Results 271 to 280 of 452
Thread: Văn Quang – Viết từ Sài Gòn
-
09-07-2012, 06:01 AM #271

Anh em Tuổi Trẻ tập trung về sân tòa án. Phe kia len lén dẫn người vào cửa sau. Đợi, 3g...
"LÀM BÁO ĐỂ LÀM GÌ?"
Ông Khang, cha của Hoàng Khương - lúc tòa tuyên án xong, ra khỏi phòng xử tui nắm lấy tay ông, gương đôi mắt kèm nhèm ông quay qua nói: “Là nó bị mấy năm hả cháu!”. Tui nói: 4 bác ạ! “Rồi nó làm sao đây.”. Bên ngoài sân, tui chỉ cho mấy bạn phóng viên: “Cha Khương kìa!”. Lúc xúm lại, nghe ông nói: “Mấy đứa cứ chụp bác đi, ảnh này về sau quí lắm đó!”. Nhớ vụ lúc Khương bị bắt ông đòi tự thiêu, tui dặn chị của Hoàng Anh nhớ trông nom ông. Nghẹt thở khi thấy ông đứng khóc. Hôm nay là ngày bạch lộ, nắng nhạt và rất buồn. Như lúc bị đưa đến, Hoàng Khương về lại Chí Hòa bằng ngã sau, để lại đám đông bạn bè, đồng nghiệp, người thân… đứng chơ vơ và ngơ ngẩn trên bậc thềm tòa án…
Viết về vụ Hoàng Khương, tui bị mấy anh mời đi uống café 3 lần; trong đó chỉ có hai lần là hữu hảo. Nên giờ mình chán, đếch ý kiến ý cò nữa. Notes trong chiều 7.9 khi cơn sốt “Hoàng Khương 4 năm tù” lan nhanh, chóng mặt…
Osin Huy Đức: Hành động của nhà báo Hoàng Khương có dấu hiệu vi phạm pháp luật nhưng không thể coi là tội phạm vì không những không nguy hiểm cho xã hội mà còn làm giảm nguy hiệm cho xã hội. Toà xử anh 4 năm tù không phải là nặng hay nhẹ mà là không theo Luật (Khoản 4, Điều 8 của Bộ luật hình sự: “Những hành vi tuy có dấu hiệu của tội phạm, nhưng tính chất nguy hiểm cho xã hội không đáng kể, thì không phải là tội phạm và được xử lý bằng các biện pháp khác”).
Chung (VNN): Trong các bài viết về phiên tòa xử anh Khương, theo phân tích của phe ta, báo Tuổi trẻ dĩ nhiên bênh vực hết cỡ, báo Lao dong mô tả cáo trạng bất lợi và có clip áp tải giữa giờ nhảm quá. Chỉ có vietnamnet phe nhà đưa tin trung thực, vừa phải. Nói chung là chàng hảng,hai hàng. Đề nghị các báo lá cải đi sau mô tả rùng rợn, bi ai,than khóc thảm sầu hơn
Nhớ nhắc đến đoạn công dân mạng thở dài và hoang mang với kết qua của tòa
Riêng mình,thấy nghề báo mạt hạn quá,sẽ không còn hot nữa.
Đề nghị đưa vụ này vào giáo trình báo chí cách mạng VN để đám sinh viên khiếp sợ!
Quốc Bảo (LS): Những gì mà bản án nhận định khác xa với lời khai tại tòa và lời bào chữa của Luật sư quá. Trong đó có một chi tiết mà Tòa cho rằng Hoàng Khương khi không đạt được mục
đích là nhận lại cà vạt xe mới đăng báo và sau đó mấy ngày mới đăng tiếp bài thứ 2.
Xin thưa, tôi không làm báo nhưng tôi cũng biết rằng đâu phải phóng viên có quyền quyết định ngày giờ đăng bài đâu. Phải qua một quy trình kiểm duyệt đến Ban biên tập rồi bài báo mới được đăng chứ. Ngồi cạnh một chị bên Báo Tuổi Trẻ, mình quay qua hỏi chị. Chị ấy nói rằng: "Khương nộp bài lâu rồi nhưng do yêu cầu bổ sung nên mới chưa cho đăng đó". Như vậy là đã rõ nhé!
Hy vọng phúc thẩm. Vẫn phải lạc quan Anh nhé! Báo Tuổi Trẻ hôm nay đến rất đông. Anh không hề đơn độc đâu Anh.
Nghĩa Phạm (GDVN): Tôi may mắn khi quyết định đúng lúc để có thể ghi lại những tấm ảnh cuối phiên tòa khi công an đã thay đổi kế hoạch đưa anh Hoàng Khương ra xe bằng cửa sau. Khoảnh khắc tôi sẽ nhớ mãi khi chụp những khoảnh khắc và nghe được những lời động viên từ anh em báo Tuổi Trẻ với nhà báo Hoàng Khương. "Anh Khương ơi, yên tâm nhé, vẫn còn phiên tòa phúc thẩm". Hình ảnh hai bàn tay chạm qua lớp của kiếng xe áp tải làm tôi một giây lặng đi. Em chúc anh sẽ vững lòng nhé, anh Khương.
Văn Song (nhà báo) Nhà báo Hoàng Khương:" Liệu nếu không có hai bài báo này bị cáo có phải bước vào vòng lao lý ngày hôm nay không? "
http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/454423/Nhuc-nhoi-nan-mai-lo-Ghe-hon-cuop-can.html
>>> Không có Tòa nào trả lời được câu hỏi này đâu anh. Nhưng đồng nghiệp và nhân dân thì trả lời được: MỘT SỰ TRẢ THÙ CHO LOẠT BÀI CHỐNG TIÊU CỰC, CHỐNG MÃI LỘ CỦA ANH DỌC ĐẤT NƯỚC mà thôi..
Mai Thanh Hải: Sự đổ vỡ của những thứ to lớn - thành trì, hầu hết đều bắt nguồn từ những sự việc - hình ảnh nhỏ nhoi, giản đơn như thế này. Khái niệm "niềm tin và hy vọng", từ những năm chiến tranh, mà mình dễ gặp lại nhất khi xem lại những hình ảnh tư liệu trong video clip bài hát "Hà Nội - Niềm tin và hy vọng", vốn đã đổ vỡ, chỉ còn chút móng lung lay, hôm nay cũng sụp xuống, cùng sự thất vọng chảy tràn trên gò má nhăn nheo của người Cha đã sinh ra đồng nghiệp. "Ác độc và không có tính người!" - Ai đó nó vậy hơi quá, nhưng quả thật dửng dưng dìm con người ta vào con số 4, mặc cho người mẹ đang hấp hối trong Bệnh viện, Cha già yếu và vợ con bệnh tật - nhỏ nhoi... thì chỉ ngày hôm nay, người ta mới gặp được, trên đất nước này. Bảo vệ và xây dựng chính thể - chế độ không chỉ đơn thuần là việc xếp gạch xây nhà, trộn xi măng trát vữa, mà quan trọng hơn cả là niềm tin - sự đồng thuận, góp sức từ trong tinh thần, tâm tưởng cho sự tồn tại, đứng vững của mọi quyết sách - cách hành xử. Nếu niềm tin mất mát và sự hy vọng đổ vỡ, từ những người dân bình thường nhất, những người cầm bút hay được gán là "chiến sĩ bảo vệ mặt trận văn hóa - tư tưởng" nhất, thì việc đổ vỡ của những điều lớn lao là hiển nhiên, không thể chối cãi... Giữ gìn chế độ - chính thể, không thể bằng những cách phi lý và độc ác, như thế này!.
Hải Miên: Công an đánh chết dân: 4 năm tù.
Nhà báo đưa hối lộ 15 triệu đồng: 4 năm tù.
Suy ra, 1 mạng dân = 15 triệu đồng (= 3 phân vàng, = 700 đô - cho nó quốc tế).
Chốt tam đoạn luận bằng comment của một bạn trên FB: 15 triệu đồng, đó là số tiền đã đưa 6 con người vào tù. Bọn tham nhũng hãy nhìn vào đây!
Thủy Cúc (Tuổi Trẻ): Cả ngày hôm qua và hôm nay dự phiên tòa, mình thấy rõ hơn một điều mình đã thấy từ lâu: Dứt khoát mình không hướng bé An vào nghề báo hoặc nghề nào gần gần nghề báo, có dính dấp đến những chữ như “công bằng”, “công lý” hoặc … tương tự. Cho dù cha mẹ bé An đều là những người yêu nghề và theo nghề báo, và cũng đã – ở một mức nào đó- có thể tự hào làm đúng thiên chức xây dựng xã hội công bằng, minh bạch và dân chủ. Chiều nay, sau khi Hoàng Khương bị tuyên án 4 năm tù - dù mọi chứng cứ, lập luận tại tòa đều cho thấy hành vi của Hoàng Khương hoàn toàn nhằm để tác nghiệp, thực hiện bài điều tra, cha của Hoàng Khương đã vừa khóc vừa nói tại sân tòa “Không, không nhà tui, gia đình tui sẽ không bao giờ cho ai đi theo nghề báo nữa”
Ông nói đúng quá. Làm báo để làm gì?
Last edited by ngocdam66; 09-07-2012 at 08:03 AM.
-
09-07-2012, 11:41 AM #272

Lẽ ra họ phải nhân đạo hơn chứ. Họ bất ngờ đưa anh Hoàng Khương đi cửa sau, cướp mất những giây phút hiếm hoi để gia đình, anh em, bạn bè thể hiện tình cảm với anh. Cái ánh mắt, bàn tay cố vịn vào cánh cửa trước hai đồng chí cảnh sát cố đây vào trong xe mới cảm nhận hết sự thất vọng của anh khi không thấy được những người thân.
-
09-07-2012, 08:18 PM #273
Đòn dằn mặt sự thật và những ai có ý định công bố sự thật-
Đào Tuấn
Cuối năm ngoái, sau hàng loạt những quy định, nào là CSGT không được mang kính đen, không được “anh hùng Núp”, CA TP đặt ra một quy định nghe rất tức cười: CSGT không mang theo quá 100 ngàn đồng tiền mặt lúc làm nhiệm vụ. Thậm chí, một lãnh đạo CSGT còn nói: Trong trường hợp, CSGT muốn mang theo tiền để sau khi hoàn thành nhiệm vụ đi xử lí việc cá nhân thì số tiền đó phải niêm phong và có chữ kí của lãnh đạo Đội CSGT.
Quy định này đã lâu rồi mà giờ nhắc đến không thể nhịn cười vì sự ngộ nghĩnh, nhảm nhí và ngớ ngẩn của nó. Liệu cần có một lực lượng “Cảnh sát ví” để thực thi mệnh lệnh này? Và liệu sẽ phải có thêm quy định “Cảnh sát ví” không mang theo quá 100 ngàn khi kiểm soát ví?
Hồi HĐND TP Hà Nội tổ chức kỳ họp thứ 3, PGĐ CA TP Hà Nội Lưu Quang Hợi bình luận về tính hiệu quả của “quy định 100 ngàn” này như sau: Chúng tôi không khám người nhưng trong quá trình tổ chức thực hiện có sự giám sát giữa đồng chí, đồng đội với nhau và có quy trình trong công tác được duyệt qua các Tiểu đội. Chúng tôi theo dõi, nói chung là có hiệu quả, ngăn chặn được nhiều hiện tượng tiêu cực. Chúng tôi chưa thống kê những trường hợp vi phạm nhưng, nói chung là có hiệu quả, chưa có trường hợp nào vi phạm.
Câu trả lời đá đấm nhau loạn xạ, quả thực cũng hồn nhiên và hài hước y như quy định 100 ngàn.
Nói đi nói lại, tiêu cực trong lực lượng CSGT bị phát hiện hầu hết là từ báo chí với “nghiệp vụ” rất đơn giản: Giả người vi phạm đưa tiền. Sau đó đưa lên báo.
Đến hôm qua, không ít các phóng viên điều tra đã tái mặt sau khi án văn tuyên ra con số 4 (năm tù) cho Hoàng Khương, một trong vô số các nhà báo, rất đơn giản: “Đưa tiền, sau đó đưa lên báo”.
Vụ án Hoàng Khương, dưới giác độ kinh tế, có thể nói là xoay xung quanh con số 15 triệu đồng. Cấu thành vật chất của tội nhận hối lộ là (của đưa hối lộ) có giá trị từ 2 triệu đồng trở lên. Chẳng hạn, nếu Hoàng Khương chỉ đưa 1,9 triệu, thì anh không đến nỗi phải ra tòa. Nhưng với lạm phát liên tục ở mức 2 con số, 2 triệu đồng giờ chỉ “đủ” cho lỗi đèn đỏ, sai làn, vượt tốc. Chẳng hạn Hoàng Khương có ý định “cứu xe” vi phạm với chỉ 1,9 triệu, không khéo anh đã bị viên cảnh sát lập biên bản, còng tay ngay lập tức vì tội…đưa hối lộ.
Bởi vậy, 15 triệu là số tiền cần và đủ, theo yêu cầu của viên cảnh sát, để có thể “cứu xe”, và dù không phải tiền túi của Khương, cũng là đắt đối với nhuận bút của hai bài điều tra. Nhưng cái giá đắt nhất cho 15 triệu và 2 bài điều tra chống tiêu cực mà Hoàng Khương phải trả là một kết cục không thể tồi tệ hơn: Gần 1.500 ngày tù, chính xác là 1460 ngày.
Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại. Có lẽ nếu được chọn lại, tôi tin Hoàng Khương sẽ không bao giờ chọn làm PV điều tra, thậm chí, không bao giờ làm nghề báo.
Cái giá mà Hoàng Khương phải trả cho sự ngây thơ vào “niềm tin công lý” của anh hôm nay, có lẽ cũng là một gáo nước lạnh cho những đồng nghiệp còn mơ ngủ của anh, bởi rất đơn giản là hầu như tất cả các nhà báo từng điều tra về mãi lộ đều đã “phạm tội”, chỉ là “chưa bị lộ”, bởi ai cũng từng phải “tay phải đưa tiền, tay trái thủ máy ghi âm”. Không đưa tiền thì làm sao chống được tiêu cực? Làm sao trả lời “cơ quan chức năng” câu hỏi to đùng “Bằng chứng đâu?”.
7 năm trước, sau buổi nói chuyện “hậu sự” về vụ PMU18 tại trụ sở Hội nhà báo, nhất là sau Hội nghị báo chí toàn quốc ở Quảng Ninh, những nhà báo điều tra kinh nghiệm nhất, lành nghề nhất, thiện chiến nhất (và có cái mũi thính nhất) ở hầu hết các tòa báo đã “quăng bút”, chuyển mảng công việc. Có khi chỉ bởi cái giá phải trả là quá đắt, so với đồng tiền cơm áo vẫn lĩnh ở tòa soạn, hoặc đơn giản hơn, trong khi nhuận bút ngày càng bèo thì tiền tiêu cực, để thực hiện điều tra- ngày càng cao.
Vậy thì ai sẽ làm hiệp sĩ? Ai sẽ ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng?
Đây là câu hỏi, từ ngày hôm nay sẽ không có câu trả lời.
Một án văn nhân danh nhà nước không thể không xem xét đến cái lợi, cái hại. 1.500 ngày tù, về tội đưa hối lộ- cho một nhà báo điều tra chống tiêu cực, sẽ được cái lợi gì?
Cái lợi, thực ra là rất khó nhìn thấy, trừ phi sự trả đũa, đòn dằn mặt sự thật và những ai có ý định công bố sự thật- cũng “nhân danh nước cộng hòa”- được coi là một cái lợi.
Theo blog ĐT, đầu đề của QC
http://quechoa.vn/2012/09/08/ai-se-l...o-cau-tra-loi/Cô Cuội ngồi gốc cây đa
Thả trâu ăn lúa gọi cha ời ời ...
( đồng dao )
-
09-07-2012, 08:27 PM #274
SỰ THẬT GIÁ RẺ?
Cả ngày hôm nay mình ám ảnh nụ cười của Khương trong tòa án mà phóng viên chụp được. Nụ cười rất hiền, dịu dàng và quyến rũ. Nụ cười của người biết mình đang ở đâu, đã làm gì và cái gì đang chờ đợi bạn. Không chứa đựng một tia hy vọng nhưng cũng không hề thấy một sự thất vọng trong nụ cười và gương mặt ấy…Với mình bạn đã chiến thắng.
Những người dấn thân đi tìm sự thật ở một đất nước có quá ít sự thật và sự thật luôn bị che dấu đã tự nhận về mình những nguy cơ đầy tiềm ẩn cho an nguy của mình. Chính thế nghề báo tự thân đã hàm chứa lòng can đảm, dấn thân, hy sinh vì khao khát tìm ra sự thật và nói lên sự thật. Khương là số ít nhà báo đã làm được điều đó, dám làm điều đó. Bạn đã đổi tự do của mình để vạch mặt ít nhất được một kẻ sâu mọt – một cái giá không hề rẻ. Nhưng sự thật có bao giờ là giá rẻ?
Mới đây thôi dân cư mạng sôi sục vì cái án 4 năm tù cho trung tá Nguyễn Văn Ninh do tội đánh chết ông Trịnh Xuân Tùng chỉ vì cái mũ bảo hiểm. Một mạng người chỉ đổi bằng cái án 4 năm. Sự thật vụ án hiển nhiên như thể ban ngày thì không cần thắp đèn đọc sách. Nhưng Kim Tiến, con gái ông Tùng, đơn độc một mình chiến đấu lại cả bộ máy hành pháp, tư pháp đồ sộ để chỉ nói lại sự thật, và cô đã không thể chiến thắng. Sự thật trong vụ án này đã bị chà đạp, đã bị làm nhục. Kẻ chiến thắng có tên là tội ác.
Cách đây chưa lâu, một cô gái đã bị chín tháng tù vì tát cảnh sát giao thông đang làm nhiệm vụ. Cô bé còn rất trẻ, nông nổi, nóng nảy, thiếu suy nghĩ. Cô bị đưa ra tòa và bị kết án dù khóc như mưa, rồi xin lỗi, ân hận…Một cái tát đổi 9 tháng tù giam so với một mạng người là 4 năm. Mạng người quá rẻ so với cái má anh cảnh sát. Sự thật đã bị phóng đại lên quá lớn.
Cách đây mấy năm, anh Nguyễn Công Nhật cũng đến trụ sở công an rồi không trở về. Gần đây đã có kết luận của cơ quan điều tra: Anh Nhựt treo cổ chết vì ân hận? Một người đang làm việc bình thường, có một người vợ để yêu thương, một gia đình ấm cúng, cớ sao ân hận đến mức treo cổ, mà lại treo cổ trong cơ quan công an? Sự thật này mãi mãi được bao che chôn vùi trong bóng tối, trừ khi có phép màu khiến anh Nhựt tái sinh và kể lại.
Gần đây nhất, một người dân vào trụ sơ công an xã đã bị đánh chết chỉ vì mâu thuẫn nho nhỏ với hàng xóm. Bốn công an xã đã bị bắt. Sắp tới hãy chờ xem bản án dành cho bốn người này. Để xem sự thật có đúng là sự thật?
Khi kết án Khương, nhà giam mất 4 năm để cầm giữ bạn. Khương cũng mất ngần ấy năm tự do. Nhưng chính thể sẽ mất rất nhiều năm để xóa đi vết nhơ đã tự gây ra như các vụ án trước đây.
Bốn năm án tù cho Khương nghe thì dài nhưng cũng nhanh thôi để bạn trở lại với nghề cầm bút. Thời gian đó đủ để bạn chiêm nghiệm về một thời khốn khổ, tang thương của lũ cầm bút chúng ta. Hãy ngẩng cao đầu đi Khương. Hãy giữ nụ cười hiền và tĩnh tại như khi bạn đến tòa án. Và quan trọng khi trở về, bạn có còn nhuệ khí, dũng cảm để cầm lại cán bút mà lúc đó sẽ trở nên quá nặng nếu bạn không vượt qua được nỗi ám ảnh?
Và bản án này có phải là thông điệp của chính quyền đưa ra cho những người cầm bút không chịu cúi đầu - những người muốn tìm hiểu sự thật, đi đến cùng sự thật? Họ muốn những người cầm bút nên mua sự thật với cái giá rẻ mạt do họ chào mời?
Và, bạn bè của tôi…Các bạn coi đây là tấm gương nên tránh hay là lúc trầm tĩnh lại, chuẩn bị cho mình tư thế để chấp nhận cuộc chơi với thứ “quyền lực thứ tư” đầy mạo hiểm với rất ít sự bảo hiểm cho an toàn cá nhân và gia đình?
Nguồn: http://www.buudoan.com/2012/09/su-that-gia-re.html#moreCô Cuội ngồi gốc cây đa
Thả trâu ăn lúa gọi cha ời ời ...
( đồng dao )
-
09-07-2012, 08:59 PM #275
Em xin có thắc mắc nho nhỏ là khi xin việc ở tờ báo Tuổi Trẻ và trong suốt thời gian "tác nghiệp" anh Hoàng Khương có hối lộ, chạy chọt để được nhận vào, hay là được chuyển sang đơn vị công tác "thơm" hơn hay không?
Em hy vọng là em nhầm trong trường hợp của anh Hoàng Khương, nhưng ở Việt nam thì xin được việc làm cũng nhiều khi là nhờ biết hối lộ hoặc là quen biết (chả khác hối lộ), nhất là những công việc có dính dáng đến chính quyền, có một chút "thớ" trong xã hội.
Nếu nhờ hối lộ để được làm phóng viên rồi bây giờ lại viết phóng sự điều tra tệ nạn hối lộ thì em thấy là trớ trêu vô cùng.
Có nhẽ viết phóng sự vạch mặt những người hối lộ thì bớt nguy hiểm, ít khi bị tù hơn chăng? Bớt người hối lộ thì chắc cũng bớt được một ít người nhận hối lộ, vậy thì hiệu quả cũng ngần ấy.
-
09-09-2012, 08:35 PM #276
Văn Quang – Viết từ Sài Gòn : THẢM HỌA TỪ A TỚI Z
Tin đáng chú ý nhất trong tuần này ở VN là vụ ông Dương Chí Dũng - nguyên Cục trưởng Cục Hàng hải Việt Nam, nguyên Chủ tịch Tổng công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines) - bị bắt khi đang lẩn trốn ở một nước ASEAN và bị đưa về Việt Nam. Trong khi đó, căn biệt thự của ông Dương Chí Dũng (ở số 2 ngõ 26 đường Nguyên Hồng, phường Thành Công (quận Đống Đa, Hà Nội) vẫn đóng kín, im lìm trong sáng ngày 5-9.THẢM HỌA TỪ A TỚI Z
Chắc chắn bạn đọc đã biết những thông tin ban đầu, cho đến khi tôi viết bài này, vẫn chưa có tin ông Dương Chí Dũng bị bắt ở nước nào.
Dư luận của người dân
Ở đây tôi chỉ nói đến dư luận sôi nổi của người dân. Người ta tha hồ đồn đoán ông ta bị bắt ở Camphuchia, Lào, Thái Lan. Interpol bắt hay CA VN sang tận nơi tóm cổ tội phạm bỏ trốn? Bởi vào cuối tháng 6, ngay sau khi phát lệnh truy nã đặc biệt nghi can này, lệnh truy nã quốc tế với ông Dũng được Ban Tổng thư ký Interpol đồng ý. Đối với người dân VN, nó là một lời cảnh báo cho những tên tham quan ô lại, dù có trốn đến đâu, khi có sự tiếp tay của interpol cũng sẽ bị tóm. Ngoại trừ khi không có sự quyết tâm của các cơ quan quyền lực thì tội phạm vẫn có thể trót lọt sống ở một nơi nào đó trên hành tinh rộng lớn này, đôi khi trốn ngay tại trong nước dưới cái vỏ bọc khác và được bao che, chẳng thiếu gì những trường hợp như vậy.
Một cách khách quan, nhìn nhận vấn đề, người dân rất ngạc nhiên và mang lại cho mọi người một chút niềm tin. Bởi trước đó chừng hơn 1 tuần, ông Nguyễn Tấn Dũng - Thủ Tướng CP đã đưa ra một lời tuyên bố rất mạnh “bắt bằng được Dương Chí Dũng”. Thật ra điều này khiến nhiều người… cười thầm, có ông còn nói “nó sang đến Canada đánh điện về rồi, làm sao mà bắt”. Đó là những ông biết rất ít nhưng nói rất nhiều, ra cái điều “cái gì cũng biết”. Rồi người dân lại như muốn quên đi như họ vẫn thường quên những “chuyện tào lao” với những lời hứa thường… bị nghe các ông có chức có quyền trả lời trước công luận: “khi nào bắt được sẽ xử lý”. Vì thế vụ bắt Dương Chí Dũng như một “cú chơi ngoạn mục” đã thành sự thật.
Tuy nhiên những thông rất ít ỏi làm người dân tò mò thêm. Có lẽ đây cũng là một cách “nuôi dưỡng thông tin” cho thêm phần hấp dẫn và cũng có thể là còn nhiều tình tiết có liên quan còn đang được xác minh hoặc cần bàn thảo xem nên đưa ra như thế nào, vào lúc nào thì có lợi cho “đường lối chính sách”. Đó là lối thông tin quen thuộc ở VN. Dân vẫn sẵn sàng chờ đợi.
Chờ đợi gì?
Trước hết và quan trọng hơn hết là có ai đó đã làm lọt thông tin cho Dương Chí “chuồn” trước khi bị đưa vào nhà giam hay không? Bộ Công an khẳng định: “Chưa có tài liệu phản ánh việc lộ lọt thông tin hay việc ông Dũng mất nhiều tiền để được “phím” trước”. Tức là “chưa có” chứ không phải không có. Nếu có thì người đó là ai?
Thứ hai, những kẻ nào đồng lõa với can phạm. Bộ Công an lại có thông tin đang xác minh những người tiếp tay, che giấu cho ông Dũng trong thời gian bỏ trốn. Cơ quan này kêu gọi những cá nhân, tổ chức có hành vi che dấu, tiếp tay cho Dương Chí Dũng bỏ trốn nếu ra tự thú sẽ được hưởng khoan hồng.
Chắc khó mà có anh nào có đủ can đảm nhảy ra “lạy ông con ở bụi này”. Mấy thằng chỉ biết “ăn” ở VN đều là những thằng hèn. Đừng trông đợi tụi nó “hồi chánh”. Còn ông Dũng có chịu khai ra ai đã giúp mình không. Điều này cũng có thể xảy ra khi bị điều tra, mấy tên nhát gan phun ra tất. Nhưng người dân trông chờ nhiếu nhất vào công việc điều tra của cơ quan an ninh. Các cơ quan này đều hứa “không có vùng cấm nào” trong việc phanh phui ra những người có dính líu tới việc giúp đỡ cho Dương Chí Dũng. Nói rõ hơn là dù cho người đó là ai, bất kể ở cấp nào, chức nào cũng sẽ bị phơi ra trước ánh sáng và bị trừng phạt. Có thật như thế không? Chúng ta cần phải có thời gian mới trả lời được câu hỏi này.
Thứ ba là sự thất thoát hàng tỉ mỹ kim của phe cánh ông Dũng ở Tổng công ty Hàng hải (Vinalines) liệu có thể thu hồi được bao nhiêu hay mất trắng?
Thứ tư là bản án dành cho ông Dương Chí Dũng sẽ như thế nào? Tử hình hay chung thân? Đã đến lúc người dân VN cần được thấy sự cương quyết, nghiêm minh của pháp luật để may ra làm chùn tay những quan lại tham nhũng từ trên xuống dưới. Như nhiều nước khác trên thế giới, tử hình và tịch thu toàn bộ tài sản một hai quan to chức lớn, bỏ tù không có ngày ra những thằng đàn em ăn ké, chỉ đường cho hươu chạy là một biện pháp rất cần thiết trong tình hình tham nhũng nhiều hơn ruồi ở VN.
Đó là một thảm họa cho người dân Việt, chẳng cần nói, ai cũng biết. Phần sau, tôi tiếp tục bàn đến những thảm họa khác ngoài xã hội.
Năm chiến sĩ trên chuyến xe tăng
Bất ngờ tôi xem được một bức tranh biếm họa rất hay trên một trang báo, mời bạn đọc xem bức họa có tiêu đề là “năm anh em trên một chuyến xe tăng”. Thoạt xem thấy vui. Xem kỹ mới thấy “đau”. Thuốc (thuốc tây) cho người bệnh, nước, gas, điện, xăng là 5 mặt hàng thiết yếu của người dân. Cả “5 chiến sĩ” này cùng ngồi trên chiếc xe… tăng. Ai cũng hiểu đó là “tăng giá”. Cái vẻ bỡn cợt toác miệng cười của 5 “chiến sĩ” làm người ta xót xa. Và một bạn đọc bèn đưa ra câu hỏi tinh quái “xe tăng đi bắn ai?”. Câu hỏi ai cũng có thể trả lời được và cứ tưởng như mình đang bị bắn vậy.
Tôi xin mượn bức biếm họa này để trả lời lời hứa tôi đã nêu trong tuần trước khi thăm ông Giáo già ở Gò Vấp: “Các cây xăng lại tiếp tục găm hàng chờ tăng giá móc túi dân.
Nhưng chuyện đó gây ảnh hưởng như thế nào với xã hội, xin bàn vào một kỳ sau”. Bức biếm họa đã quá đủ để trả lời.
Đó mới chỉ là tiếng rên xiết sau đợt tăng giá xăng vừa qua. Sau đó các ông xăng dầu lại đồng loạt ca bài “lỗ nặng” để xin tăng giá lần nữa trong vòng chưa đầy một tháng.
Thực tế, cho đến hôm nay, các doanh nghiệp kinh doanh xăng chưa tăng giá bởi sức ép quá mạnh của công chúng. Người ta bắt đấu tố cáo những gian lận của các doanh nghiệp này và đứng đầu là ông độc quyền Petrolimex. Thị trường xăng dầu hiện nay chưa có cạnh tranh vì Petrolimex chiếm hơn 50% thị phần, cộng với PV Oil và Saigon Petro (3 đơn vị này chiếm hơn 80% thị phần).
Chiều 5-9, Tổng cục Hải quan đã họp báo công bố danh tính các doanh nghiệp đầu mối nhập khẩu xăng dầu nợ thuế và gian lận thuế thông qua việc lợi dụng hình thức tạm nhập tái xuất. Cục Điều tra Chống buôn lậu Tổng cục Hải quan đã bắt giữ 1.360 tấn xăng trị giá 40 tỉ đồng tạm nhập từ kho xăng Vũng Áng, tái xuất đi Trung Quốc nhưng lại chia nhỏ sang 3 tàu để tiêu thụ trên biển… Rồi những vụ biến nước lã thành xăng lại được phanh phui. Nhờ vậy mà giá xăng chưa tăng chăng? Nhưng người ta vẫn lo ngai nó tăng “đột xuất” vào lúc nào chưa biết.
Bạn đọc Trần Hùng viết: “Giá cả tăng loạn xạ. Những người bán điện, xăng dầu, dịch vụ và thuốc chữa bệnh, đến rau củ quả, thịt thà, cá mú ở chợ đều giở nhiều chiêu đòi tăng giá vô tội vạ. Người dân đang bức xúc, vì những người buôn bán kiểu này chẳng khác gì các âm binh được thày phù thủy gọi họ lên nhưng không điều khiển được họ. Khổ dân lắm thay !”.
Như thế cũng đủ phản ảnh tình trạng điêu đứng của người dân đang bị năm anh em trên chiếc xe tăng … bắn. Kể đến bao giờ cho hết!
Một chuyện nhỏ nên in làm tài liệu học tập ở các công sở
Trước khi nói đến những “thảm họa” khác, mời bạn đọc một câu chuyện rất… đời thường nhưng lại không thường chút nào, một chuyện hiếm thấy trong tình trạng xã hội hiện nay.
Những ngày gần đây, nhiều người dân sống tại huyện Tháp Mười và trong tỉnh Đồng Tháp không ngớt lời khen ngợi sự tốt bụng của vợ chồng ông Huỳnh Hoàng Nam (sinh năm 1962) - Nguyễn Thị Mai (sinh năm 1963) ở ấp Mỹ Tây 1, xã Mỹ Quý, huyện Tháp Mười.
Cách đây ít ngày, trong một lần đi công việc bằng xe đạp, vợ chồng ông lượm được 1 cái bóp có tiền và 1 thỏi vàng với tổng trị giá hơn 300 triệu đồng. Vợ chồng ông bà tìm được số điện thoại của người bị mất tài sản, sau đó gọi báo cho chủ nhân đến nhà và trả lại toàn bộ số tài sản trên.
Cảm động vì sự tốt bụng của vợ chồng nghèo đang phải sống trong căn nhà mái lá xiêu vẹo, nhỏ bé, chủ nhân của số tài sản trên vốn là một chủ tiệm vàng lớn ở huyện Tháp Mười gợi ý cất một căn nhà tươm tất cho gia đình ông để cảm ơn, nhưng vợ chồng ông một mực từ chối vì đối với gia đình ông Nam đó là việc làm bất cứ ai cũng có thể làm được.
Điều đáng chú ý nhất là những lời “bình” của người dân công khai trên các báo:
- Bạn Hoàng kêu gọi: “Hỡi những “ông bà” đang ăn cắp của công hàng tỷ tỷ, hãy cảm thấy một chút xấu hổ với hai vợ chồng nghèo này!”.
- Bạn Vũ Đình Quang viết: “Gửi tình cảm chân thành đến ông Nam, bà Mai. Các quan tham sau song sắt hoặc chưa lộ mặt nghĩ sao đây?”. Nên in bản tin này cùng hình ảnh cho các công sở học tập. Học kiểu này may ra mới khá được, chứ còn “truyền đạt chỉ thị này nọ”, chẳng ăn thua gì, như nước đổ lá khoai thôi”.
Tội gì không đi ăn cướp, tội gì không chơi
Những ý kiến trên đây rất đáng được các ban “tuyên giáo”, các nhà giáo dục suy ngẫm. Khi đồng tiền đang ngự trị, tất nhiên đạo đức phải quay đầu đi xuống. Gần đây quá nhiều những bài báo ở VN nêu lên những “thảm họa” trong đủ mọi lãnh vực. Từ phim ảnh đến ca nhạc, hoa khôi hoa hậu, từ những scandal giả vờ đến scandal thật để “tiếp thị”, không ngần ngại khoe thân làm PR với đại gia, các chân dài bôi xấu nhau, thậm chí đánh chửi nhau như hàng tôm hàng cá, lối sống thác lọan khủng khiếp không chỉ ở “bọn trẻ” mà ở cả người lớn, có nằm mơ cũng khó ai tưởng tương được lại có thể trong xã hội VN thời hiện đại…
Vậy biện pháp nào, sách lược nào giáo dục được những thứ đó? Thật ra đã có hàng trăm bài viết về vấn đề này, hàng ngàn ý kiến nhưng chẳng bao giờ thực hiện được. Thảm họa chính vẫn là nạn tham nhũng, thành phần này làm tiền quá dễ như lấy đồ trong túi, tha hồ xây biệt thự, khoe xe bạc tỉ, vung tiền như rác, gặp em chân dài có vài tiếng, chi 8.000 Mỹ kim. Đối với họ, số tiền đó như tám ngàn bạc VN bởi mỗi ngày thu vào vài trăm triệu “không chơi cũng uổng”. Chẳng ai đụng đến cái lông chân của họ được.
Trong khi đó thành phần đại đa số, kiếm được vài trăm ngàn VN đã là khó. Người dân từ thôn quê kéo ra thành thị kiếm việc làm cũng rất vất vả, ngồi vạ ngồi vật chờ đợi, ngày kiếm được vài chục ngàn đã là mày. Từ đó sự xa cách giàu nghèo ngày càng lớn. Chúng nó cũng là người sao sướng thế, vậy thì tội gì mình không đi ăn cướp, tội gì không đi bán dâm, tội gì không đi hiếp, không đi tống tiền… Hàng trăm thứ “tội gì” làm xã hội đảo điên. Văn hóa, nghệ thuật cũng theo “quy luật” đó gây nên thảm họa. Đó là một từ ngữ chính xác.
Tôi sẽ tuần tự tường thuật cùng bạn đọc những cái được gọi là “thảm họa” này để hy vọng có một giải pháp nào đó cho xã hội bớt đảo điên. Bây giờ so sánh những gì gọi là truyền thống tốt đẹp trong đời sống của ông cha ta để lại, người dân càng thấy xấu hổ. Không thể để tình trạng này ngang nhiên “biểu diễn” giữa cuộc sống mãi được.
- Thảm họa phim Việt (chữ của báo chí VN)
Tôi đặt vấn đề này lên đầu vì nó thường xuyên có mặt ở hầu hết mọi gia đình VN. Tối nào vợ chồng con cái chẳng quây quần bên chiếc máy truyền hình. Trong thời buổi khó khăn này đó là món ăn tinh thần rẻ tiền nhất. Không tiền cũng có thể xem được phim qua ti vi. Phim ảnh chiếm một thời lượng rất lớn trong các đài. Mở ra là thấy phim, hết phim Tàu đến Hàn Quốc rồi đến phim VN sản xuất. Nhà nào thuê đài truyền hình (TH) cáp hoặc vệ tinh K+ , có vô số phim Mỹ, Pháp tha hồ xem.
Ở đây tôi muốn nói thẳng môt sự thật không thể chối cãi. Có rất ít gia đình, dù là ở thôn quê xem phim Việt. Còn ở thành phố, rất nhiều ông cứ thấy phim Việt là chuyển sang đài khác. Họ “sợ” phim Việt như sợ ma. Xin các nhà làm điện ảnh VN đừng phiền lòng. Bởi chính các vị đã là nên tình trạng này. Tây, Tàu, Hàn quốc không bắt người VN xem phim của họ được. Tôi lấy thí dụ một bộ phim Việt đã được trình chiếu trên đai TH lớn của cả nước. Đó là phim “Anh chàng vượt thời gian”.
Xem 10 tập phim cũng không hiểu phim nói cái gì
Đầu tháng 2.2011, phim này được Đài Truyền Hình Việt Nam chấp thuận mua bản quyền và phát sóng trên VTV3.
10 tập phim “Anh chàng vượt thời gian” trôi qua nhưng khán giả vẫn chưa hiểu đây là kiểu phim gì và nội dung phim ra sao. Kiên nhẫn ngồi trước màn hình xem cho đủ 10 tập để cố gắng hiểu phim đang chuyển tải thông điệp gì nhưng nhiều khán giả đành phải bỏ cuộc. Vì phim quá khó hiểu, rời rạc và nhạt nhẽo.
Diễn xuất của diễn viên thì quá tệ. Nhiều người nhận xét, Hứa Vĩ Văn đóng hai vai chính Hải Anh (hiện đại) và hoàng tử Khải Hoàng chỉ có mỗi một động tác trợn mắt bối rối rồi la hét om xòm. Thủy Hương vai hoàng hậu cũng chỉ biết chau mày. Don Nguyễn trong vai thái giám thì gần như bê nguyên cách hát nhép Teen vọng cổ lên phim.
Và một điều thực sự khó hiểu là phim “Anh chàng vượt thời gian” – bộ phim bị nhiều người cho là “thảm họa phim Việt” vẫn được lên sóng và nhất là lại vào khung giờ vàng trên kênh truyền hình có số lượng đông khán giả?
Giớ vàng thiếu phim Việt, phim Hàn, phim Tàu toàn đồ dởm
Cũng xin nhắc lại “giờ vàng” là khoảng thời gian vào buổi chiều sau khi tan sở, lúc đó nhiều gia đinh xem phim nhất. Nhà nước buộc các đài TH VN phải chiếu phim Việt nhiều hơn phim nước ngoài. Nhưng móc đâu ra phim Việt mà chiếu nhiều thế? Điều này chỉ làm lợi cho các “lò thầu” phim có cớ để giao dịch với các Đài TH kiếm chác. Phim Việt không có khán giả nên các đài cũng không thu được quảng cáo. Nên phim Hàn, phim Tàu cứ ung dung lên ngôi. Mà ngay cả phim Hàn phim Tàu bây giờ cũng chỉ toàn là thứ lam nham. Phim cũ chiếu đi chiếu lại, phim bộ mới, tồi hơn bộ cũ, xem không nổi. Lâu lắm, có khi cả tháng mới chọn được một phim Hàn coi được. Quay sang phim Mỹ phim Pháp bạo lực đầy rẫy. Có lẽ người ta chỉ thuê loại phim rẻ tiền. Đúng là dân VN đang đói phim mà không thể xem nổi phim nào.
Hãng phim truyện Việt Nam bao giờ giải thể?
Bây giờ chịu khó nhìn lên “thượng tầng kiến trúc”, nơi hoạch định đường lối, sản xuất ra phim ảnh VN, nắm túi tiền của nền điện ảnh. Đó là Cục Điện Ảnh VN. Bài báo của Người Quan Sát cho biết “Có đến hai gáo nước lạnh dội vào điện ảnh Việt: phim siêu nhảm “Nàng men chàng bóng” và quyết định tạm đình chỉ vụ án 44 tỷ bốc hơi.
Đó là một diễn biến chưa từng có trong lịch sử điện ảnh VN.
Những tưởng vụ việc sẽ được làm tới nơi tới chốn để lấy lại niềm tin của các nhà làm phim, thì một tin sét đánh là Viện Kiểm sát nhân dân tối cao ra quyết định đình chỉ vụ án đối với bị can – nguyên cục phó Lê Ngọc Minh. Lý do, cơ quan hành pháp… chưa bắt được nghi phạm chính Phạm Thanh Hải, người đã bỏ trốn và đang có lệnh truy nã. Đến nay ông cục phó này vẫn lọt sổ an toàn, không bị tóm như Dương Chí Dũng.
Các nghệ sỹ điện ảnh cũng tha thiết mong nhà nước ra lệnh bắt tên Phạm Thanh Hải (ở Cục điện ảnh) được cho là đã ôm toàn bộ số tiền hơn 40 tỉ ở bỏ trốn) để các nghệ sỹ đỡ ấm ức và cũng để những người có liên đới đỡ phải “sống treo” như hiện giờ”.
Hãng phim truyện Việt Nam đang đứng trên bờ vực phá sản và nguy cơ giải thể là điều tất yếu. Luật doanh nghiệp VN đã quy định: “Doanh nghiệp sau hai năm làm ăn không có lãi, thâm hụt vốn phải tuyên bố phá sản; sau một năm doanh nghiệp không có khả năng trả lương cho công nhân viên phải giải thể? Vậy mà hãng phim truyện Việt Nam tồn tại “dở khóc dở cười” hơn chục năm nay rồi, đang chờ giờ phút quyết định trên. Nó lăn ra chết, cơ quan nào sẽ thay nó và sẽ làm được cái gì? Đó là câu hỏi khó.
Hài Nam thì ba láp, hài Bắc thì lếu láo.
Một bạn đọc (bạn Cu Ti) nhận định: “Điện ảnh VN không ra thể thống gì cả, từ Bắc vào Nam chỉ có hài hài toàn là ba láp, miền Nam thì hài nhảm, miền Bắc thì lếu láo. Trong khi có rất nhiều đề tài quí báu để giàn dựng. Tại sao các nhà làm phim chỉ biết có hài và hài nhảm nhí, lếu láo”.
Nhận xét đó hoàn toàn đúng. Phim hài ngày càng dở tệ hại. Thôi thì tuyện phim hài dễ dãi cũng chấp nhận được, nhưng những bộ mặt “danh hài” trở nên nhẵn quẹn, xem phát ớn. Thái độ, cử chỉ trong phim nhiều khi thô tục thái quá, khiến con nít cũng đỏ mặt. Đối thoại thì khỏi nói, tục tĩu, xỏ lá là chính.
Rõ ràng, người ta đã đã sử dụng những nhà làm phim bất tài và những hãng phim chụp giựt đang núp bóng vào cái gọi là phục vụ công chúng bình dân, để khỏa lấp lối làm phim dễ dãi và rẻ tiền. Cụ thể như phim “Nàng men chàng bóng” đang gây phẫn nộ trong dư luận. Cả cuốn phim xoay quanh chuyện tình giữa chàng Ẽo Ợt (Ngô Kiến Huy) và Út Chót (Đinh Ngọc Diệp) là vô số những tình tiết phi lý.
Tôi không muốn kể nhiều đến những loại phim như thế này làm nhàm tai bạn đọc. Còn rất nhiều điều đáng nói về phim ảnh VN hiện nay. Nhưng không có chỗ để viết hết. Trong kỳ sau, tôi sẽ đề cập đến những thảm họa khác về văn hóa và cuộc sống đang đầu độc, làm bại hoại luân thường đạo lý của dân tộc VN chúng ta.
Văn Quang 07-9-2012
-
09-09-2012, 10:01 PM #277Còn một "chiến sĩ" thứ sáu trong "chuyến xe tăng" nhưng chả thấy ai nom ra: dân số. Chắc tại vì chiến sĩ ấy ngồi ở dưới, có nhiệm vụ lái xe... tăng.Thuốc (thuốc tây) cho người bệnh, nước, gas, điện, xăng là 5 mặt hàng thiết yếu của người dân. Cả “5 chiến sĩ” này cùng ngồi trên chiếc xe… tăng. Ai cũng hiểu đó là “tăng giá”. Cái vẻ bỡn cợt toác miệng cười của 5 “chiến sĩ” làm người ta xót xa.
-
09-11-2012, 08:00 AM #278
Có một "chiến sĩ" luôn sát sườn với các "chiến sí" trên trong mọi tình huống. Có nhẽ bấy giờ anh đang ngủ trong khoang xe, sát bên lái tăng thì phải. Anh tên là Hối Lộ.
Đỗ thành Đậu
-
09-17-2012, 05:50 AM #279
Văn Quang – Viết từ Sài Gòn : Đặc điểm tệ nạn tham nhũng ở Việt Nam
Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 14.9.2012
Trong kỳ trước, tôi có hứa với bạn đọc sẽ tiếp tục đề cập đến những thảm họa khác về văn hóa và cuộc sống đang đầu độc, làm bại hoại luân thường đạo lý của dân tộc VN chúng ta. Tuần này đề tài nóng nhất ở VN vẫn là “thảm họa”, nhưng là một “đại thảm họa”: đó là vấn đề tham nhũng.Đặc điểm tệ nạn tham nhũng ở Việt Nam
Tham nhũng ở mỗi nước có một mức độ và đặc điểm khác nhau. Vậy đặc điểm tham nhũng ở VN như thế nào? Và phải làm gì để diệt tệ nạn tham nhũng?
Tinh vi, trắng trợn, khắp nơi, khắp các cơ quan, các ngành và các cấp
Một tài liệu do ông Lê Văn Lân, chánh Văn phòng Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng của Quốc Hội VN vừa được công bố trong tuần vừa qua khiến người dân giật mình. Giật mình vì cái nhan đề “Tham nhũng ở Việt Nam vừa tinh vi vừa trắng trợn”, nhưng không giật mình vì những lãnh vực tham nhũng và những “quan chức” tham nhũng bởi người dân biết rõ quá rồi. Người dân lại băn khoăn tự hỏi: “Cái gì đã cản trở việc chống tham nhũng? Hay là tại... ông nọ ngáng chân ông kia, bà kia cầm cẳng ông nọ kéo lại không cho đi diệt tham nhũng?”

Câu trả lời chính xác được ông Lân nêu ra, xin nhắc lại một lần nữa, ông Lân là chánh Văn phòng Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng của Quốc Hội VN. Bài tham luận của ông Lân khá dài, tôi chỉ xin nêu những điểm chính. Ông Lân cho rằng:
“Tham nhũng ở Việt Nam mang tính phổ biến; xảy ra ở hầu hết các ngành, các cấp, thậm chí xảy ra ngay trong các cơ quan có chức năng chống tham nhũng nên việc đấu tranh, ngăn chặn và xử lý rất khó khăn. Trong khi đó, người tham nhũng lại là người có chức vụ, quyền hạn, nên thường là những người có nhận thức sâu rộng, am hiểu pháp luật, được tiếp cận nhiều thông tin, có điều kiện kinh tế, có quan hệ rộng; một số người có công lao đóng góp lớn cho xã hội, có uy tín với quần chúng nên khó phát hiện và xử lý...”
Hy sinh đời bố, củng cố đời con
Trên đây là nhận định của ông Lân, có thể kết luận rằng đó là lý do tại sao “khó diệt được tham nhũng”. Có lẽ ông ngần ngại khi chưa nói thẳng ra rằng chính phủ VN đã có “quyết tâm” chống tham nhũng nhưng… chưa mang lại kết quả bao nhiêu.
Thật ra nếu có quyết tâm thì chuyện gì chẳng làm được. Đừng nêu bất cứ lý do nào, dù là người có chức có quyền tham nhũng thì … khó diệt. Vấn đề ở đây là còn thiếu quyết tâm thôi. Đáng giặc mà sợ giặc mạnh thì còn đánh đấm gì nữa. Tham nhũng ở cấp nào cũng diệt được hết. Miễn là mình đừng dây vào đấy, đừng “ăn chia” với nó. Dù nó có là họ hàng, thậm chí con cháu, anh em ruột mình cũng phải diệt. Như tôi đã bàn với bạn đọc trong bài trước, cứ lôi mấy thằng tham quan cấp lớn ra pháp trường, bắn dăm ba thằng, tịch thu toàn bộ tài sản, công khai trả lại cho dân, mang bù ngay vào giá xăng, bù vào giá điện… may ra mới gọi là “răn đe” những thằng khác được. Còn răn đe theo cái kiểu, khai trừ, cảnh cáo, cho về vườn, thậm chí bỏ tù ít lâu thì chẳng bao giờ diệt tham nhũng được.
Ở VN mới có một câu “châm ngôn” của mấy đại gia tham nhũng phòng khi bất trắc xảy ra là “hy sính đời bố, củng cố đời con”. Nói cho rõ là bố có đi tù vài năm hay tù mút mùa Lệ Thủy thì con cái cũng có một số tiền lớn xài ba đời không hết.
Đặc điểm nổi bật nhất của tham nhũng VN là công khai
Ông Lân viết: “Tóm lại, tình hình tham nhũng ở Việt Nam là nghiêm trọng, có những điểm giống và khác nhau so với tình hình tham nhũng ở các nước khác, nhưng đặc điểm nổi bật là tính phổ biến. (Tức là tham nhũng công khai, mọi lúc, mọi nơi như một sự tự nhiên). Nói rõ và cụ thể hơn là tham nhũng ở VN mang một sắc thái rất riêng biệt, không giống nước nào. Tinh vi, xảo quyệt, bè cánh, từ dưới lên từ trên xuống như một hệ thống dọc rất nhuần nhuyễn, hoạt động rất “năng động”, hiệu quả.
Thí dụ anh làm ở chỗ nào “ngon”, chỗ dễ ăn, phải đóng cho “trên” bao nhiêu một ngày, anh có quyền “xin cho” phải “nộp” bao nhiêu một tuần cho “sếp”, Anh làm ở sở nhà đất phải “góp” bao nhiêu một tháng cho “sở” và cứ thế, ăn theo hệ thống.
chạy chỗ và chạy chức
Vậy xin quý vị Việt kiều thông cảm giùm, nếu về qua phi trường có phải chi năm, mười, hai mươi đô la thì các em cũng chẳng ăn một mình được đâu.
đóng hụi "chết" hàng thángVà đặc điểm nổi bật nhất tại VN là những trò nhục quốc thể ấy được công khai. Phóng viên báo chí tha hồ viết, dân tha hồ chửi, các “đàn em” vẫn cứ “vô tư như người Hà Nội” Thằng nào nói gì mặc nó. Sự chai lỳ này đã thành nếp sống, nếp suy nghĩ thường tình của tất cả những tên tham nhũng. Đó chính là nét đặc trưng nhất của tham nhũng VN khác với những nước khác.
Điểm qua vài “cửa hàng tham nhũng” ai cũng biết
Theo đánh giá của Tổ chức minh bạch quốc tế (TI) Việt Nam thuộc nhóm nước tham nhũng nghiêm trọng. Năm 2011 có những tiến bộ nhất định nhưng Việt Nam vẫn là những nước có điểm số thấp và vẫn đứng ở phía cuối bảng xếp hạng. Theo TI, ở châu Á, tình hình tham nhũng ở Việt Nam nghiêm trọng hơn so với Singapore, Nhật Bản, Hàn Quốc, Brunei, Malaysia, Trung Quốc, Thái Lan, Indonesia... nhưng ít nghiêm trọng hơn Mông Cổ, Philippines, Lào, Nepal, Campuchia, Myanmar.
May quá, còn hơn được vài nước châu Á. Thế thì may ra còn tí thuốc chữa. Mời bạn đọc hãy theo chân ông Lân đi thăm những “cửa hàng tham nhũng” này. Nhưng kẹt một cái là chỗ nào cũng có tham nhũng, đi nhiều mỏi chân, đọc nhiều mỏi mắt, vậy tôi xin điểm danh sơ lược lại những “của hàng tham nhũng này” trong bài viết của ông Lân:
- Trong lĩnh vực quản lý, sử dụng đất đai, tài nguyên, khoáng sản. Tham nhũng chủ yếu diễn ra trong việc quy hoạch; chuyển đổi mục đích sử dụng đất; thu hồi đất nông nghiệp để xây dựng các khu kinh tế, khu công nghiệp, khu đô thị; giao đất, cho thuê đất; định giá đất khi thu hồi, đền bù; cấp phép khai thác tài nguyên, khoáng sản… Một số người đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn để giao đất không đúng thẩm quyền; lập hồ sơ khống hoặc khai tăng diện tích đất khi đền bù.
- Trong lĩnh vực tài chính, ngân hàng nổi lên tình trạng tham nhũng, tiêu cực của một bộ phận cán bộ trong ngành ngân hàng, nhất là các ngân hàng thương mại hoặc cán bộ trong ngành ngân hàng tiếp tay, móc nối với người bên ngoài thông qua các hoạt động cho vay, bảo lãnh, cho thuê tài chính, đầu tư tài chính, ủy thác cho vay, ủy thác đầu tư… để chiếm đoạt tài sản, gây thất thoát lớn.
- Trong lĩnh vực đầu tư xây dựng cơ bản, phần lớn các công trình xây dựng đều xảy ra thất thoát tài sản, chủ yếu do tham ô và cố ý làm trái. Sai phạm xảy ra ở hầu hết các khâu, từ việc lập dự án, thiết kế, dự toán, phê duyệt kế hoạch cấp vốn đến đấu thầu, tư vấn, giám sát, thi công, nghiệm thu, quyết toán công trình. Thủ đoạn chủ yếu là không chấp hành đúng trình tự, thủ tục đầu tư xây dựng cơ bản; gian lận, thiếu minh bạch trong đấu thầu; khai khống khối lượng và giá trị vật tư, thiết bị; đưa vật liệu kém chất lượng, sai quy cách vào sử dụng; thi công sai quy trình để giảm chi phí...
- Trong việc quản lý, sử dụng vốn, tài sản nhà nước tại các doanh nghiệp, thủ đoạn tham nhũng chủ yếu là giấu bớt và định giá trị tài sản, đất đai thấp hơn giá trị thực khi cổ phần hóa hoặc bán, khoán, cho thuê doanh nghiệp; lập các hợp đồng mua bán, vận chuyển hoặc hóa đơn khống để chiếm đoạt; nâng khống giá hoặc gửi giá khi mua bán tài sản công để trục lợi.
- Trong công tác cán bộ, dư luận về tình trạng “chạy chức, chạy quyền, chạy công chức” vẫn còn nặng nề, nhưng trong thực tế chưa phát hiện, xử lý được trường hợp nào. Dư luận nói nhiều đến hiện tượng một số cán bộ tiến thân bằng con đường chạy chọt, nịnh bợ cấp trên (tìm hiểu sở thích, nhu cầu cá nhân của cấp trên và gia đình họ để tìm cách đáp ứng; sẵn sàng biếu cấp trên những món quà có giá trị lớn như nhà ở, đất ở, cổ phần trong các dự án, công ty...).
Nhiều người nói rằng, hiện nay mọi thứ đều “có giá”, từ việc tuyển dụng, phân công công việc đến bổ nhiệm, đề bạt, khen thưởng, kỷ luật cán bộ.
- Trong lĩnh vực tư pháp, hành vi tham nhũng chủ yếu là cán bộ tư pháp lợi dụng chức vụ, quyền hạn để nhận hối lộ nhằm bỏ lọt hoặc giảm nhẹ tội phạm trong hoạt động điều tra, truy tố, xét xử, thi hành án.
- Ngoài những lĩnh vực trên, tình trạng nhũng nhiễu còn khá phổ biến trong quan hệ giữa cơ quan nhà nước và công chức nhà nước với người dân và doanh nghiệp, giữa nhân viên các cơ sở dịch vụ công với khách hàng, như: cảnh sát giao thông, cán bộ thuế, các cơ quan cấp phép, cơ sở khám, chữa bệnh, các trường học… gây bật bình trong dư luận xã hội.
- Tình trạng tham nhũng “vặt” và tham nhũng “nhỏ, lẻ”, mà nhiều người gọi là “nhũng nhiễu” hay “chi phí không chính thức” tuy thiệt hại không lớn, có khi chỉ vài chục ngàn đồng mỗi vụ, nhưng diễn ra một cách tràn lan ở nhiều nơi, khiến người dân vô cùng bất bình.
- Số người tham nhũng là cán bộ, công chức, viên chức có chức vụ thấp hoặc không có chức vụ lãnh đạo, quản lý, như nhân viên cảnh sát, thuế vụ, bác sỹ, y tá chiếm tỷ lệ khá cao. Trong khi ở nhiều nước khác, người tham nhũng chủ yếu là các chính khách, các quan chức và doanh nhân. Mấy năm gần đây đã xuất hiện một số vụ tham nhũng liên quan đến yếu tố nước ngoài…
Không chấp nhận bất kỳ lý do khó khăn nào không diệt được tham nhũng
Bằng ấy thứ đè nặng lên vai người dân từ bao lâu nay rồi, đến nỗi nó trở thành thói quen.
Cứ cầm cái đơn đi “xin cho” việc gì là kèm theo cái phong bì cho “phải đạo” làm con dân. Anh nào không làm thế là dở hơi, không được việc thì đừng có khóc, chỉ tại anh ngu thôi. Đó chính là nỗi bi đát của đất nước do tham nhũng gây nên.
Nhưng là người VN, tự trong thâm tâm mọi người dân đều chứa chất một nỗi phẫn nộ vô cùng sâu sắc. Người dân không thể chấp nhận bất cứ lý do nào thuyết phục họ rằng diệt tham nhũng là khó khăn, là “khó phát hiện và khó xử lý”. Nó ăn sờ sờ trước mắt mà anh không diệt thì còn mong gì anh phát hiện.
Ông Lân còn viết: “Ngoài ra, một số biện pháp phòng chống tham nhũng được nhiều nước trên thế giới thực hiện và đánh giá tốt nhưng vẫn chưa được áp dụng ở Việt Nam (trách nhiệm giải trình, xử lý đơn tố cáo nặc danh, áp dụng kỹ thuật điều tra đặc biệt, cách ly đối tượng có dấu hiệu tham nhũng để hạn chế khả năng đối phó, xử lý hành vi làm giàu bất hợp pháp, xử lý trách nhiệm của pháp nhân…”
Dân phải được tham gia trực tiếp vào việc tố cáo và cùng diệt tham nhũng
Nếu cho người dân trực tiếp tham gia, tố cáo tham nhũng từ việc nhỏ nhất đến việc lớn nhất, chắc chắn sẽ có kết quả. Nhìn sang nước láng giềng, hiện nay chính phủ Thái Lan kêu gọi dân chúng tham gia chống tham nhũng. Họ đưa ra nhiều giải pháp: Bằng cách tích cực tố cáo tham nhũng với chính phủ. Ðể giúp việc tố cáo ấy được nhanh chóng và hiệu quả, chính phủ Thái Lan chủ trương thành lập: 1- các dường dây nóng; 2- đặt các thùng thư ở các nơi công cộng; 3- lập các trang mạng để mọi người đều có thể gửi đơn tố cáo thẳng đến văn phòng thủ tướng.
Để tạo niềm tin, các quan từ nhỏ tới lớn phải kê khai minh bạch tài sản. Trước khi anh nhận chức vụ, anh có cái gì, bây giờ anh có cái gì, của cải đứng tên những ai, ở đâu… Điều này dân có thể chỉ ra những ngóc ngách của bọn quan tham. Gọi là sơ sơ vài biện pháp đó cũng có thể góp phần diệt tham nhũng có kết quả. Đừng đổ tại “khó khăn”, đổ tại nó chức to, quyền lớn mà chùn tay.
Cần phải có một tổ chức chống tham nhũng độc lập, có đại biểu của dân, không bị chi phối bởi bất cứ tổ chức nào, không nằm trong hay nằm dưới bất cứ cơ quan nào. Một tổ chức có quyền lực thực sự và tất nhiên được sự tín nhiệm của dân chúng.
Kiên quyết bắn bỏ những tên “tham nhũng gộc” và thu hồi toàn bộ tài sản của bọn này, không để chúng có cơ hội “hy sinh đời bố, củng cố đời con”.
Nhà nước đã biết bộ mặt thật của tham nhũng với những “đặc tính” của VN, chỉ còn đợi một quyết tâm thực sự nữa mà thôi. Ai làm nhiệm vụ này? Tất cả các cơ quan từ lập pháp, hành pháp tới tư pháp phải cùng bắt tay dân, cùng nhau làm cho đất nước khỏi thảm họa này, mang lại ánh sáng cho hơn 90 triệu dân.
Lãng phí cũng là một thảm họa
Ngoài chuyện tham nhũng, tuần này ở VN lại rộ lên chuyện lãng phí. Bỗng dưng dân đang đói méo mặt, các ông ở Bộ Xây dựng lại vừa có tờ trình gửi bộ Kế hoạch - đầu tư đề nghị thẩm định dự án đầu tư xây dựng bảo tàng Lịch sử Quốc gia. Dự án xây dựng bảo tàng Lịch sử Quốc gia có tổng mức đầu tư 11.277 tỉ đồng, chưa bao gồm chi phí dự án thành phần đầu tư xây dựng nội dung và hình thức trưng bày do bộ Văn hóa - thể thao và du lịch thực hiện.
Mô hình Bảo tàng lịch sử “hoành tráng, vĩ đại” được Bộ Xây Dựng đề nghị thực hiện
Kinh phí khổng lồ và ý tưởng “khủng”
Với hơn 11 ngàn tỉ đồng của dân, Bộ Xây Dựng đề nghị làm những “công trình thế kỷ” trên mây. Xin liệt kê những ý tưởng “khủng” đó làm người dân “sợ mấy ông này quá”:
Khu tưởng niệm danh nhân có diện tích xây dựng khoảng 1.520m2, gồm nhà tưởng niệm đặt các tượng, danh sách tên danh nhân được tôn vinh và hiện vật của họ (nếu có).
Khu trưng bày ngoài trời sẽ trưng bày những hiện vật lớn; tái tạo không gian lịch sử; không gian văn hóa, kiến trúc đặc sắc; không gian hoạt động văn hóa, trình diễn.
Ðịa điểm xây dựng bảo tàng được xác định tại khu đô thị mới Tây Hồ Tây, huyện Từ Liêm, Hà Nội trong quy hoạch chi tiết xây dựng công viên Hữu nghị và Bảo tàng Lịch sử quốc gia. Diện tích sử dụng đất của bảo tàng là 10ha, trong đó diện tích xây dựng công trình khoảng 30.000m2, diện tích trưng bày ngoài trời khoảng 30.000m2, diện tích dành cho hoạt động văn hóa cộng đồng khoảng 10.000m2, diện tích cây xanh, sân vườn, đường giao thông nội bộ khoảng 30.000m2.
Thời gian thực hiện dự án được đề nghị từ tháng 11-2012 đến tháng 5-2016. Tổ chức nghiệm thu và bàn giao cho chủ quản lý sử dụng công trình từ tháng 7-2016.
Phản ứng quyềt liệt từ người dân
Lập tức trên tất cả các trang báo, 100% ý kiến của người dân phản đối. Tôi trích vài ý kiến ban đầu.
- Bạn Quang lên tiếng: “Chúng ta đã cho xây nhiều Bảo tàng gây tốn kém tiền của, chiếm nhiều đất đai, trong khi doanh nghiệp thì mơ ước vay được tiền, thuê được đất giá rẻ để phát triển sản xuất.
Một ví dụ: Bảo tàng Tăng thiết giáp bề thế tọa lạc tại vị trí đẹp trên đường Hoàng Quốc Việt Hà Nội đã hơn 10 năm nay, nhưng vào trong thăm thì rất chán, hiện rất ít người muốn vào, trước đây thỉnh thoảng cho thuê để tổ chức đám cưới, nhưng hiện cũng chẳng ai muốn tổ chức ở đây nên trước cửa là nơi tập kết xe rác, bên cạnh thì bán cà phê.”
- Bạn Phúc Duy viết: “Không thể tin được. Bảo tàng Lịch sử ở Tràng Tiền, bảo tàng Cách mạng ở Tôn Đản, bảo tàng Hà Nội ở Phạm Hùng còn chưa dùng hết công năng, bao nhiêu diện tích còn để trống. Nếu cần cứ đưa bảo tàng Hà Nội thành bảo tàng Lịch sử Quốc gia đi.
Đã có Bảo tàng Hà Nội làm Bảo tàng Quốc gia, không cần xây bảo tàng mớiGần 12 nghìn tỷ đồng! Với số tiền này chúng ta sẽ xóa đi được biết bao gia đình nghèo, đưa được bao nhiêu là học sinh nghèo đến giảng đường đại học, rồi bao nhiêu người cần chữa bệnh, bao nhiêu thương bệnh binh được chăm sóc, làm được bao nhiêu việc cho Hoàng Sa, Trường Sa, nhà giàn DK1, xóa được bao nhiêu cầu khỉ, cáp qua sông suối...
Với gần 12 nghìn tỷ ấy, chúng ta làm được biết bao nhiêu là việc có ích.
- Bạn Trần Văn Tình viết: “Xin quí vị hãy thực hiện một cuộc nghiên cứu (độc lập) xem thử hệ thống bảo tàng hiện tại có bao nhiêu người viếng thăm, đem lại những hiệu quả kinh tế, xã hội, giáo dục như thế nào rồi hãy đổ thêm tiền.
Chỗ tôi có một nhà bảo tàng xây hoành tráng nhưng vắng như “chùa bà Đanh". Tốn kém lãng phí thật là khủng khiếp”…
Phía trong Bảo tàng Hà Nội với vốn đầu tư hơn 2.000 tỉ đồng hiện vắng như chùa bà Đanh.Bảo tàng Lịch sử quốc gia to hơn gần năm lần để làm gì?Quả thật trong lúc mọi người đang rối bời về đủ thứ khó khăn bao vây cuộc sống, còn bao nhiêu việc đáng làm và phải làm, Bộ Xây Dựng lại đưa ra cái đề nghị “có tính lịch sử nhân văn xa vời” như thế này. Cứ như các ông ấy từ trên sao hỏa lạc xuống vậy. Đúng là dân một đằng, quan một nẻo. Có lẽ các ông ấy chẳng hiểu gì về dân tình cả.
Đề nghị dở hơi
Còn một đề nghị dở hơi khác nữa là cho nhập xe “tuk tuk” từ Trung Quốc vào VN làm phương tiện giao thông công cộng. Đề nghị này của Ông Bùi Danh Liên, Chủ tịch Hiệp hội Vận tải ô tô Hà Nội. Ông cho rằng các nước trong khu vực sử dụng xe tuk tuk rất phổ biến và hiệu quả. Loại xe này nhỏ gọn và có thể lưu thông dễ dàng tới các khu dân cư mà xe buýt khó có thể hoạt động.
Xe tuk tuk cũng giống như loại xe lambretta đã bi xóa sổ vì cồng kềnhkhông phù hợp với đường xá VN, nhập thêm của Trung Quốc là có ý đồ gì?
Đề nghị này cũng lập tức bị “đánh” tơi bời hoa lá: Bạn Minh Hoàng đá ngay: “Một tối kiến của ngành Giao Thông Vận Tải (GTVT), để cá nhân anh em bà con trục lợi. Chuyện không nói ai cũng biết.
- Bạn Trần Đình Trung bồi tiếp: “Vì sao phải nhập Tuk Tuk của Trung Quốc? Trước kia ở SaiGon có xe Lam có thể chuyên chở được từ 8-10 người, sau đó nó bị cấm hoạt động, bây giờ nhập Tuk Tuk về. Thật dở hơi.
Một kiểu xe tuk tuk tại Camphuchia như xe taxi, nhưng đường phố của họ không đông kín chật chội như ở VN.
- Bạn Thanh An đặt câu hỏi: “Lại Trung Quốc. Sao ta cứ mãi là “nạn nhân” của Trung Quốc thế? Nhập rác chứ xe gì. Cấm xe Lam, 3 bánh, ba gác máy giờ đòi nhập "loại bỏ đi" có hình dáng tương tự là sao?”
Cứ đi nhờ xe như thế này là đỡ tốn tiền nhất. Một kiểu đi nhờ xe tại Hà Nội.
Không biết tại sao hồi này sinh ra nhiều đề nghị ngớ ngẩn đến thế. Có lẽ vì thiếu những bộ óc phát minh ra những kế hoạch ích quốc lợi dân, thừa những ông… rảnh việc.
Văn Quang
-
09-17-2012, 07:52 PM #280
Khi nào có dịp về thăm quê hương mời quý anh chị dời gót ngọc để ghé thăm căn biệt thự của Nguyễn Tấn Dũng nhé.
http://danlambaovn.blogspot.com/2012...uong.html#more-Chúa Kitô không có tay mà chỉ trông chờ đôi tay của chúng ta thay đổi thế giới ngày nay.
-Chúa Kitô không có chân mà chỉ trông chờ đôi chân của chúng ta dẩn bước thế giới nầy đến với người.
-Chúa Kitô không có môi miệng mà chỉ trông chờ môi miệng của chúng ta nói với mọi người.
------ ĐGH Gioan Phaolô II -----
"Mặt em giận dễ thương
"
"Mặt vợ giận dễ sợ
"
Hình Hội Tết Fairgrounds 2012 @ San Jose.



Reply With Quote

