Register
Page 20 of 38 FirstFirst ... 10181920212230 ... LastLast
Results 191 to 200 of 373
  1. #191
    nghìn dặm Mang Mộc's Avatar
    Join Date
    Mar 2017
    Location
    Freeway 5
    Posts
    3,843
    Quote Originally Posted by Kiến Hôi View Post
    Những quả pháo 130 ly do Trung Cộng cung cấp cho Bắc Việt có thể xói mòn nhiều phần đất mẹ, nhưng nét hùng anh bảo vệ quê cha của Tàn Sát Công và cố Trung Sĩ nhất Lang mãi rạng ngời.
    Bài viết làm tôi nhớ Sa Huỳnh.

  2. #192
    Biệt Thự
    Join Date
    Nov 2016
    Posts
    1,804
    Quote Originally Posted by Mang Mộc View Post
    Ông Kiến bị hư chuột rồi.



    Gia tài một cái lapptop, một con chuột để trên bàn. Người dọn phòng sơ ý làm rớt cả hai xuống nền gạch. con chuột ...tét làm hai. LT chỉ bị thương nhẹ, mẻ một góc nhỏ. Trong cái rủi, cái may bao giờ cũng phủ trùm lên để suýt xoa...ôi! còn hên.Người Khinh Binh đi từng bước ngắn. Bạn bè chung khoá hồ nghi.....bộ mày tính đào ngũ hả?
    -Không!! Người khinh binh đi đến hết trận pháo gầm . Mang lá bùa Má thỉnh ở một cốc Phú Thọ Hoà từ hồi chập chửng từ giả phố Nguyễn Kim ra Chu Lai Sóng Lộng.


    Biết anh Mộc và bạn bè bình yên, vui trong lòng.


    kh
    Em cắn chỉ, vá cờ cho phẳng


    Anh vươn vai làm Thủ Quốc Quân Kỳ.

    Cắm ngọn cờ lên bia đá còn ghi
    Ơn Tổ Quốc, ơn sinh thành dưỡng dục



  3. #193
    nghìn dặm Mang Mộc's Avatar
    Join Date
    Mar 2017
    Location
    Freeway 5
    Posts
    3,843
    Nhớ 01 tháng 5 năm 75, lúc ở Vàm Cống ... Thấy một anh chắc thuộc SĐ 9 BB, cởi trần, quần lính, chân đất ngơ ngẩn đứng bên sông. Đầu và tay phải của anh còn quàng băng mà phân nửa máu loang đã khô. Lúc đó dọc hai bên đường, vũ khí, giày, vớ và áo nhà binh chất đống (vì bọn kia bắt tất cả linh miền nam phải giải giáp. Mũ, áo quân dụng phải tháo bỏ (ngoại trừ quần) nếu không sẽ bị bắn. Tôi cũng mắt ngang, mắt dọc, lớ quớ tới hỏi nhỏ vài câu rồi đưa cho anh ta một túyp thuốc (cảm, ho, nhức đầu) với dăm ba tờ Trần Hưng Đạo. Anh cầm lấy, cảm ơn tôi rối rít vì chắc có thể dùng số tiền đó qua phà, để tìm về gia đình đâu đó. Anh vội vã lẩn đến phía phà, còn tôi cũng vội vã tránh mà lòng đau xót quá chừng. Dạo gần đây, tôi có trở lại chốn xưa. Mọi thứ đã thay đổi nhiều, Bến phà có vẻ chỉnh trang hơn, nhưng hai bờ sông hình như nhà sàn, nhà cọc lấn ra làm tầm mắt mình eo thuôn lại, Dân chúng thì phần đông vẫn nghèo và còn mộc mạc. Không biết anh lính ngày xưa, giờ này nơi đâu? Nếu còn sống, chắc cũng dư hơn thất thập. Cuộc đổi đời, mới đó đã mấy mươi. Chợt nghĩ đến một câu trong CPN "Nào ai mạc mặt, nào ai gọi hồn?". Chua thật!
    Last edited by Mang Mộc; 03-19-2017 at 09:06 AM.

  4. #194
    Nhà Lầu
    Join Date
    Sep 2016
    Posts
    442




    TÉC ĐÈNG – BẸCH ĐÈNG.

    Posted on May 12, 2008

    Thân tặng các huynh trưởng và các chiến hữu của tôi, để nhớ lại những năm tháng ở Quân Trường THỦ ĐỨC ngày nào.


    “Nàng vì Tình, mang ba lô đằng trưóc,
    Chàng vì Nước, mang ba lô sau lưng.”




    NGUYỄN KHẮP NƠI 12 05 2008
    www.nguyenkhapnoi.com


    Nếu bạn hỏi tôi:
    -Trường Võ Khoa Thủ Đức được thành lập từ ngày nào?
    -Ai là vị Chỉ Huy Trưởng đàu tiên cuả trường?
    Thì chắc chắn tôi chào thua.
    Nhưng nếu bạn hỏi tôi:
    -Còn nhớ gì về Quân Trường Thủ Đức hay không?
    Thì chắc chắn tôi sẽ trả lời rằng:
    -Nhớ chứ! Tôi nhớ nhiều lắm. Mọi kỷ niệm về quân trường đã in vào đầu óc tôi một cách dễ dàng, không bao giớ tôi có thể quên được.


    Điều đàu tiên mà tôi nhớ là quân trường cuả tôi mặc dù có những tiêu chuẩn riêng để lưạ chọn khóa sinh nhưng rất ít khi từ chối một đơn xin nhập học cuả bất cứ một thanh niên nào, nhất là về tiêu chuẩn chiều cao.
    Bạn cao bao nhiêu cũng cứ được, miễn là cao hơn khẩu súng M16 là đẹp rồi!
    Để chứng minh, tôi xin đơn cử trường hợp cuả tôi: Tôi từ đầu tới chân cao khoảng thước mốt, nhưng lại rất thích đi lính, chỉ sợ bị loại ra khỏi quân trường. Ấy vậy mà đến khi khám sức khoẻ nhập ngũ, ông bác sĩ quân y cứ khen tôi có sức khoẻ và chiều cao đúng như điều kiện mà nhà trường đòi hỏi. Khi được phát cho khẩu súng M16, mặc dù tôi đã nhờ hết huynh trưởng này tới huynh trưởng khác cột giây súng cao tối đa, mà đế súng cuả tôi vẫn bị mòn đi một ít. Tôi cứ thế mà tàn tàn học cho đến khi mãn khoá đấy, ban ạ.

    Chỉ tội nghiệp cho một người bạn cuả tôi, chiều cao cuả anh ta khá hơn tôi nhiều lắm, nhưng phải tội là hơi. . . mát.
    Không biết hồi còn ở dân sự ra sao nhưng từ khi nhập ngũ, anh ta có cái tật rất thích giấy tờ. Bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, hễ trông thấy bất cứ một tờ giấy nào, anh ta cũng lom khom nhặt lên đọc rồi lại buồi bã vứt đi, miệng thì lẩm bẩm những điều gì chẳng ai nghe được. Khi bạn đến gần anh ta, vô phúc mà trong túi bạn có một tờ giấy, thế nào anh ta cũng tìm cách moi ra coi cho bằng được, coi xong thì trả lại đường hoàng, nói rằng đó không phải là tờ giấy anh ta muốn tìm.
    Bác Sĩ khi khám tổng quát cho anh ta, có thể cũng có để ý nhưng cho đó là một việc không đáng kể.
    Tuy nhiên, từ khi bắt đàu học thì cái bệnh cứ cúi đầøu tìm giấy và lục túi thiên hạ để tìm tờ giấy cần thiết cuả anh ta đã đến độ quá đáng. Ngay cả trong lúc học bắn đạn thật, nếu thấy có tờ giấy bay trước mặt là bằng mọI cách, anh ta phải chạy theo lượm coi cho bẳng được, làm từ khoá sinh cho tới sĩ quan cán bộ đều đứng tim hết trơn.
    Hỏi tìm giấy gì? Anh ta chỉ im lặng. Hỏi quá thì anh ta gắt nhặng cả lên mà nói rằng:
    “Thì kiếm giấy tờ cần thiết chứ kiếm cái gì nữa bây giờ!”
    Cuối cùng thì nhà trường chịu hết nổI, phải đưa anh ta ra HộI Đồng Y Khoa để xét nghiệm. Hội đồng chịu thua và cho anh ta giải ngũ vì lý do đầu óc không bình thường.
    Đến khi được trao cho tờ giấy giải ngũ, tự nhiên anh ta hết cái tật lượm giấy.
    Bạn bè hỏi tại sao? Thì anh ta tươi tỉnh mà rằng:
    “ . . . Moả đã kiếm được tờ giấy mong muốn rồi”.
    Kỷ luật là sức mạnh cuả Quân Đội. Muốn có kỷ luật thì điều đàu tiên ngườI lính phải học là tuân lệnh cấp chỉ huy. Bài học này kéo dài ít nhất là bốn tuần lễ, được gọi là:
    “Huấn Nhục”
    Thông thường, trong thời gian đầu nhập học, bạn được huynh trưởng - là những học trước bạn hai hoặc ba khoá - hướng dẫn. Riêng chúng tôi thì được ưu ái hơn là được cả Cấp Trưởng lẫn Huynh Trưởng hướng dẫn, nên học huấn nhục khá lắm.

    "Quỳ xuống, các Sinh Viên Sĩ Quan - Đứng lên, các Tân Sĩ Quan."
    Chúng tôi được gọI trình diện Quân Vụ Thị Trấn vào đàu tháng 1 năm 1972 để học khoá 1, nhưng căn cứ theo giấy hoãn dịch vì lý do học vấn, thì mãi đến tháng Hai mớI hết hạn, nên chúng tôi lại được trả về ăn tết rồi trình diện sau.
    Cả bọn hí hửng quay về qua cặp mắt thèm thuồng cuả các bạn đòng khoá khác, ai cũng cho là chúng tôi may mắn.
    Sau khi ăn hết bánh chưng dưa hấu rồi, chúng tôi mớI được đưa xuống Quân Trường Thủ Đức để nhập học. Gặp lại bạn cũ đã nhập trường trước đó một tháng ra đón, ôi thôi thì đủ thứ chuyện để mà nói, mà kể. Tụi chúng nó nghe kể mà thèm nhỏ rãi, vì từ khi nhập trường tới giờ vẫn chưa được về phép.
    Nếu sự đời cứ như thế mà trôi thì sướng quá!
    Nhưng than ôi, Trời đâu có bao giờ chiều lòng người đâu!
    Chỉ vừa mới tập họp điểm danh trước thẳng sau quẹo là đám bạn cũ đã đổI hẳn thái độ. “Tụi chúng nó” bây giờ tự xưng là . . .“Cấp Trưởng”, bắt đầu quát tháo la ó chúng tôi om xòm trời đất.
    Từ chỗ bóng cây rợp mát vơí đủ thứ đồ đạc lỉnh kỉnh mà chúng nó bắt tôi thu dọn và ra tập họp trong vòng có. . . 30 giây thôi! Đến trễ có một chút mà chúng nó quắc mắt, hầm hầm cái mặt mà rằng:
    “Quân Đội là lúc nào cũng phải sẵn sàng”.
    Tôi vừa mở miệng cự nự:
    “Bạn bè với nhau mà làm gì dữ vậy?”
    Thì thằng bạn này làm mặt lạ với tôi liền lập tức:
    “Gọi tôi là Cấp Trưởng, nghe rõ chưa? Cấp Trưởng”.
    Tôi hoảng quá, vội vàng dạ dạ vâng vâng cho nó qua chuyện, ai ngờ một đấng cấp trưởng khác chạy lại:
    “Quân đội không có dạ dạ thưa thưa, phải nói . . .
    Tuân Lệnh,
    Nghe rõ chưa?”
    Một cấp trưởng la hét là tôi đã rét rồi, nay lại tới một đống cấp trưởng châu miệng lại mà suả, đấng nào đấng nấy mặt mày đằng đằng sát khí, mắt long lên sòng sọc, tôi tưởng tượng mình như một con cừu non đang đứng giữa một bầy chó sói vậy. Các đấng cấp trưởng này dợt chúng tôi tới chỉ: Hết đứng lên ngồi xuống, lại hàng dọc hàng ngang đếm lên đếm xuống. Tai tôi ù lên vì những lời la hét, mặt tôi nghệt ra vì sợ, mắt tôi lấm la lấm lét.
    Mỗi lần có một đấng cấp trưởng đi tới gần là tôi thiếu điều muốn. . . són đái trong quần. Khoảng một tiếng đòng hồ sau các đấng mớI ra lệnh cho chúng tôi xách đồ chạy vòng quanh sân cờ để chào quân trường. Tôi nhìn cái sân cờ mênh mông bát ngát thì ớn quá, nhưng thà chạy mệt mà né được các đấng này thì cũng nên chạy lắm.
    Trời hỡi! Tôi đoán sai rồi!
    Các đấng . . . chạy theo chúng tôi bén gót mới khổ chứ!.
    Vừa chạy, các đấng vừa la hét ra vẻ “Hung hăng con bọ xít” lắm. Ngoài đời, tôi chưa bao giờ dại dột chạy bộ giữa trờI nắng, nay không những phải chạy bộ mà lại còn tay xách nách mang nữa chứ! Trong khi các đấng thì chỉ có chạy khơi khơi thôi, chứ không có mang đồ nghề gì cả. Đã thế, các đấng đã chạy bộ cả tháng nay rồi, tha hồ mà quen giò quen cẳng, chúng tôi làm sao mà bì kịp!
    Ôi thôi thì bao nhiêu là bánh chưng xanh, dưa hành thịt mỡ, bao nhiêu là dưa hấu đỏ, mứt gừng mứt bí . . . cứ thế theo nhịp chạy mà ra hết trơn. Ráng chạy được một vòng là tôi thấy trời đất quay cuồng rồi, đã thế, đang chạy lại còn nghe một cái. . .
    “Bịch”
    Tôi chỉ dám liếc nhìn lại, hoá ra một trong những con cừu non chúng tôi đã mệt quá mà té xỉu rồi.
    Tôi tưởng các đấng thấy thế sẽ thương tình cho chúng tôi dừng lại nghỉ mệt. Ai dè các đấng cấp trưởng còn la hét nhiều hơn và lớn hơn nữa. Họ bắt chúng tôi tiếp tục chạy, miệng la hét liên tiếp:
    “Đàn em còn . . . yếu đuối lắm!”
    Phải chạy thêm một vòng vũ đình trường nữa mới được!
    Nghe thấy câu tuyên bố này là tôi thấy trời đất như muốn xụp đổ rồi, thôi thì ráng tới chừng nào hay chừng nấy. Chạy một lúc lại nghe một cái. . . bịch, một con cừu non nữa rớt đài.
    Tôi chợt nghĩ ra một mánh là giả bộ xỉu thì may ra thoát nạn. Nhưng tôi vội vàng thay đổi ý nghĩ ngay khi thấy một đống các cấp trưởng đang bu lại chỗ những con cừu non té xỉu mà vừa đổ nước lên mặt, vừa la hét, nào là:
    “Đàn em còn yếu đuối lắm, không xứng đáng là Tân Khoá Sinh . . .”
    “Đàn em phải trông gương các cấp trưởng, chạy cho tới khi chân cứng đá mềm . . . “
    Đàn em nào vô phúc bị té xỉu, vưà bị dội nước vào mũi, vưà bị xỉ vả, thà đứng dậy mà chạy tiếp, chứ làm sao mà dám nằm lại với cái đám cấp trưởng này. Bây giờ tôi mới thấy mình dại. Thà tự nguyện đi nhập khoá trước thì bây giờ ít ra cũng được làm Cấp trưởng rồi chứ đâu mà cứ trơ mặt ra để mà ăn mắng!
    Qua chuyện chạy chào quân trường rồi mới đến màn vào nhận trại nhận phòng.
    Ớn nhất là màn vào nhà ăn.
    Người xưa đã nói:
    “Miếng ăn là miếng nhục”
    Sao mà nó đúng thế!
    Các đấng Cấp trưởng bắt chúng tôi xếp hàng trước mâm cơm để tập đứng lên ngồi xuống cho đều. Nếu chưa đều, lại phải đi ra sân xếp hàng đi vào trở lại, rồi lại tiếp tục đứng lên ngồi xuống nữa. Tôi nhìn mâm cơm mà sao thấy thù nó quá đi. Đến lúc được phép ăn thì tôi đã no hơi quá rồi, không muốn ăn nữa.
    Nhưng không ăn cũng không xong. Các đấng cứ đi vòng vòng kiểm soát, bàn nào nồi cơm còn đầy là được nghe tụng kinh mệt xỉu. Tôi đã ráng ăn hết sức mình rồi, ăn no căng bụng để đề phòng mọi chuyện rồi, nhưng chính vì thế mà tôi lại mắc một lỗi lầm kinh khủng:
    Một Cấp trưởng tốt bụng đi ngang, hỏi tôi một câu rất có tình người:
    -“Đàn em . . . ăn no chưa?”
    -“Thưa Cấp trưởng, tôi ăn no lắm rồi”.
    Tôi đã trả lời rõ ràng như vậy rồi, nhưng đấng tốt bụng này lại sợ rằng lỡ tôi ăn chưa no, chỉ nói đại để khỏi lôi thôi, nên tay đấng thì sới thêm một chén đầy ắp, miệng của đấng thì nói với tôi thật là ngọt ngào:
    “Đàn em . . . ăn dùm Cấp trưởng một chén nữa đi”.
    Tôi nhìn chén cơm mà ngao ngán cho thế thái nhân tình. NgườI ta đã có lòng tốt cho mình ăn như vậy thì tại sao lại từ chối?
    Tôi trợn trắng con mắt mà nuốt cho trôi chén cơm, nước mắt và mồ hôi trộn lẫn nhau nhiểu tỏng tỏng.
    Xưa, ông Hồ Biểu Chánh viết một cuốn truyện đặt tựa là
    “Chén cơm chan máu”
    Mà nổi tiếng. Nay, tôi ăn chén cơm chan đủ thứ mùi vị, nếu tôi viết ra truyện, tôi sẽ đặt tên cuốn truyện của tôi là . . .
    “Chén cơm chan mồ hôi quân trường”
    Chắc tôi cũng sẽ có cơ hội để nổi tiếng như ông Chánh nhà ta lắm đấy!
    Nhưng thôi, tranh hơn tranh kém với nhau làm chi.
    Mỗi khi thoáng thấy một cấp trưởng sắp sửa đi ngang, tôi chỉ muốn được làm Tề Thiên Đại Thánh có phép tàng hình để khỏi bị đấng này mời ăn một chén cơm nữa. Nếu bị mời ăn nữa, chắc tôi sẽ phải bắt chước Phạm Ngũ Lão mà rằng . . . thà chết chứ không ăn.
    Ấy vậy mà tôi vẫn còn hên hơn một số khóa sinh khác đấõy, bạn ạ!
    Truyện là như vầy:
    Để thử lòng đàn em có biết vâng lời hay chưa, một đấng cấp trưởng đã đưa ra một trái ớt và hỏi đàn em rằng:
    “Trái này là trái gì vậy?”
    Tên đàn em ngây thơ trả lời:
    “Thưa Cấp Trưởng, trái này là trái ớt”
    Cấp Trưởng nhà ta trợn mắt lên:
    “Đây là trái chuối. Trái chuối Quân Trường, biết chưa?
    Ăn . . . trái chuối quân trường cho Cấp trưởng coi!
    Thế là tên đàn em khốn khổ cứ nghệt mặt ra mà nhìn trái chuối quân trường, rồi đành líu ríu cho trái chuối vào miệng để thưởng thức vị “Ngọt” cuả trái chuối.
    Rất may là đấng Cấp trưởng này chỉ thử lòng đàn em mà thôi, khi thấy đàn em ngoan ngoãn vâng lời thì đấng tàn tàn bỏ đi chỗ khác.
    Tên đàn em cũng thông minh có thừa để bỏ “trái chuối” vào túi làm kỷ niệm.
    Trong suốt thời gian bốn tuần lễ đầu tiên ở Thủ Đức, được gọi là thời gian huấn nhục, người Tân Khoá Sinh đuợc huấn luyện (gọi cho có vẻ thi văn chứ thực sự phải gọi là . . . nhồi nặn) cho quen với đời sống quân ngũ.
    Việc đầu tiên là tập vâng lời, theo khẩu hiệu:
    “Thi hành trước, khiếu nại sau”
    Mà tôi xin tạm diễn dịch là: Cấp trên bảo làm cái gì thì cứ theo đó mà làm, nếu muốn có ý kiến, muốn cự nự gì thì . . . làm đơn khiếu nại sau.
    “Kỷ luật là sức mạnh cuả Quân Đội”
    Có nghĩa là phải tuân lệnh cuả cấp trên. Bảo đi đánh là đánh, bảo lui là lui.
    Trong vài ngày đầu tiên, chúng tôi đã được các Cấp trưởng và Huynh trưởng quần cho tả tơi như cái mền rách qua màn trình diễn mà trong quân trường gọi là
    “Tập họp”.
    Đúng vậy, chỉ cần một màn tập họp này thôi mà chúng tôi đã nếm đủ thứ hình phạt của quân trường rồi:
    Trong lúc tập họp buổi sáng, một thằng bạn tôi, nó gốc nhà giáo, lúc nào cũng ăn nói nhỏ nhẹ, nên khi các đấng đến trước mặt yêu cầu trình diện, nó đã ráng hét lớn tên tuổi và số quân rồi. nhưng các đấng vẫn chưa hài lòng, một đấng phán rằng:
    “Đàn em còn . . . yếu đuối lắm! Đàn Em phải nói sao cho át tiếng gió thổi, lớn hơn tiếng đạn nổ, thì ngưòi khác mới nghe được.
    Đàn em hãy đi trở lại nhà tắm, vặn vòi nước cho chẩy thật lớn, rồi đứng đó hô trình diện cấp trưởng. Khi nào tiếng hô trình diện lớn hơn tiếng nước chẩy, hãy trở lại đây nghe lệnh mới.
    Tên đàn em khốn nạn nghe huấn lệnh mà mặt cứ đực ra.
    (Tôi nghĩ, nó đang. . . xón đé trong quần đấy. Ai đời một con người văn vẻ như vậy mà tới bốn cấp trưởng bu vào la hét thì nó chịu đời gì thấu!)
    Hồi nẫy các đấng đứng trước mặt, tôi rét tới nỗi không dám nhìn vào mặt các đấng này, nay các đấng xê qua một tí rồi, tôi mới dám len lén mà chiêm ngưỡng dung nhan mùa hạ cuả các đấng. Các đấng trông dễ sợ lắm, bạn ạ: Mặt mũi xạm nắng quân trường, thân hình gọn ghẽ rắn chắc. Cái nón nhựa đội xụp xuống nhưng cũng không che được cặp mắt đằng đằng sát khí đang tóe lửa nhìn mình, miệng thì mở hết vô lum ra mà la hét, làm gì mà tên nhà giáo kia chẳng xón đé trong quần cho được?
    Nhắc lại, khi thấy tên đàn em khốn khổ cứ đực mặt ra mà nhìn mình, đấng cấp trưởng hét lớn:
    “Thi Hành lệnh ngay tức khắc”.
    Thế là tên nhà giáo như tỉnh mộng, vội vàng chạy hết sức mình ra nhà tắm. Đến nơi, anh ta vào mở hết tất cả các vòi nước cho chẩy xả láng, rồi ra ngoài đứng nghiêm dơ tay chào cấp trưởng nhà tắm mà hô lớn:
    “Tân Khóa Sinh Nguyễn Văn Bé Lớn, Số Quân 66/146 306, trình diện Cấp Trưởng, chờ lệnh”.
    Than ôi! Từ nhà tắm tới bãi tập họp, xa cả trăm thước, lại còn bị tiếng nước chẩy khỏa lấp đi, lại bị gió thổi ngược chiều, thì la cỡ nào để cho các quý cấp trưởng này nghe được bây giờ?
    Tù trong hàng quân, ai nấy chỉ thấy tên nhà giáo này đứng há miệng phùng mang trợn mắt lên thôi, chứ đâu có nghe hắn la cái gì?
    Mặc dù trông tình cảnh đáng cưới lắm nhưng không ai dám cười.
    Khi đã hết mình la hét tới lần thứ mười lẻ mấy rồi mà chẳng thấy cấp trưởng này động đậy cả, tên khóa sinh đã cảm thấy yếu đuối thật sư rồi, mồ hôi hắn ta ướt hết cả cái áo trận mới tinh, giọng nói đã khàn khàn muốn tắt và thân hình thì hơi lắc lư con tầu đi.
    May thay, trời cũng chiều lòng người, một cơn gió nhẹ chợt từ đâu thổi tới thuận chiều, tiếng la trình diện của hắn lọt vào cái lỗ nhĩ của các cấp trưởng và anh em trong hàng.
    Cấp trưởng nhà ta gật gù cái đầu, thế là tên đàn em khốn khổ mặc dù xắp xỉu, cũng đã lẹ làng trông thấy, vội chạy tới thật nhanh, nhanh hơn cả gió thổi nữa, để đứng nghiêm trình diện cấp trưởng nhận lệnh mới.
    Ôi, đời là bể khổ. Trời đã sinh ra ta, sao còn sinh ra Cấp Trưởng làm chi nữa!

    Trong thời gian học, có bao giờ bạn cảm thấy buồn ngủ không nhỉ?
    Có chứ, buồn ngủ lắm các bạn ạ. Không phải vì bạn bị thiếu ngủ, nhưng vì tình trạng căng thẳng đã làm cho thân thể bạn rã rời và muốn nghỉ ngơi. Bạn có thể ngủ bất cứ lúc nào trong bất cứ trưòng hợp nào và bất cứ ở đâu, 30 giây là đủ ngáo một giấc rồi. Chả thế mà đã có một trường hợp, Sĩ quan hướng dẫn và các Cấp trưởng dẫn Khóa Sinh đi tập diễn hành, khi các đấng dẫn đầu quẹo phải rồi mà cả đại đội chẳng hay biết gì cả, cứ thế mà đều bước đi thẳng. Lý do là: Đôi chân của các Tân khoá sinh thì vẫn còn đi đều hàng, nhưng mà đầu thì đang . . . ngủ. Có gì đâu, vừa đi vừa ngủ là chuyện bình thường mà. Có đấng Cấp Trưỏng muốn chơi trác đàn em, thay vì dẫn đi trên đường thẳng, các đấng dẫn đi trên đường ổ gà. Tên khóa sinh nào tỉnh ngủ thì tránh được ổ gà, tên nào ngủ thì cứ thế mà xụp lỗ, té ngã bò càng, vui lắm.

    Tân Khóa Sinh Trường Bộ Binh Thủ Đức.

    Nhất là trong các buổi học trong các “Giảng Đường”. Đó là một cái nhà kho thật lớn, mái có lớp nhựa chống hơi nóng và hai bên hông nhà đều mở rộng. Thế nhưng cái nóng cuả hơi người làm cho bạn ngộp, rồi vì phải ngồi yên không cử động nên làm cho bạn buồn ngủ ghê gớm. Từ đó mà đủ thứ mánh lới đã được xử dụng để chống ngủ cũng như ngủ: Nào là cứ 5 phút là lại được đứng lên ngồi xuống, nào là các Cấp Trường đi xung quanh đánh thức bạn, thế nhưng ngủ vẫn cứ ngủ. Có rất nhiều tên mắt vẫn mở nhìn lên bảng, nhưng đến khi cả lớp đứng lên, y ta vẫn cứ ngồi yên chăm chú nhìn lên bảng. Hóa ra y ta đã luyện công được tới mức thượng thừa: Ngủ mà vẫn mở mắt.
    Cũng ở trong những “Giảng Đường” này, để chống cơn buồn ngủ, tôi đã nhìn lên mặt bàn tìm những hình vẽ, những bài thơ, những câu đối mà các bậc đàn anh, cũng để chống lại cơn buồn ngủ, đã khắc lên bàn. Tôi đã đọc được một vài câu như sau:
    Câu đối:
    “Nàng vì Tình, mang ba lô đằng trưóc,
    Chàng vì Nước, mang ba lô sau lưng.”

    Câu đối này, tôi cho là chỉnh nhất, hay nhất và có ý nghĩa nhất: NÀNG đối với CHÀNG, ĐẰNG TRƯỚC đối với ĐẰNG SAU. Một bên thì VÌ TÌNH, bên kia lại VÌ NƯỚC.
    Hay! Ai là tác giả câu đối này? Làm ơn nói ra cho anh em biết mà phục tài.
    Những bài thơ thì hơi nhiều, nhưng tôi không thấy bài nào đặc sắc như câu đối kể trên. Thôi thì cũng cứ chép ra đây cho các bạn đọc (đọc chơi cho vui mà thôi):

    “Trung Úy nhìn em, Trung Úy cười,
    Chồng em mới chết, Trung Úy ơi,
    Lương em mới lãnh, còn đầy nhóc,
    Trung Úy thương em, cứ lấy xài”.
    (Có người cho rằng, bài thơ đúng sẽ là “Trung Sĩ nhìn em”, thay vì Trung Úy nhìn).

    Rớt khóa này, anh đi Chuẩn Úy (ý nói rớt khoá Tú Tài II)
    Em ở nhà lấy Mỹ nuôi con.
    Anh đi vì nước vì non,
    Về nhà anh có Mỹ con anh bồng.
    (Cũng có người cho rằng . . . Rớt khoá này, anh đi Trung Sĩ (rớt Tú Tài I, thay vì Chuẩn Úy.

    Lời thơ của hai bài này có vẻ yếm thế, và. . . chống Mỹ cứu nước, không hay, không hào hùng bằng câu đối kể trên.
    Những buổi học ở các bãi tập thích thú hơn nhiều, phải không các bạn. Nào là học di hành, học bắn, học tùng thiết . . . Học xong, đến giờ ăn trưa, bạn có thể ăn cho mau một chút, để còn có dư chút ít thời giờ mà viết “Vài hàng gởi em trìu mến”. Cho đến bây giờ, nghĩ lại, tôi vẫn còn thấy thích những buổi học bãi, giống như một bữa đi picnic vậy.
    Bạn còn nhớ Cô Giáo Lan hay không?
    Tôi không nhớ rõ là học ở bãi nào?, bài học gì? Tôi chỉ còn nhớ là, vào buổi trưa, sau khi ăn xong, chúng tôi đi lòng vòng khu nhà dân, và cả Đại đội đã được Cô Giáo Lan mời uống nước trà trong nhà của Cô. Cô Lan không “Sắc Nước Khuynh Thành” nhưng có dáng dấp rất là Cô Giáo. Cho đến bây giờ tôi vẫn còn thắc mắc: Đại Đội tôi được may mắn gặp Cô và vì thế, được cô mời uống trà? Hay là Đại Đội nào cũng được cô mời như vậy? Nếu Đại đội nào cũng được mời, Khóa nào cũng được mời, thì cô lấy tiền đâu ra mà mua trà? Thì giờ đâu mà cô tiếp chúng tôi? Nếu chỉ một mình chúng tôi được may mắn như trên, và nếu Cô Giáo Lan đó có đi định cư tại Úc? Tại My? Tại Canda? Và nếu cô có đọc được những hàng chữ này, tôi xin được mạn phép thay mặt cho Đại Đội 17, khóa 1/72 mà cảm ơn Cô.
    Nếu đại đội nào cũng được cô mời trà như trên, tức là Cô làm việc cho “Cục Tâm Lý Chiến”. Dù có thật như vậy, tôi cũng xin cảm ơn cô rất nhiều. Cô rất là tận tụy trong công việc và làm việc này một cách rất nhiệt tình.
    Trong thời gian huấn nhục, các Tân Khóa Sinh không được đi phép về thăm gia đình, chỉ được tiếp thân nhân lên thăm ở “Khu Tiếp Tân” mà thôi (ở Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung, khu tiếp tân được gọi là “Vườn Tao Ngộ”). Ai đã qua Quân Trường Thủ Đức thì cũng đều nhớ và được thân nhân thăm viếng ở khu tiếp tân này. Kẻ có vợ thì được cả vợ con lẫn gia đình hai bên lên thăm. Ai có người yêu thì ít ra cũng được một cô lên thăm hoặc có số đào hoa thì mỗi tuần một cô khác nhau lên thăm. Cũng xin mở một cái ngoặc to lớn ở đây là, mấy ông Tân Khoá Sinh mặc dù thương con, thương cha thương mẹ đủ đường, nhưng chỉ đồng ý cho con cái cha mẹ lên thăm mình có một lần mà thôi, còn 3 lần sau thì nhất định chỉ muốn một mình vợ hoặc người yêu đơn thương độc yếm lên thăm mà thôi, và còn dặn nhớ đem theo cái mền, mặc dù trời Thủ Đức không bao giờ phải đắp mền. Anh nào mới có bồ thôi, khi ra khu tiếp tân chờ bồ tới thăm, cũng không bao giờ quên xách theo cái . . . pông sô. Tôi không biết tại sao? Trời không mưa, mà cũng chẳng lạnh, đem theo mền, đem theo pông sô để làm chi? Xin những đấng có vơ,ï có bồ, giải thích dùm.
    Ai cô đơn tủi phận hoặc gia đình ở xa xôi Huế, Đà Lạt . . . không có ai lên thăm thì buồn lắm, có khi nằm trong trại đọc sách hoặc la cà ra khu buôn bán. Tuy nhiên, cũng có vô số các chàng Tân Khóa Sinh mặc dù không có ai lên thăm, cũng cứ hăm hở ra khu tiếp tân như thường. Lý do là các cô khi lên thăm các chàng, chẳng bao giờ đi một mình, mà thế nào cũng rủ một vài cô bạn độc thân đi cho vui. Các chàng Tân Khóa Sinh cứ thế mà tha hồ đi tới đi lui làm quen và lưạ chọn. Bảo đảm muốn làm quen, muốn nói chuyện bằng mồm kiểu Classic hoặc bằng tay chân gì cũng không sao. Đàn em có quờ quạng, có yếu đuối cách nào cũng không bị phạt. Lý do là các Cấp trưởng, các Huynh trưởng thông cảm, không bao giờ có mặt ở khu vực tiếp tân cả.
    Có thể nói, thời gian Tân Khóa Sinh là thời gian đẹp nhất trong đời quân ngũ: Đối với gia đình, bạn là . . . kẻ ở miền xa, sẽ được cả nhà, nhất là bà xã. chiều chuộng hết mình. Đối với quân đội, bạn chưa phải là một chiến binh, nên cuộc sống của bạn rất là an nhàn. Cứ tự nhiên mà dệt mộng đẹp, miễn là nằm mơ đừng có thấy các Đấng Huynh Trưởng là được rồi.
    Bạn còn nhớ Tuyến A, Tuyến B không nhỉ? Tuyến A ở gần cổng chính, gần khu gia binh, nên sự canh gác có phần quan trọng hơn. Tuyến B ở dọc theo xa lộ, không có nhà dân, và cũng không có Việt Cộng đi ngù ngờ trên xa lộ, nên sự canh gác có phần hơi dễ dàng hơn. Các khoá sinh không được về phép, ưa lòn theo ngã này mà dù về Saigon chơi một buổi tối, sáng sớm hôm sau lại theo đường cũ mà mò trở lại trường. Tới giờ tập họp điểm danh, vẫn có mặt như không có chuyện gì xẩy ra.
    Trong một phiên gác (không phải phiên gác đêm xuân), tôi đã được một Huynh Trưởng kễ cho nghe câu chuyện của một khoá sinh trực gác. Chuyện này được kể đi kể lại, từ khóa học này truyền cho khóa khác nghe, gọi là chuyện giải buồn khi chờ đổi gác. Câu chuyên như thế này:
    . . . Hồi Đại Tá Lam Sơn còn làm Chỉ Huy Trưởng, ông ta hay đi kiểm soát các toán khóa sinh gác đêm, vì sợ các khoá sinh và cán bộ ngủ quên hoặc lơ đãng, sẽ bị Việt Cộng nhào vào tấn công bất ngờ.
    Một hôm, nhân dịp đêm xuân, ông cũng cùng một sĩ quan tuỳ tùng lái xe Jeep đi thăm trạm gác ở Tuyến A.
    Mật khẩu của đêm hôm đó là: “Bạch Đằng” và “Đống Đa”.
    Từ đằng xa, ông Ông Đại Tá đã thấy anh tân khoá sinh cầm súng đứng gác rất là đúng bài bản. Khi gần tới trạm gác, anh khoá sinh từ bóng tối bước ra, đưa tay làm hiệu cho chiếc xe dừng lại. Ông Đại Tá vui vẻ ra hiệu cho tài xế dừng lại, chờ xem anh tân binh này làm những gì kế tiếp?
    Anh tân khoá sinh, trước khi ra trạm gác, cũng đã học bài bản kỹ lưỡng, lại được sĩ quan cán bộ chỉ bảo thên rằng:
    “Sẽ có đội tuần tra của quân trường đi kiểm soát, và đôi khi chính Đại Tá Chỉ Huy Trưởng đích thân đi tuần tra”.
    Nên anh chàng cố gắng làm cho đúng để khỏi bị phạt.
    Khi thấy chiếc xe, tuy đã dừng lại, nhưng còn mở đèn, anh tân khóa sinh dõng dạc hô:
    “Téc đèng!”
    Ý anh ta muốn hô cho tài xế tắt đèn đi. Khốn nỗi, anh gốc người Quảng Ngãi, nên âm thanh phát ra, nó . . . hơi khác thường một chút.
    Nhưng dù sao anh ta cũng nói tiếng Việt, và hễ là tiếng Việt thì ai cũng hiểu. Đại Tá Lam Sơn hiểu liền, ông hài lòng ra mặt, vì anh chàng tân khóa sinh đã thuộc bài bản, làm đúng như đã được huấn luyện, ông nhìn qua anh tài xế, gật đầu ra hiệu cho anh này làm theo những khẩu lệnh của anh tân khóa sinh.
    Khi đèn đã tắt, anh tân khóa sinh dõng dạc hô mật khẩu:
    “Bẹch Đèng!”
    Khổ nỗi, anh người Quãng Ngãi, nên cách phát âm của anh nó hơi khác đi một chút. Anh rõ ràng nói . . . “Bạch Đằng”, nhưng âm thanh phát ra lại là . . . Bẹch Đèng.
    Ông Đại Tá đang vui vẻ chờ đợi, tự dưng nghe thấy anh lính gác ra hiệu lệnh “Bẹch Đèng”, mà theo ngôn ngữ Việt Nam của ông, ông hiểu là . . . Bật đèn. Ông hơi ngạc nhiên, nhìn qua người sĩ quan tùy viên, ngầm hỏi coi là cái tên lính mới tò te này nó nói cái gì vậy? Chính hắn ta vừa mới đưa khẩu lệnh tắt đèn, bây giờ lại kêu . . . bật đèn lên?
    Thế này là thế nào?
    Ông Sĩ quan trực cũng đực mặt ra mà nhìn lại ông Đại tá, ý muốn nói mình cũng không hiểu anh lính mới kia nói cái gì?
    Ông Đại Tá tính nóng như lửa, nhưng cũng ráng nhịn, vì biết đó là một khoá sinh, lần đầu tiên đứng gác, nên ông bình tĩnh ra lệnh cho tài xế cứ theo lệnh của anh lính mới mà làm theo, tức là . . . bật đèn xe lên.
    Về phần chàng tân khóa sinh, sau khi đã dõng dạc hô mật khẩu “Bạch Đằng” anh ta đã sẵn sàng: Hễ ở ngoài xe trả lời mật khẩu
    “Đống Đa”
    Là anh sẽ mở rào cản cho xe đi qua liền lập tức. Vì là lần đầu đứng gác, và biết rõ ràng chiếc xe kia là của cấp trên đi kiểm soát mình, nên chàng lính mới cũng có phần . . . quờ quạng.
    Chàng đang hồi hộp chờ đợi, thì bỗng dưng từ chiếc xe, mật khẩu không nghe hô ra, mà chỉ thấy đèn pha chợt bật sáng lên.
    Chàng lính gác dật mình đánh thót một cái! Phần vì chói mắt, phần vì quá bất ngờ, nên chàng quờ quạng ra mặt. Xe này là xe của ai đây? Không những không trả lời đúng theo mật khẩu, mà lại còn dám . . . bẹch cái đèng xe cho tỏ lên?
    Thắc mắc gì thì thắc mắc, chàng lính mới này cũng biết chắc chắn người ở trên chiếc xe kia phải là người chỉ huy của mình (vì nếu là Việt cộng, thì chúng nó đã bắn chàng bể gáo nằm lăn ra đất rồi, chứ hơi đâu mà dừng xe đó để vừa mới téch cái đèng, lại bẹch cái đèng lên mà chọc tức chàng.
    Hay là, ý người ngồi trong xe ngoài kia muốn . . . thử tài mình hay sao đây?
    Đã vậy thì phải làm cho . . . đúng luật nhà binh, yêu cầu người ngồi trên xe tắt đèn và hô khẩu lệnh. Nếu không hô, nhất định sẽ không cho qua.
    Cũng chính vì biết điều như vậy, nên chàng lính mới ráng lấy lại bình tĩnh, cố gắng hô cho lớn, kêu người tài xế đằng kia . . . tắt cái đèn xe quái ác đó đi:
    “Téc Đèng!”
    Ông Đại tá ngồi ngoài xe, đang phân vân, không biết cái chàng lính mới kia muốn làm cái gì? Nay lại nghe chàng ra khẩu lệnh yêu cầu tài xế tắt đèn đi, thì cơn giận của ông đã lên tới ngực rồi, nhưng vì là cấp chỉ huy lâu năm kinh nghiệm, ông nghĩ rằng, chàng lính mới này chưa quen việc, nên mới lọng cọng. Do đó, mặc dù máu nóng của ông cũng đã bốc lên đôi chút, ông cũng ráng một lần nữa, để chứng tỏ mình là cấp chỉ huy tốt.
    Ông gật đầu ra dấu cho tài xế tắt đèn đi cho phải phép tắc nhà binh.
    Ở trạm gác, khi thấy người trong xe tắt đèn đi rồi, anh tân khoá sinh mừng còn hơn là cho đi phép. Vị chỉ huy nào đó ngồi ngoài xe cũng biết điều, cũng biết nghe lời người đang thi hành nhiệm vụ mà tắt đèn đi.
    Anh chờ một chút cho người trong xe bình tĩnh lại rồi mới hô mật khẩu lần thứ hai:
    “Bẹch . . . Đèng”
    Lần này, anh ta không những hô lên thật to, mà còn hô từng chữ thật rõ ràng, vì anh sợ người trong xe lớn tuổi rồi, không nghe rõ tiếng hô của anh.
    Ông Đại tá đã cho tắt đèn đi, theo đúng khẩu lệnh của ngưòi lính gác, đang chờ anh ta hô mật khẩu thì sẽ cho tài xế hô trở lại. Thật là ngoài sự tưởng tượng của ông, anh chàng lính gác này lại cả gan, không những không hô mật khẩu mà lại một lần nữa đòi ngoài xe . . . bật đèn lên!

    Ông Đại tá giận sôi gan lên rồi . . .
    Bộ tên lính này, gốc . . . thợ sửa xe chắc?
    Mà dù nó có là thợ sửa xe đi nữa, ông cũng đâu có đem xe cho nó sửa vào ban đêm ban hôm này, mà nó cứ đứng đó đòi thử đèn xe của ông?
    Ông ra dấu cho tài xế . . . bật đèn pha lên đễ chói mắt người lính gác, phòng khi trường hợp bắt trắc, người lính muốn nổ súng vào ông cũng không nhìn thấy ông đâu mà bắn.
    Anh tân khoá sinh đang chờ nghe hô mật khẩu, lại thấy chiếc xe bật đèn pha sáng hung lên, trên xe lại có người nào nhẩy ra rất vội vã, anh hoảng quá chừng, đưa tay lên đạn một cái . . . rốp, miệng la bải hải mật khẩu:
    “TÉCCC . . . TÉCCC . . . TÉC ĐÈNGGG . . . BẸCH . . . BẸCH . . . BẸCH ĐÈEENG . . .”
    Ông Đại Tá giận phát điên lên, ông phóng tới chỗ người tân khóa sinh như gió bão, hươi ba tong chỉ huy đánh vào khẩu súng của anh tân binh một cái như búa bổ, miệng quát om sòm:
    “Đại Tá Lam Sơn đây!
    Này thì Tắt Đèn này . . . Này thì Bật Đèn này . . . chát chát . . . Bật . . . Bật!
    Mật khẳu đâu? Sao không hô lên?
    Chú đứng gác giặc chứ đâu có phải thợ sửa đèn xe hơi đâu mà đòi tắt đèn với bật đèn?"
    Khện cho anh chàng tân khóa sinh mấy hèo rồi, ông Đại Tá vẫn còn giận, ông quay vào vọng gác đêm, quát lớn:
    “Đại Tá Lam Sơn đây, sĩ quan trực đâu? Ra trình diện ngay!”
    Ông Trung Úy trực đang ngồi coi báo, chợt nghe la hét om xòm, vội vàng chạy ra, thấy ngay . . . mặt trời trước mặt mình, Trung úy cũng hoảng hồn, ông vội vàng đứng nghiêm đưa tay chào, miệng hô lớn:
    “Vào hàng . . . PHẮC . . . !”
    (Theo chữ nghĩa quân đội . . . phắc, theo tiếng Pháp, có nghĩa là đứng nghiêm, chào cấp trên, chứ không có nghĩa là . . . F F Fhắc theo tiếng Anh đâu mà ham!)
    Ông ta chưa biết chuyện gì đã xầy ra, thì đã được vị chỉ huy trưởng dồn cho một trận:
    “Khóa Sinh này ở Đại Đội nào? Tiểu Đoàn nào? Học trực gác ra sao mà không hô mật khẩu? Chú ta lại còn đùa dỡn với tôi, đòi tắt đèn mở đèn xe hơn hai lần.
    Anh ngồi ở đâu mà không kiểm soát người trực gác?”
    Ông quay lại người khoá sinh dám đùa dỡn với ông mà ra lệnh:
    “Phạt . . . ba đêm dã chiến! Lệnh phạt thi hành ngay lập tức”.
    Rồi ông quay lại vị sĩ quan trực:
    “Sáng mai, anh lên trình diện tôi, nghe rõ chửa?”
    Sau khi giải quyết nội vụ xong xuôi, Đại Tá Lam Sơn hầm hầm quay trở ra, lên xe trở về văn phòng.
    Khi . . . Mặt trời (tức là Đại Tá Lam Sơn) đã lặn rồi, vị sĩ quan trực mới quay lại nhìn anh khóa sinh đang mặt mày ủ dột đứng một đống bên góc nhà:
    “Chú làm gì mà lại dám . . . dỡn mặt với Đại Tá Chỉ Huy Trưởng?
    Trước khi ra gác, tôi đã hỏi đi hỏi lại mật khẩu đêm nay, chú cam đoan với tôi là đã thuộc mật khẩu rồi, tại sao lại không hô ra?”
    Chàng khoá sinh đáng thương rầu rĩ thưa lại:
    “Trình Trung Úy, em có làm đúng theo lời dăn của Trung Úy mà!
    Xe của Đại Tá tới nơi, em ra dấu cho xe ngừng lại đường hoàng. Thấy xe của ổng còn Bẹch Đèng, em đã ra khẩu lệnh yêu cầu tài xế . . . “Téc Đèng”.
    Tài xế . . . téc đèng rồi, em mới hô "Bẹch Đèng” thật là rõ ràng.
    Đại Tá đã không cho trả lời mật khẩu, mà lại còn . . . bẹch cái đèng xe lên, làm em chói mắt hết sức. Em mới nói ổng . . . “Téc đèng” để ổng téc cái đèng đi.
    Khi ổng . . . téc đèng rồi, em mới lại hô . . . “Bẹch Đèng”
    Đại Tá không những không chịu trả lời mật khẩu của em, mà lại cho tài xế . . . bẹch cái đèng lên nữa.
    Đã vậy, ổng còn xách ba tong nện em một cái nữa chứ! Rồi lại còn ký lệnh phạt em nữa! Oan cho em quá, Trung úy. Ngày mai, khi lên trình diện Đại tá, Trung úy trình bày lại cho Đại tá hiểu dùm em! Em làm đúng nhiệm vụ của người lính gác mà!
    Xe tới nơi thì phải . . . téc đèng, sau đó, khi nghe mật khẩu . . . bẹch đèng thì phải trả lời “Đống Đa”, chứ đâu có được . . . bẹch đèng lên!
    Xe . . . bẹc đèng thì phải . . . téc đèng.
    Khi . . . Téc đèng rồi, nghe hô . . . bẹc đèng . . . thì không được . . . bẹc đèng xe lên, mà phải hô mật khẩu . . . Đống Đa.
    Chỉ có mỗi một việc . . . téc đèng, rồi . . . bẹc đèng mà ổng không làm được, lại phạt em . . . !”

