Results 2,351 to 2,360 of 2388
Thread: sổ tay lan huệ
-
10-24-2024, 04:52 PM #2351
Hồi nhỏ đi coi phin chỉ cần coi mấy khúc phin hoạt hoạ ngắn trước khi vô phin chánh, rồi ngủ gục vì phòng tối có máy lạnh dễ ngủ sau khi ăn kẹo bánh no bụng.
Còn nhớ cuốn phin Đít nây “Người đẹp và chàng lang thang” dịch từ tựa đề tiếng Anh “Lady and the Tramp” nhưng đã thay hết thành tiếng Tây “La belle et le clochard.” Nghe tên tưởng chuyện tình lãng mạn của Ngưu lang Chức nữ mà thiệt ra là chuyện khi loại thú yêu nhau. Coi xong hông muốn ăn thịt chó nữa.
Rạp ciné thời đó còn do công ty Pháp quản lý nên họ chiếu phim đem qua từ Pháp, dù là phim Mỹ hay phim cao bồi spaghetti. Trong phin thấy Clint Eastwood nói toàn tiếng Pháp. C’est moi, monsieur…D’accord… Ca va… Pas mal… Au diable.
Mấy phim đó bây giờ coi lại trong Youtube cũng vui. Voir ici.
-
10-25-2024, 09:07 AM #2352
*
Wow... Charles Annamvour... thiệt tình ốc ơi... wow..
Trong đây ngó bộ hổng ai bắt tín hiệu của ốc nhạy cho bằng xẩm nú heng. Hổng tin cứ hỏi khắc biết !
Spaghetti western là sở thích số 1 của 5AH. Bắn đoàng đoàng, kết thúc có hậu.
Clint Easwood nhờ đớp spaghetti í tà lồ mà thành ăn khách. Hổng nhớ hồi đó ở VN có chiếu không nữa cà ???

*
Tiếp nha.
Dà... từ bùng binh sài gòn ngó ra là nhiều đại lộ huyết mạch chánh lắm lận. Tính theo vòng xoay thì..
Đại lộ Hàm nghi, bên phải tuyền cơ sở ngân hàng và văn phòng dịch vụ tài chánh, bên trái là chợ gia súc (chim thỏ chó mèo khỉ trăn rùa cá kiểng... ) cùng các thứ liên quan (hồ vợt, lồng chuồng cũi và thức ăn riêng của thú)
Hồi nuôi đám sáo nhồng, tía mua cào cào châu chấu ở đây.
Tới cuối Hàm nghi đụng Tôn thất thuyết cắt ngang là vào trung tâm khu phố có tên chợ cũ, hổng thấy cái chợ nào ráo, chỉ tuyền tiệm ăn hoa việt. Lâu lâu được tía dẫn đi ăn cháo cá ở đây. Chợ cũ nổi tiếng món cháo cá, bán giấc tối cho thực khách sau giờ làm, và bán giấc khuya cho đám phụ nữ làm những nghề ngoài giờ hành chánh (ca ve, gái gọi...).
Kế Hàm nghi là những đường nhỏ, khu vực đông hoa kiều, đường Cô Bắc, cô Giang, Ký con... có cơ ngơi to đùng của chú hoả Hui bon hoa.
Rồi tới đại lộ Trần hưng đạo, Lê lai, Huyền trân công chúa, và chợ Bến thành. Rồi Tạ thu thâu và đại lộ Lê Lợi.
Lê lợi hẳn là con đường sanh hoạt chánh của trung tâm thành phố. Bên trái (gần Tạ thu thâu) là những kiosque, bán vải quần áo đờn ông, dụng cụ linh tinh thể thao âm nhạc. Có nhà sách Khai trí to đùng 2-3 tầng với nhiều khu, chia theo thể loại, ngôn ngữ... Có dạo, sau khi anh hai ra nước ngoài tu nghiệp, tủ sách gia đình đình trệ số lượng, nú tui mang lunch, bắt bus ra đây ăn lén và đọc sách chùa, thành vẫn nhớ ơn bác Trương đã mở lượng hải hà ngó lơ cho học trò nghèo khai trí sáng.
Nhưng... teng teng teng tèng... lề đường phải Lê lợi, gần hàm nghi, mới là chổ lui tới của anh hai (rạp Vĩnh Lợi và những kiosques chuyên trị âm nhạc : sách nhạc bài nhạc, dây đờn, tuner, mediator... )
Các bản nhạc việt hầu hết của nhà xuất bản Tinh hoa miền nam, in rồi gập đôi lợi theo chiều ngang một tờ giấy khổ lớn.
Mặt bìa trước offset 4 màu, có hình vẽ theo chủ đề, tựa bản nhạc, tên tác giả (nhạc sĩ và tên người đặt lời). Hai trang trong là nhạc.
Bìa sau ít quan trọng hơn, thường khi là danh sách những tác phẩm khác của cùng tác giả.
Hình vẽ là hồi đầu, sau này có lẽ để giảm chi phí và thích hạp thị hiếu, tranh bìa trước đã nhường chỗ cho những hình chụp theo chủ đề, hoặc hình nghệ sĩ (tác giả viết nhạc hay ca sĩ hát nhạc...)
Cái đáng nói ở đây là... hình vẽ bìa trước bản nhạc luôn luôn là một tác phẩm hội họa nghệ thuật thứ thiệt và thứ dữ.
Chỉ một đồng rồi đồng 25 xu, đồng rưỡi là đã có trong tay một bức tranh giấy nhỏ và nhẹ, cùng một bản nhạc hổng chừng lớn và nặng cân - say lòng người chơi nhạc, người nghe nhạc - và say mắt đứa ngó bìa nhạc, vì chưa thể hiểu gì -
TB cho Plat :
Quên trả lời cho Plat. Chị nú hổng biết tin tức chi của LH, HH, PPVy, TK hết Plat ơi. Qua lợi tán dóc trong phố thôi chớ hổng ra ngoài con phố rùm beng này. Có thể cô ngô áo đỏ biết bị cô ấy nằm trong hội đồng quản trị phố xá. Lóng rày chị nú cũng ít đi xa, lắm khi nghe cái tên nhưng hổng nhớ đích xác là ai. Chưa kể tới những biệt danh trong nhóm sanh hoạt họ dùng cho nhau, nghe nhưng theo hổng kịp.
Sóng sau dồn sóng trước là chuyện đời thường, người cũ thưa dần người mới xuất hiện.
Bên đây ngập lá vàng rồi, chắc tuần tới cây sẽ trơ cành. Năm nay thời tiết ấm lâu và có thể mùa đông sẽ khắc nghiệt hơn sau đó.Last edited by ntđl; 10-26-2024 at 06:26 AM. Reason: viết thêm
Make the long story... short !
-
10-27-2024, 06:50 AM #2353*
Tiếp nè...
Sách vở biểu chủ nhơn nhà xuất bản Tinh hoa họ Tăng gốc minh hương, lập nghiệp tại huế. Thoạt tiên mở tiệm bán sách, sau in các bản nhạc rời, khấm khá lên rồi thành lập nhà xuất bản. Sách cũng nói ông tánh tình rộng rãi xởi lởi, tiền tác quyền rất hậu hĩnh cho dù khi ấy cạnh tranh ấn loát không có nhiều. Nhà Tinh hoa lập thêm chi nhánh ở miền bắc và miền nam. Khi đất nước chia đôi, nhánh bắc không còn. Vài năm sau vì sức khoẻ, nhánh trung (...ương) cũng đóng vĩnh viễn, chỉ còn lại nhánh miền nam với tên bảng hiệu Tinh hoa miền nam THMN, do đàn em của ông quản trị, nhạc sĩ Lê Mộng Bảo, nổi danh với Trăng mờ bên suối (thì phải ?... người hẹn cùng ta đến bên bờ suối, rừng chiều mờ sương ánh trăng mờ chiếu...) Người phụ trách vẽ bìa nhạc cho THMN là họa sĩ Duy Liêm, nét cọ giản dị, thoạt đầu trừu tượng abstract sau nghiêng dần sang lập thể cubism - xin đừng hỏi nú tui abstract cubism giống nhau khác nhau chỗ nào heng, bị khúc ni nú tui hổng biết vì chưa học tới -
Chúa nhựt cuối tuần, theo anh hai đi dọc Lê lợi, ghé mấy kiosques bán nhạc. Kiosque vuông vắn diện tích chừng sải tay là cùng, các bản nhạc được xếp từng hàng dọc, kề cận nhau, với tựa đề ló ra chút nẹo cho khách mua chọn lựa. Bản nào cũng là tranh Duy Liêm ráo nạo, nét vẽ tương tự hổng sai sẩy. Thời gian đầu ngó bộ còn thanh bình thạnh trị, thơ và nhạc êm ả xuôi dòng, tương lai trước mặt một màu tươi sáng. Tuy hội họa VN trở mình theo hướng đi thời đại mới, nhưng các họa sĩ y hình còn nặng khuynh hướng bảo thủ thiên kiến, coi đám trừu tượng lập thể là bắt chước thiếu sáng tạo hài hòa. Thị nú ngó tranh trừu tượng thấy kỳ cục lạ lùng ngộ nghĩnh hiểu hổng ra - có hỏi cũng nghe trả lời : nghệ thuật là cảm nhận chớ hổng lý luận, thành cũng như không.
Rồi bản "tình quê hương" lù lù xuất hiện.
https://dutule.com/images/file/tilNX...ong-tonhac.jpg
Last edited by ntđl; 10-29-2024 at 04:50 AM. Reason: edit hình
Make the long story... short !
-
10-28-2024, 06:35 AM #2354
*
Bài nhạc Tình Quê Hương trên kia là thơ Phan lạc tuyên do Đan thọ phổ nhạc và Duy liêm vẽ tranh bìa.
Về thi sĩ : Dòng họ Phan đông đúc, gốc gác Nam định, nổi tiếng văn học. Sau hiệp định Geveve, một nhánh di cư vào nam.
Nhà văn nhà báo Phan lạc Phúc (của mình) có thể là anh em họ gần xa với nhà thơ Phan lạc Tuyên hổng chừng.
Phan lạc Tuyên là đại uý tâm lý chiến VNCH. Khi pháp rút, đất nước tam thời chia đôi ở sông Bến hải, vĩ tuyến 17, ông là người đã tiếp thu quân khu 5 trung phần. Ông còn được đề bạt vào ghế tỉnh trường, coi cả hành chánh lẫn quân sự, khi mới 30 ngoài, nghĩa là rất được trọng dụng, và sẽ là vị tỉnh trưởng trẻ tuổi nhứt của nền đệ nhất cộng hòa khi ấy. Chẳng may xảy chánh biến 11 novembre, đám lãnh đạo cao cấp trốn được ra ngoại quốc, Phan lạc Tuyên do có dính líu mà vì kẹt lợi nên đành phải vượt tuyến ra bắc. Phan Lạc Tuyên hổng phải là người phía kia cũng hổng phản tỉnh chi ráo, được họ để yên với mục đích tuyên truyền, rồi buộc phải sống còn bằng các sanh hoạt nghệ thuật nhỏ. Tại bắc hiện nay, dòng họ Phan lạc vẫn còn, đây là những người không di cư vào nam năm 54, và... trong số ấy, có thể cả đám con cháu thi sĩ nữa - giả như ông sanh con đẻ cái sau này -
Về nhạc sĩ : Đan Thọ cũng bắc di cư 54. nú tui chưa gặp bao giờ, chỉ biết ông kéo vĩ cầm trong dàn nhạc Tiếng tơ đồng của Hoàng Trọng. Nhưng con trai ông, anh Đ.T thì gặp hoài trong câu lạc bộ thể thao cercle sportif Tao đàn. Hồi anh hai chỉ mới có Lambretta thì anh T. đã ngon lành lái chiếc Triumph made in ăng-lê, hào huy phong nhụy gì kể. Anh T có một cô em gái sắc nước hương trời tên T. nú tui dòm còn mê mẩn huống chi bọn đực rựa (trong số ấy dĩ nhiên phải có anh hai).
Về họa sĩ thì có gặp 1 lần, chỉ là tình cờ. Mỗi 2 tháng tía về Bình dương đặt tranh sơn mài tại tiệm Thành Lễ. Tiệm Thành lễ khi ấy còn nhỏ hìu, trụ trì tại một ngã tư đường ngay tỉnh Bình Dương. Sau này kinh doanh phấtt lên, Thành Lễ có trụ sở ở trung tâm sài gòn, nhắm vô khách ngoại quốc, với một phòng trưng bày bề thế trên đường Tự do, gần bến tàu. Duy Liêm vẽ bìa nhạc cho Tinh Hoa và vẽ tranh làm sơn mài cho Thành lễ. Tranh cho nhạc đường nét lập thể màu sắc giản dị bao nhiêu, thì tranh sơn mài đường nét tinh tế, màu sắc óng chuốt bấy nhiêu. Và rất được ưa chuộng. Sau khi vẽ xong bức tranh, Duy Liêm còn lo luôn phần kỹ thuật mỹ nghiệp cho bức họa của mình, khi tranh được "sang qua mộc bản" (hy vọng nhớ đúng term này) nghĩa là cọp dê, phóng lớn lên gỗ, và giao qua cho thợ chế biến thành sơn mài, theo đúng màu sắc và tỷ lệ nguyên thủy của bức tranh. Tranh sơn mài là tranh hiện thực realist, có sao vẽ vậy người ơi, hổng siêu thực, trừu tượng lập thể chi ráo !
Một kỳ hè, theo tía lên lái thiêu đặt đồ gốm và Bình dương đặt sơn mài, tới Thành lễ, tía chỉ vô ông kia rồi nói : họa sĩ của hai anh em con đó. Xong day sang ổng cười cười "con gái tui chê anh vẽ xấu thua cả nó". Ổng hỏi tranh nào vậy bác, tía nói tranh tình quê hương. Hoạ sĩ mới day qua tui xoa đầu biểu : biết là xấu chớ nên đâu dám ký tên vào. Trời thần ơi, thiệt là quê xệ
*
Về bài hát.
Mở bản nhạc ra, ngay trên khóa nhạc đầu là một hàng chữ tuy ngắn nhưng khó hiểu với con nít ranh : Tango Habanera.
Anh hai biểu đây là thể điệu nhạc sĩ chọn cho đứa con tinh thần của mình, tango là tango, cấm chỉ thay đổi sang điệu khác (triệt để cấm, tự do trong khuôn khổ cũng không luôn). Hồi nớ nghe vậy biết vậy mà hổng hiểu thành cũng hổng thắc mắc. Mãi sau này mới hiểu thế nào là tango. Còn habanera thì nú tui chỉ mới hiểu ra... tuần trước.
Sách vở biểu đi sau tango thường khi còn thêm vào những terms phụ khác. Tui ráng đọc nhưng rắc rối mè dòng lô thành hổng thấu đáo, chỉ biết nhạc tango để hát để khiêu vũ, phát xuất từ đất Argentina. Tango là anh em thúc bá với samba Brazil. Samba ồn ào náo nhiệt nhiêu thì tango thắm thiết tình tứ nhiêu, nên tango còn là nhạc cua đào. Tango habanera là tango có hình thức folk music folk dance của xứ Cuba. Nhịp trong tango habanera giữ vững cố định, không thay đổi suốt từ dòng nhạc đầu tới dòng nhạc cuối. Trong tango argentina, trái lợi, nhịp thay đổi theo thuở theo thì, fantasy on-off tùy ý người chơi nhạc hát nhạc và vũ công trình diễn.
Nói như vậy thì có lẽ tango argentina là điệu tango sắc màu, cốt phô trương chào hàng lộ liễu (hàng tui mới là hàng thứ thiệt thứ dữ). Đầu bên kia là tango habanera, sắn khoai cục mịch đồng ruộng quê mùa... chết cha luôn !
Thảo nào... nhạc sĩ Đan thọ (và có thể cả thi sĩ Phan lạc Tuyên) đã chọn habanera cho sáng tác của mình, bởi cái tình cho quê hương là tình lương thiện thiệt thà. Hoa lá cành ỏng ẹo màu mè hổng cách chi là tình quê hương đặng, chỉ dùng cho loại tình với "ý đồ lợi dụng", sao mà trong sạch ngạt ngào như tình quê hương.Last edited by ntđl; 10-28-2024 at 12:16 PM.
Make the long story... short !
-
10-28-2024, 01:33 PM #2355
*
Tiếp theo và hết.
Nhờ cây guitare mà thinh không tủ sách gia đình đầy nhạc việt.
Hồi thằng tư con dì tư (bên má) lên SG, vào ở chung nhà đi học, rồi cũng tập tành guitar, nhưng đốt giai đoạn, hổng carulli chi cho tốn thì giờ.
Tư thẳng đường học nốt nhạc, học bấm gam để đệm liền cho bạn bè ca giải trí giữa giờ.
Lúc anh hai ra ngoại quốc thì tư sở hữu luôn cây đờn. Rồi thăng tiến nghề nghiệp, tư tập cho xẩm nú ca để còn đệm theo cho quen tay.
Đây là lý do vì sao có dạo tui thành ca sĩ bất đắc dĩ cho tư và thuộc rất nhiều nhạc việt.
Sáng chúa nhựt nào hai chị em cũng xuống phố lùng nhạc ôm dìa, cơm nước tối bài vở xong là xúm nhau hát ca tài tử.
Anh hai trở về, nhưng hổng ôm đàn nữa, mà mê mải với sách vở văn chương, bị khi này anh đang yêu em gái văn khoa.
Cây đờn thành vật bất ly thân của tư, tới độ khi rời nhà đi ở trọ chung với bè bạn cho tiện việc di chuyển, tía cho phép nó mang cây đờn theo luôn.
Rồi chiến tranh leo thang khốc liệt, Tư thuộc hạn tuổi đôn quân, đậu rớt chi cũng vô lính ráo, cây guitare được trả về, tía mang đờn máng lên giá, bởi khi ấy cả hai anh (anh hai và anh tư của tui) đã không còn.
Thằng tư sau cũng mất tích trên đoạn đường lui quân "di tản chiến thuật", tháng ba 75
Cây đờn thành vô chủ, được tía bỏ vô thùng đờn cất vào kho chứa vật dụng gia đình.
Hồi sang đoàn tụ, tía mang theo cây đờn gia bảo kỷ vật gia đình.
Truyền nhơn kế tiếp là thằng bánh tí, nhưng bánh tí lại học violin - sau này chơi thêm bass guitare điện trong ban nhạc nhà trường - cây guitare được tía mang treo lên tường phòng nó, rồi tường nhà nó.
Mãi tới khi tía má cùng ra đi, cả hai chưa hề có dịp nghe lợi bản Recuerdos de la Alhambra như đã hằng ao ước !
https://www.youtube.com/watch?v=CzNVrr3oHLM
*
Duyên Khởi.
Cứ lòng vòng rồi quên luôn cái tựa đề "Thơ và Nhạc", thơ được nhạc phổ vào.
Bên ngươiviet.com tui đọc được bái viết của Phan Lạc Phúc về nhạc sĩ Phạm đình Chương, nhắc tới "vụ việc Khánh Ngọc",
vụ việc không trong ngoặc kép, xong hồ nghi cái ngoặc kép đã rơi rớt giữa đường - chớ Phan lạc Phúc đời mô viết vậy bao giờ -
Vào nét lục tìm, lòi ra bản nhạc Thà làm hạt mưa bay của Thanh Tùng phổ từ thơ Lý Thiện Ngộ...
Rồi dây nhợ lòi ra từng chùm từng chùm... Rồi lan man tới luônTình quê hương. Khởi duyên là như vậy
Mà cắm cúi nói miết tới quên luôn một chi tiết quan trọng : Thằng hai nhà chú tư (bên tía) dặn đừng mất công kiếm coi nhà thơThiện Ngộ là ại
Bị vì... Thiện Ngộ hổng phải tên riêng, cũng hổng phải bút hiệu, mà là pháp danh,
"Chị út cứ "trả gió cho mây ngàn bay" đừng thắc mắc chi nữa "Last edited by ntđl; 10-29-2024 at 04:58 AM.
Make the long story... short !
-
10-29-2024, 08:06 AM #2356
Đàn im tiếng phong kín tuổi buồn...
Số phận cây đàn buồn quá. Nhưng mà sự nghiệp cầm ca của chị Nú vẫn có thể tiếp tục nếu có ông bầu 5 đọc câu này.
Đây là lý do vì sao có dạo tui thành ca sĩ bất đắc dĩ cho tư và thuộc rất nhiều nhạc việt.
-
10-31-2024, 07:20 AM #2357
*
Ahhhh ốc.
Chiệng làm ca sĩ cho thằng tư học đệm đàn là chuyện bất đắc dĩ ốc ơi, và xảy ra 6 chục năm trước, hồi đôi dây thanh quản của nú tui vẫn tốt nguyên.
Khổ nỗi... tui hổng biết cách điều khiển chúng nên thường ca trật tông ... de justesse ! Nhưng thằng tư thiệt là hổng care, chỉ cần tui hát trúng nhịp để nó luyện bấm dây đờn cho đúng phách.
Hát miết rồi ớn quá, tui dở chứng nói câu giã từ, tư năn nỉ miết hổng xong, bèn dùng chiêu tình cởm, nhắc lợi những ngày hè xuống biên hòa, theo anh em nó vô rừng hái cây trái dại và tắm suối, nhưng rồi vẫn hổng thành công, bị tui vốn lì có tiếng (cái này 5AH đồng ý 2 tay 2 chơn luôn) Xong ép lòng, nó phải lâu lâu mua vé dẫn tui coi hát Vĩnh lợi, tháng nào hổng có xi nê phải trả tiền mướn ca sĩ để nàng mua đồ đớp giữa giờ giữ giọng oanh dzàng.
Lập gia đình bên đây, tui vớ trúng chiêng gia đờn thứ thiệt thứ dữ, hành nghề tài tử đường dài. Nghe nói hồi trung học, các em gái hậu phương bu quanh, trước nhờ vả sau tặng đồ ăn thức uống giữa giờ, trúng mối làm ăn. Nghe kép kể thiệt sự tui hổng tin tưởng cho lắm, nghĩ chắc phải ít nhiều... "khiên cưỡng" giựt le, sau té ra có thiệt. Cũng bởi kép nọ rành rẽ, hổng đệm theo nhạc viết nhưng theo nhạc ca.
Tông nào thì tông, chỉ cần nghe câu đầu là đã bấm ra đám gam sát sạt, dương cầm guitare chi kép chơi ráo, bị vậy đám ca sĩ tài tử nhà trường cứ đòi "anh đệm dùm" chớ hổng chọn ai khác nữa. Và mùa nào thức nấy đớp mệt xỉu luôn.
Cái nú tui hiểu hổng ra là... lỗ tai thẩm âm tốt vậy mà sao lỗ miệng phát âm kỳ quá trời, lẫn lộn v với d, không g với có g, tr với ch., x với s .. cứ thế lộn tùng phèo, hổng cách chi sửa đặng. Chưa kể là... bản nhạc buồn lời xìu rìu cách mấy, vô tay chả một chập đều thành nhạc vui tươi sống động ráo !
Cũng có khi chả đệm cho vợ con anh em ca giải trí giữa giờ. Ai cũng OK, nhưng tới tui là có chiệng, hổng phải từ chả nhưng từ đám con. Chúng biểu nghề ca sĩ tài tử thiệt sự hổng fit vô tui. Lý do... tui ca đúng nhịp nhưng sai tông, mà tui ca tông nào nhạc sĩ bắt liền sang tông nớ. Hai nghệ sĩ trình diễn một chập thì khán giả hết còn nhận ra ca sĩ đang hát bản gì ! Nhưng có hề chi, hát hay hổng bằng hay hát.
Chừ thì ca sĩ giải nghệ lâu rồi, còn nhạc sĩ có dạo vẫn đệm đờn cho các buổi recital tại gia. Nhớ đâu đó lâu rồi, Khánh Ly qua đây trình diễn, tối đó ổng được nhờ, tới nhà người tổ chức đệm cho bà biểu diễn giúp vui một nhóm cử toạ nhỏ. Hồi dìa, chả tỉnh bơ nói : KL hát hổng hay bằng em. Nghe hết hồn luôn.
Chừ thì hổng ai cần guitare đệm nữa rồi, kỹ thuật tân tiến lấn vào âm nhạc, chỉ cần hệ thống âm thanh tốt và duy nhứt 1 cây piano điện là đã có hẳn một dàn nhạc nhỏ riêng cho mình. Hệ thống lọc âm với echo phụ họa giúp các giọng ca hay hẳn lên. Cái này mới biết bữa chúa nhựt vừa qua thôi, trong buổi họp thường niên hội y sĩ, tổ chức tại một nhà hàng, với các ca sĩ cây nhà lá vườn hát vài bản giúp vui gia tăng khí thế buổi họp. Bàn tui ngồi kế ngay cây organ điện, bà bun-xịt kiêm ca sĩ tài tử già tới bên, biểu ông nhạc sĩ "anh làm ơn thêm echo dùm tui chút xíu nữa". Té ra echo điều chỉnh lên xuống được, thiệt là tối tân quá. Tui nói với 5AH : giờ mới hiểu ra vì sao anh triền miên thất nghiệp !
Chừ trở lợi nghề hử ? Rồi trở làm sao ? Chun đầu vô lu ca lấy khí thế heng, rồi gởi tác phẩm ra ngoài công chúng cách nào.
Muốn nghe còn chưa nghe đặng, ở đó mà trình diễn giúp dzui !
Make the long story... short !
-
11-01-2024, 05:53 AM #2358
*
Làm ca sởi bất đắc dĩ thành tui phải hát mỗi tối để tư tập đờn. Ca miết rồi thuộc lời, thường khi nhớ lời mà hổng nhớ ra tên bản nhạc, phải lấy câu nhạc đầu làm tên cho nó luôn.
Nhạc thời tui, tui thuộc như két. Những bản mới sau này thì mù tịt, lắm khi còn chưa được nghe nữa cà.
Rồi sao ? Dà đâu có sao, chỉ ấm ách khi nghe các clips nhạc dán trong youtube bị hát sai lời, thường khi một vài chữ, lắm khi sai nguyên câu.
Sai nốt nhận diện hổng ra bản nhạc, trường hợp của ca sĩ thị nú heng. Sai lời làm ý tình bản nhạc tiêu luôn.
Thính giả còn ấm ách thì chủ nhơn tác phẩm hẳn phải điên tiết, tim gan chạy thẳng lên đầu hổng chừng, rồi có màn ép lung tung
Thành ra... hễ ca ráng ca cho trúng nốt (hổng được thì ca trong nhà trong bếp cho chồng con nghe thôi), hát cho trúng lời. Cái ni kêu bằng tôn trọng cả tác giả lẫn thính giả.
Nếu tôn hổng đặng cũng nên vì lòng bác ái chúa, đức từ bi phật, đặng tránh dùm họ chiệng giữ mồm giữ miệng sạch sẽ, phòng ngừa... Alzheimer.
Dà, nói thiệt đó, hổng dỡn đâu.
Thì cuối tuần trước theo 5AH đi dự ngày y tế tổ chức cho cộng đồng, một trong 4 diễn giả là cô nha sĩ trẻ, trình bày chuyện vệ sanh mồm miệng răng nướu.
Cô nói : một khảo cứu reasearch đã nhìn ra chiệng liên quan giữa bịnh răng nướu và Alzheimer. Nhiễm trùng đầu cổ, trong đó răng nướu đứng đầu bảng, là con đường ngắn nhứt dẫn tới não. Thành ra... mấy bác mấy cụ nhớ chăm sóc răng nướu cẩn thận, tới nha sĩ khám định kỳ mỗi 6 tháng.
Tụi tui là 2 trong những cụ nọ, nghe rồi nhảy nhỏm, nhứt là 5AH, một chiêng da ăn hàng thứ thiệt và thứ dữ ngay từ thuở thiếu thời. Dìa tới nhà, chả tiên bố tiên tía, rằng thảo nào lóng rày anh hay quên, thiệt là lên ruột. Rồi để trấn an tinh thần ông chồng đang sốt vó, vợ ổng mới lý luận vầy : Diễn giả trước cổ, một chiêng gia tâm thần nói về dementia và bịnh Alzheimer, chắc anh còn mắc đớp bánh bao (do ban tổ chức cung cấp, đớp luôn cái bánh của vợ) thành hổng nghe ra heng. Dementia là triệu chứng, Alzheimer là bịnh tật. Psychiatrist biểu chẩn đoán Alzheimer là chẩn đoán mò, dựa trên lâm sàng clinic. Để confirm bịnh phải chờ... autopsy não (giảo nghệm não). Thế thì... Alzheimer là nguyên nhơn nhiễm trùng mồm miệng răng nướu vì người bịnh đã quên vệ sanh, chớ đâu có màn chạy ngược chiều như nha sĩ doạ dẫm !
Vậy chớ có vẻ ổng cũng hổng tin vợ cho lắm, như thường lệ ! Thời nhỏ kép ẩu tả gìn giữ mồm miệng, chừ răng cỏ ển ển xìu xìu. Mất bò mới lo làm chuồng, vệ sanh kỹ tới sốt ruột. Tối tối cơm nước xong, chả ra ngồi trước TV, vừa nghe bản tin cuối ngày vừa kéo dây chà kẽ răng sồn sột, thiệt lên ruột. Tui nói chả vậy mòn hông răng hết còn gì. Nhưng chả phe lờ, lại còn được con binh, rằng vệ sanh răng cỏ đúng cách phải như thế !
Để suy nghĩ tiếp heng.
Make the long story... short !
-
11-02-2024, 05:06 AM #2359
-
11-02-2024, 10:45 AM #2360
*
Lễ các thánh năm nào, 1st Nov, cũng đi nhà thờ để nghe kinh cầu các thánh bằng tiếng latin. Năm nay hổng có dịp.
Nhớ những ngày nhỏ, tối tối lần chuỗi chung với bà ngoại và má - vừa đọc vừa ngủ gật - tuần tự 50 chục kinh của 5 sự thay đổi mỗi bữa, sự mến sự thương sự mừng. Rồi ông thánh bà thánh có kinh, được lần lượt lôi ra xin xỏ, mỗi bận 5-6 vị. Và kết thúc bằng một kinh cầu dài, thường khi là kinh cầu đức bà, thỉnh thoảng thay đổi bằng kinh cầu các thánh, nhứt là trong mùa các đẳng linh hồn suốt tháng november.
Đọc chuỗi mân côi ê a buồn nản lắm cà, nhưng bắt qua kinh cầu là tui tỉnh liền, phần vì biết buổi cầu kinh sắp vào kết thúc, phần vì hổng hiểu cách nào, tui thuộc cả hai kinh dài thòng nọ, tới nỗi má và bà ngoại thường nhường phần xướng lợi cho bé con, chỉ giữ phần đáp (xin thương xót chúng con... xin cầu cho chúng con). Đây là lúc tui thấy mình quan trọng hẳn lên, thần trí bay bổng, sửa soạn vào sống chung với chúa đức mẹ và các thánh trên thiên đàng.
Đọc kinh tối với má với bà coi vậy mà chưa siêu đẳng cho bằng với dì hai. Trời thần ơi, hoặc có lẽ dì hai nhiều stress quá hay hưởn quá, nên chương trình kinh tối của dì dài gấp đôi, lắm khi làm luôn cả ba sự một thể (150 kinh) để còn được ơn toàn xá đại xá toà thánh.
Dì hai có học, cả tây lẫn đông, nên thường khi chơi luôn kinh cuối bằng tiếng hán việt làm màn chảnh (phục dĩ chí tôn, chân chúa cửu trùng, cao ngự tri thiên, khả tiểu phàm phu...bla bla bla..) Ba thị nữ theo hầu (thị lên thị nhét thị nú) đứa nào cũng nhíp mắt ráo nạo, hổng cần phải hiểu.
Chừng tới phút cuối (nhơn danh cha và con và thánh thần) y phép dì hai lên cao giọng cho chúng tỉnh, để còn la tướng lên Ameeeeeen gọn lẹ kết thúc buổi kinh.
Tía và đám anh chị lớn (cả ruột lẫn họ) đều hổng tham gia hưởng ứng. Tía nói má và dì hai bay rảnh rang cầu nguyện cho nguyên gia đình là đủ, bề chi nên vì lòng bác ái mà nhường bớt chỗ cho thiên hạ trong nước trời, chớ còn vô trỏng ngó qua ngó lợi, tuyền chỉ thấy lý lê trần nguyễn thôi thì ích kỷ quá xá !
Nhưng kinh tui ưng nghe nhứt hẳn phải là kinh cầu đức mẹ hằng cứu giúp, đọc trong những buổi chầu mình thánh chúa tại nhà thờ dòng chúa cứu thế trên đường yên đổ (hy vọng nhớ trúng). Chiều thứ bảy, dì hai kêu xích lô máy từ Khánh hội qua Vĩnh hội đón má đi chầu chung. Dì hai và má ngồi ghế, kẹp thị nhét ở giữa. Thị lên và thị nú ngồi xệp xuống sàn xe, hay tay bám chắc càng xe để tránh tai nạn, màn bị đẩy thẳng ra phía trước khi xe thắng mạnh. Lưu thông thời nớ hổng cần security code chi ráo, mà mức độ tai nạn ngó bộ hổng nhiều.
Nhà thờ dòng chúa cứu thế sơn trắng, uy nghi bề thế, với tháp chuông hang đá đức mẹ bên ngoài, bên trong trần vòm rộng và cao, âm thanh vang dội rất mực.
Tại ghế ngồi, nghe kinh đọc (giọng miền nam)
... Lạy thánh nữ đồng tring Maria là lẹ rất nhơn từ. Xin hãy nhớ xưa nay chưa từng nghe có người nào chạy tới cùng đức mẹ, xin bầu chữa cứu giúp mà đức mẹ từ bỏ chẳng nhậm lời. Nhơn vì sự ấy tôi lấy lòng trông cậy than van, chạy đến xấp mình xuống dưới chơn đức mẹ...
Đọc rồi hát, tiếng cầu tiếng hát bay lên cao, vọng xuống lỗ tai đám trẻ, cùng hương huệ ta thơm ngát, y chang tiếng vọng từ trời, và chúng sửa soạn thiu thiu, cho tới khi má và dì hai cầm cây quạt giấy xếp gọn trong tay, thưởng cho đứa một cái ngay đỉnh đầu để chúng thức giấc tiếp tục sự nghiệp kinh mến chúa mẹ và thánh cả giu-se.
Hồi dì hai dẫn đám con sang pháp đoàn tụ gia đình. khi này qúi nữ dọng dọng bằng cục xà bông (hết còn là cục kẹo), và hết dịp đi chầu dòng chúa cứu thế.
Nhà vẫn ở Vĩnh hội Bến vân đồn ngay dốc cầu, rồi theo má cuốc bộ băng ngang cầu ông lãnh, đi lễ đi chầu ở nhà thờ hồng, đền thánh phan xi cô tại Bến chương dương.

Last edited by ntđl; 11-02-2024 at 04:10 PM. Reason: dán linh
Make the long story... short !



Reply With Quote
