Results 741 to 750 of 1482
Thread: Rồi Dấu Yêu Về ...
-
03-21-2013, 11:42 AM #741
-
03-21-2013, 11:44 AM #742
-
03-21-2013, 11:56 AM #743
Có cái camera này cũng 5 năm mà mình chưa hề mở cuốn chỉ dẩn ra đọc, có nhiều cái functionalities mình cũng chẳng biết tận dụng, ngoài việc chỉ biết focus, zoom gần xa ... thế thôi . Mình vẫn thích sử dụng cái camera cổ điển dùng phim nhựa . Chụp cái nào là phải canh kĩ, chớp 1 phát là dính 1 phát . Vẫn thích kĩ thuật rửa hình bằng tay trong phòng tối . Vẫn thích hình trắng đen . Thích những gì xưa cũ ...
-
03-21-2013, 12:40 PM #744
-
03-21-2013, 06:13 PM #745
Đọc câu này nhớ lúc lấy lớp học chụp/rửa hình mỗi lần cầm cái lon, cái bị với cuộn phim vô phòng tối đen như mực, mà lúc nào đứng một mình trong đó tay mò mò bỏ phim vô được cái lon xong mình cũng phát hiện ra hai con mắt mình nó nhắm nghiền nãy giờ
) Ngộ! cứ vô chổ nào tối là phảI nhắm mắt LOL.
Máy mày là mấy giờ vậy Pen? Chụp màu đẹp quá, trước giờ tao nói không à chứ chưa có cái máy nào ra hồn hết. Toàn chụp bằng phone. Lúc ra trường ai Hai tặng cho cái Cannon cũng đã lắm nhưng tao làm mất...tiêu rồi.Kỷ niệm như rêu ... anh giẫm vào trượt ngã.
(Như Em)
-
03-21-2013, 06:14 PM #746
à quên khen con sờ-neo của mày ...nhìn khiếp quá! lol
Kỷ niệm như rêu ... anh giẫm vào trượt ngã.
(Như Em)
-
03-22-2013, 05:21 AM #747Biệt Thự
- Join Date
- Sep 2011
- Posts
- 2,190
Mình cũng thích con ốc bò lẻ loi trên con đường xi măng?
Có khi trời nắng, có khi trời mưa.
-
03-22-2013, 09:53 AM #748
Hello cả nhà, khỏe không ?
Thứ Sáu, mình ngồi xuống làm ly cà phê, lặng nghe phố nhe ...
http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/ta...cpLJDbomv.html
tại sao, từ khi mới chào đời
là đã khóc cho ngày mai
....
tại sao, người chỉ có một thời
mà phí bao ngày xanh
tại sao đời đâu có trăm năm
mà xây đắp mộng lâu dài ....
hì ... nghe bi quan quá hả ? .... ha ha ... cheers!!!!!
PS: Rờ, nó là thằng Cà nông (canon)
-
03-22-2013, 10:26 AM #749

Chị Liên ghé sang gởi tặng cô láng giềng dễ thương nè!
-
03-29-2013, 02:34 PM #750
Hello chị NhuLien, chị khỏe không ? Cám ơn chị ghé thăm . Có lần P tình cờ thấy hình chị lúc trẻ - 1 cô gái có khuôn mặt thanh mai với đôi mắt đen trong veo - khiến P cứ nhìn hoài . P muốn khen lời gì lắm mà thấy lời khen của mình vô nghĩa dư thừa, nên thôi . Nhớ chị từ dạo ấy, rồi cũng lặng lẽ theo chị từ dạo ấy ....
------------------------------------------------------------------------------------------
Hôm nọ tình cờ nói chuyện với người quen cũ, và cũng tình cờ, nó nói, "Hôm bửa anh V hỏi về chị ? giờ chị ra sao ?"
Có đến gần 20 năm rồi mình chưa gặp lại anh . Ấy mà tự nhiên một chút cảm xúc the the, 1 chút bần thần chạy quanh vành tai, tê tê vị đắng ngọt tuổi 16 .
