Register
Page 27 of 106 FirstFirst ... 1725262728293777 ... LastLast
Results 261 to 270 of 1057
  1. #261
    Biệt Thự
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    1,397
    St cảm ơn các anh chị, các bạn đã ghé qua , chúng ta cùng uống trà thơm nhé



    -----------------------------------

    nơi đây mỗi chiều mưa …

    La Vita è BellaLife is Beautiful” (1997- Lời nói dối vĩ đại) Mở đầu với giải Grand Pix tại LHP Cannes, và đoạt 3 giải Oscar , tượng vàng “Phim nói tiếng ngoại quốc xuất sắc” , Roberto Benigni (Guido) đoạt giải “Nam diễn viên chính xuất sắc” . Khi xem phim, người ta vừa cười vừa khóc …Người ta cười trước sự lạc quan đến nhói lòng của người cha, và khóc nghẹn ngào cũng vì sự lạc quan ấy . Sự lạc quan mang đậm tinh thần Do Thái .

    Một dân tộc thông minh nhưng khốn khổ, bao nhiêu năm qua vẫn có những người ngày ngày ngồi dưới chân bức tường than khóc, than khóc cho đất nước đầy đau thương tan tác , nhưng họ chưa bao giờ thôi hy vọng . Khốn khổ vì những kỳ thị từ các dân tộc khác, đến kỳ thị chủng tộc . Tất cả đều xuất phát từ chính con người. Có những tác phẩm khiến con người yêu thương và giúp đỡ nhau, có những tác phẩm khiến con người tàn sát nhau không mệt mỏi . Chúng cùng đến từ những con chữ . Nếu không có quyển sách mang tên Espèces de Plantes xuất bản năm 1753 của nhà vạn vật học Thụy Điển Linné phân loại cỏ cây làm 24 giống , lập thành một hệ thống tài tình được các nhà khoa học thế giới rất hoan nghênh . Phân loại cây cỏ rồi, ông phân loại đến loài người …

    Thế là thuyết chủng tộc phát sinh … Và người ta reo mừng rằng đã kiếm được một căn bản khoa học cho chủ nghĩa bài xích Do Thái . Nhưng cái thảm thương nhất của bi kịch Do Thái ở thế kỷ XX này là những kẻ bị tai họa không thể hiểu ý nghĩa của bi kịch đó. Tại sao người ta lại giết họ khi họ không có lỗi gì cả ???... Bọn Hitler dùng đủ các phương pháp khoa học tối tân để giết cho kỳ hết dân Do Thái . Quê hương của Kant, Goethe , của Bach, Beethoven thời đó biến thành lò sát sinh mênh mông , kinh khủng mà cảnh vạc dầu ở Âm ti không thể nào sánh kịp .

    Giết người trờ thành trò chơi. Trại Auschwitz là tác phẩm kinh khủng nhất của nghệ thuật giết người hàng loạt … (*)


    Vậy mà họ đã không ngừng mơ về miền đất hứa, về phục quốc, kiên cường đối đầu với những nước khổng lồ chung quanh …Sự trở về của họ cũng bắt nguồn từ một quyển sách mang tựa đề L’Etat juif (Quốc Gia Do Thái) của Théodor Herzl, một phóng viên Do Thái …

    Vài đứa trẻ “may mắn” như Anne Frank trốn trên căn gác viết những dòng nhật ký đầy ưu tư hay chú bé Joshua trong La Vita è Bella không nhiều lắm đâu. Nhưng chúng đã khiến người ta nhận ra rằng , còn sống là còn phải hy vọng . Đó là một dân tộc đặc biệt, rất thông minh, số giải Nobel đã từng trao cho người Do Thái chiếm tỉ lệ đáng kể trong tổng số giải Nobel đã trao. Tất cả thanh niên nam nữ của Israel đều phải tham gia nghĩa vụ quân sự , vì chiến tranh lúc nào cũng có thể bùng nổ . Họ luôn tâm niệm quốc gia được xây dựng trên con người chứ không phải lãnh thổ . Những tinh hoa trong văn hóa, những truyền thống tập tục được truyền lại và lưu giữ qua nhiều thế hệ dù sống lưu vong. ở bất cứ đâu họ vẫn đều ghi nhớ, sự gắn kết của họ cũng thật đáng khâm phục…

    ***

    …Hai đứa đã vào cư xá. Bill chia tay Chương còm. Bộ xương cách trí không về nhà ngay. Nó tạt qua Hưng mập báo tin mai mốt sẽ chơi "Combat" với bọn nhô Mỹ.

    Ðêm hôm đó, Chương còm thức giấc hoài. Nó mơ thật nhiều. Có một giấc mơ thật đẹp, Chương còm chưa hiểu tên của giấc mơ là gì. Có lẽ, Chương còm lại phải hỏi bố nó mất thôi.

    Jack chỉ huy ba thằng nhô Mỹ. Chúng nó ăn mặc rất đẹp, y hệt lính mũ xanh Mỹ lớn. Jack đeo khẩu Tommy gun như khẩu súng của Vic Morrow. Jimmy, Bill, John, mỗi đứa ôm một khẩu M-16, những khẩu súng trông chẳng khác gì súng thật. Tiếng nổ nhỏ và đạn không có. Ðể giết ai, để giết nhau. Phải chi loài người chỉ biết những khẩu súng đồ chơi trẻ con nhỉ? Năm ngoái, bố Chương còm đi Nhật về cũng mua cho nó khẩu M-16. Lên đạn năm lần một lượt và bắn hàng tràng hay từng phát. Tiếng nổ ròn rã, nghe vui tai đáo để. Chương còm mê có một ngày đầu. Rồi nó đem khoe trẻ con ngõ D, cho mỗi đứa bắn biểu diễn vài phát. Kết quả: súng trở thành đồ bỏ và Chương còm bị mẹ mắng "Ích kỷ, chơi xong không lo để dành, nữa lớn em có đồ chơi."

    Chương còm giỏi chịu đòn lắm. Mẹ nó mua nho cất trong tủ lạnh. Chờ mẹ ngủ, Chương còm gọi bạn vào ăn nhẵn. Mẹ mắng. Chương còm nhận nó ăn hết. Và giả vờ không ăn cơm. Kẹo, bánh hay tiền bạc hễ có là nó đem phát. Lúc bị mẹ mắng, Chương còm nhìn bố. Bố nó nín thinh. Chờ khi vắng mẹ, bố nó mới cầm tay nó: "Con cứ tiếp tục cho bạn con những gì con có. Ðó là lòng hào hiệp. Về sau, con sẽ nghèo vì lòng hào hiệp nhưng con không mang tiếng bủn xỉn. Mẹ con sợ con nghèo mạt rệp nên khuyên con phòng xa đó. Ý của mẹ con là chỉ nên cho bạn những khi bạn con cầu xin, chớ nên phung phí. Con đừng giận mẹ vì người mẹ nào ở trên đời cũng lo lắng tương lai con mình. Muốn khỏi bị mẹ mắng, con nên nhịn phần của con mà đãi bạn, không xâm phạm vào phần của các em con. Con hiểu chứ?" Chương còm hiểu lắm. Giá nó nghe lời mẹ thì hôm nay nó cũng có M-16. Và con nhà Jack sẽ không dám nghĩ chỉ nhô Mỹ mới có M-16.

    Nhưng mà cóc cần, Chương còm tự nhủ thầm. Ðánh trận ăn thua ở cái... mẹo chứ đâu ăn thua ở súng

    Nó kéo Bồn lừa sát vào bức tường nhà Hưng mập. Hai đứa trẻ ngồi xuống. Dưới bóng mát của giàn hoa giấy, Chương còm dựa lưng vô tường, nhớ lại bài học lịch sử mà thầy giáo đã giảng dậy...

    "... Các con lắng tai nghe đây! Ta tả cho các con nghe một vị anh hùng bách chiến bách thắng trong lịch sử nhân loại. Vị anh hùng đó là hoàng đế Quang Trung Nguyễn Huệ. Nước ta, thuở ấy, loạn ly đau khổ. Dân tộc ta bị phân cách bởi dòng sông Gianh. Ngoài Bắc, chúa Trịnh lấn áp vua Lê, chuyên quyền đàn áp dân hiền. Quan liêu hống hách, thẳng tay vơ vét tài sản mồ hôi, xương máu của dân. Hết loạn này đến loạn khác. Thanh niên bị bắt đi lính không phải để diệt Chiêm Thành hay chống quân Tầu mà để vào Nam đánh giết đồng bào mình. Trong Nam, chúa Nguyễn nhu nhược, quyền bính lọt vào tay tên độc tài Trương Phúc Loan. Bao nhiêu trung thần bị họ Trương hãm hại. Trương Phúc Loan vơ vét, tham ô không kém gì bọn quan liêu ngoài Bắc. Giặc giã nổi lên tứ tung. Dân tình đói khổ. Ấy thế mà vẫn phải đánh nhau với quân chúa Trịnh. Cuộc chiến tranh huynh đệ kéo dài ròng rã một trăm năm chưa chịu chấm dứt.

    Bấy giờ, ở đất Tây Sơn, nẩy sinh một vị cứu tinh dân tộc. Vị cứu tinh xuất hiện sừng sững như một trái núi khổng lồ mọc trên đất Bình Ðịnh. Vị cứu tinh là Nguyễn Huệ đó, các con ạ! Nguyễn Huệ dựa lưng vào Ai Lao, Cao Mên, quay mặt ra Nam Hải. Ngài vươn tay trái, ngai vàng của chúa Trịnh miền Bắc sụp đổ. Ngài vươn tay phải, ngai vàng của chúa Nguyễn miền Nam tan rã. Bọn quan liêu tham nhũng, chuyên quyền chết như sâu bọ. Ngài đạp chân phải, hai vạn quân Xiêm La chết khốn nạn ở miền Nam. Ngài đạp chân trái, hai mươi vạn quân Thanh chết nhục nhã ở miền Bắc. Ngài vươn mình, Việt Nam lớn lên, hãnh diện vẻ vang và dòng sông Gianh không còn ngăn cách tình người Việt Nam nữa.

    Các con ơi,

    Các con yêu dấu của ta ơi.

    Nay đã già nua mà mỗi lần đọc sử tranh đấu, ta vẫn mơ được làm tên lính quèn dưới cờ vua Quang Trung. Ta mơ được quỳ dưới chân Nguyện Huệ, nâng áo bào khét lẹt mùi thuốc súng của ngài mà hít hà lần ngài ra Thăng Long đuổi loài rợ Mãn Thanh. Các con, các con phải biết mơ thành người Quang Trung các con nhé!..."

    - Dạ.

    - Bồn lừa hốt hoảng:

    - Mày dạ cái gì mà dạ bự vậy?

    Chương còm cười xòa:

    - Tao dạ thầy tao.


    ***
    - Jack, mày phục bọn tao chưa?

    Jack gật đầu:

    - Phục rồi.

    Chương còm hỏi lại:

    - Phục thật hay phục giả vờ?

    Jack hơi cúi đầu:

    - Phục thật. Tụi mày đánh nhau hay quá xá.

    Một cuộc... hòa đàm sau chiến thắng vinh dự bèn xẩy ra. "Quân ta" tặng "quân Tầu" tất cả súng bắn pháo do Cao Thắng Phong lùn sáng chế. Chương còm hứa sẽ còn cho "quân Tàu" đủ hai mươi con cóc, dù "quân Tàu" bằng lòng để "quân ta" tịch thu đại liên, M-16, và Tommy gun. Ngân quăn được Bill, Jimmy, John gạ dạy cách ngậm pháo nổ và cắm pháo vào rốn đốt. "Quân Tầu" khao "quân ta" một trận kẹo cao su và sô cô la.

    Ðang cơn vui vẻ, Long cải lương nhắc Chương còm:

    - Nè mày, cái sào màn.

    Chương còm vội móc túi lôi lá cờ ra. Nó buộc vô đầu cây sào sắt và bắt lính của vua Quang Trung dựng lên. Sơn đốm giữ nhiệm vụ đỡ cây cờ... Cứ như quân đội Mỹ dựng cờ ở đảo Ðối Mã ấy. Jack đọc năm chữ "Mơ Thành Người Quang Trung" viết trên cờ, trố mắt:

    - Nghĩa là gì hở, Chương còm?

    - Là thế này... Bọn mày hãy ngồi xuống đây, ngồi cạnh tao đi...

    Chương còm hắng giọng, say sưa kể lịch sử Việt Nam:

    - "... Ngày xưa, nước tao có vị anh hùng vô địch thế giới là Quang Trung..."

    Bọn nhô Mỹ lắng tai nghe. Trong khi lá cờ chiến thắng phần phật bay trên Gò Ðống Ða mộng mơ của những đứa trẻ Việt Nam anh dũng… (**)


    ***
    Những đứa trẻ ấy từng được nghe thầy kể , vua Quang Trung đã từng cho binh lính ăn Tết sớm, để chuẩn bị cho một cuộc tổng tấn công …

    Rồi chúng sẽ được biết thêm rằng, mười mấy mấy năm sau chiến thắng lẫy lừng mùa xuân Kỷ Dậu , vua Gia Long đã xử lăng trì dòng họ của vị vua “cứu tinh dân tộc ấy”, để ngăn ngừa hậu họa, để chặn trước những trả thù, bằng nhiều phương thức đọc đến đâu lạnh gáy đến đó …

    Rồi chúng lại nhận ra rằng, tất cả đều trở về cát bụi, chỉ có bao dòng chữ là lưu lại những gì họ đã từng tạo nên trong thế giới này. Những dòng chữ từ những nét bút có lương tâm và vô lương tâm, những nét bút mà các chủ nhân có người đứng bên này, có người đứng bên kia dãy Pyrénées .

    Rồi chúng sẽ phải đọc thêm nữa, để chấp nhận rằng “Ai công hầu, ai khanh tướng…” và “Thế Chiến Quốc, Thế Xuân Thu …”

    Chắc chắn, Vua Quang Trung là một vị anh hùng dân tộc, một nhà quân sự lỗi lạc, nhưng người cũng không tránh khỏi được cảnh huynh đệ xung đột , cũng quẩn quanh chuyện phân chia quyền lực, chuyện tính toán sở hữu của con người .

    ***
    Tôi luôn nhận ra, người ta yêu quý và nuối tiếc tuổi thơ của mình, vì trẻ thơ không biết hận thù và những lời nói dối của chúng thường không hại đến ai, còn người lớn thì !!!???!!! …

    Khi che dù lững thững đi dưới làn mưa xuân rất nhẹ, ngắm nụ mai chi chít chúm chím đậu trên những thân cành xù xì đã rụng hết lá, có nụ đã he hé cánh , tôi biết rằng, chỉ hơn chục ngày nữa, hoa sẽ nở bung ra, cả cung đường sẽ như đường lên thiên thai . Nhưng còn đường nào để lên thiên thai, khi Từ Thức quay lại thấy cửa động đã khép chặt ??? Chiếc hộp trong tay trống không, nó từng chứa những làn khói mong manh chưa kịp ngắm kỹ đã tan …

    ***
    Đọc thên lần nữa, để biết rằng khi con người đã quyết định tàn sát con người, đã quyết định triệt hạ con người, thì không điều gì họ không dám làm . Một mình Hitler không thể bỗng dưng dựng nên thuyết chủng tộc nếu không có sự phụ họa của đám đông khác . Người ta lại truy tìm nguyên nhân và biết nó hình thành từ một mối thù . Nhưng nếu ta nhận ra rằng con người có quyền thù dai đến mức trên ngàn rưỡi năm vẫn chưa nguôi thì khắp thế giới này chỉ là một Auschwitz mênh mông bất tuyệt …(*)

    ***
    Có những nỗi buồn , chỉ biết trải trên phím đàn, rồi thì mọi thứ sẽ qua thôi, chỉ có những vết “sẹo của nước” không biết khi nào mới lành, nước đây không phải chỉ là một chất được kết hợp bởi những phân tử hóa học, nước đây là nơi mỗi dân tộc đều đổ bao nhiêu xương máu để bảo vệ, để tìm về, và để khóc lặng trong tim trước những nồi da xáo thịt, trước những cái tôi khổng lồ và cái chúng ta bé xíu, trước những tổn thương chiến tranh lưu truyền khiến những vết sẹo trong tâm thức khó thể mờ phai .

    Ước gì trong cuộc đời này, chỉ còn những “lời nói dối vĩ đại” thôi, để những chú bé Joshua khi lớn lên, không tiếp tục hằn học xây những Auschwitz mênh mông khác …

    Ngoài kia mưa xuân vẫy bay …
    Ngày ấy đâu rồi ???




    (*) Trích từ “Bài học Israel” – Nguyễn Hiến Lê
    (**) Trích từ “Mơ thành người Quang Trung” – Duyên Anh



    http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/mu...zstmG4pZh.html

    http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/qu...c7ydM0Hqt.html

  2. #262
    Nhà Lầu
    Join Date
    Feb 2015
    Posts
    308


    ST ới ờiiiii !!!
    Xuân đã đến đầu ngõ phố Rùm rồi kìa, mai đào đang hé nở, én chao nghiêng bên cửa sổ đòi thơ , chủ nhân vẫn đang cặm cụi hình như ... dệt vải , nàng thơ thì trùm mền ngủ không thấy ngó ra
    Chàng Xuân nhờ Cap gõ cửa giùm nè (làm mới câu thơ cũ gọi ST) :


    Lạnh vương đầu ngõ
    Xuân vô xông nhà
    Hỏi nàng thi sĩ :
    Bao giờ thơ ra ?


    ST có khoẻ không???

  3. #263
    Biệt Thự
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    1,397
    Quote Originally Posted by Caprio View Post

    ST ới ờiiiii !!!
    Xuân đã đến đầu ngõ phố Rùm rồi kìa, mai đào đang hé nở, én chao nghiêng bên cửa sổ đòi thơ , chủ nhân vẫn đang cặm cụi hình như ... dệt vải , nàng thơ thì trùm mền ngủ không thấy ngó ra
    Chàng Xuân nhờ Cap gõ cửa giùm nè (làm mới câu thơ cũ gọi ST) :


    Lạnh vương đầu ngõ
    Xuân vô xông nhà
    Hỏi nàng thi sĩ :
    Bao giờ thơ ra ?

    Ký tên: 007


    ST có khoẻ không???

    @St cảm ơn Chị NganHa1, anh Nvhn, anh Việt Hạo Nhiên, anh Tieuphu, chị Thiên Du, Nghi Bình, Mimosa, CCG (Còn Con Gái ) , Cap và tất cả các anh chị, các bạn đã ghé quán .

    Chúng ta lại nhâm nhi nước chè cả nhà nhé :


    -------------

    @ Cap ui ,
    Sao đem thơ vô mà hổng có chữ ký , St điền lại vô cho Cap nè . Bức ảnh Cap mang vào với sắc hoa màu nhớ gợi lại nhiều kỷ niệm quá . Thanks Cap again !!!

    Trả lời luôn nè :


    Vì thơ không phải từ kho thóc
    Tuôn chảy như sông suối ngày mùa
    Vì thơ không phải là giọt nước
    Tí tách hiên nhà giữa chiều mưa
    Thơ là những phút mơ bất chợt
    Là gói buồn vui , nhớ và thương …
    Thả bay về trời cùng gió lộng
    Để vượt qua những nỗi…đoạn trường

    ***

    Lạnh ngoài đầu ngõ con chừng cảm
    Xuân xông vô rồi uống trà heng
    Không Không Bảy đừng quên bỏ kiếng
    Bao đỏ lì xì cầm sẵn nghen !


    (Ký tên
    Tỳ nữ của công chúa
    )

    ***

    Cảm ơn Cap, thời gian qua St chạy như vịt, St có biết dệt vải dệt lụa dệt kim dệt sợi nữ công gia chánh gì đâu, gốc nông dân thì chỉ biết cày sâu cuốc bẫm thôi hà, nên cày quá trời cày, lúc nào cũng thiếu …ngủ (tiền thì hơi hơi đủ ) , đến nỗi có lúc St nghĩ nếu mình có cái chiếu chắc làm bộ tọa thiền rồi sẽ ngủ lăn ngủ lóc như…củ khoai . Nhưng đi một ngày đàng học được nhiều sàng khôn đó Cap . Cap ra sao, thời gian qua Cap học được mấy sàng rồi , mang về chỉ St với nhe .

    Hồi nào tới giờ St vẫn có một câu cũ xì cũ rích cổ hủ như …gì gì là : những người bạn chân thật với cái tâm thật sự thiện lương thì sẽ luôn ở trong lòng mình , dù mình có đi đâu làm gì (và ngược lại), đúng không nhỉ ?

    Để St cất hành lý, ngủ bù một giấc rồi vô nói chuyện Tết với Cap và cả nhà sau nha

    Vì thơ không phải là kho thóc nên St mạo muội đem thơ cũ ra mời cả nhà đọc đỡ . Nếu ai có nhiều cà chua xin vui lòng cất đi làm sốt cà , đừng ném St nhé, mỏi tay lắm cơ , để tay đó đánh bài , bầu cua cá cọp , tam cúc, tổ tôm …hén


    Mến chúc cả nhà những ngày cận Tết đầy cảm xúc, những cảm xúc của những tâm hồn Việt, chỉ có trong những ngày trước Giao Thừa , với chàng Xuân và nàng Thơ

  4. #264
    Biệt Thự
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    1,397
    ...

    Xuân chạm vào song cửa
    Gió lướt trên phím đàn
    Người lướt qua nắng sớm
    Kịp thấy giọt sương tan

    Lặng nghe hương mùa cũ
    Thấm đẫm nhánh hoa vàng
    Rơi trên tà áo mỏng
    Ướp nỗi buồn miên man ...

    Theo lao xao ra phố
    Vịn xuân bỗng ngỡ ngàng
    Hình như vịn vào gió
    Chỉ để lòng thênh thang ...


    https://www.youtube.com/watch?v=fg73YKGskRM





    ***


    Thơ còn thương cõi đời...


    Em nhặt hạt mầm xanh ngắt
    Nghe xuân về rủ cỏ hát ngoài hiên
    Giọt sương lấp lánh dịu hiền
    Bình minh trong vắt nghiêng nghiêng nắng trời

    Thầm thì xuân chạm trên môi
    Thầm thì rất nhỏ những lời tưởng quên
    Chim non chớp hạt mắt cườm
    Mùa xuân chao liệng nẻo đường ngát thơm ...

    Dường như ngàn nỗi cô đơn
    Tan trong đằm thắm hồi chuông không cùng
    Tan trong ánh mắt long lanh
    Tan trong lộng lẫy chùm bong bóng hồng
    Tan trong kỳ diệu mùa xuân
    Tan trong cọng cỏ mượt mềm trên tay
    Tan trong sắc nắng nụ mai
    Tan trong nỗi nhớ trải dài – mùa xuân .

    Em nâng niu mãi hạt mầm
    Nâng niu hy vọng, ngàn lần vẫn gieo ...
    Cho xuân lấp lánh thương yêu
    Dù xuân mãi giấu vạn điều trong tim ...
    Thì xuân sẽ nói dùm em

    Hãy luôn hạnh phúc , nhé anh ,
    dẫu rằng ...



    https://www.youtube.com/watch?v=KP07-6s1ZIg

  5. #265
    Biệt Thự
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    1,397
    St cảm ơn CCG đã ghé qua nhé

    -------------------



    Cười tuôn nước mắt …

    Mỉm cười đỡ nắng xanh xao
    Bao lần vẫn cứ nao nao … xuân về
    Không đâu mà nhớ thuở xưa
    Lá bay giữa những đợi chờ …lá bay

    Cõi nhân gian say- tỉnh -say
    Phía hư không đó vẫn - hoài- xót- xa
    Men xuân ấp ủ phím ngà
    Bụi hồng tan giữa giọt thơ - bụi hồng …

    Hỏi đời sao quá mênh mông …
    Chỉ còn bỡ ngỡ
    đọng trong
    phai tàn …
    Guốc khua gửi lại thanh âm …



    https://www.youtube.com/watch?v=z4JwLVBSevw

    https://www.youtube.com/watch?v=f1yoITO2RlU

    ------------------------

    St mến chúc các anh chị, các bạn, một năm mới luôn đạt được những mong muốn – và luôn được bình an trong tâm .

  6. #266
    HeaWeaSUNHawk CCG's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Location
    Kapa'a Kauai
    Posts
    1,870
    Chào làm quen ST nha...

    CCG "thương" câu này nè:

    Tan trong sắc nắng nụ mai
    Tan trong nỗi nhớ trải dài
    – mùa xuân -


    Thanks.






  7. #267
    Nhà Lầu
    Join Date
    Feb 2015
    Posts
    308
    Quote Originally Posted by sôngthương View Post
    @St cảm ơn Chị NganHa1, anh Nvhn, anh Việt Hạo Nhiên, anh Tieuphu, chị Thiên Du, Nghi Bình, Mimosa, CCG (Còn Con Gái ) , Cap và tất cả các anh chị, các bạn đã ghé quán .

    Chúng ta lại nhâm nhi nước chè cả nhà nhé :


    -------------

    @ Cap ui ,
    Sao đem thơ vô mà hổng có chữ ký , St điền lại vô cho Cap nè . Bức ảnh Cap mang vào với sắc hoa màu nhớ gợi lại nhiều kỷ niệm quá . Thanks Cap again !!!

    Trả lời luôn nè :


    Vì thơ không phải từ kho thóc
    Tuôn chảy như sông suối ngày mùa
    Vì thơ không phải là giọt nước
    Tí tách hiên nhà giữa chiều mưa
    Thơ là những phút mơ bất chợt
    Là gói buồn vui , nhớ và thương …
    Thả bay về trời cùng gió lộng
    Để vượt qua những nỗi…đoạn trường

    ***

    Lạnh ngoài đầu ngõ con chừng cảm
    Xuân xông vô rồi uống trà heng
    Không Không Bảy đừng quên bỏ kiếng
    Bao đỏ lì xì cầm sẵn nghen !


    (Ký tên
    Tỳ nữ của công chúa
    )

    ***

    Cảm ơn Cap, thời gian qua St chạy như vịt, St có biết dệt vải dệt lụa dệt kim dệt sợi nữ công gia chánh gì đâu, gốc nông dân thì chỉ biết cày sâu cuốc bẫm thôi hà, nên cày quá trời cày, lúc nào cũng thiếu …ngủ (tiền thì hơi hơi đủ ) , đến nỗi có lúc St nghĩ nếu mình có cái chiếu chắc làm bộ tọa thiền rồi sẽ ngủ lăn ngủ lóc như…củ khoai . Nhưng đi một ngày đàng học được nhiều sàng khôn đó Cap . Cap ra sao, thời gian qua Cap học được mấy sàng rồi , mang về chỉ St với nhe .

    Hồi nào tới giờ St vẫn có một câu cũ xì cũ rích cổ hủ như …gì gì là : những người bạn chân thật với cái tâm thật sự thiện lương thì sẽ luôn ở trong lòng mình , dù mình có đi đâu làm gì (và ngược lại), đúng không nhỉ ?

    ...,..
    Mến chúc cả nhà những ngày cận Tết đầy cảm xúc, những cảm xúc của những tâm hồn Việt, chỉ có trong những ngày trước Giao Thừa , với chàng Xuân và nàng Thơ
    Đầu xuân năm mới 007rẽ vô chúc tết và lì xì Tì nữ của Công chúa ... luôn bình an nhé ! : - )




    "Lì xì" thêm cả một bài thơ Thiền của Thiệu Long thiền sư:


    MỘNG


    “Thoát thân dĩ hiểu nam kha mộng
    Thử giác nhơn gian vạn sự không
    Suy khứ hoàn hương vô khổng địch
    Tịch dương tà chiếu bích vân hồng”




    Theo thiền sư Thiệu Long thì khi con người thoát khỏi cái mê chấp sai lầm về thân mình thì chừng đó mới hiểu rỏ rằng cuộc đời chẳng qua chỉ là một giấc mộng nam kha. Con người sẽ biết rỏ rằng trong nhơn gian nầy muôn việc đều trở về số không. Như vậy, con người phải trở về cái đạo lý của nhà Phật, tức là con người hãy trở về nguồn. Nhưng trở về nguồn bằng cách nào? bằng tiếng sáo chiều vi vu trong cảnh trời chiều êm đềm, tiếng sáo nầy được phát ra từ một ống sáo không có lỗ nhưng lại có một âm hưởng vang dội để làm tỉnh thức con người. Rồi thì con người sẽ thấy một cảnh trời chiều đẹp đẽ vô cùng khi trở về cố hương: đó là cảnh mặt trời chiều chiếu xuyên qua những đám mây thành rán chiều sắc đỏ. Đó là một cảnh thanh tịnh đầy hạnh phúc.


    http://thuvienhoasen.org/a24671/mua-...rong-tho-thien


    Thân mến chúc chủ quán và quan khách mạnh khoẻ, an khang,thịnh vượng trong năm mới


    Chào gác phím ST nhé để ... thiền , lang thang dạo nét viết truyện cười cũng ... phiền lắm

  8. #268
    Biệt Thự
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    1,397
    Quote Originally Posted by CCG View Post
    Chào làm quen ST nha...

    CCG "thương" câu này nè:

    Tan trong sắc nắng nụ mai
    Tan trong nỗi nhớ trải dài
    – mùa xuân -


    Thanks.
    St mến chào CCG,

    Cảm ơn CCG vì đã “thương” sắc nắng
    Thương luôn cả nỗi nhớ trải dài

    Thân chúc Quán Gió của CCG luôn …lộng gió nha

  9. #269
    Biệt Thự
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    1,397
    Quote Originally Posted by Caprio
    "Lì xì" thêm cả một bài thơ Thiền của Thiệu Long thiền sư:


    MỘNG

    “Thoát thân dĩ hiểu nam kha mộng
    Thử giác nhơn gian vạn sự không
    Suy khứ hoàn hương vô khổng địch
    Tịch dương tà chiếu bích vân hồng”


    http://thuvienhoasen.org/a24671/mua-...rong-tho-thien
    Thân mến chúc chủ quán và quan khách mạnh khoẻ, an khang,thịnh vượng trong năm mới

    Cap mến,

    St cảm ơn quà lì xì của Cap nha

    St cũng đi vay mượn để “mừng tuổi” lại Cap vài câu , khá là cũ cũ rồi , từ cái thời mà chúng ta trò chuyện về cách “nhặt lá rụng trong tâm” của HCD đó Cap , mà sao thấy cũng vẫn còn …mới mới ha


    ...Rồi sư thầy cũng bắt gặp điệu Sanh đi bậy. Thầy lại giao cho Sanh thêm một nhiệm vụ. Cứ sau buổi tập điệu phải múc năm gáo nước ở chỗ đó, đem tưới vào hàng hoa lan đất trước cổng. Làm ô uế nước hồ thì múc nó đi. Lần phạt này xem ra điệu Sanh không hào hứng như bữa bị bắt nhặt lá sân chùa, hay vớt lá mặt hồ. Điệu nghĩ, múc hết cái hồ này chắc phải đến sang năm. Bây chừ lại là mùa đông, vườn chùa ngày nào cũng trút lá, gió quét lá xuống hồ. Dăm ba bữa lại có trận mưa, nước hồ đầy lên. Xem chừng nhiệm vụ vớt lá và múc nước của điệu Sanh còn dài.

    Cho đến một bữa, bất ngờ sư thầy thôi phạt điệu Sanh. Đấy là ngày điệu đi trọn vẹn bài Thiền Sư Vạn Tự quyền đúng đồ hình chữ Vạn của nhà Phật, thuận theo một chiều như nước trôi, mỗi thao tác đã tuân thủ những quy luật nghiêm ngặt của tâm. (Luyện nước)


    Quote Originally Posted by Caprio

    Chào gác phím ST nhé để ... thiền , lang thang dạo nét viết truyện cười cũng ... phiền lắm

    Đường đạo đường đời chung nhau, dầu có chỉ dẫn hay không thì điều quan trọng là do người đi mà thôi. (Đường về nẻo Thiền )

    Chúc Cap sớm tìm thấy đường đi đường về nhé


    PS : Cap dọn hộp thư nhé, St không trả lời PM của Cap được vì hộp đã đầy

  10. #270
    Biệt Thự
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    1,397
    St cảm ơn anh nvhn (chân cứng đá mềm anh nhé ) , CCG , Cap và các anh chị, các bạn đã ghé qua
    Chúng ta lại uống trà cả nhà nhé

    ---------------------------


    thêm cùng những vui buồn ...

    Chiều cuối năm, chuyến xe đò đậu xịch trước cửa, bác tài và chú phụ xe khệ nê khiêng vào một gói thật dài , bó trong giấy dày màu nâu được cột quấn kỹ bằng dây nilon , họ thận trọng đặt cái gói ấy dựa vào góc tường theo chỉ dẫn của bố . Khi bàn ghế, cửa sổ trong nhà đã được lau chùi tinh tươm, màn cửa đã được giặt giũ thơm tho , bố sai anh mang chiếc bình thật lớn rửa sạch, đặt trong góc phòng khách, rồi bố và anh thận trọng gỡ dây cột , tách từng lớp giấy gói …

    Từ khi tôi biết thế nào là Tết, của- những- tháng- ngày- đẹp- đẽ ấy, thì trong phòng khách chiều ba mươi năm nào cũng xuất hiện cành đào, dáng rất đẹp, xòe những nhánh xù xì mà duyên dáng vì được tô điểm bằng bao nhiêu là búp nụ chớm hồng , bằng những chiếc lá non mướt xinh xắn mơn mởn, bố đứng chăm chú sửa lại dáng cây, còn anh thì loay hoay treo những cánh thiệp lên . Cành đào đứng một góc nhưng nhánh tỏa ra đến nửa phòng khách. Bố thả vào bình một viên thuốc gì đó, và hoa cứ thế mà khe khẽ hé cánh trong suốt mấy ngày Tết. Những hôm ấy , phòng khách là một không gian tràn trề ánh hồng dịu ngọt , ngọt như môi những cô gái đang tuổi xuân thì, và cứ ngọt mãi trong từng hồi ức …

    Mẹ sẽ sắm cho mỗi đứa một bộ đồ Tết, một bộ mà thôi, có khi kiểu dáng y hệt nhau, nhưng khác kích cỡ và màu sắc, nên cứ trầm trồ ngắm nghía vuốt ve, vì chỉ được phép mặc từ sáng mồng một , nên sau khi đón giao thừa là thấp thỏm không ngủ, chờ nghe từng tiếng gõ của anh lực sĩ nâng cây búa tạ trong chiếc đồng hồ treo tường mà thấy sao lâu quá chừng . Đến khi bản nhạc Xuân rộn rã vang lên, là vùng ngay dậy, vệ sinh nhanh chóng, chẳng cần ai nhắc nhở. Mặc đồ mới, soi gương, chải đầu cột tóc rồi, là đồng nghĩa với việc được nhận tiền mừng tuổi của bố mẹ, được chụp một tấm hình cả nhà bên nhau trong đồ mới tinh tươm, được đi chùa hái lộc, rồi về nhà đón khách để nhận…lì xì

    Nội, mẹ và chị sẽ tíu tít chuẩn bị cơm cúng ông bà . Bữa cơm trưa mùng một không ai được phép vắng mặt, đó là “quy định” của bố. Các anh chị có muốn đi đâu thì chỉ được rời nhà sau khi đã ăn bữa cơm sum họp đầu năm . Bữa cơm ấy thường có bánh chưng, giò lụa, giò thủ, dưa món, dưa kiệu , canh miến, gà luộc. bóng (?) xào rau củ , những câu chuyện rôm rả khi bố hỏi các anh chị về việc học, về đủ mọi việc , kèm những lời khuyên nhủ cho những anh chị lớn đi học xa nhà, chỉ Tết mới về . Giò thủ bố đích thân làm, mẹ và các chị phải xắt thịt theo hướng dẫn của bố, sau đó nén trong lon sữa dài dài màu trắng bạc, rồi dằn cái cối đá thật to lên trên. Tôi chỉ biết ngó và ăn rất tận tình, Có lẽ vì chỉ giỏi …ăn nên đến giờ tôi vẫn nhớ độ giòn, độ dai, mùi thơm của tiêu và mộc nhĩ , còn cách làm thì lơ mơ lờ mờ lớ ngớ …Hay vì tất cả những gì của Tết tuổi thơ đều lung linh do chúng được cất mãi trong sâu thẳm của hoài niệm …

    Phòng khách nhà tôi có hai cửa thông vô nhà sau, một cửa bên trái , một cửa bên phải. Mỗi khi có khách đến chơi, chúng tôi thập thò ở trong chờ nghe các bác, các cô chú ấy gọi “Các cháu đâu, ra bác/cô/ chú lì xì nào” là tuần tự nối đuôi nhau đi ra cửa bên phải, chúc tết , nhận phong bao, đi vào cửa bên trái. Anh tôi từng bị bố túm lại, trừng mắt vì nhận ra anh đã đi đến mấy vòng, cứ vào cửa này lại ra cửa kia . Bác hàng xóm bật cười ha hả , xoa đầu anh , may là ngày Tết nên anh không bị đòn, vào trong anh thì thầm, tao nhận được mấy lần tới ba phong bao . Tiền mừng tuổi mệnh giá bé xíu nên chục phong bao cũng chỉ đủ mua mấy cây cà rem, nhưng bố đã biết “mánh” của anh nên khỏi mong tái diễn . Sau đó bố và các bác ngồi lai rai trò chuyện. Có bác hát say sưa,các bác kia gõ muỗng vào ly chén lách cách phụ họa “Năm tê trong lúc sang xuân, tôi theo công chúa Huyền Trân tôi lên đường, đường máu xương đã lắm oán thương… “cũng từ đó , tôi thường ngẫm nghĩ về “đổi sắc hương lấy cõi giang sơn…” (*)

    Giang sơn ấy giờ vẫn còn long đong lắm, đường ơi, người ơi còn xa lắm mới chạm được …các nước láng giềng …

    ***

    Chiều mùng ba, mấy anh em dắt nhau ra sân, anh tôi vét túi gom hết những viên pháo rời đã nhặt được còn sót lại , lấy cây nhang ra, thong thả đốt từng viên một, tôi ngồi trên thềm quàng “vai” chú chó to lớn, không cần phải lót dép vì sợ dơ quần nữa , bởi hết ngày là đồ mới sẽ được giặt sạch xếp vào tủ, chỉ khi đi chơi mới được mặc . Chú chó sau mấy ngày đã quen, vả lại, những viên pháo rời lép bép không đủ để làm chú sợ nữa, nên chú điềm nhiên dụi đầu vào vai tôi .

    Bên hàng rào, hoa vẫn nở, thoang thoảng hương hoa bưởi trong vườn xen lẫn hương nồng còn rất nhẹ của xác pháo , cải non đang lên xanh mướt như cỏ, lan cả ra chân thềm …

    Khi buộc phải xa rời ấu thơ, tôi thường chỉ gặp lại Tết ở những nụ mai ấm áp ươm vàng sắc nắng, nhưng những mùa hoa bỏ lại ngày ấy , nơi mà sau lưng tôi , là cửa phòng khách luôn mở toang, là những cánh hoa màu hồng ngọt lịm cứ nhẹ nhõm lìa cành, nằm xen lẫn với vỏ hạt dưa đỏ thắm và những tia nhụy mong manh rải đầy trên sàn . Trong sân trước, giữa bao nhiêu xác pháo hồng tươi, là dáng bé nhỏ lui cui châm pháo của anh, sau những tiếng nổ rời rạc cũng bé nhỏ, là những sợi khói tí xíu mỏng mảnh bay lên, từ từ tan vào sắc hồng của chiều tiễn biệt một cái Tết đang chầm chậm đi qua .

    ***

    Ngoài khung cửa sổ, những áng mây tầng tầng như sóng, sóng lớp lớp tỏa ánh hồng của hoàng hôn dần tắt , cái ánh hồng dắt tôi về mùa Tết ngọt lịm của sắc hoa anh đào, của bản nhạc rộn rã ngày đầu năm, của bữa cơm đầm ấm, của tiếng hát xen với tiếng gõ muỗng lanh canh, của xác hoa chen với xác pháo, của làn khói mong manh từ những viên pháo tép cuối cùng, tan rất nhẹ vào thinh không. Hình như đang có sợi khói nào từ rất xa xưa bay vào khóe mắt …

    Những áng mây trôi ấy tưởng như rất gần , nhưng tôi không thể nào với tay ra được , dù sao cũng cám ơn mây nhé, ngoài kia, chắc không chỉ có mây, mà còn tràn trề gió ...

    ...Xin chào nhau giữa bụi đầy
    Nhìn xa có bóng áng mây nghiêng đầu

    Hỏi rằng: người ở quê đâu?
    Thưa rằng: tôi ở rất lâu quê nhà


    Hỏi rằng: từ bước chân ra
    Vì sao thấy gió đàn xa dặm dài?
    Thưa rằng: nói nữa là sai
    Mùa xuân đang đợi bước ai đi vào

    Hỏi rằng: đất trích chiêm bao
    Sá gì ngẫu nhĩ mà chào đón nhau
    Thưa rằng: ly biệt mai sau
    Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân.(**)




    http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/mu...Fm0VL5lF0.html



    Trích từ
    (*) Ai đi trên dặm đường trường – Phạm Duy
    (**) Chào Nguyên Xuân – Bùi Giáng

 

 

Similar Threads

  1. Replies: 4
    Last Post: 05-16-2014, 06:45 PM
  2. Hà Thanh, đoá Hương Ca xanh ngát- Trịnh Thanh Thủy
    By hat cam in forum Lượm Lặt Khắp Nơi
    Replies: 0
    Last Post: 01-03-2014, 10:34 PM
  3. Màu xanh noel
    By Tuấn Nguyễn in forum Âm Nhạc
    Replies: 6
    Last Post: 12-15-2013, 06:15 AM
  4. Trà xanh
    By Triển in forum Sức Khoẻ/Sắc Đẹp
    Replies: 46
    Last Post: 09-27-2013, 12:17 PM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 10:26 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2026 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh