Results 2,961 to 2,970 of 3196
Thread: Góc Chiều
-
08-12-2025, 02:41 PM #2961
-
08-12-2025, 03:14 PM #2962

Sư huynh đúng (externally controlled). Nói tới vụ 401K làm Chiều nhớ lại một câu chuyện thực về bạn của bạn Chiều, ảnh đạo Tin Lành, ảnh không giàu có gì đâu, công lao đi làm dành dụm tiền bỏ vô 401K để về hưu, vậy mà bị thuyết phục làm sao đem ra đưa hết luôn cho nhà thờ.
Cách đây không bao lâu, sư huynh còn nhớ về bà Thanh Hải vô thượng sư không, Trời! gia đình bạn và chị nuôi là những Eng mà vẫn bị manipulated, ly dị chia tài sản để chồng họ đem vô dâng cho bà ta. Sau khi vô chuyền tâm ấn, uống nước chi đó là bị thôi miên. Chiều có cảm giác họ có ma lực đó sư huynh, có tài thuyết phục.Last edited by chieubuon_09; 08-12-2025 at 03:19 PM.
-
08-12-2025, 09:17 PM #2963Chắc họ bị bỏ bùa mê thuốc lú gì đó mỗi lần tẩy não rồi từ từ bị lú lẩn đi. Sư huynh thì không có quen ai. Nhưng ông già bà già sư huynh hồi còn sinh tiền cũng có quen mấy người bị vấn nạn bà Thanh Hải. Họ cũng mất hết mọi thứ. Ở Vũng Tàu có ông sư gì đó chuyên bán thuốc nam và nước tương. Uống nước tương của ổng mấy triệu bạc trị được bá bệnh.

-
08-13-2025, 11:40 AM #2964
Sư huynh có tin vụ bùa bằng son môi không sư huynh, Út Chiều không tin mà không dám thử lại gần họ để bị mê (O: Vườn nhà có cây tía tô ai nhìn cũng thích, xúi Chiều cắt uống giúp giãm mỡ lop lop lop .... nếu mà mình thiếu cẩn thận uống với thời gian dài là sẽ bị phản ứng phụ máu cao. Thuốc nào cũng có hai mặt lợi và hại nên tin ba cái thuốc lăm băm là tiêu đời

-
08-13-2025, 11:53 AM #2965
Sư huynh nghĩ bùa là những thứ thải ra chất mê mệt tinh thần trong phút chốc, có thể là chất hoá học, cũng có thể là cây cỏ gì đó thải ra mùi. Cây ngải hay gì đó hông ta? Mấy cái này vời "thầy Wàng Thu Diệp" vào hỏi mới được, tự vì hồi xưa thấy thầy Diệp viết truyện "Bùa Lỗ Ban".

Vụ Tía tô là nướng than miếng thịt lên, rồi dùng lá tía tô gói ăn là bá phát á Út Chiều. Chỉ nói thôi mà nước miếng ngậm một họng rồi. hahaha Mô Phật nhà iem ăn chay.
-
08-14-2025, 08:48 AM #2966
HI O Chieu
Wow, O Chieu giam? lbs dzui hah,LPhy gain lbs kho’ khan ,8/2025 ,LPhy 83lbs
Khi shopping LPhy chon XXS
Ghe’ tham Ma O Chieu &chu? nha O Chieu nha
Chuc’ quy’ Anh Chi trong PR ngay that vui ve? .
-
08-14-2025, 01:45 PM #2967
Út Chiều tìm hiểu về cây ngải. Thì ra nó chỉ là một loại rau thôi sư huynh, loại thảo dược cũng giúp cho sức khoẻ với liều lượng vừa phải, nếu lạm dụng sẽ không tốt.
Dạ hôm qua Chiều cuốn lá tía tô với thịt sườn nướng ăn không loại bỏ bớt cơm.
Mugwort

Wooooow lý tưởng quá LPhy ơi
, nhưng đừng để bị ốm quá nghe. Chiều cố gắng giảm cái bụng mỡ là chính đó. Cám ơn ghé thăm mạ, hôm kia đang đút ăn bỗng dưng mạ nói chữ _Đẹp, Chiều nghĩ là mạ nói cô CNA trẻ, hay y tá, nên hỏi lại thêm lần nữa _ mạ nói con đẹp hả, nhìn mạ gật đầu .... Trời chắc phải đi mua vé số
-
08-14-2025, 09:01 PM #2968
Thôi tiêu rồi, Út Chiều không tin. Chiều nay nhớ tắm rửa sạch sẽ, gội đầu 3 lần bằng bù kết và chỉ dùng nước nóng hâm hâm mát đã nấu chừng 4 xô lớn, chứ đừng dùng nước vòi. Sau đó vô nghe chuyện ngải nha.
Hẹn tập tới.
-
08-15-2025, 04:45 PM #2969
Tắm rửa sạch sẽ, gội tóc bù kết ba bận như lời dặn chưa? Nếu làm rồi thì ngồi đọc bài của ông cựu ký giả tự do Nguyễn Minh Chí nhe. Có lạnh cẳng thì cứ từ từ rút lên, ngồi trong nhà mình thì thoải mái kín đáo hông ai thấy.
Chuyện bùa thư ngải ếm…
Nguyễn Minh Chí – 8 tháng 5, 2022
Bài 1: BÙA, CHÚ VÀ NGẢI… LÀ CÁI GÌ?
Trên đường về Tây Nguyên lắm huyền thoại, thỉnh thoảng lại gặp những vạt rừng đôi khi sát vệ đường. Gồm cả đại thụ lẫn lùm bụi rất đỗi hoang vu… Lâm tặc hoành hành bao nhiêu năm, vì sao lại chừa ra chút xanh thắm nhỏ nhoi đi kèm lợi nhuận? Hỏi ra mới biết đó là “bồn ma”, tiếng Stiêng là… nghĩa trang! Lâm tặc thì nề hà gì mà không trộm của người đã chết? Ấy vậy mà chúng vẫn phải chừa ra những “bồn ma”. Thì ra do chúng sợ ngải! Loạt bài này chúng tôi sẽ trình bày những thứ gọi là bùa ngải có mặt trên vùng đất Tây Nguyên một cách chi tiết…
Nhờ một người bạn ở Quận 7, Sài Gòn, có ba đời làm nghề thầy pháp hướng dẫn, gặp được hàng loạt thầy ngải thầy bùa đích thực, mới thấy họ sống trong một thế giới có phần bất bình thường.
Khu vực Kim Sơn, Châu Sơn ở Buôn Mê Thuột đi về hướng huyện Lak vốn là khu vực Thiên Chúa Giáo, nhưng đồng thời cũng là nơi nghề bùa ngải thịnh nhất. Ông Toản, một Thượng sĩ chế độ cũ gốc dân tộc Nùng, dẫn chúng tôi đến khu vực ông ta coi là cấm địa, dùng để “thờ tổ”. Giữa khu vườn cà phê đang mùa khô hạn, có một căn nhà nhỏ xíu nhưng tường xây, mái ngói đỏ rực. Quả thực, khi bước vào nhà được gọi là nơi thờ tổ của ông Toản, cả ba chúng tôi không thể không sởn cả da gà.
Góc trong cùng có một nơi, chiếm độ 1/3 diện tích, được phủ bằng tấm riđô màu đỏ bầm. Theo cô bạn người bản địa đang làm công việc hướng dẫn viên bất đắc dĩ, nơi bí ẩn ấy là nơi ông Toản nuôi “ma xó”. Cô cho biết, trước kia ở vùng này, một chiếc nia bày xôi, gà, bắp… mà không cần đến người bán hàng. Ai muốn cứ đến lấy dùng và nếu nghe đâu đó có tiếng đếm “1,2…” cũng đừng quan tâm. Chỉ cần sau khi “mua”, nhớ bỏ tiền vào nia là xong. Nếu tham lam, bần tiện… bỏ đi không trả tiền sẽ nghe đếm lần nữa. Và, về nhà đổ bệnh trầm kha do việc biển lận vài thức ăn không đáng. Nếu biết chỉ cần tìm đến để trả tiền là khỏi ngay như chưa từng bệnh!
Chữ Bùa, tiếng Hán Việt là Phù. Tinh thần và quyền lực của Bùa được thể hiện qua các hình thức như: Phù điêu, đồ trang sức, cột mốc ranh giới, cái ổ khóa, binh khí, bảng hiệu, bảng chỉ dẫn, bảng cấm, cái đánh dấu riêng vào vật có chủ, nhà giam… Bùa ở thế giới thầy pháp gồm hai loại. Có hình dáng được gọi là chữ Bùa và không hình dáng gọi là Bùa Bóng. Những nét bùa thể hiện sự biến chuyển trong Âm Dương, Bát Quái, Ngũ Hành…
Chú lại khác. Chữ Chú có hai chữ Khẩu phía trên, ý nghĩa chính là thể hiện quyền lực bằng lời nói; trong đó, Ác chỉ mệnh lệnh, quyết định, nguyền rủa, bản án; và Thiện chỉ chúc nguyện, cầu xin, hướng dẫn, lời hứa, khuyên bảo, lệnh truyền… Ngoài ra, cần phân biệt: Thần chú – Những bài chú có sẵn từ trước…; và Ý chú – bài chú do thầy pháp sáng tạo ra…
MỘT CHUYẾN ĐI LẤY NGẢI HOANG…
Ngày thứ hai ở Buôn Mê Thuột, về lại buôn A Lê A, nơi từng ăn dầm nằm dề trong quá khứ, tôi đi theo một chuyến lấy ngải. Tưởng ngon ăn, tôi gật đầu cái rụp ngay khi nghe lời L. Kước đề nghị. Sáng hôm sau, tất cả lên đường và trời ơi, đi bộ hơn 40 km xuyên qua các đồi trọc, núi đá, đầm nước để vào rừng! Hành trang mang theo có hai thứ hết sức đặc biệt là một con chó và mấy chú gà cồ.
Y Bhă đưa cho tôi một vòng nhỏ đeo vào cổ chân. Hóa ra đó là vòng củ nén để tránh rắn độc. Trước khi đến nơi lấy ngải, tất cả được đưa một loại thuốc nước mùi hắc như tỏi xoa đều vào mặt và ngực. Y Bhă cho biết ngay cả loại thuốc xoa để tránh bị hại bởi ngải hoang cũng là nước luyện từ một loại ngải khác. Nghe cũng ớn! Cây ngải mọc ở giữa một khu vực đầy lá mục sát mép một vũng nước đóng váng vàng khè.
Còn cách xa bụi ngải hoang chừng hai chục mét, tất cả theo lệnh Y Bhă dừng lại. Anh ta dùng một loại bột khác vàng như bột nghệ rắc chung quanh khu vực ngải hoang như một vòng tròn cấm. Tất cả tụ lại bên ngoài vòng tròn. Y Bhă đọc lầm bầm những câu chữ kỳ quái rồi gật đầu ra hiệu. Hai thanh niên cùng toán lôi con chó ra buộc giây ở cổ vừa đủ chặt cho nó không thể phản ứng nhưng vẫn sống rồi dùng sào tre đẩy lại gần bụi ngải. Chưa được năm phút đứng sát bụi ngải hoang, con chó dãy đành đạch rồi chết đứ đừ! Sau đó là các chú gà cồ cũng được đẩy vào bụi ngải. Vài phút sau, gà cũng chết sạch sau khi giãy giụa trước bụi ngải hoang.
Nửa giờ sau khi đốt một loại lá tươi quạt khói vào bụi ngải, Y Bhă bứng cây ngải. Thay vì đi theo đường cũ, cả bọn lại cắt rừng đi theo đường mới trở về. Y Bhă giải thích: “Lấy ngải hoang phải vậy thì nó mới chịu theo mình về!”. Thấy cách lấy ngải rùng rợn như vậy, bất giác tôi luôn giữ khoảng cách với bụi ngải trong gùi của Y Bhă một khoảng cách không dưới 20 mét! Cho chắc ăn…
CHỨNG KIẾN “NGẢI GIỮ VƯỜN”…
Trên đường về, thấy tôi né bụi ngải Hồng Tú Cầu vừa lấy được, Y Bhă cười suốt… Nghỉ chân ven một sườn đồi phủ kín khoai mì và cà phê, Y Bhă chỉ tay vào khu vườn ước chừng 2,3 hecta: “Khỏi rào mà đố ai dám lấy gì!”. Chỉ cho tôi vài bụi cây gần nhất, hệt cây gừng nhưng lá dài và nhọn lễu, Y Bhă nói với vẻ coi thường: “Đó, coi vườn bằng thứ này… Tụi tôi không thèm xài loại này đâu…”. Đó là loại ngải giữ vườn. Y Bhă bảo tôi đến gần bụi ngải. Hơi ớn nhưng vẫn làm theo vì ỷ y có “thầy” Y Bhă. Lạ thực, khi đến gần, dù trời hoàn toàn im gió nhưng toàn bộ bụi ngải xào xạc như đuôi chó. Y Bhă nhìn vẻ mặt của tôi rồi xua tay, bước đến gần. Toàn bộ ngừng phắt lại như chưa hề xảy ra hiện tượng trước đó. “Tụi nó sợ thứ này…” Y Bhă chỉ tay ra sau lưng nơi bụi ngải Hồng Tú Cầu đang nằm trong gùi!
Ở Tây Nguyên, sử dụng ngải coi vườn khá phổ biến với người dân tộc. Có trường hợp kẻ trộm bị lạc lối lòng vòng trong vườn, vừa đói vừa khát cả ngày trời vì lỡ vào vườn có nuôi ngải. Chẳng lấy làm lạ khi bọn “cà phê tặc” chừa người dân tộc ra khỏi danh sách nạn nhân. Và cũng chẳng lấy làm lạ khi các “bồn ma” vùng Bình Phước của dân tộc Stiêng đều an toàn trước lưỡi rìu của lâm tặc.
CÁC LOẠI NGẢI “YÊU”, “CẦU TÀI”…
Mười Sâm, một tay thầy ngải có danh trong giới thương hồ, rất khoái nhậu. Ông ta kiêng đủ thứ vì nuôi ngải, nhưng chẳng rượu gì mà ông chê nên cũng dễ tiếp cận. Ông cho biết loại khách đến tìm nhiều nhất là các bạn đi buôn đường dài, mong làm ăn khấm khá. Thứ đến là các bà các cô nghi ngờ chồng theo “phòng nhì” muốn chuộc ngải về cho “chồng mê tới già”. Chính vì vậy, loại ngải được các kiểu thầy ngải trong đó có Mười Sâm trồng nhiều nhất là ngải yêu hay ngải cầu tài.
Mười Sâm mở quyển sổ chép tay ra đọc cho tôi nghe những ghi chép của ông ta về ngải và còn dắt tay ra chỉ từng bụi với tên gọi như phim kiếm hiệp của Tàu.
Ngải bàn tay: Mọc trên núi Két vùng An Giang là thuộc họ cây bắt ruồi, củ như củ năng, là loại ngải có độc chất.
Ngải Hồng y: Có nơi còn gọi là loa kèn, có chỗ mọc hoa trắng gọi là bạch y. Được các thầy bùa ngải lấy hoa và củ làm bùa tình ái. Ngải này tạo nên sự lãng mạn và tăng vẻ đẹp cho người dùng. Người sử dụng có thể “mơ thấy ý trung nhân”, sau đó không hẹn mà gặp, “gặp rồi khó lìa”. Loại nầy mọc tại vùng Đông Nam bộ hợp khí sương lạnh, không thấy ai nói đến dược tính.
Ngải Minh Ty rắn: Loại ngải này thuộc họ vạn niên thanh, hoa có đầu giống như đầu rắn nên người đời gọi dáng thành tên. Loại này thường mọc trên núi Cấm-An Giang và vùng ven thành phố Buôn Mê Thuột, hướng về hồ Lak, thuộc giống ngải giữ nhà…
Theo tương truyền thì trên Thiêm Cẩm sơn (núi Cấm-An giang) có hơn 360 loại ngải nhưng họ ngải hiện diện ở đây nhiều hơn hết thuộc họ gừng. Ước tính có khoảng 12 giống loài nầy, đa số thuộc họ nga truật.
Bạch hổ: Có hai loại, hổ lùn và hổ đực. Đặc điểm hổ lùn là cây cao độ ngang đầu gối; còn hổ đực có thể cao hơn đầu người, lá giống nhau ở chỗ sống lá có màu đỏ tía trên bề mặt lá. Công dụng của bạch hổ rất đa dạng, từ bó sưng trặc, đánh gió, cho đến chiêu tài, làm phép bán nhà, giữ nhà, phụ giúp đánh tà, nuôi con nít…
Hắc hổ (Khalamao): Mặt lá xanh đậm có những đường sọc trắng đậm toả ra từ hai bên gân lá. Chức năng của loại ngải này sát phạt rất mạnh nên dùng để sát tà, giữ nhà, đánh kẻ trộm, thử phép nhau… Củ ngải hắc hổ còn có thêm công năng trị đau bụng gió hay ăn không tiêu.
Củ ngải Bạch hổ: Củ nga truật thì ai cũng biết, nhưng khi ruột chuyển màu có quầng xanh tím rồi thì người thầy có thể làm phép được. Bây giờ ngải có tên gọi khác là Cocầntu. Đây là từ ngữ trong giới huyền môn luyện ngải, nghĩa là củ ngải có tuổi. Nếu lấy củ ngải này đem nấu với sáp ong luyện thành chất keo đặc, thầy ngải gọi là Brô nạp. Brô nạp được đổ vào một hộp gỗ nhỏ, mang theo trong người, khi cần lấy ra xức như dầu cù.
Nếu loại Brô nạp này luyện thêm bông Xâmàdao vô nữa thì trở thành sáp bùa yêu mà các thầy gọi là Nơ nê. Bông Xâmàdao là loại bông mọc ngay chỗ con chồn đực đứng giao phối với con cái. Tinh khí của hai con rơi xuống đất rồi mọc lên cây. Mấy cây nầy lớn lên như quấn vào nhau từng cặp. Hoa màu trắng nhỏ bằng đầu ngón tay, lại có mùi thơm. Loại hoa nầy bên Campuchia mới có. Ở Việt Nam, các vị ngải sư thế nó bằng bông mắc cỡ (hoa trinh nữ).
Hổ lùn: Cây mọc không cao nhưng thành từng lùm từng bụi, lá có dạng bầu tròn và dai, gân lá nổi rõ rệt, có sọc hay đốm trắng, đốm tím trên thân cây và lá. Đa số mấy loại nầy thầy dùng để giữ nương rẫy, không cho kẻ xấu vào trộm. Nếu đã vào bẻ trái thì sẽ không biết lối ra khỏi đó… Mấy loại nầy cũng có thể dùng để uy hiếp, gây sợ sệt, và tạo ác mộng cho những cô gái còn trẻ (một dạng ếm nhẹ). Loại này được xem là dữ dằn nhất. Vì nó có thể được dùng thư ếm mà không cần phải bày biện phép tắc nhiều…
Ngải diệp môn: Còn gọi là môn tía y dùng để điều hòa âm dương, vận chuyển tài khí, giữ nhà.
Hổ vằn: Lá phía trên có màu đỏ tía, sống lá nổi gân ửng lên, củ ngải có ruột màu vàng tươi nhưng màu nhạt hơn nghệ. Cũng như các loại hổ khác, hổ vằn ngoài dược tính để chữa bệnh còn có thể giữ nhà, đuổi trộm…
Huỳnh hổ: Ở trên núi Cấm, giống ngải ruột vàng và trắng,thuộc tính trong huyền môn chỉ vào hàng thứ yếu so với mấy loại hổ kia. Cho nên người trồng hay lấy phối hợp nhiều loại củ ngải hổ, nấu chung lại thành cao để đắp, hay làm thuốc tê, thuốc kiện tỳ và giúp lưu thông máu huyết hoặc làm thuốc trục máu dơ cho phụ nữ bị tắt kinh… Nói chung thì ngải hổ xanh, hổ vàng và hổ vằn có củ gần giống nhau. Khi cây còn non rất khó phân biệt. Chỉ khi nào xem củ, mới khẳng định chắc chủng loại của nó. Tuy vậy, những trường hợp chúng lai tạp lẫn nhau rất khó phân biệt trừ những thầy có kinh nghiệm lâu năm.
Ngải xanh: Còn gọi là thanh hổ, lá như bạch hổ, nhưng không có sống tía trên lá. Có sọc trắng dọc theo đường gân lá. Tuy nhiên, nó khác huỳnh hổ ở chỗ cọng lá tròn ở phần cuống, có màu nâu nhạt. Ngoài công năng chữa trị đau bụng gió, bó sưng trặc, đánh gió, ngải xanh còn được dùng trị tà, nuôi trẻ con, gọi người về trong phạm vi gần (người được gọi đang ở trong làng xóm)…
CÓ HAY KHÔNG TÁC DỤNG CỦA NGẢI YÊU, NGẢI CẦU TÀI?
Chị Phan Thị H. là giáo viên tiếng Anh ở một trường trung học có tên tuổi ở Sài Gòn. Chồng chị, vốn là một tài xế cho hãng phim nhà nước, bảo rằng đi với đoàn phim mà nửa tháng chưa thấy về. Nghe đâu chồng lăng nhăng mà không hề có chứng cứ, chị H. theo lời giới thiệu tìm đến thầy Chín ở Hốc Môn để chuộc ngải gọi chồng về. Sau vài ngày chuộc ngải, tốn sơ sơ gần chục triệu đồng, chồng vẫn chưa “quy hồi cố quận”. Lên “mắng vốn” thầy, được câu trả lời… hết sức lọt tai: “Con kia (chỉ tình địch của chị H.) không phải thứ vừa! Nó chuộc ngải yêu của thầy Mường… Mạnh lắm! Chồng của nữ khó mà thoát khỏi tay nó…” .
Nghe là biết tốn tiền, nhưng biết sao hơn, chị H. lại “cầu thầy”. Hai tuần chuộc ngải, người phờ phạc vì nghi ngờ ghen tuông, chị H. chợt thấy lão chồng lù lù quay về. Cũng chẳng có gì đáng nói nếu như lão thầy không đòi thêm tiền cho việc “đấu ngải” thắng. Ông chồng hay chuyện làm toáng lên và lôi vợ lên tận hãng phim. Mọi người, kể cả giám đốc đến họa sĩ thiết kế là anh họ của chị H, đều chứng thực là ông chồng hoàn toàn trong sạch. Suốt cả tháng, theo lịch quay phim, ông chồng lái chiếc Huyndai chở diễn viên và nhân viên kỹ thuật của hãng phim, ở quẩn quanh Đà Lạt và Bảo Lộc suốt. Đoạn kết không nằm ở địa chỉ hãng phim hay tư gia của chị H. mà xảy ra ở trụ sở CA phường, với kết quả “không mấy gì vui” cho thầy Chín!
/ * nguồn: https://saigonnhonews.com/doi-song/c...a-thu-ngai-em/
-
08-15-2025, 04:48 PM #2970
Bài 2: THỰC HƯ CHUYỆN NGẢI MỌI
Theo truyền thuyết, ngải đen gồm có ba loại: Xà mo – Tà náp – Cau na xăt. Tuỳ theo từng thứ ngải mà nó công dụng khác nhau. Mỗi ông thầy thuốc, thầy pháp sẽ dùng nó theo cách gia truyền của bổn môn. Sự nuôi cũng khác nhau. Có loại nuôi tại vườn nhà, có loại không được nuôi trong nhà, chỉ biết chỗ bí mật mỗi năm đến lấy một lần mà thôi.
THẾ GIỚI CỦA NGẢI MỌI
Loại xà mo mọc tại miền Tây, chỉ tại vùng núi Cấm và núi Tượng. Nó chỉ mọc trên núi và trong vườn thuốc, không hề mọc tại chân núi và đồng bằng, có thể nó tồn tại nhờ khí hậu và thuỷ thổ đặc trù của vùng. Xà mo lá và thân cây như cây môn nước hay bạc hà, tuy nhiên xà mo thì đen thủi từ cành lá đến gốc củ. Loại nầy dùng làm thuốc với củ và hoa, hoa rất hiếm ra, đôi khi vài năm ra hoa một lần, hoa như hoa loa kèn, mọc từ củ đâm lên, màu trắng pha sắc tim tím. Hoa có dược tính làm thuốc kích dục và cường dương. Củ thì làm thuốc giúp trẻ con còi mau ăn chóng lớn, người già mau phục hồi dương khí…
Có lời đồn rằng cụ già 70 mà dùng nó trong 15 ngày có thể sung lực lại như con trai, có thể lại có con tiếp… Ngải xà mo thì làm thuốc nhiều hơn là phép thuật, cách trồng cũng tương đối dễ. Thực ra nó tự mọc mà không cần chăm bón gì. Xin chớ lầm với loại cây có lá gần giống như vậy là cây môn tía lợi, cây này mọc gần bờ nước như môn, củ và lá có thể nấu canh ăn lợi dưỡng khí huyết. Nhưng cây môn tía lợi thì cành đen mà lá xanh. Trong khi cây xà mo thì tất cả đều thâm đen, không hề có màu xanh và cây mọc trên đất thịt, đất bằng không mọc tự nhiên gần hồ nước như cây môn. Người Khmer hay xắt lá cây xà mo cho heo gà ăn, vì nó làm tăng đề kháng gia súc với bệnh tật đến từ thiên nhiên. Khi vào phum sóc của họ nếu để ý ta sẽ thấy vài bụi xà mo họ trồng gần hai bên đường vào làng. Loại này người Việt ít ai biết xài. Lại có người cho là có thuốc độc.
Ví dụ như củ xà mo, muốn làm thuốc thì đợi đêm trăng thật khuyết, trước tiên hứng sương trên lá, sau lấy củ (người lấy đứng day lưng phía Đông), lấy sương trên lá rửa mặt mới được đem củ về nhà, không đem vào bước qua thang (nhà sàn) mà phải chui lòn dưới gầm nhà sàn mà liệng nó vô xó bếp, im lặng mà đi ngủ, sáng mai sẽ làm thuốc. Người nam vô sinh có thể dùng củ xà mo để lấy lại tinh trùng.
Loại ngải đen thứ hai còn gọi là Tà náp (tuỳ theo chỗ mà có thể có tên gọi khác nhau). Loại ngải đen này khá là hiếm hoi. Bỏ qua đặc tính thuốc của nó thì đây là loại ngải các thầy chuyên dùng làm ma thuật. Tà náp mọc tại vùng núi Tượng và núi Cô Tô thuộc Châu Đốc, nó chỉ mọc trong sân vườn nuôi ngải của các loại thầy, hiếm thấy cây mọc hoang bên ngoài… Thầy nào trồng hay lắm chỉ được đôi ba bụi không nhiều hơn. Cây lúc nhỏ cao gần hai tấc, có lá mặt trên xanh, dưới màu đen. Sau khi cây mọc cao hơn thì toàn bộ lá chuyển sang màu đen có sắc pha tim tím… Cây ngải biết “chào” chính là loại tà náp này đây. Tương truyền khi chủ nhân nuôi ngải niệm thần chú, cây sẽ tự ngã nghiêng qua lại như có gió lùa bụi cây. Khi trời lặng im không gió, ngải chỉ vẫy chào khi thầy đọc thần chú.
Ngải tà náp nuôi không được ở chỗ nắng gắt, chỉ cần chỗ hơi nước ẩm như phong lan, tốt nhất là nên trồng xen lẫn với một số bụi cây khác cho mát cây (có bóng râm). Mỗi ngày phải chú trớ vào cây vào lúc nửa đêm, mỗi tháng phải có hai ngày cho cây ăn trứng gà (đặc biệt trứng gà ta, và máu mồng gà trống viết thần chú lên trứng). Cây tà náp rất kỵ sản phụ. Để họ lại gần, cây sẽ vàng lá chết trong vài hôm. Củ cây ngải đen nầy nhỏ thì như hạt đậu, to thì như ngón chân cái, không hơn, trong ruột đen sẫm.
Khi thì giờ thích hợp thì thầy ngải sẽ lấy củ ngải già nhất tách khỏi cây. Sau đó cho củ ngải vào một cái dĩa sành, đậy lại bằng một tấm vải đỏ có ghi lời chú trớ trên vải. Hàng đêm thầy phải luyện củ ngải này cho thuần phục mình trong 100 ngày đêm. Vì sao phải cực khổ như vậy với cây ngải đen? Vì họ tin rằng cây ngải này sẽ mách cho họ hôm nay ai đến nhà, đến với dụng ý tốt xấu ra sao. Khi lối xóm có mất đồ, người ta đến nhờ xem thì ngải sẽ mách cho biết ai đã lấy trộm, quen hay không? Gần hay xa. Còn chuyện khác nữa như củ ngải này cắn lấy một mẩu nhỏ nhét kẽ răng đi nói chuyện vay mượn cho dễ dàng, cho người ta yêu mến; hay lấy ngải này nhai phun vào tô nước cho khách rửa mặt và rải lên quần áo, sẽ mua may bán đắt trọn ngày.
Nhưng điều gì cũng có giới hạn của nó. Mỗi người khách chỉ có hai cơ hội xin ngải xài, không có đến lần thứ ba. Nếu có, phần được của khách sẽ là cái mất mát của nhà ông thầy cho ngải. Vì vậy, ta biết rằng thầy ngải không bao giờ xài ngải, chỉ cấp cho khách xài mà thôi. Ba miếng cắn ngải cộng với ba giọt máu từ ngón tay út hoà với trứng gà sẽ là miếng bùa yêu độc chiêu vô song, có thể đem cô gái về nhà ở hay đi với người chuộc ngải đến bất kỳ nơi nào. Với người bị trúng ngải đen này, họ chỉ còn biết người tình mình là chánh yếu, nói gì cũng nghe. Quyến thuộc với họ trở thành không quan trọng. Ấy là những lời đồn như thế.
Cách đây gần 10 năm, dạo gần Tết, người ta hay có lệ sơn phết lại mặt tiền nhà. Có một gia đình người Hoa ở Quận 5 mời ba người thợ (từ miền Trung vào) đến quét vôi. Trong nhà họ có cô con gái 21 tuổi đã đính hôn, chờ ra Giêng làm đám cưới. Trong lúc thợ quét trong nhà thì tình cờ cái thang đè lên trên đôi dép cô gái. Cô gái kêu anh thợ lấy đôi dép giùm. Anh thợ lấy đôi dép lên thổi mấy cái như thổi bụi bám rồi đưa cho cô gái. Có vậy thôi mà ba ngày sau, khi việc quét vôi đã xong thì cô gái bỏ trốn nhà theo anh thợ kia. Có người thấy cô ta đi ngoài đường với anh ta, liền báo cho gia đình cô hay. Cả nhà túa ra tìm nhưng không hề thấy dấu vết gì của mấy người thợ hôm trước. Hỏi chỗ nhà trọ, người ta nói họ thu xếp về nhà ăn Tết rồi. Cô gái mất tích luôn…
Qua 30 ngày sau, tự cô trở về nhà, tiều tuỵ và hốc hác. Cô tuyệt đối không nói nhiều. Cả nhà không ai có thể biết cô đã ở đâu? Với ai? Làm gì hơn cả tháng qua? Lúc đó, có người quen nghi là cô mắc ngải, liền gọi thầy pháp đến, họ có cúng nhưng cô vẫn y thái độ, mỗi ngày cô ăn rất ít. Sau đó họ nhờ đến vị thầy mà tôi quen… Ông đến xem khí sắc cô rồi nói cô bị trúng ngải đen tà náp rồi. Ông nói mua trứng gà luộc rồi lén giấu ba cái dưới gầm giường cô ta ngủ…
Sáng hôm người nhà lén lấy ra rồi kêu ông đến, ông không chạm vào, kêu người nhà đập trứng ra xem thì thấy trong trứng từ lòng đỏ và trắng đều chuyển màu đen thui do ngải ăn! Vì sao ông biết trước việc nầy? Vì chính ông cũng từng nuôi ngải đen tà náp, nhưng ông không cho dùng vào các việc tổn thất đức như vậy! Ông cho biết mỗi trăm ngày chỉ được dùng một lần mà thôi, và tuyệt đối người dùng không được trở lại hiện trường đã dùng ngải. Tức là phải đi thật xa chỗ tác ngải.
Khi hỏi bao giờ hết thì ông nói nếu sau trăm ngày không tiếp chuộc ngải cho người tình ăn thì ngải sẽ không còn tác dụng. Còn cách nào sớm hơn cho giải ngải? Ông nói phải trục một tuần cho ăn uống vài loại thuốc ngải khác cộng lại, con bệnh sẽ nôn hay tiêu ra hết chất ngải tà náp mới tỉnh hồn lại. Bởi vì ngải tà náp quá mạnh và lợi hại. Trong khi thầy đang tìm cách hóa giải và tìm vài loại ngải mà ông biết để phối hợp giải ngải tà náp, cô gái kia đã nhân sự sơ hở của gia đình mà cạy tủ lấy tư trang và tiền mặt rồi biến mất lần nữa! Đúng như lời ông thầy nói, quả là sau trăm ngày cô lại trở về, ốm o gầy mòn, còm cõi. Nhưng lần nầy cô tỉnh táo hẳn, ăn uống dần lấy lại sức, cũng không hề có ý muốn trốn nhà mà đi.
NGẢI ĐEN TRỊ BỆNH…
Loại ngải đen thứ ba tên là Cau na xăt hay còn gọi là Sa hắt. Có lời đồn là ngải nầy là vua các loại ngải. Nó là vô địch vương ngải, bởi đặc tính của nó bao trùm cả hai lĩnh vực sa nê và thmup (Sa nê là tên gọi chung lĩnh vực pháp thuật cho tình yêu, vật chất…; Thmup là tên gọi cho lĩnh vực thư, trù, yếm hại về tinh thần và thể xác). Theo truyền thuyết, ngải đen nầy do các thầy chà và mang theo trồng cùng với một lời nguyền (có thầy khác lại cho nó có xuất xứ từ đảo Bali). Lời nguyền là nếu cây ngải nầy mọc được ở nơi đây, con cháu họ sẽ vẫn còn tồn tại nơi đây… và hàng năm phải có một cô gái còn trinh dâng máu trinh tiết của mình cho cây ngải (trọn đời cô sẽ không lấy chồng, thông thường đây là người con gái của chính thầy nuôi ngải đen).
Truyền thuyết số hai, cây ngải này do một loại phù thuỷ (neang-quỉ cái) nửa người nửa quỉ chết hoá thành, cây ngải này sẽ tự nhiên xuất hiện tại nấm mồ của cô gái chết trẻ mà ước vọng tha thiết chưa đạt được. Quỉ Neang sẽ xuất hiện dưới dạng cây ngải đen nầy thu hút vong linh cô gái vào, sau đó sẽ báo mộng cho thầy pháp đến cúng thu ngải về nhà trồng luyện, khi ngải hoạt động sẽ là lúc các ước vọng của cô gái xuất phát ra.
Trước 1975, hang cùng ngõ hẻm ở Sài Gòn mọi người thường gặp một ông chà và trải chiếu ngồi bán vải, bán gối và dầu cù là con voi trước cổng đình. Nhiều người từng chứng kiến cảnh ông thầy bán vải chữa bệnh cho trẻ em, nhổ lấy răng sâu, chữa mụn nhọt to như cái chén, trừ chí rận… Nhổ răng thì lấy bông gòn thấm một chất thuốc nước đen đặc có màu hơi óng vàng, để miếng bông vào chỗ răng sâu, độ dăm phút sau lấy ra thì cái răng đã nằm gọn trong miếng bông ấy, không một chút máu chảy, không một tiếng khóc kêu đau…
Còn chữa mụn nhọt to nhức nhối lâu ngày không bể miệng thì cũng dùng chất thuốc ấy, thấm vô vải đắp vào, để yên độ dăm phút. Sau đó ông kêu đứa bé đứng lên, ngồi xuống đôi ba lần là tự dưng cái nhọt vở toác ra… Ông lại dùng một cái chén nhỏ để bông gòn và thuốc vào úp lên. Lại dăm phút sau, ông gỡ chén ra, cái ngòi nhọt và mủ chui ra nằm gọn trong cái chén rồi! Trừ chí rận thì cũng cái thuốc ấy, ông rải lên một cái áo cũ do người mẹ đứa bé đem theo, xong lại bịt trùm đầu tóc đứa bé, chừng mươi phút, ông lại lấy cái thau nhỏ bảo hứng nước mang đến, ông thầy cho đứa trẻ nhúng tóc vào gội, vậy là bao nhiêu chí rận nổi lềnh trong cái thau ấy!
THƯ BẰNG NGẢI ĐEN…
Còn nói về chuyện thư trù bằng ngải đen là chuyện kể của mấy thầy ngải thuộc tà đạo, đa phần sống ở khu vực chợ Nancy, Nguyễn Văn Cừ chạy dài xuống Dương Bá Trạc. Như muốn trả thù, phải nuốt một củ ngải đen (không được nhai), kế đó hàng ngày đúng giờ ngọ phải ra miếu hoang hay nghĩa địa ngồi xổm, phất hai tay áo phần phật trong gió cho mạnh, miệng kêu tên người có thù mà rủa bằng các lời cay nghiệt nhứt.
Ngải đen còn có thể thư trù (Thmup). Có cách nuôi ngải đen bằng huyết của chính vị thầy chủ nhân, khi lấy củ ngải thì phải đốt bằng móng và da con trâu cổ thật già (trâu đực) để hơ củ ngải cho thật ráo. Khi thầy muốn thư trù ai, hay ai mướn thầy làm (thường thì phải nêu rõ lí do trả thù và thề là nói đúng sự thật, nếu nói dối, người bị trù sau khi chết rồi thì kẻ mướn trù sẽ bị mù và điên, con cái trong nhà sẽ chết yểu đến mấy đời).
Khi đêm đến, vị thầy sẽ lấy tên tuổi nạn nhân và người mướn trù ra cúng thần ngải và tác bạch việc mình muốn làm, sau đó ông thầy lấy vật tuỳ thân của nạn nhân như tóc, khăn tay… để vô một cái chén sành thật cũ úp lên (chén nhặt tại các gốc cây; khi xưa chén bát, bình vôi cũ thường được dân đem vứt bỏ tại các gốc cây to) rồi lấy cái áo của kẻ mướn trù ra, đặt một cái lưỡi câu cắm cá lóc (đã từng lấy trong miệng cá ra) đặt lên đít chén, phủ cái áo lên chén… sau đó nhai củ ngải đen và niệm thần chú gọi tổ ngải rồi phun thật mạnh ngải lên cái áo.
Sau đó giở cái áo lên xem lưỡi câu còn không. Nếu lưỡi câu còn thì ông lại để áo lên phủ lại, nhai ngải phun lần nữa. Nếu lưỡi câu vẫn còn thì số người bị trù sẽ không chết, nhưng sẽ bệnh nặng và làm ăn bại xụi một năm. Nhưng nếu cái lưỡi câu kia biến mất thì người ấy sẽ chết sau 100 ngày! Ban đầu là đau đầu, biếng ăn, ngủ hay mớ. Về sau ăn nhiều mà ốm dần, bụng chướng lên, mặt vàng đi, hai chân phù ra, đường chỉ trong hai bàn tay và chân mờ nhạt dần.
Đến 60 ngày thì bụng chướng lớn lại hay có cục gù như nắm tay nổi lên di chuyển như một sinh vật, lúc chạy vòng vo, khi lại trồi lên hụp xuống ở vùng bụng. Đây là thời điểm thuỷ triều hay lên hoặc xuống. Người bệnh tối khi mơ, khóc lóc, hay tự vạch trần, hài tội chính bản thân hay người liên kết tội lỗi với mình! Từ khoảng 90 ngày đến hơn 100 ngày là lúc tử vong. Đã ếm thư với ngải đen thì không có việc làm vào, mở ra! Nếu như bùa chú có cột có mở, thì việc này không thể với ngải đen. Vì nó phải trả giá bằng chính sinh mạng của thầy thư ngải hay của con trai ruột của thầy (hoặc con gái).
Theo tương truyền, thầy nào thư ngải đen hại người, nếu lấy ba mạng, thầy sẽ mù một con mắt; nếu lấy bảy mạng, thầy sẽ đui trọn hai con và tuyệt tự, tức con cháu trong nhà tự nhiên mắc bệnh hoạn, tai ương lần lượt từ trần! Các thứ thuật thư chài bằng cá rô hay con rắn nhỏ vào bụng, thư da trâu, thư miểng sành chén cũ… chỉ có thể thực hiện với sự hỗ trợ của ngải đen mà thôi! Vì vậy nên các thầy ngải xem ngải đen là ngải vương vô địch. Còn việc khác nữa từ ngải đen, như lấy mồ hôi người ta (vắt từ cái áo ướt khi mới đi đồng về), cho ngải đen vào, sau đó đánh bẫy chim (bẫy sập) nếu được 2-4-6 con thì không, nếu được 3-5-7 con thì nhỏ mồ hôi vào miệng chim thả bay đi, người kia sẽ bỏ đi biệt xứ không về nơi sinh quán…
Chuyện bùa ngải những tưởng chỉ mang màu sắc “tâm linh” phi khoa học chỉ tồn tại thời xưa nhưng bùa ngải vẫn phổ biến ngày nay. Trên mạng xã hội, các nhóm Facebook mua bán bùa ngải mọc ra như nấm. Nhóm “Chuyên Bùa Yêu Bùa Ngải Tâm Linh Thái Lan” chẳng hạn. Mới lập vào ngày 25 Tháng Tư 2021 mà nhóm này (trên Facebook) hiện có khoảng 43,000 thành viên, rao bán đủ loại bùa chú như bùa cầu tình duyên, bùa cầu thi đậu đến bùa cầu may mắn trong làm ăn… Ngay thời điểm chúng tôi viết bài này (Tháng Năm 2022), một số trang web như buaphep.com vẫn tồn tại công khai trên mạng.
Chuyện bùa ngải cũng từng bùng lên trong giới nghệ sĩ ở Việt Nam. Năm 2014, ca sĩ Phương Thanh từng lên mạng xã hội tố ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng dùng bùa ngải ếm mình. Những nghệ sĩ khác như danh hài Thúy Nga, người mẫu Lê Thúy, diễn viên Tina Tình, ca sĩ Việt Quang… cũng gây nhốn nháo dư luận khi nói họ bị đồng nghiệp hoặc người thân quen chơi bùa ngải trù ếm…
/* nguồn: https://saigonnhonews.com/doi-song/c...ngai-em-bai-2/
Similar Threads
-
Nắng Chiều 18+, 65-
By Triển in forum Phê Bình Văn Học Nghệ ThuậtReplies: 0Last Post: 05-16-2019, 05:23 PM -
Sáng Đến Chiều Đi Đêm Tới
By MưaPhốNúi_ in forum Tùy BútReplies: 111Last Post: 03-31-2019, 09:10 AM -
Nắng Chiều
By phamanhdung in forum Âm NhạcReplies: 0Last Post: 05-11-2016, 07:25 AM -
Chiều Xuân Xa Nhà
By Gió Bụi in forum Tiếng Hát Đặc TrưngReplies: 2Last Post: 02-26-2016, 05:09 PM -
Trăm Năm Lạc Bóng Mây Chiều
By Lưu Vĩnh Hạ in forum ThơReplies: 1Last Post: 08-27-2013, 12:10 PM





Reply With Quote