Rồi người bạn đó gởi cho links hình chụp sinh hoạt hiện tại của nhóm TN cũ . Những khuôn mặt cũ vẫn còn đó . Giờ mọi người đã trưởng thành tay dắt tay mang, gia đình con cái .
Anh đây sao ? Gầy hơn, nước da sạm hơn, nếp chân chim nơi khóe mắt, tóc lấm tấm bạc ... Bốn mươi mấy rồi còn gì ? Vẫn còn nụ cười rạng ngời đó, ánh mắt sáng của những vầng sao băng, ánh nhìn rất đăm chiêu, sâu đậm . Nụ cười này đã làm tuổi 16 của mình lung lay, tung bay giữa phố thị nồng nàn mùi nắng biển của 1 thời . Vẫn còn đấy những cảm xúc tinh khôi mà mình tưởng chỉ cần với tay ra là chạm phải . Hai đứa con của anh, sao mà chúng dễ thương thế ! Còn chị đâu ? Sao không thấy chị ? Nó nói, "Ừ dạo này cũng không hề gặp chị bao giờ ... cũng không ai hỏi ." Tự nhiên ... cảm xúc của ngày chùng xuống .
Mình chẳng còn nhớ anh xuất hiện từ bao giờ, chỉ biết rằng một ngày tự dưng mình ... lạ lắm . Tự dưng thích đi nhà thờ, thích sinh hoạt TN, thích tất cả nơi có bóng dáng anh, dù chỉ là cái bóng thấp thoáng đàng xa .
... Em ước mơ em đẹp như trăng rằm tươi tắn
Thoa phấn son em mang chiếc áo dài khăn hồng
Dường như tuổi 16 của mình đến muộn . Chẳng biết gì về phấn son . Chẳng biết gì về cảm xúc đôi lứa .
Hồi đó thiếu nhi bằng tuổi mình thì có 2 nhóm . Nhóm học xong giáo lý và được cha mẹ đón về sớm thì chỉ sinh hoạt trong lớp, quen biết nhau sơ sơ . Còn nhóm ở lại sinh hoạt TN (nghĩa sĩ & hiệp sĩ) gồm chừng 6-7 đứa . Nhóm này đứa nào cũng sinh ra ở Mỹ hoặc qua Mỹ từ lúc còn là baby . Tụi nó chơi với nhau rất hợp . Ngoại trừ mình, chẳng thuộc nhóm nào .
Lúc đó mình còn ở nhà chú . Nhiều khi có những điều khiến mình mặc cảm lắm, nhưng mình luôn hiểu và chấp nhận . Áo quần ai cho gì thì mặc đó . Cứ mặc được lên người là mặc, bất kể dài ngắn rộng chật . Lâu lâu được chú dẩn vô thrift shop để sắm áo lạnh là mình hạnh phúc lắm rồi . Do vậy cũng không quan tâm lắm về cách ăn mặc hoặc bề ngoài . Nhớ có lần TN được nghĩ vì anh HT vắng mặt, cả nhóm kéo nhau qua McDonald bên cạnh ăn vặt . Không đi thì kì quá và vì nhà thờ chật chội và bên ngoài thì nóng cũng chẳng biết đi đâu, thế là mình đi chung . Mọi người ngồi ăn còn mình thì cứ nói dối mình không thích thức ăn McDonald ... Ngồi uống hết mấy ly nước lạnh để nuốt nước miếng không ai biết là mình đang thèm và bụng thì cồn cào
) Rồi tụi nó nói về phim ảnh mới ra ngoài rạp, ca nhạc concerts, rồi shopping này nọ ... mình chỉ ngồi nghe rồi nhe răng cười . Vì có biết gì đâu mà nói . Tụi nó tưởng mình hiền lành ít nói và hơi chán (boring). Nói chung là, một đứa teen ăn nhờ ở đậu, không có cha mẹ bên cạnh nó khác 1 đứa teen bình thường nhiều lắm, và mình chấp nhận hoàn cảnh đó bằng cách mặc lên người chiếc vỏ ốc của sự mặc cảm .
Thế rồi 1 ngày, mình chợt thay đổi . Mình cảm thấy vui và hồi hộp khi nghe bất cứ điều gì về anh . Mỗi lần đối diện trước mặt anh là mình cảm thấy lúng túng, quần áo vốn đã rộng thùng thình nay càng thừa thãi quá cỡ . Mình thấy mình như con lọ lem . Nhưng mấy diễn viên đóng vai lọ lem trong phim sao mà đẹp quá, họ mặc quần áo giẻ rách thôi cũng vẫn đẹp . Còn mình thì ...
Thích anh . Thích như giông bão vùng biển nhiệt đới, thế nhưng lại sợ ... đứng trước anh . Anh hơn mình 4 tuổi . Đã vào đại học . Cái gì anh cũng giỏi, chơi các loại nhạc cụ, tài tổ chức/lảnh đạo không chê vào đâu . Ai cũng nễ, cũng mến anh . Huống gì là mình ?
Năm đó mình tìm được việc làm babysitting cho 2 đứa bé . Mình còn nhớ lần đó sau khi lảnh lương (được 40$) mình bước chân vào K-mart lựa 1 chiếc áo trắng có chấm hồng . Lần đầu tiên trong đời được sắm áo mới ở K-mart, và cũng là lần đầu được dùng đồng tiền chính bàn tay do mình lao động ra . Hạnh phúc như mây bay ....
Thế rồi năm tháng trôi qua . Mỗi lần đi sinh hoạt TN, mình cũng biết tập tành chút son môi . Mà sao ở tuổi 17-18, phấn son dễ ăn chi lạ, thoa một chút son hồng hiệu Maybelline cũng làm mình tự dưng rực rỡ chói lòa . Mỗi lần bất chợt gặp anh, anh nhìn một chút cũng làm mình luống cuống, mất tự chủ . sợ ... lở mình nhìn giống ông hề . Rồi về nhà cứ đứng trước gương chấm chấm ... cười vầy đẹp chưa ? Anh có thấy mình xinh không nhỉ ? Tóc bắt đầu để dài thôi không còn cái mái trước rua rua như trẻ con nữa .
Dần dần nghĩa sĩ và huynh trưởng cũ đã nghĩ hết . Mình lên làm HT . Đoàn TN chỉ còn 3 HT và anh . Anh bận rộn với lịch học và việc làm nhưng cuối tuần vẫn đều đặn ghé vào sinh hoạt, nếu bận quá thì cũng 1 chút ghé thăm . Nhìn nhau 1 cái, cười . Những cái nhìn đó làm mình luôn rớt tim .
Thế rồi anh ra trường, còn mình thì vừa dò dẩm vào đại học . Anh có việc làm ở NY . Đầu tuần bay đi, cuối tuần bay về . Cám ơn mẹ anh, nhờ bà mà anh còn quẩn quanh về xóm nhỏ này . Hay vì em ? Mình tự cho mình cái mơ ước đó .
Anh tình nguyện chỉ dẫn cho mình nhiều thứ lắm . Anh đến giúp mình gắn máy vi tính, install những chương trình học . Dậy mình cách làm sao telnet vô trường . Ngay cả password anh cũng tạo cho luôn . Ngồi bên cạnh để anh giúp mà tay chân mình run cầm cập, cái password dễ nhớ vậy mà cứ bấm sai . Mình chỉ dám trả lời khi anh hỏi . Ngồi sau lưng, anh có nhìn mình hay không, chẳng biết, vì nào có dám ngó mặt anh . Sợ mắc cở quá cái mặt đỏ lên thì chẳng giống ai .
Kể từ khi có địa chỉ email ở trường, mỗi ngày anh gởi cho mình 2 lá thư . 1 buổi sáng và 1 buổI tối . Có lần mình nói mình thích nói chuyện qua email thế này vì mình sẽ không cảm thấy mắc cở . Anh đùa rằng, hay bây giờ mình email, sau đó thì, đến postcards, thư tay, rồi đến phone call, rồi sau cùng là mình gặp mặt . Mình đi ngược người ta .
Thế rồi mình bị mất thăng bằng . Cái thế giới của mình lúc đó thật sự bị đảo lộn . Mình ghét cái cảm giác phải kiên nhẫn đợi ai đó . Mình ghét cái cảm giác mỗi ngày phải đợi thư của anh . Vui thật vui để rồi trở lại ngày lại ngày . Hôm nay anh đang email cho em từ Singapore . Hôm nay anh đang ở Seattle . Và hôm nay ... Thế giới của anh to quá, vẫy vùng bao la quá . Còn mình, mình chẳng có gì . Ban ngày còn phải ngủ gục trong lớp học vì tối qua ngồi đợi thư và mơ mộng về anh . Còn phải chạy đua với thời gian giữa lớp học và công việc cashier/ chạy bàn . Còn phải đặt ước mơ và dự án vào từng cái paycheck. Thế giới của mình , sao tùng túng chật chội quá ....
Thế rồi mình vô IRC chat . Mình quen bạn bè . Có thời gian rảnh là mình vào chat . Để quên anh . và mình quên anh thật . Mình không trả lời email của anh nữa .
Rồi một ngày, ra thùng thơ, có 1 tấm postcard từ NY . "Thấy chưa ? Anh đã nói là anh sẽ đối thoại với em trở ngược mà!"
Cầm tấm postcard lòng mình vui lắm . Nhưng không thể định hướng được tương lai . Mình muốn gì ? Mình là ai ? Mình thích cái gì ? Rồi mình sẽ làm gì ? Bao nhiêu thứ trong đầu quay cuồng . Ngoài việc học mình còn phải chật vật miếng ăn, tiền ở . Nếu như, mình là người khác . Hoặc là mình có nhiều sự tự tin hơn . Chắc có lẻ mình đã xòe tay ra đón nhận anh, chờ đợi anh, hoặc là sẽ chạy theo anh như một lẻ tự nhiên . Nhưng mình làm không được . Mặc cảm của mình lớn quá . Sự tự ti của mình khổng lồ quá . Rồi, nếu tiếp tục ... thì sao ? Anh thuộc nhóm TN qua Mỹ từ lúc còn là baby . Anh chưa bao giờ phải lo toan cho cuộc sống . Anh chưa bao giờ phải khoác chiếc áo mặc cảm . Anh lớn lên cùng với những TV shows, những characters hoạt hình và những vật chất hàng hiệu . Vậy rồi, mình sẽ nói chuyện gì với nhau những lúc không nói thương nhau ? Mà điều đó chiếm hết 99% cuộc đối thoại rồi . Phải chăng yếu điểm của mình ngày đó là mình chỉ đặt nặng những cuộc đối thoại giữa 1 mối quan hệ ? PhảI chăng điểm yếu nhất của mình lúc đó là sự thiếu tự tin ? Nhờ nhận ra được điều này mà sau này mình thay đổi nhiều lắm .
Mình không nhớ mình có trả lời anh nữa hay là không . Hình như là không . Từ đó mỗi lần anh về, thỉnh thoảng có ghé qua giáo xứ, nhưng ít khi vào TN . Rồi mình chuyển trường đi học xa . Anh chuyển việc làm về lại phố nhỏ . Rồi, anh quen chị . Chị lớn hơn anh 3 tuổi . Chị rất hiền, biết cách cư xử và rất trí thức, đến nỗi mình không có lý do gì để có thể so đo hoặc phân bì với chị . Lần gặp ở dịp lễ, nhìn chị chăm sóc cho anh, và anh quan tâm đến chị, lúc đó cảm xúc của mình khó tả lắm . Tuyệt nhiên không như mình có thể ngờ . Cái cảm xúc buồn buồn, nhưng ngọt ngào xen lẩn . Tự nhiên vì mình thích anh, mà mình thích luôn chị . Thấy sao họ xứng đáng dành cho nhau quá .
Cho đến bây giờ, anh là 1 cái gì đó khó tả lắm . Là người mình đầu tiên yêu , hay là thần tượng ? Hay là những gì mong manh sương khói ... để mãi mãi để lại chút vấn vương trong lòng ... Một giấc mộng mình không muốn biến thành thực .
PenseeLast edited by pensee; 03-29-2013 at 02:47 PM.



Reply With Quote

