View Full Version : Mỗi Ngày Vũ Như Cẩn
Pages :
1
2
3
4
[
5]
6
7
8
9
10
11
12
13
14
Lê Nguyễn Hiệp
12-15-2016, 01:58 PM
Tớ đoán sếp này chắc là người VN vì chơi tiền mặt :)
Đó là cái khác nhau giữa VN và Mỹ. Ở Mỹ xếp thường phải tỏ ra biết ơn người làm dưới chướng mình. Những ngày lễ lộc hay chiêu đãi nhân viên, không quà cáp thì cũng một chầu nhậu
Hàng xóm bác chắc là mừng TT mới đấy :p.
Bác Tôm,
sơ khởi là chơi tiền mặt và kẹo goi là màn dạo đầu, sau đó đi nhà hàng ăn một bữa, trước khi về thì mới đưa cái check bonus hơi to một chút có thể ném vỡ đầu.
Lê Nguyễn Hiệp
12-15-2016, 02:00 PM
Vậy thì bác Hiệp phải chung vui thôi, nghe đồn quạt của Trump rất hung hăng, không theo phe nó lại bắn cho.
chào bác gun_ho,
3 nhà hàng xóm đều có súng lận lưng hết trơn hà. Bởi vậy xóm nhỏ này rất an toàn.
RaginCajun
12-15-2016, 02:16 PM
Vậy thì bác Hiệp phải chung vui thôi, nghe đồn quạt của Trump rất hung hăng, không theo phe nó lại bắn cho.
Bác Súng nói lộn rồi. Hiện giờ phe kia mới hung hăng theo đúng tinh thần của câu "thắng làm vua, thua làm giặc".
Lê Nguyễn Hiệp
12-17-2016, 07:22 PM
Kyle Huỳnh, 15 tuổi, chọn cái chết làm lời cảnh tỉnh
Ngọc Lan & Đằng Giao/Người Việt
December 17, 2016
Ông Thịnh Huỳnh, ba của em Kyle Huỳnh, và lá thư em để lại trước khi tự vẫn. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
WESTMINSTER, Calif. (NV) – Kyle Huỳnh, 15 tuổi, học lớp 10 tại trung học Bolsa Grande, treo cổ tự tử tại nhà ngày 29 Tháng Mười Một gây xúc động mạnh nơi bạn học, đau buồn nơi gia đình, hoang mang nơi cộng đồng; và trên hết, để lại quá nhiều câu hỏi cho bất cứ bậc phụ huynh nào có con đang bước vào tuổi trưởng thành.
Nguyên nhân cái chết thương tâm của Kyle chắc sẽ mãi là một bí mật nếu không được “giải mã” bằng 3 lá thư tuyệt mạng do chính em viết, để lại; một cho tất cả mọi người, một cho bạn bè, và một cho gia đình.
***
“Ngày Thứ Ba, 29 Tháng Mười Một, cảnh sát Garden Grove chính thức báo tin cho trường trung học Bolsa Grande hay rằng em Kyle Huynh, học sinh lớp 10, qua đời vì tự tử tại nhà vào lúc rạng sáng cùng ngày,” ông Thịnh Huỳnh, thân phụ Kyle, nói với Người Việt.
Kyle là một học sinh giỏi, “chỉ một điểm B, còn lại toàn điểm A từ năm lớp Bốn đến nay,” là “người vui tính và hài hước, sống chan hòa với mọi người,” theo nhận xét của các bạn cùng lớp.
Cái chết “kỳ tử” của Kyle không chỉ khiến gia đình đau khổ, mà hơn thế nữa, khiến họ tự vấn: “Tôi cứ ngồi suy nghĩ, thắc mắc, tự hỏi, tại sao lại như vậy?”, ông Thịnh thổ lộ với Người Việt.
“Tôi thiếu cái gì? Có điều gì tôi chưa làm? Tôi sai sót chỗ nào? Con tôi giận cái gì? Có ai làm gì nó buồn? Chuyện gì lại đẩy một đứa bé 15, 16 tuổi chưa hiểu đời là mấy lại đi đến chỗ treo cổ?”, ông Thịnh nói.
Thịnh Huỳnh, người đặt những câu hỏi trên, chính là người cuối cùng nói chuyện, dặn dò đứa con trai trước khi rời nhà lúc 9 giờ tối, để chưa đầy 4 tiếng đồng hồ sau, trở về và nhìn thấy con mình thành người thiên cổ.
Nén nỗi đau, và thực hiện theo ý nguyện trong thư tuyệt mạng của con trai, người cha đau khổ “muốn kể câu chuyện về con, chia sẻ nỗi niềm của mình, vì nhìn thấy được cái tâm của nó và muốn thức tỉnh mọi người, những bậc làm cha, làm mẹ.”
“Vui tính, hài hước, sống chan hòa với mọi người”
Đó là nhận xét chung của bạn bè về Kyle. Có lẽ cũng chính từ tính tình đó mà rất đông bạn bè em, cả thầy cô giáo, từ tiểu học đến trung học đệ nhất cấp và trung học hiện tại đến nhà quàn Peek Family hôm Thứ Năm và Thứ Sáu vừa qua để tiễn đưa em về cõi vĩnh hằng.
Thư gửi mọi người (bạn bè và gia đình) của Kyle Huỳnh trước khi qua đời. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
Kyle là con trai út trong gia đình có đầy đủ ba mẹ và một chị gái đang học năm thứ nhất đại học UC Riverside.
“Hai chị em nó khá thân thiết. Năm ngoái hai đứa học cùng trường, chị nó lớp 12, nó lớp 9. Chị nó đưa đón nó đi học. Năm nay, con gái tôi vào đại học, mỗi cuối tuần mới về, thì tôi chính là người đưa đón, đi các sinh hoạt ngoại khóa,” ông Thịnh cho biết.
“Kyle là đứa trẻ rất, rất bình thường, không có bệnh gì hết. Bác Sĩ Trinh Bùi là bác sĩ gia đình của cháu từ nhỏ biết rõ điều này. Hôm cháu mất, vì đã từng ghi nguyện vọng hiến tặng cơ phận cho khoa học nên bác sĩ gia đình được thông báo, và cả văn phòng Bác Sĩ Trinh đến dự đám tang chia buồn.”
Đối với bạn học, Kyle là người “vui tính,” theo lời thân phụ. “Kyle ít nói. Nhưng khi cần nói thì nó nói. Riêng với bạn bè thì nó vui vẻ lắm. Nó hài lắm, có thể gây cười cho bạn bè, biết nói giỡn, nói chơi. Ngay cả lá thư để lại cho bạn bè cũng viết hài hước nữa.”
Ba của Kyle cho biết, trừ một điểm B em có ở năm học lớp Bốn, còn lại, từ đó đến nay, kết quả học tập của toàn điểm A.
Không một dấu hiệu báo trước
“Nếu con tôi có bất cứ một biểu hiện nào khác thường mà tôi nhận thấy, hay nó có thố lộ điều gì thì con tôi đã không nằm trong đó,” ông Thịnh nói, tay chỉ về hướng quan tài, nơi Kyle đang ngủ giấc ngàn thu.
Hành động tự tử của cậu học sinh lớp 10 ngay trước ngày trở lại trường sau kỳ nghỉ lễ Thanksgiving gây nên sự choáng váng với tất cả.
Ông Thịnh kể: “Ngày Thanksgiving, mọi người qua nhà em tôi họp mặt, ăn uống vui vẻ đến tối mới về. Ngày Thứ Sáu, ‘After Thanksgiving,’ cháu hẹn đi chơi với bạn bè. Thứ Bảy cháu còn đòi chị chở đi mua đồ để làm ‘project’ tiếng Việt, chiều Thứ Bảy, rồi qua ngày Chủ Nhật, các bạn đến nhà làm ‘project’ với cháu, trưa tôi đi mua pizza cho tụi nó ăn.”
“Ngày Thứ Hai, 28 Tháng Mười Một cũng vậy, mọi chuyện diễn ra bình thường. Cháu chơi bắn game trong phòng, cháu mê chơi bắn game lắm, chơi với nhiều bạn bè trên mạng. Trưa, cháu tự ra lấy pizza nướng ăn, rồi lại vào phòng chơi tiếp. Chiều, mẹ cháu đi ăn với mấy người bạn ở Boston qua chơi, tôi ở nhà. Đến khoảng 7 giờ, như thường lệ, tôi vào phòng hỏi con đói bụng chưa, con muốn ăn gì ba mua con ăn. Nó nói chưa nghĩ ra muốn ăn gì. Tôi đề nghị ăn cơm sườn, vì nó thích cơm sườn. Cháu đồng ý. Thế là tôi nhắn tin cho vợ là khi nào đi về thì ghé mua cơm sườn cho con.”
Theo lời ông Thịnh, sau nhiều lần thúc giục, con trai ra ăn tối, và lại trở vào phòng tiếp tục chơi game một cách vui vẻ. Trong khi đó vợ chồng ông cùng những người bạn chuẩn bị đi dự họp mặt bạn bè từ nhiều nơi khác về.
Ông Thịnh Huỳnh: “Tôi chỉ muốn thức tỉnh mọi người, hãy giúp những đứa bé đang mong được giúp.” (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
Ông Thịnh kể tiếp, “khoảng 9 giờ tối thì chúng tôi đi. Trước khi đi, tôi vào phòng cháu, vẫn thấy nó đang cười ha hả nói chuyện với bạn bè trên phone, tay thì bắn game, tôi dặn chừng 10:30 giờ, 11 giờ nhớ dẫn con chó đi vệ sinh rồi nhốt nó lại, và nhắc nó đi ngủ sớm để mai còn đi học. Cháu nói, ‘OK, daddy.’”
Và đó là cuộc trò chuyện cuối cùng của ông Thịnh và con trai.
Gần 1 giờ sáng, ông Thịnh về nhà. Mở cửa garage, ông nhìn thấy con trai trong tư thế có thể sẽ ám ảnh cả cuộc đời ông.
Ông Thịnh hồi tưởng giây phút hãi hùng ấy, “Tôi đặt cháu xuống, làm hô hấp nhân tạo cho con. Tôi cứ làm, trong bao lâu tôi không biết, và cứ hỏi tại sao vậy, chuyện gì vậy. Tôi không biết chuyện gì xung quanh nữa.”
Rồi cảnh sát đến nơi, “tôi nghe ai đó nói ‘he’s gone. Nó đi rồi.’”
“Tôi cởi áo lạnh của mình, kê đầu cho cháu, và tôi cứ ôm nó, ôm nó trong bao lâu tôi cũng không biết.” Đến khi tỉnh ra, ông Thịnh thấy tay mình bị còng ra phía sau và đang ngồi ở sau nhà. “Tay chân, đầu gối của tôi bị chảy máu, bầm hết. Những ngón tay tôi tê đi, không cảm giác gì cả. Đó là những gì tôi thấy sau cùng cho đến hôm gặp lại cháu ở nhà quàn.”
Những lá thư để lại
Rồi cảnh sát yêu cầu mọi người không được đi đâu. Họ khám xét nhà.
“Có một cảnh sát gốc Việt, tên Định, nói cho tôi biết là cháu có để lại ba lá thư. Cháu đã ghi sẵn tờ ‘note’ để chỗ máy vi tính, chỉ dẫn cách mở máy và vào đâu để đọc những lá thư đã được viết sẵn đó. Cảnh sát theo đó vào, đọc để tìm hiểu lý do cháu chết. Viên cảnh sát kêu tôi bình tĩnh đọc thư đi rồi tính, nhưng tôi không đọc. Tôi không dám đọc…,” ông Thịnh nhớ lại.
Ba lá thư của Kyle để lại ghi rất rõ:
Thư gửi mọi người – “Hãy tìm cách để thân nhân và bạn bè tôi đọc được thư này. Điều này vô cùng quan trọng!”
Thư gửi bạn bè – “Rất quan trọng! Nếu ai đó trong gia đình mình đọc xong những dòng này, xin vui lòng tìm cách để bạn bè con nhìn thấy và đọc nó, bằng cách đưa lên Facebook hay bất cứ mạng xã hội nào. Xin cám ơn!”
Thư gửi gia đình – “Nếu người đang đọc thư này là bạn bè tôi, xin vui lòng đừng đọc tiếp vì thư này chỉ dành cho người thân trong gia đình tôi. Cám ơn!”
Những lá thư để lại đã cho biết lý do vì sao cậu học trò chưa qua tuổi 16 không muốn tiếp tục sống.
“Mình nghĩ là mọi người xứng đáng được nghe lời giải thích tại sao mình lại hành động như thế.
Vâng, có nhiều lý do để mình chọn cách hành xử này. Bắt đầu từ sự chán nản của mình. Mình nghĩ nỗi buồn chán đã nhen nhóm phát triển trong mình từ năm học lớp Bốn, những ý nghĩ về việc tự tử cũng manh nha từ khi ấy. Việc đến trường chỉ làm cho nỗi chán chường của mình trở nên tệ hại hơn, nhưng thật là may mắn vì các bạn chính là niềm vui giúp mình sống đến hôm nay,” Kyle viết như thế trong thư gửi mọi người (cả gia đình và bạn bè).
Trong thư gửi bạn bè, em còn viết, “mình đã phải chịu đựng chứng bệnh chán chường trong một thời gian. Cho dù các bạn không hề biết điều này nhưng các bạn đã thực sự là lý do giúp mình sống lâu hơn. Không có các bạn, mình nghĩ mình đã tự tìm đến cái chết từ lâu rồi.”
Theo những gì trong thư, chính căn bệnh trầm cảm, nhưng lại cố tình giấu, không cho ai biết, cùng với nỗi chán ghét việc học cùng hệ thống giáo dục đã khiến em không còn muốn tiếp tục sống.
Những lá thư cậu học trò để lại, ngoài việc nói lý do mình chọn cái chết bằng cách tự tử, còn lại, là những lời nhắn gửi trìu mến nhất mà em muốn gửi đến những người ở lại, đừng ai cảm thấy buồn phiền, có lỗi, hay oán trách việc ra đi của em. Đó là sự lựa chọn, là lối thoát cho chính em.
“Mình cũng hy vọng rằng lá thư này sẽ khép lại những ưu tư của mọi người về cái chết của mình, sẽ làm cho nỗi đau của mọi người nhẹ vơi đi.
… Khi bạn thật sự thấy chán nản hay buồn rầu, làm ơn nói ra với ai đó, bất kỳ ai. Bạn có bạn bè, có gia đình, đó là những người luôn sẵn lòng vì bạn và yêu thương bạn, giúp bạn bằng mọi cách để vượt qua. Mình biết mình giống như kẻ giả dối khi nói điều này, nhưng làm ơn đừng để nỗi buồn, cơn giận dữ hay bất cứ điều gì làm cho cảm xúc của bạn cứ tăng mãi trong lòng, bởi mình có thể bảo đảm rằng bạn sẽ làm điều gì đó để rồi phải hối tiếc.
Bạn học của Kyle Huỳnh trong nhóm Key Club. (Hình: Thịnh Huỳnh cung cấp)
Tận đáy lòng, mình rất nhớ mọi người và cám ơn tất cả những điều mọi người đã mang đến cho mình.
Và, nếu có Thiên Đàng hay Cõi Niết Bàn nơi thế giới bên kia, mình thật sự ao ước được gặp lại mọi người ở đó.
Lần sau cuối cho đến khi mình gặp lại nhau, vĩnh biệt!” Kyle đã viết như thế trong thư để lại.
Nỗi lòng người ở lại
“Tôi cứ nghĩ sao lại kỳ như vậy, một đứa bé, nội thương, ngoại thương, bà con thương, anh em thương, cha mẹ thương, bạn bè còn thương hơn, thầy cô thương, vậy mà vẫn khiến nó không muốn sống. Điều gì khiến nó đi vào hoàn cảnh không muốn sống? Không muốn sống và không sợ chết. Con người ta sợ nhất là chết, người nghèo cũng sợ chết, người giàu càng sợ chết hơn. Vậy thì điều gì đưa một đứa bé như con tôi vào suy nghĩ không muốn sống và không sợ chết. Nó có nỗi buồn, nỗi đau gì còn hơn chết. Cái gì làm nó không sợ chết, mà lại thấy cái chết chính là sự giải thoát cho nó, làm cho nó sung sướng,” người đàn ông đặt một loạt câu hỏi liên tiếp, rồi im lặng trong thoáng chốc trước khi bật lên nụ cười che đậy nỗi chua xót của một người cha đã không thể làm cho con mình tỉnh lại.
Ông nhìn người đối diện, nói, như nói với chính mình: “Tại sao vậy? Tôi cứ tự hỏi hoài, dù cháu nói rất rõ ràng là nó muốn đi mà. Nhưng cái gì đưa nó đến suy nghĩ đó? Nội tâm gì khiến nó chọn như vậy? Đến giờ này tôi vẫn tự hỏi. Nhưng tôi không phải là nó, nên không cảm giác được điều mà nó cảm giác được.”
Điều quan trọng mà ông Thịnh cho biết thêm, là “những lá thư đó cháu viết xong từ ngày 23 Tháng Mười Một, ngay trước ngày Thanksgiving. Ngày cháu mất là đêm 28 Tháng Mười Một, nhưng tôi biết cháu không thể viết thư đó trong một ngày, vì cháu ghi tên các bạn cháu rõ ràng lắm, nó đã phải viết đi, rồi viết lại, đọc, sửa đọc sửa rồi mới hoàn chỉnh.”
“Nhìn lại mọi chuyện, tôi nghĩ có thể cháu đã dự tính ‘đi’ vào đúng ngày Thanksgiving, vì thư đã xong vào ngày hôm trước rồi. Tôi nhớ hôm lễ Tạ Ơn, cháu nói bị đau bụng, nhức đầu, xin ở nhà không đi qua nhà cô ăn tiệc. Nhưng tôi chỉ nghĩ cháu kiếm chuyện để ở nhà chơi game nên bắt cháu phải đi. Thì nó đi, vẫn vui vẻ. Cho đến ngày nó mất. Nếu nó giấu thì nó giấu quá giỏi. Không ai biết hết. Cha mẹ không biết, bạn bè không biết…”
Cái chết quá bất ngờ của người con trai khiến người cha tiếp tục đặt ra hàng loạt các câu hỏi, và vẫn đang đi tìm câu trả lời tại sao một cậu bé 15, 16 tuổi lại thấy cái chết là sự giải thoát, dù như ông nói, “Trong thư cháu có viết rõ là cháu biết mình bị trầm cảm nhưng cháu cố tình giấu, vì cháu biết nếu con nói ra, ba mẹ sẽ tìm cách giúp con nhưng con không muốn được giúp.”
Ông nói như tâm sự, “Hôm đưa tang cháu, nhiều bạn bè nó lên nói rằng tụi nó cũng bị như vậy. Nhưng điều khác nhau là con tôi giấu, không muốn được giúp đỡ, trong khi những đứa bạn con tôi luôn nói chúng muốn được giúp, được lắng nghe, nhưng lại không có ai giúp chúng!”
“Chỉ hai tuần trước đây thôi, nếu có nghe ai đó kể rằng con mình đang vui vẻ, có tất cả, học giỏi, được yêu thương, tự dưng một đêm họ trở về nhà và nhìn thấy con họ đã chết trong garage thì tôi cho đó là chuyện hoang đường. Cho đến khi chuyện xảy ra với chính mình, thì mình mới biết. Con tôi không phải là đứa đầu tiên và cũng sẽ không là đứa cuối cùng hành động như thế!”, người cha chia sẻ.
Người cha vừa mất con nói như rút hết ruột gan,“Giờ con tôi đã đốt thành tro rồi. Tôi chỉ muốn thức tỉnh mọi người, hãy giúp những đứa bé đang mong được giúp. Phụ huynh hãy tự hỏi bản thân, mình muốn con mình làm điều gì đó cho mình hay cho bản thân nó. Nếu thật sự nói thương con thì hãy biết điều gì tốt cho con chứ không phải cho mình. Đừng đợi chuyện gì xảy ra thì hối hận cũng muộn. Người lớn chưa chắc lúc nào cũng đúng.”
________________________________________
Thư ‘gửi đến mọi người (bạn bè và gia đình)’
*****
LTS – Được sự đồng ý của gia đình, Người Việt đăng lại nguyên văn nội dung lá thư gửi “Everyone,” do Người Việt chuyển sang Việt ngữ.
HÃY TÌM CÁCH ĐỂ NGƯỜI THÂN TRONG GIA ĐÌNH VÀ BẠN BÈ TÔI ĐỌC ĐƯỢC LÁ THƯ NÀY! ĐIỀU NÀY RẤT QUAN TRỌNG!
Khi mọi người đọc được lá thư này thì mình đã chết rồi, chết vì tự tử.
Với những ai không biết, xin giới thiệu, tên mình là Kyle Huỳnh, điều này hơi thừa với những ai đang đọc thư là bạn bè và người thân của mình.
Xin nói một chút về mình, món ăn mà mình thích là spaghetti, màu mình thích là xanh lá cây, số mình thích là số hai, truyện mình thích là bất cứ truyện nào mà nhân vật chính thay đổi hoài, phim mình thích dĩ nhiên là Avatar nhưng mình cũng thích nhiều phim khác nữa, nhạc thì mình nghe bất cứ loại nào khiến mình cảm thấy thoải mái. Mình thật sự không có thú vui giải trí nào hết, mình chỉ thích ngủ và chơi game trên mạng với bạn bè hoặc đi chơi với họ. Mình rất là yêu nhóm Key Club và hầu hết thành viên trong nhóm. Môn học mình thích là khoa học và tâm lý, bất cứ cái gì thật sự có liên quan đến trí tuệ con người. Mình thích mặc áo quần đơn giản như áo thun không có hình vẽ, chỉ một màu trơn thôi.
Mình nghĩ là mọi người xứng đáng được nghe lời giải thích tại sao mình lại hành động như thế.
Vâng, có nhiều lý do để mình chọn cách hành xử này. Bắt đầu từ sự chán nản của mình. Mình nghĩ nỗi buồn chán đã nhen nhóm phát triển trong mình từ năm học lớp 4, những ý nghĩ về việc tự tử cũng manh nha từ khi ấy. Việc đến trường chỉ làm cho nỗi chán chường của mình trở nên tệ hại hơn, nhưng thật là may mắn vì các bạn chính là niềm vui giúp mình sống đến hôm nay.
Tuy nhiên, càng lớn, chuyện học hành càng trở nên khó hơn. Mình không muốn mọi người lo lắng, vì thế mình che giấu sự buồn chán của mình.
Bài tập ở trường, các projects đến hạn nộp, điểm số, sự căng thẳng, tất cả những điều ngớ ngẩn đó chỉ làm cho nỗi chán chường của mình mỗi lúc một tệ hơn. Mình hiểu rằng chúng ta cần học hành cho một tương lai tươi sáng và những điều tương tự thế, nhưng vấn đề khốn nạn của hệ thống học đường là những học sinh thông minh nhất cảm thấy “bị nhồi nhét,” trong khi những đứa dở hơn thì muốn làm gì làm, không cần quan tâm.
Ngoài nỗi chán chường ra, mình còn quyết định kết liễu cuộc đời khi nhận ra rằng mình không thể đóng góp được gì có giá trị cho thế gian này. Mình luôn muốn giúp mọi người bằng mọi cách mà mình có thể, chính xác hơn là giúp loài người nhận ra rằng điều mà chúng ta làm đối với môi trường sống và đối với nhau là sai. Nhưng mình biết rằng điều đó là không thể. Con người luôn sát hại nhau bởi những lý do điên rồ và hủy diệt môi trường sống trong khi chúng chẳng làm gì nên tội ngoài việc giúp ích cho chúng ta mà thôi. Không gì có thể thay đổi được những việc làm đó. Đấy là điều khiến mình cảm thấy bức bối rất nhiều khi không thể làm được gì hết để tạo nên sự thay đổi, đặc biệt là với thằng nhóc 15 tuổi mà ba mẹ lại kỳ vọng nó đi vào lãnh vực y khoa.
Mình hiểu là mọi người có thể cho rằng mình ghét thế gian này, nhưng mình vẫn tin còn có người thật sự tốt ở đâu đó, hy vọng một ngày nào đó họ có thể thay đổi nhân loại, nhưng thật là tệ khi mình không thể chờ đợi đến ngày nhìn thấy điều ấy.
Nếu phải nói ra lý do vì sao mình tự tử thì đó chính là nỗi buồn chán, là căn bệnh trầm cảm, mình ghét việc học hành và hệ thống giáo dục, căm thù loài người và cảm thấy bất lực trong việc thay đổi thế giới.
Mình viết lá thư này hy vọng rằng nó sẽ giải thích cho mọi người hiểu tại sao mình không thể tiếp tục sống lâu hơn nữa. Điều này không phải chỉ thoáng hiện trong đầu mình ở một đêm, mà nó đã kéo dài trong nhiều năm và đã đến thời điểm mình không muốn sống tiếp.
Mình thật sự ao ước có một cách nào đó khiến mình vui hơn với những điều này, nhưng buồn thay, niềm ao ước đó không có.
Mình cũng hy vọng rằng lá thư này sẽ khép lại những ưu tư của mọi người về cái chết của mình, sẽ làm cho nỗi đau của mọi người nhẹ vơi đi.
Mình biết là mình ích kỷ khi kết thúc cuộc đời mình và là nguyên nhân của nhiều nỗi buồn, nhưng hãy làm ơn, làm ơn, làm ơn hiểu là tại sao mình làm như thế. Mình ghét thấy người ta buồn, người ta suy sụp, đặc biệt khi đó lại là những bạn bè của mình, vì mình không muốn ai khác cảm giác sự tồi tệ giống như mình từng cảm nhận. Vì vậy, làm ơn đừng buồn, hãy cố gắng tìm niềm vui bất cứ khi nào bạn có thể và tận hưởng từng giây phút đó.
Cũng như khi bạn thật sự thấy chán nản hay buồn rầu, làm ơn nói ra với ai đó, bất kỳ ai. Bạn có bạn bè, có gia đình, đó là những người luôn sẵn lòng vì bạn và yêu thương bạn, giúp bạn bằng mọi cách để bạn vượt qua. Mình biết mình giống như kẻ giả dối khi nói điều này, nhưng làm ơn đừng để nỗi buồn, cơn giận dữ hay bất cứ điều gì làm cho cảm xúc của bạn cứ tăng mãi trong lòng, bởi mình có thể bảo đảm rằng bạn sẽ làm điều gì đó để rồi phải hối tiếc.
Tận đáy lòng, mình rất nhớ mọi người và cám ơn cho tất cả những điều mà mọi người đã mang đến cho mình.
Và, nếu có Thiên Đàng hay Cõi Niết Bàn nơi thế giới bên kia, mình thật sự ao ước được gặp lại mọi người ở đó.
Lần sau cuối cho đến khi mình gặp lại nhau, vĩnh biệt!
Kyle C. Huỳnh
http://www.nguoi-viet.com/little-saigon/cau-chuyen-hoc-sinh-goc-viet-kyle-huynh/
Lê Nguyễn Hiệp
12-20-2016, 10:24 AM
Của đi thay người
Cu cậu lớn có cái tai nạn đụng xe không lớn lắm, nhưng airbag của chiếc xe BMW328i đời 2011 bị bung ra và phá ra lung tung, body shop định giá sửa.
hơn $14000.
bump
roof
air bag system
wheel steering
radiator
dai loại là total loss, hãng bảo hiễm đền cho $16800, kỳ này mua xe toyota RAV4 hay xe mỹ cho nó bền.
Xe BMW bên trong toàn bằng nhôm (cho nó nhẹ) và nhiều sensor, nên đụng cái là hư tùm lum.
Của đi thay người, cu cậu chỉ bị trầy tay chút đỉnh, và xe phía trước chỉ bị hư nhẹ bumper.
Lê Nguyễn Hiệp
12-22-2016, 01:19 PM
Đến hẹn lại lên
Như mọi năm trước ngày 24 giáng sinh, xếp lại ghé phòng đưa phong bì bonus, với lời nhắn:
- Cám ơn nhưng gì đã làm cho hãng trong năm qua, của ít lòng nhiều.
Bonus với cái check dù chỉ bằng một nửa tháng lương. Cử chỉ của xếp làm mình cũng vui.
Dù sao hãng vẫn còn nhớ đến nhân viên.
20 năm rồi vẫn đều đặn nhận check bonus.
Lê Nguyễn Hiệp
12-30-2016, 12:45 PM
rút cục cu cậu có tiền bồi thường từ hang bảo hiểm được $16,500. Trả nợ xe cũ còn lại $12.000.
Kiếm xe và trả giá mất 1 tuần lễ.
Dù đã trả giá trên phone vậy mà đến dealer làm giấy tờ cũng mất 4 tiếng đổng hồ
Cu cậu ưng ý với chiếc xe RAV4 Limted, giá $30.000, mỗi tháng trả góp $304
- ghế bằng da
- ghế trước có heater
- tay lái có heater
- navigation
- back up mirror
- sunroof
http://i.imgur.com/FBbw0q8.jpg?1
specification
http://i.imgur.com/UurpKyK.jpg
Lê Nguyễn Hiệp
01-01-2017, 01:59 PM
Happy New Year 2017 tới tất cả thành viên Đặc Trưng.
***
Năm nay đón mừng tết 2017 ở Big Bear. Đây là vùng trượt tuyết cách Irvine và Little Saigon khỏang 100 miles nằm trên vùng cao nguyên San Bernadino, đi mất 3 giờ đồng hồ vì đường đèo ngoằn ngèo và có tuyết. Ở đây có hồ Big Bear khá lớn, nhưng không có họat động vào mùa đông, mùa hè trở thành nơi câu cá và đi thuyền.
Trên đường từ Irvine đến big bear chưa có tuyết
http://i.imgur.com/iimODqF.jpg
http://i.imgur.com/HeOzAuE.jpg
xe vào đường đèo
http://i.imgur.com/kU7X8LE.jpg
bắt đầu nhìn thấy tuyết
http://i.imgur.com/WtdA8gh.jpg
tuyết phù hai bên đường
http://i.imgur.com/g9Ez1Gb.jpg
http://i.imgur.com/Lp8sS93.jpg
đến nơi đậu xe
http://i.imgur.com/zjqSYCx.jpg
đứng ngó từ dưới lên
http://i.imgur.com/Xb5Hp70.jpg
có 11 chỗ trượt tuyết từ thấp 7000ft đến 8500ft
http://i.imgur.com/SqPIJXI.jpg
bãi trượt thấp nhất
http://i.imgur.com/dNsWGyZ.jpg
http://i.imgur.com/cwY3wGn.jpg
http://i.imgur.com/ToFljqi.jpg
Buổi tối trên đường đèo về nhà tuyết rơi, nên chỉ chạy được khoảng 20 miles, đường đèo khá nguy hiểm
http://i.imgur.com/oKckcQM.jpg
Lê Nguyễn Hiệp
01-02-2017, 06:01 PM
Giới thiệu phim “Bảy Nếp Sống Oai Hùng”
Phim được sản xuất vào năm 1960 với các tài tử
Charles Bronson, Yul Brynner, Horst Buchholz, James Coburn, Brad Dexter, Steve McQueen, Robert Vaughn, and Eli Wallach
http://www.imdb.com/title/tt0054047/mediaviewer/rm3880172032
Phim này dựa trên cốt chuyện “Bảy Võ Sĩ Đạo của phim Nhật sản xuất vào năm 1954”.
http://www.imdb.com/title/tt0047478/mediaviewer/rm1329266176
Đến năm 2016, một lần nữa phim đã được dựng lai với 7 người hùng đóng bởi:
Denzel Washington, Chris Pratt, Ethan Hawke, Vincent D'Onofrio, Lee Byung-hun, Manuel Garcia-Rulfo, Martin Sensmeier, Haley Bennett, and Peter Sarsgaard.
Phim dựa vào bối cảnh sau cuộc nội chiến vào năm 1869. 7 người hùng phải đương đầu với hơn 40 tên cướp có súng máy trang bị tận răng.
https://www.youtube.com/watch?v=2rvY-IXJ5Gg
hoài vọng
01-02-2017, 06:39 PM
Bác Hiệp , phim 7 tay súng oai hùng , tài tử trọc đầu có lẽ là lead , tôi chỉ nhớ là ông ấy khi xem một chàng trẻ biểu diễn đã nói ...( không nhớ nguyên văn ) : ở ngoài thực tế sẽ khác , chàng trẻ tuổi dù bắn nhanh hơn mà vẫn chết ...chỉ còn nhớ được vậy thôi
Lê Nguyễn Hiệp
01-03-2017, 08:20 AM
Bác Hiệp , phim 7 tay súng oai hùng , tài tử trọc đầu có lẽ là lead , tôi chỉ nhớ là ông ấy khi xem một chàng trẻ biểu diễn đã nói ...( không nhớ nguyên văn ) : ở ngoài thực tế sẽ khác , chàng trẻ tuổi dù bắn nhanh hơn mà vẫn chết ...chỉ còn nhớ được vậy thôi
chào anh hoaivong, và các anh haiviet, kienhoi, viethaonhien
Tài tử trọc đầu là Yul Brynner. Có nhớ một đoạn anh chàng trẻ (Horst Buchholz), đòi đi theo nhóm 7 tay súng, nhưng Yul Brynner thử tài bằng cách, chàng trẻ rút súng còn ông vỗ hai tay, ba lần như thế anh chàng chưa kịp đụng tay vào báng súng thì ông đã vỗ hai tay cái bộp, khiến chàng quê xệ bỏ đi mất nước.
Lê Nguyễn Hiệp
01-05-2017, 08:15 PM
Sắp qua năm Đinh Dậu kiếm cây cảnh và con lân nhỏ trưng trong nhà.
http://i.imgur.com/lW0o6yj.jpg
http://i.imgur.com/62EknKC.jpg
coi thử tử vi ra sao trong năm Đinh Dậu!!!
http://i.imgur.com/tIzeGqX.jpg?1
chụp lại từ báo xuân "Việt Báo"
hoài vọng
01-05-2017, 11:15 PM
Tôi lại tưởng anh đi kiếm con gà...móng đỏ...cho vui cửa...vui nhà !
Lê Nguyễn Hiệp
01-06-2017, 08:08 AM
Tôi lại tưởng anh đi kiếm con gà...móng đỏ...cho vui cửa...vui nhà !
hà hà!
tui tuổi Mão bà xã tuổi Dậu mà kiếm thêm con gà nữa thì chỉ từ chết đến bị thương.
https://www.youtube.com/watch?v=WG4cU6jybWQ
Lê Nguyễn Hiệp
01-06-2017, 09:31 PM
Phim 7 tay súng oai hùng 2016, phụ đề việt ngữ.
https://www.youtube.com/watch?v=5hExUhjtsL4
Lê Nguyễn Hiệp
01-08-2017, 10:13 AM
Nghe nhạc chúc xuân AVT để nhớ năm xưa thời còn học sinh trung học trước năm 1970.
https://www.youtube.com/watch?v=U9wSCCRgY5k
Lê Nguyễn Hiệp
01-08-2017, 10:32 AM
chúc xuân kiểu cha cha cha do ban nhạc nữ thành lập bởi Diamond Bích Ngọc
https://www.youtube.com/watch?v=0yZdET_2Sos
hoài vọng
01-08-2017, 06:50 PM
Nghe nhạc chúc xuân AVT để nhớ năm xưa thời còn học sinh trung học trước năm 1970.
Bác Hiệp cái link nó chết queo rồi ! nhưng tôi khoái nhất câu :....cái bằng đo chỉ một gang thôi...mà sao...mà sao con gái hỏi han quá trời !
Lê Nguyễn Hiệp
01-08-2017, 07:39 PM
Bác Hiệp cái link nó chết queo rồi ! nhưng tôi khoái nhất câu :....cái bằng đo chỉ một gang thôi...mà sao...mà sao con gái hỏi han quá trời !
Không chết đâu anh hoaivong.
Bấm thẳng vào youtube là coi được.
Lê Nguyễn Hiệp
01-09-2017, 08:46 AM
20 năm trước một bà tự tử chạy ngược chiều về hướng bắc, hai xe đụng nhau cả hai tài xế đều chết ở gần giao lộ 405&55 freeway.
Tai nạn xảy ra lúc khoảng 10 giờ sáng.
sự kiện lập lại 20 năm sau xe chạy ngượ chiều về hướng nam, cũng gần giao lộ 405&55 freeway, cả hai tài xế cũng đêu bị chết.
tai nạn xảy ra lúc khoảng 4 giờ sáng. buổi sáng sương mù nên tài xế mắt nhắm mắt mở đi lạc vào hướng ngược chiều.
nghĩ lại còn bàng hoàng.
https://www.google.com/search?q=Death&tbm=isch&tbs=simg:CAQSkgEJCz4TihkRjsQahgELEKjU2AQaAAwLELCMp wgaYQpfCAMSJ_1YLuwykGYoLa_1kL9wuXBNAcoxm2OeYmszPFL eQ88Tm6K6MmsjPEKxowsFkdY9gE6d2_19RIg8cKbhU3vzyBqnK rmxS0uzy8lzCcT4zQ9Mc2nr5Dsw9Dh8bxZIAQMCxCOrv4IGgoK CAgBEgSrN6qNDA&sa=X&ved=0ahUKEwjKsdq6w7XRAhWqhFQKHczKCeYQwg4IGSgA&biw=1229&bih=800#imgrc=d8-HliwgSwCWeM%3A
Lê Nguyễn Hiệp
01-13-2017, 08:22 PM
california mữa tầm tả kéo dài cả hơn 2 tháng, nhưng vẫn còn hạn hán, chỉ 40% khu vực được ra khòi tình trạng hạn hán. Coi ra dân chúng vẫn phải tiết kiệm dùng nước.
tuần rồi mưa 3 ngày liên tiếp, tuần tới sẽ có thêm 3 ngày mưa cuối tuần. Không khéo hội chợ tết năm nay sẽ bị ảnh hưởng.
Cả tháng nay hồ tắm lúc nào cũng đầy ắp nước, phải thoát nước ra cống nước chính 2 lần. Máy lọc nước hồ tắm đồng thời có thêm chức năng thoát nước, chỉ cần vặn ngược chiều kim đồng hồ rồi kéo cái cần lên là xong.
****
Hơn 40% tiểu bang California được coi như hết khô hạn
SAN FRANCISCO, California (AP) – Hơn 40% lãnh thổ tiểu bang California nay được coi chính thức ra khỏi tình trạng khô hạn vốn được loan báo trên toàn tiểu bang một năm trước đây, theo các giới chức liên bang hôm Thứ Năm, 12 Tháng Giêng. Đây là một sự thay đổi lớn lao nhờ vào một loạt các trận bão đưa mưa tầm tã xuống khu vực phía Bắc California, làm đầy hồ, khiến nước sông tràn bờ và tuyết phủ dầy đặc các ngọn núi.
Bản báo cáo hàng tuần về khô hạn của chính phủ và các chuyên gia về nước cho thấy có 42% lãnh thổ tiểu bang California nay không còn trong tình trạng khô hạn. Vào thời điểm này năm ngoái, có 97% tiểu bang được coi là bị khô hạn.
Khu vực Nam California, nơi cũng nhận được nhiều mưa từ các trận bão này, tiếp tục ở trong tình trạng khô hạn nhưng với mức độ thấp hơn. Chỉ còn 2% lãnh thổ tiểu bang, nằm giữa Los Angeles và Santa Barbara, còn được coi là có mức khô hạn cao nhất – với giếng nước, hồ chứa, sông suối khô cạn và mùa màng bị thiệt hại trầm trọng. Có tới 43% lãnh thổ tiểu bang được xếp vào mức độ nặng nề này cùng thời gian năm ngoái.
Tiểu bang California sẽ tiếp tục ở trong tình trạng khẩn trương vì khô hạn cho tới khi Thống Đốc Jerry Brown có quyết định hủy bỏ hay giảm bớt các hạn chế sử dụng nước đưa ra vào Tháng Giêng, 2014.
Giới chức tiểu bang California tuần này cho hay ông Brown nhiều phần sẽ đợi cho tới khi hết mùa mưa và tuyết mới có quyết định. (V.Giang)
Lê Nguyễn Hiệp
01-14-2017, 10:05 PM
Stephine Curry của đội bóng rổ warriors trong lúc thực tập ngày hôm qua đã ném trúng 47 lần 3 điểm vào rổ với tổng cộng 50 lần ném.
Cầu thủ này hiện đang là tay ném 3 điểm giỏi trong năm nay và có lẽ từ trước đến nay.
https://www.youtube.com/watch?v=Q7PobAIUTaQ
Lê Nguyễn Hiệp
01-15-2017, 10:11 AM
Năm nào bà xã cũng làm giò thủ, năm nay cũng không ngoại lệ.
Bà xã biết cách khử mùi nên ăn không thấy hôi. Dòn cắn nghe rộp rộp khoái lỗ tai.
Nhậu XO với củ kiệu bá cháy. Nhăm nhăm.
http://i.imgur.com/8kwRKUd.jpg http://i.imgur.com/Ck5ucc3.jpg
XO muốn loại nào cũng có, chơi thêm rượu rắn ông uống bà khen hay.
http://i.imgur.com/GczlPTJ.jpg http://i.imgur.com/RU6Y2SX.jpg
Giò Thủ: có nhận đơn đặt hàng tới nhà lấy hay gởi đi xa không anh LNH????:)
Sao không bỏ hình lên cho mọi người thèm ??? plz....
Lê Nguyễn Hiệp
01-15-2017, 03:55 PM
Giò Thủ: có nhận đơn đặt hàng tới nhà lấy hay gởi đi xa không anh LNH????:)
Sao không bỏ hình lên cho mọi người thèm ??? plz....
chào CCG va Dulan ghé thăm,
Có nhận đặt hàng on line nhưng charge Tripple Price! he he! (J/K)
Lê Nguyễn Hiệp
01-17-2017, 09:30 AM
Hú hồn đọc xong bài này toát mồ hôi trán.
Không chỉ nhà thầu việt lừa, mà ngay cả nhà thầu Mỹ hay Mexico củng có lừa đảo.
các thành viên DT gần Little Saigon nên đọc kỹ để tránh tiền mất tật mang .
****
Mướn thầu ‘sửa nhà đẹp’ ở Little Saigon: Tiền mất, nhà tan hoang
Ngọc Lan/Người Việt
January 16, 2017
Chủ nhà Minh Nguyễn đứng trước ngôi nhà tan hoang của mình. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
WESTMINSTER, California (NV) – Để chuẩn bị cho sự chào đời của đứa con thứ hai và cũng là để đón bố mẹ vợ về an dưỡng, anh Minh Nguyễn muốn sửa căn nhà ở Westminster của mình lên thêm một tầng lầu. Công trình được chủ thầu dự tính xong trong bốn tháng với kinh phí ngót nghét $200,000.
Tuy nhiên, khởi công từ Tháng Mười, 2015, đến nay, tức hơn một năm sau, ngôi nhà anh Minh trông không khác gì một đống tan hoang, đổ nát, những căn phòng dự trù sử dụng lại cũng rụng trần, bong sơn…
Quan trọng hơn, theo chủ nhà, sau khi đã chi ra số tiền hơn $100,000, đến giờ anh Minh mới được Ủy ban Qui hoạch thành phố cho biết “Không hề nhận được báo cáo nào về việc xây sửa ngôi nhà này.” Nghĩa là, căn nhà được sửa chữa lớn nhưng lại không hề xin giấy phép.
Chủ nhà đổ lỗi cho nhà thầu. Nhà thầu cho rằng chủ nhà không hợp tác.
Tìm hiểu ngọn nguồn câu chuyện này với những uẩn khúc của nó, hy vọng sẽ là bài học kinh nghiệm cho tất cả những ai đang tích cóp dành dụm xây sửa lại nơi che mưa, che nắng của mình, dù là sửa chữa nhỏ hay lớn.
Bị thu hút vì giá rẻ
Tại tòa soạn báo Người Việt, trong vẻ mặt khá mệt mỏi, anh Minh Nguyễn bắt đầu câu chuyện, “Nghe tôi muốn sửa nhà, bạn tôi giới thiệu cho tôi ông Dzũng Cao, nói là kiến trúc sư. Ông Dzũng là người nói chuyện nhẹ nhàng, ông nói từng làm việc trong ngành xây dựng cho chính phủ nên có rất nhiều kinh nghiệm. Quan trọng hơn là ông cho giá rẻ, nên tôi chọn ông.”
“Bản vẽ nhà tôi khoảng 4,000 sqft, ông Dzũng chỉ tính giá có $4,100. Đó là giá rất rẻ. Sau này, khi tôi đi dọ giá, mới biết trong thị trường người Việt, giá cho bản vẽ từ $3.50-$5.00 cho một square feet, với Mỹ là khoảng $10/sqft. Mà cũng chính từ việc ham giá rẻ đó mà tôi khốn đốn,” anh Minh kể.
“Ham rẻ” cộng thêm việc bị thuyết phục bởi lối nói chuyện nhẹ nhàng của ông Dzũng, nên anh Minh “nhờ ông Dzũng làm hết mọi chuyện, từ thiết kế đến xin giấy phép và xây dựng.”
Khu vực nhà bếp được chủ thầu sơn phết hoàn thiện trong khi chưa có mái che, giờ cũng xuống cấp. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
Theo hợp đồng, ông Dzũng tính giá thi công cho anh Minh là $100/sqft, “đây là giá trung bình, không rẻ, ngoài thị trường giá từ $100-$125/sqft,” chủ nhà so sánh.
Hợp đồng sửa nhà (Home Improvement Contract) giữa anh Minh Nguyễn, chủ nhà, và công ty xây dựng AAW Contruction, chủ thầu, được ký vào ngày 25 Tháng Chín, 2015, với chi phí ước tính cho phần nhân công không quá $106,128, chưa tính chi phí phát sinh nếu có thay đổi. Ngày dự trù thi công là 7 Tháng Mười, 2015 và công trình sẽ hoàn thành trong vòng 122 ngày.
Tiền đặt cọc là $1,000. Số tiền công còn lại được chia ra trả thành 9 lần, hay đúng hơn là sau mỗi hạng mục hoàn thành. Dĩ nhiên, lần trả cuối bao giờ cũng hoàn tất sau khi người của nhà đất thành phố xuống kiểm tra đồng ý cho nghiệm thu.
Bên cạnh đó, anh Minh cũng nhận được bảng “Ước tính chi phí nhân công và vật liệu xây dựng” là $196,667.
Nói một cách tóm tắt, anh Minh sẽ tốn khoảng $200,000 để sửa nhà, lên lầu, và phía ông Dzũng sẽ đảm nhiệm phần thực hiện từ A đến Z.
Một điều khá “kỳ lạ” là “license number” (bằng hành nghề) trong bản hợp đồng đầu tiên được ông Dzũng, đại diện nhà thầu, đưa ra ký với anh Minh, đã hết hạn từ… Tháng 11, 2014.
Vào trang nhà của Hội Đồng Cấp Bằng Hành Nghề Xây Dựng của tiểu bang California (Contractors State License Board -CSLB) kiểm tra thì thấy, ngoài việc “license” đã hết hạn, thì ngay cả địa chỉ công ty AAW cũng khác hẳn với địa chỉ ghi trong hợp đồng.
Một căn phòng dự trù sử dụng lại, hiện tại bị những trận mưa liên tiếp làm hư hỏng nặng. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
“Khi tôi hỏi ông Dzũng tại sao thì ông giải thích lòng vòng, và ghi lại một ‘license number’ khác,” anh Minh nhớ lại.
Kiểm tra số bằng hành nghề thứ hai mà ông Dzũng cung cấp, thì báo cáo của CSLB cho biết bằng này hết hạn vào ngày 30 Tháng Chín, 2016. Nghĩa là nó còn hiệu lực khi hợp đồng được ký giữa anh Minh và ông Dzũng vào Tháng Chín, 2015.
Tin tưởng giao trọn cho nhà thầu, để rồi ngậm ngùi
Giải thích về qui trình làm việc của hợp đồng xây sửa nhà, ông Jimmy Bùi, một chủ thầu có kinh nghiệm làm việc tại Mỹ hơn 15 năm, hiện có công ty xây dựng trụ sở ở Riverside, cho biết, “Nếu sau khi có sự thỏa thuận rằng nhà thầu sẽ lo từ A đến Z thì trước tiên nhà thầu phải mời một kiến trúc sư đến để lo bản vẽ, phải coi ý chủ nhà thế nào. Khi làm bản vẽ thì dĩ nhiên hai bên phải trao đổi, thỏa thuận cho đến khi đồng ý mới nộp bản vẽ cho thành phố để xin giấy phép.”
“Sau khi thành phố chấp thuận cấp phép thì nhà thầu mới có quyền đụng tới căn nhà. Hoặc để linh động hơn, trong khi chờ giấy phép, nhà thầu có thể cho thu dọn căn nhà, chuẩn bị sẵn sàng trước cho việc xây cất, sửa chữa,” ông Jimmy nói tiếp.
Anh Quỳnh Nguyễn, cũng một chủ thầu xây dựng có hơn 20 năm kinh nghiệm tại Mỹ, giải thích thêm, “Qui định đầu tiên của xây dựng luôn luôn là phải có bản vẽ để xin giấy phép. Và giấy phép đó phải được dán ngay cửa sổ để ai cũng nhìn thấy.”
Anh Minh thì “không để ý đến chuyện giấy phép, vì tôi nghĩ theo thỏa thuận đó là trách nhiệm của ông Dzũng, tôi tin tưởng, giao hết cho ông Dzũng lo.”
Chính vì vậy, mà khi nhà bị đập ra, bắt đầu từ phía nhà bếp, anh Minh cứ trả tiền công theo hợp đồng, lần đầu là $10,000 vào ngày 19 Tháng Mười, 2015, sau phần “mobilization/staging” để bắt đầu cho phần đập phá nhà bếp. Lần thứ hai là $20,000 vào ngày 6 Tháng 11, 2015, sau khi nhà bếp được đập phá xong. Đó là toàn bộ tiền công anh Minh đã trả cho phía ông Dzũng, tính đến thời điểm này.
Ngoài ra, anh Minh cho biết số tiền vật liệu mà anh phải trả theo đơn đặt hàng của ông Dzũng đến ngày 4 Tháng 11, 2016 cũng hơn $70,000.00 (có giấy tờ ghi nhận). Tuy nhiên, theo lời anh Minh, có rất nhiều loại vật tư ông Dzũng đặt mua, anh đã trả tiền, có chụp hình, mà hiện tại không thấy đâu hết.
Chủ nhà cũng cho biết sau khi khởi công được bốn tháng thì anh có đề nghị một số thay đổi trong việc xây sửa, bao gồm “thay vì đào lỗ để làm cầu thang ở giữa nhà thì giờ đề nghị đào sang bên hông, và đập tường để nới rộng thêm nhà bếp.” Theo anh Minh thì “đây là những thay đổi không lớn.”
Khi thấy thời gian có vẻ kéo dài, anh Minh hỏi thì “ông Dzũng trả lời rằng phải chờ thành phố xuống kiểm tra và khi thì nói chờ vật tư chở xuống.”
Cứ vậy, hết tuần này trôi qua, đến tháng khác trôi đi.
ề nghỉ dưỡng, vì ông bị ung thư. Nhưng giờ ông mất rồi, mà căn nhà vẫn chưa hoàn thành. Tôi cũng muốn đứa con thứ hai của tôi được sinh ra thấy căn nhà mới, vậy mà giờ nó gần đầy năm rồi mà cũng chưa thấy hình dáng căn nhà ra sao.”
Đến nay, sau 14-15 tháng kể từ ngày những nhát búa đầu tiên nện xuống ngôi nhà muốn được sửa sang này, hiện trạng căn nhà đập vào mắt chúng tôi là một cảnh tượng tan hoang. Đây đó những nền móng được đào lên loang lổ, những cây gỗ được dựng lên như chuẩn bị cho việc lên tầng, một bức vách tầng trên cũng được dựng, không có mái, những phòng tắm có vẻ như sắp hoàn thành mà cũng như đang bị tàn phá, khuôn viên được cho là bếp thì trần loang lổ, sút ván, căn phòng muốn được giữ lại và đang làm nơi chứa đồ của gia đình thì nguyên trần gần như sắp đổ với chiếc quạt trần còn vướng víu… Không một góc nào của ngôi nhà này có thể được xem là còn có thể sử dụng được.
Anh Minh nói trong sự chán nản, “Ông Dzũng dỡ mái nhà ra từ hồi Tháng Sáu, đến giờ là bao nhiêu tháng rồi mà vẫn chưa lợp lại, trong khi tôi đi hỏi thì được biết khi xây nhà, không ai dỡ mái ra quá hai tuần lễ. Bao nhiêu trận mưa xuống rồi, thử nghĩ nhà nào mà không hư. Những căn phòng bên dưới muốn sử dụng lại cũng không được.”
“Hồi cuối Tháng 11 vừa rồi, sau khi ba vợ tôi mất, tôi đưa má vợ về Việt Nam để bà khuây khỏa. Đến giữa Tháng 12 trở qua, tôi đến nhìn căn nhà của mình mà không biết nói sao luôn,” chủ nhà lắc đầu nói.
Và cũng đến khi đó, đích thân anh Minh lên Ủy ban Qui hoạch thành phố Westminster hỏi về tình trạng căn nhà của mình, thì được trả lời rằng: thành phố không hề nhận được báo cáo sửa chữa, xây dựng gì của căn nhà mà anh nêu ra.
Hiện tại, chủ nhà đã nộp bản khiếu kiện ông Dzũng Cao lên Hội Đồng Cấp Bằng Hành Nghề Xây Dựng tiểu bang California, đồng thời liên lạc với công ty bảo hiểm để được bồi thường thiệt hại.
Một phần tầng trệt căn nhà cũng bị hư hại sau 6 tháng mái nhà bị dỡ đi. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
Nhà thầu: ‘Chủ nhà không hợp tác’
Theo số điện thoại ghi trên bản hợp đồng xây dựng, phóng viên Người Việt gọi cho ông Dzũng Cao, chủ thầu.
Sau khi nghe chúng tôi giới thiệu và nêu mục đích muốn tìm hiểu câu chuyện, ông Dzũng chỉ đồng ý nói chuyện qua điện thoại.
“Anh ta (Minh Nguyễn) kêu ca, than phiền chỗ này chỗ kia rất nhiều,” ông Dzũng cười nói.
Ông Dzũng, bằng cách nói chuyện nhẹ nhàng, lịch sự, cho biết, “Anh ta cần phải chấp nhận chuyện xảy ra. Ví dụ như khi anh ta yêu cầu có những sự thay đổi, thì tôi phải thay đổi bản vẽ, nhưng anh ta lại không ký vào bản yêu cầu thay đổi đó, trong khi mình làm thì vẫn phải làm và bỏ tiền ra để công việc tiếp tục. Nhưng anh ta lại không chịu ký, không chịu trả tiền thì chúng ta buộc phải dừng thi công. Chuyện là vậy.”
“Sáng nay hãng bảo hiểm gọi cho tôi để tìm hiểu. Anh ấy đang cố làm cho mọi chuyện lớn lên. Anh ta ‘claims’ tài sản bị hư hại. Anh ta không nói gì trước với tôi về điều này. Anh ta muốn đòi tiền trong khoản ‘liability’,” ông Dzũng nói.
Theo ông Dzũng, “Khi có sự thay đổi lớn về bản vẽ thì phải ký để xác nhận lại giá cả. Anh ấy phải ký tên trước thì chúng tôi mới tiếp tục được. Anh ấy không nói gì và tự nhiên không thấy đâu cả, có khi vài tuần. Hiện giờ, một cái phòng tắm dưới nhà bị hư hại rất nhiều, vừa mục vừa bị mối. Tôi báo cho anh ấy, và chụp một số hình. Anh ấy gọi người đến trùm nhà. Chúng tôi thì phải thay gỗ hư và làm lại sàn gạch. Đúng ra, lúc ấy anh ấy phải ký lại cho sự thay đổi này, nhưng anh không chịu ký mà nói anh ấy chỉ có thể trả thêm tối đa là $1,500. Sau đó, lại có chuyện khác xảy ra, anh ấy lại đổ lỗi cho chúng tôi. Chúng tôi phải chịu phần này. Vì vậy bây giờ anh ấy phải ký tên đồng ý trước khi chúng tôi làm tiếp.”
Trả lời câu hỏi của Người Việt, là “Chủ nhà cho biết ông đã không xin giấy phép xây dựng khi sửa chữa căn nhà này?” Ông Dzũng cho rằng, “Đó là vì anh ấy đổi ý. Khi chủ nhà đổi ý, cần phải xin phép lại. Anh ấy không chịu ký tên, chúng tôi phải đợi thành phố đến coi rồi đồng ý thì chúng tôi mới đổ xi măng được. Anh ấy phải xác nhận rằng có sự thay đổi, nhưng lại không chịu.”
Chủ thầu Jimmy Bùi, bằng kinh nghiệm của người trong nghề, cho biết, “Sau khi đập phá xong xuôi, dĩ nhiên phải đi đường ống bên dưới, gọi là ‘underground plumbing,’ đây là phần thành phố sẽ phải đến xem, chấp thuận được rồi thì mới đến phần đổ xi-măng.”
“Thời gian thành phố xuống kiểm tra nhanh hay chậm cũng tùy. Thường thì nếu mình gọi họ trước 2 giờ chiều hôm nay thì hôm sau họ tới. Nếu sau 2 giờ thì phải đợi thêm một ngày. Có thành phố phải chờ lâu hơn, nhưng không thành phố nào quá một tuần cả,” ông Jimmy nói.
Nếu căn cứ theo lời của ông Jimmy, thì sự giải thích của ông Dzũng Cao rõ ràng không thuyết phục, vì phần đập phá và làm móng đã xong từ Tháng Mười, 2015, trước khi anh Minh đưa ra lời đề nghị thay đổi.
Khi được hỏi vì sao lại đưa ra một giấy phép hành nghề đã hết hạn, ông Dzũng nói, “Không, không. Đây là hợp đồng under AAW, cái này chưa hết hạn, còn có bảo hiểm trách nhiệm cho lô đất của anh ấy khi mới bắt đầu. Nửa chừng, tôi nghĩ là Tháng Tư, chủ thầu (General Contractor) của tôi bị chết vì đau tim. Anh Minh đã kiểm soát mọi việc rất kỹ lưỡng trước khi chúng tôi bắt đầu, kể cả hãng bảo hiểm. Bởi vậy tôi rất ngạc nhiên khi nhân viên bảo hiểm cho tôi hay những gì anh ấy nói với họ.”
Cuộc nói chuyện giữa ông Dzũng với phóng viên Người Việt dừng ở đó, ông nói “sẽ nói chuyện thêm sau.”
Bên trong căn nhà của anh Minh Nguyễn sau 13 tháng được chủ thầu Dzũng Cao xây dựng. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)
Ý kiến của những nhà thầu xây dựng
Nhìn vào những bức hình được phóng viên Người Việt chụp hiện trạng căn nhà, anh Quỳnh Nguyễn, một chủ thầu xây dựng tại Virginia, thốt lên, “Thôi rồi, nhà này là dở khóc dở cười rồi. Đây là một tiến trình xây dựng quá sai, quá trật. Nhìn vào những hình ảnh này là có thể nói người xây này không biết làm gì hết. Không một người có kinh nghiệm nào lại làm nhà như thế này. Mà vì đã trật rồi thì không có tiền nào trả đủ.”
“Nhà này không chừng là thành phố xuống bắt đập ra toàn bộ vì không có gì ra gì nữa hết. Mà thật sự nếu trước đây người này có xin phép thì người thanh tra ‘inspector’ bước đến cửa là đi về liền thôi, vì nó quá sức tưởng tượng,” anh Quỳnh nêu ý kiến.
Ông Jimmy Bùi chia sẻ, “Chuyện này không lạ lắm vì tôi nghe rất là nhiều. Bản thân tôi cũng từng chứng kiến chuyện có người bị gạt đến mức chủ thầu cho người giả dạng là thanh tra của thành phố xuống kiểm tra ký giấy tờ luôn, để chủ nhà phải giao tiền cho thầu, mãi đến khi lên thành phố hỏi thăm thì mới biết là nhà đó không hề xin phép sửa chữa thì làm gì có người đi kiểm tra.”
“Người Việt mình cũng hiếm khi dám đi thưa vì thực ra đôi khi trong xây sửa có sự thông đồng nữa. Nghĩa là mặc dù bản vẽ xin phép xong rồi, nhưng chủ nhà lại muốn chủ thầu làm thêm cái này cái kia theo ý họ, mà những cái thêm đó có khi không đúng code, không hợp pháp, nên khi khui ra chủ nhà cũng sợ,” ông Jimmy nói.
Ông Jimmy khuyên, “Ngoài việc phải kiểm tra giấy phép hành nghề của chủ thầu xem còn hiệu lực không, có ‘acitve’ không, vì có ‘active’ thì mới có đóng bảo hiểm, thì mọi người hãy thật cẩn thận trong vấn đề đi dọ giá. Nên nhớ tiền nào của đó. Bây giờ giá $100/sqft rất khó làm được cái gì, chỉ cần đi sai một li là mất tiền mất bạc hết. Nhiều chủ thầu đưa giá thật thấp để lấy ‘job.’ Dĩ nhiên bản thân họ biết là với số tiền đó sẽ không làm được gì hết, không hoàn tất công việc. Đó đã là bộc lộ ý lừa bịp rồi. Rồi khi vô việc thì họ bày ra tùm lum, mà chủ nhà đã lỡ phóng lao thì phải theo lao thôi, cứ chi tiền ra. Cuối cùng, so ra với giá của những người chủ thầu chân chính đôi khi mắc gấp đôi gấp ba, mà việc lại không xong. Khi thấy số tiền quá cách biệt giữa nhà thầu này với nhà thầu kia thì tự mình phải nên đặt câu hỏi tại sao.”
Anh Minh, chủ nhà, kết luận, “Chỉ vì tôi quá tin người, nên không chỉ căn nhà này, mà ngay cả một căn nhà khác đang cho thuê, tôi cũng nhờ ông Dzũng xây thêm phòng, tôi đã đưa $10,000, đến giờ 8 tháng rồi, cũng vẫn đập ra rồi để đó mà thôi. Dù biết là phải tốn thêm tiền, nhưng tôi quyết định thuê luật sư thưa ông Dzũng. Tôi không muốn những người khác tiếp tục trở thành nạn nhân của những người như ông Dzũng Cao.”
http://www.nguoi-viet.com/little-saigon/little-saigon-muon-thau-sua-nha-dep-thanh-tan-hoang/
RaginCajun
01-17-2017, 10:21 AM
Nói ra thì lại, sinh tội, nói tớ kỳ thị rồi gán cho tớ cái tội theo ông Trâm.
Chuyện ở trên xảy ra ở những nơi có cộng đồng VN và Mễ nhiều. Nhà thầu Mỹ nhưng lại subcontract với Mễ nên cũng như vậy thôi. Sau đây là chuyện xảy ra với tớ và hàng xóm tớ. Hồi xưa, trước Katrina, kều nhà thầu làm nhà, sửa nhà và nhiều thứ khác thì toàn là Mỹ,giá có cao nhưng tốt và bền. Sau Katrina, dân Mễ kéo sang rất đông để phụ giúp sửa sang nhà cửa vì nhà thầu Mỹ sửa không xuể. Nhà tớ sau bão bị lột mái nhà nên gọi nhà thầu làm mái ngay. Lúc đó chưa có Mễ nên giá cao nhưng phải làm để đưa vợ con về nhà ở. Tới nay mái nhà tớ còn như mới. Nhà kế bên, vì kiếm không ra nhà thầu, họ đều bận hết, nên phải chờ. Tới lúc tới phiên thì thợ Mễ làm, chỉ vài năm (chính xác là 3 năm khi vào mùa bão gió lớn) là mái nhà bị rơi rụng rồi. Ba năm trước, tớ cũng gọi thầu VN làm lại cái driveway vì là đồng hương chứ cũng chẳng phài vì rẻ. Tưởng sao, ông VN này lại subcontract cho nhóm Mễ làm. Úi trời, nó ngâm tôm tới 3-4 tháng, chung quanh nhà bẩn thỉu, làm đâu ỉa đó. Thằng VN thả đám Mễ xuống là trốn mất tiêu, tụi nó không có gì ăn. Bà xã tớ phải đi mua đồ ăn cho họ, rồi nấu phở, chả giò lung tung vì cũng nghĩ tớ minh lúc vừa qua Mỹ. Ai ngờ, đám này cũng là đám bựa, làm mệt rồi đem cần sa ra kéo, rồi lăn ra sân cỏ nằm lê lết enjoy cuộc đời. Họ cũng chẳng coi ngày để đổ xi-măng vì bên chỗ tớ mưa dữ lắm. Ngay hôm đổ xi-măng thì mưa to, nói tụi nó che nó nói không mà còn chửi tớ 1 tăng. Bực gì đâu, tớ phải tự chạy đi kiếm bạt để che, nếu không thì rỗ mặt rồi. Vật lộn cuối cùng cũng xong, nhưng chưa hết. Sau đó, tụi hãng xi-măng gửi giấy đòi tiền tớ. Tớ nói là nhà thầu lo chuyuện này mà, nhưng tụi nó nó là thằng VN nó chưa trả. May là tớ giấy tớ, và đia chỉ nhà của anh ta luôn nên tớ cho hãng xi-măng gọi cho anh ta. Hú hồn.
Chúng tớ thường hay tự làm lấy chứ không mướn nhà thầu. Dạo này già nên làm hơi chậm. Mấy bà chủ bực quá gọi nhà thầu làm cho lẹ. Sau khi làm xong thì chỉ ba bảy hai mươi mốt ngày là hư ngay. Bây giờ, bà chủ tớ cũng cạch đám nhà thầu rồi. Lý do, tụi Mễ làm lẹ và đẹp là vì họ làm không đàng hoàng. Ví dụ đơn giản như làm tường, họ trộn bột lỏng hơn để làm cho nhẹ và mau, trông rất láng. Sơn xong là đẹp ngay, lấy tiền rồi dọt. Một thời gian ngắn là bị nứt ngay. Nói chung, họ siêng năng chịu làm việc nhưng vì phải vội làm nhiều để kiếm tiền về nước hưởng già nên phải làm cẩu thả. Nói chuyện này thì nhiều lắm. Nói người thì nghĩ tới ta, nhưng ta ngày xưa đi tị nạn chẳng làm việc bất lương như thế. Có thể ta là kiếp tị nạn không ngày về nên coi như đây là nhà. Còn họ thì nay ở đây mai bị lùa về nước nên họ phải vội vàng kiếm được càng nhiều càng tốt.
Lê Nguyễn Hiệp
01-17-2017, 11:22 AM
tui thì có may mắn hơn. Hôm vừa đổ xi-măng thì trời mưa, ông thầu chạy ra xe lấy mấy tấm ni lông bỏ sẵn trong xe che chắn nên, nên không bị rỗ.
tương đối là thuận buồn xuôi gió, ít trục trặc. Có giấy phép xây phòng đàng hoàng, cho nên thành phố tăng thuế nhà đất (property tax) lên cũng rất đẹp từ $5500 lên $6300 một năm.
Lê Nguyễn Hiệp
01-18-2017, 09:49 PM
Năm gà nói chuyện gà
"Mỹ kê vảy cá
http://i.imgur.com/htBNk2x.jpg
Gà Đại Cát, hay còn gọi là gà vảy cá (tên quốc tế là Sebright). Giống gà này có lông hình vảy cá đẹp mắt, thân giống cá chép hoá rồng.
http://i.imgur.com/22POF6K.jpg
Gà Kỳ Lân khổng lồ (hay còn được gọi là gà Brahma), là loại gà có hai chùm lông như bộ râu xòe rộng ra 2 bên má, chân lông rậm tới chân. Gà có 5 ngón trên mỗi bàn chân và 3 cựa rất khỏe
http://i.imgur.com/8H1O5M1.jpg
Gà vảy cá sư tử, với hình dáng bên ngoài của những con gà này khoác lên mình bộ lông như vảy của loài cá, kết hợp với cái bườm dũng mãnh của sư tử che khuất mặt.
http://i.imgur.com/N4KBLB6.jpg
Gà lông thỏ (tên quốc tế là gà Silkie) gây chú ý khi sở hữu bộ lông xù kỳ lạ và tất cả đều là lông tơ chứ không phải lông vũ
http://i.imgur.com/AXlcr7F.jpg
Một giống gà cổ xưa nhất của người Hà Lan, điểm ấn tượng nhất làm nên tên tuổi của chúng là đầu tóc bù xù che khuất cả mắt, râu ria bùm xùm như "người rừng".
http://i.imgur.com/8pZ4xcq.jpg
Đây là giống gà cổ xưa nhất của người Hà Lan, vô cùng quý hiếm hiếm trên thế giới vì tất cả những điều kể trên cộng thêm từng sợi lông mọc dựng ngược thay vì mọc xuôi như các giống gà khác.
http://i.imgur.com/Zi9souK.jpg
Sưu tầm trên net
Lê Nguyễn Hiệp
01-21-2017, 09:39 PM
Xin chào mọi người đã ghé thăm các con gà.
*****
Bà xã năm nay lại gói bánh tét, tôi chỉ có nhiệm vụ canh lửa đừng để cho áp suất không quá con số 15. Nồi này có áp suất tối đa 20. dù rằng nó có hệ thống xả xú bắp, nhưng vẫn phải canh cho an toàn.
Rửa và vo 2 rá gạo nếp xong đề qua đêm cho khô nếp. Nhân thì đã làm sẵn mấy hôm trước.
Gói bánh tét mất nguyên cả ngày chỉ được có 10 cái
http://i.imgur.com/EVTwoHK.jpg
Bỏ vào nồi súp de nấu 3 tiếng. Để lửa lớn chừng một tiếng, đơi khi đồng hồ chỉ áp suất lên tới số 15, vặn lửa nhỏ lại mất thêm chừng 2 tiếng. Để nguyên trong nồi khoảng thêm 1 tiếng sau khi tắt lửa để cho nếp nhừ và dính quyện vào nhau
http://i.imgur.com/kjaIXgq.jpg
vớt ra nồi để cho nguội
http://i.imgur.com/hF86wRq.jpg
bóc lớp giấy bạc bên ngoài, rồi bọc plastic ở ngoài
http://i.imgur.com/FTQpRCo.jpg
hoài vọng
01-21-2017, 11:54 PM
Bác Hiệp nhớ là phải ăn chung với củ kiệu tôm khô nha !
Lê Nguyễn Hiệp
01-22-2017, 09:03 AM
Bác Hiệp nhớ là phải ăn chung với củ kiệu tôm khô nha !
Chào anh hoaivong, nhà có sẵn tôm khô củ kiệu.
Lê Nguyễn Hiệp
01-22-2017, 09:04 AM
Trận mưa lớn ở irvine, hôm nay và ngày mai mưa lớn không kém.
https://www.youtube.com/watch?v=eNpO4-LxBfU
gun_ho
01-22-2017, 09:47 AM
Trận mưa lớn ở irvine, hôm nay và ngày mai mưa lớn không kém.
https://www.youtube.com/watch?v=eNpO4-LxBfU
Hôm Trump nhậm chức vừa tuyên thệ xong là trời đổ mưa, là điềm hên cho nước Mỹ đó bác. Hay bác thử đầu tư vài căn nhà xem sao? <3
RaginCajun
01-22-2017, 12:13 PM
Bác Gun lại đem ông Trâm vào đây, coi chừng làm cháy nhà bác Hiệp đấy. Mới qua bên kia tán dóc :p.
gun_ho
01-22-2017, 12:45 PM
Bác Gun lại đem ông Trâm vào đây, coi chừng làm cháy nhà bác Hiệp đấy. Mới qua bên kia tán dóc :p.
Haha, tại thấy bác Hiệp xách quần chạy về nhà nên theo ghẹo chơi thôi.
Hôm nay bận coi hai trận conference finals. Mai trở về nói dóc tiếp chứ bác :)
Lê Nguyễn Hiệp
01-22-2017, 02:17 PM
Haha, tại thấy bác Hiệp xách quần chạy về nhà nên theo ghẹo chơi thôi.
Hôm nay bận coi hai trận conference finals. Mai trở về nói dóc tiếp chứ bác :)
Ha! ha!
Tí nữa thì lộ hàng nên phải chạy về gấp. (j/k)
À mà cuối năm rồi còn vài ngày nữa sang năm mới, giữ gìn sức khỏe và đầu óc thoải mái thì tốt hơn để mừng năm mới.
Lê Nguyễn Hiệp
01-22-2017, 02:33 PM
Bác Gun lại đem ông Trâm vào đây, coi chừng làm cháy nhà bác Hiệp đấy. Mới qua bên kia tán dóc :p.
Chắc không cháy nổi đâu. Tui sẽ tịnh khẩu.
Lê Nguyễn Hiệp
01-22-2017, 05:38 PM
Quận cam bão và mưa rất lớn. Cây dừa 3 nhánh trước nhà bị gẫy mất một nhánh vì cơn gió rất mạnh.
https://www.youtube.com/watch?v=GE9sfh4tMhw
Lê Nguyễn Hiệp
01-23-2017, 08:01 AM
Chào CCG,
***
Bánh gói đem biếu họ hang
http://i.imgur.com/Y4WF1Gr.jpg
Banh tét cắt nhỏ
http://i.imgur.com/S6V1o6y.jpg
Bánh tét đem chiên dòn ăn cũng rất ngon
http://i.imgur.com/S6V1o6y.jpg
giò thủ cắt nhỏ nhậu với dưa món
http://i.imgur.com/0Q9rJL1.jpg
Tất cả món giò thủ, bánh tét , dưa món đều do bà xã làm để mừng ăn tết và mang biếu họ hang
Bưng thêm cháu này dZô
http://stn.depplus.vn/NewsMedia/assets/image_20170122/2817_20170122093536.jpg
xong rùi sửa soạn
http://www.quehuongngaymai.com/forums/images/smilies/spy/tet-phao.gif
Chào CCG,
giò thủ cắt nhỏ nhậu với dưa món
http://i.imgur.com/0Q9rJL1.jpg
Tất cả món giò thủ, bánh tét , dưa món đều do bà xã làm để mừng ăn tết và mang biếu họ hang
Anh Hiệp làm tui thèm quá xá.
Nói thật, mấy mươi năm rồi tôi chưa được ăn 1 miếng giò thủ ngon. Hồi mới qua mua hàng chợ về ăn dở như hạch nên không bao giờ mua nữa. Họ bỏ toàn bột ngọt nên cái vị của nó cứ lờ lờ như gà mờ nuốt giây thung.
Ngày xưa Tết nào mẹ tôi cũng làm, ngon đã diếu và đã chỉ cà tha luôn.
Lê Nguyễn Hiệp
01-23-2017, 09:15 AM
Bưng thêm cháu này dZô
http://stn.depplus.vn/NewsMedia/assets/image_20170122/2817_20170122093536.jpg
xong rùi sửa soạn
http://www.quehuongngaymai.com/forums/images/smilies/spy/tet-phao.gif
Thanks CCG! đã tặng cho đĩa củ kiệu rất ngon
Lê Nguyễn Hiệp
01-23-2017, 09:21 AM
Anh Hiệp làm tui thèm quá xá.
Nói thật, mấy mươi năm rồi tôi chưa được ăn 1 miếng giò thủ ngon. Hồi mới qua mua hàng chợ về ăn dở như hạch nên không bao giờ mua nữa. Họ bỏ toàn bột ngọt nên cái vị của nó cứ lờ lờ như gà mờ nuốt giây thung.
Ngày xưa Tết nào mẹ tôi cũng làm, ngon đã diếu và đã chỉ cà tha luôn.
chào anh Tư ghé thăm,
Mua giò thủ ở chợ sợ nhất là mùi hôi khi ăn.
Làm ở nhà tránh được bột ngột, rửa kỹ nên không có mùi hôi, hợp khẩu vị với mình.
Cuối tuần có đem giò thủ biếu cho hai bà bác, người 86 tuổi, người 90 tuổi. Các bác rất vui khi thấy giò thủ bà xã làm.
Lê Nguyễn Hiệp
01-24-2017, 07:55 AM
Nhìn bà xã ngồi yên lặng chăm trú ôn lại bài vở trong lớp, dù mới có một tuần đã tràn ngập bài vở. Ở tuổi 60 dù chỉ học cho vui để cho đầu óc hoạt động, tôi cũng thấy có cái gì đó bất nhẫn, thỉnh thoảng tôi đến bàn học xoa lưng và khuyến khích.
Hai mái đầu điểm sương:
you've got a friend
https://www.youtube.com/watch?v=UlDI4g5ab1g
RaginCajun
01-24-2017, 09:38 AM
chào anh Tư ghé thăm,
Mua giò thủ ở chợ sợ nhất là mùi hôi khi ăn.
Làm ở nhà tránh được bột ngột, rửa kỹ nên không có mùi hôi, hợp khẩu vị với mình.
Cuối tuần có đem giò thủ biếu cho hai bà bác, người 86 tuổi, người 90 tuổi. Các bác rất vui khi thấy giò thủ bà xã làm.
Bà cụ tớ cũng làm giò thủ ngon lắm. Hy vọng các cụ còn răng để thưởng thức món giò thủ ngon của bác biếu.
Lê Nguyễn Hiệp
01-24-2017, 09:45 AM
Chào buổi sáng chị thuykhanh, CCG, anh cuoc si.
Bà cụ tớ cũng làm giò thủ ngon lắm. Hy vọng các cụ còn răng để thưởng thức món giò thủ ngon của bác biếu.
Bác tom bận chuyện chính trị mà còn vô đây thăm tớ, quí hoá quá.
Bác có thể hát bài "xuân này con không về, trump ở đâu".
còn nếu kiên định lập trường "ta nhất định thắng địch nhất đinh thua thì ca bài "Trump hành khúc"
tớ thì đã ca bài "tung cánh chim tìm về tổ ấm"
TB: còn nếu có chảy máu đầu, chạy về đây tớ băng bó cho, rùi chạy ra xung pheng tiếp.
Lê Nguyễn Hiệp
01-26-2017, 09:39 AM
Westminster chấp thuận tên đại lộ ‘Bolsa Trần Hưng Đạo’
WESTMINSTER, California (NV) – Hội Đồng Thành Phố Westminster vừa chấp thuận tên đại lộ “Bolsa Trần Hưng Đạo” với tỉ lệ phiếu 5-0 trong buổi họp tối Thứ Tư, 25 Tháng Giêng.
Ngoài ra, toàn thể năm vị dân cử của thành phố cũng đồng ý treo cờ vàng vĩnh viễn trên đại lộ Bolsa, đoạn từ Magnolia tới Brookhurst.
Về đề nghị đặt tên đường, Phó Thị Trưởng Tyler Diệp là người đưa ra, với sự ủng hộ của Thị Trưởng Trí Tạ, và được mọi người bỏ phiếu thuận.
Đề nghị treo cờ vàng do Cộng Đồng Việt Nam Nam California đưa ra, với sự ủng hộ của Thị Trưởng Trí Tạ và Nghị Viên Sergio Contreras, theo thông cáo báo chí của tổ chức này.
Tại buổi họp, Thị Trưởng Trí Tạ chính thức đưa ra đề nghị, được sự ủng hộ của Nghị Viên Margie Rice, sau đó, mọi người bỏ phiếu thuận.
Theo dự án đề nghị, Trần Hưng Đạo Foundation sẽ trả phí tổn tổng cộng là $7,200 (chi phí một ngã tư gồm bốn bảng là $2,400). Tổ chức này cũng sẽ phải trả thêm chi phí khánh thành, nếu có.
Dự án có tổng cộng 12 bảng mới mang tên “Bolsa Trần Hưng Đạo,” gắn tại ba ngã tư Bolsa/Magnolia, Bolsa/Bushard, và Bolsa/Ward.
Mỗi bảng có hai dòng chữ, trên là “Bolsa Ave.,” và dòng dưới là “Đại Lộ Trần Hưng Đạo.” Kích thước mỗi bảng là 18 x 72 inch.
https://i0.wp.com/www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2017/01/TenDuong-1.jpg?fit=1920%2C1440
http://www.nguoi-viet.com/hoa-ky/westminster-chap-thuan-ten-dai-lo/
Lê Nguyễn Hiệp
01-27-2017, 01:54 PM
Sau khi từ gĩa cõi đời, George Bush, Barack Obama và Donald Trump gặp Thiên Chúa và được ngài phỏng vấn.
Đầu tiên Thiên Chúa hỏi Bush: " Ông tin tưởng về những điều gì?"
Bush trả lời: "Tôi tin về một nền kinh tế tư do, một nước Mỹ mạnh mẽ, về quốc gia Mỹ vân vân và vân vân ..."
Thiên Chúa ấn tượng Bush và nói với ông: "Tuyệt, đến ngồi ở chiếc ghế bên phải của tôi."
Kế tiếp Thiên Chúa hỏi Obama: " Ông tin tưởng về những điều gì?"
Obama trả lời: "Tôi tin vào dân chủ, giúp những người nghèo, tin vào hoà bình thế giới, vv ..."
Thiên Chúa thực sự ấn tượng bởi Obama và nói với ông: "Tốt lắm, đến ngồi vào chiếc ghế bên trái của tôi."
Cuối cùng Thiên Chúa hỏi Trump: "bạn tin tưởng về những điều gì?"
Trump dơ ngón tay trỏ và tròn môi trả lời: "Tôi tin rằng ngài đang ngồi trên chiếc ghế của tôi"
RaginCajun
01-27-2017, 02:07 PM
Bác Hiệp, nguy to rồi, có biết tin là CA đang vận động để tách ra khỏi nước Mỹ không? bắt đầu bằng Calexit theo chữ Brexit đấy.
Lê Nguyễn Hiệp
01-27-2017, 02:27 PM
Bác Hiệp, nguy to rồi, có biết tin là CA đang vận động để tách ra khỏi nước Mỹ không? bắt đầu bằng Calexit theo chữ Brexit đấy.
tin này lâu rồi cả năm trước lận, có một số người đã vận động từ mấy năm trước muốn tách rời CA ra khỏi nước Mỹ, nhưng đó mới chỉ là vận động để được đưa ra thảnh dự luật mà thôi. Không phải vì Trump thắng cử đâu. Có thể Trump sẽ là yếu tố để người ta đẩy mạnh tiến trình.
Lê Nguyễn Hiệp
01-28-2017, 08:39 AM
Chúc mừng năm mới tới mọi người trong phố rùm.
mâm hoa qua
http://i.imgur.com/hx1dFwW.jpg
tiền lì xì
http://i.imgur.com/X6Lab4x.jpg
nghe nhac xuân
https://www.youtube.com/watch?v=0PTFW-ejCZA
Lê Nguyễn Hiệp
01-30-2017, 07:45 PM
Dù xứ đạo Mỹ ít người Việt nhưng cũng trưng cây mai trong khuôn viên bàn thờ để ăn mừng tết Đinh Dậu.
http://i.imgur.com/Mwungk0.jpg
Lê Nguyễn Hiệp
02-01-2017, 09:14 AM
Nếu cứ nghe truyền thông một chiều thì mới nghe người ta cũng tưởng ông Trump đầu têu ra ý tưởng xây bức tường biên giới USA-MEX.
Thật ra việc khởi xây bức tường USA-MEX đã có từ hơn 10 năm trước, năm 2006 tổng thống Bush đã ký “Secure Fence Act”
https://www.youtube.com/watch?v=j5l31SHTlW4
Sau đó dưới thời tổng thống Obama chi tiêu 18 tỉ 5 cho mỗi năm để kiểm soát biên giới và ngăn người trốn lậu vào nước Mỹ. Nếu không làm điều này thì nước Mỹ đã tràn ngập di dân lậu.
USA_Mex border
https://www.youtube.com/watch?v=_8jg2U1hvf4
Ông Trump chỉ là người tiếp nối cái sắc lệnh trước của tổng thống Bush.
RaginCajun
02-01-2017, 09:42 AM
Đúng như thế, thời bây giờ chẳng tin nổi tụi truyền thông (bắt chước ông Trump :p).
Nếu cứ nghe truyền thông một chiều thì mới nghe người ta cũng tưởng ông Trump đầu têu ra ý tưởng xây bức tường biên giới USA-MEX.
Thật ra việc khởi xây bức tường USA-MEX đã có từ hơn 10 năm trước, năm 2006 tổng thống Bush đã ký “Secure Fence Act”
https://www.youtube.com/watch?v=j5l31SHTlW4
Sau đó dưới thời tổng thống Obama chi tiêu 18 tỉ 5 cho mỗi năm để kiểm soát biên giới và ngăn người trốn lậu vào nước Mỹ. Nếu không làm điều này thì nước Mỹ đã tràn ngập di dân lậu.
USA_Mex border
https://www.youtube.com/watch?v=_8jg2U1hvf4
Ông Trump chỉ là người tiếp nối cái sắc lệnh trước của tổng thống Bush.
Vâng tôi cũng tưởng là ông Trâm là người tiên phong trong việc xây tường.
Như vậy thì ông nào cũng phải lo ngăn chặn người di dân lậu nhưng ông Trump là người mạnh tay và thẳng tay nhất nên bị chửi.
Tôi không phải dân Mỹ nên không dám có ý kiến nhưng nếu tôi là dân Mỹ thì tôi sẽ ủng hộ Trump.
Vâng tôi cũng tưởng là ông Trâm là người tiên phong trong việc xây tường.
Như vậy thì ông nào cũng phải lo ngăn chặn người di dân lậu nhưng ông Trump là người mạnh tay và thẳng tay nhất nên bị chửi.
Tôi không phải dân Mỹ nên không dám có ý kiến nhưng nếu tôi là dân Mỹ thì tôi sẽ ủng hộ Trump.
https://scontent-lax3-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-0/p480x480/16195514_751318908360803_5540748917443573312_n.jpg ?oh=ca8053d5f7c7f7340d303126b00e8a17&oe=5914DBEE
Dân Mỹ 22 năm trước ủng hộ chính sách thanh lọc di dân của ông Clinton.
Và những người ủng hộ chính sách Clinton, cũng là nhửng người chống tiếp đón người tị nạn Việt Nam.
http://www.worldtribune.com/wp-content/uploads/2017/01/Jerry-Brown-1975-Associated-Press-570x427.jpg
http://www.worldtribune.com/flashback-jerry-brown-biden-and-other-dems-refused-to-accept-vietnamese-refugees/
Lê Nguyễn Hiệp
02-01-2017, 11:14 AM
chao anh tu, NVHN, bác Tôm đã cho thêm ý kiến.
Đúng vậy! khi ông Trump ký sắc lệnh chi 8 tỉ để "tiếp tục" xây bức tường USA-MEX, toi xin nhấn mạnh chữ tiếp tục, một lần nữa truyền thông lại nâng cao quan điểm, họ nói lấy tiền đâu ra xây? lấy tiền thuế của dân à? mỗi người dân phải đóng thêm $120 tiền thuế sao? Không được.
Nhưng truyền thông cố tình quên đi một điều, 18.5 tỉ ông Obama chi tiêu mỗi năm là tiền ở đâu ra? dân chúng cũng phải è cổ đóng thuế vậy $120 x 2.3125 = $277.5, có ai than vãn đâu.
Có lẽ tại tư cách của Trump không tạo được niềm tin nơi lòng dạ quần chúng. Và cách chị trả cho việc xây dựng thành quách cũng làm cho quân chứng mắc cười. Xưa nầy, việc xây hàng rào ngăn chia giữa hai nhà thì phải được chia hai. Mỗi bên chịu một nửa. Chữ bắt nhà kia trả trọn gói tốn phí thì chỉ có mà mới chịu. Chứ người sống thì ai mà chịu.
Năm 1995, sau hai năm làm tổng thống, Bill mới đề cập đến chuyện này. Quần chúng, dù ít hay nhiều, cũng nhìn thấy thành quả nên mới ủng hộ việc này.
Lê Nguyễn Hiệp
02-01-2017, 11:19 AM
Có lẽ tại tư cách của Trump không tạo được niềm tin nơi lòng dạ quần chúng. Và cách chị trả cho việc xây dựng thành quách cũng làm cho quân chứng mắc cười. Xưa nầy, việc xây hàng rào ngăn chia giữa hai nhà thì phải được chia hai. Mỗi bên chịu một nửa. Chữ bắt nhà kia trả trọn gói tốn phí thì chỉ có mà mới chịu. Chứ người sống thì ai mà chịu.
Năm 1995, sau hai năm làm tổng thống, Bill mới đề cập đến chuyện này. Quần chúng, dù ít hay nhiều, cũng nhìn thấy thành quả nên mới ủng hộ việc này.
Cám ơn bác Đậu đã có ý kiến phản hồi.
V.I.Lãng
02-01-2017, 11:31 AM
Chào Anh Lê Nguyễn Hiệp cùng Quý Khách ,
V xin spam góc nhà anh một post nha . Then kìu
Xin mời quý khách xem lại video
https://www.youtube.com/watch?v=EnpG48dOyOU
gun_ho
02-01-2017, 11:38 AM
Khe khe!!!
Vậy là dọn nhà qua đây hả bác Hiệp?
Có sợ cháy nhà không bác .
Hỏi trước cho biết rồi mới dám bàn.
Lê Nguyễn Hiệp
02-01-2017, 11:42 AM
Chào Anh Lê Nguyễn Hiệp cùng Quý Khách ,
V xin spam góc nhà anh một post nha . Then kìu
Xin mời quý khách xem lại video
chào V.I L ãng,
đang ở hãng nên không coi được video tiếc quá, về nhà sẽ coi lại
Lê Nguyễn Hiệp
02-01-2017, 11:49 AM
Khe khe!!!
Vậy là dọn nhà qua đây hả bác Hiệp?
Có sợ cháy nhà không bác ������.
Hỏi trước cho biết rồi mới dám bàn.
chào bác Gun,
Bác cứ tự nhiên, và welcome các ý kiến phản bác. Nếu cảm thấy cháy nhà sẽ nhờ NVHN chuyển topic này qua chỗ khác. đừng có lo.
Có lẽ tại tư cách của Trump không tạo được niềm tin nơi lòng dạ quần chúng. Và cách chị trả cho việc xây dựng thành quách cũng làm cho quân chứng mắc cười. Xưa nầy, việc xây hàng rào ngăn chia giữa hai nhà thì phải được chia hai. Mỗi bên chịu một nửa. Chữ bắt nhà kia trả trọn gói tốn phí thì chỉ có mà mới chịu. Chứ người sống thì ai mà chịu.
Năm 1995, sau hai năm làm tổng thống, Bill mới đề cập đến chuyện này. Quần chúng, dù ít hay nhiều, cũng nhìn thấy thành quả nên mới ủng hộ việc này.
Cái này phải gọi là: "Khi yêu yêu cả đường đi lồi về ... ghét thì ghét cả lúc đi xây tường" he he.
Cái gọi là "tư cách của Trump" là chuyện xưa khi Trump chưa làm tông tông, thời trẻ tuổi có mấy anh thoát khỏi những lúc bốc đồng huyên hoang. Chọn TT chứ đâu phải chọn cha cố hay thầy chùa đâu nhỉ. Vả lại nước Mỹ vốn có truyền thống cao bồi mà chấp nê chi mãi những cái lẻ tẻ đó. Tư cách Trump có đáng làm TT không thì tính từ bây giờ đi.
Còn chuyện tiền chi cho việc xây tường thì kể cũng đáng bật cười. Nhưng biết đâu Trump vốn là thương gia nên nói thách chút xíu để cho mấy anh Mễ trả giá nữa chứ. Huống chi với Mễ thì Mỹ vẫn nắm đằng chuôi mà. Không biết "Mễ kiều" có gửi tiền về nước nhiều như Việt kiều không? Loạng quạng Trump cóc cho gửi nữa là la oai oái chứ chẳng chơi.
Nguoi ta bảo nhòm hột đậu là biết cọng gía tương lai. Hột phải mập mạp, tròn lẵn thì mới cho ra cọng giá tốt. Chứ ốm yếu, xuội lơ thì biết ngay cái thành quả thê lương sau này rồi. Thì như làm vậy, trước khi khởi sự làm giá từ hột đậu thì người ta phải qua công đọan sàng lọc đã. Việc này được các cụ ngày xửa ngày xưa dạy qua câu nói: "Xem mặt mà bắt hình dong, Con lợn có béo thì lòng mới ngon".
Thì tương tự như trên, qua nhiều màn đì bết được trình chiếu trên TV cho công chúng biết chân cẳng các ứng viên thì thấy ông Trump không bình tĩnh lắm. Bao nhiêu lần đối phương chưa nói hết nhời thì ông đã lầm bầm trong miệng điều muốn nói. Chân cẳng ông như phát cuồng, đi tới đi lui như gà mắc đẻ. Ấy là nóng tánh quá mất rồi. Nói nào ngay, thì là ông phải nghe đối phương nói cho hết ngọn ngành đầu đuôi câu chuyện đã. Phải nắm bắt tòan bộ ý tưởng của đối phương rồi thì từ đó làm bàn đạp mà phản công này nọ. Chứ bộp chộp, nóng nảy thái quá thì nhiều khi dẫn đến việc hiểu nhầm, hiểu sót, hiểu gần đúng mà thôi.Sách có nói "một nữa ổ bánh mỳ thì cũng là bánh mỳ". Còn việc cắt xén ý tưởng người khác tùy tiện để thấu hiểu ngô khoai thì là tưởng bở mà thôi. Thì như làm vậy, nhân gian hay bảo cái tánh nóng nảy hay làm kém khôn ngoan, kém sáng suốt. Người làm lãnh đạo mà kém khôn ngoan, kém sáng suốt thì là sự nguy hiểm khôn lường. Một quyết định sai nhầm trong lúc nóng nảy sẽ đưa cả nước đi về chốn nao?
Sách có nói "vua không nói chơi". Kẻ tập sự làm vua nên tránh xa việc nói chơi nói giỡn. Còn người áp lai làm tổng thống thì không nên ngẫu hứng lý cò cưa. Không nên hứng đâu nói đó. Ai đi đâu cho tớ theo với. Mà phải cẩn trọng nhời nói. Đã nói ra thì phải nhớ những gì mình nói. Chứ không nên sửa đổi nhời mình nói ngày hôm qua cho phù hợp với tình hình ngày hôm nay. Làm như thế là tiền hậu bất nhất. Làm như thế là soi mòn lòng tin của nhân dân vào mình. Làm như thế là tự sát.
Quan sát và ghi nhận lâu nay, ông Trump có cái đức tính ngẫu hứng lý cò cưa này. Hôm nay nói thế này, ngày mai nói lại cho vừa lòng người nghe. Thì như làm vậy, nhân dân làm sao dám tin vào nhời nói của ông nữa? Đừng trách nhân dân mất lòng tin vào ông, mà ông nên tự trách mình đã không khéo tu thân thì hơn.
Nguoi ta bảo nhòm hột đậu là biết cọng gía tương lai. Hột phải mập mạp, tròn lẵn thì mới cho ra cọng giá tốt. Chứ ốm yếu, xuội lơ thì biết ngay cái thành quả thê lương sau này rồi. Thì như làm vậy, trước khi khởi sự làm giá từ hột đậu thì người ta phải qua công đọan sàng lọc đã. Việc này được các cụ ngày xửa ngày xưa dạy qua câu nói: "Xem mặt mà bắt hình dong, Con lợn có béo thì lòng mới ngon".
Thì tương tự như trên, qua nhiều màn đì bết được trình chiếu trên TV cho công chúng biết chân cẳng các ứng viên thì thấy ông Trump không bình tĩnh lắm. Bao nhiêu lần đối phương chưa nói hết nhời thì ông đã lầm bầm trong miệng điều muốn nói. Chân cẳng ông như phát cuồng, đi tới đi lui như gà mắc đẻ. Ấy là nóng tánh quá mất rồi. Nói nào ngay, thì là ông phải nghe đối phương nói cho hết ngọn ngành đầu đuôi câu chuyện đã. Phải nắm bắt tòan bộ ý tưởng của đối phương rồi thì từ đó làm bàn đạp mà phản công này nọ. Chứ bộp chộp, nóng nảy thái quá thì nhiều khi dẫn đến việc hiểu nhầm, hiểu sót, hiểu gần đúng mà thôi.Sách có nói "một nữa ổ bánh mỳ thì cũng là bánh mỳ". Còn việc cắt xén ý tưởng người khác tùy tiện để thấu hiểu ngô khoai thì là tưởng bở mà thôi. Thì như làm vậy, nhân gian hay bảo cái tánh nóng nảy hay làm kém khôn ngoan, kém sáng suốt. Người làm lãnh đạo mà kém khôn ngoan, kém sáng suốt thì là sự nguy hiểm khôn lường. Một quyết định sai nhầm trong lúc nóng nảy sẽ đưa cả nước đi về chốn nao?
Sách có nói "vua không nói chơi". Kẻ tập sự làm vua nên tránh xa việc nói chơi nói giỡn. Còn người áp lai làm tổng thống thì không nên ngẫu hứng lý cò cưa. Không nên hứng đâu nói đó. Ai đi đâu cho tớ theo với. Mà phải cẩn trọng nhời nói. Đã nói ra thì phải nhớ những gì mình nói. Chứ không nên sửa đổi nhời mình nói ngày hôm qua cho phù hợp với tình hình ngày hôm nay. Làm như thế là tiền hậu bất nhất. Làm như thế là soi mòn lòng tin của nhân dân vào mình. Làm như thế là tự sát.
Quan sát và ghi nhận lâu nay, ông Trump có cái đức tính ngẫu hứng lý cò cưa này. Hôm nay nói thế này, ngày mai nói lại cho vừa lòng người nghe. Thì như làm vậy, nhân dân làm sao dám tin vào nhời nói của ông nữa? Đừng trách nhân dân mất lòng tin vào ông, mà ông nên tự trách mình đã không khéo tu thân thì hơn.
https://www.youtube.com/watch?v=iGAdrQ2RpdM
Lê Nguyễn Hiệp
02-01-2017, 05:00 PM
Cái này phải gọi là: "Khi yêu yêu cả đường đi lồi về ... ghét thì ghét cả lúc đi xây tường" he he.
Cái gọi là "tư cách của Trump" là chuyện xưa khi Trump chưa làm tông tông, thời trẻ tuổi có mấy anh thoát khỏi những lúc bốc đồng huyên hoang. Chọn TT chứ đâu phải chọn cha cố hay thầy chùa đâu nhỉ. Vả lại nước Mỹ vốn có truyền thống cao bồi mà chấp nê chi mãi những cái lẻ tẻ đó. Tư cách Trump có đáng làm TT không thì tính từ bây giờ đi.
Còn chuyện tiền chi cho việc xây tường thì kể cũng đáng bật cười. Nhưng biết đâu Trump vốn là thương gia nên nói thách chút xíu để cho mấy anh Mễ trả giá nữa chứ. Huống chi với Mễ thì Mỹ vẫn nắm đằng chuôi mà. Không biết "Mễ kiều" có gửi tiền về nước nhiều như Việt kiều không? Loạng quạng Trump cóc cho gửi nữa là la oai oái chứ chẳng chơi.
Trả lời anh Tư đây, anh nghĩ y trang ông Trump.
Trump bảo chỉ cần tung chiêu bài cấm người Mexico ở Mỹ chuyển tiền “đô” về nước là chính quyền Mexico sợ quá chìa tiền ra trả ngay một lần cho chi phí xây tường. Số tiền đó nay được ông điều chỉnh ở mức từ 5-10 tỉ USD.
Báo The Guardian đưa tin mỗi năm người Mexico nhận được gần 25 tỉ USD kiều hối gửi về từ Mỹ. Con số đó tương đương 2% GDP của Mexico, theo số liệu của Ngân hàng Thế giới.
Trong thư gửi báo Washington Post được công bố hôm 5.4, ứng viên hàng đầu của đảng Cộng hòa viết: “Đó là một quyết định dễ ợt cho Mexico. Trả một lần 5-10 tỉ USD để đảm bảo dòng chảy 24 tỉ USD tiếp tục đổ vào nước họ từ năm này qua năm nọ”.
Theo trang mạng Pri.org, chỉ trong Tháng Mười Một, di dân gốc Mexico làm việc tại Mỹ chuyển về nước gần $2.4 tỉ, nhiều nhất trong một tháng kể từ 10 năm qua, nhiều hơn nguồn lợi quốc gia này thu được từ việc bán dầu hỏa.
Mễ Kiều 25 tỉ đô! con số quá lớn.
Amigo! mucho money. Si !!!
Vậy đó hả anh Hiệp,
Thú thực đệ không có theo dõi kỹ tình hình chính trị vì nhà không gắn cable và khi lên net thì chỉ tào lao cho vui không ngờ nói sảng cái trúng ngay ý ông Trâm. Chắc là ... "chí bựa thường gặp nhau" he he.
Nói tới chữ "vua không nói chơi" hình như đổi thành "Trâm không hứa lèo" cũng gần đúng phải không?
Như là có khá nhiều những lời hứa lúc tranh cử của Trâm khi đó mọi người cứ tưởng là chả lấy le để kiếm phiếu không ngờ bi chừ giả làm thật. Vụ xây tường là một dẫn chứng.
RaginCajun
02-01-2017, 07:43 PM
chao anh tu, NVHN, bác Tôm đã cho thêm ý kiến.
Đúng vậy! khi ông Trump ký sắc lệnh chi 8 tỉ để "tiếp tục" xây bức tường USA-MEX, toi xin nhấn mạnh chữ tiếp tục, một lần nữa truyền thông lại nâng cao quan điểm, họ nói lấy tiền đâu ra xây? lấy tiền thuế của dân à? mỗi người dân phải đóng thêm $120 tiền thuế sao? Không được.
Nhưng truyền thông cố tình quên đi một điều, 18.5 tỉ ông Obama chi tiêu mỗi năm là tiền ở đâu ra? dân chúng cũng phải è cổ đóng thuế vậy $120 x 2.3125 = $277.5, có ai than vãn đâu.
Thế mới nói là ông Trump dại. Xây xong rồi thì lấy gì mà chấm mút :p. Cứ như mấy anh DC, không xây rồi năm nào cũng có ngân khoản 18.5 tỉ, chi phí cho việc tuần tra biên giới, để chấm mút. Nói chứ, ông Trâm coi chừng lại làm mất việc của mấy anh tuần tra biên giới. Tớ cũng hay qua lại đi làm bên Mễ và vùng sát biên giới Mễ, bên ngoài El Paso gần New Mexico. Có lần tớ ở cái hotel bên này biên giới Mỹ, tớ thấy khoảng 30 chiếc xe truck cho đội tuần tra. Họ cứ chạy qua chạy lại biên giới để canh chừng (chắc cũng chỉ có lệ thôi). Nội tiền xe, tiền hotel cho họ cũng bộn, mỗi ca 30 người. Đó chỉ là một khúc biện giới đó thôi, còn mấy chỗ khác tớ không biết. Đừng xây tường tạo được công ăn việc làm và còn chấm mút trong đó nữa. 18.5 tỉ + 24 tỉ của việc giữ trái đất không bị nóng dư sức xây tường.
Nói thì nói vậy thôi chứ trên thực tế thì khác. Số tiền đó là chi ra trong toàn năm, chứ lôi ra một lần để làm thì chắc không có đủ đâu. giống như máy móc trong hãng cũng vậy. Nói bỏ tiền ra mua thì không có, nhưng tiền bảo trì máy cũ, chưa kể tiền bị mất khi production bị ngừng trê, còn cao hơn tiền mua máy mới. Nhiều khi, nhờ bảo trì như vậy mà cấp trên còn đi cửa sau chấm mút với mấy hãng bảo trì đó. như tiệc tùng, football season ticket ngồ chỗ ngon lành ....
Lê Nguyễn Hiệp
02-02-2017, 09:08 AM
Thế mới nói là ông Trump dại. Xây xong rồi thì lấy gì mà chấm mút :p. Cứ như mấy anh DC, không xây rồi năm nào cũng có ngân khoản 18.5 tỉ, chi phí cho việc tuần tra biên giới, để chấm mút. Nói chứ, ông Trâm coi chừng lại làm mất việc của mấy anh tuần tra biên giới. Tớ cũng hay qua lại đi làm bên Mễ và vùng sát biên giới Mễ, bên ngoài El Paso gần New Mexico. Có lần tớ ở cái hotel bên này biên giới Mỹ, tớ thấy khoảng 30 chiếc xe truck cho đội tuần tra. Họ cứ chạy qua chạy lại biên giới để canh chừng (chắc cũng chỉ có lệ thôi). Nội tiền xe, tiền hotel cho họ cũng bộn, mỗi ca 30 người. Đó chỉ là một khúc biện giới đó thôi, còn mấy chỗ khác tớ không biết. Đừng xây tường tạo được công ăn việc làm và còn chấm mút trong đó nữa. 18.5 tỉ + 24 tỉ của việc giữ trái đất không bị nóng dư sức xây tường.
Nói thì nói vậy thôi chứ trên thực tế thì khác. Số tiền đó là chi ra trong toàn năm, chứ lôi ra một lần để làm thì chắc không có đủ đâu. giống như máy móc trong hãng cũng vậy. Nói bỏ tiền ra mua thì không có, nhưng tiền bảo trì máy cũ, chưa kể tiền bị mất khi production bị ngừng trê, còn cao hơn tiền mua máy mới. Nhiều khi, nhờ bảo trì như vậy mà cấp trên còn đi cửa sau chấm mút với mấy hãng bảo trì đó. như tiệc tùng, football season ticket ngồ chỗ ngon lành ....
Bác Tôm,
Tôi nghĩ bức tường chỉ làm giảm thêm số lương người di dân muốn thâm nhập lậu vào Mỹ và gây thêm khó khăn cho họ, nhưng họ còn có nhiều cách khác để trốn vào Mỹ như đào hầm, hối lộ nhân viên công lực để cho qua, chui vào xe đi vào theo đường chính, có những khúc sông không thể xây tường, họ cũng có thể đập phá bức tường mới xây. Vì thế tôi nghĩ vẫn phải giữ rất nhiều nhân viên công lực để tuần tra. Số tiền ngân sách 18.5 tỉ vẫn phải cần thiết và duy trì hàng năm dành cho các hoạt động chống di dân lậu.
Xây bức tường sẽ làm giảm áp lực lên nhân viên công lực tuần tra biên giới, nhưng lại phải tốn tiền bảo trì bức tường, ngân sách này bác và tôi chịu đóng thêm một ít tiền thuế chắc cũng không sao, tạo công ăn việc làm cho nhóm xây dựng.
Lê Nguyễn Hiệp
02-03-2017, 01:33 PM
USA_Mexican border
Chỉ có 20 ngàn nhân viên tuần tra biên giới trải dài trên 1989 miles thì không đủ.
https://en.wikipedia.org/wiki/Mexico%E2%80%93United_States_border#/
tốn phí xây tường cho một mile là 2.8 triệu
1989 miles x 2.8 = 5 tỉ 569 triệu.
biên giới kéo dài qua 4 tiểu bang Mỹ, California, Arizona, new mexico, Texas
https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/e/e8/Us-mexico-border.jpg
bên phải là Tijuana, Baja California, bên trái là San Diego, clalifornia
https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/9/91/Border_Mexico_USA.jpg
Biên giói tiểu bang Arizona
https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/1/14/Mexican-American_border_at_Nogales.jpg
https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/8/87/US-Mexico-Nogales-Border.jpg
Bãi biển Tijuana và San Diego
https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/d/df/Borderbeachtj.jpg
sa mạc New Mexico
https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/4/4d/Border_barrier_near_IBM_9.JPG
Lê Nguyễn Hiệp
02-03-2017, 01:34 PM
tiếp
Brownsville texas
https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/7/78/Borderwallbrownsvile.jpg
https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/a/a1/Border_Region.png
đường hầm do nhóm buôn lậu ma túy đào
https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/e/ef/Sinaloa_Cartel_Drug_Tunnel.jpg
biên giới San diego và Tijuana
https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/9/92/SanYsidroBorderCrossing.JPG
El Paso Texas
https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/0/02/US-Mexico_border_fence.jpg
Jacumba California
https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/4/40/BorderAtJacumba.jpg
https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/e/ee/BorderAtJacumba2.jpg
Lê Nguyễn Hiệp
02-04-2017, 07:05 PM
Hôm nay mới đi khai income tax.
Năm nào cũng phải trả nhưng năm nay ít hơn một chút. Vì bà xã đã nghỉ hưu sớm.
Có một luật mới trong năm nay ngoài số an ninh xã hội, người khai thuế đồng thời phải cho biết
số driver license.
Hỏi ông làm thuế tại sao? ông chỉ biết đọc luật thuế bắt phải biết driver licence của người khai thuế.
Chẳng lẽ để kiểm soát có phải đúng là người khai thuế không đây sao?
Cũng như về bảo hiểm sức khỏe cũng phải có tờ giấy của hãng bảo hiểm chứng minh là người khai thuế đã mua bảo hiểm trong năm qua.
nếu không có sở thuế biết được sẽ phạt.
Lê Nguyễn Hiệp
02-05-2017, 04:33 PM
Phòng tắm và bồn cầu của phòng mới xây cách xa ống chính khoảng 100ft. Mới sài có 2 tháng có bữa tự nhiên kẹt cứng không thoát nước ra được,
đợi đến hôm sau nước thoát đi, tắm chừng 2 lần lại bị nghẹt.
Dùng máy thục ống cống dài 100ft cũng không đi đến đâu, nước kẹt vẫn hoàn kẹt.
Hôm nay đành phải gọi ông thầu xây nhà. Ông coi đi coi lại thử đủ mọi cách, ông đành phải phá nền xi măng dùng cái lỗ thục thứ hai gần hơn mà tôi không biết.
Thì ra ông đã làm sẵn cái lỗ thụt thứ hai này. Mới đầu ông dùng cái máy của ông chỉ khoảng 75 ft chẳng đi đến đâu. Tôi nói có cái máy 100ft ông thử xem sao.
máy thục đến đoạn 75ft thì bị khựng lại khoảng 5 phút, sau đó nghe cái bụp nước thoát ra ống cống chính ào ào, nghe sướng làm sao.
Thì ra ở cái khúc ống 45 độ, giấy cầu tiêu bị dồn cục lại một đống, vì mỗi lần xả nước chỉ khoảng 1 gallon nên không đủ mạnh để đẩy ra khỏi khúc ống cong 45 độ.
ông dặn tôi vì đường ống thoát nước dài cứ mỗi một tháng nên xả nước cho nó đẩy các chất cặn bã.
Máy này tôi mua $650 khoảng 2 năm trước. coi vậy cũng được việc ra phết.
Máy thục ống cống
http://i.imgur.com/v80yVTN.jpg
snake 100 ft
http://i.imgur.com/o6MCIdA.jpg
Vòi nước được bịt kín để dùng sức ép của nước để đẩy cát và các mảnh vụn đi ra ngoài ống thoát nước chính.
Mỗi một tháng nên làm một lần
http://i.imgur.com/fN9lRSj.jpg
Lê Nguyễn Hiệp
02-07-2017, 08:04 PM
6 giờ 30 tối có chuyến bay từ phi trường San Jose trở về phi trường orange, nhưng chuyến bay bị trễ 1 giờ đồng hồ, đành phải ăn tối tại phi trường, kêu món sushi $18 được đúng có 5 miếng sushi và 4 miếng California roll.
Hãng Flextronics chuyên lắp ráp máy móc điện tử, khá lớn có 15 buildings chạy dài theo con đường. Người việt làm ở đây khá đông, không biết có ai trên Đặc Trưng làm việc ở đây không!
7:15 tối máy bay bắt đầu chuyển bánh dưới cơn mưa nhỏ, bay khoảng hơn 1 giờ đồng hồ thì đến thành phố Irvine.
Thành phố Irvine nhìn từ cánh cửa số máy bay
http://i.imgur.com/4ZxbhHI.jpghttp://i.imgur.com/kUU5VgR.jpg
Máy bay bắt đầu hạ cánh
http://i.imgur.com/XQGELFx.jpg
Bánh xe chạm xuống đất cái bịch, như vậy là vẫn còn mạng.
http://i.imgur.com/tF0h0hd.jpg
Làm mình nhớ lại bản hát Nhật “Kuukou”
Airport – kuukou – phi trường
https://www.youtube.com/watch?v=V8q6GNTGNLk
Lê Nguyễn Hiệp
02-10-2017, 08:57 AM
Quận cam vừa tuyên bố bãi bỏ tình trạng thiếu nước và hạn hán ở quận cam.
Nhờ hai tháng mưa liên tiếp, lượng nước đổ xuống nhiều thấm vào lòng đất, đổ đầy nước hồ, trên núi thì bao phủ tuyết dầy.
Cuối tuần này và cuối tuần tới lại mưa lai rai.
Không biết liệu tiền nước tăng năm qua có giảm lại như cũ không. Theo kinh nghiệm một khi giá đã tăng thì khó lòng giảm xuống lại như cũ.
Công ty nước lại lời to, vì mua nước rẻ bán giá cao. :)
RaginCajun
02-10-2017, 09:01 AM
Quận cam vừa tuyên bố bãi bỏ tình trạng thiếu nước và hạn hán ở quận cam.
Nhờ hai tháng mưa liên tiếp, lượng nước đổ xuống nhiều thấm vào lòng đất, đổ đầy nước hồ, trên núi thì bao phủ tuyết dầy.
Cuối tuần này và cuối tuần tới lại mưa lai rai.
Không biết liệu tiền nước tăng năm qua có giảm lại như cũ không. Theo kinh nghiệm một khi giá đã tăng thì khó lòng giảm xuống lại như cũ.
Công ty nước lại lời to, vì mua nước rẻ bán giá cao. :)
Đương nhiên là không giảm. Dân mà, ăn quen, nhịn không quen :p
Lê Nguyễn Hiệp
02-10-2017, 09:57 AM
Đương nhiên là không giảm. Dân mà, ăn quen, nhịn không quen :p
Bác Tôm bị bề hội đồng mà vẫn còn đi đứng và nói chuyện được à!!! :z51:
Tặng bác danh hiệu ROCKY :z67:
gun_ho
02-10-2017, 10:06 AM
Bác Tôm bị bề hội đồng mà vẫn còn đi đứng và nói chuyện được à!!! :z51:
Tặng bác danh hiệu ROCKY :z67:
Mỹ hiền hơn Pháp không lấy dùi cui thọt đít nên đi đứng ok mà.
RaginCajun
02-10-2017, 10:32 AM
Bác Tôm bị bề hội đồng mà vẫn còn đi đứng và nói chuyện được à!!! :z51:
Tặng bác danh hiệu ROCKY :z67:
Bác thấy vậy mà không phải vậy. Tớ đi làm từ thiện, an ủi người đau khổ mà. Bác đang giận mà có người chịu nghe bác chửi, bác cũng cảm thấy an ủi phần nào, phải không? Y như cá độ football cũng thế, khi thua thì mình chửi hết trọng tài rồi tới phe kia chơi bẩn, chưa hết, chửi đám Las Vegas bán độ. Bạn tốt là ở chỗ là mình biết lắng nghe nỗi khổ của bạn để bạn được an ủi.
:21:
Không ngờ anh Tôm lầm ngầm mà thâm còn hơn Lỗ Trí Thâm nữa.
Btw, tui đang chờ coi thứ Hai tới này anh đẹp giai Trudeau gặp bác tough guy Trump sự thể sẽ ra sao. Nếu giai đẹp Trudeau bị bully thì chắc tui phải nhảy tụ nha mấy bác.
gun_ho
02-10-2017, 10:49 AM
Bác thấy vậy mà không phải vậy. Tớ đi làm từ thiện, an ủi người đau khổ mà. Bác đang giận mà có người chịu nghe bác chửi, bác cũng cảm thấy an ủi phần nào, phải không? Y như cá độ football cũng thế, khi thua thì mình chửi hết trọng tài rồi tới phe kia chơi bẩn, chưa hết, chửi đám Las Vegas bán độ. Bạn tốt là ở chỗ là mình biết lắng nghe nỗi khổ của bạn để bạn được an ủi.
https://pbs.twimg.com/media/C1Hzxe1UAAALtg2.jpg
Chào mấy ông.
Tui nghe nói tôm bị bề hội đồng thương quá, nhưng chưa hiểu đầu đuôi ất giáp ra sao.
(ai bề tôm vậy đặng tui xin đi theo bề ké, haha..) Chắc là ăn nói thiếu mạch lạc thôi heng.
Nói nào ngay, lâu lâu mới có một lần xứ mỹ làm toàn thế giới lên ruột. Chuyện hậu bầu cử vẫn cứ đang sốt dẻo không biết chừng nào mới chấm dứt. Hổng muốn nghe muốn biết mà nó cứ chình ngay trước mặt. Mở TV, la dô, mở báo, thậm chí mở nét, mở PR, mỗi bữa mỗi thấy, không thích cũng phải nghe. Thôi, tui vô nhà cố phiếu quan cho an toàn tánh mạng ha.
Thì sáng nay chớ đâu, vừa bật PC cái đụng vụ Hillary tweet. Message trần trụi trụi hàng số 3-0, thế là rần rần ý voi ý chuột. Rằng 2-0 mới phải vì thua hai bận, bận đầu với Obama và bận sau với Trump. Rằng 3-0 là 3 cái swing states rớt vào tay Trump. Rằng 236-307 (phiếu cử tri đoàn) mới đúng.
Toàn những mìa mai cay đắng từ hai bên.
Chỉ có một message nghiêm túc thôi. Rằng “bà Hillary đã thua rồi, lúc này nên nín thinh là hay nhứt, thay vì châm chọc biểu lộ cay cú vì thất cử, hổng lợi lộc chi. Tui hy vọng ông tổng thống kia hổng đáp lễ cái message này, bị trả lời cũng hổng lợi lộc chi dzáo”.
Wow... đây là lời hạp lý nặng tánh khôn ngoan. Hổng biết có tới được tai gà trống lẫn gà mái.
Nói nào ngay, kỳ trước chuyện Trump tính thương lượng lợi mấy cái hiệp ước kinh tế với ngoại quốc tui nghe cũng bùi tai. Chừ lại nghe bình luận việc trao đổi mậu dịch lỉnh kỉnh nhiêu khê chớ hổng đơn giản kiểu mua bán khơi khơi. Tui nghe cũng có lý luôn. Té ra kiến thức của mình là con số không to đùng. Kỳ ni chắc tui ghi tên theo vài cua kinh tế thương mại quá.
Look at the bright side vì tui vốn lạc quan. Nhờ kỳ bẩu cử ni mà học thêm được nhiều chuyện ngoài lãnh vực y tế. Chưa kể là... tui tịnh bầu, và hiện giờ vẫn giử ý định tịnh, nhưng giả sử bị dí súng vào đầu bắt ngưng tịnh, rồi được xe cây áp tải tới phòng phiếu, hẳn tui phải ép lòng mà bầu cho Trump, cho dù tui ghét cay ghét đắng sến nhớt. Lý do năm tới rảnh rang sẽ nói tiếp.
Chào mấy ông.
Tui nghe nói tôm bị bề hội đồng thương quá, nhưng chưa hiểu đầu đuôi ất giáp ra sao.
(ai bề tôm vậy đặng tui xin đi theo bề ké, haha..) Chắc là ăn nói thiếu mạch lạc thôi heng.
Tại ổng ỷ một thân hai càng lang thang vô ... Hiu nhân cốc mà dance with the democrats nên có chuyện vậy thôi chứ ai mà bề nổi tôm vì tôm hay cua cũng đều có càng nên ngang như nhau ... he he.
Chị Nú hỏi tư bên diễn đàn kia nên tư trả lời bên này cho đúng đất có quấy rầy thì anh H bỏ qua.
Lê Nguyễn Hiệp
02-10-2017, 04:14 PM
Tại ổng ỷ một thân hai càng lang thang vô ... Hiu nhân cốc mà dance with the democrats nên có chuyện vậy thôi chứ ai mà bề nổi tôm vì tôm hay cua cũng đều có càng nên ngang như nhau ... he he.
Chị Nú hỏi tư bên diễn đàn kia nên tư trả lời bên này cho đúng đất có quấy rầy thì anh H bỏ qua.
Anh Tư coi hiền vậy chứ cũng là tay cù có tiếng à nghe!
:24:
chào chị Ngô,
bữa nay chị có tiến bộ viết hổng dài vừa đủ đọc. :z13:
mà phục chị thiệt tình về khả năng viết.
Triển
02-10-2017, 08:22 PM
Bác Tôm bị bề hội đồng mà vẫn còn đi đứng và nói chuyện được à!!! :z51:
Bác thấy vậy mà không phải vậy. Tớ đi làm từ thiện, an ủi người đau khổ mà. Bác đang giận mà có người chịu nghe bác chửi, bác cũng cảm thấy an ủi phần nào, phải không? Y như cá độ football cũng thế, khi thua thì mình chửi hết trọng tài rồi tới phe kia chơi bẩn, chưa hết, chửi đám Las Vegas bán độ. Bạn tốt là ở chỗ là mình biết lắng nghe nỗi khổ của bạn để bạn được an ủi.
Tại ổng ỷ một thân hai càng lang thang vô ... Hiu nhân cốc mà dance with the democrats nên có chuyện vậy thôi chứ ai mà bề nổi tôm vì tôm hay cua cũng đều có càng nên ngang như nhau ... he he.
Chị Nú hỏi tư bên diễn đàn kia nên tư trả lời bên này cho đúng đất có quấy rầy thì anh H bỏ qua.
Vừa đánh rắm vừa la làng.
http://brightcove04.o.brightcove.com/4221396001/4221396001_5278381352001_5278375061001-vs.jpg
Nạn nhân:
Chào mấy ông.
Tui nghe nói tôm bị bề hội đồng thương quá, nhưng chưa hiểu đầu đuôi ất giáp ra sao.
(ai bề tôm vậy đặng tui xin đi theo bề ké, haha..) Chắc là ăn nói thiếu mạch lạc thôi heng.
Lê Nguyễn Hiệp
02-10-2017, 09:47 PM
Cám ơn thầy chùa đã mang nhạc Enigma về đây. Có một thời hòa âm trong các show Asia đã dùng giai điệu nhạc này trong hòa âm, nhất là lối đánh trống có một sắc thái riêng biệt. Lâu lắm rồi mới nghe lại.
Paris by night cũng đã chơi một trong các bản nhạc của Enigma, hình như bản nhạc sadeness thì phải???
dưới đây là các bản nhạc của Enigma
Enigma greatest hits
https://www.youtube.com/watch?v=wqHKhsTB_XY
Enigma is a German musical project founded in 1990 by Romanian-German musician and producer Michael Cretu.[1] Cretu had released several solo records, collaborated with various artists, and produced albums for his then wife, German pop singer Sandra, before he conceived the idea of a New Age, Worldbeat project. He recorded the first Enigma studio album, MCMXC a.D. (1990), with contributions from David Fairstein and Frank Peterson. The album remains Enigma's biggest, helped by the international hit single, "Sadeness (Part I)", which sold 12 million units alone.[3] According to Cretu, the inspiration for the creation of the project came from his desire to make a kind of music that did not obey "the old rules and habits" and presented a new form of artistic expression with mystic and experimental components.[4]
Enigma followed MCMXC a.D. with a series of albums that involved several musicians and producers working with Cretu. The first was The Cross of Changes (1993), which incorporated tribal and ethnic influences and sold over 8 million copies worldwide,[5]followed by Le Roi est mort, vive le Roi! (1996), which blended together the Gregorian chants reminiscent from the first album and the strong intercultural soundscapes present in the second. Enigma's fourth album was The Screen Behind the Mirror, released in 2000, which started a slight departure from the previous world music themes towards a heavier electronic atmosphere. This evolution culminated with Voyageur, its fifth and more pop-based album, and 2006's A Posteriori, a work inspired by the futurecollision between the Milky Way and Andromeda galaxies, with distinct operatic tones and an electronic spectrum closer toVoyageur than the earlier releases.[6][7] Seven Lives Many Faces, its seventh album, was released in 2008 and contained a mixture of classical and modern elements ranging from ethnic chants to rap and dubstep influences.[8] Its eighth album, The Fall of a Rebel Angel, was released on November 2016.[9]
Enigma has sold over 8.5 million RIAA-certified albums in the US[10] and an estimated 70 million worldwide with over 100 gold and platinum certifications. The project has also received 3 Grammy Award nominations.[11][12]
Lê Nguyễn Hiệp
02-11-2017, 09:12 AM
Hồi nhỏ thì muốn mau lớn để tòng quân như các anh hoaivong, kienhoi, cuoc si, còn ai nữa quên tên rồi...
Nhìn các anh sinh viên, cu nhỏ muốn mau lớn để được đi học đại học như các anh..
Thế rồi thời gian trôi đi, càng lớn lại càng muốn thời gian đi chậm lại.
Muốn mình forever young, cho tui gào lên chút xíu để níu kéo lại thời gian. :z10: :z58:
Nhưng thực tế .... :z58:
https://www.youtube.com/watch?v=t1TcDHrkQYg
gun_ho
02-11-2017, 09:32 AM
Hồi nhỏ thì muốn mau lớn để tòng quân như các anh hoaivong, kienhoi, cuoc si, còn ai nữa quên tên rồi...
Nhìn các anh sinh viên, cu nhỏ muốn mau lớn để được đi học đại học như các anh..
Thế rồi thời gian trôi đi, càng lớn lại càng muốn thời gian đi chậm lại.
Muốn mình forever young, cho tui gào lên chút xíu để níu kéo lại thời gian. :z10: :z58:
Nhưng thực tế .... :z58:
https://www.youtube.com/watch?v=t1TcDHrkQYg
Coi phim này đi bác. Coi xong hết muốn Forever Young luôn.
https://en.m.wikipedia.org/wiki/The_Age_of_Adaline#
Lê Nguyễn Hiệp
02-12-2017, 02:57 PM
Bác Gun,
đọc sơ lược chuyện phim thấy không ham trẻ mãi rồi.
Cái gì mà 107 tuổi mà trông vẫn còn như 29 tuổi.
Lê Nguyễn Hiệp
02-13-2017, 11:21 AM
nghe lời chị ngô tớ tạm đình chiến ngày hôm nay valentine <3 , hổng vào cái mục "thời sự ..." :z57:
nghe lời chị ngô tớ tạm đình chiến ngày hôm nay valentine , hổng vào cái mục "thời sự ..." :z57:Ha,ha,ha... :z45:Có phim nào hay, gắn lên cho em út coi ké với anh Hiệp! :z67:
Lê Nguyễn Hiệp
02-13-2017, 07:20 PM
Ha,ha,ha... :z45:Có phim nào hay, gắn lên cho em út coi ké với anh Hiệp! :z67:
Bác Xô,
ngày lễ tình nhân coi phim love story của William&Catherine là tình nhất để nhớ lại một thời để yêu và một thời để chết. :53:
cũng có cái màn ăn cơm trước kẻng, hái hoa xong chàng phũ phàng bỏ đi, nàng đau đớn lắm nhưng gượng dậy.
tưởng bỏ đi là xong ai ngờ chàng ăn quen nhịn hổng quen, kẹt quá cuối cùng chàng phải kiếm cách gặp lại nàng và hết phim, ha! ha!
William and Catherine
https://www.youtube.com/watch?v=zFUCY_PlIGQ&list=PLwhVy8Y9xkDrq6Jhw579LsdSkiUecGkpZ
Lê Nguyễn Hiệp
02-14-2017, 11:16 AM
Tối qua đã mua bó hoa tặng má bầy nhỏ. Thấy má tụi nhỏ vui mình cũng vui lấy.
20 năm qua làm cùng một hãng, thiệt tình quá dài, thấy người ta nhảy job như cóc mình cũng ngợp luôn.
năm 1997 khủng hoảng tiền tệ thái lan qua đến nhật bản đại hàn, sau đó hãng đóng cửa cho nhân viên nghỉ dài hạn. chưa kịp lãnh tiền
thất nghiệp thì có job mới cho đến bây giờ. Cả đời chưa biết mùi vị tiền thất nghiệp nó ngon ngọt thế nào???
Nhưng mà còn 4 năm nữa thì nhảy làm chi nữa hả trời.
Để coi tiền hưu có ngon hơn tiền lương không ha!!!
gun_ho
02-14-2017, 11:47 AM
thất nghiệp thì có job mới cho đến bây giờ. Cả đời chưa biết mùi vị tiền thất nghiệp nó ngon ngọt thế nào???
Ngọt lắm anh. Cứ làm seasonal mỗi năm 4, 5 tháng như tui thì biết liền hà.
Chỉ có chút trở ngại là không được xuất ngoại khi đang lãnh thất nghiệp.
Lê Nguyễn Hiệp
02-16-2017, 09:55 AM
Tại sao 6 giờ sáng lại đi bộ trên freeway để rồi bị xe tông chết.
Sáng nay đi làm thấy xe cộ kẹt một cách khác thường, vào sở làm không thấy ai vì freeway bị đóng lại nên kẹt trên đường, vào đọc tin tức thì thấy tai nạn này.
IRVINE (CBSLA.com) – A pedestrian was struck and killed by a vehicle Thursday on the 405 Freeway in Irvine, according to California Highway Patrol.
The person died at the scene of the injury, which occurred shortly after 6 a.m. on the southbound side of the 405 Freeway near Laguna Canyon Road, the CHP reported. The circumstances of the crash and the identity of the victim were not immediately confirmed.
A Sig Alert was issued at 6:30 a.m. All southbound freeway lanes were diverted onto a bypass road at the 133 Freeway while an investigation was conducted. As of 8:30 a.m., traffic was backed up and the Sig Alert was still in effect, according to the CHP incident information page.
RaginCajun
02-16-2017, 10:25 AM
Cũng có thể là người muốn xin quá giang. Hồi mới qua Mỹ, tớ chạy xe cùi cũng bị hư dọc đường cũng cuốc bộ, vào ban đêm tối đen như mực, tới rest area để gọi diện thoại. Bây giờ có cell phone đỡ thiệt đó chứ.
Bà chủ tớ text cho tớ nói hôm nay là ngày tổng biểu tình của nhóm di dân (đa số là dân Hispanic). Trường học của bà chủ tớ, đám học sinh Hispanic không đứa nào đi học. Nghe nói là dân Hispanic nghỉ làm hôm nay để chứng tỏ cho chính phủ thấy là không có họ nước Mỹ sẽ bị thê thảm tới mức độ nào. Bên bác có bị tình trạng này không?
Lê Nguyễn Hiệp
02-16-2017, 11:29 AM
Cũng có thể là người muốn xin quá giang. Hồi mới qua Mỹ, tớ chạy xe cùi cũng bị hư dọc đường cũng cuốc bộ, vào ban đêm tối đen như mực, tới rest area để gọi diện thoại. Bây giờ có cell phone đỡ thiệt đó chứ.
Bà chủ tớ text cho tớ nói hôm nay là ngày tổng biểu tình của nhóm di dân (đa số là dân Hispanic). Trường học của bà chủ tớ, đám học sinh Hispanic không đứa nào đi học. Nghe nói là dân Hispanic nghỉ làm hôm nay để chứng tỏ cho chính phủ thấy là không có họ nước Mỹ sẽ bị thê thảm tới mức độ nào. Bên bác có bị tình trạng này không?
Hồi mới qua Mỹ còn nghèo xe cũ hay bị chết máy trên freeway, mỗi lần như vậy tôi ngồi trong xe, đơi một lúc tự động có xe cảnh sát đến đẩy xe mình vào vệ đường, cảnh sát dùng đầu xe để đẩy đít xe của mình. sau đó gọi xe đến kéo về tiệm sửa xe.
Bên này là ổ dân chủ mà không thấy dân học sinh hispanic bãi học.
gun_ho
02-17-2017, 07:12 AM
Hôm nay bão tới thăm bác Hiệp. Hy vọng từ nay quận Cam trở thành rain forest.
Lê Nguyễn Hiệp
02-17-2017, 07:45 AM
Hôm nay bão tới thăm bác Hiệp. Hy vọng từ nay quận Cam trở thành rain forest.
Chào buổi sáng bác Gun,
Hôm nay và ngay mai mưa. Coi như cứ cách khoảng 5 ngày lại mưa một lần, không biết chừng nào mới dứt, hay sẽ biến thành portland thứ hai
Lê Nguyễn Hiệp
02-17-2017, 07:52 PM
Hôm nay mưa cả ngày với những hạt mưa năng hột và gió lớn.
Ngoài trời đã 8 giờ tối trời vẫn còn mưa như trút nước.
Thôi thì ở nhà nghe âm nhạc cuối tuần.
Nữ ca sĩ Sheena Easton với bản "For Your Eyes Only", bản nhạc nền cho phim Jame bond.
https://www.youtube.com/watch?v=JP4xXjW97ko
RaginCajun
02-18-2017, 07:26 AM
Vậy mà hồi còn bé cứ tin như sấm khi nghe bài hát "It never rains in Southern California ". Mưa cũng có cái thú của mưa
Chắc tại ông Trump lên ngôi báu nên mọi thứ đều đảo lộn kể cả càn khôn thời tiết :24:.
Lê Nguyễn Hiệp
02-18-2017, 07:52 AM
Vậy mà hồi còn bé cứ tin như sấm khi nghe bài hát "It never rains in Southern California ". Mưa cũng có cái thú của mưa
Ban nhạc CCR cứ hỏi tui hoài "bạn có bao giờ thấy mưa chưa?" tui cũng không biết trả lời sao. Nhưng cả ngày hôm qua nhìn mưa rơi thì có câu trả lời rồi.
Have you ever seen the rain
https://www.youtube.com/watch?v=g4flAZEgtjs
Lê Nguyễn Hiệp
02-18-2017, 08:07 AM
Chắc tại ông Trump lên ngôi báu nên mọi thứ đều đảo lộn kể cả càn khôn thời tiết :24:.
Hí! hí! Anh Tư
Ông Trump lên đảo lộn tất cả trật tự, yeah kể cả thời tiết.
Ngày hôm qua mưa chưa bao giờ thấy, mưa nặng hột rớt lộp độp trên đầu, may không phải lả mưa đá.
raindrops keep falling on my head
https://www.youtube.com/watch?v=OT1HCQcSHW0
Lê Nguyễn Hiệp
02-19-2017, 10:32 AM
Mưa bão gây nhiều thiệt hại ở Little Saigon
ORANGE COUNTY, California (NV) – Cơn mưa bão vào chiều tối Thứ Sáu, 17 Tháng Hai, 2017 đây gây nhiều thiệt hại ở khu vực trong và xung quanh Little Saigon, theo thông cáo báo chí của một số cơ quan công quyền.
Sở Cảnh Sát Santa Ana được gọi để cầu cứu, vì có người bị nước cuốn trôi tại góc 1st Street và đường thoát nước sông Santa Ana, lúc 12 giờ 30 trưa Thứ Bảy, 18 Tháng Hai. Khi tới nơi cảnh sát thấy ba người giữa lòng sông, một phụ nữ và đứa con 8 tuổi đang cố ngoi lên mặt nước. Một người đàn ông nhảy xuống để cứu hai mẹ con nạn nhân. Bốn cảnh sát viên liền lao xuống sông và đưa được cả ba lên bờ. Đúng lúc ấy, cảnh sát được cho biết còn một em bé trai khác mất tích.
Bà mẹ cho cảnh sát biết rằng mẹ con bà rơi xuống nước ở khúc sông Santa Ana River gần đường Fairview. Bà cố giữ lấy đứa con 8 tuổi, nhưng không tìm thấy bóng dáng của đứa con 12 tuổi. Cảnh sát bủa đi lục soát khu vực, và tìm được em này gần 5th Street và sông Santa Ana, trong tình trạng an toàn.
https://i1.wp.com/www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2017/02/ThietHai-1.jpg
Bà mẹ và hai con được đưa đến bệnh viện để xem xét sức khỏe. Người đàn ông được nhân viên cứu hỏa OCFA săn sóc tại chỗ, và không muốn đưa vào bệnh viện. Về phía cảnh sát, không ai bị thương.
Tại thành phố Fountain Valley, một số cành cây thuộc Mile Square Regional Park, gần đường Edinger, bị gẫy và tróc gốc. Công trình sửa con lươn giữa đường còn dang dở, được phủ những tấm plastic, tránh nước mưa.
Cũng trong buổi chiều 17 Tháng Hai, Sở Cứu Hỏa Garden Grove phối hợp với sở cảnh sát và nhân viên công chánh, tuyên bố áp dụng tình trạng khẩn cấp từ bốn giờ chiều, vì tiên liệu sẽ có mưa bão lớn, gió mạnh, gây lụt lội ở một vài nơi.
Thông cáo của sở cứu hỏa cho biết: “Có khoảng 20 cây bị ngã, bật gốc, trong đó có một cây đè bẹp một chiếc xe hơi. Nhờ sự phối hợp của ba cơ quan, và cư dân thông báo qua mạng xã hội, nên thiệt hại được giảm thiểu và có biện pháp đối phó mau chóng.”
“Phòng chống bão thành công là nhờ sự chuẩn bị, và sự phối hợp của ba cơ quan và cộng đồng,” ông Tom Schultz, chỉ huy trưởng Sở Cứu Hỏa Garden Grove, được trích lời nói.
Sang ngày Thứ Bảy, ông Thanh Nguyễn, phát ngôn viên Sở Cứu Hỏa, nói vói nhật báo Người Việt: “Chúng tôi chưa có dự đoán về các thiệt hại do bão gây ra.”
Về phía người dân, đa số cho biết hài lòng về các dự báo thời tiết chính xác của sở khí tượng, qua các phương tiện truyền thông, nên ai cũng chuẩn bị dù hay áo mưa, lo kiếm bao cát.
https://i0.wp.com/www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2017/02/ThietHai-3.jpg
Ông Hiệp Trương, 78 tuổi, cư dân vùng South Coast, Costa Mesa, chia sẻ: “Tôi nghe đài truyền hình khuyên tránh ra ngoài đường. Nếu ở nhà lầu, nên xuống tầng dưới.”
Chris Vũ, 20 tuổi, cư dân Fountain Valley, cho biết: “Tôi thấy có vài nhà mái bị dột, trong đó có nhà tôi đang ở.”
Ông David Trần, chủ nhân một cơ sở truyền thông trên đường Dillow ở Westminster than phiền: “Các cơ sở trên suốt con đường này, mái nhà nào cũng dột!”
“Tuy vậy vẫn còn đỡ hơn khu đường Magnolia, gần đường Trask ở Garden Grove. Nước lụt cao đến 2 ft cho đến 8 giờ 30 tối hôm qua. Từ 6 giờ chiều, đường đã phải đóng vì nước ngập!” ông an ủi.
Ông Thao Nguyên, cư dân khu Del Amo Mobile Home, trên đường Bolsa, Westminster, cho biết: “Mưa tuy có lớn và gió mạnh, nhưng khu này không nghe ai bị thiệt hại gì.”
Mưa bão có thể tiếp tục, các cơ quan công lực khuyên cư dân nếu thấy dây điện bị đứt, rơi xuống đất, hoặc bất cứ gì có thể gây nguy hiểm đến tính mạng, gọi 9-1-1. Nếu bị mất điện, liên lạc với công ty diện lực SCE, tại số điện thoại 1-800-611-1911.
https://i0.wp.com/www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2017/02/ThietHai-4.jpg
RaginCajun
02-19-2017, 11:41 AM
Nhìn mất tấm hình trên cũng không thể ngờ nó lại xảy ra ở CA. Chuyện lạ thật đó chứ. Nhìn mấy cái cây tróc gốc làm chợt nhớ tới cây Magnolia trước nhà, hồi Katrina, bị bão nhổ gốc quăng qua bên sân nhà hàng xóm. Mới đó mà cũng hơn chục năm rồi.
Lê Nguyễn Hiệp
02-19-2017, 03:06 PM
Nhìn mất tấm hình trên cũng không thể ngờ nó lại xảy ra ở CA. Chuyện lạ thật đó chứ. Nhìn mấy cái cây tróc gốc làm chợt nhớ tới cây Magnolia trước nhà, hồi Katrina, bị bão nhổ gốc quăng qua bên sân nhà hàng xóm. Mới đó mà cũng hơn chục năm rồi.
Bữa thứ sáu và thứ bảy gió bão rất mạnh, cộng với đất bị nước bão hòa do cả 3 tháng mưa liên tiếp, có một số chỗ đất bị nhão nên không còn có thể giữ được rễ của cây lớn, cho nên chỉ cần gió mạnh là bật gốc.
Lê Nguyễn Hiệp
02-21-2017, 08:46 AM
Ai giết tổng thống Diệm và ông Nhu?
Đại tướng Nguyen Khánh nói chuyện
Mọi người đều biết là Đại Uý Nhung, nhưng ai ra lệnh giết?
https://www.youtube.com/watch?v=MelUBiYjvzk
Lê Nguyễn Hiệp
02-25-2017, 01:14 PM
Vừa ăn sukiyaki (một loại lẫu của người Nhật ăn với thịt bò) vừa nghe nhạc sukiyaki
http://i.imgur.com/wZu0IgK.jpg
https://www.youtube.com/watch?v=xqFkUNqBwMw
Lê Nguyễn Hiệp
02-26-2017, 06:00 PM
Hôm nay nghe nhạc cổ điển một chút.
Bài Bolero dài khoảng 15 phút, giai điệu dập dồn từ nhỏ đến lớn. Nên nghe bằng headphone nếu sài computer để cản bớt tiếng ồn bên ngoài.
***
Maurice Ravel (7 tháng 3 năm 1875 tại Ciboure – 28 tháng 12 năm 1937 tại Paris), tên thánh là Joseph Maurice Ravel, là một nhà soạn nhạc Pháp nổi tiếng với những giai điệu, kết cấu và hiệu ứng của dàn nhạc và nhạc cụ. Phần lớn các tác phẩm nhạc piano, thính phòng, nhạc hát và nhạc cho dàn nhạc của ông đều đã phổ biến với các buổi hòa nhạc.
Cùng với bậc đàn anh Claude Debussy, Ravel là nhân vật có nhiều ảnh hưởng nhất đến âm nhạc Pháp trong thời đại của ông và là đại diện chính của trào lưu có tên ấn tượng vào đầu thế kỉ 20. Tác phẩm của ông, không đồ sộ về mặt số lượng (86 tác phẩm nguyên bản cùng 25 tác phẩm chuyển thể hoặc soạn lại cho dàn nhạc), là thành quả của sự kế thừa phức tạp từ Couperin và Rameau cho đến những sắc màu và giai điệu của nhạc jazz, cùng những ảnh hưởng mà sau đó đã phản hồi trở lại Tây Ban Nha.
Các tác phẩm dành cho piano của Ravel, như Jeux d'eau, Miroirs, Le tombeau de Couperin và Gaspard de la nuit, đòi hỏi một sự điêu luyện của người biểu diễn, các tác phẩm dành cho dàn nhạc, như Daphnis et Chloé và bản cải biên Pictures at an Exhibition của Modest Mussorgsky, lại sử dụng âm thanh và nhạc cụ một cách đa dạng.
Ravel nổi tiếng nhất với tác phẩm Boléro (1928) dành cho dàn nhạc giao hưởng, mặc dù đây lại là tác phẩm mà Ravel cho là tầm thường và ông từng mô tả Boléro như "một bản nhạc dành cho dàn nhạc mà thiếu âm nhạc".[1]
Trong khi nhiều nhà phê bình âm nhạc đều khẳng định rằng Ravel chịu ảnh hưởng từ Debussy nhưng Ravel một mực phủ nhận điều đó. Thay vào đó, ông cho rằng mình chịuu ảnh hưởng từ Wolfgang Amadeus Mozart và François Couperin. Tuy nhiên, rõ ràng cả Ravel và Debussy mang đậm phong cách của chủ nghĩa ấn tượng. Tuy nhiên, có nhiều điểm để Ravel khác biệt với Debussy (và những điểm này đáng chú ý hơn)
• Ngoài Debussy, ông cũng chịu ảnh hưởng từ nhiều phong cách âm nhạc khác nhau trên thê giớiː jazz của châu Mỹ, nhạc của châu Á và các khúc dân ca truyền thống của các quốc gia châu Âu. Ông cũng từng tuyên bố thẳng thừng rằng ông không viết một tác phẩm nào mà không chịu ảnh hưởng của Edvard Grieg.[2] Ravel cũng chịu ảnh hưởng của Camille Saint-Saëns, Erik Satie và Modest Mussorgsky. Xét một cách công bằng, Ravel tôn trọng hình thức cổ điển hơn Debussy. Âm nhạc của ông gần gũi với phong cách của Jean-Philippe Rameau hơn là Jules Massenet.[4]
• Ravel không cho thấy ông là một nhà soạn nhạc theo chủ nghĩa ấn tượng đơn thuần. Trong tác phẩm Theo phong cách của Borodin, Ravel đã bắt chước đáng kinh ngạc khi vẫn giữ nguyên bản gốc. Còn ở A la maniere de Emmanuel Chabrier với độ phức tạp lớn hơn, Ravel đã lấy chủ đề từ Faust của Charles Gounod để biến đổi theo phong cách của Chabrier. Thậm chí khi viết với phong cách của người khác, chất Ravel vẫn dễ nhận thấy và có thể công nhận rằng nếu xét các tác phẩm này, ông vẫn là một nhà soạn nhạc.
Những tiết tấuu nhảy múa luôn xuất hiện trong các tác phẩm của Ravel. Hòa thanh của ông thường ấn tượng về kỹ thuật. Nó được mở rộng phạm vi điệu tính bằng cách sử dụng những hợp âm không thông dụng và điệu tính kép. Các giai điệu của ông đôi khi có xu hướng điệu thức. Những thủ pháp nhắc lại, mô tiến và biến đổi được dùng nhiều hơn thủ pháp phát triển bình thường. Ngoài ra, ông còn là một cách tân lớn cho piano.
Ravel không theo đạo, có thể ông là người theo chủ nghĩa vô thần. Có lẽ thế mà ông không ưa các tác phẩm mang có tính chất tôn giáo của Richard Wagner. Thay vào đó, Ravel ưa các yếu tố thần thoại.[2] Ravel là một con người rất tỉ mỉ trong việc viết bản thảo. Không may là các ấn bản của ông dễ bị lỗi. Chính vì thế, ông ngồi làm việc với Nhà xuất bản Durand để sửa lại. Ví dụ, sau ấn bản đầu tiên của L'enfant et les sortilèges, Ravel phát hiện ra tới 10 lỗi trên mỗi trang in. Dù mơ ước sáng tác một số lượng lớn tác phẩm, Ravel vẫn rất cẩn thận với các bản thảo, cẩn thận đến nỗi Igor Stravinsky đã ví Ravel với một "thợ sửa đồng hồ Thụy Sĩ".
Cũng nói thêm một điều rằng vào năm 1928, Ravel khuyên các nhà soạn nhạc nên ý thức cả về cá nhân và dân tộc. Năm đó, Ravel đến Mỹ và Canada bằng tàu hỏa. Khi các nhà soạn nhạc Mỹ miễn cưỡng coi jazz và blue là phong cách âm nhạc dân tộc. Ông phát biểuː
“ Nỗi sợ hãi lớn nhất của họ là thấy bản thân phải đối mặt với những thôi thúc không lý giải được phá bỏ những quy luật kiểu học thuật hơn là gây ra sự nhầm lẫn về nhận thức cá nhân. Bởi vậy sau đó, chính những nhạc sĩ này, làm rất tốt theo kiểu trưởng giả, họ sáng tác âm nhạc theo những quy luật cổ điển của châu Âu ”
Trong một lần George Gershwin gặp Ravel để mong học hỏi từ nhà soạn nhạc đàn anh, Ravel đã đặt một câu hỏi rất có ý nghĩaː
“ Tại sao ông lại nên làm một Ravel hạng hai trong khi ông có thể trở thành một Gershwin hạng nhất? ”
Là một nhạc công chơi trong dàn nhạc giao hưởng, Ravel đã nghiên cứu khả năng của từng nhạc cụ một cách kỹ lưỡng để định rõ hiệu quả của chúng khi biểu diễn. Đó là lý do vì sao ông chuyển soạn thành công các tác phẩm của các nhà soạn nhạc khác.[2]
Ravel – bolero
https://www.youtube.com/watch?v=og4PkQGvC70
Lê Nguyễn Hiệp
02-28-2017, 04:19 PM
Lời giới thiệu: Xin mời quí vị đọc một bài viết của một cựu Sỉ Quan Hoa Kỳ đã từng chiến đấu trên chiến trường Việt Nam, cựu Bộ Trưởng Hải Quân Hoa Kỳ và hiện là Thượng Nghị Sỉ Liên Bang của Hoa Kỳ. Quan điểm về cuộc chiến Việt Nam. Thú thật, cho đến bây giờ mới thấy một người Mỹ trí thức có đầy đủ hiêu biết về cuộc chiến Việt Nam đã viết một bài chân thật, rất đáng kính trọng và rất đáng đưa vào lịch sử của Hoa Kỳ để cho con cháu Hoa Kỳ được hiểu rỏ hơn cuộc chiến Việt Nam mà trước đây những kẻ viết lịch sử Hoa Kỳ đã thiếu dữ kiện sống để viết - THG
Chăn Gối với Kẻ Thù / Sleeping With the Enemy
Author: James Webb, THG chuyển ngữ Source: Bất Khuất
Reposted on: 2017-02-28
Tác giả James Webb, cựu chiến binh với huân chương cao quý trong chiến tranh Việt Nam, cựu nghị viên tiểu bang Virginia, người khinh thường chính sách của chính quyền Washington.
Biết giải thích như thế nào với những đứa con của tôi rằng khi tôi mười mấy, đôi mươi, những tiếng nói ồn ào nhất của những người cùng thời lại nhằm mục đích phá nát những nền tảng của xã hội Hoa Kỳ, để xây dựng lại một xã hội dựa theo quan điểm đầy tự mãn của họ. Giờ đây nhìn lại, ngay cả chúng ta, những người đã trải qua giai đoạn này, cũng không hiểu được tại sao lại có những kẻ với trình độ học vấn cao, đa số sinh ra từ gia đình thượng lưu, lại có thể gieo rắc những tư tưởng phá hoại làm nhiễm độc bầu không khí của thập niên 1960 và những năm đầu của thập niên 1970. Ngay cả Quốc Hội cũng bị nhiễm những con vi khuẩn nầy.
Sau khi tổng thống Nixon từ chức vào tháng Tám 1974, cuộc bầu cử mùa thu năm ấy mang lại 76 tân dân biểu thuộc đảng Dân Chủ và 8 thượng nghị sĩ. Đại đa số những dân cử chân ướt chân ráo này đã tranh cử dựa trên cương lĩnh của Mc Govern. Nhiều người trong số họ được xem như những ứng viên yếu kém trước khi Nixon từ chức, vài người không xứng đáng thấy rõ, chẳng hạn như Tom Downey, 26 tuổi, thuộc New York, người chưa từng có một nghề ngỗng gì và vẫn còn ở nhà với mẹ.
Cái gọi là Quốc Hội hậu Watergate nầy diễu hành vào thành phố với một sứ mệnh vô cùng quan trọng mà sau này trở thành điểm tập hợp cho cánh Tả của Hoa Kỳ: chấm dứt sự giúp đỡ của nước Mỹ dưới bất kỳ hình thức nào cho chính quyền đang bị vây khốn Nam Việt Nam. Không nên lầm lẫn ở chỗ này – đây không phải là sự kêu gào thanh niên Mỹ đừng đi vào cõi chết của những năm trước đây. Những người lính Mỹ cuối cùng đã rời Việt Nam hai năm trước rồi, và đã tròn bốn năm không có một người Mỹ nào bị tử trận.
Bởi những lý do mà không một viện dẫn lịch sử nào có thể bào chữa được, ngay cả sau khi quân đội Mỹ triệt thoái, cánh Tả vẫn tiếp tục những cố gắng để đánh gục nền dân chủ còn phôi thai của Nam Việt Nam.
Harold Ickes / Bill Clinton
Phụ tá sau này của Nhà Trắng Harold Ickes và nhiều người khác trong “Chiến Dịch Kiểm Soát Tài Chính” – có một lúc được giúp đỡ bởi một người tuổi trẻ nhiều tham vọng Bill Clinton – làm việc để cắt toàn bộ những khoản tài trợ của Quốc Hội nhằm giúp miền Nam Việt Nam tự bảo vệ. Liên Hiệp Hoà Bình Đông Dương, điều hành bởi David Dellinger và được quảng bá bởi Jane Fonda và Tom Hayden, phối hợp chặt chẽ với Hà Nội suốt năm 1973 và 1974, đi khắp các khuôn viên đại học Mỹ, tập hợp sinh viên để chống lại điều được cho là những con ác quỷ trong chính quyền miền Nam Việt Nam.
Jane Fonda và John Kerry, hai tên phản chiến chủ bại, giúp Cọng Sản bành trướng trên thế giới
Những đồng minh của họ trong Quốc Hội liên tục thêm vào những tu chính án để chấm dứt sự viện trợ của Hoa Kỳ cho những người Việt Nam chống cộng, ngăn cấm cả đến việc sử dụng không lực để giúp những chiến binh Nam Việt Nam đang bị tấn công bởi các đơn vị Bắc Việt được khối Sô Viết yểm trợ.
Rồi đến đầu năm 1975 Quốc Hội Watergate giáng một đơn chí tử xuống các nước Đông Dương không cộng sản. Tân Quốc Hội lạnh như băng từ chối lời yêu cầu gia tăng quân viện cho Việt Nam và Cam Bốt của tổng thống Gerald Ford. Ngân khoản dành riêng này sẽ cung cấp cho quân đội Cam Bốt và Nam Việt Nam đạn dược, phụ tùng thay thế, và vũ khí chiến thuật cần thiết để tiếp tục cuộc chiến tự vệ. Bất chấp sự kiện là Hiệp Định Paris 1973 đặc biệt đòi hỏi phải cung cấp “viện trợ để thay thế trang thiết bị quân sự vô giới hạn” cho Nam Việt Nam, đến tháng Ba phe Dân Chủ trong Quốc Hội biểu quyết với tỷ số áp đảo, 189-49, chống lại bất kỳ viện trợ quân sự bổ sung cho Việt Nam và Cam Bốt.
Trong các cuộc tranh luận, luận điệu của phe Tả phản chiến gồm toàn những lời lên án các đồng minh đang bị chiến tranh tàn phá của Hoa Kỳ. Và đầy những hứa hẹn về một tương lai tốt đẹp cho các quốc gia nầy dưới sự cai trị của chế độ Cộng Sản. Rồi dân biểu Christopher Dodd , tiêu biểu cho sự ngây thơ hết thuốc chữa của các đồng viện, lên giọng đầy điệu bộ “gọi chế độ Lon Nol là đồng minh là làm nhục chữ nghĩa… Tặng vật lớn nhất mà đất nước chúng ta có thể trao cho nhân dân Cam Bốt là hòa bình, không phải súng. Và cách tốt nhất để đạt được mục đích này là chấm dứt viện trợ quân sự ngay lập tức.”
Christopher Dodd / Thomas Downey
Sau khi trở thành chuyên gia đối ngoại trong vòng chỉ có hai tháng kể từ lúc thôi bú mẹ, Tom Downey chế diễu những cảnh cáo về tội ác diệt chủng sắp sửa xảy ra ở Cam Bốt, cái tội ác đã giết hơn một phần ba dân số của quốc gia này, như sau, “ chính phủ cảnh cáo rằng nếu chúng ta rời bỏ các quốc gia ấy thì sẽ có tắm máu. Nhưng những cảnh cáo cho việc tắm máu trong tương lai không thể biện minh cho việc kéo dài việc tắm máu hiện nay. ”
Trên chiến trường Việt Nam việc chấm dứt viện trợ quân trang, quân cụ là một tin làm kinh ngạc và bất ngờ. Các cấp chỉ huy quân đội của miền Nam Việt Nam đã được đảm bảo về việc viện trợ trang thiết bị khi người Mỹ rút quân – tương tự như những viện trợ Hoa Kỳ vẫn dành cho Nam Hàn và Tây Đức – và đảm bảo rằng Hoa Kỳ sẽ tái oanh tạc nếu miền Bắc tấn công miền Nam, vi phạm hiệp định Paris 1973. Bây giờ thì họ đang mở mắt trừng trừng nhìn vào một tương lai bất định khủng khiếp, trong lúc khối Sô Viết vẫn tiếp tục yểm trợ cho Cộng Sản Bắc Việt.
Trong lúc quân đội Nam Việt Nam, vừa choáng váng vừa mất tinh thần, tìm cách điều chỉnh lại lực lượng để đối phó với những thiếu thốn trang thiết bị cần thiết, quân miền Bắc được tái trang bị đầy đủ lập tức phát động ra cuộc tổng tiến công. Bắt giữ được nhiều đơn vị bị cô lập, quân miền Bắc tràn xuống vùng đồng bằng trong vòng có 55 ngày. Những năm về sau tôi phỏng vấn các người lính miền Nam Việt Nam còn sống sót trong các cuộc giao tranh, nhiều người trải qua hơn chục năm trong các trại tập trung của cộng sản sau khi cuộc chiến chấm dứt. Điệp khúc này không bao giờ chấm dứt: “Tôi không còn đạn dược.” “Tôi chỉ còn 3 quả đạn pháo cho mỗi khẩu một ngày.” “Tôi không còn gì để phát cho binh sĩ của tôi.” “ Tôi phải tắt máy truyền tin, bởi vì tôi không thể nào chịu đựng được nữa những lời kêu gọi xin tiếp viện.”
Phản ứng của Hoa Kỳ trước sự sụp đổ này cho thấy có hai nhóm khác nhau, và điều này vẫn còn tiếp tục được thấy rõ trong nhiều vấn để chúng ta đang đương đầu ngày nay. Đối với những người đã từng chiến đấu ở Việt Nam, và đối với gia đình, bạn bè, và những người cùng quan điểm chính trị với họ, đây là một tháng đen tối và tuyệt vọng.
Những khuôn mặt mà chúng ta thấy đang chạy trốn sự tấn công của Bắc Quân là những khuôn mặt rất thật và quen thuộc, không phải đơn thuần là những hình ảnh truyền hình. Những thân người xoay trong không gian như những bông tuyết, rơi xuống chết thảm khốc sau khi đeo bám tuyệt vọng vào thân trực thăng hay phi cơ, có thể là những người chúng ta quen biết hoặc từng giúp đỡ. Ngay cả đối với những kẻ không còn niềm tin vào khả năng đánh bại Cộng Sản, đây không phải là cách để chấm dứt cuộc chiến.
(còn tiếp)
Lê Nguyễn Hiệp
03-01-2017, 09:22 AM
(tiep theo va het)
Đối với những kẻ từng trốn tránh cuộc chiến và lớn lên tin rằng đất nước chúng ta là quỷ dữ, và ngay cả khi họ thơ mộng hoá những ý định của người cộng sản, những tuần lễ sau cùng này đã chối bỏ trách nhiệm của mình trong sự sụp đổ này bằng những phê phán quân đội Nam Việt Nam đầy tính sa lông, hay là công khai reo mừng. Ở trung tâm Luật Khoa của đại học Georgetown nơi tôi đang theo học, việc Bắc Việt trắng trợn ném bỏ các điều cam kết về hòa bình và bầu cử trong hiệp định Paris 1973, và tiếng xe tăng của Bắc Quân trên đường phố Sài Gòn được xem như là một cái cớ để thực sự ăn mừng.
Sự chối bỏ trách nhiệm vẫn còn tràn lan trong năm 1997, nhưng thực ra cái kết cuộc này chính là mục tiêu của những cố gắng không ngừng nghỉ của phong trào phản chiến trong những năm theo sau sự rút quân của Mỹ. George McGovern, thẳng thắn hơn nhiều người, công khai tuyên bố với người viết trong lúc nghỉ khi thâu hình cho chương trình “Crossfire” của CNN vào năm 1995. Sau khi tôi đã lý luận rằng cuộc chiến rõ ràng là có thể thắng được ngay cả vào giai đoạn cuối nếu chúng ta thay đổi chiến lược của mình, ứng cử viên tổng thống năm 1972, người tình nguyện đi Hà Nội bằng đầu gối, bình luận, “Anh không hiểu là tôi không muốn chúng ta chiến thắng cuộc chiến đó sao? ” Ông McGovern không chỉ có một mình. Ông ta là phần tử của một nhóm nhỏ nhưng vô cùng có ảnh hưởng. Sau cùng họ đã đạt được điều họ muốn..
Có lẽ không còn minh chứng nào lớn hơn cho không khí hân hoan chung quanh chiến thắng của Cộng Sản là giải thưởng điện ảnh năm 1975, được tổ chức vào ngày 8 tháng 4, ba tuần trước khi miền Nam sụp đổ. Giải phim tài liệu hay nhất được trao cho phim Hearts and Minds, một phim tuyên truyền độc ác tấn công những giá trị văn hóa Hoa Kỳ cũng như những cố gắng của chúng ta để hỗ trợ cho sự chiến đấu cho nền dân chủ của miền Nam Việt Nam. Các nhà sản xuất Peter Davis và Bert Schneider (người thủ diễn một vai trong câu chuyện của david Horowitz) cùng nhau nhận giải Oscar. Schneider thẳng thừng trong việc công nhận sự ủng hộ những người Cộng Sản của mình. Đứng trước máy vi âm ông ta nói :
Bert schneider và cuốn phim "Hearts and Minds"
"Thật là ngược đời khi chúng ta đang ở đây, vào thời điểm mà Việt Nam sắp được giải phóng.”
Rồi giây phút đáng kinh ngạc nhất của Hollywood xảy ra – dù giờ đây đã được cố tình quên đi-. Trong lúc quốc gia Việt Nam, mà nhiều người Mỹ đã đổ máu và nước mắt để bảo vệ, đang tan biến dưới bánh xích của xe tăng, Schneider lôi ra một điện tín được gởi từ kẻ thù của chúng ta, đoàn đại biểu Cộng Sản Việt Nam ở Paris, và đọc to lên lời chúc mừng cho phim của mình. Không một phút giây do dự, những kẻ nhiều quyền lực nhất của Hollywood đứng dậy hoan nghênh việc Schneider đọc bức điện tín này.
Chúng ta, những người đã từng chiến đấu ở Việt Nam hoặc là những người ủng hộ những cố gắng ở đó, nhìn lại cái khoảnh khắc này của năm 1975 với sự sửng sốt không nguôi và không bao giờ quên được. Họ là ai mà cuồng nhiệt đến thế để đầu độc cái nhìn của thế giới về chúng ta? Sao họ lại có thể chống lại chính những người đồng hương của mình một cách dữ tợn đến thế? Sao họ có thể đứng dậy để hoan nghênh chiến thắng của kẻ thù Cộng Sản, kẻ đã làm thiệt mạng 58000 người Mỹ và đè bẹp một đồng minh chủ trương ủng hộ dân chủ? Làm sao có thể nói rằng chúng ta và họ đang sống trong cùng một đất nước?
Từ lúc ấy đến nay, không một lời nào của Hollywood nói về số phận của những con người biến mất sau bức màn tre của Việt Nam. Không ai đề cập đến những trại tập trung cải tạo mà hàng triệu chiến binh miền Nam Việt Nam đã bị giam giữ, 56000 người thiệt mạng, 250000 bị giam hơn 6 năm, nhiều người bị giam đến 18 năm. Không người nào chỉ trích việc cưỡng bách di dân, tham nhũng, hay là chế độ công an trị mà hiện vẫn còn đang tiếp diễn. Thêm vào đó, ngoại trừ phim Hamburger Hill có ý tốt nhưng kém về nghệ thuật, người ta chỉ hoài công nếu muốn tìm một phim thuộc loại có tầm vóc diễn tả các chiến binh Hoa Kỳ ở Việt Nam với đầy đủ danh dự và trong những khung cảnh có thật.
Tại sao?
Bởi vì cộng đồng làm phim, cũng như những kẻ thuộc loại đỉnh cao trí tuệ trong xã hội, chưa bao giờ yêu thương, kính phục, hay ngay cả thông cảm với những con người đã nghe theo tiếng gọi của đất nước, lên đường phục vụ. Và vào lúc mà một cuộc chiến âm thầm nhưng không ngừng nghỉ đang diễn ra về việc lịch sử sẽ ghi nhớ đất nước chúng ta tham dự ở Việt Nam như thế nào, những kẻ chế diễu chính sách của chính quyền, trốn lính, và tích cực ủng hộ kẻ thù, cái kẻ thù mà sau cùng trở nên tàn độc và thối nát, không muốn được nhớ đến như là những kẻ quá đỗi ngây thơ và lầm lẫn.
Giữa những người dân Mỹ bình thường, thái độ của họ trong khoảng thời gian rối ren nầy lành mạnh hơn nhiều. Đằng sau những tin tức bị thanh lọc và những bóp méo về Việt Nam, thực tế là những công dân của chúng ta đồng ý với chúng ta , những người đang chiến đấu, hơn là với những kẻ làm suy yếu cuộc chiến đấu này. Khá thú vị là điều nầy đặc biệt đúng với tuổi trẻ Mỹ, mà giờ đây vẫn còn được mô tả như là thành phần nổi loạn chống chiến tranh.
Như được tường trình lại trong bài Ý Kiến Quần Chúng, những kết quả thăm dò của Gallup từ năm 1966 cho đến khi Hoa Kỳ chấm dứt sự tham dự cho thấy tuổi trẻ Mỹ thực ra ủng hộ cuộc chiến Việt Nam lâu bền hơn bất cứ lứa tuổi khác. Ngay cả cho đến tháng 1 năm 1973, khi 68 phần trăm dân Mỹ trên 50 tuổi tin rằng chuyện gởi quân sang Việt Nam là một sai lầm, chỉ có 49 phần trăm những người tuổi từ 25 đến 29 đồng ý. Những phát hiện nầy cho thấy giới trẻ nói chung rõ ràng là không cực đoan, điều này đã được củng cố thêm bằng kết quả bầu cử năm 1972 – trong đó lứa tuổi từ 18 đến 29 ưa thích Richard Nixon hơn là George McGovern bằng tỷ lệ 52 so với 46 phần trăm.
Nixon vs McGovern
Tương tự như vậy, mặc dù trong quá khứ những người chống đối này, mà ngày nay đang thống lĩnh giới báo chí và giới khoa bảng, đã khăng khăng nói ngược với thực tế, sự xâm nhập vào Cam Bốt năm 1970 đã được ủng hộ quần chúng mạnh mẽ.. – Sự xâm nhập này đã gây ra sự phản đối rộng khắp ở các sân trường đại học, kể cả một vụ xung đột làm cho bốn người chết ở Kent State University. Theo những kết quả thăm dò dư luận của Harris gần 6 phần 10 dân Mỹ tin rằng sự xâm nhập vào Cam Bốt là đúng đắn. Đa số được hỏi ý kiến, trong cùng bản thăm dò này vào tháng 5 năm 1970, ủng hộ tái oanh tạc miền Bắc, một thái độ cho thấy sự bác bỏ hoàn toàn phong trào phản chiến.
Các cựu chiến binh Việt Nam, dù bị bôi bẩn thường xuyên trên phim ảnh, trong các bản tin, và trong các lớp học, như là những chiến binh miễn cưỡng và thất bại, vẫn được những người dân Mỹ bình thường tôn trọng. Trong một nghiên cứu toàn diện nhất từ trước đến giờ về những cựu chiến binh Việt Nam (Harris Survey, 1980, ủy quyền bởi Veterans Administration) , 73 phần trăm công chúng và 89 phần trăm cựu chiến binh Việt Nam đồng ý với câu phát biểu “ Vấn đề rắc rối ở Việt Nam là quân đội chúng ta được yêu cầu chiến đấu trong một cuộc chiến mà các lãnh tụ chính trị ở Washington không để cho họ được phép chiến thắng”, 70 phần trăm những người từng chiến đấu ở Việt Nam không đồng ý với câu phát biểu “Những gì chúng ta gây ra cho nhân dân Việt Nam thật đáng xấu hổ.” Trọn 91 phần trăm những người đã từng phục vụ chiến đấu ở Việt Nam nói rằng họ hãnh diện đã phục vụ đất nước, và 74 phần trăm nói rằng họ thấy thoải mái với thời gian trong quân đội. Hơn nữa, 71 phần trăm những người phát biểu ý kiến cho thấy họ sẵn sàng chiến đấu ở Việt Nam một lần nữa , ngay cả nếu biết rằng cái kết quả chung cuộc vẫn như thế và sự giễu cợt sẽ đổ lên đầu họ khi họ trở về.
Bản thăm dò này còn có cái gọi là “nhiệt kế đo cảm giác,” để đo lường thái độ của công chúng đối với những nhóm người khác nhau, với thang điếm từ 1 đến 10.. Cựu chiến binh từng phục vụ ở Việt Nam được chấm điểm 9.8 trên thang điểm này. Bác sĩ được 7.9, phóng viên truyền hình 6.1, chính trị gia 5.2, những người biểu tình chống chiến tranh 5.0, kẻ trốn quân dịch và chạy sang Canada được cho 3.3.
Trái ngược với những câu chuyện huyền thoại được dai dẳng phổ biến, hai phần ba những người phục vụ ở Việt Nam là quân tình nguyện chứ không phải bị động viên, và 77 phần trăm những người tử trận là quân tình nguyện. Trong số những người tử trận:86 phần trăm là da trắng,12.5 phần trăm người Mỹ gốc Phi Châu và 1.2 phần trăm thuộc các chủng tộc khác. Những cáo buộc rất phổ biến như là chỉ có dân thuộc các nhóm thiểu số và người nghèo được giao cho những công tác khó khăn trong quân đội khi ở Việt Nam là điều sai lạc. Sự bất quân bình trong cuộc chiến, thực ra chỉ đơn giản là do những thành phần đặc quyền đặc lợi trốn tránh trách nhiệm của mình, và chính những người này kể từ thời gian ấy đã kiên trì bôi bẩn những kinh nghiệm về cuộc chiến để nhằm tự bào chữa cho chính mình, phòng khi sau này bị lịch sử phán xét.
Thế còn những kẻ không những đã hiểu sai ý nghĩa một cuộc chiến, mà còn không hiểu nổi dân tộc của mình, những kẻ thuộc thành phần tinh hoa của xã hội đó bây giờ ra sao? Bây giờ họ đang ở đâu nếu không phải ở trong tòa Bạch Ốc? Trên vấn đề lịch sử quan yếu này, cái vấn đề đã xác định thế hệ của chúng ta, họ dấu mình thật kín. Họ nên dấu mình như thế.
Đối với những kẻ đã đem cuộc hành trình tuổi trẻ đánh bạc trên cái ý tưởng rằng tổ quốc mình là một lực lượng ác quỷ, sau khi nhận ra sự ngây thơ của mình trong những năm sau năm 1975, chắc họ phải có một cảm giác rất kinh khủng. Thật là sáng mắt sáng lòng cho những kẻ đã tỉnh thức, đã tự vượt qua được phản ứng chối tội, để chứng kiến cảnh tượng hàng trăm ngàn người dân miền Nam Việt Nam chạy trốn "ngọn lửa tinh nguyên của cách mạng" trên những con tàu ọp ẹp, sự chạy trốn mà chắc chắn 50 phần trăm sẽ vùi thây ngoài biển, hoặc là nhìn thấy những hình ảnh truyền hình của hàng ngàn chiếc sọ người Cam Bốt nằm lăn lóc trên những cánh đồng hoang, một phần nhỏ của hàng triệu người bị giết bởi những người Cộng Sản “giải phóng quân.”
Thực vậy, chúng ta hãy thẳng thắn nhìn nhận. Thật đáng tủi nhục biết bao khi nhìn vào khuôn mặt của một thương binh, hay là nghe diễn từ tốt nghiệp của một học sinh thủ khoa người Mỹ gốc Việt Nam, mà người cha quá cố của em đã chiến đấu bên cạnh những người Mỹ, cho một lý tưởng mà bọn họ công khai mỉa mai, chế diễu, và xem thường. Và thật là một điều đáng xấu hổ khi chúng ta có một hệ thống chính quyền đã để cho em học sinh đó thành công nhanh chóng ở đây, mà lại không thực hiện được một hệ thống như vậy ở quê hương của em.
Xô gắn clip phim này lên cho anh Hiệp, anh Tôm & ACE coi chơi cuối tuần (có thể anh Hiệp đã xem qua rồi). ACE nhớ bấm hai mũi tên ở góc phải dưới cùng để mở màn ảnh lớn ra.
_ Đường hầm vận chuyển ma tuý của tụi cartels và chiêu thức "sử dụng băng đảng để triệt hạ băng đảng" của DEA & CIA Mỹ là có thật 100%. Còn cảnh sát Mễ thì khỏi nói tới rồi. Tham nhũng cả đến những tay gộc trong guồng máy chính phủ luôn chứ đừng nói tới cảnh sát lương chưa đến 800 Dollars hàng tháng.
___SICARIO__
http://9movies.tv/watch/sicario-2015-hd.online.html
_ Đoạn rước "khách quý" về đất Mỹ và "shoot out" ở biên giới, trong phim "SICARIO." Khúc phim này quay ngay cổng biên giới (El Paso) chỗ anh đi công tác đó anh Tôm.
https://youtu.be/yhHwgDAM8uU
Lê Nguyễn Hiệp
03-04-2017, 10:31 PM
XXG. thanks for good movie.
Mới coi xong.
Mặt tối của chiến tranh về drug giữa biên giới USA-Mexico.
CIA, DEA, FBI dùng những mật báo viên và điểm chỉ viên là cần thiết để khám phá ra đường dây buôn lậu thuốc và đường hầm.
Không có mật báo viên thì làm sao có thể tới tận hang ổ của ông trùm.
chieubuon_09
03-04-2017, 11:12 PM
Huynh Hiệp, ở nơi anh cư ngụ lái lên San Diego không xa, huynh đi bộ qua biên giới USA-Mexico chưa ?
Chiều đậu xe bên USA đi bộ qua bên Mexico, ăn hàng, đi chung với ông anh, xe họ chạy thấy sợ bạt mạng. :z2:
" Đoạn rước "khách quý" về đất Mỹ và "shoot out" ở biên giới, trong phim "SICARIO." Khúc phim này quay ngay cổng biên giới (El Paso)"
Vừa xem xong :z18:
Lê Nguyễn Hiệp
03-05-2017, 07:41 AM
Huynh Hiệp, ở nơi anh cư ngụ lái lên San Diego không xa, huynh đi bộ qua biên giới USA-Mexico chưa ?
Chiều đậu xe bên USA đi bộ qua bên Mexico, ăn hàng, đi chung với ông anh, xe họ chạy thấy sợ bạt mạng. :z2:
" Đoạn rước "khách quý" về đất Mỹ và "shoot out" ở biên giới, trong phim "SICARIO." Khúc phim này quay ngay cổng biên giới (El Paso)"
Vừa xem xong :z18:
Chào chieu buon,
Cách đây hơn 10 năm có qua Mễ chơi. Lái xe mất chừng 2 tiếng.
Bên này biên giới và bên kia biên giới khác nhau một trời. Bên này rất trật tự nhà cửa tươm tất, vừa qua bên kia là thấy nhà cửa luộm thuộm.
Cảnh giầu nghèo thấy khác biệt.
Thành phố thì khỏi nói xô bồ. Lái xe mà chỉ sợ đụng. Trước khi qua biên giới có mua bảo hiểm xe bên đó để ngộ nhỡ có gì xảy ra.
Một lần qua biên giới Mễ là chạy.
Lê Nguyễn Hiệp
03-05-2017, 09:33 AM
giới thiệu phim Donnie Brasco. Do hai tài tử gạo cội.
Al Pacino vai ông trùm. Al thì lúc nào đóng vai cũng có vẻ ngô ngố.
Johnny Depp vai undercover, Donnie Brasco, một nhân viên FBI.
Phim này cho thấy nghề undercover rất nguy hiểm, căng thẳng mỗi ngày. Không nhờ những người anh hùng này thì rất khó mà bắt được ông trùm vì phải có chứng cớ.
Tánh mạng như ngàn cân treo sợi chỉ. Bị phát giác là ông trùm thủ tiêu liền.
Rút cục hoàn tất công tác, Donnie chỉ được phần thưởng là mề đay vàng và cái check $500 trước mặt vợ và 3 cô con gái. Quả là bạc bẽo.
Gia đình Donnie đã phải đổi tên và sống ẩn dật để tránh sự trả thù của băng đảng.
https://www.youtube.com/watch?v=fR5LcwttE8c&t=232s
Mafia Ý coi như tạm yên. Nhưng bây giờ mối lo là mafia gốc Latino vùng nam Mỹ. Điển hình băng MS gốc latino.
giới thiệu phim Donnie Brasco. Do hai tài tử gạo cội.
Al Pacino vai ông trùm. Al thì lúc nào đóng vai cũng có vẻ ngô ngố.
Johnny Depp vai undercover, Donnie Brasco, một nhân viên FBI.
Phim này cho thấy nghề undercover rất nguy hiểm, căng thẳng mỗi ngày. Không nhờ những người anh hùng này thì rất khó mà bắt được ông trùm vì phải có chứng cớ.
Tánh mạng như ngàn cân treo sợi chỉ. Bị phát giác là ông trùm thủ tiêu liền.
Rút cục hoàn tất công tác, Donnie chỉ được phần thưởng là mề đay vàng và cái check $500 trước mặt vợ và 3 cô con gái. Quả là bạc bẽo.
Gia đình Donnie đã phải đổi tên và sống ẩn dật để tránh sự trả thù của băng đảng.
Mafia Ý coi như tạm yên. Nhưng bây giờ mối lo là mafia gốc Latino vùng nam Mỹ. Điển hình băng MS gốc latino.Phim này hay lắm! Lại dựng trên một sự kiện có thật ngoài đời.
Johnny Depp đóng vai một nhân viên FBI (tên thật ngoài đời là Joseph Dominick Pistone). Ổng (Pistone) lấy tên giả "Donnie Brasco" để undercover. "DB" cũng là cái tên của "Operation" dài 5 năm trời đó (1976-1981).
Al Pacino thì trong vai Benjamin Ruggiero - một thành viên của the Bonanno crime family in NY. Ông thần "Lefty" (B. Ruggiero) lì và trung thành lắm. "Lefty" đã giết qua 26 người rồi, nhưng khi bị bắt [vì tội khác] mặc cho FBI dụ, hứa thế nào ổng cũng nhất định không khai. Nhất định giữ "Omertà" (code of silence) của ổng. Ngoài đời thật, ổng không bị thủ tiêu, nhưng vào tù 11 năm. Ra tù 1992, được hai năm sau (1994) thì ổng chết vì ung thư phổi (68 tuổi).
__ Trong tất cả băng đảng có tổ chức (OC) như Mafia của Ý, Triad của Người Hoa, Yakuza của Nhật và Red-Mafia của Nga, thì cái đám "Drug Cartels" và những băng đảng có gốc Mễ/Nam Mỹ là dã man và hạ lưu nhất. Tụi nó giết người một cách vô ý thức & tàn nhẫn lắm anh Hiệp.
Lê Nguyễn Hiệp
03-06-2017, 11:22 AM
post lộn chỗ
chieubuon_09
03-06-2017, 09:27 PM
Chào chieu buon,
Cách đây hơn 10 năm có qua Mễ chơi. Lái xe mất chừng 2 tiếng.
Bên này biên giới và bên kia biên giới khác nhau một trời. Bên này rất trật tự nhà cửa tươm tất, vừa qua bên kia là thấy nhà cửa luộm thuộm.
Cảnh giầu nghèo thấy khác biệt.
Thành phố thì khỏi nói xô bồ. Lái xe mà chỉ sợ đụng. Trước khi qua biên giới có mua bảo hiểm xe bên đó để ngộ nhỡ có gì xảy ra.
Một lần qua biên giới Mễ là chạy.
Đồng ý với anh Hiệp, nhìn khác nhau một trời, Chiều đi bộ qua rồi đón Taxi đi vô trong thành phố, em ngồi trên xe, họ lái lách qua lách lại chóng mặt, chân em đạp thắng ở phía sau (O: lúc về vì ngày lễ nên cái line để họ check passport dài giống như rồng rắn lên mây vậy.
Chiều qua bên Mexico tổng cộng là bốn lần, hai lần đi bằng máy bay, một lần đi bộ, một lần đi bằng tàu . Trong số đó có lần lúc xe bus đưa tụi em ra phi trường, em nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy xe lính chạy hai bên rồi có xe chạy trước mặt xe của mình sợ quá chừng :z18: , hỏi ông tài xế mới biết là họ đang đi lùng bắt băng đảng. Trời! xe đưa đến phi trường bị trễ chuyến bay, em và các bạn phải ngủ lại qua một đêm, đâu dám đi ra xa ngoài phi trường, ở khách sạn trong khu vực của phi trường, tối hôm đó nằm nhưng mắt nhìn trần nhà, đếm từng giờ, chờ trời sáng nhanh để bay về lại Mỹ, lần đầu em nhìn thấy lính cầm súng ống bự chỉa tứ phía.
Anh Hiệp & huynh Xô xem qua phim Revenge (1990) chưa? phim này tội quá nhưng có đoạn cấm trẻ em dưới 18 tuổi và người già trên 70 tuổi :8:
http://www.imdb.com/title/tt0100485/
Cô phó nhòm Xì-Trum này gan thiệt!
Mai mốt, em muốn đi Mễ chơi thì tới những khu du lịch đẹp như "Cancún;" "Puerto Vallarta" hay là khu "Playa del Carmen" cũng có bãi biển "Paa Mul Beach" đẹp lắm. Đừng nên đi bộ lon ton bên Tijuana như vậy, không an toàn đâu Chiều.
Dưới San Diego đã từng có những cases của mấy ông nội Người Việt mình qua đó, chui vào bar rượu ban đêm để tìm "kiều" Mễ, rồi bị tụi băng đảng local bắt cóc đòi chuộc tiền. Người nhà phải mang tiền qua chuộc về. Cảnh sát Mỹ không có jurisdiction bên đó, FBI thì có thể hoạt động bên đó, nhưng họ đâu rảnh để lo ba chuyện ruồi bu của mấy cha da vàng đi kiếm gái. Còn cảnh sát Mễ ở TJ hễ 10 thì hết 8 thằng làm việc cho băng đảng rồi.
Tijuana xô bồ lắm. Nhỏ xách máy chụp hình đi lon ton ở bển là có ngày hết về Mỹ luôn Xì-Trum à.
chieubuon_09
03-07-2017, 10:48 AM
Cô phó nhòm Xì-Trum này gan thiệt!
Mai mốt, em muốn đi Mễ chơi thì tới những khu du lịch đẹp như "Cancún;" "Puerto Vallarta" hay là khu "Playa del Carmen" cũng có bãi biển "Paa Mul Beach" đẹp lắm. Đừng nên đi bộ lon ton bên Tijuana như vậy, không an toàn đâu Chiều.
Dưới San Diego đã từng có những cases của mấy ông nội Người Việt mình qua đó, chui vào bar rượu ban đêm để tìm "kiều" Mễ, rồi bị tụi băng đảng local bắt cóc đòi chuộc tiền. Người nhà phải mang tiền qua chuộc về. Cảnh sát Mỹ không có jurisdiction bên đó, FBI thì có thể hoạt động bên đó, nhưng họ đâu rảnh để lo ba chuyện ruồi bu của mấy cha da vàng đi kiếm gái. Còn cảnh sát Mễ ở TJ hễ 10 thì hết 8 thằng làm việc cho băng đảng rồi.
Tijuana xô bồ lắm. Nhỏ xách máy chụp hình đi lon ton ở bển là có ngày hết về Mỹ luôn Xì-Trum à.
Dạ có đến Puerto Vallarta, vì ông anh thách thức em đi bộ qua bên đó, em đi (O: , cách đây 10 năm Xi-Trum mạo hiểm, còn lái xe xuyên bang chung với bạn từ Cali qua bên miền Nam nước Mỹ nữa đó huynh Xô (liều mạng), bây giờ thì giảm bớt nhiều rồi. :)
Lê Nguyễn Hiệp
03-07-2017, 11:28 AM
Dạ có đến Puerto Vallarta, vì ông anh thách thức em đi bộ qua bên đó, em đi (O: , cách đây 10 năm Xi-Trum mạo hiểm, còn lái xe xuyên bang chung với bạn từ Cali qua bên miền Nam nước Mỹ nữa đó huynh Xô (liều mạng), bây giờ thì giảm bớt nhiều rồi. :)
HI!hi!
qua bên biên giới mễ cũng ngại không dám ăn uống bậy bạ, lạng quạng đi té re. :z58:
Kiếm toilet cũng cả là một vấn đề, không dễ như ăn cơm sườn ở Mỹ.
công nhận chiều buồn lì thiệt tình!!!! :77:
Dạ có đến Puerto Vallarta, vì ông anh thách thức em đi bộ qua bên đó, em đi (O: , cách đây 10 năm Xi-Trum mạo hiểm, còn lái xe xuyên bang chung với bạn từ Cali qua bên miền Nam nước Mỹ nữa đó huynh Xô (liều mạng), bây giờ thì giảm bớt nhiều rồi. :)Hồi còn trẻ (lúc mới ra trường) huynh và thằng em cùng vài người bạn cũng làm một chuyến lái xe xuyên bang (đi chơi) như vậy đó Chiều.
Sáu trự lái hai xe; bận đi thì xuống Los chơi trước rồi dùng I-10 đi tuốt qua Texas. Bên đó đường xá rộng lắm. Mấy anh em ghé Dallas & Houston thăm bạn vài hôm rồi chạy ngược mạn Bắc lên tận Boston, Virginia, N.Y luôn. Xong là lấy I-80 vòng về Cali.
Bây giờ già rồi, kêu huynh lái xe kiểu đó chắc là không kham nổi. Gặp loại xe nhỏ xíu (chật cứng) như chiếc ZX hồi đó thì thua luôn.
Lê Nguyễn Hiệp
03-07-2017, 12:07 PM
Hồi còn trẻ (lúc mới ra trường) huynh và thằng em cùng vài người bạn cũng làm một chuyến lái xe xuyên bang (đi chơi) như vậy đó Chiều.
Sáu trự lái hai xe; bận đi thì xuống Los chơi trước rồi dùng I-10 đi tuốt qua Texas. Bên đó đường xá rộng lắm. Mấy anh em ghé Dallas & Houston thăm bạn vài hôm rồi chạy ngược mạn Bắc lên tận Boston, Virginia, N.Y luôn. Xong là lấy I-80 vòng về Cali.
Bây giờ già rồi, kêu huynh lái xe kiểu đó chắc là không kham nổi. Gặp loại xe nhỏ xíu (chật cứng) như chiếc ZX hồi đó thì thua luôn.
ngay tróc ha XXG!!!
Bây giờ già rồi nghe nói lái xe xuyên bang qua đêm là thấy ớn tới tận cổ. Nghĩ tới cảnh vừa ngủ gật vừa lái mới kinh.
Khi nào buồn ngủ quá, dùng tay vỗ vào mặt nghe chát chát, mà cơn buồn ngủ vẫn cứ kéo tới.
uống cà phê lia lịa :z61: để đuổi con ma ngủ.
may là chưa bị lật xe, neo nề nọt nỗ, rơi xuống ruộng.
ngay tróc ha XXG!!!
Bây giờ già rồi nghe nói lái xe xuyên bang qua đêm là thấy ớn tới tận cổ. Nghĩ tới cảnh vừa ngủ gật vừa lái mới kinh.
Khi nào buồn ngủ quá, dùng tay vỗ vào mặt nghe chát chát, mà cơn buồn ngủ vẫn cứ kéo tới.
Uống cà phê lia lịa :z61: để đuổi con ma ngủ. May là chưa bị lật xe, neo nề nọt nỗ, rơi xuống ruộng.Lái ban đêm mà ngủ gục là "xuống ruộng" thiệt à anh Hiệp!
Xô bị qua một lần. Ham đi cho lẹ tới nơi, cố lái ban đêm. Bỏ cuộn băng "Modern talking" vô, vừa lái vừa nghe rồi ngủ gục hồi nào hổng hay luôn. Giật mình, mở mắt ra thấy mình đang bị "cấn" lane. Xa xa thì 2 bóng đèn chần dần của xe hàng đang chạy ngược chiều lại. Hú hồn, hú vía! May là đường highway xuyên bang rộng và ít xe, nếu không thì khổ rồi. Mấy anh em phải tấp vô mua cà phê đen pha với Coca uống cho tỉnh ngủ.
Anh Hiệp thì vỗ mặt cho tỉnh ngủ, còn Xô có thằng bạn mắc dịch (Xô gọi nó là "oan gia") chuyên môn ngắt đùi. Hễ đến phiên ông thần lái (đêm) là ông cứ tự ngắt đùi mình cho "tỉnh ngủ." Còn khi người khác đang lái mà "cha" ngồi kế bên, thì lâu lâu "cha" phải thọt tay mở nhạc lên ầm ầm để "thử" coi tài xế có buồn ngủ hông. Bị tụi em chửi hoài mà nó cũng hổng bỏ cái tật mắc dịch đó.
Giờ nghĩ lại vụ lái xe xuyên bang thấy "trần ai" thiệt. Hồi trẻ hăng máu, ham vui. Chứ bây giờ cho tiền cũng lái hổng nổi kiểu đó đâu.
Anh Hiệp có đọc thấy đường link Xô gửi vụ "drive-by" chưa vậy?
chieubuon_09
03-07-2017, 01:25 PM
Hồi còn trẻ (lúc mới ra trường) huynh và thằng em cùng vài người bạn cũng làm một chuyến lái xe xuyên bang (đi chơi) như vậy đó Chiều.
Sáu trự lái hai xe; bận đi thì xuống Los chơi trước rồi dùng I-10 đi tuốt qua Texas. Bên đó đường xá rộng lắm. Mấy anh em ghé Dallas & Houston thăm bạn vài hôm rồi chạy ngược mạn Bắc lên tận Boston, Virginia, N.Y luôn. Xong là lấy I-80 vòng về Cali.
Bây giờ già rồi, kêu huynh lái xe kiểu đó chắc là không kham nổi. Gặp loại xe nhỏ xíu (chật cứng) như chiếc ZX hồi đó thì thua luôn.
ngay tróc ha XXG!!!
Bây giờ già rồi nghe nói lái xe xuyên bang qua đêm là thấy ớn tới tận cổ. Nghĩ tới cảnh vừa ngủ gật vừa lái mới kinh.
Khi nào buồn ngủ quá, dùng tay vỗ vào mặt nghe chát chát, mà cơn buồn ngủ vẫn cứ kéo tới.
uống cà phê lia lịa :z61: để đuổi con ma ngủ.
may là chưa bị lật xe, neo nề nọt nỗ, rơi xuống ruộng.
Tranh thủ giờ lunch viết tiếp,
Em nhớ lúc lái ban đêm, lái đến Louisiana bạn giao tay lái qua cho em, em đi lạc vô ruộng giống huynh Xô, thấy được vài cái bóng đèn của xe tải, em quành xe ngược lại, bạn la làng lên, em bình tĩnh hơn, _Đang lạc đường phải cùng nhau tìm cách đi ra khỏi đây chứ la hay quát không có lợi gì .... đổi tay lái, chạy xa xa thấy được cây xăng mừng rỡ, nhưng khi tới gần thấy nhiều người da đen đến xin tiền, em nói _ Cẩn thận coi chừng họ có súng, thế là bạn nói nhỏ _seat belt lại. Đếm 1,2,3 phóng một cái ào xe chạy mà bánh kêu rét rét, toát mồ hôi lạnh ra luôn. Lái ra được đường lộ nghỉ mệt chờ trời sáng sáng mới dám lái đi tiếp. Giống như một cảnh trong phim . :z11:
Tối về sẽ viết thêm ...
Angie
03-07-2017, 04:51 PM
Bà con chớ coi thường việc lái xe ngủ gục. Tui biết rõ 3 vụ, kết quả 5 người chết, 2 người chấn thương cột sống, 1 người chấn thương sọ não, một người lành lặn nhưng phải ngồi tù mỗi năm cho mỗi mạng người chết vì can tội ngộ sát người ruột thịt.
For real though! Ở đây cũng có một gia đình Người Việt, lái xe xuống LA thăm thân nhân, bị lật xe chết cả hai vợ chồng và đứa con cũng vì ông chồng lái ban đêm, ngủ gật. Một người bà con ngồi phía sau thoát chết.
chieubuon_09
03-07-2017, 09:09 PM
Cám ơn chị Angie & huynh Xô,
Lúc chưa gia nhập quân đội của Đặc Trưng, Chiều mạo hiểm đi nhiều lắm, dạ bây giờ cũng bớt rồi. Trời thương mạng của em, em thoát nhiều vụ. Lúc em đi cắm trại ở Yosemite thấy con gấu to bành ky, bà còn núp và chạy, em đứng ngắm nó đi lục đồ ăn :8: chao ơi! nó to ơi là to và đen thui như đêm 30 vậy, bạn em kêu in ỏi lên xe nhanh...
Trở lại chuyện lái xuyên ban, lúc trời sáng lái đi tiếp > Jacksonville (FL) > Alabama ... , vòng lại Tampa (FL) tắm biển, cát trắng mịn màng, ngắm cảnh đẹp quá chừng, đi vô mấy quán ăn nhỏ có chỗ cũng kỳ thị, nhìn em có một nửa con mắt :z51: , cảm giác khó chịu, mình nghĩ, ủa tụi này ăn trả tiền mà sau không muốn bán, nhưng đói bụng quá nên ăn.
:28:
..... Lúc em đi cắm trại ở Yosemite thấy con gấu to bành ky, bà còn núp và chạy, em đứng ngắm nó đi lục đồ ăn :8: chao ơi! nó to ơi là to và đen thui như đêm 30 vậy, bạn em kêu in ỏi lên xe nhanh...
:28:Thiệt tình!... :24: :24:
Huynh đợi anh Hoài Vọng cho ý kiến vụ này...
hoài vọng
03-07-2017, 10:41 PM
Anh Xô , con gấu to mà gan nhỏ...con chim sẻ nhỏ mà gan nó bành ky...chắc tại se sẻ nhỏ quá , con gấu không nhìn thấy :z51:
chieubuon_09
03-08-2017, 08:46 AM
Chào huynh Hiệp, huynh Xô, chị Angie, anh Hoài,
Anh Xô , con gấu to mà gan nhỏ...con chim sẻ nhỏ mà gan nó bành ky...chắc tại se sẻ nhỏ quá , con gấu không nhìn thấy :z51:
Anh Hiệp nói đúng là Chiều lì, lúc nhỏ bị đòn vì không chịu ăn cơm, hai bàn tay bị khẻ sưng vẫn không ăn.
@Anh Hoài & huynh Xô,
Phải chi có nha sĩ nhổ rằng cho nó thì em sẽ ôm giống như đoạn video clip bên dưới. Nó tìm đồ ăn thấy thương lắm, lên xe em nhìn thấy thêm một con nữa, nhỏ hơn cũng đi ra lục đồ ăn.
https://www.youtube.com/watch?v=bifXoDSYzWk
Ngày mới bình an nhe'!
Lê Nguyễn Hiệp
03-08-2017, 11:16 AM
Chào huynh Hiệp, huynh Xô, chị Angie, anh Hoài,
Anh Hiệp nói đúng là Chiều lì, lúc nhỏ bị đòn vì không chịu ăn cơm, hai bàn tay bị khẻ sưng vẫn không ăn.
@Anh Hoài & huynh Xô,
Phải chi có nha sĩ nhổ rằng cho nó thì em sẽ ôm giống như đoạn video clip bên dưới. Nó tìm đồ ăn thấy thương lắm, lên xe em nhìn thấy thêm một con nữa, nhỏ hơn cũng đi ra lục đồ ăn.
https://www.youtube.com/watch?v=bifXoDSYzWk
Ngày mới bình an nhe'!
chắc chiều lì có võ nên con gấu hơi ngán không dám đến gần???? :)
chieubuon_09
03-08-2017, 12:29 PM
chắc chiều lì có võ nên con gấu hơi ngán không dám đến gần???? :)
Anh Hiêp,
Chiều nghĩ như anh Hoài nói là em nhỏ quá nó không thấy em, trời tối mà em mặc áo màu sậm. Vụ võ hả, anh hỏi giống điều tra :-), dạ em chỉ biết vừa đủ đở rồi bỏ chạy thôi anh Hiệp.
Nhìn kìa, thấy ghét hông :8:
https://www.youtube.com/watch?v=rJ8TA74lu8c
Anh Hiêp,
Chiều nghĩ như anh Hoài nói là em nhỏ quá nó không thấy em.... Really? You think so Xì-Trum? ? :z33: Kha,kha,kha.... :24: :24:
Cho nhỏ Xì-Trum ngắm gấu cái bông nè :z57:
Em làm ơn đừng kể chiện "con gấu lục đồ ăn" nữa, huynh cứ tưởng tượng ra cái cảnh Se Sẻ đứng nhìn gấu (tỉnh bơ) trong lúc bà con đang chạy toé khói mà huynh cười muốn đau bụng rồi.
Lê Nguyễn Hiệp
03-09-2017, 10:31 AM
Y trang tui.
Mỗi lần mấy đứa nhỏ hỏi để làm cái gì đấy! tui cứ trả lời, hỏi mẹ mầy ấy.
Phụ nữ nhiều quyền thế mà đòi hỏi 8/3 chi thêm cho nó mệt. :z57:
Bảo đảm hầu như đa số đàn ông trong Đặc Trưng này đều nể vợ.
****
Nguyễn Hoài Nam
Theo FB Nguyễn Hoài Nam
Ngày lên 7 tuổi, tôi xin bố cho đi dã ngoại với lớp, bố nói: "Hỏi mẹ mày ấy. Bả cho thì đi".
Khi lên 8 tuổi, lớp tôi tổ chức cắm trại, cho tất cả học sinh ngủ lại. Tôi xin mẹ, mẹ bảo: "Đi đi, nhưng sáng dậy nhớ đánh răng". Tôi hỏi: "Ơ thế mẹ không hỏi ý bố à?".
Mẹ bảo: "Tao chịu là bố mày chịu".
Đấy là lần đầu tiên trong đời, tôi có ý niệm về bất bình đẳng giới.
Lịch sử loài người khởi đi từ loài vượn. Từ ấy đã có bất bình đẳng giới. Phụ nữ thì hái lượm, nam giới thì săn bắn. Ngành thống kê chưa ra đời, nhưng xác suất chết vì hái lượm rất thấp, trừ khi đi hái sầu riêng hay hái dừa. Tai nạn lao động bằng không.
Ngược lại, nam giới phải đi săn voi ma mút, săn cọp răng kiếm, săn tê giác, heo rừng. Nhẹ thì lủng bụng lòi phèo, nặng thì chết queo. Phụ nữ ở nhà rống lên: "Ôi làng nước ơi, con quỷ cọp răng kiếm nó lụi chồng tôi". Khóc ba ngày ba đêm xong bèn đi lấy chồng khác.
Đàn ông Mông Cổ uy dũng sống trên lưng ngựa. Đến tối về làm con ngựa cho phụ nữ cởi. Trong Game of Thrones, anh thủ lĩnh Dothraki thần uy lẫm lẫm, bất khả chiến bại, làm vua cả một vùng thảo nguyên. Ngu dại cưới mẹ Rồng về, ra trận ăn một nhát chém, nhiễm trùng chết queo. Mẹ Rồng lập tức có trai mới.
Khi có chiến tranh, đàn ông bị lôi ra trận, không hẹn ngày về. Trong Trân Châu Cảng, nhỏ vai chính đơm luôn anh bạn thân của anh lính ngỡ như đã chết trận. Tôi nghĩ phong trào khởi nghiệp xuất phát từ việc các anh muốn có tiền cho vợ đi shopping mà ra. Việt Nam có ngày 8/3 ngày 20/10 chứ làm gì có ngày đàn ông.
Cách đánh giá của đàn ông và phụ nữ cũng cực kỳ bất công. Nếu nói: "Con ấy đàn ông" tức là khen cô nàng độc lập, nhưng bảo: "Thằng ấy đàn bà" tức là chửi mười tám đời tổ tông nhà nó. Đàn bà mặc quần jean đẹp tuyệt, tôn lên đường cong. Đàn ông đi uống bia chỉ muốn có cái váy để đi toalet cho tiện, nhưng mấy ông nào dám mặc. Đàn ông Scotland, các anh mới thực sự là nam nhi chi chí.
Hai người phụ nữ nắm tay nhau đi ngoài đường, người ta thấy dễ thương. Chứ hai trai mà nắm tay đi kiểu gì cũng bị dị nghị. Phụ nữ chỉ thật sự hạnh phúc sau khi lấy chồng. Còn đàn ông lấy vợ rồi mới biết mình đã từng hạnh phúc. Sáng nay, vợ nhét 500 nghìn vào ví, nhìn mặt xxx trong cái tờ màu xanh ấy tôi chỉ cơ hồ bật khóc, chỉ kịp nói: "Cháu nhớ xxx" rồi đi ra ngoài ăn tô canh bún.
Lương của phụ nữ từng thấp hơn lương đàn ông. Bởi vì công việc họ chỉ là kiếm thêm, còn tiền chính đã lấy hết của chồng rồi. Câu đố ấy đã đi vào huyền thoại: "Con gì ăn ít nói nhiều, chóng già lâu chết miệng kêu tiền tiền". Đấy là con vợ. Nhưng nói vui thế thôi, dám gọi vợ là con thì sẽ bị đánh như con chứ chả chơi.
Lại nói chuyện tình dục. Rất ít ai chê phụ nữ kém chuyện chăn gối, nhưng đàn ông thì đủ thứ nỗi ám ảnh trên đời. Mỗi lần họ cởi đồ ra, ánh mắt dò xét của nữ nhân lướt qua một lượt. Người tinh tế sẽ nói: "Nhìn cưng ha", người sỗ sàng sẽ hô: "Bé thế". Ôi, tàn một đời trai.
Phụ nữ có thể lên đỉnh 7 lần 7 bốn mươi chín lần trong một hiệp. Đàn ông làm một hiệp đã như lội ba quãng đồng. Đã vậy còn phải có trách nhiệm kéo dài. Câu "nhanh thế" với vận động viên điền kinh là tán dương, với đàn ông trên giường là cả một sự xúc phạm.
Bạn thấy đấy, nữ Việt lấy trai tây rất nhiều. Nhưng trai Việt nào dám lấy gái ngoại. Vì họ mặc cảm thân phận thấp hèn, chưa tu tập đủ nên không dám giao lưu quốc tế, sợ nhục quốc thể. Đàn ông Việt khổ lắm.
Bố và con trai nói chuyện.
Con trai: Con muốn lấy vợ.
Bố: Xin lỗi đi
Con trai: Sao lại xin lỗi ạ
Bố: Xin lỗi đi
Con trai: Nhưng con có làm gì đâu
Bố: Xin lỗi đi
Con trai: Ơ kìa bố, sao lạ thế
Bố: Xin lỗi đi
Con trai: Xin lỗi ạ.
Bố: Con đã trưởng thành. Nếu con có thể xin lỗi ngay khi không biết mình có lỗi gì thì con đã có thể lấy vợ rồi đó.
Vâng, phụ nữ đã thống trị đàn ông hàng nghìn năm lịch sử. Và họ không chỉ muốn ta tâm phục, họ còn muốn ta khẩu phục. Thế nên còn đẻ ra thêm ngày 8/3. Đau đớn xiết bao.
Biên tút xong bèn đi đấm lưng cho vợ.
Lê Nguyễn Hiệp
03-10-2017, 08:03 AM
Chuyện ngắn giả tưởng viết bởi Lê Nguyễn Hiệp
*****
Ông VP
Ông dáng cao trông khoẻ mạnh, nét thông minh hiện rõ trên mặt. Người đối diện có cảm tình ngay từ lúc tiếp xúc với ông lần đầu tiên.
Ngày ông đến nhận việc và ra mắt nhân viên với chức Vice President of Sale Deparment, ông mang hứa hẹn đến cho hãng nhiều hợp đồng béo bở.
Nhân viên rất vui mừng khi nghe qua bản lý lịch đầy thành tích của ông. Ông khoe đã lấy được nhiều hợp đồng lớn cho hãng cũ, cái thì 3 triệu, cái thì 5 triệu, hơp đồng mới nhất là ông đã hoạch định và lấy được hợp đồng $20 triệu cho hãng cũ trước khi ông rời bỏ hãng.
Có một số người thắc mắc. Lý do tại sao ông đang làm ăn ngon trớn như vậy tại sao lại nhảy qua đây làm chi? chắc số ít người này đang ghen ăn hay sao đó mà phao tin đồn thất thiệt. Với một bài diễn văn ngắn gọn đầy xúc tích ông đã đánh tan được nghi ngờ của một số người. Ông nói quả quyết và chắc nịch sẽ mang lại cho hãng nhiều hợp đồng ngon lành. Bên cạnh là ông chủ hãng người đã mướn ông, đứng bên cạnh lâu lâu lại chêm vài câu cổ vũ, thì bố ai mà chẳng tin.
Ông phải vạch định hướng đi cho mình mất mấy năm trời, giờ giấc mơ ấp ủ làm ông VP đã thành. Ngồi trong văn phòng rộng lớn với đồ đạc mắc tiền dành cho chức vị VP, ông ngã mình trên ghế cười mãn nguyện. Ông có cái miệng khéo ăn khéo nói khiến cho ông chủ hãng mới tin tưởng mướn ông vào vị trí VP để nâng mức bán hàng của hãng lên cao hơn.
Những tháng đầu tiên ông làm việc tối tăm mặt mũi, hẹn gặp khách hàng liên miên để bắt mối. Vì phần đông khách hàng ở miền Đông và miền Trung nước Mỹ ông phải bay liên tục, nào tiền chi phí cho vé may bay, khách sạn, mời khách đi ăn, quà cáp. Vị chi, chỉ có 6 tháng đầu mà đã ngốn hết cả trăm ngàn đô.
Mỗi khi bay về lại hãng, ông báo cáo đầy đủ chi tiết cho ông chủ, bản tường trình đầy hứa hẹn, hãng A sẽ mua mấy chục ngàn cái máy, hãng B sẽ mua hơn 10 triệu. Hàng mẫu được ông gởi đi ra ngoài cho khách hàng thử nghiệm, ai cũng mừng là mướn đúng người. Ngày tháng trôi qua, hóa đơn đặt hàng bặt tăm hơi không hề thấy bóng giáng đâu, hỏi ông thì ông cứ khất lần, viện lẽ hãng đang xuống nên tạm ngưng mua bán. Hai năm trôi qua, ông cứ tà tà tiêu tiền của hãng. Khi đến mức độ gần 1 triệu phải chi tiêu cho ông kể cả lương bổng hàng năm, và đến một lúc hang chịu không nổi phải sa thải ông. Ông thì tỉnh bơ, dù sao ông cũng đã có được một số tiền lớn.
Sau này người ta khám phá ra. Trước khi chuyển qua hãng mới, ông VP cũng chơi cái màn cụp lạc.
Trong thời gian làm hãng cũ. Có hai điều ông đã làm cho người của hãng cũ bật ngửa sau khi ông nghỉ.
Khách hàng thứ nhất mặc dù đã nói họ ngưng không mua đồ nữa, nhưng ông VP vẫn chăm chỉ làm tường trình như hãng còn mua, ông hoạch định giả tạo trong vòng một năm khách hãng sẽ mua bao nhiêu máy, khiến hãng cũ phải lên kế hoạch mua linh kiện tốn cả bạc triệu.
Trường hợp khách hàng thứ hai. Ông VP tỉnh bơ làm tờ tường trình khách hàng sẽ mua 20 triệu giá trị hàng hóa trong vòng 5 năm. Trong vòng 6 tháng tiền chi cho nghiên cứu, làm những món hàng mẫu cho khách hàng thử nghiệm, bị trục trặc rồi nghiên cứu làm tốt hơn, rút cũng hang mua được khoảng 1000 món hàng rồi tịt luôn, sau này khám phá ra ông VP thổi phòng đơn đặt hàng.
Cuối cùng cả hai sự việc đều bị đổ bể, ông VP được thông báo trong vòng 3 tháng nữa sẽ cho ông VP đi tầu suất.
Nhưng hãng chưa kịp đuổi ông đã chạy mất đất. Công nhận ông VP thông minh, và khéo ăn nói. Ông sạo rất có bài bản, và như thật, khiến hãng mới nhận ông vô và rồi hãng mới bị lãnh đủ.
Sau khi bị sa thải ông VP cũng đã gom góp được một số tiền khá lớn, bởi thế ông lăm le đòi ra lập hãng riêng, ông kiếm những người cũ mà ông quen biết, nói với họ có muốn hợp tác với ông không. Ai nghe ông mở lời xong cũng chạy mất dép, khéo léo từ chối. Dính với ông VP không khéo có ngày bị ăn đạn, tù tội như chơi.
Giờ thì ông có tiền mua nhà thực hiện giấc mơ Mỹ, nhưng không phải bằng công sức của ông mà bằng sự lường gạt có tính toán, nhưng vẫn thoát vòng tù tội.
Ông ngồi nhìn ra vườn trong căn nhà mới mua, bên cạnh là chiếc lap top, hoạch định cho kế hoạch lường gạt mới để có thêm tiền.
Hãng nào là nạn nhân kế tiếp của ông đây?
LNH
10-3-2017
__ Câu chuyện về Mr. Vice President bên trên, nếu anh Hiệp viết chuyện 'giả tưởng' về một hãng nhỏ xíu xiu thì OK. Chứ ngoài đời thật, không bao giờ có trường hợp này xảy ra với những business, công ty, hãng xưởng lớn đâu. Và theo câu chuyện, thì đây là lỗi của thằng chủ "trông mặt, bắt hình dong." Không chịu điều tra, quan sát cho tường tận trước khi bổ nhiệm người mới vào một chức vụ quan trọng.
Gặp Xô thì còn khuya mới có mấy chuyện này! Regardless tên VP có khoe "sơ yếu lý lịch" của hắn bọc vàng đi nữa, hay có "hứa giăng hứa cuội" thế nào thì trong cương vị một người chủ, mình phải "clarify" gốc gác, hồ sơ hình sự, quá trình làm việc trước đây của người ta TRƯỚC KHI NHẬN họ.
Với cái "tẩy" lừa gạt (trước đây) của chàng VP này mà hắn (thằng chủ) còn nhận tên VP vào, chờ đến khi mất tiền mới biết "À thì ra, trước đây nó đã..." là muộn rồi. Ai biểu ngu! Làm chủ mà khoái ăn bánh vẽ!
Chỉ nghe qua cái miệng của hắn mà đã:
Với một bài diễn văn ngắn gọn đầy xúc tích ông đã đánh tan được nghi ngờ của một số người. Ông nói quả quyết và chắc nịch sẽ mang lại cho hãng nhiều hợp đồng ngon lành. Bên cạnh là ông chủ hãng người đã mướn ông, đứng bên cạnh lâu lâu lại chêm vài câu cổ vũ, thì bố ai mà chẳng tin. ...... thì đáng đời lắm lắm... :z36:
Còn khi đặt hàng, bắt buộc phải có giấy tờ, hồ sơ (ngày tháng) rõ ràng chứ anh Hiệp (?). Làm hồ sơ giả là ở tù thấy tía luôn, vì nó sẽ bị nằm vào cái tội "embezzlement" (biển thủ?) đấy. Làm gì mà vở kịch của VP có thể kéo dài tới một năm được. No way, Jose!
G'day, bro!
Lê Nguyễn Hiệp
03-12-2017, 04:46 PM
Coi màn đua ngựa rất ăn tiền trong phim Ben-Hur sản xuất năm 1959.
Năm nào cũng vậy đến hẹn lại lên, đến mùa phục sinh ti vi đều chiếu lại phim này.
https://www.youtube.com/watch?v=frE9rXnaHpE
Lê Nguyễn Hiệp
03-13-2017, 09:02 AM
TRẬN ĐÁNH TẠI KHU VỰC CẦU TÂN CẢNG QUỐC LỘ 1
vào những ngày cuối tháng tư 1975.
Từ trường VTT của XXG quẹo phải ra đường Phan Thanh Gian, sẽ gặp cầu Tân Cảng gần đó
https://www.youtube.com/watch?v=drbRDJDyrlI
https://www.youtube.com/watch?v=DDp0_MP0IaM
TRẬN ĐÁNH TẠI KHU VỰC CẦU TÂN CẢNG QUỐC LỘ 1
vào những ngày cuối tháng tư 1975.
Từ trường VTT của XXG quẹo phải ra đường Phan Thanh Gian, sẽ gặp cầu Tân Cảng gần đó
]Từ cổng trường bước ra, mà anh Hiệp quẹo phải là sẽ đi theo kiểu anh Hoài Vọng (tò tò sau tà áo dài trắng của Trưng Vương) qua tới Thuỵ Điển nấu ăn & ngắm tuyết rơi luôn à! :24: ..... Phải quẹo trái anh Hiệp ơi! Đến Hồng Thập Tự* quẹo phải, rồi đi về hướng Hàng Xanh, gặp Phan Thanh Giản thì quẹo phải lần nữa.
Cây cầu này tụi em gọi là Cầu Sài Gòn. Em đã đi qua rất nhiều lần sau ngày 30-4-75. Có những buổi trưa nắng chang chang, 3-4 thằng khùng xách xe đạp chạy lên đó để tới hồ bơi Thảo Điền & An Phú. Đạp xe lên dốc cầu muốn ná thở luôn! Nếu anh Hiệp xuống đi bộ sẽ thấy những cây cột đèn sắt trên cầu vẫn còn đầy dấu đạn đại liên.
Have a G'day, bro!
*Đường Hồng Thập Tự khi qua khỏi cầu Thị Nghè thị gọi là đường Hùng Vương (Thị Nghè). Sau này, khỉ đột về thành, tụi nó đổi thành cái tên hổng giống ai là "Xô Viết Nghệ Tĩnh."
Xem lại clip video của anh Hiệp bên trên (từ phút 3:50) thấy thương cho mấy O.G Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà quá. Tụi nó sát một bên rồi, tính mạng của họ sắp "xong" như vậy, mà họ vẫn lo tải thương cho trẻ con trước. Lại còn cứu thêm con quỷ cái VC nữa chứ.
Thiệt tình....
Gặp tui là tui cho nó nằm ở đó ca bài "Bác đang cùng chúng cháu hành quân" chứ cứu nó làm cái giống gì nữa trời! Sợ mấy ông nội Kiến này (í, quên) mấy ông lính của mình luôn....
Em tức quá, gọi lộn tên nha anh Kiệt. My bad! :24: :z13:
hoài vọng
03-13-2017, 08:11 PM
Lại còn cứu thêm con quỷ cái VC nữa chứ.
Thiệt tình....
Bây giờ xem lại thì anh nói thế chứ lúc đó mình băng bó cho nó để Ban An Ninh thẩm vấn ...thời điểm này tui đang được tụi nó nuôi cơm !
Lê Nguyễn Hiệp
03-14-2017, 10:46 PM
5 ca khúc bị cấm
****
Con đường xưa em đi (Châu Kỳ - Hồ Đình Phương)
Châu Kỳ (5 tháng 11 năm 1923 - 6 tháng 1 năm 2008) là một nhạc sĩ Việt Nam thành danh với kho tàng tác phẩm gồm gần 200 ca khúc trước năm 1975 tại miền Nam Việt Nam.
Hồ Đình Phương (1 tháng 3 năm 1927 - 1979) là một nhà thơ Việt Nam. Ông là người đã viết lời cho nhiều bản nhạc tại miền nam Việt Nam trước 1975.
Con đường xưa em đi, vàng lên mái tóc thề, ngõ hồn dâng tái tê
Anh làm thơ vu quy, khách qua đường lắng nghe chuyện tình ta đã ghi
Những mùa trăng vu quy, vì mưa gió không về
Chiến trường anh bước đi
Có nàng hoen đôi mi, ngóng theo đường vắng hoe... Hỏi còn ai cố tri
Em ơi! nhìn gió lên khơi, lòng có trông vời một người xa cuối trời?
Nơi đây phiên gác canh dài, e ấp đôi lời mình còn nhớ thương hoài
Em ơi! màu áo phong sương, mình ước huy hoàng được bàn tay chính nàng
Dâng hoa, dâng hết ân tình
Tình đến bao giờ
Hỏi đường xưa mà nhớ con đường xưa em đi
Thời gian có quên gì
Đá mòn kia vẫn ghi, ghi một đêm trăng thanh
Quán bên đường vắng tênh
Chỉ còn em với anh.
Mỹ Huyền
https://www.youtube.com/watch?v=yotFfNAoDqM
*****
Rừng xưa (lam phương)–
Lam Phương (sinh 20 tháng 3 năm 1937), tên thật Lâm Đình Phùng
sinh ra ở làng Vĩnh Thanh Vân, quận Châu Thành, tỉnh Rạch Giá (hiện nay là phường Vĩnh Thanh Vân, thành phố Rạch Giá, tỉnh Kiên Giang). Nội tổ của Lam Phương vốn là người gốc Hoa, bỏ nước sang Việt Nam lập nghiệp trong đợt di dân ồ ạt của người Hoa chống đối với nhà Mãn Thanh. Đời ông nội của Lam Phương đã bắt đầu lai Việt Nam và đến đời cha của Lam Phương thì chẳng còn dấu vết gì là người Hoa nữa. Lam Phương là con đầu lòng, nhưng lớn lên với mẹ và năm người em trong cảnh nghèo nàn xác xơ. Cha ông đã bỏ đi theo người đàn bà khác từ lúc ông còn nhỏ.
Người về đâu hỡi người về đâu?
Có nhớ chăng một chiều bên suối mơ ?
Nghe gió cuốn mây trôi về nơi xa tít chân trời:
Tình đã trao không lời .
Rồi mùa thu thương tiếc quá .
Anh nỡ đi trong lòng hoa xác xơ
Ôi thắm thoát trôi qua
mười năm quá xa
mà tình mãi còn vương
Bao năm qua người ơi
mang tin yêu cho đời
Mong có ngày đoàn viên
giữa núi reo triền miên,
Về với em nghe nắng mai chan hòa,
nghe lúa vàng dâng tràn đầy hương yêu .
Người về đâu hỡi người về đâu?
Đây ước mơ của miền Nam mến yêu
Tha thiết đến tin anh về bên mái ấm gia đình
tìm hạnh phúc ngày qua
hương lan
https://www.youtube.com/watch?v=ZH3rEIHyhNY
****
Cánh thiệp đầu xuân (tác giả Lê Dinh - Minh Kỳ) –
Minh Kỳ (sinh năm 1930) tên thật là Nguyễn Phúc Vĩnh Mỹ, gốc Huế, sinh tại Nha Trang-Khánh Hòa. Theo gia phả hoàng tộc triều Nguyễn, Minh Kỳ là cháu 5 đời của Vua Minh Mạng.
Ông học nhạc từ năm 14 tuổi ở trường "Gagelin" (Quy Nhơn), sau đó du học ở trường "École Universelle" (Pháp). Tác phẩm đầu tay của ông là bài Chị Hằng viết năm 1949.
Lê Dinh (sinh 1934) tên thật là Lê Văn Dinh, sinh tại làng Vĩnh Hựu, tỉnh Gò Công (nay là tỉnh Tiền Giang).
• 1948-1953: Học trung học tại Collège Le Myre de Vilers (Mỹ Tho), học hàm thụ lớp hòa âm và sáng tác của École Universelle de Paris.
• 1953-1955: Học trường Cao đẳng Vô Tuyến Ðiện Saigon (École Supérieure de Radioélectricité de Saigon).
• 1955-1957: Dạy học (Pháp văn và âm nhạc) ở Gò Công và ở Chợ Lớn.
• 1957-1975: Làm việc tại Ðài Phát thanh Saigon VTVN. Chức vụ: Chủ sự Phòng Sản Xuất rồi Chủ sự Phòng Ðiều Hợp.
• Tháng 8/1978: Vượt biên đến Đài Loan.
Hoa lá nở thắm đẹp làn môi hồng,
Xuân đến rồi đây nào ai biết không?
Mang những hoài mong đi vào ngày tháng
Bao nhiêu mơ ước đến khi mùa Xuân sang.
Tôi chúc gì đây vào mùa Xuân này
Khi nắng vàng tươi nhuộm làn tóc ai
Khi gió nhẹ lay hoa đào hồng thắm
Trong khi Xuân ấm mới tô đẹp tháng năm
Tôi chúc muôn người mọi điều ước muốn
Non nước vinh quang trong tia nắng thanh bình
Để người anh yêu dấu quay về gia đình
Tìm vui bên lửa ấm.
Tôi chúc yên lành người người khắp chốn
Mong gió đưa duyên cho cô gái Xuân thì
Ước nguyện sao chóng thành rượu hồng se duyên.
Tôi chúc ngày mai dù đường xa vời
Trai gái bền duyên đẹp tình lứa đôi
Cho bướm vàng bay trên nẻo đường mới
Vai bên vai những lúc tâm tình lên khơi
Tôi chúc rồi đây người về phương nào
Cho dẫu thời gian lạnh lùng lướt mau,
Mong ước ngày sau như là ngày trước,
Tay trong tay nhớ lúc trao thiệp đầu xuân.
dương hồng loan
https://www.youtube.com/watch?v=Qkml4mj7V_c
*****
Chuyện buồn ngày xuân (Lam Phương) –
Sao anh đành bỏ em để ra đi một mình
Giữa đêm Xuân lạnh lùng
Chim xa bầy còn thương tổ ấm
Huống chi người tội lắm anh ơi
Xuân năm nào có nhau mình chung ly rượu đào
Mùi quê hương thơm ngạt ngào
Nhưng bây giờ người đi kẻ nhớ
Đến bao giờ lòng hết bơ vơ.
ĐK:
Trùng dương sóng gào đưa anh vào tương lai mờ tối
Em biết anh vì xôn xao trong phút giây kinh hoàng
Đời anh đâu muốn phụ phàng
Nhưng tình vẫn ngăn đôi
Khi bước chân lên tàu
Là ngàn năm ta chia phôi
Thương anh em mới biết đêm dài
Mưa hay nước mắt tuôn trào vì anh...
Em xin dành trái tim đã yêu anh nồng nàn
Khắc tên anh đời đời
Mai cho dù ngàn năm sau còn nhớ
Đến câu chuyện buồn của đôi ta ...
Hương Lan & Đức Toàn
https://www.youtube.com/watch?v=O2WqpOxZYyA
****
đừng gọi anh bằng chú (anh thy) –
Anh Thy tên thật là Phạm Văn Khổn, sinh ngày 20 tháng 1 năm 1944 tại Thái Bình. Từ nhỏ, anh đã theo gia đình di cư vào Nam.
Năm 1964, anh nhập ngũ vào Quân lực Việt Nam Cộng hòa và theo học tại Trung tâm huấn luyện Hải quân Nha Trang. Sau khi tốt nghiệp, anh được điều về Hải đoàn Xung Phong 32 một thời gian trước khi về công tác tại Phòng Tâm lý chiến trực thuộc Bộ tư lệnh Hải lực Việt Nam Cộng hòa cùng với một số nhạc sĩ khác như Mặc Thế Nhân, Nguyễn Vũ,... Từ đó, anh bắt đầu sáng tác nhạc về chủ đề Hải quân Việt Nam Cộng hòa với bút danh Anh Thy và được thăng đến hàm Trung sĩ.
Ngày 21 tháng 7 năm 1973, xe dodge chở phái đoàn dân sự từ Cam Ranh đi Quy Nhơn bị lật, do bị giật mìn của quân Việt Cộng, anh là người duy nhất tử nạn trên chuyến xe đó. Bộ tư lệnh Hải quân Việt Nam Cộng hòa sau đó đã truy thăng anh từ cấp bậc Trung sĩ lên Thượng sĩ.
Em ơi đừng gọi anh bằng Chú
Khi em em chín thơm hoa mộng
Chưa vấn vương gì em lúc Xuân thì
Còn anh mới đôi mươi.
Đừng gọi anh bằng Chú sợ ngăn cách đôi ta
Em làm công Chúa nhé anh tráng sĩ hiên ngang
Tung hoành trên bốn biển khi tàu anh trở về
Quà anh sẽ cho em.
Xin em đừng gọi anh bằng Chú
Ô hay sao Chú hay mơ mộng
Sao Chú hay nhìn sao Chú hay cười
Làm con bé bâng khuâng.
Họ hàng ta chẳng có tại sao giấu con tim
Sao gọi anh Chú lính cho anh thấy không vui
Bao lần anh đã bảo anh chỉ yêu áo vàng
Thì em nhé đừng quên.
Ông Chú ơi cô cháu thẹn thùng đôi môi
Thôi nhé mình làm anh em
Nhưng đừng quên rằng em anh hay khóc đấy
Ghét anh ghê khéo nịnh em quá thôi
Nói gì thêm nữa đi.
Anh muốn em em hãy giã từ thơ ngây
Em sè làm nàng Tiên xinh
Khi tàu anh về em đi ra bến đón
Nhớ nghe em chẳng còn ông Chú đâu
Sẽ là anh với em.
Em không còn gọi anh bằng Chú
Nhưng sao anh vẫn nghe chưa vừa
Ông Chú bây giờ không muốn em là
Người em gái anh đâu.
Nhìn trùng dương dẫy sóng lòng mơ ước em anh
Yêu tàu xuôi bến cũ
Yêu áo trắng anh mang
Yêu vài câu hát buồn trong bài ca Hoa Biển
Và yêu chỉ mình em...!!!
anh thy
https://www.youtube.com/watch?v=iPWqs14RbbI
Lê Nguyễn Hiệp
03-15-2017, 09:03 PM
DMV trước đây cậy vào người máy để khảo sát về các dữ kiện của xe tự hành, nhưng hôm Thứ Sáu Nha Lộ Vận tiết lộ rằng họ cho phép nhà chế tạo được tự chứng thực rằng xe của họ là an toàn, một quyết định theo chân kế hoạch hiện thời của liên bang đối với xe tự hành.
Một tư nhân mua xe tự hành để lái trên đường. Trường hợp xảy ra tai nạn hãng xe hơi tự hành phải bồi thường? Vì người ngồi trong xe không có lái.
***
California chính thức cho phép xe không cần người lái hoạt động
SACRAMENTO, California (NV) – Chính quyền tiểu bang California từ lâu nay có lập trường rất dè dặt đối với xe tự hành không cần người lái, nhưng nay đã tỏ ra thay đổi thái độ.
Theo CNN, Nha Lộ Vận (DMV) California hôm Thứ Sáu đưa ra đề nghị về những qui định trong việc thử nghiệm và xúc tiến việc sử dụng xe tự hành.
Tin này mở đường cho loại xe không cần tài xế, dự trù sẽ được bắt đầu hoạt động vào cuối năm.
DMV của California từ lâu vốn không mặn mà đối với kỹ nghệ chế tạo xe tự hành khi nêu ra mối quan ngại về sự an toàn, mặc dù giới chuyên môn đồng ý rằng xe tự hành còn an toàn hơn rất nhiều so với xe do người điều khiển, khiến một số công ty như Google và Uber phải đưa ra khỏi tiểu bang nhà để thực hiện các cuộc thử nghiệm.
DMV trước đây cậy vào người máy để khảo sát về các dữ kiện của xe tự hành, nhưng hôm Thứ Sáu Nha Lộ Vận tiết lộ rằng họ cho phép nhà chế tạo được tự chứng thực rằng xe của họ là an toàn, một quyết định theo chân kế hoạch hiện thời của liên bang đối với xe tự hành.
Từ nay, tiến trình cho một robot được cấp bằng lái ở California còn dễ hơn so với khi một người xin được cấp bằng lái xe.
Trong khi một người phải thi đậu kỳ thi lái xe của tiểu bang, nhà sản xuất xe tự hành chỉ việc nộp đơn khai về sự an toàn của xe cho tiểu bang mà thôi.
Tuy nhiên, cũng như DMV có thể thu hồi bằng lái đối với một người, họ cũng có thể thu hồi việc cho phép một công ty có xe tự hành của họ chạy trên đường xá của tiểu bang.
http://www.nguoi-viet.com/hoa-ky/california-chinh-thuc-cho-phep-xe-khong-can-nguoi-lai-hoat-dong/
Lê Nguyễn Hiệp
03-17-2017, 08:14 AM
Không biết tôi đã ghé bao nhiêu lần trong 36 năm qua?
***
Thương xá nổi tiếng South Coast Plaza tròn 50 tuổi
COSTA MESA, California (NV) – Ngày Thứ Tư, 15 Tháng Ba, vừa qua đánh dấu 50 năm thương xá South Coast Plaza được thành lập ở Costa Mesa, cách Little Saigon không bao xa.
Đây là một trong những trung tâm thương mại lớn nhất ở miền Nam California, và cũng là nơi thu hút rất nhiều người Việt đến mua sắm.
“Trong 50 năm, South Coast Plaza thay đổi rất nhiều, từ các cửa hàng có thương hiệu sang trọng, cho đến các tiệm có thương hiệu đặc biệt, cho tới các dịch vụ khác thường và các sự kiện có một không hai, thu hút khách hàng khắp thế giới. Nhân dịp này, và nhìn về tương lai, chúng tôi rất vui với các nhà bán lẻ, nhà hàng, cộng đồng, các đối tác từ thiện và nghệ thuật, nhân viên, và hàng triệu khách hàng, những người đã đến South Coast Plaza. Họ đóng một vai trò quan trọng trong việc đưa khu thương xá này lên tầm cỡ thế giới và thành công như ngày nay,” bà Debra Gunn Downing, phát ngôn viên của South Coast Plaza, cho nhật báo Người Việt biết qua một email.
Có người thường đến đây mua sắm, nhưng không ngờ thương xá này đã hiện diện nửa thế kỷ.
“Cứ ba tuần là tôi phải đi Macy’s ở South Coast Plaza một lần, vì giá tương đối rẻ và đủ tiền mua. Đôi khi dịp lễ thì nhiều có cơ hội mua hàng tốt, giá rẻ. Tôi thường mua quần áo và nữ trang giả. Có thương xá này rất tiện. Có cả nửa thế kỷ cơ à?” bà Khanh Trần, cư dân Costa Mesa, nói với nhật báo Người Việt.
South Coast Plaza trong ngày khai trương. (Hình: South Coast Plaza cung cấp)
Có người còn nói rằng khu thương xá này như là “lẽ sống” và đây là nơi bán hàng giá được.
Bà Huyền Khánh Nguyễn, cư dân Costa Mesa, tâm sự: “Nhà gần nên có tuần tôi South Coast Plaza một, hai lần. Tôi mua đủ thứ, nồi niêu, quần áo, mỹ phẩm. Chắc tôi có duyên với Macy’s. Không có South Coast không biết có sống được không?”
Cô Lina Bạch, 48 tuổi, cư dân Garden Grove, tâm sự: “Tôi nhớ mua chiếc đồng hồ Rado mua ở Macy’s, tôi được bớt thêm 10%. Khoái gì đâu!”
Một người khác, bà Mỹ Hà Trần, cư dân Westminster, chia sẻ: “Hàng tiệm Macy’s không đắt. Rảnh thì tôi đi và đa số là mua quần áo và giày.”
Và người ta đến South Coast Plaza không chỉ là để mua sắm.
Ông Chính Lê, 69 tuổi, cư dân Santa Ana, cho biết: “Tôi thường đi mỗi tối Thứ Bảy, hết Macy’s đến Anne Taylor Loft, Marshall và Nordstrom Rack. Nhiều khi thèm món ăn Pháp, tôi ghé nhà hàng Vie de France.”
Theo nhật báo The Orange County Register, năm 1967, gia đình ông Henry Segerstrom khánh thành khu thương xá mới với hai cửa hàng chính là Sears và May Co., có sự cộng tác từ ngày đầu thành lập của ông Werner Escher, một cựu chiến binh.
Ngày nay South Coast Plaza có 250 cửa hàng sang trọng, 30 nhà hàng, những cao ốc văn phòng, trung tâm trình diễn nghệ thuật thượng hạng, với khoảng 22 triệu du khách và doanh thu $2 tỷ /năm.
Ngày nay, nhờ khung cảnh mỹ thuật xung quanh, South Coast Plaza không chỉ đơn thuần là khu thương mại, mà là trung tâm văn hóa của Orange County.
Tuy nhiên, cả hai người sáng lập South Coast Plaza đều không còn sống để chứng kiến ngày kỷ niệm vàng son 50 năm sau.
Ông Segerstrom mất năm 2015 và ông Escher qua đời vào Tháng Giêng.
“Ông Segerstrom là tác giả dự án, và cha tôi giúp ông từng bước để thực hiện,” cô Sally Niebuhr, con gái ông Escher, được OCR trích lời. “Ông chủ có những cửa tiệm chính, có đất, có viễn kiến, còn cha tôi là cánh tay phải, giúp cho thương xá này nổi tiếng thế giới, và cha tôi được ông Anton Segerstrom, người con kế vị, gọi là ‘Vị Giám Đốc Du Lịch Kính Yêu.'”
South Coast Plaza thu hút du khách từ khắp nơi trên thế giới viếng thăm và nổi tiếng là một trong những nơi mua sắm hàng đầu trên toàn quốc về thời trang, kiểu thiết kế, ăn uống và mỗi năm mỗi nổi tiếng.
Cũng theo OCR, nếu ai từng có mặt vào năm 1967, thương xá trên đường Bristol này không có dấu hiệu sẽ trở nên nổi tiếng sau này. Khi ấy cư dân ở Orange County có một triệu người, và 50 năm sau, con số ấy tăng gấp ba. Xa Lộ 405 chạy qua Los Angeles County từ năm 1957, nhưng phải mất hai năm sau mới kéo dài đến Xa Lộ 5.
Khi ấy khu thương xá chỉ có cửa hàng Sears và vòng xoay cho trẻ em cưỡi ngựa, còn phía ngoài toàn là ruộng trồng đậu Lima hay vườn trồng cam.
Người con trai của ông chủ Segerstrom được trích lời kể rằng: “Từ một gia đình sống bằng nghề nông, năm 1970 cha tôi đi làm về với gói ‘chip’ làm bằng đậu Lima. Chúng tôi thích và nghĩ đó có thể là một món hàng để sản xuất, nhưng bao năm trôi qua, ý tưởng ấy cũng không thành.”
Cô Niebuhr cũng là một trong những cô bé người mẫu, được chụp hình quảng cáo đầu tiên cho May Co., trong thời trang với váy đầm và nón Phục Sinh năm 1967.
Cô kể cha cô lúc đầu phụ trách thu hút khách địa phương, sau đó, South Coast Plaza trở thành một thương xá thu hút du khách quốc tế ngòai sức tưởng tượng, một phần nhờ hai yếu tố, Disneyland và người Nhật.
“Cha tôi nói, mình không cung cấp trò chơi, nhưng sẽ mở các tiệm bán lẻ. Ông lập đường xe buýt, chạy từ phi trường John Wayne và các khách sạn để du khách có thể đến South Coast Plaza mua sắm. Kỷ lục một ngày có đến 64 chuyến xe chở 3,000 du khách mua sắm ở South Coast Plaza,” cô được trích lời nói.
“Cha tôi sau đó thấy Nhật là một quốc gia thích cho quà, ông đã dùng yếu tố này để khuếch trương tiếp thị cho South Coast Plaza ngay tại Nhật,” cũng theo lời cô.
Trong thập niên 1970, ông Segerstrom đánh dấu bước nhảy vọt bằng cách cho các thương hiệu ngoại quốc, như Courreges và Yves Saint Laurent (khi ấy đang được thế giới biết đến) có cơ hội hiện diện trong thương xá, sánh vai với Louis Vuiton, Hermes.
Theo OCR, có những du khách giàu sụ, đến South Coast Plaza để mua chiếc đồng hồ giá bạc triệu, đôi giày $5,000 hay cặp kiếng mát $1,000.
Ông Escher từng được Bộ Thương Mại Hoa Kỳ trao huân chương “Peace Through Commerce” vì giúp South Coast Plaza thành khu bán lẻ quốc tế.
Ông ủng hộ thị trường Á Châu và chính sách du lịch của chính quyền Hoa Kỳ. Ông mất ngày 6 Tháng Giêng năm nay, thọ 85 tuổi.
“Cha tôi chưa bao giờ về hưu,” cô Niebuhr được trích lời nói.
https://www.yelp.com/biz_photos/south-coast-plaza-costa-mesa?start=0
https://en.wikipedia.org/wiki/South_Coast_Plaza
http://www.nguoi-viet.com/little-saigon/thuong-xa-noi-tieng-south/
Lê Nguyễn Hiệp
03-17-2017, 11:25 AM
chào CCG!
nhà ở gần costa mesa sao?
***
Lúc trước chiêu dụ du khách Nhật Bản, nhưng bây giờ chiêu du khách Trung Quốc.
Dân từ main land china hay đi vào các tiệm Gucci, Louis Vuiton, Hermes, Rolex, Omega vì giá rất rẻ và đồ thiệt so với bên Tầu.
coi 1706 tấm hình về costa mesa mall
https://www.yelp.com/biz_photos/south-coast-plaza-costa-mesa?select_video=m1Sa-k7AhhgMihzmUq1j6g
Vive de France ===> ham & cheese croissants & French onion soup!!! :z56::z56::z56:
Kỷ niệm ơi : First date với ông xã là ở đó đó..
Nhà ngay khúc Warner & PCH cũng hồi đó đó luôn...
Thanks anh LNH đã post.
Lê Nguyễn Hiệp
03-18-2017, 09:38 AM
Mấy tháng rồi bữa nay Irvine quận cam mới có được ngày không mưa và nắng ấm.
Ra bờ hồ nướng BBQ và uống bia. Hưởng thú về hưu. :very_drunk:
http://i.imgur.com/FLFSBYu.jpg
http://i.imgur.com/27NZ0bR.jpg
Lê Nguyễn Hiệp
03-19-2017, 08:20 AM
Charles Edward Anderson "Chuck" Berry vừa mới qua đời hưởng thọ 90 tuổi.
MISSOURI – Chuck Berry, một trong những người sáng tạo ra loại nhạc Rock & Roll, đã qua đời hôm thứ Bảy 18-3-2017, hưởng thọ 90 tuổi. Cảnh sát St. Charles County, tiểu bang Missouri, cho biết họ nhận được điện thoại nhờ hỗ trợ y tế khẩn cấp lúc 12:40 trưa, tại ngôi nhà trên đường Buckner. Trong ngôi nhà, nhân viên y tế tìm thấy một người đàn ông đã bất tỉnh. Dù đã được làm thủ thuật cấp cứu, người đàn ông 90 tuổi vẫn không tỉnh lại. Ông được xác định đã chết lúc 1:26 trưa.
Nhà chức trách xác định người chết là ông Charles Edward Anderson Berry, còn được biết tới với cái tên lừng dành trong thế giới âm nhạc là Chuck Berry. Vào tháng 10 năm ngoái, trong dịp sinh nhật thứ 90, huyền thoại nhạc rock này từng công bố rằng ông đang chuẩn bị ra một đĩa nhạc mới. Album nhạc có tên “Chuck” dự định được ra mắt trong năm 2017. Đây cũng là đĩa nhạc đầu tiên của ông Berry sau 38 năm.
Sinh ngày 18 tháng 10 năm 1926, là một nghệ sĩ guitar, ca sĩ, nhạc sĩ và là một trong những người khai sinh ra nhạc rock 'n' roll. Ông cũng được coi là một trong những tay guitar xuất sắc nhất của lịch sử[1]. Với những ca khúc bất hủ của mình như "Maybellene" (1955), "Roll Over Beethoven" (1956), "Rock and Roll Music" (1957) và "Johnny B. Goode" (1958), Chuck Berry đã đưa R&B vào trong rock 'n' roll.
Sinh ra trong một gia đình bậc trung ở St. Louis, Missouri, Chuck Berry có niềm đam mê âm nhạc từ nhỏ và sớm có những buổi trình diễn tại trường trung học Sumner. Ông đi tù từ năm 1944 tới năm 1947 vì tội ăn trộm vũ khí. Khi mãn hạn, Berry lập gia đình và mở một cửa hàng sửa chữa ô tô. Đầu năm 1953, theo lời mời của nghệ sĩ nhạc blues T-Bone Walker, ông đồng ý tham gia trình diễn tạo nên nhóm Johnnie Johnson Trio[4]. Nhóm nhạc tan rã sau khi Berry tới Chicago vào tháng 5 năm 1955 và gặp Muddy Waters, người gợi ý ông tới gặp Leonard Chess của hãng Chess Records. Với Chess, Berry đã thu âm ca khúc để đời đầu tiên "Maybellene" với hàng triệu bản được bán và đứng số 1 tại bảng xếp hạng của Billboard.
Chuck Berry - Johnny B. Goode (Live 1958)
https://www.youtube.com/watch?v=6ROwVrF0Ceg
roll over Beethoven
https://www.youtube.com/watch?v=kT3kCVFFLNg
Maybellene
https://www.youtube.com/watch?v=v124f0i0Xh4
Rock and roll Music
https://www.youtube.com/watch?v=0XSaKQlBZuE
greatest hits
https://www.youtube.com/watch?v=p1eI4EH-DRg&t=56s
Lê Nguyễn Hiệp
03-19-2017, 08:36 AM
Michael J.Fox solo bản Johnny B. goode
https://www.youtube.com/watch?v=IVy8tz54_JA
Một màn trình diễn của Michael J.Fox trong phim Back to the Future
https://www.youtube.com/watch?v=S1i5coU-0_Q
Lê Nguyễn Hiệp
03-20-2017, 08:05 AM
Homeless vẫn là vấn đề nhức nhối của nước Mỹ. Ngòai LA, thành phố Portland có rất đông người vô gia cư.
36 năm trước dân vô gia cư chỉ tụ tập trên đường Burnside downtown cổ của Portland chưa qua khỏi cầu.
Cách đây 2 năm có lên thăm lại, chú em vợ lái xe trở đi coi thành phố portland có gì đổi mới.
Nhà cao tầng mọc lên rất nhiều thay đổi hẳn khuôn mặt thành phố, nhưng gần city hall thì một dẫy các lều của dân homeless mọc dọc theo vỉa hè thành phố.
có thể nói Portland là thành phố có đông dân homeless nhất nước Mỹ.
***
Portland thử nghiệm đưa người ‘homeless’ vào ở vườn nhà dân
March 18, 2017
PORTLAND, Oregon (AP) – Trước tình trạng người không nhà (homeless) ngày càng nhiều, các giới chức tiểu bang Oregon hiện đang chuẩn bị thử nghiệm một phương cách giải quyết mới.
Bắt đầu từ mùa Hè này, một số ít gia đình vô gia cư sẽ khởi sự dọn vào các căn nhà nhỏ, do chính quyền lắp ráp, đặt phía sau vườn của những chủ nhà đồng ý tham dự vào chương trình này.
Theo chương trình thử nghiệm, sau năm năm chủ đất này sẽ làm chủ căn nhà nhỏ, có đầy đủ phương tiện kia, và có thể dùng để cho người khác thuê.
Chương trình nói trên, có tên là “Một Chỗ Ở Cho Bạn,” được coi là lần đầu tiên tại nước Mỹ có sự tham dự của các chủ nhà sẵn sàng giúp giải quyết cuộc khủng hoảng vô gia cư, vốn trở nên quá tệ hại đến nỗi hồi năm ngoái thành phố Portland phải tuyên bố tình trạng khẩn trương và cho phép người ta được ngủ ngoài lề đường.
Portland hiện thiếu khoảng 24,000 nơi ở cho thuê với giá phải chăng, với gần 4,000 người phải ngủ ngoài đường, trong các nơi tạm trú hay các nơi tạm khác mỗi đêm.
Dân chúng thành phố này vừa thông qua một trái phiếu trị giá $260 triệu để xây thêm nhà giá phải chăng. Tuy nhiên, phải mất thêm hai năm nữa trước khi có các căn nhà này.
Giới hữu trách ở Portland nói rằng cách giải quyết của họ cũng giống như của cơ quan liên bang trợ giúp nạn nhân thiên tai FEMA, là cho người ta vào ở trong các căn nhà tiền chế nhỏ, ngoài đồng, chỉ khác ở chỗ đây là sân sau của nhà dân.
Trong cuộc thử nghiệm đầu tiên sẽ có 4 gia đình được dọn vào các căn nhà rộng khoảng 200 square feet (chừng 19 mét vuông), theo dự trù sẽ đủ chỗ cho một người lớn và hai đứa bé.
Trước khi dọn vào, những người vô gia cư sẽ phải ký giấy trong đó nêu rõ những hành động nào không được chấp nhận khi đến ở.
http://www.nguoi-viet.com/hoa-ky/portland-thu-nghiem-dua-nguoi-home-less-vao-o-vuon-nha-dan/
https://www.youtube.com/watch?v=VQhVepJnid0
RaginCajun
03-21-2017, 07:25 AM
Đem chuyện phim Hacksaw Ridge sang đây, phá nhà anh Hiệp, vì không muốn bừa bộn nhà của anh Khoa bên kia.
Phim này thằng em coi 2 lần. Lần thứ hai, vì thấy nó hay, là năn nỉ rủ bà chủ coi. Phải công nhân, đạo diễn Mel Gibson giỏi về cái màn máu me. Nhân vật nam, Desmond Doss, có nét ngốc nghếch giồng Tom Hanks trong Forest Gump. Thích cái khúc anh ta, kẹt quá vì quân Nhật đang tiến tới, cầm súng lên tưởng là bắn lại bên kia, ai ngờ dùng nó cuộn vào tấm bạt để kéo đồng đội thoát hiểm. Nhân vật nữ không đẹp nhưng hay hay, khó tả, làm tớ thích. Bên cạnh những tình huống tạo xúc động cũng có những lúc làm ta cười nhẹ nhưng đã chỉ như khúc anh ta thắt dây thừng hình bra :p.
Lê Nguyễn Hiệp
03-21-2017, 08:46 AM
Đem chuyện phim Hacksaw Ridge sang đây, phá nhà anh Hiệp, vì không muốn bừa bộn nhà của anh Khoa bên kia.
Phim này thằng em coi 2 lần. Lần thứ hai, vì thấy nó hay, là năn nỉ rủ bà chủ coi. Phải công nhân, đạo diễn Mel Gibson giỏi về cái màn máu me. Nhân vật nam, Desmond Doss, có nét ngốc nghếch giồng Tom Hanks trong Forest Gump. Thích cái khúc anh ta, kẹt quá vì quân Nhật đang tiến tới, cầm súng lên tưởng là bắn lại bên kia, ai ngờ dùng nó cuộn vào tấm bạt để kéo đồng đội thoát hiểm. Nhân vật nữ không đẹp nhưng hay hay, khó tả, làm tớ thích. Bên cạnh những tình huống tạo xúc động cũng có những lúc làm ta cười nhẹ nhưng đã chỉ như khúc anh ta thắt dây thừng hình bra :p.
Nhân vật nam, Desmond Doss, có nét ngốc nghếch giồng Tom Hanks trong Forest Gump
Nhận xét rất đúng bác tom
cười nhẹ nhưng đã chỉ như khúc anh ta thắt dây thừng hình bra .
Trong lúc trong quân trường anh chàng vô tình tập như vậy. Nhờ vậy khi cứu thương binh anh ta đã dùng lối thắt kiêu hình bra này.
đạo diễn Mel Gibson thì khỏi nói rồi lúc nào cũng vậy coi y như thật.
Lê Nguyễn Hiệp
03-21-2017, 10:24 AM
Sau khi dọn vào phòng mới dưới lầu, còn dư một phòng trên lầu, không biết để trống làm gì!
chắc phải cho thuê qua dịch vụ Airbnb.
****
Airbnb, ‘share phòng kiểu Mỹ’: Vừa vui, vừa rủng rỉnh tiền
ORANGE COUNTY (NV) – Trong những năm gần đây, nhiều người đi du lịch không đặt phòng ở khách sạn nữa, mà mướn phòng ở những nhà riêng, qua một trang mạng gọi là Airbnb.com, một dịch vụ bắt nguồn từ San Francisco, Hoa Kỳ, giờ đây đã lan rộng khắp nơi trên thế giới.
Mướn phòng qua Airbnb, tức phòng trong những nhà riêng, người đi mướn được lợi vì vừa rẻ hơn nhiều (có khi rẻ hơn một nửa) so với giá khách sạn, vừa được gặp gỡ chủ nhà, tìm hiểu về những địa phương mình cần đến thăm. Ngược lại, chủ nhà có phòng dư cho mướn ngắn hạn (từng đêm, hay vài đêm) qua Airbnb có thể kiếm gấp ba số tiền cho share phòng dài hạn theo kiểu trước đây.
http://www.nguoi-viet.com/little-saigon/airbnbshare-phong-kieu-vua-vui-vua-rung-rinh-co-tien/
RaginCajun
03-21-2017, 11:54 AM
và vừa lo sợ cướp nữa bác ạ. Không nên.
và vừa lo sợ cướp nữa bác ạ. Không nên.Cướp thì không sợ đâu, anh Tôm. Tui nghĩ công ty họ phải check hồ sơ đàng hoàng thì mới được vào danh sách cho mướn. Có điều, ở SF mà giai đẹp như anh đi mướn phòng coi chừng dễ bị "đá lông nheo" lắm nghen. :24: :z19:
RaginCajun
03-21-2017, 01:00 PM
Cướp thì không sợ đâu, anh Tôm. Tui nghĩ công ty họ phải check hồ sơ đàng hoàng thì mới được vào danh sách cho mướn. Có điều, ở SF mà giai đẹp như anh đi mướn phòng coi chừng dễ bị "đá lông nheo" lắm nghen. :24: :z19:
Tớ cũng nghĩ như bác XXG khi biết là công ty này bắt đầu từ SF nhưng không dám nói ra sợ, mang tiếng kỳ thị, bị xô xg :p
Tớ cũng nghĩ như bác XXG khi biết là công ty này bắt đầu từ SF nhưng không dám nói ra sợ, mang tiếng kỳ thị, bị xô xg :pKể anh nghe chuyện này có thật. Cấm ông cười nha ông. Ông mà cười, là tui xô ông xuống giếng à!
Số là mấy bữa trước, sau khi bị thằng em hù cái vụ "Ôi, ta biết ta đã già ...." tui cũng đang lo lo trong bụng. Tự nhiên trưa hôm qua, ghé "Starbucks" lấy ly cà phê, tui lại bị "đá lông nheo" một phát lúc đang đứng xếp hàng... Làm tui càng buồn hơn!
Ra xe ngồi hút thuốc, uống ly cà phê mà tui cứ sửa sửa kiếng chiếu hậu để tự dòm mặt mình hoài. Bụng bảo dạ "Thiệt sao chời! Hổng lẽ bây giờ tui tệ đến nỗi hễ ghệ nào đẹp đẹp (trẻ trẻ) gặp tui thì gọi bằng chú, còn mấy ông nội "happy all day" gặp tui thì đá lông nheo... là sao? What the ....?"
Buồn 5 phút thiệt đó anh Tôm à! No kidding, bro! You feel my pain? :z51:
Lê Nguyễn Hiệp
03-21-2017, 01:29 PM
Kể anh nghe chuyện này có thật. Cấm ông cười nha ông. Ông mà cười, là tui xô ông xuống giếng à!
Số là mấy bữa trước, sau khi bị thằng em hù cái vụ "Ôi, ta biết ta đã già ...." tui cũng đang lo lo trong bụng. Tự nhiên trưa hôm qua, ghé "Starbucks" lấy ly cà phê, tui lại bị "đá lông nheo" một phát lúc đang đứng xếp hàng... Làm tui càng buồn hơn!
Ra xe ngồi hút thuốc, uống ly cà phê mà tui cứ sửa sửa kiếng chiếu hậu để tự dòm mặt mình hoài. Bụng bảo dạ "Thiệt sao chời! Hổng lẽ bây giờ tui tệ đến nỗi hễ ghệ nào đẹp đẹp (trẻ trẻ) gặp tui thì gọi bằng chú, còn mấy ông nội "happy all day" gặp tui thì đá lông nheo... là sao? What the ....?"
Buồn 5 phút thiệt đó anh Tôm à! No kidding, bro! You feel my pain? :z51:
Chắc nhìn thây XXG đẹp lão nên ngó chiêm ngưỡng! hahaha!!! :) biết đâu tình cho không biếu không :8:
Ừ! thiệt tình! Nhớ lại cái cảm giác bị gọi bằng chú lúc vừa qua tuổi 50, cảm thấy nó đau lòng làm sao ấy. Mãi mấy năm sau mới quen.
RaginCajun
03-21-2017, 01:40 PM
Kể anh nghe chuyện này có thật. Cấm ông cười nha ông. Ông mà cười, là tui xô ông xuống giếng à!
Số là mấy bữa trước, sau khi bị thằng em hù cái vụ "Ôi, ta biết ta đã già ...." tui cũng đang lo lo trong bụng. Tự nhiên trưa hôm qua, ghé "Starbucks" lấy ly cà phê, tui lại bị "đá lông nheo" một phát lúc đang đứng xếp hàng... Làm tui càng buồn hơn!
Ra xe ngồi hút thuốc, uống ly cà phê mà tui cứ sửa sửa kiếng chiếu hậu để tự dòm mặt mình hoài. Bụng bảo dạ "Thiệt sao chời! Hổng lẽ bây giờ tui tệ đến nỗi hễ ghệ nào đẹp đẹp (trẻ trẻ) gặp tui thì gọi bằng chú, còn mấy ông nội "happy all day" gặp tui thì đá lông nheo... là sao? What the ....?"
Buồn 5 phút thiệt đó anh Tôm à! No kidding, bro! You feel my pain? :z51:
Úi chời, sao đồng cảnh ngộ thế. Chuyện này cũng có thật, cấm ông cười. Ông mà cười tui kéo ông xuống giếng luôn á :p
Số là có lần tớ và gia đình đi chơi, ghé ngang qua rest area để nghỉ ngơi. Khi bước vào nhà nghỉ, có anh kia đứng ngay lối vào chào tớ, tớ cũng lịch sự chào lại. Lòng đang phơi phới khi một người lạ chào mình nghĩa là mình có nét thiện cảm. Đâu ai ngờ, khi đang "đong đưa" thì một bàn tay phụ hoạ vào cái phao câu của tớ :p. Man, tớ chơi giò lái vô mặt thằng đó (cái thằng hồi nãy chào tớ) rồi bỏ chạy ra ngoài với cái quần mắc mưa :p. Thiệt tình. Cho nên cái tâm tình xây nhà nghỉ, tớ nêu ra bên kia, là vấn đề nhức đầu chứ chẳng phải chơi à nha :p
Ha,ha,ha...! :24: :24: Anh kéo tui theo xuống giếng thì tui chịu, chứ tui không nhịn cười được anh CVA à! Mấy chỗ "Rest Area" không an toàn đâu anh Tôm.
..... Ừ! thiệt tình! Nhớ lại cái cảm giác bị gọi bằng chú lúc vừa qua tuổi 50, cảm thấy nó đau lòng làm sao ấy. Mãi mấy năm sau mới quen.Thiệt đó anh Hiệp! Hổng biết chừng nào em mới "quen" với cảm giác (đau đớn) này (?). :z51:
Lê Nguyễn Hiệp
03-21-2017, 03:58 PM
Chuyện này cũng có thật, cấm ông cười. Ông mà cười tui kéo ông xuống giếng luôn á :p
Thiệt tình. Cho nên cái tâm tình xây nhà nghỉ, tớ nêu ra bên kia, là vấn đề nhức đầu chứ chẳng phải chơi à nha :p
Thầy tôm làm tui sợ teo... chắc hổng dám đâu. Thôi đành để trống lâu lâu giận vợ lên lầu ngủ mình ên!!! :z14:
Lê Nguyễn Hiệp
03-22-2017, 09:22 AM
65,000 tiệm nail do người Việt làm chủ, một con số không nhỏ đã nuôi sống và làm giầu cho nhiều người Việt.
Một số sau 5 năm đã có nhà cửa của ăn của để.
Nghề nào cũng là nghề. Nhưng mong đóng thuế thêm để công bằng một chút cho những người phải nai lưng ra đóng thuế. :z54:
“Trên toàn quốc, hiện có 65,000 tiệm nail do người Việt làm chủ. Mục tiêu của chúng tôi là trong vòng năm năm nữa, 20% trong số những tiệm này sẽ có dịch vụ săn sóc da mặt.”
http://www.nguoi-viet.com/little-saigon/lan-trien-lam-nganh-nail-gioi-thieu-dich-vu-moi/
65,000 tiệm nail do người Việt làm chủ, một con số không nhỏ đã nuôi sống và làm giầu cho nhiều người Việt.
Một số sau 5 năm đã có nhà cửa của ăn của để.
Nghề nào cũng là nghề. Nhưng mong đóng thuế thêm để công bằng một chút cho những người phải nai lưng ra đóng thuế. :z54:
“Trên toàn quốc, hiện có 65,000 tiệm nail do người Việt làm chủ. Mục tiêu của chúng tôi là trong vòng năm năm nữa, 20% trong số những tiệm này sẽ có dịch vụ săn sóc da mặt.”
http://www.nguoi-viet.com/little-saigon/lan-trien-lam-nganh-nail-gioi-thieu-dich-vu-moi/Và cái đám "chủ neo" này cũng là con heo đất lớn nhất cho "kiều hối" đây (<= Tui hổng dám nói tất cả nha, nhưng đa số).
Mỗi ngày cày 8-10 tiếng, chờ dịp Lễ, Tết thì phóng dìa bển để ...."nói Tiếng Anh" (bồi) và bung tiền làm đại gia Vịt Kiều.
RaginCajun
03-22-2017, 10:06 AM
Nếu nói những nghề lao động nặng dành cho dân "leo tường". Tiệm neo, ít ra là nhưng nơi tớ biết, là chỗ cho những di dân từ VN sang làm tiền mặt, Họ đâu có giấy tờ gì hợp lệ để đóng thuế nên bác Hiệp nên quên đi :p.
Nếu nói những nghề lao động nặng dành cho dân "leo tường". Tiệm neo, ít ra là nhưng nơi tớ biết, là chỗ cho những di dân từ VN sang làm tiền mặt, Họ đâu có giấy tờ gì hợp lệ để đóng thuế nên bác Hiệp nên quên đi :p.Ừ! Anh Tôm nhắc vụ này tui mới nhớ đã đọc qua trước đây, là có những người sang Mỹ với "diện" du học sinh hay đi chơi (thăm thân nhân) gì đó, rồi họ chui vào tiệm neo làm cho bà con lấy tiền mặt.
"Lao động nặng" thì chắc hổng có đám "du sinh" này đâu!
Lê Nguyễn Hiệp
03-22-2017, 11:06 AM
Ừ! Anh Tôm nhắc vụ này tui mới nhớ đã đọc qua trước đây, là có những người sang Mỹ với "diện" du học sinh hay đi chơi (thăm thân nhân) gì đó, rồi họ chui vào tiệm neo làm cho bà con lấy tiền mặt.
"Lao động nặng" thì chắc hổng có đám "du sinh" này đâu!
thầy tôm nói dân "leo tường" là ám chỉ dân nằm dưới nước Mỹ đó.
dân việt làm lậu cũng có nhưng không đông bằng dân qua diện bảo lãnh. Dân qua diện bảo lãnh ở cali rất đông, làm nail thường lãnh tiền mặt và dễ trốn thuế.
Họ tiêu tiền như rác, trả xe hơi mới toanh $30 ngàn bằng tiền mặt (dân đi làm như tui trả góp thấy mụ nội)
Vài năm về việt nam một lần cả gia đình, tốn bạc 10 ngàn dễ như lấy đồ trong túi.
Nhà cửa thì dư tiền trả thêm vào mỗi tháng để rút ngắn thời gian.
Một số ít còn khai dưới mức nghèo khó nên được IRS trả thêm tiền thuế trợ cấp khoảng hơn $2300 một năm. Mèn ơi! :z45:
dân việt làm lậu cũng có nhưng không đông bằng dân qua diện bảo lãnh. Dân qua diện bảo lãnh ở cali rất đông, làm nail thường lãnh tiền mặt và dễ trốn thuế.
Họ tiêu tiền như rác, trả xe hơi mới toanh $30 ngàn bằng tiền mặt (dân đi làm như tui trả góp thấy mụ nội)
Vài năm về việt nam một lần cả gia đình, tốn bạc 10 ngàn dễ như lấy đồ trong túi. Nhà cửa thì dư tiền trả thêm vào mỗi tháng để rút ngắn thời gian.
Một số ít còn khai dưới mức nghèo khó nên được IRS trả thêm tiền thuế trợ cấp khoảng hơn $2300 một năm. Mèn ơi! :z45:Whoa! Are you serious? Vậy là họ sướng hơn dân Tị Nạn tụi mình lúc mới sang đây nhiều. As I said above: nhờ có đám "Vịt Kiều" này, cho nên cái kho "kiều hối" của Ba Đình ngày càng phồng to hơn đấy! "This is so damn sick!"
thầy tôm nói dân "leo tường" là ám chỉ dân nằm dưới nước Mỹ đó.Vâng, Xô hiểu anh Tôm nói chữ "leo tường" là nói về đám Mễ, Nam Mỹ mà anh Hiệp.
Ý em bảo rằng cái đám "du sinh" và "bảo lãnh" gốc Việt kia thì chắc chắn là sẽ không bao giờ làm những nghề lao động cực nhọc đâu.
Lê Nguyễn Hiệp
03-22-2017, 08:32 PM
Mọi cuộc cách mạng luôn luôn có cái giá riêng của nó. Riêng cái thứ cách mạng (thổ tả) của những người Cộng Sản Việt Nam thì đòi hỏi mọi người đều phải trả cái giá (hơi) quá mắc mà thành quả – xem ra – không có gì, ngoài tội ác
****
Sổ tay thường dân Tưởng Năng Tiến: ‘Buồn vào hồn không tên’
Có lần, tôi nghe Giáo Sư Nguyễn Văn Lục phàn nàn:
“Người Cộng Sản có một sự sắp xếp rất máy móc, đơn giản về con người và sự việc. Hoặc họ coi là bạn, hoặc là kẻ thù của họ. Miền Nam sau 1975 có chiến dịch đi ‘tìm thù’ và biến miền Nam thành mảnh đất hung bạo với những ngữ từ quen thuộc như: Quét sạch, đánh phá, truy lùng, tố cáo.”
Hơn 40 năm sau, sau cái chiến dịch “tìm thù” bắt đầu từ năm 1975, có bữa tôi đang ngồi lơ tơ mơ hút thuốc thì chuông điện thoại reo:
-Tiến hả?
-Dạ…
-Vũ Ðức Nghiêm đây…
-Dạ…
-Anh buồn quá Tiến ơi, mình đi uống cà phê chút chơi được không?
-Dạ… cũng được!
Tôi nhận lời sau một lúc tần ngần nên tuy miệng nói “được” mà cái giọng (nghe) không được gì cho lắm. Tôi cũng thuộc loại người không biết làm gì cho hết đời mình nên thường rảnh nhưng không rảnh (tới) cỡ như nhiều người trông đợi. Sống ở Mỹ, chớ đâu phải Mỹ Tho mà muốn đi đâu thì đi, và muốn đi giờ nào cũng được – mấy cha?
Khi Mai Thảo và Hoàng Anh Tuấn còn trên dương thế, thỉnh thoảng, tôi cũng vẫn nghe hai ông thở ra (“anh buồn quá Tiến ơi”) y chang như thế. Chỉ có điều khác là ông nhà văn khi buồn thì thích đi uống rượu, ông thi sĩ lúc buồn lại đòi đi… ăn phở, còn bây giờ thì ông nhạc sĩ (lúc buồn) chỉ ưa nhâm nhi một tách cà phê nóng. Ai sao tui cũng chịu, miễn đến chỗ nào (cứ) có bia bọt chút đỉnh là được!
Vũ Ðức Nghiêm sinh sau Mai Thảo và trước Hoàng Anh Tuấn. Ông chào đời vào năm 1930. Hơn 80 mùa Xuân đã (vụt) trôi qua. Cả đống nước sông, nước suối – cùng với nước mưa và nước mắt – đã ào ạt (và xối xả) chảy qua qua cầu, hay trôi qua cống. Những dịp đi chơi với ông (e) sẽ cũng không còn nhiều lắm nữa. Tôi chợt nghĩ như thế khi cho xe nổ máy.
Quán cà phê vắng tanh. Nhạc mở nhỏ xíu nhưng tôi vẫn nghe ra giai điệu của một bài hát rất quen:
Gọi người yêu dấu bao lần.
Nhẹ nhàng như gió thì thầm.
Làn mây trôi gợi nhớ chơi vơi thương người xa xôi.
Gọi người yêu dấu trong hồn.
Ngập ngừng tha thiết bồn chồn.
Kỷ niệm xưa mơ thoáng trong sương cho lòng nhớ thương…
-Hình như là nhạc của Vũ Ðức Nghiêm… Anh nghe xem có đúng không? Tôi đùa.
-Em nói nghe cái gì?
-Anh thử nghe nhạc coi…
-Nhạc của ai?
Tôi chợt nhớ ra là ông anh đã hơi nặng tai nên gọi cô bé chạy bàn:
-Cháu ơi, người ngồi trước mặt chúng ta là tác giả của bản nhạc Gọi Người Yêu Dấu mà mình đang nghe đó. Cháu mở máy lớn hơn chút xíu cho ổng… sướng nha!
Thấy người đối diện có vẻ bối rối vì cách nói vừa dài dòng, vừa hơi quá trịnh trọng của mình nên tôi cố thêm vào một câu tiếng Anh (vớt vát) nhưng ngó bộ cũng không có kết quả gì. Ðúng lúc, chủ quán bước đến:
-Cháu nó mới từ Việt Nam sang, ông nói tiếng Mỹ nó không hiểu đâu. Ông cần gì ạ?
-Dạ không, không có gì đâu. Never mind!
Tôi trả lời cho qua chuyện vì chợt nhận ra sự lố bịch của mình. Cùng lúc, bản nhạc của Vũ Ðức Nghiêm cũng vừa chấm dứt. Tôi nhìn anh nhún vai. Vũ Ðức Nghiêm đáp lại bằng một nụ cười hiền lành và… ngơ ngác!
Tự nhiên, tôi thấy gần và thương quá cái vẻ ngơ ngác (trông đến tội ) của ông. Tôi cũng bị nhiều lúc ngơ ngác tương tự trong phần đời lưu lạc của mình. Bây giờ hẳn không còn ai, ở lứa tuổi 20 – dù trong hay ngoài nước – còn biết đến tiếng “Gọi Người Yêu Dấu” (“ngập ngừng tha thiết bồn chồn”) của Vũ Ðức Nghiêm nữa. Thời gian, như một dòng sông hững hờ, đã vô tình bỏ lại những bờ bến cũ.
Vũ Ðức Nghiêm, tựa như một cây cổ thụ hiếm hoi, vẫn còn đứng lại bơ vơ bên bờ trong khi bao nhiêu nhạc sĩ cùng thời đều đã ra người thiên cổ. Trúc Phương là một trong những người này. Qua chương trình Bẩy Mươi Năm Tình Ca Trong Tân Nhạc Việt Nam, nhà phê bình âm nhạc Hoài Nam đã cho biết nhiều chi tiết vô cùng thê thiết về cuộc đời của người viết nhạc (chả may) này.
Trang sổ tay hôm nay, chúng tôi xin được nắn nót ghi lại đây những nhận xét của Hoài Nam, và mong được xem như một nén hương lòng (muộn màng) gửi đến một người đã khuất:
“Trúc Phương là một trong những nhạc sĩ gốc miền Nam được yêu mến nhất, từng được mệnh danh là ông vua của thể điệu Bolero tha thiết trữ tình. Ông tên thật là Nguyễn Thiện Lộc, chào đời năm 1939 tại xã Mỹ Hòa, quận Cầu Ngang, tỉnh Trà Vinh, tức Vĩnh Bình – một xứ Chùa Tháp thu nhỏ ở vùng hạ lưu sông Cửu Long…”
“Nhạc của Trúc Phương thường buồn, rất buồn. Trong số những ca khúc của ông, hình như, chỉ có hai bản vui. Ðó là Tình Thắm Duyên Quê và Chiều Làng Em. Riêng bản Chiều Làng Em nói rằng vui là so sánh với những sáng tác khác của ông. Chứ thực ra, bản nhạc này tuy có nội dung êm đềm trong sáng nhưng giai điệu của nó cũng man mác buồn. Không hiểu vì cuộc đời của Trúc Phương vốn nhiều chuyện buồn và đã được ông gửi gấm vào dòng nhạc hay vì ông thích sáng tác nhạc buồn nên riết rồi nó ám vào người, chỉ biết những sáng tác phổ biến nhất, nổi tiếng nhất của ông đều là những ca khúc buồn, như Chiều Cuối Tuần, Nửa Ðêm Ngoài Phố, Tầu Ðêm Năm Cũ, Bóng Nhỏ Ðường Chiều…”
Nửa Đêm Ngoài Phố
https://www.youtube.com/watch?v=B4U0HAWCgYw
Tháng Tư, 1975, Trúc Phương bị kẹt lại. Năm 1979, ông vượt biên nhưng bị bắt và bị tù. Sau khi được thả, cuộc sống của ông trở nên vô cùng thê thảm về thể xác vật chất cũng như tinh thần. Trong một đoạn video phỏng vấn ông, được trung tâm Asia phổ biến tại hải ngoại, Trúc Phương cho biết:
“Sau cái biến cố cuộc đời, tôi sống cái kiểu rày đây mai đó, ‘bèo dạt hoa trôi.’ Nếu mà nói đói thì cũng không đói ngày nào, nhưng mà no thì chẳng có ngày nào gọi là no. Tôi không có cái mái nhà, vợ con thì cũng tan nát rồi, tôi sống nhà bạn bè, nhưng mà khổ nỗi hoàn cảnh họ cũng bi đát, cũng khổ, chứ không ai đùm bọc ai được đến nữa lúc đó thì vấn đề an ninh có khe khắt, lúc đó thì bạn bè tôi không ai dám ‘chứa’ tôi trong nhà cả, vì tôi không có giấy tờ tùy thân, cũng chẳng có thứ gì trong người cả. Tôi nghĩ ra được một cách là tìm nơi nào mà có khách vãng lai rồi mình chui vào đó ngủ với họ để tránh bị kiểm tra giấy tờ. Ban ngày thì lê la thành phố, đêm thì phải ra xa cảng thuê một chiếc chiếu, một chiếc chiếu lúc bấy giờ là 1 đồng, thế rồi ngủ cho tới sáng rồi xếp chiếc chiếu trả người ta, thế là mình lấy 1 đồng về, như là tiền thế chân. Một năm như vậy, tôi ngủ ở xa cảng hết chín tháng. Mà nói anh thương, khổ lắm. Hôm nào có tiền để đi xe lam mà ra sớm khoảng chừng 5 giờ có mặt ngoài đó thế rồi thuê được chiếc chiếu trải được cái chỗ lịch sự chút tương đối vệ sinh một tí mà hôm nào ra trễ thì họ chiếm hết rồi, những chỗ sạch vệ sinh họ chiếm hết rồi, tôi đành phải trải chiếu gần chỗ ‘thằng cha đi tiểu vỉa hè,’ thế rồi cũng phải nằm thôi. Tôi sống có thể nói là những ngày bi đát mà lẽ ra tôi nên buồn cho cái hoàn cảnh như thế nhưng tôi không bao giờ buồn. Tôi nghĩ mà thôi, còn sống cho tới bây giờ và đó cũng là một cái chất liệu để tôi viết bài sau này.”
Chất liệu, rõ ràng, đã có (và có quá dư) nhưng cơ hội để Trúc Phương viết bài sau này (tiếc thay) không bao giờ đến – vẫn theo như lời của nhà phê bình âm nhạc Hoài Nam:
“Vào một buổi sáng năm 1996, Trúc Phương không bao giờ thức dậy nữa. Ông đã vĩnh viễn ra đi. Tất cả gia tài để lại chỉ là một đôi dép nhựa dưới chân. Thế nhưng xét về mặt tinh thần Trúc Phương đã để lại cho chúng ta một di sản vô giá.”
“Chúng ta ở đây là những người yêu nhạc, trong nước cũng như hải ngoại, bên này cũng như bên kia chiến tuyến. Bởi vì hơn 30 ca khúc nổi tiếng của ông cho dù có một hai bài có nhắc đến chữ ‘cộng hòa’ vẫn phải được xem là những tình khúc viết cho những con người không phải cho một chế độ chính trị nào. Những con người sinh ra và lớn lên trong một cuộc chiến không lối thoát với niềm khắc khoải chờ mong một ngày thanh bình. Cuối cùng thanh bình đã tới nhưng không phải là thứ thanh bình mà những ‘con tim chân chính’ trong nhạc của Lê Minh Bằng hằng mơ ước mà là thứ thanh bình của giai cấp thống trị, của một thiểu số may mắn nào đó. Chính cái thanh bình ấy đã cướp đi bao nhiêu sinh mạng trong đó có người Việt Nam xấu số đáng thương tên Nguyễn Thiện Lộc, tức nhạc sĩ Trúc Phương nổi tiếng của chúng ta.”
Thôi thì cũng xong một kiếp người! Và dòng đời, tất nhiên, vẫn cứ lạnh lùng và mải miết trôi. Sáng nay, tôi lại chợt nhớ đến Trúc Phương sau khi tình cờ đọc được một mẩu tin ngăn ngắn – trên báo Pháp Luật:
“Ngày 31 Tháng Giêng, một số cán bộ hưu trí, người dân ở phường Bình Hưng Hòa B (quận Bình Tân, Sài Gòn) bức xúc phản ánh cuộc họp mặt đầu năm do phường tổ chức. Ngay phần khai mạc lúc gần 9 giờ sáng, trên nền nhạc hip hop, hai phụ nữ ăn mặc hở hang, thiếu vải lên nhún nhảy, múa những động tác khêu gợi. Hai thanh niên múa phụ họa. Quan sát đoạn video chúng tôi thấy nhiều cán bộ hào hứng xem tiết mục ‘lạ mắt’ này. Có cán bộ còn dùng điện thoại quay lại cảnh hai cô gái biểu diễn, ưỡn người và ngực về phía khán giả. Nhiều người tham gia rất hào hứng, chỉ trỏ, thì thầm vào tai nhau.
“Chúng tôi tiếp tục liên lạc với bà Nguyễn Thị Bích Tuyền, phó chủ tịch phường kiêm chủ tịch công đoàn phường, bà Tuyền lý giải: ‘Tiết mục múa chỉ diễn ra gần 3 phút và đây là vũ điệu theo phong cách Hawaii nên hơi lạ.’”
Nếu ngay sau khi chiếm được miền Nam mà quý vị cán bộ Cộng Sản cũng có được cách “lý giải” tương tự thì thì Mai Thảo, Hoàng Anh Tuấn… đã không phải bỏ thân nơi đất lạ. Vũ Ðức Nghiêm cũng đã tránh được những giây phút bơ vơ, ngơ ngác, lạc lõng ở xứ người. Và Trúc Phương thì chắc chắn vẫn sẽ còn ở lại với chúng ta, vẫn có những đêm khắc khoải buồn vào hồn không tên, thay vì nằm chết cong queo trong đói lạnh – trên một manh chiếu rách – với tài sản duy nhất còn lại chỉ là một đôi dép nhựa.
Mọi cuộc cách mạng luôn luôn có cái giá riêng của nó. Riêng cái thứ cách mạng (thổ tả) của những người Cộng Sản Việt Nam thì đòi hỏi mọi người đều phải trả cái giá (hơi) quá mắc mà thành quả – xem ra – không có gì, ngoài tội ác
Lê Nguyễn Hiệp
03-23-2017, 09:38 AM
Người Việt ở Mỹ sau 42 năm. LNH đăng lại để mọi người có cái nhìn tông quát.
Làn sóng người đầu tiên rời Việt Nam vào mùa xuân năm 1975 gồm khoảng 125.000, đa số là gia đình quân nhân của Việt Nam Cộng hòa, dân thị thành, thành phần có học thức hoặc có công tác với quân đội Hoa Kỳ.
Giữa những năm 1981 và 2000, Hoa Kỳ tiếp nhận 531.310 người tị nạn từ Việt Nam.
Theo Điều tra Dân số Hoa Kỳ 2000, có 1.122.528 người tự nhận là thuần gốc Việt và 1.223.736 khi tính thêm các người Việt lai với các chủng tộc khác. Trong số đó, 447.032 người (39,8%) sống ở California và 134.961 (12,0%) sống ở Texas. Nơi người gốc Việt sống đông nhất bên ngoài nước Việt Nam là Quận Cam tại California, có 135.548 người Việt. Những công ty người Việt có ở khắp nơi tại Westminster và Garden Grove, còn được gọi là khu Sài Gòn Nhỏ (Little Saigon): tại Westminster họ chiếm 30,7% dân số và tại Garden Grove họ chiếm 21,4% dân số.
Người Mỹ gốc Việt (tiếng Anh: Vietnamese American) là những người định cư tại Hoa Kỳ có nguồn gốc dân tộc Việt. Với tổng dân số được ước tính là 1.642.950 trong năm 2007, họ chiếm trên một nửa dân số người Việt hải ngoại trên thế giới.
Khoảng chừng 160 ngàn người Việt sống bất hợp pháp ở Hoa Kỳ, đứng hạng thứ 10, chiếm 1% trong khoảng 11,4 triệu người ở lậu tại đây.
Người Mỹ gốc Việt
Bách khoa toàn thư mở Wikipedia
Người Mỹ gốc Việt (tiếng Anh: Vietnamese American) là những người định cư tại Hoa Kỳ có nguồn gốc dân tộc Việt. Với tổng dân số được ước tính là 1.642.950 trong năm 2007, họ chiếm trên một nửa dân số người Việt hải ngoại trên thế giới. Họ cũng là cộng đồng dân tộc gốc Á lớn thứ tư tại Hoa Kỳ, sau người Mỹ gốc Hoa, người Mỹ gốc Ấn, và người Mỹ gốc Philippines.
Phần lớn người Việt di cư đến Hoa Kỳ kể từ sau sự kiện 30 tháng 4 năm 1975, với những người nhập cư đầu tiên là những người tị nạn từ miền Nam Việt Nam được chính phủ Hoa Kỳ di tản. Tiếp theo là những thuyền nhân vượt biên ra nước ngoài bằng đường biển. Kể từ thập niên 1990, những người Việt định cư vào Hoa Kỳ chủ yếu là để đoàn tụ gia đình. Người Mỹ gốc Việt bắt đầu hòa nhập vào xã hội Hoa Kỳ và trở thành một cộng đồng dân tộc thiểu số đáng kể tại quốc gia này.
Lịch sử
Đợt thứ nhất
Lịch sử của người Mỹ gốc Việt chỉ mới diễn ra gần đây trong khoảng hai ba chục năm đổ lại. Trước 1975, những người Việt tại Mỹ là vợ hoặc con của những người lính Mỹ tham chiến tại Việt Nam hoặc là học sinh, thương gia đến định cư ở Mỹ, ước tính khoảng từ 15.000[2] đến 18.000 người.[3] Sau khi chính phủ Việt Nam Cộng hòa sụp đổ sau sự kiện 30 tháng 4 năm 1975, kết thúc Chiến tranh Việt Nam, làn sóng tị nạn đầu tiên bắt đầu. Vì lo sợ bị chính quyền mới trả thù, làn sóng người đầu tiên rời Việt Nam vào mùa xuân năm 1975 gồm khoảng 125.000, đa số là gia đình quân nhân của Việt Nam Cộng hòa, dân thị thành, thành phần có học thức hoặc có công tác với quân đội Hoa Kỳ. Họ được chính phủ Hoa Kỳ vận chuyển bằng máy bay đến những căn cứ tại Philippines và Guam, và sau đó được di chuyển đến những trung tâm tị nạn khắp nước Mỹ.[4]
Những người tị nạn này, lúc đầu không nhận được sự hoan nghênh của dân chúng Hoa Kỳ; một cuộc thăm dò ý kiến vào năm 1975 cho thấy chỉ có 36% người dân Hoa Kỳ chấp nhận việc nhập cư của người Việt. Tuy vậy, Tổng thống Gerald Ford và những viên chức khác ủng hộ họ một cách mạnh mẽ bằng việc thông qua Đạo luật Di trú và Người Tị nạn Đông Dương (Indochina Migration and Refugee Act) trong năm 1975, cho phép họ nhập cư đến Hoa Kỳ bằng một vị thế đặc biệt. Những người Việt tị nạn được bố trí định cư rải rác khắp nước để giảm thiểu tác động của họ đối với những cộng đồng địa phương và hạn chế sự hình thành những khu vực tập trung dân tộc thiểu số. Tuy thế, trong vài ba năm thì hầu hết người Việt tị nạn đã tái định cư tại California và Texas, khiến hai tiểu bang này có dân số người Mỹ gốc Việt cao hơn cả.
Ở trại Chaffee nơi tạm cư của người tỵ nạn năm 1975 có tấm bia ghi sự kiện này[5]:
“ Để tìm cuộc sống mới, 50.809 người tỵ nạn từ Đông Dương đã đến Trại Chaffee này từ 2 tháng 5 đến 20 tháng 12 năm 1975 ”
Đợt thứ hai
Năm 1976 bắt đầu làn sóng người Việt tị nạn thứ hai cho đến giữa thập niên 1980. Ngay sau khi thống nhất Việt Nam, chính quyền mới tập trung nhiều thành phần liên quan đến chính quyền Việt Nam Cộng hòa và đưa họ đi cải tạo qua lao động, lạ̀ tên gọi hình thức giam giữ trong những "trại học tập cải tạo". Những người trong trại được dạy chủ nghĩa Marx-Lenin trong từ vài ba tháng tới vài ba năm, phải lao động sản xuất để tự cấp tự túc lương thực thực phẩm. Nguyên nhân khác là chính sách chuyên chính vô sản của chính quyền Việt Nam do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo. Chính sách lúc đó giới hạn tối đa các quyền tự do kinh doanh của người dân, nền kinh tế bao cấp trở nên trì trệ gây ra tình trạng khốn khó cho dân chúng trong mọi mặt của đời sống.
Nguyên nhân quan trọng khác là Chiến tranh biên giới Tây Nam giữa Việt Nam và Khmer Đỏ, các tỉnh phía Nam giáp biên giới với Campuchia thường xuyên bị bắn phá, tập kích khiến nhiều thường dân thiệt mạng, những người dân khác trở nên lo ngại và di tản hàng loạt.
Hàng trăm ngàn người chấp nhận vượt biên trong những chiếc ghe nhỏ chật chội, cực kỳ nguy hiểm trước những cơn sóng gió bất thần của biển Đông. Nếu thoát được hải tặc Thái Lan, Campuchia, hay những cơn sóng lật úp thuyền, họ thường được đến những trại tị nạn ở Thái Lan, Singapore, Indonesia, Hồng Kông hoặc Philippines, hầu đợi đi định cư ở nước thứ ba. Quốc hội Hoa Kỳ thông qua Đạo luật Người Tị nạn năm 1980 (Refugee Act of 1980), giảm bớt những giới hạn việc nhập cư, trong khi nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam chấp nhận Chương trình Ra đi có Trật tự (Orderly Departure Program hay ODP) do Hoa Kỳ đề xuất, dưới sự điều khiển của Cao ủy Tị nạn Liên Hiệp Quốc (United Nations High Commissioner for Refugees) do áp lực của quốc tế và nhu cầu đoàn tụ của nhiều người dân có thân nhân đã sinh sống tại hải ngoại. Chương trình này cho phép một số người dân rời khỏi Việt Nam một cách hợp pháp để đoàn tụ gia đình và những đạo luật của Hoa Kỳ được thông qua cho phép con cái của những quân nhân Hoa Kỳ và những cựu tù nhân chính trị và gia đình họ cũng như gia đình những người có con lai Mỹ được định cư ở Hoa Kỳ. Giữa những năm 1981 và 2000, Hoa Kỳ tiếp nhận 531.310 người tị nạn từ Việt Nam.
Nhân khẩu
Theo Điều tra Dân số Hoa Kỳ 2000, có 1.122.528 người tự nhận là thuần gốc Việt và 1.223.736 khi tính thêm các người Việt lai với các chủng tộc khác. Trong số đó, 447.032 người (39,8%) sống ở California và 134.961 (12,0%) sống ở Texas. Nơi người gốc Việt sống đông nhất bên ngoài nước Việt Nam là Quận Cam tại California, có 135.548 người Việt. Những công ty người Việt có ở khắp nơi tại Westminster và Garden Grove, còn được gọi là khu Sài Gòn Nhỏ (Little Saigon): tại Westminster họ chiếm 30,7% dân số và tại Garden Grove họ chiếm 21,4% dân số.
Người Mỹ gốc Việt là một trong những nhóm người nhập cư mới nhất tại Hoa Kỳ, cho nên họ là nhóm có tỷ lệ người lai chủng tộc khác thấp nhất trong các nhóm người Mỹ gốc Á châu chính. Theo điều tra năm 2000, có đến 1.009.627 người 5 tuổi trở lên tự khai rằng họ nói tiếng Việt ở nhà, làm cho tiếng Việt đứng thứ 7 trong những ngôn ngữ phổ thông tại Hoa Kỳ.
Là người tị nạn, người Mỹ gốc Việt có một tỷ lệ nhập tịch khá cao, cao nhất trong các nhóm người gốc Á châu[7]. Trong năm 2007, 72,6% của những người sinh ngoài Hoa Kỳ là công dân, cộng thêm 37,5% số người sinh tại Hoa Kỳ dẫn đến tổng cộng 82,8% người Mỹ gốc Việt là công dân Mỹ[1].
Theo cuộc khảo sát năm 2007, người Mỹ gốc Việt có tỉ lệ 50,5% nữ và 49,5% nam, và tuổi trung bình là 34,5, so với 36,7 cho toàn bộ dân số Hoa Kỳ. Tỉ lệ tuổi tác cho người Mỹ gốc Việt là[1]:
Tuổi % người Mỹ gốc Việt % người Mỹ nói chung
< 5 8,1 6,9
5-17 19,2 17,7
18-24 8,7 9,9
25-34 14,9 13,3
35-44 18,4 14,4
45-54 13,0 16,4
55-64 9,5 10,9
65-74 5,1 6,4
> 75 2,9 6,1
Mỗi gia đình có trung bình 3,8 người, so với 3,2 người cho người Mỹ nói chung. Số tiền thu nhập cho mỗi đầu người Mỹ gốc Việt hàng năm là 20.074 đô la, thấp hơn con số 26.688 đô la cho mỗi người Mỹ.
Tính về trình độ học vấn, người Mỹ gốc Việt có tỉ lệ người chưa tốt nghiệp trung học (26,7%) cao hơn người Mỹ nói chung (15,5%) trong số những người trên 25 tuổi - bởi vì một lượng lớn người Việt khi đến Mỹ đã đến tuổi lao động và cộng thêm tiếng Anh thì không rành. Nhưng số người Mỹ gốc Việt có bằng cử nhân (19,1%) thì cao hơn người Mỹ nói chung (17,4%) - những người Việt này phần lớn là F2, sinh ra tại Mỹ, hoặc đến Mỹ khi còn nhỏ tuổi.
Tính tới năm 2012, số người Việt nhập cư chiếm 3% tổng số dân sinh ra ở ngoại quốc, mà là 40,8 triệu người. Số người Việt di cư vào năm 1980 là khoảng 231.000 tăng tới gần 1,3 triệu vào năm 2012, trở thành số dân cư sinh ở ngoại quốc đông hạng 6 ở Hoa Kỳ, hạng 4 so với dân từ Á Châu, sau Ấn Độ, Philippines và Trung Quốc. Khoảng chừng 160 ngàn người Việt sống bất hợp pháp ở Hoa Kỳ, đứng hạng thứ 10, chiếm 1% trong khoảng 11,4 triệu người ở lậu tại đây.[4]
(còn tiếp)
Lê Nguyễn Hiệp
03-24-2017, 07:53 AM
Cũng vì sự vận động của cộng đồng gốc Việt, ngày 12 Tháng Tám năm 2009 Hội đồng thành phố Westminster, CA thông qua nghị quyết 4257 công nhận ngày Thứ Bảy cuối cùng mỗi Tháng Tư sẽ là "Ngày Thuyền nhân Việt Nam".[30] Ở cấp tiểu bang thì California thông qua nghị quyết ACR-40 công bố Tháng Tư 2011 là tháng của người Mỹ gốc Việt với 6 điểm ghi nhận:[31]
1. Hành trình tỵ nạn của người Việt từ năm 1975
2. Hội nhập và đóng góp giá trị của cộng đồng
3. Nỗ lực tranh đấu vì lý tưởng tự do
4. Coi lá cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng của cộng đồng người Mỹ gốc Việt
5. Công nhận tuần lễ 24-30 Tháng Tư là "Tuần tưởng niệm Tháng Tư Ðen"
6. Công nhận Tháng Tư, 2011 là tháng tuyên dương cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại California.
Chính trị
Theo một cuộc nghiên cứu năm 2008 của Học viện Manhattan, người Mỹ gốc Việt là một trong những nhóm người nhập cư có chỉ số hội nhập cao nhất tại Hoa Kỳ.[8] Trong khi chỉ số hội nhập về văn hóa và kinh tế không có gì đặc biệt khi so với các nhóm khác (có thể vì sự khác biệt ngôn ngữ giữa tiếng Anh và tiếng Việt), chỉ số hội nhập về quyền công dân là cao nhất trong các nhóm người nhập cư đáng kể.[8] Người Mỹ gốc Việt là những người tị nạn chính trị, xem việc về lại Việt Nam là việc bất khả thi, nên tham gia các hoạt động chính trị tại Hoa Kỳ với tỷ lệ rất cao.[8]
Lập trường chống cộng
Là những người tị nạn chống cộng sản, nhiều người Mỹ gốc Việt có quan điểm chống cộng mãnh liệt. Trong một cuộc thăm dò ý kiến cho tờ báo Orange County Register năm 2000, 71% người trả lời là việc đấu tranh chống cộng là việc "ưu tiên hàng đầu" hay "rất quan trọng" và 77% coi trọng việc thúc đẩy chính phủ Việt Nam cải thiện chính sách nhân quyền.[9] Người Mỹ gốc Việt thường xuyên biểu tình chống chính phủ Việt Nam, lên án tình trạng nhân quyền tại Việt Nam, và biểu tình chống đối những cá nhân hay đoàn thể mà họ cho rằng ủng hộ chính quyền Việt Nam[10]
Một thí dụ cụ thể là vào năm 1999, một cuộc biểu tình rầm rộ nhằm chống một người làm nghề cho thuê băng video tại Westminster tên là Trần Trường khi ông này treo cờ của CHXHCN và một bức hình của xxx. Số người biểu tình lên đến 15.000 người trong một đêm,[11] gây nên tranh cãi về vấn đề tự do ngôn luận tại Hoa Kỳ.
Trước kia những đảng viên Dân chủ ít được người Mỹ gốc Việt ủng hộ vì họ được xem là khuynh tả hơn, nhưng gần đây họ được nhìn bằng ánh mắt thiện chí hơn bởi thế hệ thứ hai, giới trẻ hay những người có thu nhập kém hơn.[12] Tuy nhiên, Đảng Cộng hòa vẫn giành số người ủng hộ áp đảo: tại Quận Cam số người Mỹ gốc Việt ghi danh theo Đảng Cộng hòa cao gấp đôi số người ghi danh theo Đảng Dân chủ, với tỉ lệ là 55% và 22%,[13] và một cuộc thăm dò ý kiến toàn quốc cho thấy trong năm 2008 tỷ lệ người Mỹ gốc Việt theo đảng Cộng hòa là 29% so với 22% cho đảng Dân chủ.[14] Trong cuộc bầu cử tổng thống Hoa Kỳ năm 2004, 72% cử tri người Mỹ gốc Việt bỏ phiếu cho ứng cử viên Cộng hòa đương nhiệm George W. Bush trong khi chỉ 28% bỏ phiếu cho ứng cử viên Dân chủ John Kerry.[15] Trong một cuộc thăm dò ý kiến cho cuộc bầu cử tổng thống năm 2008, 2/3 trong số các cử tri Mỹ gốc Việt đã chọn ứng cử viên có ý định bầu cho ứng cử viên Cộng hòa John McCain.[14]
Gần đây, nhiều nhóm người Mỹ gốc Việt đã vận động trong Chiến dịch Cờ Vàng thành công ở một số thành phố và tiểu bang với mục đích dùng lá cờ vàng ba sọc đỏ của Việt Nam Cộng hòa làm biểu tượng đại diện cho cộng đồng người Việt tại địa phương. Tháng 8 năm 2006, chính phủ tiểu bang California và Ohio đã thông qua đạo luật coi lá cờ này là biểu tượng cho người gốc Việt ở địa phương. Chính phủ Việt Nam phản đối việc này và đây là một trong những điểm gây ra bất đồng trong quan hệ Việt-Mỹ.
Đầu năm 2012, hơn 150.000 người Mỹ gốc Việt đã tham gia một chiến dịch ký thỉnh nguyện thư khiến Bộ Ngoại giao Mỹ chú ý. Kết quả của cuộc vận động nhân quyền lớn nhất từ trước đến nay của cộng đồng người Mỹ gốc Việt là chính phủ Hoa Kỳ phái Thứ trưởng Ngoại giao là Michael Posner mở cuộc tiếp đón 165 người vào ngày 5 tháng 3 và cam kết sẽ tiếp tục đưa vấn đề nhân quyền trong vòng đối thoại với chính phủ Việt Nam. Công văn hồi âm ghi nhận rằng: Trong khi chúng tôi tiếp tục các cuộc đối thoại với phía Việt Nam, chúng tôi đặc biệt ý thức rất rõ lập trường của cộng đồng người Việt tại Mỹ.[16] Posner còn nhấn mạnh chính phủ Hoa Kỳ muốn tiếp tục trao đổi ý kiến với cộng đồng người Mỹ gốc Việt.[17][18]
Vận động tham chính
Nhiều người Mỹ gốc Việt đã tham gia vào các hoạt động chính trị tại địa phương và được bầu hay bổ nhiệm vào các chức vụ như Đinh Đồng Phụng Việt, trợ lý Bộ trưởng Tư pháp dưới chính phủ của Tổng thống George W. Bush; Cao Quang Ánh, dân biểu liên bang; Trần Thái Văn, dân biểu tiểu bang California; Janet Nguyễn, giám sát viên Quận Cam; Madison Nguyễn, thành viên hội đồng thành phố San Jose, v.v. Phần lớn các vận động chính trị của cộng đồng người Mỹ gốc Việt qua các cơ quan công quyền vẫn còn lấy chủ nghĩa chống Cộng làm trọng tâm. Đáng kể là chuỗi biểu tình 52 ngày phản đối việc một người gốc Việt (ông Trần Trường) treo cờ đỏ sao vàng và hình của xxx đầu năm 1999 lôi kéo 15.000 người xuống đường. Sau cuộc tổng tuyển cử năm 2008, thành phố Westminster trở thành thành phố đầu tiên có đa số thành viên trong hội đồng thành phố là người gốc Việt[19].
Năm 2003, Tượng đài Chiến sĩ Việt Mỹ (Vietnam War Memorial) đã được xây dựng tại Westminster để tưởng niệm các chiến sĩ Việt Nam Cộng hòa và Hoa Kỳ đã hy sinh trong Chiến tranh Việt Nam.
Tháng 5 năm 2004, hội đồng thành phố Garden Grove, tiểu bang California nhất thể bỏ phiếu thành lập khu vực "cấm những người cộng sản" (No Communist zone) với chủ ý ngăn không cho các phái đoàn nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam công du vào vùng Little Saigon. Nếu muốn vào, luật thành phố đòi hỏi phái đoàn phải báo trước 14 ngày để cảnh sát lo an ninh, nhưng đây cũng sẽ là thời gian để cộng đồng địa phương tổ chức biểu tình chống phái đoàn.[20]
Trong những tháng sau Bão Katrina, cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại New Orleans, một trong những nhóm người đầu tiên trở lại thành phố, đã vận động chống đối việc thiết lập một bãi rác để chứa các mãnh vụn gần nơi cộng đồng sinh sống.[21] Sau nhiều tháng giằng co, bãi rác được đóng cửa, và cộng đồng người Việt xem đây là một chiến thắng, và cộng đồng người Mỹ gốc Việt trở thành một thế lực chính trị tại đây.[22][23] Năm 2008, luật sư Joseph Cao Quang Ánh, một nhà hoạt động trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại New Orleans, thắng cử ghế dân biểu thứ hai của Louisiana trong Hạ viện, trở thành người Mỹ gốc Việt đầu tiên được bầu vào Quốc hội Hoa Kỳ.[24]
Kinh tế
Theo điều tra năm 2007, 64,9% người Mỹ gốc Việt lớn tuổi hơn 16 có thể tham gia lực lượng lao động, với tỷ lệ thất nghiệp là 5,4%, thấp hơn so với tỷ lệ thất nghiệp của người Mỹ nói chung là 6,3%.[1] 59,3% phụ nữ đủ tuổi tham gia lực lượng lao động, với tỷ lệ thất nghiệp là 4,9%.
31,5% người Mỹ gốc Việt làm nghề quản trị, nghề chuyên nghiệp, hay các công việc liên quan, thấp hơn tỷ lệ 34,6% cho người Mỹ nói chung. 24,9% theo ngành phục vụ, cao hơn người Mỹ nói chung là 16,7%. 18,4% làm việc công việc sản xuất hay vận tải, 18,4% làm việc văn phòng hay buôn bán, 6,1% theo ngành xây dựng, duy trì, hay sửa chữa, và 0,4% theo nông nghiệp, ngư nghiệp, hay lâm nghiệp.[1] 82% người Mỹ gốc Việt làm cho các hãng tư nhân, 9,2% làm việc cho nhà nước, và 8,5% tự làm việc cho mình.
Mỗi gia đình có thu nhập điểm giữa là 59.831 USD, thấp hơn so với thu nhập một gia đình người Mỹ là 61.173 USD. Mỗi gia đình người Mỹ gốc Việt có trung bình 3,8 người, cao hơn số trung bình cho người Mỹ nói chung là 3,2 người. Bình quân mỗi người có thu nhập là 22.074, thấp hơn so với người Mỹ nói chung.[1]13,1% người Mỹ gốc Việt được xem là có lợi tức thấp.
67,3% người Mỹ gốc Việt sống tại nhà do họ sở hữu, trong khi 32,7% sống trong nhà họ thuê.
Tại một số lĩnh vực, người Việt chiếm lĩnh thị trường. Khoảng 80% thợ móng ở California và 43% toàn quốc là người Mỹ gốc Việt.[25] Tại vùng vịnh Mexico, người Mỹ gốc Việt chiếm từ 1/3 đến một nửa các công việc ngư nghiệp.[26] Vụ tràn dầu Deepwater Horizon năm 2010 đã ảnh hưởng tiêu cực nghiêm trọng đối với các ngư dân gốc Việt tại đây.
Theo nghiên cứu năm 2013 của Trường Đại học Brown khi so sánh sáu nhóm di dân gốc Á châu (Hoa, Ấn, Phi, Nhật, Hàn và Việt) thì người gốc Việt có thu nhập thấp nhất. Ấn Độ và Nhật Bản là hai nhóm di dân thành đạt nhất tại Mỹ, trong khi người nhập cư Việt Nam có tỷ lệ thất nghiệp cao nhất so với năm nhóm kia và cũng là cộng đồng có lợi tức và học vấn thấp hơn cả.[27]
Văn hóa và tôn giáo
Những sinh hoạt cộng đồng nhằm góp phần lưu giữ gốc Việt và văn hóa Việt được tổ chức thường xuyên; như giải Phượng Hoàng được tổ chức hàng năm để tuyển lựa tài năng cổ nhạc.[28] Và những trung tâm dạy Việt ngữ được mở ra khắp nơi. Tính đến năm 2008, chỉ riêng ở vùng Nam California, có tới hơn 80 trung tâm Việt Ngữ, đang tiếp nhận khoảng 17.000 học sinh theo học.[29]
Cũng vì sự vận động của cộng đồng gốc Việt, ngày 12 Tháng Tám năm 2009 Hội đồng thành phố Westminster, CA thông qua nghị quyết 4257 công nhận ngày Thứ Bảy cuối cùng mỗi Tháng Tư sẽ là "Ngày Thuyền nhân Việt Nam".[30] Ở cấp tiểu bang thì California thông qua nghị quyết ACR-40 công bố Tháng Tư 2011 là tháng của người Mỹ gốc Việt với 6 điểm ghi nhận:[31]
1. Hành trình tỵ nạn của người Việt từ năm 1975
2. Hội nhập và đóng góp giá trị của cộng đồng
3. Nỗ lực tranh đấu vì lý tưởng tự do
4. Coi lá cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng của cộng đồng người Mỹ gốc Việt
5. Công nhận tuần lễ 24-30 Tháng Tư là "Tuần tưởng niệm Tháng Tư Ðen"
6. Công nhận Tháng Tư, 2011 là tháng tuyên dương cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại California.
Sinh hoạt các tôn giáo cũng phong phú và đa dạng, nhiều chùa Phật giáo và giáo xứ Công giáo được xây dựng khắp nơi. Từ năm 1978, Đại hội Thánh Mẫu của người Công giáo tổ chức hàng năm vào mùa hè tại Carthage, Missouri quy tụ khoảng 60 hay 70 ngàn người hành hương mỗi kỳ [32].
Sinh hoạt cộng đồng
Người Việt tại Mỹ thường sống quây quần và có những sinh hoạt cộng đồng thường xuyên. Nhiều đoàn thể, hội ái hữu, hội đồng hương,.... và các tổ chức Hướng đạo Việt Nam, Gia đình Phật tử, Thiếu nhi Thánh Thể được thành lập khắp nơi.
Hàng năm, vào ngày Tết Nguyên Đán, đều có các cuộc diễn hành tết của cộng đổng người Việt tại khắp nơi, lớn nhất là tại San Jose do Hội Diễn hành Xuân (Vietnamese Spring Festival) tổ chức, với sự kết hợp của nhiều hội đoàn, tổ chức. Tại Garden Grove, trường Bolsa Grande High School hiện nay là địa điểm tổ chức Hội Tết Việt Nam hằng năm, với hàng trăm ngàn người tham dự, và do Tổng hội Sinh viên Việt Nam Nam Cali (UVSA) tổ chức liên tục từ năm 1982 đến nay[33]. Từ năm 2003, Đại hội Điện ảnh Việt Nam Quốc tế (Vietnamese International Film Festival - ViFF) là một đại hội điện ảnh diễn ra hai năm một lần tại Đại học California tại Irvine và nhiều địa điểm quanh vùng Little Saigon của Quận Cam.
Công dân Việt Nam ở Mỹ
Du học sinh
Bản thông cáo báo chí của Ðại Sứ Quán Hoa Kỳ hôm 15 tháng 11, 2016, lấy từ thống kê của Open Doors, hiện đang có 21,403 du học sinh Việt Nam theo học ở Hoa Kỳ, con số này đưa Việt Nam vươn lên vị trí thứ 6 trong số các quốc gia đứng đầu về du học sinh theo học tại Hoa Kỳ, so với vị trí thứ 9 của năm 2015, gia tăng đến 14.3% so với năm 2015.[34]
(còn tiếp)
Lê Nguyễn Hiệp
03-24-2017, 11:54 AM
Thầy XXG giầu có mới dám mua nhà ở San Francisco. :z67:
Kết quả nghiên cứu cho thấy San Francisco là nơi có giá nhà trung bình cao nhất nước Mỹ với con số $837,500. Mức lương hay lợi tức cần có để mua một căn nhà tại San Francisco là $160,589.84, và mức lãi xuất 30 năm là 4.10%.
Ba thành phố ở California đòi hỏi lợi tức cao nhất nước Mỹ để mua nhà
SAN FRANCISCO, California (NV) –Hầu như tất cả mọi người đều biết rằng San Francisco là một trong những nơi có mức sinh sống, kể cả tiền nhà, đắt đỏ nhất ở Mỹ, nhưng còn các thành phố khác trong tiểu bang này thì sao?
Theo bản tin của tờ San Francisco Chronicle thì kết quả một cuộc nghiên cứu mới đây thì có ba thành phố ở California, kể cả San Francisco, được coi là nơi ở mắc nhất so với các thành phố khác, ngay với cả New York—khi so sánh về giá nhà trung bình và số lợi tức người mua cần phải có để có thể trả tiền nhà mỗi tháng.
Công ty nghiên cứu về vay tiền mua nhà HSH.com xem xét giá nhà trung bình ở các thành phố lớn ở Mỹ cũng như mức lãi xuất tiền vay mua nhà thời hạn 30 năm và số lợi tức cần có để mua một căn nhà trong các thành phố này.
Kết quả nghiên cứu cho thấy San Francisco là nơi có giá nhà trung bình cao nhất nước Mỹ với con số $837,500. Mức lương hay lợi tức cần có để mua một căn nhà tại San Francisco là $160,589.84, và mức lãi xuất 30 năm là 4.10%.
Nhưng vị trí thứ nhì không thuộc
Trong khi đó, giá nhà trung bình trên cả nước Mỹ là $235,000 và mức lương cần có là $51,962.53.
http://www.nguoi-viet.com/hoa-ky/ba-thanh-pho-o-california-doi-hoi-loi-tuc-cao-nhat-nuoc-de-mua-nha/
Lê Nguyễn Hiệp
03-25-2017, 09:10 AM
Xin cho hỏi ACE ở San Jose, bây giờ khu vực có đông người Việt buôn bán gọi là gì?
tại san jose. Sau nhiều cuộc biểu tình, hội đồng thành phố San Jose vào ngày 4 tháng 3 năm 2008 bầu 10-1 hủy quyết định chọn tên "Saigon Business District" trong một cuộc họp dài với hàng ngàn người tham gia. Tuy nhiên, hội đồng thành phố vẫn chưa chọn tên "Little Saigon" cho khu vực này.
******
Little Saigon
Little Saigon (hay Tiểu Sài Gòn, Sài Gòn nhỏ) thường chỉ những khu vực có nhiều người Việt sinh sống bên ngoài lãnh thổ Việt Nam, nhất là tại Hoa Kỳ và Úc. Ban đầu đa số là người Sài Gòn. Các khu Little Saigon lớn có mặt trong thành phố Westminster, Garden Grove, San Jose, California và Houston, Texas. Westminster và Garden Grove nằm trong khu vực Quận Cam, California, nơi được mệnh danh là "thủ đô người Việt tị nạn"[1][2]. Những khu Little Saigon được hình thành từ những làn sóng tị nạn diễn ra sau khi Chiến tranh Việt Nam kết thúc, sau sự kiện 30 tháng 4 năm 1975.
Tại Hoa Kỳ
Tại Quận Cam
Khu Phước Lộc Thọ (Asian Garden Mall), thương xá lớn trong khu phố người Việt tại quận Cam, Tết 2008
Khu Little Saigon lâu đời nhất, lớn nhất nằm tại hai thành phố Westminster và Garden Grove, Quận Cam, nơi người Việt chiếm 30,7% và 21,4% dân số theo điều tra dân số năm 2000 (tổng cộng trên 125.000 người).
Lịch sử
Trước kia, Westminster cũng như các thành phố gần đó là những vùng đất đai trồng trọt lớn. Từ năm 1975, người Việt tỵ nạn đầu tiên đến đây từ trại Pendleton, nằm cách Westminster 50 dặm về hướng Nam và từ các tiểu bang khác như Pennsylvania, Arkansas, Florida. Từ năm 1978, Đại lộ Bolsa trở thành khu trung tâm của Little Saigon nhờ các cơ sở thương mại do những người Việt đầu tiên lập nên, trong đó có chợ Hòa Bình, nhà sách Tú Quỳnh, và nhà hàng Thành Mỹ là những bảng hiệu đầu tiên.[2] Cùng năm, Nhật báo Người Việt đã được phát hành tại thành phố Garden Grove. Những người tị nạn người Việt sau này cũng đến đó để lập nghiệp, họ mua lại các cơ sở thương mại của người địa phương và lập nên một số khu phố thương mại. Về sau cộng đồng người Việt tràn ra những thành phố lân cận như Garden Grove, Stanton, Fountain Valley, Anaheim và Santa Ana.
Năm 1986, Ủy ban Phát triển Little Saigon có 46 thành viên, đã được 18 vị dân biểu và nghị sĩ tiểu bang giúp đỡ để đưa đề nghị thành lập Đặc khu Tiểu Sài Gòn lên thống đốc tiểu bang. Ngày 1 tháng 6 năm 1986, trước Quốc hội tiểu bang, Thống đốc George Deukmejian đã chấp thuận đề nghị này.
Ngày 17 tháng 6 năm 1986, thị trưởng Westminster Chuck Smith đã làm lễ ra mắt Đặc khu Little Saigon trước thương xá Phước Lộc Thọ. Buổi lễ được đặt dưới sự chủ toạ của thống đốc tiểu bang và có sự hiện diện của đông đảo người Việt Nam trong vùng. Sau đó, các bảng chỉ đường được đặt trên xa lộ Garden Grove (Freeway 22) quanh vùng để chỉ đường đến Little Saigon.
Bố trí và các dịch vụ
Little Saigon tại Quận Cam là một vùng rộng lớn, với nhiều khu thương xá của người Việt và người Hoa, nằm phía Tây của Disneyland, giữa xa lộ California 22 và xa lộ Liên bang 405.
Ngoài các trụ sở thương mại còn có siêu thị và nhà hàng bán thực phẩm các món ăn Việt Nam và Á châu như cơm tấm, phở, bánh mì, bánh cuốn. Ngoài ra là các dịch vụ y tế, luật pháp, tập trung không ít bác sĩ, nha sĩ, luật sư, kế toán lập văn phòng tại đây để phục vụ thân chủ đồng hương.
Truyền thông
Little Saigon, đặc biệt là Westminster, thường được xem là trung tâm của ngành truyền thông Việt ngữ tại hải ngoại. Ngành âm nhạc tại đây được xem là đồ sộ hơn gấp mấy lần so với ngành âm nhạc tại Việt Nam[3]. Hầu hết các chương trình ca nhạc hải ngoại đều được phát hành tại đây, trong đó có Paris by Night, trung tâm Asia, trung tâm Vân Sơn, v.v. Vì thế, rất nhiều ca sĩ, nhạc sĩ hải ngoại cư ngụ tại khu vực này.
Có hai đài phát thanh phát sóng tiếng Việt 24 giờ mỗi ngày là Little Saigon Radio (trên KVNR 1480 AM) và Radio Bolsa (KALI 106.3 FM). Một đài khác thỉnh thoảng có chương trình tiếng Việt (KXMX-AM 1190). Nội dung phát sóng bao gồm tin tức, thời sự, âm nhạc, talk show, tôn giáo, đọc truyện, v.v. Chương trình Việt ngữ của đài BBC và RFI được tiếp vận trực tiếp trên những đài này, mỗi ngày hai lần. Gần đây đài Little Saigon Radio cũng có nỗ lực phát thanh về Việt Nam.
Có 4 đài truyền hình phát sóng suốt ngày bằng Việt ngữ tại miền nam California. Hai đài truyền hình vệ tinh, Saigon Broadcasting Television Network và Hồn Việt TV cũng có trụ sở tại đây và có thể xem được trên toàn lãnh thổ Hoa Kỳ.
Tại đây có hàng chục tờ báo tiếng Việt được bán bên cạnh các báo tiếng Anh, có tiếng nhất trong số đó là Báo Người Việt. Những tờ nhật báo lớn khác có thể nói đến là Việt Báo, Viễn Đông, v.v. Nhiều tuần báo, nguyệt san và báo phục vụ giới trẻ cũng được phát hành như Việt Tide (song ngữ) và Người Việt 2 (bằng tiếng Anh).
Chính trị
Little Saigon là một địa phương chống cộng mãnh liệt. Sự kiện Trần Trường đầu năm 1999 được xem là điểm mốc quan trọng trong hoạt động chính trị của người Việt tại Little Saigon nói riêng và Hoa Kỳ nói chung. Sự kiện xảy ra sau khi một người làm nghề cho thuê băng video tên là Trần Văn Trường treo cờ đỏ sao vàng và hình xxx trên cửa tiệm. Sau khi ông không được chú ý, ông đã gửi fax đến một số cơ quan truyền thông cộng đồng để loan báo về hành động của mình.[4][5] Trong gần hai tháng sau đó, hàng nghìn người Việt biểu tình hằng ngày phản đối ông Trường và chính phủ Việt Nam, với điểm cao là một cuộc thắp nến được tổ chức bởi các đoàn thể sinh viên Mỹ gốc Việt, với sự tham dự của hơn 15.000 người, và được báo chí toàn quốc và quốc tế theo dõi. Sự việc kết thúc sau khi ông Trường bị kết án cho thuê băng lậu, và bị buộc phải đóng cửa tiệm. Sự kiện đã đưa ra nhiều vấn đề về tự do ngôn luận tại Hoa Kỳ, một số người ra đại diện làm trung gian với báo chí để phát biểu quan điểm của những người biểu tình. Nhiều người lãnh đạo trong cuộc biểu tình cảm thấy tự tin hơn và bắt đầu tham gia chính trường và vận động cộng đồng như trong Chiến dịch Cờ Vàng.
Người Mỹ gốc Việt, dựa vào số đông, đã và đang nắm giữ quyền lực chính trị đáng kể tại hai thành phố Westminster và Garden Grove.[6] Nhiều người tham gia vào các hoạt động chính trị tại địa phương và được bầu vào các chức vụ công. Ví dụ như Janet Nguyễn, vào năm 2007 trở thành người Mỹ gốc Việt đầu tiên lên làm giám sát viên quận trên toàn quốc. Ông Trần Thái Văn đắc cử dân biểu tiểu bang California từ năm 2004 và trở thành người Mỹ gốc Việt đầu tiên được bầu vào ngành lập pháp tiểu bang.
Sinh hoạt cộng đồng
Năm 2003, Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ (tiếng Anh: Vietnam War Memorial) đã được xây dựng tại Westminster để tưởng niệm những người lính Việt Nam Cộng Hòa và Hoa Kỳ đã hy sinh trong Chiến tranh Việt Nam hồi thế kỷ trước.
Ngày 12 Tháng Tám năm 2009 Hội đồng thành phố Westminster, CA lại thông qua nghị quyết 4257 công nhận ngày Thứ Bảy cuối cùng mỗi Tháng Tư sẽ là "Ngày Thuyền nhân Việt Nam".[7]
Trường Bolsa Grande High School tại Garden Grove là nơi tổ chức Hội Tết Việt Nam hàng năm do Tổng hội sinh viên Việt Nam Nam Cali UVSA tổ chức cho hàng trăm ngàn người tham dự. Hàng năm, từ năm 1997, vào ngày Tết Nguyên Đán, Little Saigon tại San Jose cũng có cuộc diễn hành Tết hoành tráng do Hội Diễn Hành Tết (Vietnamese Spring Festival, VSF) tổ chức, với sự kết hợp của nhiều hội đoàn, tổ chức. Từ năm 2003, Đại hội Điện ảnh Việt Nam Quốc tế (Vietnamese International Film Festival hay ViFF) là một đại hội điện ảnh diễn ra hai năm một lần tại Đại học California tại Irvine và nhiều địa điểm quanh vùng Little Saigon của Quận Cam, California, Mỹ.
Tại San Jose
Với dân số người Mỹ gốc Việt gần 100.000 người, thành phố San Jose, California là thành phố có số đông người Việt nhất tại Hoa Kỳ. Tuy nhiên, cơ sở thương mại của người Việt nằm rải rác trên San Jose, không có tập trung như tại Westminster. Năm 2000, thương xá Grand Century Mall được thành lập tại đường Storey, trở thành một trọng tâm của người Việt tại San Jose.[8]
Năm 2007, nghị viên Madison Nguyen đề nghị hội đồng thành phố chính thức công nhận một khu thương mại người Việt. Nhiều tên cho khu vực này được đề xuất. Đa số người Việt ủng hộ tên "Little Saigon", trong khi một số cơ sở thương mại trong khu này cho rằng tên này có sắc thái quá chính trị bài cộng sản, và đề xuất tên "Vietnamese Business District" (Khu thương mại Việt Nam). Những người gốc Việt phản đối mạnh mẽ tên "Vietnamese Business District" vì họ cho rằng tên này sẽ vinh danh chính phủ cộng sản Việt Nam hiện nay và không nhìn nhận các đóng góp của những người tị nạn chống cộng. Ngày 20 tháng 11 năm 2007, hội đồng thành phố San Jose chính thức bầu chọn tên "Saigon Business District" (Khu thương mại Saigon) với số phiếu ủng hộ 8-3 sau một phiên họp dài 6 tiếng đồng hồ, với trên 800 người ủng hộ tên Little Saigon tham gia cuộc họp.
Lựa chọn này làm phẫn nộ rất nhiều người Mỹ gốc Việt vì họ cho rằng hội đồng thành phố đã bất chấp ý dân. Trên 2000 người biểu tình phản đối trước tòa thị chính, kêu gọi hội đồng thành phố xét lại. Madison Nguyen, một trong những nghị viên bỏ phiếu ủng hộ tên "Saigon Business District", trở thành một mục tiêu chỉ trích của cộng đồng. Một số người kêu gọi cô từ chức và đang vận động bãi miễn Madison Nguyen. Sau nhiều cuộc biểu tình, hội đồng thành phố San Jose vào ngày 4 tháng 3 năm 2008 bầu 10-1 hủy quyết định chọn tên "Saigon Business District" trong một cuộc họp dài với hàng ngàn người tham gia. Tuy nhiên, hội đồng thành phố vẫn chưa chọn tên "Little Saigon" cho khu vực này.
Tại San Francisco
Kể từ đầu năm 2004 thành phố San Francisco đã chính thức thành lập khu "Little Saigon" trên đường Larkin giữa hai ngã tư đường Eddy và O'Farrell. Ở đây tập trung khoảng 2.000 người Việt trong tổng số 13.000 người Việt trên toàn thành phố. Hơn 80% các cơ sở buôn bán ở đây là của người Việt. Chính quyền đã thiết lập bảng chỉ dẫn trên đường và còn có kế hoạch xây cổng chào đón du khách tương tự như loại cổng dựng ở phố Tàu và phố Nhật San Francisco.
Tại Houston, Texas
Ngày 2 tháng 5 năm 2004, chính quyền địa phương đã chính thức đặt tên "Little Saigon" cho khu vực Midtown, với nhiều cơ sở thương mại của người Việt, nằm cạnh khu Downtown ở trung tâm thành phố Houston. Một trung tâm thương mại khác của người Việt là khu vực mới phát triển quanh Đại lộ Bellaire, phía Tây Nam thành phố.
Tại Louisiana
là nơi có nhiều người Việt Nam, nhiều người trước đây là ngư dân đánh cá. New Orleans có một số khu vực có tập trung các doanh nghiệp Việt-Mỹ. Lớn nhất trong số các cộng đồng này nằm xung quanh Village de L'Est, trong đó bao gồm khu dân cư và các tổ chức thương mại cũng như cơ sở tôn giáo như giáo xứ Mary Queen của Giáo hội Công giáo Việt Nam, Chùa Vạn Hạnh của Phật giáo, và Nhà hàng bánh nướng Đông Phương.
Có một khu vực doanh nghiệp Việt Nam ở thủ phủ Baton Rouge, nằm gần khối 12.000 Đại lộ Florida Blvd (Hwy 190), trong đó bao gồm các nhà hàng, cửa hàng tạp hóa, và các doanh nghiệp khác nhau.
Năm 2008, Joseph Cao đã làm nên lịch sử sau khi được bầu vào Quốc hội Hoa Kỳ tại khu vực thứ 2 thường thiên về Đảng Dân chủ của bang Louisiana, bao gồm hầu hết New Orleans.
Tại Philadelphia
Một trong những khu phố Việt lớn nhất ở Philadelphia tập trung vào các giao điểm của đường Eighth Street và Washington Avenue ở Nam Philadelphia,[9] là "một trong những quần thể lớn nhất của người Việt Nam trên bờ biển phía đông"
Hết
nguồn:
https://vi.wikipedia.org/wiki/Little_Saigon
Chắc nhìn thây XXG đẹp lão nên ngó chiêm ngưỡng! hahaha!!! :) biết đâu tình cho không biếu không :8:
Ừ! thiệt tình! Nhớ lại cái cảm giác bị gọi bằng chú lúc vừa qua tuổi 50, cảm thấy nó đau lòng làm sao ấy. Mãi mấy năm sau mới quen.
Có tin vui giữa giờ tiệt vọng nè anh Hiệp.
https://thewest.com.au/news/wa/pill-to-reverse-ageing-just-three-years-away-ng-b88424326z
http://news.harvard.edu/gazette/story/2017/03/harvard-scientists-pinpoint-critical-step-in-dna-repair-cellular-aging/
Ráng chờ 3 năm nữa đi. May ra sẽ hết đau.
Lê Nguyễn Hiệp
03-26-2017, 09:24 AM
Có tin vui giữa giờ tiệt vọng nè anh Hiệp.
https://thewest.com.au/news/wa/pill-to-reverse-ageing-just-three-years-away-ng-b88424326z
http://news.harvard.edu/gazette/story/2017/03/harvard-scientists-pinpoint-critical-step-in-dna-repair-cellular-aging/
Ráng chờ 3 năm nữa đi. May ra sẽ hết đau.
Cám ơn anh Tư nhe!
May ra hết đau? giờ thì quen rồi, "thành ra thú đau thương" :)
Lê Nguyễn Hiệp
03-27-2017, 09:26 AM
và vừa lo sợ cướp nữa bác ạ. Không nên.
bác Tôm,
người khách đầu tiên là gia đình ông em vợ, gia đình 4 người sẽ ở phòng trống trên lầu.
Được ở free
Được ăn uống free
:z45:
Lê Nguyễn Hiệp
03-28-2017, 09:21 PM
Nhìn rắn chui lên từ lỗ nẻ thấy phát sợ
http://i.imgur.com/1f8gZSa.jpg
chúng chui lên từ dưới sàn nhà
http://i.imgur.com/pNBtsR1.jpg
RaginCajun
03-29-2017, 05:54 AM
Đang ngồi relax đọc ngay trúng bài này làm hết hồn vội nhìn xuống coi có gì không :p. Bác đừng nói là chuyện này xảy ra trong nhà bác nha. Thật sự là khó hiểu, làm sao rắn có thể vào trong đường ống đó được?
Lê Nguyễn Hiệp
03-29-2017, 09:00 AM
Đang ngồi relax đọc ngay trúng bài này làm hết hồn vội nhìn xuống coi có gì không :p. Bác đừng nói là chuyện này xảy ra trong nhà bác nha. Thật sự là khó hiểu, làm sao rắn có thể vào trong đường ống đó được?
Nó có thể vào theo đường ống thông hơi trên trần nhà, rộng khoảng 1,5 inches, vì toilet có ống thông hơi lên trần nhà.
Nó cũng có thể bò vào theo đường ống chính, vì độ rộng của ống là 3 inches.
Texas hay Arizone nổi tiếng nhiều rắn.
RaginCajun
03-29-2017, 09:58 AM
Nó có thể vào theo đường ống thông hơi trên trần nhà, rộng khoảng 1,5 inches, vì toilet có ống thông hơi lên trần nhà.
Nó cũng có thể bò vào theo đường ống chính, vì độ rộng của ống là 3 inches.
Texas hay Arizone nổi tiếng nhiều rắn.
Rắn chắc là không thích đi đường trên nóc nhà rồi, trừ khi nó bị ai rượt phải chạy thục mạng lên đó. Đường ống chính dơ lắm, tụi rắn chắc không thích :). Bác chụp tấm hình đó thì có nghĩa là chuyện có thể xảy ra. Tớ cũng phải nên để ý. Nói gì thì nói, từ nay trở đi, sau khi coi tấm hình trên kia, chuyện ngồi nghỉ của tớ chắc không còn thoải mái như ngày xưa rồi :( LOL
Lê Nguyễn Hiệp
03-29-2017, 03:01 PM
trăn ăn nguời cũng thấy rùng rợn.
thầy Tôm coi loạt phinm ANACONDAS chưa? tớ coi series 5 cuốn thấy mà hãi, không biết có thiệt không?
https://www.amazon.com/s/ref=sr_pg_1?rh=n%3A2625373011%2Ck%3Aanacondas&keywords=anacondas&ie=UTF8&qid=1490825083
***
Indonesia: Đi làm rẫy, bị trăn dài 7 thước nuốt chửng
https://i0.wp.com/www.nguoi-viet.com/wp-content/uploads/2017/03/python-032917.jpg?fit=1280%2C874
JAKARTA, Indonesia (AP) – Một thanh niên Indonesia 25 tuổi vừa bị con trăn nuốt gọn trong lúc đi làm rẫy gần nhà trên đảo Sulawesia, theo dân làng và giới truyền thông.
Một đoạn video dài sáu phút đăng tải trên trang web của tờ báo Tribun Timur cho thấy dân làng rạch bụng con trăn và tìm thấy hai chân cùng thân mình của nạn nhân, tên là Akbar.
Một giới chức trong làng Salubriro ở tỉnh Tây Sulawesi, ông Junaedi, cho hay dân làng túa ra đi tìm anh Akbar vào tối Thứ Hai khi thấy anh này không về nhà sau khi ra rẫy.
Ông Junaedi cho biết hôm Thứ Tư dân làng tìm thấy dụng cụ làm việc và chiếc ủng của anh Akbar và sau đó thấy con trăn dài 7 mét với bụng trương phình nằm gần đó.
“Khi mổ bụng con trăn, chúng tôi thấy chiếc ủng còn lại và đôi chân gần cổ con trăn, có vẻ anh ta bị tấn công từ phía sau vì chúng tôi thấy có vết thương trên lưng của anh ấy,” ông Junaedi cho hay.
Các vụ trăn tấn công người thường rất hiếm thấy. Trong rừng, trăn thường ăn khỉ, heo và các động vật khác.
Ông Junaedi cho hay việc anh Akbar mất tích chỉ phát giác hôm Thứ Hai vì vợ anh về quê thăm cha mẹ ở tỉnh khác. Chỉ đến khi người cậu tới thăm nhà và thấy cửa khóa mới biết sự việc.
Vào năm 2013 cũng từng xảy ra vụ một nhân viên canh gác trên đảo du lịch Bali của Indonesia bị một con trăn quấn chết tại khách sạn sang trọng ở bờ biển.
http://www.nguoi-viet.com/the-gioi/indonesia-di-lam-ray-mot-thanh-nien-bi-tran-nuot-chung/
Mấy đại ca này chắc chưa bao giờ đớp thịt rắn. Hồi sau 75 tụi tui đi làm rẫy má dzớt được mấy em này là bá cháy.
Rắn ướp sả ớt nướng, rắn nấu cà ri ... ăn còn ngon hơn thịt gà đó ha ha.
Lê Nguyễn Hiệp
03-29-2017, 04:16 PM
Mấy đại ca này chắc chưa bao giờ đớp thịt rắn. Hồi sau 75 tụi tui đi làm rẫy má dzớt được mấy em này là bá cháy.
Rắn ướp sả ớt nướng, rắn nấu cà ri ... ăn còn ngon hơn thịt gà đó ha ha.
anh Tư! thịt rắn thì chưa ăn, chứ thịt lươn thì ăn rồi. thịt rắn có giống thịt lươn không? nếu giống thì lần tới gặp dịp sẽ ăn.
Bộ bắt rắn không bị nó cắn sao? gan thiệt.
anh Tư! thịt rắn thì chưa ăn, chứ thịt lươn thì ăn rồi. thịt rắn có giống thịt lươn không? nếu giống thì lần tới gặp dịp sẽ ăn.
Bộ bắt rắn không bị nó cắn sao? gan thiệt.
Anh nhắc thịt lươn làm bắt nhớ món lươn bung với chuối xanh, đậu hũ thịt, ba chỉ mà mẹ tôi hay làm khi xưa.
Tôi thấy thịt rắn cũng hơi giống thịt lươn nhưng dai hơn và ngọt hơn.
Tôi đâu có dám bắt anh, mấy người dân địa phương họ làm thôi. Tụi tui thấy rắn là chỉ biết lấy cây hay cuốc phang đại gặp may thì trúng he he.
Hồi đó sau khi mất nước, bà già cũng lo tới chuyện tụi nó lùa ra khỏi thành phố nên mua ít đất để tụi con trai xuống dưới đó tập làm chuyện lao động là vinh quang để che mắt bọn vẹm địa phương vì gia đình có tới 4 người đi tù cải tạo. Trong khi đó ở nhà cụ lại lo đi kiếm chỗ cho từng thằng đi vượt biên. Cũng trải qua biết bao nhiêu khổ ải.
Lê Nguyễn Hiệp
03-30-2017, 07:47 AM
Con trăn có thể ăn được con nhím?
Nam Phi là quê hương của một số những con trăn lớn nhất thế giới. Đây là loài vật đặc biệt lớn.
Hồ Eland tọa lạc tại mũi phía nam đông của Nam Phi. Nam Phi là quê hương của một loài trăn đá gọi là trăn phi châu. Nó giết chết con mồi bằng cách cuộn quanh các thân động vật sau đó thắt không khí ra khỏi phổi của con vật.
http://i.imgur.com/nOOQmCG.jpg
Trăn đá phi châu rất lớn.
http://i.imgur.com/LuHoXto.jpg
Trăn đá được đồn đại là có thể phát triển dài đến hai mươi thước, mặc dù vật khổng lồ như vậy chưa bao giờ được khẳng định một cách khoa học. Thật ra con trăn này chỉ dài vào khoảng mười sáu feet, và nó có thể sống đến hai mươi lăm năm, nó có thể giản nở rộng bề ngang khi tiêu thụ con mồi.
http://i.imgur.com/I0B52la.jpg
Khi bạn nhìn thấy một con trăn với kích thước này và hình dạng phình bự trong ruột của nó, thật khó để không đi đến kết luận rằng nó nuốt một con người. Nhưng không phải con người mà là…
Con mồi này
http://i.imgur.com/84XWupG.jpg
Nó được tìm thấy đã chết dưới một mỏm đá. Rất có thể, nó bị rơi từ trên mỏm đá và bị chết bởi con mồi trong ruột của nó. Các nhà nghiên cứu háo hức muốn khám phá cái gì nằm bên trong nó.
Các nhà nghiên cứu xem xét thấy hàng răng ngược cong của trăn. Với những hàng răng này trăn có thể nuốt con mồi xuống thành thực quản.
http://i.imgur.com/5Ylf4r4.jpg
Lê Nguyễn Hiệp
03-30-2017, 07:48 AM
Khi nhà nghiên cứu mở bụng con rắn với một dao cạo, họ thật bất ngờ.
http://i.imgur.com/LVGaxf8.jpg
Khi thấy bụng con rắn để lộ ra xác chết của một con nhím rất lớn. Thoạt nhìn nó trông giống như một cục thịt với bộ lông dày.
http://i.imgur.com/j76X3KZ.jpg
Nhím là loài gặm nhấm lớn nhất ở miền nam châu Phi. Nặng ba mươi pound là thường cho một con nhím loại này, nó có thể phát triển lên đến 66 pounds. Và có rất nhiều lông cứng.
Các lông cứng thường dài hai inch,
http://i.imgur.com/jlVbNIv.jpg
Các nhà nghiên cứu tin rằng con trăn ngay cả với một dạ dày đầy lông cứng nó vẫn có khả năng sống sót nếu đã không rơi ra khỏi gờ đá.
http://i.imgur.com/BwT32Ua.jpg
Vì con trăn sau khi tiêu thụ hết thịt nó vẫn có khả năng làm tiêu hóa lông cứng. Các nhà nghiên cứu đoán rằng con trăn bị rớt từ trên cao khiến nội tạng của nó bị lông cứng đâm thủng đưa đến cái chết.
http://i.imgur.com/KEThoyu.jpg
Lê Nguyễn Hiệp
04-01-2017, 04:10 PM
Nhớ lại thời kỳ gửi đồ từ Mỹ về cho thân nhân bên nhà 30 năm trước.
***
sưu tầm trên nét
Chợ trời sau 30.4.1975
Nhà giáo vì ‘mất dậy’, ‘vô lương’ nên phải đứng chợ trời. Công chức mất sở làm phải ra chợ trời, còn sĩ quan ‘ngụy’ bận đi cải tạo… Từ xưa, trong mắt số đông người miền Nam, chợ trời đồng nghĩa với sự lừa đảo, dối trá, ma lanh, láu cá. ‘Dân chợ trời’ là một cụm từ miệt thị, chỉ những tay mua bán theo cơ hội, thời cơ nhưng trong thời điêu linh.
Nguyễn Ngọc Chính
Nguồn : nguoivietboston
Sài Gòn biến thành một chợ trời khổng lồ, trong đó đủ các thành phần xã hội, thượng vàng hạ cám. Tất cả chỉ vì miếng ăn, có cái tọng vào họng là được, bất kể sang hèn.
Góp nhặt buồn vui thời điêu linh
Hai chú bộ đội hóng chuyện dân chợ trời
– Mại dô… Mại dô… Đồng hồ mười hai trụ đèn, không người lái, hai cửa sổ… Xem thử đi các đồng chí… Cái đồng hồ này đáng giá cả một gia tài, nhưng bây giờ chỉ bán với giá ủng hộ…
– Chụp ảnh lấy liền chỉ mất 30 giây bằng máy Polaroid tối tân của Mỹ… Chụp đầy đủ cả bộ Đạp-Đổng-Đài để làm kỷ niệm… Chỉ còn một ít giấy ảnh, chụp ngay kẻo hết… Giá chỉ một ngàn đồng Ngụy một tấm…
Vài chú bộ đội tần ngần dừng chân đứng lại, một chú thắc mắc:
– Chụp 30 giây là thế nào?
– Chỉ sau 30 giây là đồng chí có một tấm ảnh bên cạnh xe đạp, đồng hồ đeo trên tay và radio đeo bên nách… Chụp đi đồng chí rồi gửi về Bắc làm kỷ niệm, chỉ mất có 1 đồng tiền mới, không có tiền mới thì trả tiền Ngụy cũng được!
‘Đạo cụ’ của anh thợ chụp hình gồm chiếc xe đạp, cái vỏ radio bằng da và nếu người chụp không có đồng hồ anh ta sẵn sàng cho mượn để thực hiện một bộ sưu tập Đạp-Đổng-Đài như quảng cáo.
Mặt hàng ăn khách nhất ở chợ trời là 3 món Đạp, Đổng, Đài, được đánh giá là ‘đỉnh cao’ của sự sung túc theo tiêu chuẩn người miền Bắc. Đồng hồ họ thích loại có ‘cửa sổ’, một cửa sổ thì có ngày, hai cửa sổ thì có cả ngày lẫn thứ nhưng không biết họ có hiểu những chữ Mon, Tue, Wed… hay không.
Radio thì ở miền Nam hầu như gia đình nào cũng có, nào là Sony, National, Zenith… có đủ cả AM lẫn FM. Tình thế đã thay đổi nên nhu cầu nghe radio không còn cần thiết, cách tốt nhất là đem ra chợ trời bán lấy tiền mua gạo. Xe đạp thì Sài Gòn cũng không hiếm và chạy đầy đường, kiểu cách thì đa dạng không như xe Phượng Hoàng của Trung Quốc vốn lâu nay làm chúa đường phố Hà Nội.
Chợ trời là ‘nền kinh tế mới nổi’ trong thời kỳ Sài Gòn vừa đổi chủ. Chợ trời, ve chai, lạc soong nở rộ khắp hang cùng ngõ hẻm. Bụng đói nên mọi người phải ra đường kiếm kế mưu sinh. Trong hàng ngũ dân chợ trời, những người chân chính kiếm sống gồm đủ thành phần. Người ta đồn ca sĩ Thái Thanh đi bán xôi ở khu vườn hoa Công lý, nhạc sĩ Hoài Bắc (Phạm Đình Chương) ra chợ trời Sài Gòn. Thế là gần như ban Thăng Long xuống đường hợp ca bản… chợ trời!
Nhà văn Nguyễn Thụy Long với tác phẩm nổi tiếng Loan Mắt Nhung vốn hiền lành là thế nhưng cũng phải chạy chợ trời để nuôi con khi bị vợ bỏ. Nguyễn Thụy Long tâm sự: “Ra chợ trời có nhiều mánh kiếm ăn nhưng tôi chẳng được ‘quý phái’ như nhiều tay chợ trời khác. Như ký giả Hồng Dương buôn bán vàng ở chợ Lê Thánh Tôn, vải vóc, quần áo cũ hay sách báo lậu, môi giới ăn hoa hồng. Tôi cũng là dân chợ trời nhưng mua đi bán lại vài ba cái bù loong dỉ nên rất là đói rách…”
Nhà giáo vì ‘mất dậy’, ‘vô lương’ nên phải đứng chợ trời. Công chức mất sở làm phải ra chợ trời còn sĩ quan ‘ngụy’ bận đi cải tạo… Từ xưa, trong mắt số đông người miền Nam, chợ trời đồng nghĩa với sự lừa đảo, dối trá, ma lanh, láu cá. ‘Dân chợ trời’ là một cụm từ miệt thị chỉ những tay mua bán theo cơ hội, thời cơ nhưng trong thời điêu linh, Sài Gòn biến thành một chợ trời khổng lồ, trong đó đủ các thành phần xã hội, thượng vàng hạ cám. Tất cả chỉ vì miếng ăn, có cái tọng vào họng là được, bất kể sang hèn.
Chợ trời là một hiện tượng nở rộ tại Sài Gòn trong thời điêu linh, kể từ sau 30/4/1975. Về mặt kinh tế, những nơi nào có nhu cầu mua-bán thì ở đó có chợ trời. Tuy nhiên, xét cho cùng, chợ trời thời điêu linh là một hình thức tự phát khi nhu cầu của người miền Nam cần bán những mặt hàng được coi là không còn cần thiết trong tình hình mới gặp nhu cầu của người mua là những người đến từ phương Bắc, họ săn nhặt những mặt hàng lạ còn sót lại từ thế giới tư bản niền Nam.
Bước vào khu vục chợ trời, bạn sẽ được chào đón bằng câu: ‘Có gì bán không anh?’. Nhiều người tỏ vẻ bất bình trước câu hỏi sỗ sàng đó, có người lại trả đũa một cách khó chịu: ‘Tôi bán tôi, anh có mua không?’. Sau này, không ngờ câu hỏi cay cú đó lại được sử dụng ở các chợ người, hay còn gọi là ‘chợ lao động’.
Ở gần khu vực tôi sinh sống có chợ trời Lăng Cha Cả. Chợ buôn bán đủ các loại mặt hàng, từ ‘thượng vàng’ đến ‘hạ cám’. Tại đây, tôi đã từng đem bán cái nhẫn tốt nghiệp United States Defense Language Institute và chiếc quần jeans có cái nhãn Levi’s gắn bên cạnh túi. Bán được 2 món đồ thấy nhẹ hẳn người vì không còn ‘tàn dư Mỹ Ngụy’ trên người mà lại có tiền cho vợ con đong gạo ‘bông cỏ’, mua khoai lang sùng, khoai mì chạy chỉ và cả ‘cao lương’ tức hột bo bo cứng như đá để độn cơm. Thật đúng là thời ‘cao lương mỹ vị’ đến độ ‘cao lương’ trở thành món tầm thường mà ai cũng ngán. Phải nói là ngán ngẩm mới đúng.
Quà từ Sàigòn mới “giải phóng”
Nhà văn Hoàng Hải Thủy vốn là người rất ít khi làm thơ nhưng chợ trời đã khiến ông ‘tức cảnh’ với những dòng dưới đây:
Xem đồ ta, ngắm đồ người cho vui
Tìm vui chỉ thấy ngậm ngùi
Vỉa hè này những khóc cười bầy ra
Lạc loài áo gấm, quần hoa
Này trong khuê các, sao mà đến đây?
Chợ bầy những đọa cùng đầy
Vàng phơi nắng quái, ngọc vầy mưa sa
Bán đồ toàn những người ta
Mua đồ thì rặt những Ma cùng Mường
Chợ Trời hay Chợ Đoạn Trường
Đầu âm phủ, cuối thiên đường là đây!
Ở chợ trời, người bán nhiều hơn người mua, dĩ nhiên đa số người mua là những ‘Ma’ cùng ‘Mường’, họ là những từ phương xa đổ vào thành phố. Họ là những chiến binh chất phác, chân quê, ‘xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước’ và khi được đặt chân lên Hòn Ngọc Viễn Đông họ ngỡ ngàng như trong mơ, hàng hóa phong phú như ở các nước… Đông Âu!
Bên cạnh những chiến binh chân chất là những anh bộ đội có tính ‘sĩ diện hão’. Hỏi anh ngoài Bắc có ‘ti vi’ không, anh trả lời như một cái máy ghi âm Akai: “Thứ đó chạy đầy đường”. Hình như, theo sự hiểu biết của anh, TV là một loại xe Honda nên nói liều là… chạy đầy đường!
Đến khi thân nhân ở nước ngoài gửi quà về Việt Nam qua sân bay Tân Sơn Nhất và bưu điện đường Hai Bà Trưng lại phát sinh một nghề mới, nghề chợ trời mua thu gom đồ. Họ bám lấy người đi lãnh đồ như ruồi, không tiền đóng thuế cho hải quan, họ tình nguyện đóng thuế giùm, miễn là bán lại đồ cho họ.
Tôi đã chứng kiến nhiều cảnh cười ra nước mắt ở chỗ lãnh đồ gửi từ Mỹ về. Trong thùng đồ gửi về có một cây thuốc lá Pall Mall. Cây thuốc thơm tho đã nằm trên bàn kiểm hàng, thủ tục thuế má cũng đã đóng đủ cả chỉ còn việc người lãnh đồ chờ nhận. Tuy nhiên, nhân viên Hải quan (quan thuế) cho biết rằng thân nhân bên Mỹ đã gửi đồ một cách… phạm pháp. Người lãnh đồ thắc mắc, hồi hộp hỏi:
– Thưa… trong những gói thuốc này có… héroin hay sao?
– Không, nhưng nhà nước xử nhẹ thôi, sẽ mua lại với giá chính thức, và cho lại anh một gói hút lấy thảo gọi là tình nghĩa với bà con.
–
Người lãnh đồ sống trong tâm trạng của kẻ đi xin và được cho những gì… nhà nước không cấm. Thuốc Pall Mall vẫn bầy bán trên lề đường Đồng Khởi, hồi xưa gọi là Tự Do. Người ta mới hiểu ra, thuốc lá tịch thu ở chỗ lãnh đồ có chân chạy ra đường Đồng Khởi.
Hàng từ ngoại quốc gửi về, nằm trong kho, người nhận quà được giấy báo, đôi khi hỡi ơi, chỉ còn thùng bị rút ruột hoặc bị đánh tráo. Vải từ bên Mỹ gửi về cho thân nhân ở quê nhà toàn dệt ở Việt Nam, nhà máy dệt Nam Định chẳng hạn. Gặp những chuyện đó chỉ có nước cắn răng chịu trận. Thân phận con kiến sao kiện được củ khoai.
Chuyện đó xảy ra hàng ngày nên không còn là chuyện la. Người ta nói rằng có nhân viên hải quan làm việc một năm trời, đồng lương ba cọc ba đồng mà xây nổi nhà cao tầng giữa thành phố. Rồi giai cấp mới làm kinh doanh qua việc nuôi chó bẹc giê kiếm lời. Một giai cấp nhà giầu mới ra đời, người ta chăm sóc chó, cho chó ăn cả ký lô chả quế, ăn phở tái nạm gầu.
Lời đồn đại về lối sống của giai cấp mới này nhiều vô số kể, nhưng tôi không thể tin hết nếu chưa kiểm chứng. Trong hồi ức này những điều tôi viết ra đều đã được kiểm chứng và đúng là sự thật. Tôi không “bắt” ai phải tin hay nghĩ gì khác.
Cái cột đèn trong thành phố nó bị trồng cứng xuống lề đường nên đành đứng nguyên một chỗ, còn đồ Mỹ có chân, nó chạy ra chợ trời! Nồi cơm điện, bàn ủi, hay đổng-đài nó có thể chạy ra đến chợ trời Huỳnh Thúc Kháng, Tôn Thất Đạm. Nơi đây người ta bán chúng với bất cứ giá nào, dân chợ trời mua tùy theo túi tiền có sẵn và người mua về bao giờ cũng vui vì có được món hàng mà mình ao ước! ===
Chợ trời thuốc tây lớn nhất Sài Gòn trải dài suốt một con đường bên hông chợ Tân Định. Người ta có thể tìm mua đủ các loại tân dược tại đây, từ những viên thuốc cảm, sổ mũi, nhức đầu cho đến thuốc ‘đặc trị’ huyết áp, tiểu đường, thấp khớp – cái thì còn ‘đát’ nhưng có cái hết ‘đát’ từ mấy năm về trước. Nguồn hàng có xuất xứ đa dạng: thuốc từ các viện bào chế trước 1975, thuốc từ các nước ‘xã hội chủ nghĩa anh em’ và sau này còn có cả thuốc từ các nước tư bản do thân nhân từ nước ngoài gửi về.
Nguồn thuốc gửi về có đến 90% tìm đường ra chợ trời vì người nhận thuốc không phải để uống mà để bán đi lấy tiền lo cơm áo hàng ngày. Người ta quan niệm, chống đói quan trọng hơn chống bệnh tật gấp nghìn lần. Thân nhân ở nước ngoài được báo là cứ gửi thuốc về, mặt hàng này có giá rất cao nếu so với quần áo, vải vóc, mỹ phẩn, kẹo bánh. Hơn nữa, trọng lượng lại rất nhẹ cân nếu so với các ‘hàng viện trợ’ khác, đỡ tốn cước phí đối với người gửi.
Từ Mỹ, từ Pháp cũng xuất hiện những công ty của người Việt chuyên gửi thuốc tây về Việt Nam với danh sách các loại thuốc ‘hot’ nhất, có nghĩa là bán được nhiều tiền nhất trên thị trường chợ trời. Tại Sài Gòn có cả một hệ thống thu mua mặt hàng thuốc tây, họ là dân chợ trời nhưng đến tận nhà. Hệ thống chân rết này bắt đầu từ những tay ‘cò’, có mặt tại khu lãnh hàng trên phi trường Tân Sơn Nhất hay bưu điện, thấy ai lãnh thuốc là xin địa chỉ đến tận nhà để mua, vừa kín đáo lại vừa an toàn, không sợ công an ‘vồ’.
Dân chợ trời thuốc tây cũng xuất thân đủ mọi ngành nghề: từ ông dược sĩ chính hiệu bị mất sở làm đến anh sỹ quan ngụy vừa tốt nghiệp cải tạo, từ tên chuyên nghiệp mánh mung đầu đường xó chợ đến kẻ trong túi không có tiền uống cà phê cũng ra chợ trời buôn nước bọt. Họ đứng ra làm trung gian, dẫn mối.
Bạn cải tạo của tôi ra chợ trời kiếm ăn cũng không ít. ‘Tổng hành dinh’ của đám chợ trời chúng tôi là nhà Nam ‘đầu bạc’ ở đường Hai Bà Trưng, ngay chân Cầu Kiệu, nên rất gần với chợ trời thuốc tây trên đường Nguyễn Hữu Cầu, bên hông chợ Tân Định.
Nam vốn là bác sĩ quân y, khi đi học tập về sống chung với ca sĩ Phương Hồng Quế và mở phòng mạch trên đường Triệu Quang Phục trong quận 5, Chợ Lớn. Căn nhà mặt tiền đường Hai Bà Trưng vốn là của gia đình Quế nên được đám bạn chọn là nơi ra vào từ chợ trời.
Thuốc tây thu gom ở chợ Nguyễn Hữu Cầu được gửi tạm tại đây trước khi sang tay, mua đi bán lại. Mỗi khi bác sĩ Nam cần thuốc cho phòng mạch cũng đều nhờ anh em chợ trời săn lùng, anh em không ra chợ trời Nam cũng sẵn sàng mua ủng hộ mỗi khi có thuốc tây từ nước ngoài gửi về làm quà. Phần tôi thỉnh thoảng cũng có chút quà nên nhờ Nam mua giúp. Tôi hiểu, những lọ vitamin nếu đem ra chợ trời bán sẽ bị chê ỏng chê eo nên hễ có là tôi nhờ Nam mua… ủng hộ! Nhóm chợ trời thuốc tây chúng tôi gồm đủ thành phần đã tốt nghiệp ‘đại học cải tạo’: Huệ (sĩ quan Hải quân… mắc cạn), Cường ‘điếc’ (pháo binh Thủy quân Lục chiến nên tai bị nghễnh ngãng vì tiếng súng), chú Định (dân Quốc gia Hành chính, đã từng là phó quận), Quyền (Giảng viên trường Sinh ngữ Quân đội bị… ‘mất dậy’)…
Riêng tôi được miễn ‘công tác ra chợ trời thuốc tây kiếm sống’, thay vào đó là chân ‘gia sư’ kèm Anh Văn cho Phương Hồng Quế, Phương Dung, Thu Hiền và một số bạn bè của Quế cũng như con cái của các bạn cải tạo. Ông thầy ngày một đông học trò nên cuộc sống cũng có phần dễ thở trong suốt thời điêu linh.
Tan chợ, anh em thường tụ họp tại Hai Bà Trưng, thỉnh thoảng vào cuối tuần lại chung tiền tổ chức ‘giải lao’ sau những ngày ‘hành sự’ tại chợ Nguyễn Hữu Cầu. Tết Trung Thu Quế lại còn tổ chức cho con cái ‘cái bang’ về Hai Bà Trưng đốt lồng đèn, ăn bánh Trung thu…
Giờ thì anh em cải tạo, người nào cũng ‘sáu, bẩy bó’, lưu lạc bốn phương, kẻ ở lại trong nước, người đã ra nước ngoài. Ngồi viết lại chuyện chợ trời để nhớ lại một thời điêu linh.
Nguyễn Ngọc Chính
Lê Nguyễn Hiệp
04-02-2017, 08:42 AM
Một chút quà cho Quê Hương – Việt Dũng
https://www.youtube.com/watch?v=OsSnX423Cww
:z10: :z10: :z10:
Lê Nguyễn Hiệp
04-03-2017, 01:45 PM
Từ năm 2005 đến nay, các chính quyền tiểu bang đã có đủ thời gian để chuẩn bị và thay đổi bằng lái xe (driver license) hay thẻ căn cước (ID card) do tiểu bang cấp, đáp ứng tối thiểu yêu cầu của đạo luật REAL ID này.
Năm nay là năm 2017, là năm chót để thực thi các yêu cầu này.
Bắt đầu từ ngày 22 tháng 01 năm 2018 sắp tới, tất cả mọi người đi máy bay trong nội địa (NỘI ĐỊA - DOSMETIC FLIGHTS) thì phải chứng minh căn cước bằng những Bằng Lái Xe loại mới do tiểu bang cấp, hay ID Card loại mới do tiểu bang cấp.
Nếu tiểu bang của mình chưa cấp được bằng lái hay ID card loại mới, và được chính quyền Liên Bang cho gia hạn, thì những người trong tiểu bang đó , được tiếp tục sữ dụng loại Bằng Lái hay ID cũ, để đáp máy bay đi trong nội địa Hoa Kỳ.
Nhưng bắt đầu từ ngày: 1 tháng 10 năm 2020, thì tất cả mọi người phải sữ dụng loại thẻ ID Card hay bằng lái xe Driver License loại mới, nếu không sẽ không được lên máy bay, dù là bay ngắn hạn trong nội địa Hoa Kỳ.
Nếu muốn đi máy bay thì phải bắt buộc sữ dụng các loại giấy tờ chứng minh căn cước do chính quyền LIÊN BANG cấp: passport (Sổ Thông Hành),passport card (Thẻ Thông Hành), Green card (thẻ xanh), U.S. Citizenship and Immigration Services Employment Authorization Card I-766 (thẻ làm việc tạm thời ), foreign passport (Sổ Thông Hành hay Hộ Chiếu nước ngoài) , hayMilitary ID Card (Thẻ Quân Nhân Hoa Kỳ), v.v... chứ không còn được sữ dụng thẻ căn cước hay bằng lái xe loại cũ nữa.
REAL ID Act - Áp dụng January 22, 2018
Qúy vị muốn tự tìm hiểu bằng tiếng Anh, xin bấm vào đây.
Từ trước đến nay, đi máy bay trong nội địa Hoa Kỳ, chúng ta chỉ cần trình ra bằng lái xe, hay thẻ căn cước là có thể lên máy bay một cách dể dàng và thuận lợi. Nhưng bắt đầu từ ngày 22 tháng 1 năm 2018 năm tới, mọi chuyện sẽ thay đổi, khi bộ TSA sẽ bắt đầu áp dụng đạo luật REAL ID ACT.
Từ Noel năm 2016, ở các phi trường lớn như LAX, Chicago hay New York, bộ Nội An (Department of Homeland Security) đã cho đặt những bảng này ở khắp nơi công cộng đông người lui tới, có thể nhiều quý vị đã thấy
alt
Bắt đầu từ ngày 22 tháng 1 năm 2018, nếu chúng ta muốn lên máy bay thương mại đi bất cứ nơi nào trong nội địa Hoa-Kỳ, kể cả đường bay ngắn hạn, thì chúng ta phải trình cho cơ quan công lực TSA bằng lái xe hay thẻ căn cước của tiểu bang mình đang sinh sống, với điều kiện là loại thẻ ID hay bằng lái do tiểu bang đó cấp phải tuân thủ các điều lệ của đạo luật REAL ID Act này. Nếu không, thì phải dùng các loại chứng từ khác mới được phép lên máy bay.
Lý do là sau ngày 11 tháng 9 năm 2001 (Khủng bố 9-11), vào năm 2005 Quốc Hội Hoa Kỳ và tổng thống Bush đã thông qua một đạo luật, tên gọi là REAL ID Act, xin phiên dịch nôm na là "ĐẠO LUẬT CĂN CƯỚC THẬT".
Đạo luật này là Luật Liên Bang, mục đích là loại trừ nguy cơ khủng bố và ngăn chặn những kẻ ăn cắp hay giả mạo danh tánh. Đạo luật đề ra những điều kiện tối thiểu cho các tiểu bang khi cấp phát những thẻ căn cước hay bằng lái xe, bao gồm những chứng từ mà tiểu bang cần phải đòi hỏi để chứng minh danh tánh và nơi cư trú của người mang bằng lái xe hay căn cước của tiểu bang này. Những tiểu bang này buộc phải kiểm chứng những chi tiết cá nhân của người trên bằng lái : địa chỉ, chỗ làm, số an sinh xã hội, v.v... để chắc chắn bảo đảm danh tính (identity) của người được cấp bằng lái xe hay thẻ căn cước đó.
Nếu tiểu bang nào không tuân thủ hay chưa kịp tuân thủ các điều lệ do đạo luật này đề ra, thì người mang bằng lái xe hay căn cước của tiểu bang đó sẽ có thể không được lên máy bay nội địa, nếu không có giấy tờ khác để chứng minh danh tánh.
Người dân Hoa Kỳ có đến ngày 22 tháng 1 năm 2018 là hạn chót để chuẩn bị những giấy tờ này.
Đạo luật REAl ID Act này đề ra các tiêu chuẩn căn bản cho 50 tiểu bang trên Hoa-Kỳ về vấn đề an ninh tối thiểu khi cấp bằng lái xe cấp bởi các tiểu bang.
Đạo luật này cũng nghiêm cấm các chính quyền cấp Liên Bang, như sở TSA tức là Sở Kiểm Soát An Toàn Giao Thông (Transportation Security Administration) khi nào được phép chấp nhận những loại căn cước không đạt được tiêu chuẩn tối thiểu đã đề ra.
Từ năm 2005 đến nay, các chính quyền tiểu bang đã có đủ thời gian để chuẩn bị và thay đổi bằng lái xe (driver license) hay thẻ căn cước (ID card) do tiểu bang cấp, đáp ứng tối thiểu yêu cầu của đạo luật REAL ID này.
Năm nay là năm 2017, là năm chót để thực thi các yêu cầu này.
Bắt đầu từ ngày 22 tháng 01 năm 2018 sắp tới, tất cả mọi người đi máy bay trong nội địa (NỘI ĐỊA - DOSMETIC FLIGHTS) thì phải chứng minh căn cước bằng những Bằng Lái Xe loại mới do tiểu bang cấp, hay ID Card loại mới do tiểu bang cấp.
Nếu tiểu bang của mình chưa cấp được bằng lái hay ID card loại mới, và được chính quyền Liên Bang cho gia hạn, thì những người trong tiểu bang đó , được tiếp tục sữ dụng loại Bằng Lái hay ID cũ, để đáp máy bay đi trong nội địa Hoa Kỳ.
Nhưng bắt đầu từ ngày: 1 tháng 10 năm 2020, thì tất cả mọi người phải sữ dụng loại thẻ ID Card hay bằng lái xe Driver License loại mới, nếu không sẽ không được lên máy bay, dù là bay ngắn hạn trong nội địa Hoa Kỳ.
Nếu muốn đi máy bay thì phải bắt buộc sữ dụng các loại giấy tờ chứng minh căn cước do chính quyền LIÊN BANG cấp: passport (Sổ Thông Hành),passport card (Thẻ Thông Hành), Green card (thẻ xanh), U.S. Citizenship and Immigration Services Employment Authorization Card I-766 (thẻ làm việc tạm thời ), foreign passport (Sổ Thông Hành hay Hộ Chiếu nước ngoài) , hayMilitary ID Card (Thẻ Quân Nhân Hoa Kỳ), v.v... chứ không còn được sữ dụng thẻ căn cước hay bằng lái xe loại cũ nữa.
Một số tiểu bang vẫn chưa chịu theo chỉ thị của liên bang, và một số tiểu bang đang được gia hạn. Xin xem bản đồ các tiểu bang đã được Bộ TSA chấp thuận ở đây.
Vào thời điểm chúng tôi viết bài này, thì nhìn trên bản đồ ở trên, có 5 tiểu bang ở Hoa Kỳ với màu đỏ, là những tiểu bang không hội đủ điều kiện đòi hỏi của đạo luật REAL ID Act: Washington, Montana, Minesota, Missouri và Maine. Những cư dân của 5 tiểu bang nêu trên, sau ngày 22 tháng 01 năm 2018, sẽ không được sữ dụng bằng lái hay căn cước để lên máy bay, mà phải dùng Passport hay Thẻ Xanh mới được chấp thuận.
Có 26 tiểu bang đã hội đủ điều kiện , có màu xanh lá cây, do đạo luật này đòi hỏi và sẵn sàng cấp loại thẻ REAL ID bằng lái hay căn cước cho dân chúng trong tiểu bang mình. Những cư dân của 24 tiểu bang này, từ giờ cho đến 1 tháng 10 năm 2020, tức là có hơn 3 năm rưỡi, đủ thời gian để xin gia hạn cái bằng lái hay thẻ căn cước mới. Nếu cư dân các tiểu bang này không làm, họ sẽ phải dùng đến Passport hay Greencard để được phép lên máy bay trong nội địa Hoa-Kỳ.
Có 19 tiểu bang chưa hoàn tất (mang màu vàng) hay chưa quyết định tuân thủ đạo luật REAL ID Act của Liên bang vì nhiều lý do khác nhau. Do đó, những tiểu bang này được gia hạn thêm đến 10 tháng 10 năm 2017. Trong số những tiểu bang này có California và Texas là 2 tiểu bang có rất đông người Việt Nam sinh sống nhất Hoa Kỳ.
Nếu đến tháng 10 năm 2017 này, mà hai sở DMV của tiểu bang Cali và Texas vẫn chưa hội đủ điều kiện hay từ chối cấp loại thẻ REAL ID này cho cư dân của tiểu bang mình, thì bắt đầu qua 22 tháng 01 năm 2018 sắp tới, cư dân Cali và Texas sẽ phải mang Sổ Thông Hành hoặc Thẻ Xanh ra để đi lại trong nước Mỹ bằng đường hàng không nội địa, chứ không được dùng thẻ căn cước hay bằng lái xe để lên máy bay như hiện nay nữa.
Lấy thí dụ cho dễ hiểu: Ông Minh ở Las Vegas, tiểu bang Nevada kế bên California (có sòng bài Las Vegas nổi tiếng thế giới) hiện nay đang có bằng lái xe do DMV của Nevada cấp, ông đang sữ dụng bình thường.
Ông Minh mùa Hè này sẽ đi Hawaii chơi, đi lên New York, đi Florida, v.v... sẽ sữ dụng bằng lái xe của ông ta như trước nay, không có trở ngại gì.
Đến đầu năm 2018, ông ta đáp máy bay đi Washington DC xem tuyết rơi, vẫn sữ dụng bằng lái này ở phi trường, chỗ kiểm sóat an ninh TSA, vẫn không có gì thay đổi...
Nhưng đến sau ngày 22 tháng 10 năm 2020, ông Minh muốn lên máy bay đi qua Oregon xem hoa đào, ông ra phi trường Las Vegas, trình ra cái bằng lái xe của Nevada để đáp chuyến bay đi Oregan, thì không còn được nữa. Lý do là tiểu bang Nevada của ông Minh đã thông báo từ lâu (2014) là họ đã có loại REAL ID bằng lái này, và ai muốn có để chuẩn bị cho luật REAL ID Act vào năm 2018, thì nên liên lạc với DMV để biết thủ tục xin cái mới này.
Vậy ông Minh, nếu muốn sữ dụng bằng lái xe của Nevada để đáp máy bay đi chơi như bình thường trước đây, thì: một là ông Minh trước đó vài tháng, phải gia hạn bằng lái của mình và chọn loại REAL ID bằng lái, thay vì gia hạn loại bằng lái bình thường. Hai là ông Minh phải dùng đến : Sổ Thông Hành (passport book) hay Thẻ Thông Hành (passport card) nếu ông Minh đã là công dân Mỹ. Hay nếu ông Minh chưa là công dân Mỹ thì ông phải dùng Thẻ Xanh Greencard của mình.
Ví dụ số 2: Bà An đang cư ngụ ở thành phố Tacoma, tiểu bang Washington. Trước nay bà vẫn đi thăm con cái ở dưới Little Saigon, quận Cam ít nhất mỗi năm đôi ba lần. Mỗi lần đi là con cái mua vé máy bay sẵn gửi lên cho bà, bà nhờ người đưa ra phi trường Tacoma, vào cửa kiểm soát, trình ra cái thẻ căn cước ID card do tiểu bang Washington cấp, là xong.
Bà An lên máy bay rời Tacoma, đáp xuống phi trường John Wayne thăm con cháu ở quận Cam vui vẻ, không có gì trở ngại.
Nhưng bắt đầu từ ngày 22 tháng Giêng năm 2018 sắp đến, có thể bà An sẽ không vui khi ra đến phi trường Tacoma, vì khi đó , nhân viên công quyền TSA sẽ từ chối cho bà lên phi cơ bay xuống quận Cam với lý do là thẻ căn cước ID Card của tiểu bang Washington cấp cho bà đã không hội đủ điều kiện của đạo luật REAL ID Act này.
Và vì vậy bà An không thể lên phi cơ bằng cái thẻ căn cước bình thường như xưa nay bà vẫn làm được.
Vì nhiều lý do, tiểu bang Washington , nơi bà đang sinh sống, không chịu theo yêu cầu của đạo luật REAL ID Act, nên bà An phải có một cái sổ thông hành (U.S. passport book) hay thẻ xanh (greencard) để được phép lên máy bay, dù chỉ là bay xuống quận Cam, cách đó chỉ có 2 giờ đồng hồ, chứ không phải bay ra ngoại quốc.
Ví dụ số 3: Ông Lộc ở Garden Grove, California. Ông thường xuyên bay qua Florida , đến Miami để đáp tàu thủy đi du lịch Bahamas, Carribean...mỗi năm ít nhất 3 lần. Ông Lộc vẫn mang theo bằng lái xe Cali bình thường để lên máy bay Delta từ phi trường Los (LAX).
Nhưng giả sữ đến tháng 10 năm 2017 này, mà DMV của Califonria vẫn chưa thông qua loại thẻ REAL ID Card cho cư dân trong tiểu bang, thì ông Lộc sẽ phải chuẩn bị mang thêm cuốn sổ Thông Hành (passport book) hay cái thẻ Thông Hành (passport Card) hay là Thẻ Xanh (nếu ông Lộc chưa là công dân Mỹ) khi đi lại trong nước Mỹ.
Sau đó, nếu DMV của California thông qua việc cấp phát REAL ID bằng lái xe, thì ông Lộc sẽ có 3 năm để gia hạn bằng lái của mình qua loại thẻ mới này. Sau tháng 10 năm 2020, mà ông Lộc quên không gia hạn bằng lái của mình qua loại mới, thì ông sẽ phải trình Sổ Thông Hành hay Thẻ Thông Hành hay Thẻ Xanh để được phép lên máy bay, bay qua Florida để đi cruise.
Dựa vào 3 ví dụ kể trên, chúng ta thấy, dấu mốc quan trọng là ngày 22 tháng 01 năm 2018 sắp đến.
Sau ngày đó thì dân Cali bị bắt buộc : 1 là phải đổi qua loại thẻ mới, hai là phải có passport card hay passport book, 3 là phải dùng thẻ xanh, 4 là phải có Hộ Chiếu hay passport nước ngoài còn hiệu lực, mới được đi máy bay trong nội địa Hoa Kỳ.
Theo kinh nghiệm của chúng tôi, cũng như sau khi nghiên cứu cách thức xin REAL ID card của các tiểu bang, chúng tôi nhận thấy xin Sổ Thông Hành (U.S. Passport) và Thẻ Thông Hành (U.S. Passport Card) là giải phát nhanh nhất, ít tốn kém và ít nhức đầu nhất.
Vì những lý do nêu trên, chúng tôi khuyên mọi người nên làm các việc sau đây để chuẩn bị cho tương lai không gặp rắc rối khi đi máy bay:
1. Là công dân Mỹ: thì làm sẵn 1 cái Passport Book (Sổ Thông Hành) ngay từ bây giờ. Và nên làm thêm 1 cái Passport Card (Thẻ Thông Hành) để dễ dàng bỏ trong ví (bóp) mang theo trong người gọn nhẹ.
2. Là thường trú nhân (thẻ xanh):
a. Nếu đang có loại thẻ xanh cũ màu hồng, cấp từ hồi thập niên 1980, đến nay mà chưa bị mất hay hư rách, nên chuyển qua loại thẻ xanh mới, có hình mới và giá trị 10 năm.
b. Nếu thẻ xanh mới sắp sửa hết hạn, nên chuẩn bị gia hạn ngay, ít nhất là 6 tháng trước ngày hết hạn.
c. Nếu thẻ xanh đã bị mất hay thất lạc, nên làm đơn xin lại cái mới ngay, đừng chần chờ, vì ít nhất là từ 6 đến 7 tháng mới có thẻ xanh mới.
3. Người chưa là thường trú nhân: du lịch, du học, làm ăn... là những người mang hộ chiếu hay passport của nước ngoài, đang ở Mỹ với Visa do Hoa Kỳ cấp.... xin giữ cho các passport hay Visa này còn hiệu lực, đừng để hết hạn. Gia hạn ngay.
Những việc này cần làm ngay và có thể thực hiện được trong vài tháng. Với sổ Thông Hành (passport book) hay Thẻ Thông Hành (passport card) hay Thẻ Xanh (Green card), chúng ta có thể sữ dụng để đi máy bay nội địa, đi máy bay quốc tế, đi xin việc, đi vào các văn phòng chính quyền Liên Bang như là sỡ Di Trú, Sở Passport, v.v... mà không cần phải lo lắng mang theo ID card hay bằng lái xe hay là ngày hết hạn (vì bằng lái xe hay thẻ căn cước ID chỉ cấp có 5 năm, trong khi passport và thẻ xanh có hiệu lực đến 10 năm).
Nếu tiểu bang mình cư ngụ chưa kịp cấp thẻ mới, mà chúng ta cần phải di chuyển bằng máy bay trong nội địa Hoa Kỳ, lúc đó chúng ta sẽ sữ dụng 4 loại giấy tờ đã nêu ở trên mà không gặp trỡ ngại nào. Cho dù chúng ta không lái xe không cần phải xin bằng lái thì vẫn lên máy bay được. Chúng ta quên không gia hạn lại thẻ ID card của mình cũng vẫn sữ dụng passport để đi lại hợp pháp trong nước Mỹ được.
Nếu một trong những lời khuyên trên của chúng tôi mà quý vị vì bất cứ lý do gì mà không thực hiện được, thì xin thành thực khuyên quý vị nên di chuyển trong nước Mỹ bằng.... xe buýt, đừng lái xe hay đi máy bay, thì không cần phải lo lắng về bất cứ giấy tờ gì cả !!!.
Lê Nguyễn Hiệp
04-04-2017, 01:26 PM
Vợ chồng cậu em vợ bốn người vừa về nhà sau 1 tuần nghỉ vacation ở đây, trả lại sự yên tĩnh cho căn phòng trên lầu.
Bà xã thì bận lo đi chợ nấu đồ ăn cho gia đình ông em vợ.
Thấy bà xã cũng mệt tôi tự giác lên lầu mang vải trải giường và vải gối xuống giặt.
Nhà 9 người thấy náo nhiệt hẳn ra, 4 cái phòng tắm và toilet cũng chẳng thấm vào đâu.
Bây giờ mới hiểu tại sao nhà giầu triệu phú Mỹ xây nhiều phòng tắm hơn phòng ngủ.
Chắc là để phòng khi có khách khỏi phải xếp hàng chờ đợi.
5 phòng ngủ 6 phòng tắm rưỡi, nhà của triệu phú Mỹ hổng phải của tui a nhe.
http://www.allstarvacationhomes.com/vacation-rental-home.asp?pagedataid=15355
Lê Nguyễn Hiệp
04-06-2017, 07:54 AM
Tôi luôn dùng chữ Tòa Bạch Ốc, chứ không bao giờ dùng chữ nhà trắng của tụi "#ĐMCS"
******
Nhà Trắng Hay Tòa Bạch Ốc?
06/04/201700:00:00(Xem: 600)
• Đào Văn Bình
Hiện nay một số đông người Việt ở hải ngoại lấy nguyên các bản tin ở trong nước rồi phổ biến lan tràn trên các diễn đàn YahooGroups và nhất là các trang tin VOA và BBC, cho nên một số danh từ ở trong nước trở nên thông dụng ở hải ngoại, thí dụ: Nhà Trắng dần dần thay thế Tòa Bạch Ốc. Vậy thì Nhà Trắng hay Tòa Bạch Ốc, cái nào đúng?
Trong thời kỳ chiến tranh, danh từ The White House được hai miền nam-bắc dịch khác nhau. Miền Nam dịch là Tòa Bạch Ốc. Miền Bắc dịch với tính cách khinh thị (coi nhẹ) là Nhà Trắng. Dù người Mỹ dùng chữ “house” thí dụ, House of Representatives nhưng không thể dịch là “Nhà Đại Biểu” mà phải dịch là Hạ Nghị Viện cũng giống như House of Commons tức Hạ Nghị Viện Anh. Theo tôi nghĩ, nơi ở, nơi làm việc của các vị nguyên thủ quốc gia không thể gọi là “nhà” mà phải dịch là Dinh, Điện hay Phủ. Thí dụ: Điện Kremlin, Điện Versailles, Dinh Độc Lập, Dinh Thống Đốc, Dinh Thống Sứ, Phủ Toàn Quyền, Phủ Chủ Tịch…
Chiến tranh đã qua đi hơn 40 năm, hai bên đã khép lại quá khứ. Việt-Mỹ đã ký thỏa ước hợp tác toàn diện (Comprehensive Partnership). Bình thường hóa ngoại giao và hợp tác toàn diện có nghĩa là hai bên gắn bó và tôn trọng lẫn nhau. Việt Nam phải tôn trọng người Mỹ và người Mỹ dĩ nhiên cũng phải tôn trọng Việt Nam. Do đó, danh từ Nhà Trắng nên bỏ đi. Theo tôi, The White House ở trong nước nên dịch là: Tòa Bạch Ốc hay Bạch Dinh cho có vẻ trang trọng. (Vũng Tàu có Bạch Dinh là nơi nghỉ mát của Vua Bảo Đại).
Sau khi có sự phân tích như vậy, thì người Việt ở hải ngoại và những người hiểu biết trong nước nên dùng danh từ Tòa Bạch Ốc thay vì Nhà Trắng để bày tỏ sự tôn trọng đất nước Hoa Kỳ.
Đào Văn Bình
(California ngày 5/4/2017)
https://vietbao.com/p112a266141/nha-trang-hay-toa-bach-oc-
RaginCajun
04-06-2017, 10:23 AM
Tôi luôn dùng chữ Tòa Bạch Ốc, chứ không bao giờ dùng chữ nhà trắng của tụi "#ĐMCS"
Thế hệ đi học trước 75 thì ai cũng gọi là Toà Bách Ốc. Tớ cũng thế. Không phải là đám VC dịch với cách khinh khi mà là dịch dốt, Dịch thuật không chỉ theo từng chữ mà còn phải diễn theo văn hoá của đất nước để người đọc có thể cảm được.
Angie
04-06-2017, 11:52 AM
Bên Pháp kêu bằng la maison blance nghe cũng chướng tai (từ miệng của 1 bà già Việt ở Tây phát biểu)
Triển
04-06-2017, 09:36 PM
Có một bài tui dịch bên trên là Tòa Bạch Ốc, hồi sợ điệp ngữ tui dịch tiếp là Tòa Bạch Cung là do thấy có người viết cái bắt chước mà thôi.
Tui nghĩ ba cái này nhiều khi là quen tai nữa. Như ở Sài Gòn không gọi là bệnh viện như người Bắc, mà gọi là nhà thương. Có chữ nghe lố bịch, có chữ nghe cũng êm tai. Ví dụ như công sở hoặc nhà việc. Đều có trước 75 lâu lắm rồi.
Tui cũng không quen nghe nhà đài thay vì đài truyền hình, hay đài phát thanh, cũng như xưởng đẻ thay vì nhà bảo sanh.
Lê Nguyễn Hiệp
04-08-2017, 05:39 PM
Lối xin tiền độc đáo.
Bữa nay ghé tiệm ABC mua thực phẩm, đang đi ngon trớn bỗng nghe tiếng niệm phật.
Tôi ngẩng đầu lên coi thì ra một cậu thanh niên trẻ còn khỏe mạnh ăn mặc tươm tất.
- cho con xin $1 đô, mô phật.
Tôi rút ra đưa một đô, đi một khoảng cách xa vẫn nghe tiếng niệm phật.
- cho em xin $1 đô, mô phật.
Tiếng niệm phật xin tiền vẫn đều đặn vang lên.
Gặp ai cũng chỉ xin có $1 đô không hơn không kém.
Lê Nguyễn Hiệp
04-09-2017, 10:02 AM
Không biết có ai bị bệnh mũi như tui không?
cứ đến tháng tư mùa hoa nở, phấn hoa bay lung tung vì gió cuốn đi.
Ngày hôm qua trời nắng cộng thêm gió lớn, thổi phấn hoa bay tứ tung vào không khí.
tui bị dị ứng với một loài phấn hoa nào đó, nên nhảy mũi hắt xì hơi, cuối cùng thì nước mũi chảy ròng ròng không thể nào ngăn kịp.
Lỗ mũi bị nghẹt làm khó thở kết quả làm người khó chịu uể oải.
Đẫn một viên thuốc dị ứng, vài phút sau đang nằm xem TV thì khò lúc nào không biết.
NgụyXưa
04-09-2017, 10:49 AM
Không biết có ai bị bệnh mũi như tui không?
cứ đến tháng tư mùa hoa nở, phấn hoa bay lung tung vì gió cuốn đi.
Ngày hôm qua trời nắng cộng thêm gió lớn, thổi phấn hoa bay tứ tung vào không khí.
tui bị dị ứng với một loài phấn hoa nào đó, nên nhảy mũi hắt xì hơi, cuối cùng thì nước mũi chảy ròng ròng không thể nào ngăn kịp.
Lỗ mũi bị nghẹt làm khó thở kết quả làm người khó chịu uể oải.
Đẫn một viên thuốc dị ứng, vài phút sau đang nằm xem TV thì khò lúc nào không biết. Tôi cũng bị như anh, từ ngày dùng Flonase gần như hết hẳn dị ứng, và không bị buồn ngủ như thuốc viên.
Anh dùng thử Flonase xem sao. Thuốc này bây giờ được bán không cần toa sác sĩ. Mua tại Cosco rẻ nhất.
Good luck.
Lê Nguyễn Hiệp
04-09-2017, 03:14 PM
Tôi cũng bị như anh, từ ngày dùng Flonase gần như hết hẳn dị ứng, và không bị buồn ngủ như thuốc viên.
Anh dùng thử Flonase xem sao. Thuốc này bây giờ được bán không cần toa sác sĩ. Mua tại Cosco rẻ nhất.
Good luck.
cám ơn anh nguyxua, bữa nào ra costco mua Flonase uống thử.
có phải loại xịt vô mũi này không anh nguyxua?
https://www.flonase.com/products/flonase-allergy-relief/?rotation=71700000008124989&banner=58700000335930008&kw=14995192537&google=e_&gclid=Cj0KEQjwt6fHBRDtm9O8xPPHq4gBEiQAdxotvMVNXyg7 __2tGfjmUbwV_Dk0vJC8D7Pj-kzMYBSGxkYaAsmm8P8HAQ&gclsrc=aw.ds
sao dùng cái này giống như hít bột trắng quá vậy??? j/k
https://www.youtube.com/watch?v=85I7dtLIWWU
NgụyXưa
04-09-2017, 04:18 PM
Đúng đó anh Hiệp. Video anh post chỉ cách dùng rất đúng. Flonase là thuốc nước chứ không phải thuốc bột. Costco bán một package 2 bình chừng 25 dollars. Dùng chừng 3 ngày sẽ có hiệu quả. Nhờ nó mà tôi hết khổ vì dị ứng.:)
RaginCajun
04-09-2017, 06:34 PM
Lối xin tiền độc đáo.
Bữa nay ghé tiệm ABC mua thực phẩm, đang đi ngon trớn bỗng nghe tiếng niệm phật.
Tôi ngẩng đầu lên coi thì ra một cậu thanh niên trẻ còn khỏe mạnh ăn mặc tươm tất.
- cho con xin $1 đô, mô phật.
Tôi rút ra đưa một đô, đi một khoảng cách xa vẫn nghe tiếng niệm phật.
- cho em xin $1 đô, mô phật.
Tiếng niệm phật xin tiền vẫn đều đặn vang lên.
Gặp ai cũng chỉ xin có $1 đô không hơn không kém.
Không phải là lối xin tiền độc đáo đâu mà là lối đào tạo ăn xin độc đáo từ nhà tù Mỹ :p. Không biết trong nhà tù Mỹ có sinh hoạt gì, nhưng những anh sau khi mãn tù là sẽ trở thành như thế. Cũng tùy từng đợt, có đợt tù đào tạo mấy anh xin 50 cents. Tớ chưa thấy đợt nào xin trên $1. Đưa hơn $1 họ không lấy.
Không phải là lối xin tiền độc đáo đâu mà là lối đào tạo ăn xin độc đáo từ nhà tù Mỹ :p. Không biết trong nhà tù Mỹ có sinh hoạt gì, nhưng những anh sau khi mãn tù là sẽ trở thành như thế. Cũng tùy từng đợt, có đợt tù đào tạo mấy anh xin 50 cents. Tớ chưa thấy đợt nào xin trên $1. Đưa hơn $1 họ không lấy.Lỡ mình không mang theo tiền lẻ; đưa tờ $100, tụi nó thối lại để "makeAmericagreatagain" hông CVA? Hay là mình hỏi tiền thối, thì nó bảo là "Fuhgeddaboudit!" :24: :24: :z19:
(Hi,hi,hi.... Đi nghe Thiên Kim hát đi Tía! Tui rình rình, xô ông miết mà tui cười muốn lọt giếng trước ông luôn hà...)
RaginCajun
04-10-2017, 06:30 AM
Lỡ mình không mang theo tiền lẻ; đưa tờ $100, tụi nó thối lại để "makeAmericagreatagain" hông CVA? Hay là mình hỏi tiền thối, thì nó bảo là "Fuhgeddaboudit!" :24: :24: :z19:
(Hi,hi,hi.... Đi nghe Thiên Kim hát đi Tía! Tui rình rình, xô ông miết mà tui cười muốn lọt giếng trước ông luôn hà...)
Tớ chẳng bao giờ có tờ $100 trong túi nên chưa thử (mà chắc sẽ không nghe bác xúi dại thử đâu :p). Tớ có đưa anh đó $5 mà ảnh không nhận, phải đúng tớ $1 ảnh mới nhận. Tớ có anh người quen kia đi vào đường băng đảng rồi vào tù. Sau này ra tù, rớt trúng vào khoá đào tạo 50 cents, cũng chỉ xin 50 cents. Ảnh chẳng còn nhớ tớ là ai nên không thể phỏng vấn anh ta để biết thêm về chuyện 50 cents, 1 dồng :p. Thấy trong KGR của bác có 1 cái clip của Don Hồ. Báo cho bác biết Don Hồ cũng là dân CVA luôn đó.
Đi nghe Thiên Kim hát. Tớ cũng thích giọng hát này.
?.... Thấy trong KGR của bác có 1 cái clip của Don Hồ. Báo cho bác biết Don Hồ cũng là dân CVA luôn đó.
Đi nghe Thiên Kim hát. Tớ cũng thích giọng hát này.Tui cũng thích nghe Don Hồ mà tui đâu biết DH gốc CVA. Thanks for ur info, bro! :z67: Hình như Don Hồ sống ở San Jose thì phải. Còn cái vụ anh mê giọng ca của Thiên Kim thì tui biết mà! Không những anh "kết" giọng ca, mà anh còn bị "giọng ca" ăn hiếp hoài nữa. .. :24: :z19:
Mà tui phải công nhận là "Thiên Kim" ca hay! <= Tui thách anh dám nói ngược lại đó anh Tôm. Cho tiền anh cũng hổng dám đâu...:z13:
Lê Nguyễn Hiệp
04-10-2017, 09:58 PM
Tui cũng thích nghe Don Hồ mà tui đâu biết DH gốc CVA. Thanks for ur info, bro! :z67: Hình như Don Hồ sống ở San Jose thì phải. Còn cái vụ anh mê giọng ca của Thiên Kim thì tui biết mà! Không những anh "kết" giọng ca, mà anh còn bị "giọng ca" ăn hiếp hoài nữa. .. :24: :z19:
Mà tui phải công nhận là "Thiên Kim" ca hay! <= Tui thách anh dám nói ngược lại đó anh Tôm. Cho tiền anh cũng hổng dám đâu...:z13:
nghe nói có mở tiệm phở Thiên Kim (do chính chủ nhân nấu) góc westminster/magnolia phía có quán cà phê. Thầy Xô bữa nào đến ăn để ủng hộ coi.
nghe nói có mở tiệm phở Thiên Kim (do chính chủ nhân nấu) góc westminster/magnolia phía có quán cà phê. Thầy Xô bữa nào đến ăn để ủng hộ coi.Í, vậy hôm nào có công chuyện xuống L.A. chắc Xô phải ghé ăn tô phở - coi ca sĩ nấu phở có ngon (hay) như ca hát không héng anh Hiệp..... Anh Tôm ghé với tui hông anh Tôm?
cuocsi
04-10-2017, 11:19 PM
nghe nói có mở tiệm phở Thiên Kim (do chính chủ nhân nấu) góc westminster/magnolia phía có quán cà phê. Thầy Xô bữa nào đến ăn để ủng hộ coi.
Vô thăm và chào nhà ông Lê
nghe giới thiệu giọng ca, nay quay qua "Phở" Thiên Kim
tui tự hỏi : " Mấy ông này thích nghe ca hay thích "PHỞ" ???
:z55:
Chúc tất ngày vui
http://www.hdvietnam.com/diendan/attachment.php?attachmentid=114751&d=1373869139
hoài vọng
04-10-2017, 11:33 PM
Một chăm phần chăm là thích cả hai !...đúng vậy không , nhị vị đại ca :) ????
Lê Nguyễn Hiệp
04-11-2017, 08:00 AM
Vô thăm và chào nhà ông Lê
nghe giới thiệu giọng ca, nay quay qua "Phở" Thiên Kim
tui tự hỏi : " Mấy ông này thích nghe ca hay thích "PHỞ" ???
:z55:
Chúc tất ngày vui
http://www.hdvietnam.com/diendan/attachment.php?attachmentid=114751&d=1373869139
trời anh cuocsi!!!
Kiếm đâu ra bức hình độc quá khiến tui "nòng động nòng no" j/k
Lê Nguyễn Hiệp
04-11-2017, 08:02 AM
Một chăm phần chăm là thích cả hai !...đúng vậy không , nhị vị đại ca :) ????
Không ai hiểu đàn em hơn lính đại ca. :)
Không biết có ai bị bệnh mũi như tui không?
cứ đến tháng tư mùa hoa nở, phấn hoa bay lung tung vì gió cuốn đi.
Ngày hôm qua trời nắng cộng thêm gió lớn, thổi phấn hoa bay tứ tung vào không khí.
tui bị dị ứng với một loài phấn hoa nào đó, nên nhảy mũi hắt xì hơi, cuối cùng thì nước mũi chảy ròng ròng không thể nào ngăn kịp.
Lỗ mũi bị nghẹt làm khó thở kết quả làm người khó chịu uể oải.
Đẫn một viên thuốc dị ứng, vài phút sau đang nằm xem TV thì khò lúc nào không biết.
Ở Cótco đang bán loại Kỉ.rk land 18 đồng cho 5 bình xịt cũng tốt. Nhưng ta dùng loại nước
muối NeilMed chi đó 14 đồng cho 250 gói nhỏ cũng rất tốt. Khi xưa bị từa lưai nhờ nó mà bớt nhiều lắm. Mỗi ngày rửa mũi bằng loại nước này bụi bặm phong trần chi cũng sạch!
Angie
04-11-2017, 09:09 AM
Đốc tờ 69 tuổi không chịu về hưu là nạn nhân của vụ United Airline lôi hành khách ra khỏi máy bay.
http://www.dailymail.co.uk/news/article-4401444/Name-man-hauled-United-flight-Chicago-revealed.html
The passenger who was dragged from an United Airlines flight is 69-year-old grandfather Dr David Dao.
Footage of the Vietnamese-American being hauled off the overbooked flight at Chicago's O'Hare International Airport on Sunday caused outrage on Monday.
Read more: http://www.dailymail.co.uk/news/article-4401444/Name-man-hauled-United-flight-Chicago-revealed.html#ixzz4dxRRn14L
Follow us: @MailOnline on Twitter (http://ec.tynt.com/b/rw?id=bBOTTqvd0r3Pooab7jrHcU&u=MailOnline) | DailyMail on Facebook (http://ec.tynt.com/b/rf?id=bBOTTqvd0r3Pooab7jrHcU&u=DailyMail)
Lê Nguyễn Hiệp
04-11-2017, 10:59 AM
Đốc tờ 69 tuổi không chịu về hưu là nạn nhân của vụ United Airline lôi hành khách ra khỏi máy bay.
http://www.dailymail.co.uk/news/article-4401444/Name-man-hauled-United-flight-Chicago-revealed.html
The passenger who was dragged from an United Airlines flight is 69-year-old grandfather Dr David Dao.
Footage of the Vietnamese-American being hauled off the overbooked flight at Chicago's O'Hare International Airport on Sunday caused outrage on Monday.
Read more: http://www.dailymail.co.uk/news/article-4401444/Name-man-hauled-United-flight-Chicago-revealed.html#ixzz4dxRRn14L
Follow us: @MailOnline on Twitter (http://ec.tynt.com/b/rw?id=bBOTTqvd0r3Pooab7jrHcU&u=MailOnline) | DailyMail on Facebook (http://ec.tynt.com/b/rf?id=bBOTTqvd0r3Pooab7jrHcU&u=DailyMail)
cám ơn angie đã post tin nóng bỏng này.
United Airline chuyên môn bán vé thừa thãi rồi bắt hành khách nhường vé. Tẩy chay hãng UA là vừa.
Có thể kiện vì tội kỳ thị. Tại sao 4 người khách được mời đi mà chỉ có ông này bị lôi kéo? hay là 3 người kia họ bằng lòng đi vì được đền bù số tiền gấp đôi.
Ông này ỷ là bác sĩ nên cãi lại.
Vụ United Airlines: Hàng không có quyền gì?
http://www.bbc.com/vietnamese/world-39566168
Angie
04-11-2017, 12:00 PM
https://www.youtube.com/watch?v=5zgbMIiPTS4
Theo đoạn cuối của clip này thì vì lý do gì đó ông DĐ thoát khỏi đám cảnh sát chạy vô may bay trở lại, nói" tui phải đi về nhà", và" tụi nó muốn giết tui." Ly' do từ chối ban đầu là ông phải khám bệnh nhân sáng hôm sau.
RaginCajun
04-11-2017, 01:40 PM
cám ơn angie đã post tin nóng bỏng này.
United Airline chuyên môn bán vé thừa thãi rồi bắt hành khách nhường vé. Tẩy chay hãng UA là vừa.
Có thể kiện vì tội kỳ thị. Tại sao 4 người khách được mời đi mà chỉ có ông này bị lôi kéo? hay là 3 người kia họ bằng lòng đi vì được đền bù số tiền gấp đôi.
Ông này ỷ là bác sĩ nên cãi lại.
Tớ vẫn không tin vào chuyện kỳ thị trong trường hợp này vì nếu có thì họ cũng không dại gì làm công khai như thế. Câu chuyện có lẽ không đơn giản như thế, nhưng có một điều lôi kéo để đổ máu là quá bậy bạ. Tẩy chay UA.
Angie
04-11-2017, 02:00 PM
Cách đây cỡ 19 năm, tui chứng kiến một chuyến bay ở SFO hình như là Delta đi Sydney tuyên bố máy bay overbook hết chỗ, để lại cỡ một chục hành khách ở gate. Còn chuyến bay tui đi chỗ khác hôm đó thì trống một nửa. Lúc đó tự hỏi cái gì mà nhiều người chui vô một chuyến như vậy. Chắc vừa overbook vừa có người standby.
Lê Nguyễn Hiệp
04-11-2017, 05:07 PM
Tớ vẫn không tin vào chuyện kỳ thị trong trường hợp này vì nếu có thì họ cũng không dại gì làm công khai như thế. Câu chuyện có lẽ không đơn giản như thế, nhưng có một điều lôi kéo để đổ máu là quá bậy bạ. Tẩy chay UA.
UA đang điều đình riêng. Chắc để bồi thường một số tiền trước khi đưa ra thưa kiện. Vụ này càng kéo dài thì hình ảnh xấu về UA càng bất lợi.
Lê Nguyễn Hiệp
04-11-2017, 10:35 PM
ta đã biết một Thiên Kim
Ca sĩ
Phở sĩ
Bây thì xin mời nghe đàn sĩ Thiên Kim
Chuyện hoa sim – đàn tranh thiên kim
https://www.youtube.com/watch?v=6LdgR1kpcSU
Lê Nguyễn Hiệp
04-12-2017, 11:38 AM
Sáng nay nói chuyện với ông kỹ sư IT của hãng.
Hỏi ông năm nay bao nhiêu tuổi.
ông trả lời: 73 tuổi
73 tuổi vẫn còn minh mẫn và giải quyết những vấn đề hóc búa về IT của hãng.
Tui năm nay 66 tuổi in charge về phần hardware của hãng. Dự định là 70 tuổi về hưu, qua tuổi 70 chắc hết còn minh mẫn như ông IT này.
Ông IT này là một playboy, không vợ con cứ vài năm lại đổi cô bồ mới, thích vào các quán rượu để tán đào.
Một cựu chiến binh Mỹ ở vietnam thời 1965 đà nẵng, thích sưu tầm súng.
RaginCajun
04-12-2017, 01:41 PM
Sáng nay nói chuyện với ông kỹ sư IT của hãng.
Hỏi ông năm nay bao nhiêu tuổi.
ông trả lời: 73 tuổi
73 tuổi vẫn còn minh mẫn và giải quyết những vấn đề hóc búa về IT của hãng.
Tui năm nay 66 tuổi in charge về phần hardware của hãng. Dự định là 70 tuổi về hưu, qua tuổi 70 chắc hết còn minh mẫn như ông IT này.
Ông IT này là một playboy, không vợ con cứ vài năm lại đổi cô bồ mới, thích vào các quán rượu để tán đào.
Một cựu chiến binh Mỹ ở vietnam thời 1965 đà nẵng, thích sưu tầm súng.
Hì hì .. kể chuyện già với trẻ. Ông project partner (moonlight project) của tớ năm nay 72 tuổi mà mới lấy cô vợ 40's. Ổng còn rất minh mẫn, vẫn còn phì phèo thuốc Pall Mall. Tớ đã làm việc với ông này hơn 15 năm rồi. Tớ biết cả bà vợ trước của ổng. Hai ông bà đều là kỹ sư điện, ổng có master from Penn State. Hai vợ chồng rất hạnh phúc nhưng vợ mới chết (vì ung thư) là ổng lấy bà vợ trẻ này ngay :p. Có lẽ khi người ta có cuộc sống hôn nhân hạnh phúc người ta phải vội vàng kiếm cuộc hôn nhân khác để duy trì hạnh phúc chăng?:p. Ông này, ngày xưa thời VNCH, cũng qua VN làm công trình thuỷ điện trên Đà Lạt. Ổng có thằng con là bác sĩ cho US Air Force còn trẻ măng, khoảng tầm tuổi ông Xô nhà ta thôi, mà đã về hưu với cấp tá. Thằng con này cũng ngầu ngang ngửa với bố nó, mới có 8 dứa con thôi.
Lê Nguyễn Hiệp
04-12-2017, 03:41 PM
Hì hì .. kể chuyện già với trẻ. Ông project partner (moonlight project) của tớ năm nay 72 tuổi mà mới lấy cô vợ 40's. Ổng còn rất minh mẫn, vẫn còn phì phèo thuốc Pall Mall. Tớ đã làm việc với ông này hơn 15 năm rồi. Tớ biết cả bà vợ trước của ổng. Hai ông bà đều là kỹ sư điện, ổng có master from Penn State. Hai vợ chồng rất hạnh phúc nhưng vợ mới chết (vì ung thư) là ổng lấy bà vợ trẻ này ngay :p. Có lẽ khi người ta có cuộc sống hôn nhân hạnh phúc người ta phải vội vàng kiếm cuộc hôn nhân khác để duy trì hạnh phúc chăng?:p. Ông này, ngày xưa thời VNCH, cũng qua VN làm công trình thuỷ điện trên Đà Lạt. Ổng có thằng con là bác sĩ cho US Air Force còn trẻ măng, khoảng tầm tuổi ông Xô nhà ta thôi, mà đã về hưu với cấp tá. Thằng con này cũng ngầu ngang ngửa với bố nó, mới có 8 dứa con thôi.
Hi!hi!
hai cha con giống nhau như đúc. Dân Mỹ mà 8 con không phải thứ thường.
*****
Trở lại United Airline
Mặc dầu trong quá khứ ông bác sĩ Đào này có nhiều tội, nhưng nó không liên quan gì đến sự kiện ông bị kéo như cái vali trên sàn máy bay.
ông ta có thể nhờ luật sư kiện, và sự kiện có thế lên tới vài triệu đô la.
Hình như đã có luật sư đứng ra thay thế nạn nhân Đào để trả lời báo chi rồi. Luật sư nhanh chân thật.
http://video.foxbusiness.com/v/5394298143001/?#sp=show-clips
Lê Nguyễn Hiệp
04-13-2017, 08:03 AM
Càng để lâu càng bất lợi cho UA vì cái lỗi lầm đối xử tệ với khách hàng. Cái lợi nhỏ overbook vé không bằng cái thiệt hại to lớn về lâu về dài.
Luật Sư Randy Zelin tin rằng vụ việc trên sẽ được giải quyết mà không đưa ra tòa án, bởi đó sẽ là một cách tự sát với hãng Unites Airlines. Cho dù phải tranh tụng rắc rối, giải pháp hợp lý cuối cùng là hai bên thương lượng và Bác Sĩ Ðào vẫn nắm mọi lợi thế. Vụ việc đối xử bạo lực với hành khách ở Chicago đã gây phẫn nộ khắp thế giới và United Airlines cần nhanh chóng dàn xếp cho êm đẹp.
********
Bác Sĩ David Ðào có thể được bồi thường hàng triệu đô la
KENTUCKY (NV) – Hiện nay thì Bác Sĩ David Ðào còn đang được điều trị thương tích ở một bệnh viên tại Chicago, nhưng chuyện tai tiếng về vụ hành hung trên máy bay United Airlines đã lan tràn rộng rãi trên toàn quốc và thế giới, chắc chắn hãng hàng không này sẽ phải đương đầu với một vụ tranh tụng pháp lý hết sức khó khăn và rất tốn kém.
Bác Sĩ Ðào đã có hai luật sư bênh vực, cả hai đều là những chuyên gia pháp lý có tiếng và nhiều kinh nghiệm nghề nghiệp.
Luật sư thứ nhất là Thomas A. Demetrio của tổ hợp luật Corboy & Demetrio, từng là chủ tịch Hiệp Hội Luật Sư Chicago và Hiệp Hội Luật Sư Tranh Tụng Illinois. Ông đã thắng trong nhiều vụ khó với số tiền bồi thường nhiều triệu đôla.
Luật sư thứ hai là Demetrio chuyên đại diện cho khách hàng trong các vụ kiện về sai sót y tế, lỗi sản phẩm và tai nạn nghề nghiệp. Tạp chí Pháp Luật Mỹ (National Law Journal) xếp hạng ông là một trong 10 luật sư hàng đầu quốc gia.
Stephen Golan thuộc công ty luật Golan & Christie Taglie, trụ sở tại Chicago, cũng là một trong những luật sư đứng hàng đầu trong lãnh vực luật doanh nghiệp ở Bắc Mỹ. Ông sáng lập công ty năm 1993 làm giám đốc điều hành, thành viên Hiệp Hội Luật Sư tiểu bang Illinois và Hiệp Hội Luật Sư Mỹ.
Tờ Chicago Business cho rằng, “Tom Demetrio hiểu biết sâu rộng về các vụ kiện tụng hàng không hơn ai hết. Bây giờ không chỉ đại điện cho một bác sĩ giỏi, mà luật sư này còn có thể tạo nên bước ngoặt buộc United phải thay đổi cung cách làm việc.”
Như thế có triển vọng Bác Sĩ Ðào sẽ nhận được bồi thường hàng triệu đô la.
Nhưng tờ USA Today dẫn lời Luật Sư Ladd Sanger ở Dallas, chuyên đại diện cho những người khiếu kiện các hãng hàng không, nhận định rằng các vụ kiện kiểu này khó có thể giành phần thắng tại tòa án vì “pháp lý nghiêng hẳn về phía có lợi cho lực lượng hành pháp và hãng hàng không.”
Theo Luật Sư Sanger dựa trên các quy định của hàng không liên bang FAA, và đạo luật liên bang năm 1978 bãi bỏ việc điều tiết của chính quyền với ngành hàng không và hợp đồng của các hãng vận tải hàng không, các hãng hàng không “về cơ bản được phép từ chối cho một người lên chuyến bay hoặc đưa họ ra khỏi máy bay.”
Khi một người đã lên máy bay, luật liên bang yêu cầu phải tuân thủ các hướng dẫn của phi hành đoàn. Trên nguyên tắc một hành khách từ chối rời khỏi máy bay có thể bị buộc tội vi phạm luật liên bang, dù cho nhân viên công lực có thể hành xử quyền hạn theo cách thái quá. Ông Sanger cho rằng đó là tình huống mà hành khách hầu như luôn luôn thua cuộc.
“Một khi hãng hàng không xem bạn là hành khách quấy rối và có thể gây ra bất kỳ nguy cơ nào đó cho chuyến bay, bạn sẽ phải rời đi, một cách tự nguyện hoặc là sẽ bị còng tay,” luật sư này nói.
Ngược lại nhiều người khác tin ông David Ðào có thể được bồi thường hàng triệu đô la. Luật Sư Randy Zelin, ở New York cho rằng, “Số tiền từ vụ bồi thường này sẽ giúp các thế hệ của gia đình ông ấy sống sung túc. Ông ấy sẽ rất giàu có. Tôi dự đoán con số khởi điểm công bằng sẽ là hàng triệu đô la.”
Luật Sư Ylber Albert Dauti của công ty luật Dauti, cũng đồng quan điểm trên.
“Chắn chắn mà nói, sau tất cả ông David Dao sẽ là một triệu phú,” Luật Sư Dauti cho rằng dù về mặt lý thuyết, Unites Airlines có quyền loại một hành khách khỏi máy bay, nhưng chỉ với những lý do thuyết phục, ví dụ như người đó có hành vi bạo lực hay đe dọa đến các hành khách khác. “Trong trường hợp này, hãng hàng không rõ ràng đã làm sai,” ông nói. Ông không đưa ra số tiền dự đoán mà cho là con số này phụ thuộc vào hiệu quả làm việc của luật sư.
Michael Wildes, cựu công tố viên liên bang và thành viên một văn phòng luật ở New York, cũng giải thích: “Tôi không nghĩ họ có quyền cư xử thô bạo và lôi kéo một người như thế. Cho dù tước bỏ pháp lý trên vé máy bay, sự tôn trọng luật pháp vẫn cần được duy trì.”
Theo ông Wildes, Bác Sĩ Ðào có thể kiện hãng hàng không và cảnh sát vì hành động tấn công vượt quá quy chuẩn hành xử của họ. “Nếu kiện, United Airlines sẽ có thể đi tới đóng cửa. Danh tiếng của hãng không thể khôi phục.”
Ông nói: “Công ty này đã đặt nhân viên của họ lên trên khách hàng và điều này không chấp nhận được, nếu cần chuyển sang một máy bay khác, họ cũng nên tôn trọng khách hàng của họ. Niềm tin của công chúng đã bị phá vỡ từ buổi tối hôm đó.”
Ông Wildes tin rằng ông Ðào có thể chịu đựng nhiều thiệt hại sau vụ việc như những căng thẳng tâm lý, bị hủy hoại tiếng tăm, có thể gây ra những hậu quả đối với các bệnh nhân của ông, khả năng mất việc làm, tổn thương tinh thần và thể chất với ông và gia đình, ông Wildes nói.
Một người khác, Luật Sư Randy Zelin tin rằng vụ việc trên sẽ được giải quyết mà không đưa ra tòa án, bởi đó sẽ là một cách tự sát với hãng Unites Airlines. Cho dù phải tranh tụng rắc rối, giải pháp hợp lý cuối cùng là hai bên thương lượng và Bác Sĩ Ðào vẫn nắm mọi lợi thế. Vụ việc đối xử bạo lực với hành khách ở Chicago đã gây phẫn nộ khắp thế giới và United Airlines cần nhanh chóng dàn xếp cho êm đẹp.
http://www.nguoi-viet.com/little-saigon/bac-si-david-dao-co-duoc-boi-thuong-hang-trieu-la/
Angie
04-13-2017, 11:28 AM
https://www.youtube.com/watch?v=D-m7rE4aJEo
RaginCajun
04-13-2017, 12:54 PM
Phen này UA chắc phải khai phá sản, đổi thành tên khác, nếu muốn làm ăn tiếp.
Angie
04-13-2017, 04:49 PM
Người đàn ông bị lôi xuống máy bay United Airlines là tác giả nhạc phẩm “Tát Nước Đầu Đình” (http://www.sbtn.tv/nguoi-dan-ong-bi-loi-xuong-may-bay-united-airlines-la-nhac-si-dao-duy-anh/)
https://www.youtube.com/watch?v=OgXll8CWt_o
Angie
04-13-2017, 05:08 PM
Bác sĩ gốc Việt từng cứu sống CEO United Airlines
http://www.trbimg.com/img-56997b94/turbine/chi-oscar-munoz-new-ct0033502376-20160111/600/600x338
United Airlines CEO Oscar Munoz and two members of his medical team, Dr. Allen Anderson, left, and Dr. Duc Pham, on Jan. 11, 2016.
(United Airlines/PRNews Foto)
Becky Yerak (http://www.chicagotribune.com/business/chinews-becky-yerak-20130507-staff.html#nt=byline)Contact ReporterChicago Tribune
United Chief Executive Oscar Munoz, who on Jan. 6 had a heart transplant, said Friday that he is headed to his Chicago home from the hospital.
Lê Nguyễn Hiệp
04-13-2017, 08:12 PM
Người đàn ông bị lôi xuống máy bay United Airlines là tác giả nhạc phẩm “Tát Nước Đầu Đình” (http://www.sbtn.tv/nguoi-dan-ong-bi-loi-xuong-may-bay-united-airlines-la-nhac-si-dao-duy-anh/)
https://www.youtube.com/watch?v=OgXll8CWt_o
Bài Tát Nước Đầu Đình nổi tiếng, bây giờ mới biết là của nhạc sĩ Đào Duy Anh
hongnguyen
04-13-2017, 08:30 PM
Phen này UA chắc phải khai phá sản, đổi thành tên khác, nếu muốn làm ăn tiếp.
Đổi tên với new slogan: Come in as a doctor, leave as a patient!
Lê Nguyễn Hiệp
04-14-2017, 06:52 AM
Đổi tên với new slogan: Come in as a doctor, leave as a patient!
chào anh hong nguyen.
UA đã đổi thành UG (united groundlines) rồi đó.
Triển
04-14-2017, 08:35 AM
David Dao thì đổi lại là Mo Dao - viết theo ngữ pháp tiếng Việt là Đào Mỏ.
Không có lý do nào mà một ông lạnh lùng đánh phé thắng tới 200 mấy chục ngàn (http://www.dailymail.co.uk/news/article-4403138/United-doctor-poker-champ.html)
hành nghề bác sĩ dâm dật, làm việc phạm pháp bị rút bằng hành nghề mà có thể
thiếu bình tĩnh lúc bị lôi ra, gào lên như heo bị thọc tiết vậy.
Ai mà không biết gặp tụi an ninh phải mềm. Cứng là nó đục cho phù mỏ. Và đã bị
lôi ra thì việc gì phải làm mình làm mẩy nữa. 99% là giả dại qua ải. ;)
Đoán là y chộp thời cơ crisis management của hãng máy bay thuộc hạng ngu, mà
oánh phé cao cơ liền. Cái vụ chạy hoảng loạn i have to go home, rồi killing me, killing me là
nhập vai hay hơn Trần Quang.
http://i.dailymail.co.uk/i/pix/2017/04/11/23/3F29747600000578-4403138-Winning_big_While_he_was_suspended_from_practicing _he_became_a_s-m-20_1491949144058.jpg
Angie
04-14-2017, 11:57 AM
Người ta "tứ đổ tường", còn ổng thì "tứ dựng tường" ha?
Angie
04-14-2017, 01:06 PM
Tự vệ khi bị bị lôi ra khỏi máy bay
https://www.youtube.com/watch?v=Kdyx2PSD_OA
Lê Nguyễn Hiệp
04-14-2017, 10:59 PM
vụ này càng kéo dài càng bất lợi cho UA.
Delta Air lines đã nhanh chóng quyết định.
Trường hợp ông Đào có thể giải quyết gọn, ông ta không đồng ý thì thay vì kêu cảnh sát phi trường, thì kêu một người hành khách khác rồi tăng tiền đền bù lên $5000 thử coi.
****
Delta Air Lines tăng tiền đền bù hành khách lên gần $10,000
ATLANTA, Georgia (CNN) – Một phát ngôn viên của Delta Air Lines hôm Thứ Sáu xác nhận với CNN là đại công ty hàng không này sẽ tăng mức giới hạn đền bù, cho những hành khách bị đòi lại ghế, từ $1,350 lên tới $9,950.
Bộ Giao Thông Vận Tải nói rằng việc các hãng hàng không cưỡng ép một người nhường lại ghế ngoài ý muốn là hợp pháp nhưng phải theo quy định rõ ràng và phải có đền bù tài chính. Mức tối đa đền bù cho đến nay là $1,350, nhưng sau vụ xảy ra ở Chicago với Unite Airlines, các hãng hàng không nhận thấy nên thay đổi giới hạn đền bù.
Tuần trước thời tiết xấu ở Atlanta đã khiến Delta phải hủy 3,500 chuyến bay trong 5 ngày làm nhiều hành khách bị khó khăn. Ðể làm dịu sự bất mãn, tuần này Delta đã bắt đầu gởi hàng trăm ngàn e-mail đến các hành khách bị ảnh hưởng, cấp cho họ chứng từ $200 hoặc chứng chỉ 20,000 điểm thưởng về khách thường xuyên đi máy bay Delta.
http://www.nguoi-viet.com/co-the-ban-quan-tam/delta-air-lines-tang-tien-den-bu-hanh-khach-len-gan-10000/
hongnguyen
04-15-2017, 08:21 AM
Cho dù ông Đào có kịch cọt hay cường điệu gì gì đi chăng nữa, tôi cũng phải cám ơn ông ta. Vì vụ này, mà từ nay các hãng hàng không sẽ phải xét lại cái cách hành xử của họ để phục vụ hành khách tốt hơn.
gun_ho
04-15-2017, 09:21 AM
Cho dù ông Đào có kịch cọt hay cường điệu gì gì đi chăng nữa, tôi cũng phải cám ơn ông ta. Vì vụ này, mà từ nay các hãng hàng không sẽ phải xét lại cái cách hành xử của họ để phục vụ hành khách tốt hơn.
Và ổng đã dám tranh đấu cho cái quyền của ổng, không khiếp sợ mấy thằng bự con trong khi ổng đã 69 tuổi. :z67:
Lê Nguyễn Hiệp
04-15-2017, 10:05 AM
Và ổng đã dám tranh đấu cho cái quyền của ổng, không khiếp sợ mấy thằng bự con trong khi ổng đã 69 tuổi. :z67:
It is the point.
Như ông luật sư của ông Đào đã nói: "UA đã quen bắt nạt khách hàng lâu rồi. "
Sự kiện này thúc đẩy cho UA và các hãng hàng không khác phải sửa đổi lại cách phục vụ khách hàng và mua bán vé overbook.
Lê Nguyễn Hiệp
04-15-2017, 10:14 AM
Nhiều mập mờ trong hợp đồng của United Ailines với hành khách
April 14, 2017
CHICAGO (Forbes) – Hai giáo sư Omri Ben-Shahar và Lior Jacob Strahilevitz trường Ðại Học Chicago, cộng tác viên của tạp chí tài chính Forbes, viết một bài phân tích về những khía cạnh pháp lý của vụ tố tụng giữa Bác Sĩ David Dao và United Airlines mà cả nước Mỹ đang theo dõi.
Bác Sĩ Ðào có thể thắng hay không? Ông có lợi thế về phản ứng phẫn nộ của dư luận quần chúng và vì thương tích vô lý do cảnh sát phi trường gây nên, lỗi có thể là của Cục Hàng Không Chicago nhưng United Airlines phải liên đới trách nhiệm.
Về mặt pháp lý, United Airlines sẽ căn cứ theo luật lệ và quy định từ trước đến nay về quyền hạn đối với hành khách, đây là chỗ để các luật sư vận dụng khả năng và kinh nghiệm tranh tụng của họ.
Hai giáo sư Ben-Shahar và Strahilevitz nói rằng trách nhiệm pháp lý của United Ailines tùy thuộc những điều khoản trong hợp đồng với hành khách. Trên nguyên tắc, khi mua vé đi máy bay, hành khách đã chấp thuận hợp đồng tuy là hầu như chẳng có ai đọc hết văn bản dài 37,000 từ này!
Một điều khoản quan trọng trong hợp đồng nói về sự từ chối cho lên tàu, giải thích, tóm gọn, “rằng nếu máy bay bán vé quá số chỗ ngồi (oversold) và không có đủ người tình nguyện không đi thì những người khác có thể bị từ chối ngoài ý muốn.”
“Oversold flight” được định nghĩa là “số hành khách có vé hợp lệ và đăng ký lấy thẻ lên tàu đúng thời hạn quy định, nhiều hơn số ghế sử dụng được trên chuyến bay.”
Vấn đề của chuyến bay 3411 từ Chicago đi Louisville tối 9 Tháng Tư là “không oversold.” Tất cả hành khách có vé đã làm thủ tục đăng ký và lên tàu, chuyến bay sẵn sàng cất cánh. Tới lúc đó có 4 nhân viên phi hành đoàn của United Airlines cần phải đến Louisville trước buổi sáng, và hãng hàng không muốn lấy lại ghế của 4 hành khách bằng lòng đi chuyến khác.
Bản hợp đồng của United Airlines có định nghĩa rõ rằng “hành khách là bất cứ người nào, trừ phi hành đoàn của chuyến bay đó, đã giữ chỗ hợp lệ và đã được chấp nhận lên máy bay.” Như thế 4 nhân viên phi hành đoàn kia có thể được coi là “hành khách” hay không? Họ có giữ chỗ hợp lệ chưa? Có đăng ký lấy thẻ lên tàu đúng thời hạn quy định không?
Không có cơ sở pháp lý nào trong việc thu hồi quyền đi của 4 hành khách để dành ưu tiên cho 4 nhân viên của hãng mình. Hợp đồng của United Airlines không dự trù trường hợp này cho dù 4 nhân viên kia là phi hành đoàn tối cần thiết cho một chuyến bay khác của hãng ở Kentucky sáng Thứ Hai, United có thể và nên tìm lối giải quyết khác cho 4 người, thay vì bắt hành khách phải chịu thiệt, theo lối mà Luật Sư Thomas Demetrio đã gọi là “quen bắt nạt hành khách của mình.”
Một điểm đáng chú ý khác trong bản hợp đồng của United Airlines, theo sự phân tích của hai giáo sư Ben-Shahar và Strahilevitz. Trong trường hợp một chuyến bay là “oversold,” hợp đồng cũng chỉ nói là hãng có quyền từ chối cho lên tàu (boarding). Bác Sĩ David Ðào không bị từ chối lên tàu, ông đã lên và ngồi vào ghế. Không có điều khoản nào trong hợp đồng nói về việc bắt một người rời khỏi chỗ ngồi và ra khỏi máy bay.
Hai giáo sư trường Ðại Học Chicago cho rằng United có lẽ đủ khôn khéo để nhanh chóng dàn xếp vụ kiện của Bác Sĩ Ðào. Tuy nhiên có một rủi ro khác cho hãng nếu làm như thế, bởi vì những hành khách trước kia đã từng bị buộc phải đổi chuyến bay, có thể căn cứ vào án lệ này để họp lại đệ đơn kiện tập thể Unitd Airlines về sự vi phạm hợp đồng.
http://www.nguoi-viet.com/hoa-ky/nhieu-map-mo-trong-hop-dong-cua-united-ailines-voi-hanh-khach/
Angie
04-15-2017, 10:24 AM
Theo phân tích ngày hôm sau của đài truyền hình nào đó tui quên rồi, thì 4 người kia có thể lái xe 5 tiếng là tới nơi, đâu cần bỏ ra cả hơn tỉ đô la để cướp chỗ ngồi của người ta.
coi lại youtube history, msnbc 2'15: 5 tiếng rưỡi lái xe.
https://youtu.be/RhjEIN09nx8
The driving distance from Louisville, Kentucky to Chicago, Illinois is:
297 miles / 478 km
bằng chuyến đi năm ngoái San Jose đến Eureka cỡ 300 miles. Camry, 1 bình xăng.
Lê Nguyễn Hiệp
04-16-2017, 10:14 PM
Ngày chủ nhật lễ EASTER
Đường phố không một bóng xe hơi qua lại trên con đường irvine center drive. Chẳng bù với ngày thường.
hầu như các trung tâm thương mại đều đóng cửa.
http://i.imgur.com/yFCvseK.jpg (http://imgur.com/yFCvseK)
ngã tư gần đến spectrum center có 21 rạp hát
http://i.imgur.com/j92ivz3.jpg (http://imgur.com/j92ivz3)
Lê Nguyễn Hiệp
04-18-2017, 08:07 PM
Mới đầu bỏ tiền ra hơn $50000 để làm thêm phòng và nhà tắm dưới lầu, thấy hơi tiếc tiền.
Nhưng hôm nay gặp ông Mỹ láng giềng than thở tuần qua ông mới bị té cầu thang vì trợt chân, vết thương cũ ở gân vai lại bị rách lại. Nhìn cái phòng tôi mới xây ông cũng ước mong có một cái phòng ở dưới như thế. Mất trộm mới lo rào nhà.
Vì sợ về già bị té như ông Mỹ này nên phải xây thêm phòng dưới lầu. Quyết định đúng lúc. Vì trên tuổi 65 rồi thì chân tay phông được lanh lẹ, chuyện té lầu là thường ngày ở huyện.
Nghe nhiều cảnh người già bị té lắm rồi, thôi xây thêm phòng dưới cho chắc ăn.
Ông này năm nay cũng đã 69 tuổi đang về hưu, nhà cũng có bốn phòng trên lầu, không có phòng nào ở dưới lầu hết. Nhà chỉ có hai vợ chồng già ở 4 phòng sao cho hết.
Không thấy có con cháu về thăm. Chỉ thấy ông nuôi con chó trong nhà cho khỏi buồn. Hai con khỉ già nhìn nhau riết cũng chán chết.
Lê Nguyễn Hiệp
04-19-2017, 08:08 AM
Trời nắng ấm. Cây là bắt đầu xanh tươi và có quả.
Cây hồng dòn năm nay nhiều trái
http://i.imgur.com/F1mLxzX.jpg
cây quit ngọt năm ngoái được đúng 5 trái, năm nay sai trái chắc nhờ mưa nhiều.
http://i.imgur.com/5KmrTpt.jpg http://i.imgur.com/SCoyuh2.jpg
Cây aloe vera mọc ra bông hoa trông rất lạ, dung để chữa phỏng rất hay. Đàng sau là cây ớt còn nhỏ và cây xả.
http://i.imgur.com/fYnosIs.jpg
Lê Nguyễn Hiệp
04-20-2017, 09:12 AM
Ngay cả quận cam cũng bị ô nhiễm không khí, mặc dù có luật bắt xe hơi cũ phải check smoke mỗi 2 năm.
Hôm nào trời nắng nhìn về phía núi sẽ thấy bầu trời vàng vì khói ô nhiễm.
***
125 Triệu Dân Mỹ Thở Không Khí Ô Nhiễm; California Tiếp Tục Chiếm Đầu Bảng Ô Nhiễm Không Khí
20/04/201700:00:00(Xem: 213)
SAVRAMENTO - Gần 125 triệu công dân Hoa Kỳ sinh sống tại các quận hạt ô nhiễm không khí nặng nề và California là tiểu bang chiếm hạng nhất trong bảng ô nhiễm của toàn quốc.
Phúc trình của American Lung Association (ALA) dẫn các số liệu thời kỳ 2013-2015 để xác nhận dân số sống với không khí ô nhiễm đã giảm 41 triệu, và vẫn còn 125 triệu.
ALA công nhận có tiến bộ về giảm ô nhiễm, là kết quả của Clean Air Act ban hành từ nửa thế kỷ.
Đứng đầu danh sách ô nhiễm của California là Bakersfield, Fresno, San Jose, San Francisco – Los Angeles xếp hạng 9.
Theo phúc trình ALA, ô nhiễm ozone hít vào gây hiệu ứng như là phơi phổi dưới nắng gắt gây ra ho hay hen suyễn, có thể thu ngắn tuổi thọ.
Trong 25 thành phố ô nhiễm nhất trên toàn cõi Hoa Kỳ thì 8 thành phố thuộc tiểu bang California, theo báo cáo của Hội ALA cho biết.
https://vietbao.com/p114a266659/125-trieu-dan-my-tho-khong-khi-o-nhiem-california-tiep-tuc-chiem-dau-bang-o-nhiem-khong-khi
Lê Nguyễn Hiệp
04-21-2017, 11:51 AM
tim hiểu về đảng KKK
*****
Ku Klux Klan
https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/1/13/KKK-symbol.jpg
Đảng KKK hay đảng 3K (nguyên gốc tiếng Anh: Ku Klux Klan - viết tắt KKK), là tên của nhiều hội kín lớn ngày xưa và ngày nay ở Hoa Kỳ với chủ trương đề cao thuyết Người da trắng thượng đẳng (tiếng Anh: white supremacy), chủ nghĩa bài Do Thái, bài Công giáo, chống cộng sản, chống đồng tính luyến ái, chống dân di cư và chủ nghĩa địa phương. Các hội kín này thường sử dụng các biện pháp khủng bố, bạo lực và các hoạt động mang tính hăm dọa chẳng hạn như đốt thập giá, treo cổ... để đe dọa người Mỹ gốc Phi và những người khác.
Theo ước tính 2012 có khoảng từ 5.000 đến 8.000 thành viên KKK.
Klan đầu tiên
KKK được thành lập sau khi cuộc Nội chiến Hoa Kỳ kết thúc, vào ngày 24 tháng 12 năm 1865 ở Pulaski, Tennessee, bởi 6 cựu binh trung cấp của quân đội miền Nam[2].
Tên gọi được tạo nên bởi sự kết hợp giữa một từ trong tiếng Hy Lạp là kyklos (hình tròn) với từ clan (đoàn, nhóm...)"[3]. Cái tên này còn mang ý nghĩa là "Vòng tròn của những người anh em".
Hội viên
Trong một cuộc phỏng vấn báo chí năm 1868, Bedford Forrest đã tuyên bố hùng hồn rằng Klan là một tổ chức rộng lớn trải khắp Liên bang, với hơn 550.000 hội viên và rằng ông ta không phải là hội viên của Klan, mà ông chỉ bày tỏ sự ủng hộ đối với sứ mệnh của họ và chung sức cùng cộng tác với họ để hoàn thành sứ mệnh đó mà thôi. Và chính ông có thể tập hợp được 4 vạn hội viên Klan mà chỉ cần báo trước 5 ngày.
Mặc dù Klan nói rằng nó chỉ có những hội viên là "công dân có tư cách", những người da trắng, nhưng trên thực tế thì không hoàn toàn như vậy. Hội viên của Klan mang rất nhiều đặc điểm khác nhau, nó không phải là một thể thống nhất, mà như lời phát biểu của nhà sử học Elaine Frantz Parsons thì khi: "cởi bỏ cái mặt nạ trên đầu Klan đi thì đã để lộ một vẻ hỗn loạn, với vô số các hội viên của các nhóm bài da đen, những người nông dân da trắng nghèo bất mãn, những tàn quân du kích thời chiến, những người đàn ông trẻ tuổi, những kẻ bạo dâm (sadist), những tên hiếp dâm, những công nhân da trắng luôn lo sợ sự cạnh tranh từ những đồng nghiệp da đen, những tên trộm vặt vãnh... và thậm chí cả những đảng viên đảng Cộng hòa da trắng..."
https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/0/0d/KKK_night_rally_in_Chicago_c1920_cph.3b12355.jpg
Các hoạt động
Klan đầu tiên đã tiến hành nhiều hoạt động chống lại việc giải phóng nô lệ, cũng như chống lại việc tái thiết liên bang. Nó nhanh chóng tham gia vào các hoạt động với chủ trương hoạt động vũ trang, sử dụng bạo lực. Trong thời kỳ tái thiết sau nội chiến các hội viên của KKK đã tham gia vào việc giết hại hơn 150 người Mỹ gốc Phi ở một hạt thuộc bang Florida.
Ảnh hưởng chính trị
Tuy không có được cơ cấu tổ chức thật hoàn chỉnh, nhưng Klan thứ nhất đã được rất nhiều người biết tới nhờ danh tiếng của nó. Điều này còn được nâng lên rất nhiều bởi những kiểu trang phục lạ lùng, kỳ dị và những hoạt động hết sức liều lĩnh và rất dã man của nó.
Trong thời kỳ này Klan đã có nhiều hoạt động để từ đó mang đến cho nó nhiều danh tiếng trong chính trị, đó là các hoạt động chống bãi nô, chống người nhập cư... Những hoạt động này đã kéo theo sự ủng hộ của một bộ phận không nhỏ công chúng, thậm chí là cả sự ủng hộ của các đảng viên Cộng hòa, các chính trị gia...
Sự suy tàn
Trên thực tế thì Klan đầu tiên đã không được tổ chức tốt, nó chưa thực sự là có một cơ cấu tổ chức hoàn thiện. Klan giống như một hội bí mật hay là một hội nhóm "vô hình". Hội kín này không có một danh sách chính xác về các hội viên cũng như không có chế độ trả lương, thưởng cho hội viên. Nó không có lấy những phương tiện đi lại cốt yếu, không báo chí, không có người phát ngôn, không tăng hội, không có các hội sở ở địa phương, không có văn phòng chính thức...
Klan đầu tiên đã đi vào giai đoạn suy tàn từ năm 1868 cho đến 1870. Và hội kín này đã chính thức bị xóa sổ vào đầu thập niên 1870 bởi đạo luật quyền dân sự năm 1871 (Civil Act of 1871), thường được biết đến như là "Đạo luật Ku Klux Klan". Đạo luật do Benjamin Franklin Butler soạn thảo và năm 1871 đã được Tổng thống Ulysses S. Grant ký thông qua.
Klan thứ hai
https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/9/9f/Ku_Klux_Klan_members_and_a_burning_cross%2C_Denver %2C_Colorado%2C_1921.jpg
Sự tạo lập
Klan thứ hai được William Joseph Simmons chủ lực tạo lập nên vào năm 1915. Sự tạo lập năm 1915 này là của một nhóm gồm nhiều người khác nhau, họ đã sử dụng cùng một cái tên đã được truyền cảm hứng bởi sức mạnh mới được tìm ra của các phương tiện truyền thông đại chúng hiện đại, mới xuất hiện.
Trong năm này đã có 3 sự kiện liên hệ mật thiết tới việc hình thành Klan thứ 2 đó là:
• Bộ phim The Birth of a Nation đã huyền thoại hóa và tô điểm cho Klan đầu tiên.
• Leo Frank, một người Do Thái đã bị buộc tội hiếp dâm và giết chết một cô gái trẻ người da trắng là Mary Phagan, và đã bị hành quyết.
• Ku Klux Klan thứ hai được tạo lập với chương trình chống người nhập cư và bài Do Thái mới.
Phần lớn trong số những người tạo lập nên Klan thứ hai đều đến từ một tổ chức tự xưng là Những hiệp sĩ vì Mary Phagan và một tổ chức mới đã đấu tranh phản đối phiên bản hư cấu của Klan nguyên thủy trong bộ phim The Birth of a Nation.
Hội viên
Klan thứ hai đã tổ chức các hội viên với một cấu trúc chính thể hoàn thiện. Với cấp độ cao nhất là cấp quốc gia, hay cấp Liên bang, và các cấp tiểu bang, địa phương dưới đó.
Với cấu trúc hoàn chỉnh, có chỉ đạo tổng thể, Klan đã trả lương cho hàng ngàn hội viên để tổ chức nên các nghiệp đoàn địa phương bao trùm lên toàn Liên bang. Hàng triệu người đã xin gia nhập vào Klan thứ hai và tại thời kỳ hoàng kim của nó, trong thập niên 1920 hội kín này đã có số hội viên lên tới 15% "dân số có tư cách" của toàn Liên bang. (nation's eligible population), xấp xỉ 4 - 5 triệu người. Chia rẽ nội bộ, những hành vi phạm pháp của những người lãnh đạo và sự chống đối công khai giữa các thành viên trong hội, đã được đưa ra khoảng 30,000 vụ vào năm 1930. Tổ chức đã tàn lụi dần trong những năm 1940.
Hoạt động và ảnh hưởng chính trị
Klan ngày nay
https://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/a/aa/Children_with_Dr._Samuel_Green%2C_Ku_Klux_Klan_Gra nd_Dragon%2C_July_24%2C_1948.jpg
Ngày nay, hội KKK được cho là đã kết thúc, mặc dù vẫn tồn tại một số hoạt động của các nhóm lẻ tẻ.
Một cựu thành viên của KKK, cũng là người duy nhất đang làm việc cho Chính phủ liên bang Mỹ là Robert Byrd từ West Virginia. Ông này nói ông hối hận sâu sắc vì đã tham gia.
3K gây nên một sự kiện tại Greensboro, vào chủ nhật ngày 3.11.1979, lực lượng công nhân lao động trong vùng tổ chức diễu hành chống nạn phân biệt chủng tộc. Một đoàn 9 chiếc xe dừng lại trước đoàn biểu tình, khoảng 40 tên thành viên 3K lao ra bắn xối xả trong vòng 1 phút khiến 5 công nhân chết tại chỗ và hàng chục người bị thương nặng. Những phiên tòa sau đó đều xử trắng án cho 40 tên với những lời biện hộ như "Các bị cáo thể hiện lòng yêu nước cao độ: Họ tiễu trừ cộng sản tại Bắc Carolina", gây nên làn sóng phẫn nộ trong dư luận Mĩ.
https://vi.wikipedia.org/wiki/Ku_Klux_Klan
Lê Nguyễn Hiệp
04-22-2017, 07:42 AM
Sau nhiều ngày tháng bỏ công lao đi kiếm việc, cuối cùng thì cô con gái út cũng đã tìm được công việc mới khác.
Hãng lớn hơn rất nhiều trụ sở chính bên Anh, có các chi nhánh bên Âu Châu, Mỹ, Hồng Kông, và China.
Benefit thì khỏi nói rồi.
Heathcare chỉ đóng $100 tháng, dental và eye không phải đóng được cover 100%.
Vào 401k hay không, hãng vẫn cho 3% trên số lương hàng năm.
Nếu vào 401k, hãng sẽ matching 6%.
Ngày nghỉ lễ và bịnh.
Quan trọng hơn là lương được tăng hơn 50%.
Lê Nguyễn Hiệp
04-23-2017, 09:34 AM
Ông láng giềng Mỹ gõ cửa tối qua, để xin chỗ đậu xe mobil home của ông.
Chiếc xe to đùng vào bên trong rộng như một studio.
Có phòng ngủ vừa làm phòng khách luôn.
Một phòng tắm
Một toilet
Tủ lạnh
máy lạnh A/C
Tuần này ông lại đi chơi xa nên lo sửa soạn bên trong xe. Ngày thường thì đậu ở bãi đậu xe chuyên dành cho xe mobil home, tốn cỡ $300/tháng.
Xe này thì ngốn xăng như rồng ngốn nước, 10 miles/ gallon
http://i.imgur.com/Ag8iK3F.jpg
đây là loại xe tối tân có thể chứa được chiếc xe hơi nhỏ dưới gầm, thay vì kéo đàng sau
https://www.youtube.com/watch?v=GAd1kCNPEIM
Powered by vBulletin® Version 4.2.5 Copyright © 2026 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.