    NGUYỄN KHẮP NƠI.
    Ghi chú: Đây chỉ là câu chuyện vui đời lính thôi, nếu lỡ những câu nói theo giọng địa phương làm quý vi không hài lòng, xin bỏ qua cho.




    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Tình cờ đọc bài viết này và chợt nhớ tới anh Kiến nên đem về để anh hong kỷ niệm.

    Những chi tiết trong bài có đúng nhiều không anh Kiến. Đệ cũng có hai người anh là dân Thủ Đức nhưng hai ổng đều đứt bóng cả rồi.

  5. #195
    nghìn dặm Mang Mộc's Avatar
    Join Date
    Mar 2017
    Location
    Freeway 5
    Posts
    3,843
    Sau bao nhiêu năm, chuyện quân trường chắc sẽ có nhiều quên nhiều nhớ. Nhưng chắc chắn một điều là mấy ông xuất thân Trừ Bị (nhất là dân từ Sè Goòng) thì ai cũng nhớ tiệm hủ tíu "Thanh Xuân" phía sau chùa Miên. Anh 8 đừng nói đía là không biết nhe.

  6. #196
    Biệt Thự
    Join Date
    Nov 2016
    Posts
    1,804
    Quote Originally Posted by Mang Mộc View Post
    Sau bao nhiêu năm, chuyện quân trường chắc sẽ có nhiều quên nhiều nhớ. Nhưng chắc chắn một điều là mấy ông xuất thân Trừ Bị (nhất là dân từ Sè Goòng) thì ai cũng nhớ tiệm hủ tíu "Thanh Xuân" phía sau chùa Miên. Anh 8 đừng nói đía là không biết nhe.




    Đúng là chuyện vui, đọc cười chơi. Tuy nhiên, huynh trưởng Nguyễn Khắp Nơi quên 2 điều rất Thủ Đức là: Sĩ quan vẫn gọi một cá nhân SVSQ là...huynh trưởng. Chỉ khi gọi tập thể thì là...các anh, ít có dùng những danh từ khác như...chú. Trường hợp này, đại tá Lam Sơn sẽ nạt nguời SVSQ gác tuyến là: Huynh trưởng còn quờ quạng lắm nha! Ông trình diện huynh trưởng...coi...ô...ô...ông....! Và không có lấy gậy chỉ huy đánh ai. Ngoài tác chiến thì gậy chỉ huy chỉ ...nhấp nhấp...hù...hù....thôi. Ông Trưởng tư lệnh vùng 1 chiến thuật hay hù: chắc tui dệnh anh bằng cái xẻng này quá?! Ông Ngô Quang Trưởng ra lệnh cho tất cả sĩ quan văn phòng hay tác chiến đều phải đội nón sắt hai lớp và đeo xẻng cá nhân ở sau lưng. Dân tác chiến đeo xẻng là phải, dù đất núi cứng thấy ...mụ nội. Cái xẻng cá nhân khi xếp lại bỏ vô bao thì gọn gàng nhẹ hửng. Khi mở ra điều chỉnh cho dài tối đa, chỉ bằng em bé thôi nôi, đào hầm hố gì nổi!? Cận chiến mà có nó lăm lăm trên tay, tụi kia la to Bu ơi!...rồi chạy mất!


    Cảm ơn anh Mộc cung đi với người khinh binh, nhưng thật tình tui còn nhớ loáng thoáng Thanh Xuân sau chùa Miên, đường Lê Văn Duyệt. Nếu hủ tiếu Du Lan Trù Thần ở Thuỵ Điển thì chắc chắn ngon hơn nhiều lắm!


    Em cắn chỉ, vá cờ cho phẳng


    Anh vươn vai làm Thủ Quốc Quân Kỳ.

    Cắm ngọn cờ lên bia đá còn ghi
    Ơn Tổ Quốc, ơn sinh thành dưỡng dục



  7. #197
    nghìn dặm Mang Mộc's Avatar
    Join Date
    Mar 2017
    Location
    Freeway 5
    Posts
    3,843
    Rồi rồi.... ổng quên thiệt rồi ! Sau khi gắn alpha, SVSQ được nghỉ phép cuối tuần. Vậy chớ xe buýt thả mấy ông ở đâu nè?
    Trả lời luôn: gần khu nước mía Viễn Đông, gần ngã tư Pasteur (bên kia ngã tư là rạp Casino SG, còn phía bên chùa là chỗ nhiều chim bồ câu ị đó. Đằng sau chùa là khu hủ tíu.
    Mấy cha le lói alpha, xe buýt tắp xuống là có gia đình hay người yêu đợi sẵn. Cứ thế mà ta vô đớp hủ tíu Thanh Xuân, hủ tíu Mỹ Tho để bù lại những tuần cơm huấn nhục.

  8. #198
    Biệt Thự
    Join Date
    Nov 2016
    Posts
    1,804
    Cuối tuần, xe nhà binh GMC thả SVSQ về phép ở đâu? Lại quên rồi! Trong DD của khoá từng bàn tới, nhắc lui về chuyện nầy. Nỏ Thần ở TQLC nhớ địa điểm như lòng bàn tay, dù nó là người bị cúp phép vì đôi giày bốt không bóng và khoá đồng của sợi dây nịch vằn vện. Hai món đó phải bóng như gương soi mặt mới được. Tụi nhóc con của lính ở khu gia binh leo cửa sổ vô phòng ...huynh trưởng đi uống cà phê, thụt bi- da đi. để đàn em đánh giầy, đánh khoá dây nịch cho....30 đồng thôi! Nỏ Thần nạt ngang...đàn em biến về nhà học bài đi. Huynh trưởng đánh giầy ba mươi giây thôi! Huynh trưởng nghề rồi!!


    Toán về phép cuối tuần tập họp ở sân Vũ Đình Trường đợi xe. Sĩ quan nghi lễ tiểu đoàn chạy xe Hon Da hai bánh ra kiểm soát lần cuối. Nỏ Thần đứng tréo chân, quẹt quẹt chiếc giầy vô ống quần! Không quớt ...bạn đình ơi!? Bị tịch thu lại giấy phép, nước mắt cứ...ứ lại...không chịu rơi xuống. Đó! huynh trưởng mang nỗi lòng như vậy đi ra đường chính dẫn xuống khu gia binh làm nút chận, phạt các khoá đàn em. Tiếng quát nạt vang dội một góc trời, rung rinh hàng bã đậu. Tạo thành kỷ niệm đời đời cho khoá đàn em...Tao tưởng ....thứ Bảy, siêu huynh trưởng về phép hết rồi, đang thả bộ xuống thăm em Hồng uống cà phê. Ai dè...một ông siêu huynh trưởng mặt hầm hầm như cục thịt bò để ngoài nắng chận đường.....Đàn em leo lên ụ đất kia la lớn: TÔI KHÔNG CƯỜI...CƯỜI NỮA....COI...Ô...Ô..Ô...NG!?


    Nhớ đại lộ hoàng hôn ( vì tiểu lễ màu vàng của gần 200 tên vào buổi chiều rợp nắng) là đường Trần Tế Xương ở ngả sáu công trường Dân Chủ chớ?!


    CASINO SG nằm đâu nữa? Lại quên rồi! Tuốt ngoài ngả sáu SG , trên đường Cống Quỳnh, cùng đường là Trung Học Hưng Đạo ,thầy hiệu trưởng Phú chứ, phải hông anh Mộc? Trí nhớ của tui như có sương mù mù che phủ. Chỉ có thời Tân Khoá Sinh vì thời gian Huấn Nhục nên đói thê thảm, thèm ăn đủ thứ hết!
    Em cắn chỉ, vá cờ cho phẳng


    Anh vươn vai làm Thủ Quốc Quân Kỳ.

    Cắm ngọn cờ lên bia đá còn ghi
    Ơn Tổ Quốc, ơn sinh thành dưỡng dục



  9. #199
    nghìn dặm Mang Mộc's Avatar
    Join Date
    Mar 2017
    Location
    Freeway 5
    Posts
    3,843
    Casino SG nằm ngay sát ngã tư Lê Lợi và Pasteur. Trường Hưng Đạo thì đúng nằm trên Cống Quỳnh rồi. Ngay chóc ông thầy Phú là Hiệu Trưởng. Mù mù mà cũng còn gắt quá chứ!

  10. #200
    Biệt Thự
    Join Date
    Nov 2016
    Posts
    1,804
    Trên đường Lê Lợi, có rạp hát Vĩnh Lợi chuyên chiếu lại các phim cũ , vì vậy giá vé rẻ hơn. Nhưng có nhiều BD.
    Qua khỏi VL một khúc thì nước mía Viễn Đông, nhớ rồi, cảm ơn anh. PASTEUR NGAY Đó. ! CASINO SG. Còn casino Da kao nữa!



    GMC không thả dân đi phép tuốt ngoài đó đâu!

 

 

Similar Threads

  1. Dằn mặt lính chê !
    By Triển in forum Quê Hương Tôi
    Replies: 295
    Last Post: 05-23-2015, 10:28 AM
  2. Binh biến 11 - 11 - 1960
    By hoài vọng in forum Quê Hương Tôi
    Replies: 3
    Last Post: 11-12-2014, 03:37 PM
  3. Replies: 6
    Last Post: 08-05-2014, 07:05 AM
  4. Replies: 0
    Last Post: 04-29-2014, 07:53 AM
  5. Cho thuê lính đây
    By Lotus in forum Quê Hương Tôi
    Replies: 2
    Last Post: 07-15-2012, 07:28 AM

Tags for this Thread

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 10:35 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2026 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh