Register
Page 11 of 11 FirstFirst ... 91011
Results 101 to 107 of 107

Thread: Việt Nam

  1. #101
    Cuộc đầu độc vĩ đại ở Việt Nam
    Thạch Thảo

    Những chuyến xe đêm buồn thảm và tuyệt vọng

    Từ bao nhiêu năm nay rồi, quê tôi có những chuyến xe đêm đi thành phố khởi hành lúc một giờ sáng, đến Sài Gòn lúc năm giờ. Có hai loại hành khách thường phải đi xe khuya như vậy: Một là người đi làm thuê và hai là người đi khám bệnh. Đến Sài Gòn lúc năm giờ sáng, người làm thuê kịp giờ đến xí nghiệp và người đi khám kịp vào bệnh viện “bắt số” để xếp hàng. Hành khách đi khám bệnh thường quen nhà xe và quen biết nhau vì họ đi lên đi xuống Sài Gòn tái khám từ năm này qua tháng nọ.

    Trên xe, họ trò chuyện thân thiết, hiểu rõ hoàn cảnh gia đình cũng như bệnh tình của nhau, và thường nhắc đến những người bệnh vắng mặt. Cứ dăm ba chuyến xe không gặp thì hiểu là người ấy đã “về nhà” rồi, có nghĩa là về trên chuyến xe chở xác của bệnh viện. Đa số người bệnh trên những chuyến xe khuya ấy đều bệnh ung thư. Quê tôi bệnh ung thư nhiều vô số, đến nỗi có ai đó bị bệnh phải đi Sài Gòn khám là mọi người nói như mặc định “lại ung thư rồi”.

    Ở cửa ngõ Sài Gòn hướng miền Tây có Bệnh viện Triều An, gần như đó là bệnh viện dành cho người miền Tây và dành cho bệnh nhân ung thư. Lúc ông Trầm Bê còn đương thời, ông đã dành một khoản từ thiện tài trợ cho bệnh nhân ung thư, bệnh nhân nghèo bệnh nặng được miễn giảm viện phí ở Triều An.

    Con sông quê đã hết hiền hòa

    Đa số bệnh nhân ung thư ở quê tôi là nông dân. Trong văn chương nghệ thuật, hình ảnh con sông quê luôn đẹp đẽ hiền hòa. Giờ khác rồi, những con sông quê miền Tây vẫn đẹp mà không hiền chút nào. Tất cả ô nhiễm tới nỗi không ai dám tắm sông nữa. Hình ảnh trẻ con bơi đùa trên sông là xưa rồi. Chúng biết sông rất dơ, hễ xuống sông tắm là sẽ bị ngứa, ghẻ lở, nhiễm độc.

    Thành phố có công ty vệ sinh đô thị thu gom rác, chứ nông thôn làm gì có, bao nhiêu rác người dân đều thải xuống sông. Cống rãnh đều dẫn ra sông mà không bao giờ và không ai nghĩ đến chuyện xử lý nước thải. Chợ nông thôn hầu hết đều ở ven sông, tan buổi chợ là tất cả rác rến lùa hết xuống sông. Cách đây mươi năm, hầu hết người dân nông thôn đều đi vệ sinh trên cầu cá, tức là đào cái ao nuôi cá tra, phía trên làm cầu tiêu để lấy phân nuôi cá. Tất nhiên là cái ao có đường cống thông ra sông rạch, có nước ra vô. Sau khi cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt ra Chỉ thị 100 cấm cầu cá thì đỡ hơn, nhưng đây đó vùng quê vẫn còn.

    Dù sao thì rác hữu cơ có dơ chút mà không độc. Những dòng sông quê nhiễm độc là bởi phân hóa học, thuốc trừ sâu, thuốc diệt cỏ, những loại thuốc bảo vệ thực vật cực kỳ độc hại bón trên ruộng lúa, xong rồi xả hết ra sông. Miền Tây trồng lúa ba vụ một năm, đất không có thời gian hồi phục nên phải xài phân thuốc thật nhiều thì lúa mới trúng. Cứ nhìn những doanh nghiệp kinh doanh phân bón, thuốc nông nghiệp giàu lên như thế nào thì đủ biết người nông dân sản xuất lúa toàn bằng phân thuốc.

    Khi được sử dụng xong, các chai thuốc trừ sâu, thuốc diệt cỏ bỏ lăn lóc bên bờ ruộng hoặc liệng hết xuống sông, hầu như không ai xử lý đúng cách cả. Chúng ta biết là thuốc sâu độc hại ra sao, thuốc diệt cỏ còn hơn vậy. Những người tự tử bằng thuốc sâu thì còn cứu được, chứ uống thuốc cỏ là bó tay luôn. Nông dân biết hết, nhưng họ tỉnh bơ, họ vẫn trữ thuốc độc trong nhà, trong nhà bếp, pha thuốc vào bình xịt xong vứt chai thuốc lăn lóc sau hè. Thậm chí mấy quán tạp hóa ở quê bán thuốc sâu, phân bón chung với thực phẩm luôn.

    Mấy anh nông dân than với tôi là mỗi khi đi xịt thuốc về, họ “mắc bịnh” cả tuần chưa hết: Nhức đầu, mệt mỏi, nóng sốt, bải hoải chân tay… Đó chính là tình trạng nhiễm độc thuốc trừ sâu, nhưng họ “quen” rồi, nếu khuyên họ mặc đồ bảo hộ lao động, đeo khẩu trang và kính bảo vệ thì họ không bao giờ nghe, vì “vướng víu khó làm việc”, họ bảo vậy. Những bệnh nhân ung thư tương lai là đây chứ đâu.

    Người nông dân đã hết thật thà

    Đến nhà nông dân, bạn sẽ thấy họ trồng riêng một mảnh ruộng, một mảnh vườn “đồ nhà”, tức là không bón phân xịt thuốc, để dành riêng nhà họ ăn. Họ biết rõ bón phân xài thuốc là rất độc nhưng họ vẫn làm – để lúa có năng suất cao, rau cải xanh tốt – để bán cho người khác ăn. Riêng gia đình họ khôn hơn, chỉ ăn đồ nhà. Chưa hết, nếu ngày xưa mua gạo về để lâu trong khạp, bạn thấy có mọt. Giờ kiếm không ra con mọt nào đâu, gạo đều đã được xử lý chất bảo quản, để bao lâu cũng không mọt, không mốc. Còn rau cải, người đi chợ có xu hướng tìm rau cải có sâu để bảo đảm không bị xịt phân thuốc, nhưng làm gì tìm ra được. Rau xanh mướt, nhưng đem về nhà để tới chiều là bấy nhầy ra, ủng thối.

    Nhà nông bây giờ khỏe re, nuôi heo không còn lo cám gạo rau muống và xắt chuối cây như ngày xưa. Tất cả heo gà vịt cá tôm đều nuôi bằng thức ăn công nghiệp có chất tăng trọng. Đôi khi tôi nghĩ có phải vì thế mà con người cũng béo phì hơn xưa không, ăn thịt toàn chất tăng trọng cơ mà. Tôi có người bạn, con gái làm trang trại nuôi gà công nghiệp. Bạn nói, nó cho gà ăn toàn thuốc và thực phẩm công nghiệp nhập khẩu Trung Quốc, mở đèn, mở máy lạnh cho gà ăn suốt ngày đêm.

    Chỉ 3 tuần lễ là con gà to 3-4 kg. Gà không thể đứng nổi, phải nằm ăn, vì xương không phát triển kịp đủ để nâng đỡ trọng lượng. “Bắt con gà lên sẽ thấy nó nặng trịch và thịt cứng ngắc, rất sợ” – bà bạn cho biết vậy. Gà nuôi bằng thuốc rất yếu, dễ chết, chỉ cần cúp điện tắt máy lạnh chừng vài mươi phút là gà ngã ra chết hết luôn. Họ còn nuôi thuốc cho gà đẻ trứng sai, trứng to và đẻ trứng hai tròng đỏ; nhưng con gà đẻ chỉ một, hai lứa là chết vì kiệt sức. Nếu như ở quê tôi không mấy ai ăn thịt gà công nghiệp thì cả Sài Gòn này đều ăn, nhất là các quán cơm gà bình dân bán cho công nhân và sinh viên. Gà vườn giá hai trăm ngàn trong khi gà công nghiệp chỉ khoảng bảy chục ngàn một ký, Người nghèo ăn đồ độc hại là điều đương nhiên rồi.

    Người bán thực phẩm, những mụ phù thủy độc ác

    Có lần tôi ra cảng cá, thấy cá từ tàu mang lên ướp nước đá nhão nhoét, tôi thắc mắc “Cá như này sao bán được?” Chủ vựa trả lời: Đây mới là cá tươi, bạn hàng mang cá về nhà sẽ “muối” hàn the và ure, hôm sau mang ra chợ thấy cứng sảng, tươi chong chớ mà ăn độc lắm á em.

    Hàn the là chất cấm sử dụng trong thực phẩm, là chất độc và lưu trữ vĩnh viễn trong cơ thể mà không bị đào thải qua bài tiết, nhưng người dân quê vẫn sử dụng để bảo quản thực phẩm, làm cho thức ăn tươi lâu, cứng giòn và dai. Chả lụa ướp hàn the sẽ dai ngon và để ngoài nhiệt độ thường hàng tuần lễ không bị hư. Hàn the ướp dưa chuột, dưa kiệu cho giòn, hàn the hay formol dùng trong sản xuất bún, bánh phở cho dai và để được lâu. Người ta còn dùng Tynopal là chất tẩy trắng trong công nghiệp giấy để làm cho bún trắng sáng. Chập tối đi chợ chiều, tôi từng bắt gặp người bán rải từng vốc hàn the lên thớt thịt để giữ thịt có màu đỏ tươi; sáng mai đem ra bán lại, bán hết thịt cũ mới bán tới thịt tươi, trong khi người nội trợ cứ nghĩ đi chợ sớm sẽ mua được thịt tươi ngon, tội nghiệp biết bao!

    Đi về vùng biển, tôi được bà con ngư dân chia sẻ một bí mật trong cách làm tôm khô. Tôm biển từ tàu đánh bắt xa bờ (đi ít nhất nửa tháng mới về) thì phải ướp để bảo quản. Cá có thể ướp nước đá, nhưng tôm tép thì không bởi tôm ướp nước đá sẽ bị đen đầu. Do đó, ngư dân phải muối tôm bằng hàn the để giữ được con tôm có màu tươi. Vậy là tôm khô biển rất độc hại, bạn chỉ nên ăn tôm biển từ những tàu đánh bắt gần bờ sáng đi chiều về mà thôi.

    Cá khô cũng vậy. Bây giờ ra chợ hải sản khô người ta không thấy ruồi. Cả làng cá ven biển phơi cá lớp lớp trên giàn phơi bốc mùi tanh nồng cũng không thấy con ruồi nào đậu vào. Tại sao? Bạn bè miền biển cho tôi biết, gia đình họ tự phơi cá ăn chứ không bao giờ mua ở chợ, vì cá khô bây giờ đều được ngâm “thuốc ruồi”. Đó là một loại hóa chất diệt côn trùng mua từ bên kia biên giới Việt Nam – Campuchia, chỉ cần ngâm cá vào hóa chất, treo lên giàn một đêm là cá khô bán được, không cần phơi nắng, không bị ruồi bu sinh dòi, làm “cá một nắng” bằng cách ngâm thuốc sẽ bảo quản lâu mà không cần đông lạnh gì cả.

    Người ta cũng phát hiện nhà kinh doanh hải sản nhuộm ruốc bằng phẩm màu công nghiệp, đó là chất Rhodamine B dùng nhuộm vải, có thể gây ngộ độc cấp tính và gây ung thư. Vàng Ô (Auramine O) là tên thương mại của chất diarylmethane. Đây là chất màu tổng hợp, chỉ được sử dụng trong công nghiệp để nhuộm và dùng để làm màu sơn quét tường. Thế nhưng người Việt dùng chất đó để nhuộm màu vàng cho măng và dưa cải! Và họ dùng oxyt đồng để nhuộm cho dưa chuột ngâm chua giữ được màu xanh tươi.

    Ở Sài Gòn, dù thèm sầu riêng đến mấy tôi cũng không mua. Nhiều người giống như tôi vậy. Họ sợ sầu riêng ngâm thuốc. Con buôn đến từng vườn sầu riêng, bao mua hết vườn, trái non trái già gì họ cũng hái hết, rồi ngâm sầu riêng trong thùng hóa chất; vài hôm sau, sầu riêng chín đều, bán được hết. Những loại trái cây khác như táo, nhãn…, họ cũng ngâm hóa chất – gọi là thuốc phì, chỉ một đêm là táo nở to, trái trông rất ngon; long nhãn nở to đến nỗi nứt cả hạt ra.

    Chợ Việt hàng Tàu

    Khi tôi đi chợ mua rau củ, tôi chỉ mua hàng xấu, củ nhỏ đèo, màu ít tươi. Tôi nói KHÔNG với hàng Trung Quốc. Tất cả rau củ quả, gia vị như cà rốt, khoai tây, củ hành, tỏi, đường, bột ngọt… đều của Trung Quốc. Chợ Việt Nam toàn hàng Trung Quốc. Rau củ Trung Quốc củ to, màu tươi đẹp, bạn mua về để sáu tháng sau không hư hỏng. Và rất rẻ. Chính một chủ vựa hàng légume nói với tôi rằng, “hàng Trung Quốc vừa rẻ, vừa đẹp, để lâu không bị hư, thì chúng tôi (các nhà kinh doanh) tất nhiên là phải mua bán rồi”.

    Khi đến cửa khẩu Tân Thanh, Lạng Sơn, tôi thấy bãi hoa quả Trung Quốc chuẩn bị đưa sang Việt Nam nồng nặc mùi hóa chất bảo quản. Mỗi thùng trái cây có một bịch hóa chất, bạn sẽ không bao giờ thấy nó bởi chủ vựa đã thủ tiêu mất trước khi bán cho người tiêu dùng. Vì vậy, trái cây Trung Quốc không cần bảo quản lạnh vẫn giữ tươi nguyên mấy tháng liền. Dân buôn bán vùng biên giới gọi đó là hàng nóng. Thật bất công khi hàng Việt Nam bán sang Trung Quốc phải là hàng lạnh, trái cây phải được bảo quản bằng xe container lạnh, trong khi hóa chất bảo quản của Trung Quốc bán sang Việt Nam đầy ắp ở chợ Kim Biên, Sài Gòn.

    Trong khuôn khổ một bài viết, tôi không biết nói sao cho hết những nỗi khổ của người Việt Nam khi còng lưng làm lụng để rồi phải ăn toàn chất độc, sống trong môi trường nhiễm độc và chết sớm vì bệnh tật. Trung Quốc cung cấp thuốc độc và người Việt đầu độc lẫn nhau, một cuộc đầu độc vĩ đại có thể khiến đất nước và dân tộc này suy tàn, diệt vong.

  2. #102
    Biệt Thự 005's Avatar
    Join Date
    Feb 2013
    Posts
    4,262
    Quote Originally Posted by chieclavotinh View Post
    Cuộc đầu độc vĩ đại ở Việt Nam
    Thạch Thảo
    có thể khiến đất nước và dân tộc này suy tàn, diệt vong.

    Hồi năm tui đi, Việt Nam dân số có 53 triệu dân thôi. Bây giờ là 101 triệu. 46 năm cách biệt 48 triệu. Mỗi năm tăng hơn 1 triệu.
    Mà số liệu tử vong nghe rằng không nhiều, cái population pyramid nhìn như cây thông, là cái hình mà các xứ thịnh vượng mơ ước.
    Cho nên bị tàu đầu độc chết vài người no star where (không sao đâu)


  3. #103
    Biệt Thự dulan's Avatar
    Join Date
    Nov 2011
    Posts
    3,377
    ...
    Ai hành lũ lụt...



    ...

    Mến chào N5, chieclavotinh và cả nhà

    ...

  4. #104
    Quote Originally Posted by dulan View Post
    ...
    Mến chào N5, chieclavotinh và cả nhà



    “Bên Thắng Cuộc” cũng vượt biên
    NGUYỄN HÒA

    Trên chuyến xe đò từ miền Nam California về San Francisco, ngồi phía sau tôi là ba cụ già rất hay chuyện. Thoạt đầu tôi nghĩ họ là người từ Sài Gòn ra đi bằng con đường vượt biển, hay đoàn tụ gia đình như rất đông đồng bào Việt Nam sống tại Mỹ. Sau một hồi nghe lỏm, tôi nhận ra họ nói giọng Bắc, mà lại là giọng Bắc sau 1975 của những người ở phía bắc vĩ tuyến 17 trong cuộc chiến Việt Nam. Tôi sinh ra ở miền Nam, lớn lên ở Sài Gòn sau chiến tranh, tôi nhận biết các giọng nói khá chính xác.

    – Vâng đúng rồi ạ, tôi ở Hà Nội, còn ông bà kia ở Hải Phòng, chúng tôi đi vượt biên bằng thuyền năm 78, lúc đấy xua đuổi người Hoa đấy.

    Hong Kong

    Vào khoảng cuối năm 1979, 1980, từ Việt Nam, lần đầu tiên tôi biết rằng có những thuyền nhân, rời bỏ Việt Nam từ miền Bắc, miền của phe “thắng cuộc” trong cuộc chiến Việt Nam. Và họ đi thẳng, bằng thuyền buồm, từ Hải Phòng, Quảng Ninh sang Hong Kong, lúc đó vẫn còn là thuộc địa của nước Anh.

    Sau 30-4-1975, tin tức về người thân, bạn bè, hàng xóm, thầy cô giáo,… vượt biển hầu như có hàng ngày trong các thành thị miền Nam, nơi sự áp chế của “chế độ mới” lên những người “bại trận” là rõ ràng nhất. Nhà cửa, tài sản bị trưng dụng, con cái không được học hành,… chỉ còn một đường là… đi!

    Nay lại có thuyền nhân đi từ miền Bắc, vùng đất của những người “thắng trận” là một điều gây ngạc nhiên.

    Theo phân tích của nhà báo Bùi Văn Phú, người có một năm làm việc tại các trại tị nạn tại Hong Kong, nguyên nhân ra đi của những người này cũng khá đa dạng, có nhiều thanh niên không muốn bị bắt lính sang chiến trường Cambodia (bắt đầu cuối năm 1978), nhưng số đông có lẽ bị kích thích bởi những người Việt gốc Hoa đi trước đó, nghe hoặc đọc những bức thư họ gửi về từ phương xa, nói về những điều mà miền Bắc xã hội chủ nghĩa lúc ấy không có, như là những chiếc xe hơi, như là một siêu thị đầy hàng hóa,…

    Những người ra đi từ miền Bắc này không có một quá khứ chính trị như những người ra đi từ miền Nam. Đối với họ, ra đi là tìm cuộc sống tốt hơn, tránh cảnh chiêm khô mùa thối của đồng bằng Bắc bộ, tránh cảnh vần đổi công của hợp tác xã,… Họ không bị phân biệt đối xử về chính trị như những đồng bào ở miền Nam. Thế mà họ vẫn đi.

    Trong số những thuyền nhân gốc miền Bắc này có khá đông sĩ quan công an hoặc quân đội nhân dân Việt Nam. Trường hợp khá nổi tiếng là Thiếu tá Vu Song Thao, Phó giám đốc công an Quận Hồng Bàng, Hải phòng. Vào năm 1989, ông bỏ trốn sang Hong Kong vì sợ bị trừng phạt sau khi gửi đơn tố cáo cán bộ tham nhũng đến Thủ tướng lúc đó là ông Đỗ Mười. (Tài liệu Cơ quan tị nạn Liên Hiệp quốc.)

    Tại Hong Kong, những người miền Bắc này được cho vào những trại khác với những thuyền nhân gốc miền Nam, để tránh những xung đột đổ máu từng xảy ra. Cuộc nội chiến tưởng đã chấm dứt sau hai mươi năm lại kéo dài vào những trại tị nạn Hong Kong.

    Theo những con số thống kê khác nhau, có từ 200 ngàn đến 230 ngàn người tị nạn Việt Nam đến Hong Kong trong khoảng thời gian từ 1975 đến năm 2000, thời điểm trại tị nạn cuối cùng đóng cửa. Trong số hơn 200 ngàn người này, theo phỏng đoán của ông Bùi Văn Phú, số người đi ra từ miền Bắc phải hơn một nửa.

    Những người miền Bắc này đa số được cho định cư tại nước Anh, vì nước Anh là chủ thuộc địa Hong Kong khi họ vượt biên đến đó.

    Đông Âu

    Nếu những người miền Bắc đến Hong Kong là nông dân, dân chài lưới, thì có một số đông những người miền Bắc khác vượt biên sang châu Âu từ Đông Âu, lẻ tẻ trước năm 1989, và ồ ạt sau 1989 khi bức tường Bá Linh và khối cộng sản sụp đổ. Họ là những người khấm khá nhất trong nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa lúc đó, được ưu tiên nhất lúc đó, hoặc đi du học, hoặc đi làm công nhân trong các nhà máy của các quốc gia cộng sản Đông Âu. Họ vẫn ra đi.

    Kỹ sư Nguyễn Đình Xuân, sống ở Đông Đức vào thời gian trước 1989, cho biết mặc dù nước Đông Đức cộng sản được xem là khá nhất trong khối cộng sản, nhiều người Việt, mà đa số ra đi từ miền Bắc, mặc cho nguy hiểm vẫn tìm cách vượt biên về phía Tây.

    Cộng sản Đông Âu sụp đổ. Không còn những chương trình du học đại trà, không còn những hợp đồng sử dụng nhân công Việt Nam, nhưng người Việt từ miền Bắc tiếp tục đi sang Nga, Đông Âu, và sau cùng là Tây Âu, bằng những con đường khác.

    Cuối những năm 1990, tác giả có mặt ở Hungary và chứng kiến những nhóm người Nghệ Tĩnh ở với nhau trong những khu Gypsy của thủ đô Budapest. Họ có những đầu mối liên lạc, xin hộ chiếu, visa, qua những mối dây đồng tộc, đồng hương với nhau.

    Đông Âu sụp đổ, dòng người Việt đi từ miền Bắc sang vẫn không dừng lại. Những quốc gia Đông Âu hậu cộng sản dần dần tham gia cộng đồng châu Âu, với một không gian rộng lớn không biên giới, càng kích thích dòng người ra đi, mà điểm đến cuối cùng không còn là những Ốp (nơi người Việt tập trung buôn bán) ở thủ đô Moscow của nước Nga, không còn là Chợ Bốn con cọp ở Budapest (khu chợ trời ở thủ đô Hungary) nữa, mà là những nhà kính trồng cần sa tại Anh, những hàng quán cần lao động rẻ tại Pháp,…

    30 năm sau ngày Đông Âu cộng sản sụp đổ, người ta phát hiện 39 thi thể người Việt trong một thùng đông lạnh tại Anh. Tất cả những người này đều là người ra đi từ miền Bắc, vượt biên vào nước Anh bất hợp pháp.

    Nếu lấy thời điểm 1979 làm điểm mốc cho những người Việt gốc miền Bắc vượt biên sau sự kiện xua đuổi người Việt gốc Hoa, thì đã tròn 40 năm, những người của “bên thắng cuộc” vẫn bỏ chạy. Họ cũng chẳng phải là kẻ chiến thắng.

  5. #105
    Biệt Thự 005's Avatar
    Join Date
    Feb 2013
    Posts
    4,262
    Quote Originally Posted by chieclavotinh View Post



    “Bên Thắng Cuộc” cũng vượt biên
    NGUYỄN HÒA

    Trên chuyến xe đò từ miền Nam California về San Francisco, ngồi phía sau tôi là ba cụ già rất hay chuyện. Thoạt đầu tôi nghĩ họ là người từ Sài Gòn ra đi bằng con đường vượt biển, hay đoàn tụ gia đình như rất đông đồng bào Việt Nam sống tại Mỹ. Sau một hồi nghe lỏm, tôi nhận ra họ nói giọng Bắc, mà lại là giọng Bắc sau 1975 của những người ở phía bắc vĩ tuyến 17 trong cuộc chiến Việt Nam. Tôi sinh ra ở miền Nam, lớn lên ở Sài Gòn sau chiến tranh, tôi nhận biết các giọng nói khá chính xác.

    – Vâng đúng rồi ạ, tôi ở Hà Nội, còn ông bà kia ở Hải Phòng, chúng tôi đi vượt biên bằng thuyền năm 78, lúc đấy xua đuổi người Hoa đấy.

    Hong Kong

    Vào khoảng cuối năm 1979, 1980, từ Việt Nam, lần đầu tiên tôi biết rằng có những thuyền nhân, rời bỏ Việt Nam từ miền Bắc, miền của phe “thắng cuộc” trong cuộc chiến Việt Nam. Và họ đi thẳng, bằng thuyền buồm, từ Hải Phòng, Quảng Ninh sang Hong Kong, lúc đó vẫn còn là thuộc địa của nước Anh.

    Sau 30-4-1975, tin tức về người thân, bạn bè, hàng xóm, thầy cô giáo,… vượt biển hầu như có hàng ngày trong các thành thị miền Nam, nơi sự áp chế của “chế độ mới” lên những người “bại trận” là rõ ràng nhất. Nhà cửa, tài sản bị trưng dụng, con cái không được học hành,… chỉ còn một đường là… đi!

    Nay lại có thuyền nhân đi từ miền Bắc, vùng đất của những người “thắng trận” là một điều gây ngạc nhiên.

    Theo phân tích của nhà báo Bùi Văn Phú, người có một năm làm việc tại các trại tị nạn tại Hong Kong, nguyên nhân ra đi của những người này cũng khá đa dạng, có nhiều thanh niên không muốn bị bắt lính sang chiến trường Cambodia (bắt đầu cuối năm 1978), nhưng số đông có lẽ bị kích thích bởi những người Việt gốc Hoa đi trước đó, nghe hoặc đọc những bức thư họ gửi về từ phương xa, nói về những điều mà miền Bắc xã hội chủ nghĩa lúc ấy không có, như là những chiếc xe hơi, như là một siêu thị đầy hàng hóa,…

    Những người ra đi từ miền Bắc này không có một quá khứ chính trị như những người ra đi từ miền Nam. Đối với họ, ra đi là tìm cuộc sống tốt hơn, tránh cảnh chiêm khô mùa thối của đồng bằng Bắc bộ, tránh cảnh vần đổi công của hợp tác xã,… Họ không bị phân biệt đối xử về chính trị như những đồng bào ở miền Nam. Thế mà họ vẫn đi.

    Trong số những thuyền nhân gốc miền Bắc này có khá đông sĩ quan công an hoặc quân đội nhân dân Việt Nam. Trường hợp khá nổi tiếng là Thiếu tá Vu Song Thao, Phó giám đốc công an Quận Hồng Bàng, Hải phòng. Vào năm 1989, ông bỏ trốn sang Hong Kong vì sợ bị trừng phạt sau khi gửi đơn tố cáo cán bộ tham nhũng đến Thủ tướng lúc đó là ông Đỗ Mười. (Tài liệu Cơ quan tị nạn Liên Hiệp quốc.)

    Tại Hong Kong, những người miền Bắc này được cho vào những trại khác với những thuyền nhân gốc miền Nam, để tránh những xung đột đổ máu từng xảy ra. Cuộc nội chiến tưởng đã chấm dứt sau hai mươi năm lại kéo dài vào những trại tị nạn Hong Kong.

    Theo những con số thống kê khác nhau, có từ 200 ngàn đến 230 ngàn người tị nạn Việt Nam đến Hong Kong trong khoảng thời gian từ 1975 đến năm 2000, thời điểm trại tị nạn cuối cùng đóng cửa. Trong số hơn 200 ngàn người này, theo phỏng đoán của ông Bùi Văn Phú, số người đi ra từ miền Bắc phải hơn một nửa.

    Những người miền Bắc này đa số được cho định cư tại nước Anh, vì nước Anh là chủ thuộc địa Hong Kong khi họ vượt biên đến đó.

    Đông Âu

    Nếu những người miền Bắc đến Hong Kong là nông dân, dân chài lưới, thì có một số đông những người miền Bắc khác vượt biên sang châu Âu từ Đông Âu, lẻ tẻ trước năm 1989, và ồ ạt sau 1989 khi bức tường Bá Linh và khối cộng sản sụp đổ. Họ là những người khấm khá nhất trong nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa lúc đó, được ưu tiên nhất lúc đó, hoặc đi du học, hoặc đi làm công nhân trong các nhà máy của các quốc gia cộng sản Đông Âu. Họ vẫn ra đi.

    Kỹ sư Nguyễn Đình Xuân, sống ở Đông Đức vào thời gian trước 1989, cho biết mặc dù nước Đông Đức cộng sản được xem là khá nhất trong khối cộng sản, nhiều người Việt, mà đa số ra đi từ miền Bắc, mặc cho nguy hiểm vẫn tìm cách vượt biên về phía Tây.

    Cộng sản Đông Âu sụp đổ. Không còn những chương trình du học đại trà, không còn những hợp đồng sử dụng nhân công Việt Nam, nhưng người Việt từ miền Bắc tiếp tục đi sang Nga, Đông Âu, và sau cùng là Tây Âu, bằng những con đường khác.

    Cuối những năm 1990, tác giả có mặt ở Hungary và chứng kiến những nhóm người Nghệ Tĩnh ở với nhau trong những khu Gypsy của thủ đô Budapest. Họ có những đầu mối liên lạc, xin hộ chiếu, visa, qua những mối dây đồng tộc, đồng hương với nhau.

    Đông Âu sụp đổ, dòng người Việt đi từ miền Bắc sang vẫn không dừng lại. Những quốc gia Đông Âu hậu cộng sản dần dần tham gia cộng đồng châu Âu, với một không gian rộng lớn không biên giới, càng kích thích dòng người ra đi, mà điểm đến cuối cùng không còn là những Ốp (nơi người Việt tập trung buôn bán) ở thủ đô Moscow của nước Nga, không còn là Chợ Bốn con cọp ở Budapest (khu chợ trời ở thủ đô Hungary) nữa, mà là những nhà kính trồng cần sa tại Anh, những hàng quán cần lao động rẻ tại Pháp,…

    30 năm sau ngày Đông Âu cộng sản sụp đổ, người ta phát hiện 39 thi thể người Việt trong một thùng đông lạnh tại Anh. Tất cả những người này đều là người ra đi từ miền Bắc, vượt biên vào nước Anh bất hợp pháp.

    Nếu lấy thời điểm 1979 làm điểm mốc cho những người Việt gốc miền Bắc vượt biên sau sự kiện xua đuổi người Việt gốc Hoa, thì đã tròn 40 năm, những người của “bên thắng cuộc” vẫn bỏ chạy. Họ cũng chẳng phải là kẻ chiến thắng.


    Có một sự thật rất lạ, là 3/4 người Việt học tập và đi làm việc khi xưa ("hợp tác lao động") từ Đông Âu chạy sang đây và ở lại vẫn cứ nghĩ họ không giống chúng mình, người Việt tị nạn cs, một chút ít tự ti luôn có trong họ, sau 30 năm vẫn vậy, nghĩa là khi họ có tiền chạy một chiếc xe Tesla, bạn sẽ thấy họ rất tự hào và muốn phơi bày sự thành công về mặt tài chính của họ ngay trước mặt bạn.
    Nhưng khi trao đổi với họ, bạn sẽ dễ dàng nhận ra, sau 30 năm họ vẫn chưa hội nhập được. Tin tức họ đọc là đọc từ các trang báo Việt Nam. Về ý thức hệ 7 phần là không hiểu gì về xã hội và con người ở đây. Đơn giản là vì họ chưa cầm được chiếc chìa khóa đời sống nơi họ định cư: ngôn ngữ! Một loại thú vui mà 99% những người này hay có, là đam mê về VN khi có dịp.

    Có lẽ con cái của họ mà chúng ta ít gặp sẽ hội nhập rất sạch sẽ. Cũng có thể rất thành công. Nhưng lớp người trẻ này chỉ có thể gặp tình cờ trong các môi trường làm việc của họ. Chứ hội hè của cha mẹ chúng Xuân Hạ Thu Đông, dường như không còn trong tự điển tiếng Việt của lớp trẻ này nữa.
    https://dtphorum.com/pr4/signaturepics/sigpic58189_5.gif

  6. #106
    Biệt Thự HXhuongkhuya's Avatar
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    5,230

    Con Không Có Chùa!




    Theo Dấu Chân Trần có nhiều clips hay bây giờ mới chiếu, 5 và các anh chị bạn có coi kênh này chưa?
    Khi xưa HK Vô Sở Hữu của Conikal theo dạng documentary rất thích, giờ tới Theo Dấu Chân Trần.


    HXhuongkhuya cám ơn các anh chị
    , các bạn ghé thăm .




  7. #107
    Biệt Thự 005's Avatar
    Join Date
    Feb 2013
    Posts
    4,262
    Quote Originally Posted by HXhuongkhuya View Post

    Con Không Có Chùa!




    Theo Dấu Chân Trần có nhiều clips hay bây giờ mới chiếu, 5 và các anh chị bạn có coi kênh này chưa?
    Khi xưa HK Vô Sở Hữu của Conikal theo dạng documentary rất thích, giờ tới Theo Dấu Chân Trần.

    Hay quá.
    Cám ơn Hương Trần.
    Mới coi phân nửa. Để dành coi từ từ, không thôi lại hết.
    https://dtphorum.com/pr4/signaturepics/sigpic58189_5.gif

 

 

Similar Threads

  1. Replies: 0
    Last Post: 04-14-2014, 01:47 PM
  2. Replies: 28
    Last Post: 04-11-2014, 01:47 PM
  3. Replies: 1
    Last Post: 02-22-2013, 12:24 PM
  4. Việt kiều Pháp mất quyền tỵ nạn vì về Việt Nam!
    By Võ Thanh Liêm in forum Lượm Lặt Khắp Nơi
    Replies: 2
    Last Post: 06-01-2012, 06:49 PM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 08:36 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2026 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh