Results 1,181 to 1,190 of 2236
Thread: Góc Phố Mưa Bay
-
11-10-2013, 04:58 AM #1181

N Vẫn Mãi Là Mùa Thu Của Em
Anh vẫn mãi là mùa Thu của em
Thu yêu dấu nồng nàn thơm kỷ niệm
Thu nghiêng nắng lung linh vàng hoa cúc
Gió thu mơn man hôn suối tóc mềm
Anh vẫn mãi là mùa thu riêng em
Thu quyến rũ ướp môi cong nũng nịu
Thu dịu ngọt ươm đóa cười rạng rỡ
Vòng tay thu dỗ em mộng êm đềm
Anh vẫn mãi là mùa Thu của em
Thu ái ân ngất ngây mùa trăng mật
Thu lãng mạn cuồng mê si đắm đuối
Tình thu đưa ta lạc cõi thiên đường
Anh vẫn mãi là mùa Thu nhớ thương
Thu diễm tuyệt vẽ say trời hạnh phúc
Thu yêu đương trăm năm tình hò hẹn
Ru đời nhau thiên thu ấm duyên nồng
PTMC
Tiểu Vũ Vi
15/11Last edited by conmuanho; 05-04-2020 at 02:06 AM.
Anh vùng gió lộng đa tình
Em cơn mưa nhỏ lung linh vào đời
Gió mưa tiền kiếp duyên trời
Chìm sâu mê khúc chơi vơi nồng nàn

-
11-10-2013, 05:15 AM #1182

Bài thơ Tiếng Thu của Lưu Trọng Lư
Xuất hiện giữa mùa hạ nóng bức và mùa đông lạnh lẽo, mùa thu mát dịu và mơ màng là nguồn cảm hứng bất tận của văn nhân, thi sĩ xưa nay. Viết Thu vịnh và Đây mùa thu tới, Nguyễn Khuyến và Xuân Diệu đã đóng góp cho văn học sử nước nhà hai bài thơ hay về cảnh thu và tình thu. Với Tiếng thu, Lưu Trọng Lư viết thu thanh và đã dọn cho mình một chỗ ngồi khá độc đáo trên văn đàn của những thi sĩ mùa thu:
Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức?
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh kẻ chinh phu
Trong lòng người cô phụ?
Em không nghe rừng thu
Lá thu kêu xào xạc
Con nai vàng ngơ ngác Đạp trên lá vàng khô?
Chủ đề tiếng thu đã được nhà thơ thể hiện trước hết bằng từ ngữ. Xuyên suốt bài thơ là một từ “nghe” xuất hiện ba lần ở đầu mỗi khổ thơ. Người đọc nghe gì? Chúng ta nghe lời “thổn thức” dưới ánh trăng mờ của mùa thu được nhân cách hóa, nghe tiếng lòng “rạo rực” của người cô phụ có chồng đi đánh giặc xa, nghe tiếng lá thu rơi “xào xạc” trong rừng vắng.
Chủ đề tiếng thu còn được tác giả diễn tả bằng thanh âm. Đó là hai câu thơ có toàn thanh bằng xuất hiện ở đầu khổ thơ thứ nhất và thứ ba: “Em không nghe rừng thu”
Trước cách mạng tháng Tám, trong khi câu thơ Đường và thơ lục bát với luật gián cách bằng trắc còn ngự trị trên văn đàn, Lưu Trọng Lư đã sáng tạo và độc đáo khi tự do viết những câu thơ ngũ ngôn có toàn thanh bằng để miêu tả tiếng thu. Đọc những câu thơ này, cùng với sự hỗ trợ của nguyên âm “u” tròn môi xuất hiện nhiều lần ở cuối câu thơ, ta như nghe được tiếng thu êm đềm, nhẹ nhàng và vang vang của tác giả.
Cú pháp của bài thơ cũng góp phần biểu hiện tiếng thu. Không phải ngẫu nhiên mà cả ba khổ thơ của bài Tiếng thu đều được viết bằng ba dấu hỏi ở cuối ba khổ thơ này. Tại sao tác giả phải hỏi liên tục như vậy? Tại vì nhà thơ không tin người em nào đó có thể nghe được cái tiếng thu quá xa vắng và mơ hồ. Không nghe ư? Em hãy lắng lòng sâu đậm để tiếp nhận tiếng thu dịu nhẹ và mơ màng ấy.
Cấu trúc của bài thơ cũng được tác giả sử dụng để thể hiện chủ đề tiếng thu. Hầu hết các bài thơ cũ và thơ mới đều được viết thành những khổ bốn câu đều đặn. Ở bài thơ này, số dòng trong mỗi khổ thơ tăng dần đều. Nếu xem mỗi dòng là mỗi khổ thơ thì khổ thứ nhất có hai câu, khổ thứ hai có ba câu, khổ thứ ba có bốn câu. Nhà thi sĩ có ý thức khi viết những khổ thơ như vậy để diễn tả một cách có nghệ thuật cái tính chất ngân nga, lan tỏa của thu thanh. Thêm vào đó, cách gieo vần liền bằng các từ láy đặt ở cuối câu thơ đã liên kết các câu thơ trong khổ (“xào xạc” với “ngơ ngác”) và các khổ trong bài (“thổn thức” và “rạo rực”), vừa làm giàu yếu tố nhạc của thơ, vừa làm cho các câu thơ và khổ thơ như kéo dài ta và nối lại với nhau, tạo cho bài thơ cái âm hưởng miên man của khúc thu ca.
Để thưởng thức trọn vẹn giai điệu mùa thu của Lưu Trọng Lư, hãy đọc lại Tiếng Thu, đọc liền mạch và chỉ dừng lại một giây khi gặp dấu chấm hỏi. Hãy tưởng tượng có ai đó ném xuống mặt nước phẳng lặng của hồ thu một viên đá nhỏ. Nhiều vòng tròn sóng đồng tâm xuất hiện và lan tỏa mãi. Đó là hình ảnh làn sóng âm thanh của tiếng thu mà nhà thi sĩ Lưu Trọng Lư đã làm vang lên trong tâm hồn mỗi người.
Hai dòng thơ cuối của Tiếng thu đã vẽ lên trước mắt người đọc hình ảnh:
"Con nai vàng ngơ ngác Đạp trên lá vàng khô"
Ta nghe gì khi nhìn thấy hình ảnh ấy? Có phải ta nghe tiếng lá vàng khô vỡ vụn dưới những bước chân nai ngơ ngác? Tiếng thu đích thực của Lưu Trọng Lư là như vậy đó. Ta không nghe tiếng thu ấy bằng tai mà nghe bằng trí tưởng tượng, nghe vang lên trong tâm hồn, mỗi khi thấy lá ngoài đường rụng nhiều và những đám mây bàng bạc trên không...
Tắt một lời, thu thanh của Lưu Trọng Lư là vô thanh. Đó là cái "vô thanh thắng hữu thanh" mà tác giả Tỳ Bà Hành là Bạch Cư Dị đã một lần khẳng định trong cảnh trăng nước tương giao trên bến Tầm Dương. Với nhận thức tinh tế của nhà thi sĩ, trong Đây mùa thu tới, Xuân Diệu đã cảm được cái tiếng thu ấy khi nhìn những "thiếu nữ buồn không nói”. Bằng trí tuệ của một nhà phê bình có biệt tài, trong Nhà văn hiện đại, Vũ Ngọc Phan đã "ngộ" được cái thu thanh ấy khi bình Tiếng thu của Lưu Trọng Lư:
"Tiếng thu" ấy, riêng gì mùa thu mới có? Tuy nó phát khởi từ mùa thu nhưng nó đã vang bên tai loài người từ muôn đời thì bao giờ chả còn chút dư âm sau những ngày thu tàn tạ. Đã sống nhiều trong cuộc đời tư tưởng thì dầu trong mùa đông hay mùa xuân, mùa thu hay mùa hạ, ai là người không có những buổi “chiều thu”, những buổi mà cái buồn vẩn vơ nó đến van lơn cám dỗ, những buổi mà tiếng thu vàng, gieo vừa nhẹ, vừa chìm
Hãy lắng nghe “Tiếng thu”
Như một phút chợt dừng trong trường tình phiêu lưu của Lưu Trọng Lư, "Tiếng thu” dội lên âm thanh day dứt của một thời bơ vơ xa xưa. Va còn vọng mãi đến bao giờ?
Em không nghe mùa thu
Dưới trăng mờ thổn thức?
Em không nghe rạo rực
Hình ảnh người chinh phụ
Trong lòng người cô phụ?
Em không nghe rừng thu
Lá thu kêu xào xạc
Con nai vàng ngơ ngác Đạp trên lá vàng khô.
Bằng hình thức kết cấu cú pháp. Điệp ngữ phủ định và câu hỏi tu từ, bài thơ "Tiếng thu” đã được Lưu Trọng Lư thể hiện tới toàn bích trong hơi thở thấm đẫm của văn học lãng mạn thời Thơ Mới.
Nhà thơ Nguyễn Vỹ từng viết: "Lưu Trọng Lư bước vào làng thơ Việt Nam, gót chân lơ đễnh, cặp mắt ngơ ngác, nụ cười xa vắng, tay cầm một quyển truyện mỏng của anh vừa in xong, nhan đề "Người Sơn Nhân”. Một quyển truyện? Thật ra, không hẳn là một quyển truyện. Nhan đề Người Sơn Nhân cũng không hẳn là sơn nhân. Có thể gọi đó là một bài thơ cũng được. Và có thể đổi nhan đề là "Người thi nhân" cũng được Lưu Trọng Lư đâu có biết Lưu Trọng Lư là thi sĩ. Lưu Trọng Lư cũng không biết Lưu Trọng Lư là Lưu Trọng Lư... Dễ thương làm sao?"
Còn nhà phê bình Hoài Thanh trong "Thi nhân Việt Nam" thì viết: "ở đời này, ít có người lơ đãng hơn. Thi sĩ đời nay họ khôn lắm, có khi ranh nữa. Và yêu thơ, thường ta chẳng nên biết người. Thiệt thòi cho họ và thiệt thời ngay cho mình. Những yêu thơ Lư mà quen Lư thì vô hại, vì đời Lư cũng là một bài thơ. Nếu quả như người ta vẫn nói, thi sĩ là mời ké ngơ ngơ ngác ngác chân bước chập chững trên đường đời, thì có lẽ Lư thi sĩ hơn ai hết.
Có lẽ thế nên khi viết riêng về "Tiếng thu”, mặc dù có ý rằng Lưu Trọng Lư ảnh hưởng một bài thơ Nhật Bản, Nguyễn Vỹ vẫn cứ cho rằng thơ Lưu Trọng Lư đâm đặc chất thi sĩ hơn và vì thế có ý ở trên sự tả hơn bài thơ tả cảnh của nhà thơ Sumaru từ thế kỷ VIII của Nhật Bản. Ông viết: “Lưu Trọng Lư là một ảnh tượng lơ lửng trong thời gian. Mảnh tim của anh bay vời vợi trên khung xanh như con thều giấy, đính vào trần gian bằng một sợi tơ mỏng manh, chập chờn trong gió, vi vu trong mây. Cho nên thơ của Lưu Trọng Lư cũng phảng phất một hơi thu, một nắng hè thu mát, một khói lam chiều, một thuyền mơ phiêu dạt, một hơi tiêu man mác, một tiếng hước của con nai vàng xào xạc trên lá vàng khô...".
Ta thấy điều khác nhau ấy thật rõ ràng khi điệp ngữ phủ định "Em không nghe" được sử dụng làm môtíp chính để phát triển toàn bộ cảm xúc của tác giả. Hai lần "Em không nghe" ở khổ đầu và khố tiếp theo với các hình ảnh "trăng mờ", "chinh phụ”, "cô phụ” đã gợi ra không khí quạnh vắng cổ điển của "Chinh phụ ngâm". Tự nhiên làm ta nhớ đến câu thơ "Mặt chinh phụ trăng dọi dọi soi”. Tiếng thu ở đây được phát hiện như tiếng thở khẽ của nỗi cô đơn. Câu hỏi tu từ được tác giả sử dụng để gợi ý định hướng độc giả lắng nghe về phía cô đơn ấy mà tác giả không trực tiếp trả lời.
Từ một ánh trăng mờ đầy ấn tượng thổn thức đến nỗi mong nhớ chồng rạo rực của người đàn bà cô độc trong căn phòng mang một màu ẩm tối, lần "Em không nghe" cuối cùng mới hướng độc giả tới nỗi bơ vơ cùng cực. Ở khổ kết này, sau phương thức chuyển nghĩa nhân cách hóa ở câu thứ hai: "Lá thu kêu xào xạc", nỗi bơ vơ được chiếc lá mùa thu kêu lên như người, thì sự nhân cách hóa nói trên. Chính tư tưởng của nhà thơ thời Thơ Mới đã khiến cho Lưu Trọng Lư tìm ra chữ “kêu” xuất thần đẩy bài thơ đến tầm cao, vươn tới toàn mỹ. Hai câu thơ cuối được hình thành chuyển nghĩa bằng định ngữ "vàng". Hai màu vàng đạp lên nhau:
Con nai vàng ngơ ngác Đạp lên lá vàng khô?
Đã tạo ra một không gian cô đơn vô bờ bến. Đấy là bước làm mới bất ngờ từ sự tả cảnh ở bài thơ cổ kia:
Con nai vàng ngơ ngác Đạp lên lá vàng khô
Hai chất màu: "Vàng ngơ ngác" rồi đến “vàng khô" xiết lên nhau, khiến ta nhớ đến Nguyễn Gia Thiều với: "Trải vách quế gió vàng hiu hắt" và Nguyễn Du với: "Giếng vàng đã rụng một vài lá ngô". Điều đó đã đẩy tâm trạng độc giả tới sự đồng cảm sâu sắc với tâm hồn của tác giả. Một lối chuyển nghĩa độc đáo khiến tiếng thu thấm sâu vào ta. Tiếng thu, tiếng của nỗi cô đơn, bơ vơ của con người thời không phương hưởng trong cảnh nước mất nhà tan còn ẩn dấu một dự báo về sự "cùng tắc biến" của xã hội ta thời ấy. Một dự báo về một thời chiến chinh như những thuở xưa. Hãy lắng nghe tiếng thu mà thấy.
Nhờ chất nhạc mạnh mẽ trong bài thơ, "Tiếng thu” được khá nhiều nhạc sĩ của các thế hệ khác nhau phổ nhạc. Thời tiền chiến thì có Võ Đức Thu Lê Thương. Thời bây giờ thì có Phan Huỳnh Điểu, Hữu Xuân và Hoàng Phức Thắng. Nghe "Tiếng thu” được hát lên cũng thấy nao nao xúc động. Nhưng thú thực, khi tự mình đọc "Tiếng thu” lên để nghe hai màu vàng đạp lên nhau trong tâm tưởng, mới thấy cái tuyệt đỉnh của thơ mà không một sự thêm vào nào làm nó mới được hơn nữa, hay hơn được nữa. quyến rũ như mùa thu.
Nguyễn Thụy KhaLast edited by conmuanho; 05-04-2020 at 02:09 AM.
Anh vùng gió lộng đa tình
Em cơn mưa nhỏ lung linh vào đời
Gió mưa tiền kiếp duyên trời
Chìm sâu mê khúc chơi vơi nồng nàn

-
11-11-2013, 11:06 PM #1183

tặng em mùa thu
tôi gửi vào thu một cánh thư
hồi âm đầy lá nhuộm mai chiều
ra sân nhẩm đếm từng phiến nhỏ
đọc cả mùa thu
ơi cô liêu!
có ai ngồi đếm hoa bươm bướm
bay đỏ hoàng hôn nơi cuối sông
mái khua sóng nhẹ thuyền đơn bóng
nhớ thuở Lưu Trần
thật hư không!
tôi gửi về em bài ca sao
ngoài hiên mưa lạnh lẽn song vào
tình thu nức nỡ âm giai điệu
ướt cả một thời
rồi qua mau!
đã dò dặn mãi ngày hôm nọ
có kẻ sang sông bỏ hẹn hò
cỏ lau chết đuối bờ đê nhỏ
bầy dế giun rầu
tiếc ngẫn ngơ!
còn tôi và khoảng trời thu hẹp
một góc bàn vuông dăm chén ly
sờ cằm bỗng thấy mầm kỳ dị
từng sợi râu mòn
đâu có khi!
tôi gửi về đâu những có không
mối tình nghệ sĩ cung tơ đồng
một mai em có về bên đấy
còn một chút gì
nhẹ mênh mông!
Pham Quang TrungLast edited by conmuanho; 08-29-2023 at 05:09 AM.
Anh vùng gió lộng đa tình
Em cơn mưa nhỏ lung linh vào đời
Gió mưa tiền kiếp duyên trời
Chìm sâu mê khúc chơi vơi nồng nàn

-
11-15-2013, 05:11 AM #1184

Mùa Trăng Tình Yêu
Happy Birthday N… 
Mỗi ngày qua đi em vẫn thấy mình
Lòng ngập tràn niềm yêu thương hạnh phúc
Bảy mùa sinh nhật nồng nàn tình ái
Mình có nhau bên góc phố hẹn hò
Đã bảy mùa thu mộng ước đầy vơi
Tình anh đó luôn thiết tha nồng ấm
Rất giản dị, đơn sơ và mộc mạc
Như hơi thở quyện hòa chảy trong tim
Đường trần sánh đôi như bóng với hình
Mình đến với nhau tròn duyên định mệnh
Bao tháng ngày cùng sẻ chia tất cả
Nỗi buồn, niềm vui… nước mắt chân thành
Thêm một tuổi mới có gì tặng anh
Em chỉ còn những mùa trăng thương nhớ
Trăng nghĩa tình dẫu khi tròn khi khuyết
Nhưng miên viễn ngọt ngào ánh thủy chung
Vai kề vai trong gió thoảng linh lung
Dưới mảnh trăng thề bình yên một cõi
Mình thắp tim nhau lửa yêu hồng thắm
Ngọn nến tình cháy mãi đến trăm năm
MTV
15/11/12Last edited by conmuanho; 05-04-2020 at 06:09 AM.
Anh vùng gió lộng đa tình
Em cơn mưa nhỏ lung linh vào đời
Gió mưa tiền kiếp duyên trời
Chìm sâu mê khúc chơi vơi nồng nàn

-
11-15-2013, 09:16 AM #1185

Thương chúc MC một ngày sinh nhật thật vui tươi,
tràn ngập yêu thương và hạnh phúc …
Last edited by conmuanho; 05-04-2020 at 06:07 AM.
Anh vùng gió lộng đa tình
Em cơn mưa nhỏ lung linh vào đời
Gió mưa tiền kiếp duyên trời
Chìm sâu mê khúc chơi vơi nồng nàn

-
11-15-2013, 09:17 AM #1186

Gửi về N trọn tình yêu của biển
Happy Birthday N
Mưa vẫn rơi trên góc phố tình nhân
Đồng hồ chuông điểm mừng anh ngày mới
Thêm một tuổi…có quà em thương gởi
Trọn mối tình biển rạng ánh xuân ngời
Tám mùa thiết tha ôm vào lòng khơi
Bao muộn phiền gian nan cùng trăn trở
Biển là em đậm sâu từ muôn thuở
Dài, rộng, thủy chung, mặn cả đời anh
Biển tận hiến cho anh những ngọt lành
Cùng sớt chia ngày tháng nhiều trống vắng
Những buồn vui hay đau thương sầu lắng
Để nụ cười anh môi nở thắm tươi
Biển khát khao đắm đuối hát cho người
Bản tình ca nồng nàn như ngọn nến
Thắp sáng tim anh khi mùa đông đến
Mình bên nhau trong hạnh phúc bình yên
Vì yêu anh biển bạc đầu thương nhớ
Sóng vỗ quanh hồn ru lời trăm năm…
MTV
15/11/13Last edited by conmuanho; 05-04-2020 at 06:04 AM.
Anh vùng gió lộng đa tình
Em cơn mưa nhỏ lung linh vào đời
Gió mưa tiền kiếp duyên trời
Chìm sâu mê khúc chơi vơi nồng nàn

-
11-25-2013, 12:53 AM #1187

Biển Là Em
Biển rất tình..... vì biển là em
Đầy ngọt ngào với những dịu êm
Đôi khi cuồng loạn trong giông bão
Rồi lại đắm say thật ngọt mềm
Biển nồng nàn vì biển là em
Cho từng nỗi nhớ chợt bùng lên
Hồn ta chìm giữa vùng mê đắm
Biển hoang vu nhưng biển rất hiền
Biển dập dồn vì biển là em
Nỗi mê say tình ái nào quên
Quấn quít trăng vàng ươm cơn mộng
Biển ru ta quên hết muộn phiền
Biển nghìn trùng vì biển là em
Ta từng ngày vẫn mãi gọi tên
Lênh đênh lạc giữa vùng hư ảo
Biển mênh mông triền sóng êm đềm
Khiếu Long

Gió Là Anh
Vòng tay gió … choàng trên biển em
Gió vờn lay mặt nước buồn êm
Trùng dương dậy sóng thành giông bão
Gió vỗ về ru yên giấc mềm
Gió dạt dào trong biển tình em
Giữa mênh mông từng đợt triều lên
Gió hát lời yêu thương cuồng đắm
Khát khao trên triền sóng dịu hiền
Gió mặn nồng mùi hương biển em
Tình sắt son muôn thuở nào quên
Gió hòa tan vào trong biển mộng
Sóng đánh giạt trôi những ưu phiền
Gió là anh và biển là em
Sóng cồn cào nỗi nhớ không tên
Biển và gió giữa đời mê ảo
Huyền thoại ngàn năm khúc êm đềm
PTMC
Tiểu Vũ Vi
Last edited by conmuanho; 05-04-2020 at 06:02 AM.
Anh vùng gió lộng đa tình
Em cơn mưa nhỏ lung linh vào đời
Gió mưa tiền kiếp duyên trời
Chìm sâu mê khúc chơi vơi nồng nàn

-
11-25-2013, 12:54 AM #1188



Điều Gì Đó (Lần Đầu Gặp Em)
Sáng Tác: Trúc Hồ
Trình Bày: Lê Tâm
Chỉ lần đầu gặp em, ngỡ như đã quen từ lâu,
Chỉ lần đầu gặp em, ước mong được gần em mãi!
Chỉ lần đầu gặp em, nhớ nhung theo anh từng đêm
Chỉ lần đầu gặp em, bước chân chợt quên lối về!
Và người tình đầu tiên có nghe tim anh bồi hồi ?
Chỉ một nụ cười thôi khiến anh bỗng ngây ngất
Này người tình đầu tiên hãy cho anh xin một lần,
Một lần được gần em, trọn đời mình dìu nhau
Về vùng trời tuổi thơ... để mộng mơ.....!!!
ĐK:
Điều gì đó với ánh mắt sáng khiến cho lòng anh biết đến lần đầu.
Để anh chơi vơi bước tới bến có muôn màu mắt... em
Điều gì đó với mái tóc sẫm nhắc anh từ đây mãi mãi đợi chờ.
Điều gì đó với chút nắng ấm khắc lên hình bóng... em ./.
Chỉ lần đầu gặp em, nhớ thương đam mê đậm sâu
Chỉ một nụ cười thôi, cũng nghe lòng thêm ấm áp
Chỉ lần đầu gặp em, ước mong bên em từng đêm
Chỉ lần đầu gặp em, cũng nghe hình người tìm về!
Last edited by conmuanho; 08-29-2023 at 05:10 AM.
Anh vùng gió lộng đa tình
Em cơn mưa nhỏ lung linh vào đời
Gió mưa tiền kiếp duyên trời
Chìm sâu mê khúc chơi vơi nồng nàn

-
11-25-2013, 04:16 AM #1189
Wow, thơ sis TVV vẫn hay và bài hát nghe hoài vẫn phê. Chúc sis luôn vui khỏe nhé.
1 người quen (ND-VTT)
-
11-28-2013, 05:01 PM #1190



Reply With Quote

