn, các bạn văn lần lượt bị tù, chỉ riêng mình Hiếu Chân được yên. Hình như do một món nợ ân tình vài chục nămvề trước với một người lãnh đạo chế độ mới. Ông không được yên lòng trong cái thế được yên đó. Cuối cùng, tác giả của Tỵ Bái, ngòi bút sâu sắc thâm trầm của mục Nói Hay Đừng trên nhật báo Tự Do thập niên 60, cũng được thỏa lòng. Vào tù và chết thảm.

    Nhiều bạn văn khác của Hiếu Chân, bị tù, có phân vân về cái nỗi được yên của ông, cho tới ngày ông mất mới tấm tức ân hận về nỗi phân vân của mình. Phải nói là vào thời đó, hắc bạch quả khó phân minh. Và bạn hữu của Nhã Ca lại thuộc đủ thành phần, bất đồng chính kiến với nhau cũng có - người khuynh tả người chống cộng- bất đồng sở thích với nhau cũng có - kẻ mê rượu người yêu kinh - và yếu đuối hay can trường trước bạo lực cũng có... nhưng đối với ai, Nhã Ca cũng vẫn một lòng cư xử đâu ra đấy và giữ được hòa khí với mọi người.

    Chỉ riêng đối với các “quan cách mạng”, mới hay cũ, thành danh hoặc vừa nổi, thì rõ ràng là Nhã Ca có thái độ xử thế dứt khoát. Chừng mực nhưng dứt khoát. Những đoạn gặp gỡ Nguyễn Tuân -Trán cao. Hói kiểu cách. Miệng mỏng. Ăn nói duyên dáng có TrịnhCông Sơn, Sơn Nam, hay cuộc gặp gỡ với Nguyễn Đắc Xuân - tác giả Giải Khăn Sô Cho Huế gặp nhân vật của mình, người ngồi xử những phiên tòa chôn người trong trận Mậu Thân - là những đoạn lý thú nhất, sảng khoái nhất.

    Tội nghiệp cho họ.. Ngần ấy nhân vật, chẳng thấy ai hồ hởi cả!

    Tình bạn trong Hồi Ký Nhã Ca mở rộng sang tình người. Phần thứ ba của quyển hồi ký hơn 500 trang, viết về kỷ niệm của tác giả với chùa Già Lam và thầy Trí Thủ là một cõi riêng, mang hình ảnh thấp thoáng của một vị bồ tát và làm người ta càng quý mến tâm hồncủa tác giả. Ở đây, người viết muốn nhắc đến những người bạn ngoài đời của Nhã Ca, không thuộc giới văn hữu của bà. Người ta nhớ không hết những câu chuyện thương tâm và cảm động bà ghi lại khi nói tới những người có khi chỉ mới quen, hoặc cũng chẳng quen, đã từng cưu mang cứu giúp một gia đình khốn khổ gồm toàn người già, phụ nữ và trẻ thơ, là gia đình Nhã Ca. Nhưng người viết khó quên Nguyễn Chánh Lý, cựu tổng giám đốc Kỹ Thương Ngân Hàng, một người bạn tận tình và chu đáo của gia đình Từ và Nhã, cũng như không quên “công ty tiêu tùng”, những Lượm, Bảy, Cường... những thanh niên bụi đời đã tôn trọng một luật giang hồ rất người và rất đẹp ngay trong thời loạn. HayAndre và Stefan, hai người Đức ở hai nước Đông Tây, chưa bao giờ gặp nhau mà cùng chia xẻ một nỗi xót xa với gia cảnh éo le của tác giả và tìm đủ mọi cách giúp đỡ bà và bầy con dại.

    Chói lọi hơn cả, bên cạnh một Nhã Ca “biệt kích văn hóa” dữ như cọp cái khi phải xoè cánh che chở đàn con trước lũ công an hung ác, Hồi Ký Nhã Ca còn làm nổi bật khuôn mặt của một bà mẹ khác: bà Vũ, hiền thê của cố khoa trưởng trường luật Vũ Quốc Thông.

    Cuộc thăm nuôi những người tù trên vùng Gia Rai Công Tum, qua lời kể của Nhã Ca, có nét độc đáo của một cuộc hành quân. Bà Vũ là người chỉ huy tất cả, thật tươm tất, và đầy tình cảm ân cần với các tù nhân và các bà vợ đi thăm nuôi. Không hiểu sao, người viết luôn luôn có cảm nghĩ trong nhà của bà phải có một bàn thờ Phật, và chính khuôn mặt bà đẹp ẩn hiện như nét đôn hậu của đức Quán Thế Âm. Hình ảnh và cách xử thế của bà - không khác gì bóng mát trên chùa Già Lam - và của những khuôn mặt nhân hậu khác đã khiến Hồi Ký Nhã Ca không thể là một bản án về tội ác con người.

    Khác với Sài Gòn Cười Một Mình, tập hồi ký làm người đọc không tuyệt vọng. Hình như tình người vẫn đưa đến phép lạ.. Và quả nhiên là tình thương đã nẩy nở ở những nơi bất ngờ nhất, vào những lúc bất ngờ nhất. Hoàn cảnh của Nhã Ca và Trần Dạ Từ khiến nhiều người ngoại quốc xúc động. Nhà văn, nhà báo Thụy Điển đã biết đến trường hợp Nhã Ca. Sau đó là sự can thiệp của chính quyền Thụy Điển.

    Cái chế độ Hà Nội đang cầm bát ăn xin đã phải nhả cho chính phủ ân nhân của họ những người họ đã đày đọa trong mười mấy năm. Vợ chồng Trần Dạ Từ và Nhã Ca cùng năm người con còn lại cuối cùng được phép đi Thụy Điển. Hồi Ký Nhã Ca viết về cảnh tiễn đưa cũng làm ta bồi hồi nhộn nhạo như lúc bà bị bắt vào tù ở chương đầu. Nhưng trong tiếng rộn ràng của một khúc happy ending, hình như vẫn xen lời nức nở. Vì ở đằng sau, cái nhà tù lớn kia vẫn còn đó. Sừng sững.

    Nhã Ca viết cho cái nhà tù đó, cho hơn sáu mươi triệu bạn tù còn lại của bà.

    * Nhã Ca: Hồi Ký Một Người Mất Ngày Tháng, Thương Yêu xuất bản, 1991

    t.b. Dạ, Queen. Freddie Mercury. và, Bohemian Rhapsody. T có lần mò vào you-tube mà cô dán để nghe. Lần này, ngoài BR, T thấy thích thích bài love of my life nữa ạ.
    Last edited by Trân; 05-27-2012 at 03:05 AM.

 

 

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 12:15 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2026 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh